Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 33: Kẹo vải 33

Cập nhật lúc: 2026-09-09 14:53:00
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ nghỉ đông hai mươi ngày, dài thì dài, nhưng ngắn thì cũng chớp mắt là trôi qua.

Không hiểu , trong lòng Đường Niệm chút nặng nề, giống như một con d.a.o cùn rạch một nhát nhỏ, nhói đau và tưng tức.

Tết Nguyên Tiêu, cô rủ Trần Tri Lễ xem phim. Đó là một bộ phim khoa học viễn tưởng pha lẫn tình cảm thuộc suất chiếu mừng năm mới.

Gia tộc của nam chính khả năng xuyên thời gian. Mùa hè năm đó, về quá khứ và gặp cô gái từng thầm thương trộm nhớ. Anh cố gắng đổi mối quan hệ với cô gái , nhưng cuối cùng nhận rằng, dù đổi thế nào chăng nữa thì cũng thể khiến một yêu trở nên yêu .

Đối với chúng yêu thương nhất, điều quan trọng là sự vĩnh cửu, mà là sự trân trọng.

Đường Niệm ôm bỏng ngô ở vị trí xem phim nhất. Ngay khi câu thoại dứt, cô lỡ tay gạt đổ cốc coca bên cạnh. May mà cô cứu vãn kịp thời nên nước đổ lên quần áo, chỉ mấy ngón tay là dính chất lỏng ướt nhẹp và dinh dính.

Cô vểnh mấy ngón tay lên, cố lục tìm khăn giấy trong túi xách. vì chỉ dùng một tay nên thao tác khó khăn, mãi mà mở nổi khóa túi. Trần Tri Lễ liếc sang, bèn nắm lấy cổ tay cô, kéo khỏi rạp chiếu phim.

Rửa tay sạch sẽ xong, Đường Niệm bước khỏi nhà vệ sinh tìm .

Hành lang ngập tràn ánh sáng rực rỡ, mặt sàn đá cẩm thạch phản chiếu ánh đèn dìu dịu. Trần Tri Lễ ở quanh đó. Cô bước dọc theo hành lang về phía thì thấy một giọng quen thuộc vang lên từ cầu thang bộ.

"Đàn em , giáo sư Daniel của Đại học Yale hứng thú với đề tài học kỳ của . Cậu gửi một bộ hồ sơ qua đó, hẹn phỏng vấn trực tuyến , phỏng vấn trực tiếp với giáo sư hướng dẫn thì tỷ lệ thành công lớn lắm."

Hồ sơ ở đây là tài liệu cần thiết để ứng tuyển các trường đại học nước ngoài, thường bao gồm bảng điểm đại học, kinh nghiệm nghiên cứu khoa học, các bài báo xuất bản và thư giới thiệu.

Đứng cơ hội như , Trần Tri Lễ vẻ mấy mặn mà: "Cảm ơn đàn chị, nhưng để học thẳng lên Tiến sĩ, em phòng thí nghiệm CSAIL của MIT, những nơi khác tạm thời em cân nhắc đến."

"Chị em CSAIL, nhưng cũng chừa vài lời mời dự phòng chứ. CSAIL khắt khe với sinh viên Trung Quốc thế nào chẳng lẽ em ? Chơi tất tay như , sợ đến lúc đó chẳng trường nào để học ?"

"Không cả, trường để học thì học nữa."

Anh cúp điện thoại.

Trần Tri Lễ đầu , vặn thấy Đường Niệm đang ở cửa cầu thang bộ.

Anh bước tới: "Sao trong ?"

Đường Niệm: "Em xem nữa."

Trần Tri Lễ: "Được, về thôi."

Các nhân vật trong phim đang diễn giải những cuộc đời muôn màu muôn vẻ, nhưng khi bước khỏi cửa rạp, dù câu chuyện náo nhiệt đến mấy thì vẫn đọng một cảm giác bi lương của buổi tiệc tàn.

Thật Đường Niệm luôn Trần Tri Lễ sẽ nước ngoài. Cô vẫn theo dõi một câu trả lời của CodeRank. Anh chỉ giải đáp các vấn đề chuyên môn về kỹ thuật mà thỉnh thoảng còn tán gẫu với . Trong đó một bình luận của một sinh viên MIT rằng sông Charles bốn mùa như tranh vẽ, hoan nghênh đến chơi.

Trần Tri Lễ trả lời rằng, thể sẽ qua đó học Tiến sĩ Khoa học Máy tính, nếu cơ hội nhất định sẽ đến.

Trần Tri Lễ chắc chắn sẽ nước ngoài, đây là con đường bắt buộc để tiến xa hơn. Rốt cuộc thì ở đó CSAIL nhất thế giới, những nhân tài xuất sắc nhất, giáo sư hướng dẫn của cũng hợp tác với phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo của MIT. Anh lý do gì để từ chối một nền tảng hơn như .

Đến lúc đó, thể mang theo bản sơ yếu lý lịch áp đảo cùng thư giới thiệu của viện sĩ để thuận lợi tiến bước, sâu nghiên cứu trong lĩnh vực mà yêu thích và giỏi nhất. Sau khi nghiệp, dù ở trường giảng dạy bước giới công nghệ để lấy thẻ xanh chắc chắn cũng thành vấn đề.

Đây lẽ là con đường nhân sinh mười năm tới mà vạch sẵn cho bản , từng điều khoản đều rõ ràng, còn rành mạch hơn cả đường sinh mệnh bàn tay cô.

Sau , nếu thấy tin tức của , cô sẽ chỉ qua những bài báo về một nhà khoa học Hoa mang quốc tịch nước ngoài?

Sau , sẽ chẳng nhớ đến chuyện mùa đông năm nào đó, bản cung cấp chỗ ở tạm thời cho một cô gái nhà cửa, cũng sẽ nhớ đến mối tình ngắn ngủi vỏn vẹn hai mươi ngày . Có lẽ đây thậm chí còn chẳng gọi là tình yêu, ở Mỹ, gọi thế là hẹn hò - một trò tiêu khiển nhàm chán. Cuộc đời sẽ dừng vì bất cứ ai, sinh để cống hiến cho khoa học.

Màn đêm buông xuống, những ngọn đèn bắt đầu thắp sáng.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn từ hàng vạn ngôi nhà hòa quyện thành một màn neon rực rỡ, mỗi ô cửa sổ sáng đèn đều chứa đựng một đêm đoàn viên của một gia đình.

Hai ăn tối xong, Trần Tri Lễ bảo cô nghỉ ngơi sớm, ngày mai khai giảng còn dậy sớm. Sau đó, sô pha kiểm tra email điện thoại. Người đàn chị vẫn từ bỏ ý định thuyết phục tham gia phỏng vấn với các giáo sư khác, và đang khéo léo từ chối.

Đường Niệm tắm xong nhưng về phòng.

Tâm trạng của cô sa sút, là buồn bã lưu luyến, chỉ là cô ngủ. Mọi thứ hiện tại giống hệt như cỗ xe ngựa bí ngô của Lọ Lem, chỉ cần ngủ một giấc tỉnh dậy, tất cả sẽ tan biến.

Trần Tri Lễ sớm nhận trạng thái của cô gì đó . Bầu khí quanh cô trầm xuống hẳn, ủ rũ như quả cà tím dầm sương. Cô thu cuộn tròn bên cạnh sô pha, đầu gối đắp một tấm chăn mỏng, để lộ phần mắt cá chân thon thả và những ngón chân ửng hồng.

Lại tụt mood ?

Trần Tri Lễ đặt điện thoại xuống, hỏi một câu: "Sao thế, chơi nên khai giảng ?"

Cô ngoảnh mặt chỗ khác, giọng buồn bực: "Không ."

Trần Tri Lễ chợt hiểu điều gì đó, giọng điệu chút trêu ghẹo: "Thế là... luyến tiếc ?"

Câu khiến dòng cảm xúc đè nén của cô trào dâng, nước mắt chực chờ rơi xuống. Cô trừng to mắt, dùng bàn tay quạt quạt tạo gió, cố nhịn để bản rơi lệ.

Trần Tri Lễ cũng sững : "Sao ?"

Con gái luôn là , càng dỗ càng tợn. Nếu để ý đến cô, cô còn thể cố nhịn một chút, đằng cất lời bằng chất giọng dịu dàng như trực tiếp chọc trúng tuyến lệ của cô, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Thấy , Trần Tri Lễ luống cuống rút khăn giấy lau nước mắt cho cô. càng lau nước mắt càng chảy nhiều, tờ khăn giấy nhanh chóng ướt sũng thành một cục.

.

Cô luyến tiếc , để , càng nước ngoài xa xôi như thế.

Nếu chỉ ở Đại học T, cô còn thể dốc sức cố gắng cho kỳ thi đại học. nếu đến ngôi trường tư thục đắt đỏ đến c.h.ế.t như MIT để du học, cô khả năng .

mà...

Nhịp tim của cô bỗng chốc đập nhanh hơn, thình thịch thình thịch, giống như thứ gì đó phá vỡ gông cùm của cơ thể mà lao .

thấy tiếng lòng của chính , con luôn chút hi vọng thì mới dễ sống tiếp. Cô vì cô mà dừng bước, cô mãi luôn rạng rỡ sáng trong, mãi luôn thu hút ánh . Cô cùng ngắm bốn mùa luân chuyển dòng sông Charles, cô đợi cô ở thì tương lai.

Nghĩ như .

Trong lòng cô bỗng dâng lên một sự khát khao khó tả.

Chẳng hiểu , cô thêm dũng khí. Mặc kệ những giọt nước mắt đang lăn dài, cô thẳng mắt một cách bình tĩnh và kiên định: "Lệ Chi, đợi em ?"

"Hả?"

"Em sẽ thi đỗ Đại học T, đó nộp hồ sơ xin học thạc sĩ ở Mỹ. Cho dù xin ngôi trường lợi hại như MIT thì Boston chắc chắn thành vấn đề, cho nên..."

Ánh mắt thiếu nữ nóng bỏng, một sự nóng bỏng thể thiêu đốt cả sinh mệnh của . , cô nghĩ thông suốt , Bắc Kinh bao giờ là nhà của cô, cô chẳng chút lưu luyến nào với nơi cả. Bất cứ nơi cũng là nhà, cô đến nơi .

"Cho nên ?"

"Anh đừng thích khác nhé."

Cô nhóc thích tấm t.h.ả.m sô pha. Từ góc độ của Trần Tri Lễ, vặn thấy cô đang nhíu chặt mày, trong vẻ bướng bỉnh phảng phất chút mong manh yếu đuối.

Anh chợt khẽ, nhịn lên tiếng đòi công bằng cho bản : "Trông lăng nhăng lắm ?"

"Không .” Đường Niệm cúi đầu, những ngón tay búp măng vân vê những sợi tua rua ở mép thảm, giọng êm ru: "Em sợ sang Mỹ sẽ quên em."

Thế giới bên ngoài muôn màu muôn vẻ như , ai nhớ thương một cô nữ sinh mặt mũi lem luốc đang vùi đầu biển đề thi cơ chứ.

Cô bạn gái nhỏ mà nhặt từ trời rơi xuống lúc nào trong đầu cũng suy nghĩ miên man loanh quanh thế nhỉ. Nhìn cô rũ cằm chán nản, Trần Tri Lễ nhịn mà nhếch khóe môi: "Ai với em là sắp ?"

Đường Niệm chớp chớp mắt, rơi thêm vài giọt lệ châu: "Không ?"

Trần Tri Lễ đang cúi cô, bàn tay lớn xoa đầu cô: "Chưa nhanh thế , ít nhất cũng học xong năm ba . Hơn nữa, học chứ bán hàng đa cấp, em cũng là khai giảng chứ tù. Sẽ quên em, cũng sẽ gặp nữa, hiểu ?"

Đường Niệm rụt cổ .

Hóa tạm thời , ban nãy cô nhè uổng công ?

Lại còn đưa bao nhiêu quyết định ảo tưởng sức mạnh trong lòng nữa chứ.

Xấu hổ quá.

Ngượng đến mức bốc luôn cho .

Đường Niệm: "Vậy thì em sẽ..."

Trần Tri Lễ cô, đôi mắt sâu thẳm khẽ d.a.o động. Ánh đèn hắt đáy mắt , tạo nên một điểm sáng lấp lánh, khiến cả trông càng thêm dịu dàng: "Thi đỗ Đại học T tìm nhé?"

Đường Niệm khựng một nhịp, nghiêm túc gật đầu với , ngoan ngoãn đáp lời: "Vâng."

Lúc , mặt cô nhóc rốt cuộc cũng nở nụ .

"Được , ngủ thôi." Cuối cùng cũng dỗ dành xong, Trần Tri Lễ giục cô về phòng.

"Phải ngủ ?" Cô ngẩng đầu đồng hồ treo tường, mười một giờ, đúng là ngủ , nếu ngày mai sẽ dậy muộn mất.

đầu , đôi mắt ướt át long lanh : "Có thể ôm một cái ?"

Đợi ngày mai khai giảng, đủ loại bài kiểm tra hàng tuần, thi hàng tháng, thi liên trường sẽ ập tới, cô đến bao giờ mới gặp nữa.

Trần Tri Lễ nhạo: "Bạn học Đường Điềm Điềm, em lớn từng nào , ngủ còn dỗ ?"

Đường Niệm đợi đồng ý, dứt khoát vịn sô pha quỳ thẳng nửa lên, hai tay vòng qua ôm lấy eo , úp mặt ngay vị trí bụng của . Cô thích mùi hương thanh mát , lôi cuốn khiến nghiện như mùi bạc hà.

Có lẽ cô hề nhận tư thế nguy hiểm đến mức nào, còn rúc hẳn mặt cọ cọ mấy cái.

C.h.ế.t tiệt!

Cô đang cái quái gì !

Trong lòng Trần Tri Lễ c.h.ử.i thề vô , cứng đờ như một tấm thép.

Đường Niệm ôm quá lâu, nhanh buông , mỉm chúc ngủ ngon về phòng ngủ.

Ở một diễn biến khác, Trần đại thiếu gia mất ngủ .

Anh chạy nhà vệ sinh vốc nước lạnh rửa mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-33-keo-vai-33.html.]

Vẫn thể bình tĩnh nổi, đành mở vòi sen tắm một trận.

Anh dùng một tay chống lên tường, tỳ trán mặt gạch men lạnh ngắt để hạ nhiệt. Mùi hương ngọt ngào cô gái vẫn vấn vương chóp mũi, chỉ cần nhắm mắt , dường như vẫn thể cảm nhận đường cong mềm mại của cô.

Tiếng nước chảy rào rào, nhưng càng tắm càng thấy bứt rứt.

Thật sự nhịn nữa, đưa tay xuống phía .

Tắm nước lạnh ròng rã gần nửa tiếng đồng hồ, mới miễn cưỡng bình tĩnh .

Quay về phòng, giường chằm chằm lên trần nhà.

Thầm nghĩ, thật con nó là một mà.

Bạn gái ôm bằng cái tư thế như , thế mà vẫn kìm nén xúc động "hành quyết tại chỗ", chạy phòng tắm tự giải quyết.

Hôm , Trần Tri Lễ đưa cô đến trường. Dù trường đại học khai giảng muộn, nhưng khi Đường Niệm , cũng chẳng lý do gì để ở căn hộ đó nữa. Anh đưa chìa khóa cho cô, bảo khi nào ở ký túc xá thì cứ qua đây bất cứ lúc nào.

Hai ăn một bữa cơm cổng trường do Đường Niệm trả tiền. Trần Tri Lễ hỏi học kỳ tới sinh hoạt phí của cô đủ dùng .

Đường Niệm đủ , nhưng Trần Tri Lễ vẫn nhét tay cô một nghìn tệ, bảo cô cầm lấy mà mua kẹo ăn.

Những cây ngân hạnh ở trường trung học trực thuộc rụng sạch lá, phần lớn đều trơ trọi cành khô, chỉ lác đác vài cây nhú những mầm non mơn mởn. Mùa xuân sắp đến .

Thời gian trở ngày Tết Dương lịch năm 2024.

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Dương lịch ngắn ngày, Đường Niệm dạo một vòng. Cô xuất phát từ Đại học T, dọc theo con đường phía Bắc Trung Quan Thôn rẽ về hướng Nam ba bốn cây , bất tri bất giác đến cổng trường trung học trực thuộc.

Học kỳ hai năm lớp mười hai, hễ tâm trạng là cô gọi điện cho Trần Tri Lễ, mời ăn. khổ nỗi túi tiền rỗng tuếch, cuối cùng chỉ thể mời ăn hoành thánh ở quán đối diện trường.

Trần Tri Lễ ăn uống kén chọn, thích hoành thánh đông lạnh, nên nào cũng kéo cô ăn món khác.

Có đôi khi, cô còn giả ốm cúp học chạy đến Đại học T xem chơi bóng rổ. Người thích nhiều, fan girl kéo đến nườm nượp ngớt.

Cô lẩn giữa đám đông reo hò cỗ vũ cho lẳng lặng xem. Nói thật, cô chẳng hiểu tí gì về luật chơi, chỉ ném bóng rổ là giỏi.

Bởi vì mấy thấy đầy phóng túng ngạo nghễ khi ghi bàn. Cô nắm chặt chai nước khoáng trong tay, lấy hết can đảm chen qua đám nữ sinh để đưa nước cho .

Anh ngạc nhiên, híp mắt , để lộ tia sáng sắc lạnh: "Cúp học ?"

Ánh mắt cô đảo quanh mất tự nhiên: "Không nha."

"Thế là gì?"

"Đến để sạc pin."

"..."

Ngày diễn lễ xuất quân, Trần Tri Lễ mời về trường để động viên các sĩ t.ử lớp mười hai. Không mượn một bộ đồng phục ở .

Đồng phục của trường trung học trực thuộc là bộ đồ thể thao màu trắng tinh, chỉ vài đường kẻ đỏ trang trí ở ống tay áo và ống quần, kiểu dáng quê mùa vô cùng. Ấy mang gương mặt đến mức phi lý, cứ thế dựa vóc dáng của , biến bộ đồng phục hết t.h.u.ố.c chữa thành một bộ đồ trình diễn thời trang.

Anh bục, ánh mắt lướt qua đám đông dừng ở một hướng nào đó. Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng trầm ấm, trong trẻo của thiếu niên truyền qua loa phóng thanh, vang vọng khắp nhà thi đấu rộng lớn.

"Anh ở Đại học T đợi em."

thật đáng tiếc, cô thể như nguyện thi đỗ Đại học T.

Trong những tháng ngày chán chường suy sụp đó, cô trút bực dọc, cáu bẳn lên đầu .

Giờ nhớ mới nhận , khi đó cô thực sự đối xử với tệ.

Rời khỏi cổng trường, Đường Niệm đến bệnh viện thăm Đường Ngân Uyển. Trải qua một ranh giới sinh tử, bà thoáng hơn nhiều. Trước đây mở miệng dăm ba câu là nhắc tới trai và dượng của cô, nhưng từ đợt nhập viện , bà hề đả động đến nửa lời.

Đường Ngân Uyển đang xem tiệc tối tết Dương lịch, mải mê tán gẫu với một dì giường bên ngã cầu thang bó bột chân. Thấy cô bước , bà mới thu ánh mắt : "Điềm Điềm đến ."

Đường Niệm gật đầu, nét mặt bình thản: "Vâng."

"Vừa nãy cô còn đang nhắc đến cháu với dì Lưu giường bên đấy. Bà hỏi cháu bạn trai ." Đường Ngân Uyển với dì Lưu: "Điềm Điềm nhà chúng là học sinh xuất sắc đấy nhé, bà đừng giới thiệu mấy tên ất ơ lệch lạc cho nó."

Đường Niệm còn kịp mở miệng, dì Lưu kéo tay cô bảo: "Sao chuyện đó , là cháu trai ruột của dì đấy."

Tình huống gì đây.

Cô đang giới thiệu xem mắt đấy ?

"Nó mới ở nước ngoài về, học tài chính, lương năm sương sương cũng cả triệu tệ. Ở Bắc Kinh hai căn nhà, bố đều trong biên chế nhà nước. Có hứng thú cô bé, dì gửi WeChat của nó cho cháu nhé?"

Đường Niệm hỏi dồn đến mức nhất thời ngơ ngác, định thần một lát mới rút tay về, : "Dạ thôi, cháu cần ạ."

Dì Lưu: "Sao cần, bạn trai ?"

"Á, cháu đang yêu đương hả?" Đường Ngân Uyển cũng hưng phấn hẳn lên, vội vã gặng hỏi: "Bao nhiêu tuổi , việc ở , nhà nghề gì? Người ngợm thế nào?"

Đối mặt với màn tra khảo của Đường Ngân Uyển, Đường Niệm trả lời, chỉ mập mờ: "Vẫn yêu, bọn cháu đang trong giai đoạn tìm hiểu thôi."

"Tốt , cô hỏi nữa, cứ tìm hiểu kỹ càng vẫn hơn. Đừng như cô, ngây ngây ngốc ngốc, hiểu rõ nhân phẩm vội gả , cuối cùng rước lấy kết cục như hiện tại."

Đường Niệm ậm ờ đáp lời cho qua chuyện, bên mép giường gọt giúp bà quả táo, cắt thành từng miếng nhỏ xếp đĩa: "Vâng, việc gì nữa thì cháu về đây ạ."

"Được , cháu cứ lo việc của , bên cô chuyện gì ."

Gọt táo xong, Đường Niệm nhà vệ sinh rửa tay, ngẩng đầu phụ nữ trong gương.

Gương mặt cô mang nét bầu bĩnh trẻ con nên trông trẻ hơn so với tuổi thật. Dung mạo đối với cô mà là điều vô cùng quen thuộc, nhưng cô luôn cảm thấy bản khác xưa .

Dẫu cũng tám năm trôi qua.

Khoảng thời gian tám năm thuần hóa cô gái ngây thơ, đầy linh khí thuở nào thành một con nhạt nhẽo, tầm thường.

Liệu còn thích cô nữa ?

Những ký ức tua chậm trong tâm trí tựa như một thước phim, lướt ngược từ những ngày tháng xám xịt nhạt nhẽo để trở về quá khứ. Mùa thu năm , lá ngân hạnh nhuộm một màu vàng ươm. Gió nhẹ thổi qua, lá bay lả tả rợp trời, đến nao lòng, và thiếu niên gốc cây ngân hạnh cướp bộ ánh của cô.

Anh là gam màu duy nhất.

Bây giờ ngẫm , quãng thời gian yêu đương với thực sự là những chuỗi ngày vô lo vô nghĩ hiếm hoi trong cuộc đời cô.

Thực sự đáng để hoài niệm.

Trong một khoảnh khắc.

Trong đầu cô chợt nảy lên một suy nghĩ, thật yêu thêm một nữa.

Nếu như sẵn lòng tha thứ cho cô.

Cô cũng thử cố gắng thêm một nữa.

Để nắm thật chặt lấy vệt màu rực rỡ .

Đường Niệm đang mải phân tâm thì chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên.

Cô móc điện thoại , thấy một email mới. Đó là thư mời thăng hạng từ ban tổ chức cuộc thi DeepRacer.

Đội của các cô vòng trong !

Thấy tin tức lành , tâm trạng nặng nề trong cô lập tức quét sạch sành sanh. Cô sốt sắng tìm một để chia sẻ niềm vui ngay lập tức.

Đoạn hội thoại hiện lên đầu tiên là nhóm chat của họ [Ai đ.á.n.h cắp cuộc đời phú nhị đại của thế ].

Đường Niệm bấm mở, gửi một tin nhắn đó: [Bọn vòng trong !]

Trần Tri Lễ cũng ở trong nhóm chat. Cuộc thi nhận sự giúp đỡ từ nhiều. Đường Niệm nhấn khung chat với , mở chẳng gì. Cô suy nghĩ hồi lâu mới gõ xuống một câu.

Bánh Donut: [Thành tích vòng loại , bọn em hạng nhất đấy]

Một lát .

czl: [Chúc mừng nhé]

Nếu gì bất ngờ thì chủ đề câu chuyện đến đây là kết thúc.

Đường Niệm đăm đăm màn hình, trong lòng chút dừng .

Cô chợt nhớ tới kỹ năng trò chuyện của EQ cao mà từng lướt thấy mạng: Tuyệt đối dùng câu khẳng định, tận dụng từ khóa để tung một câu hỏi, cứ tung kẻ hứng như thì cuộc trò chuyện mới thể tiếp tục.

Thế là cô tìm một chủ đề mới để bắt đầu .

Bánh Donut: [Trưa nay em ăn tôm, là tôm gì ?]

Trần Tri Lễ quả nhiên c.ắ.n câu, thuận theo lời cô mà hỏi.

czl: [Tôm gì?]

Bánh Donut: [Là tôm hùm đất xào hạt điều và tôm he kho xì dầu, ngoài còn ...]

Bánh Donut: [Anh thể nhớ em một chút ?]

Sau khi tin nhắn gửi .

Trạng thái báo đang gõ phía kéo dài cả phút đồng hồ.

Cuối cùng, tin nhắn gửi tới chỉ là sáu dấu chấm tròn.

czl: [......]

Đường Niệm QwQ: Hì... hình như cuộc trò chuyện ngõ cụt luôn .

 

Loading...