Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 34: Kẹo vải 34

Cập nhật lúc: 2026-09-09 14:53:01
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi Alpha Go đ.á.n.h bại kỳ thủ con hàng đầu thế giới năm 2016, chủ đề về cuộc chiến giữa và máy móc luôn thu hút sự chú ý. Hôm nay, cuối cùng cũng đến lượt cuộc thi đối đầu giữa và máy phiên bản "Fast & Furious".

Trường đua Kim Cảng ở vùng ngoại ô phía Bắc là trường đua duy nhất trong nước hiện nay đáp ứng tiêu chuẩn của giải đua F1. Trường đua tổng chiều dài 5km, với 7 khúc cua trái và 7 khúc cua , tốc độ tối đa thể đạt tới 330km/h. Nơi đây từng nhiều tổ chức các khóa huấn luyện tay đua trong nước, mệnh danh là "Cái nôi của các tay đua Trung Quốc".

Thế mà nay dùng để tổ chức cuộc đua xe tự lái, thật sự chút mỉa mai. Giải đấu quy mô vô cùng hoành tráng, khai mạc thu hút đủ sự chú ý, vòng loại mới diễn vài ngày lọt top tìm kiếm hot mấy bèn.

#Chuyện là thật ? "Cyber Formula" bước đời thực!

#AI cuối cùng sẽ chiến thắng con

#Kỷ nguyên lái xe tự động sắp đến

Một tuần giải đấu, ban tổ chức mở cửa sân tập, cho phép các thí sinh cơ hội tiếp xúc với xe thật trong thời gian .

Đường Niệm và Dương Trăn Trăn cũng đến hiện trường.

Xe đua trong giải do cá nhân đội đua cung cấp mà ban tổ chức phân bổ đồng loạt. Đó là những chiếc siêu xe hybrid kết cấu phần cứng và hệ thống điện giống . Điểm khác biệt duy nhất là xe tự lái trang 16 camera, 12 radar cảm biến siêu âm quanh xe cùng với một hệ thống máy tính trung tâm cực kỳ mạnh mẽ.

Bước sân tập, Dương Trăn Trăn một dàn siêu xe xếp hàng dài, đôi mắt mở to trợn tròn: "Vãi thật, xe ban tổ chức cung cấp là McLaren !"

Đường Niệm dựa biển để tìm chiếc xe của .

Dương Trăn Trăn xuýt xoa: "McLaren chơi xe điện từ bao giờ thế, đúng là sống lâu mới thấy mà."

Gầm siêu xe thấp. Đường Niệm xổm buồng lái, cầm bảng điều khiển kỹ thuật kết nối với máy tính xe, quên hững hờ đáp lời cô bạn: "Mấy chiếc độ hệ thống chuyên biệt cho giải đua. Hơn nữa, năng lượng mới mới là tương lai, xe chạy xăng kết cấu phức tạp, sẽ ngày đào thải dần thôi."

"Ra là . Xe mới cáu cạnh thế mà mang xếp hàng cho các tuyển thủ chơi, sợ đ.â.m hỏng , công ty bảo hiểm chắc thét mất."

"Chắc là nhà tài trợ lắm tiền, vả Mercedes chính là đơn vị khởi xướng, nên chuyện cuộc thi dùng xe McLaren cũng là bình thường."

"Cũng đúng, bây giờ cuộc thi đang hot như , ai mà chẳng tranh thủ quảng cáo một đợt, sẵn tiện PR cho hệ thống lái tự động của luôn."

Đường Niệm lùi một bước, Dương Trăn Trăn đang nhoài buồng lái chịu : "Cậu xuống xe , để cho BulbasaurCar chạy thử một vòng ."

Dương Trăn Trăn ngơ ngác: "Hả, Bulba cái gì Car cơ?"

Đường Niệm chỉ chiếc McLaren: "Tên đặt cho nó đấy."

"Bulbasaur là cái quái gì thế?"

"Tên tiếng Anh của Ếch Hạt Giống."

"...Cái tên cũng độc lạ phết.” Dương Trăn Trăn vẫn nỡ xuống xe: "Đợi lát nữa hẵng test, cho tận hưởng một chút . McLaren đấy, cơ hội lên nhiều."

"Hay là chở lượn trực tiếp một vòng luôn nhé?"

Dương Trăn Trăn ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rực: "Được ?"

Đường Niệm : "Chỉ cần dám ."

Dương Trăn Trăn: " thì gì mà dám chứ. Ba thần thú của giới siêu xe là Ferrari, McLaren và Porsche, giờ cũng coi như là phụ nữ từng hai loại . Còn trẻ thế mà diễm phúc cạn nha."

Đường Niệm : "Đây là đầu tiên thuật toán của lăn bánh thực tế đấy, đúng là sợ lật xe."

Dương Trăn Trăn xua xua tay, vẻ mặt lẫm liệt oai phong: "Code do ái khanh thì trẫm vẫn yên tâm. Nhanh lên nào, giá!"

Đường Niệm bật , nhắc cô nàng thắt chặt dây an .

Lần đầu tiên thực chiến, Đường Niệm dám bật chế độ đua giới hạn, tốc độ trung bình luôn giữ 180km/h. Tuy nhiên, khi qua những khúc cua lớn, nhịp tim của Dương Trăn Trăn vẫn tăng vọt lên 160, mang cảm giác kích thích y hệt như văng lơ lửng mây khi chơi tàu lượn siêu tốc.

Lúc xuống xe, hai chân cô nàng vẫn còn bủn rủn, nhưng sướng thì cũng sướng thật, hèn chi đam mê đua xe tốc độ đến .

Cái sự sướng khác biệt so với việc tàu lượn siêu tốc trò chơi rơi tự do. Cảm giác dính chặt lưng ghế kéo cô tạo nên cảm giác gần như đang bay sát mặt đất. Không thấy tiếng ồn của gió, cũng chẳng thấy tiếng ồn của mặt đường, chỉ thể thấy tiếng tim đập thình thịch của chính , adrenaline tăng vọt.

"Quá Niệm bảo bối ơi! cho , phát hiện một cơ hội kinh doanh . Đợi đến khi xe đua tự lái sản xuất hàng loạt, cứ việc cải tạo cái cơ sở huấn luyện thành khu trải nghiệm đua xe, thu phí để đến trải nghiệm cảm giác đua tốc độ, chắc chắn sẽ nhiều mê mẩn cho xem. Ai mà chẳng Fujiwara Takumi chứ, ha ha ha!"

"Cậu thì cứ ở đó mà mơ tưởng."

Phía bỗng truyền đến tiếng bước chân chầm chậm tiến gần.

Đường Niệm đầu , thấy Hồ Minh đang mặc đồ đua xe. Đứng cạnh là một cô gái tóc dài mặc váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, trong lòng đang ôm chiếc mũ bảo hiểm của , chắc hẳn là bạn gái .

"Chơi xe điều khiển từ xa mà cũng đòi bá chiếm sân tập của chúng cơ đấy, ."

Cái miệng của Hồ Minh đúng là miệng ch.ó mọc ngà voi.

Nụ mặt Đường Niệm lạnh , cô đảo mắt trắng dã như một cách để tỏ sự tôn trọng.

Dương Trăn Trăn bật : "Xe điều khiển nhà chạy 180 dặm/giờ ?"

Hồ Minh trào phúng: "Xì, chạy 200 dặm/giờ mà cũng xưng là xe đua ? Đừng rụng rốn nữa, mấy cô em gái ngoan ngoãn về nhà chơi xe điện đụng ."

"Ai bảo chúng chỉ thể chạy 180 dặm/giờ chứ!" Dương Trăn Trăn tức giận nắm chặt nắm đấm.

Hồ Minh chút tự giác rằng chào đón ở đây. Anh đút tay túi quần, đủng đỉnh tới, liếc bảng điều khiển kỹ thuật trong tay Đường Niệm : "Dô, còn cả điều khiển từ xa nữa . Thế thì cái thứ đồ chơi chẳng là xe đua bốn bánh ? Nghiên cứu tới nghiên cứu lui, còn mơ tưởng đòi loại bỏ tay đua thực thụ. Vậy các cô cứ trực tiếp chơi game máy tính chẳng hơn , đỡ tốn cả tiền mua xe nữa kìa."

Dương Trăn Trăn cạn lời: "Đại ca , DeepRacer vốn dĩ là một cuộc thi về thuật toán, dành cho các kỹ sư học hỏi và cạnh tranh kỹ thuật nghiên cứu phát triển. Ban tổ chức mời đến đây là để phối hợp, chứ để phá đám."

Hồ Minh xùy một tiếng, khinh khỉnh nhếch mép: "Cần gì phá đám? Cái mớ đồ chơi của các cô dùng để giải trí thì . Đua xe chỉ vì cảm giác kích thích, nó còn là một môn thể thao thi đấu, nhằm tôn vinh tinh thần của đội đua và các tay đua. Tay đua mới chính là linh hồn của những chiếc xe đua. Các cô thì , bớt luôn cả tay đua, cứ trò như thế thì còn ý nghĩa quái gì nữa?"

Đường Niệm thật sự tranh cãi gì với . Tục ngữ câu , nên so đo ngắn dài với kẻ ngốc.

Cô bày vẻ mặt vô cảm, : " là chẳng ý nghĩa gì, vẫn là các lợi hại hơn."

Cô cầm bảng điều khiển định rời , nhưng Hồ Minh chặn : "Cho nên, cô chuẩn sẵn tâm lý thua ?"

Cái sự tự tin thái quá đến mức khó hiểu , cô thật sự chia bớt cho một nửa sự tự ti của .

"Làm ơn , mới ăn sáng xong, đừng buồn nôn ?"

Hồ Minh cho cứng họng, nhất thời đáp trả thế nào. Ngược , cô nàng mặc đồ trắng muốt như cúc trắng bên cạnh tỏ vui , chu cái miệng nhỏ nhắn lên: "Cô ăn kiểu gì thế hả? Thật là tố chất."

Tố chất cao thấp, cũng tùy xem đối phương là ai .

Đường Niệm sang: "Cô Cúc Hoa , cô... dính rau răng kìa."

"Sao... thể chứ, đ.á.n.h răng mà!" Cô nàng Cúc Hoa lập tức bưng miệng, cúi lấy điện thoại soi gương. Sau khi phát hiện lừa, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt: "Cô là ai mà dám trêu chọc hả!"

"Quả thực . thể một bản CV gửi email của , thấy cô khá hợp với vị trí ứng tuyển giữ cửa nhà đấy."

"Cô... Cô đang hươu vượn gì thế hả?" Cô nàng Cúc Hoa giận dữ ngút trời, nghiến răng kèn kẹt, giậm chân tố cáo với Hồ Minh: "Anh ơi, cô c.h.ử.i em là ch.ó kìa."

Đường Niệm nhún vai xòe hai tay: " nha, là tự cô hiểu theo nghĩa đó đấy chứ."

Dương Trăn Trăn một bên, cô bạn một khẩu chiến quần nho, thật hận thể lôi ngay một cuốn sổ nhỏ ghi chép . Sau cãi với khác thì chẳng bao giờ lo chọc tức đến mức u hạch tuyến v.ú nữa .

Hồ Minh coi như lĩnh giáo cái miệng lợi hại của cô. Đây còn là cô nhóc năm xưa bắt nạt xong chỉ trốn trong cầu thang bộ lóc nữa. Ai khéo tưởng cô đoạt xá nhập hồn mất .

Không nghĩ đến chuyện gì, bỗng bật : "Những năm qua cô đổi nhiều thật đấy."

"Ồ, thì chẳng đổi gì mấy nhỉ." Đường Niệm đáp lời.

Hồ Minh mím khóe môi, tưởng cô rốt cuộc cũng thể chuyện t.ử tế . Đang định ôn chuyện xưa một cách đàng hoàng thì Đường Niệm cất tiếng: "Bao nhiêu năm mà vẫn tiến hóa thành ."

"..."

Chẳng chút xíu ôn chuyện xưa nào ở đây cả.

Hồ Minh thấy rõ là thể nào chiếm chút hời hĩnh ngôn từ nào từ chỗ cô, đành nghẹn một cục tức trong bụng, đầu về phía sân tập.

Tiếng gầm rú cực lớn của động cơ vang vọng khắp đường đua. Cô nàng Cúc Hoa bên cạnh đôi mắt lấp lánh hình ngôi , hừ lạnh với Đường Niệm một tiếng hét lớn: "Anh ơi cố lên, nhất định thắng cái cô gái tố chất nha!"

Không thể , cái nghề tay đua đúng là vũ khí sắc bén để cưa cẩm các cô gái.

lập trình viên bọn cô cũng kém cạnh gì.

Tuy xe điện tiếng gầm rú của động cơ, âm thanh khi chạy cũng êm ái hơn, quả thật sẽ thiếu nhiều điểm kích thích cảm quan.

mà chuyện đó thể khó lập trình viên ?

Viết một cái chương trình để hệ thống âm thanh của ô tô mô phỏng tiếng động cơ chẳng là xong , như thế thì vẫn dư sức chở gái cháy phố lượn lờ.

Lại thêm một chiếc McLaren lao qua vạch xuất phát với khí thế hung hãn như mãnh thú săn mồi. Luồng sóng nhiệt phun từ đuôi xe hất tung cổ áo lông của cô lên, đường đua dường như cũng rung chuyển. Các cô gái khán đài phấn khích hét ầm cả lên.

Cùng lúc đó “Ếch Hạt Giống" phiên bản tắt tiếng của cô âm thầm lăn bánh rời . Đừng là tiếng hò reo cổ vũ, phỏng chừng chẳng ai nhận hòa đường đua.

Thôi , đúng là ngầu bằng xe nhà .

, chiến thắng xưa nay vẫn luôn kín tiếng.

...

Trần Tri Lễ dạo gần đây lâu thấy Đường Niệm. Cuộc họp nhóm hôm thứ Hai cô đến, buổi chia sẻ tài liệu hôm thứ Sáu cũng chẳng thấy tăm . Cả ngày cô mặt ở trường, còn bận rộn hơn cả , ngay cả điện thoại cũng thuê bao liên lạc .

Trên giao diện WeChat là mấy tin nhắn hồi âm, kéo lên nữa chính là câu từ một tuần của cô.

[Anh thể nhớ em một chút .]

Trần Tri Lễ sầm mặt tin nhắn , càng càng cảm thấy mỉa mai. Trong đôi mắt thâm thúy cuộn trào những cảm xúc rõ tên.

Giỏi lắm, lúc vòng loại cần sửa thuật toán giúp thì ngay cả cái loại lời lẽ cũng thể gửi . Bây giờ thành tích , dùng đến nữa thì bơ luôn thèm để ý tới .

Coi là cái gì chứ, gọi thì đến đuổi thì , một công cụ hình ?

là đồ tim phổi.

Thả hồn chốc lát, Trần Tri Lễ liếc tờ giấy xin phép nghỉ học góc bàn, nhếch môi lên một cái đầy vô cảm. Anh dập mạnh mẩu t.h.u.ố.c lá gạt tàn, dậy đến phòng thí nghiệm 617.

617 là phòng thí nghiệm Trí tuệ Nhân tạo. Bàn việc của Đường Niệm ở tít bên trong sát cửa sổ. Anh liếc mắt quét qua, thấy chiếc laptop , bàn chỉ bình nước ống hút của cô và mấy cuốn sách quy hoạch toán học đang mở. Chiếc túi vải canvas vắt ghế vẫn treo con vịt Psyduck .

Trần Tri Lễ lặng bàn việc của cô chừng năm phút, ánh mắt đen đặc. Anh một lời nào, cũng chẳng đang suy tính điều gì.

Cho đến khi Hầu ca ở phía xoay ghế , bụng lên tiếng nhắc nhở: "Sếp , sư đến trường đua ngoại ô phía Bắc , nếu việc thể qua bên đó tìm em ."

Trần Tri Lễ trừng mắt lườm một cái: " hỏi ?"

"..."

Thế đây hung thần đòi nợ chắc?

Được , coi như lắm lời .

Cậu chẳng gì để với loài ngu ngốc nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-34-keo-vai-34.html.]

Hầu ca đầu , tiếp tục buôn chuyện với Tô Tô.

Nửa giờ .

Tại trường đua Kim Cảng.

Khu vực trường đua ở đây mở cửa tự do, bình thường khán giả cũng thể tham quan. Trần Tri Lễ đỗ xe , bước từ cửa chính sân. Từ đằng xa, thấy một cô gái mặc áo khoác phao màu trắng, bốt tuyết và mặc quần legging giữ nhiệt, chẳng ngại bẩn mà rạp xuống đất để kiểm tra đuôi xe.

Cô đang mặc một chiếc chân váy chữ A với phần vạt váy khá rộng. Chỉ cần khẽ cử động, vạt váy sẽ bung , lộ chiếc quần legging ôm sát màu da bên trong. Từ góc độ của , vặn thể thấy vòng ba tròn trịa căng mẩy ẩn lớp quần legging bó sát, nom tựa như một trái đào chín mọng.

Yết hầu Trần Tri Lễ cuộn lên trong thoáng chốc, vội vã thu hồi tầm mắt.

Phi lễ chớ .

Anh cách đó hơn một mét, hắng giọng một tiếng để nhắc nhở.

Đường Niệm lồm cồm bò từ gầm xe phía chui hệt như một thợ sửa xe. Cô ngẩng khuôn mặt lấm lem bụi đất lên, chút kinh ngạc: "Ủa, tới đây?"

Lúc Trần Tri Lễ mới bước tới: "Dạo gần đây em cúp cua vẻ thường xuyên đấy nhỉ?"

Cái gì, bắt mà truy lùng tới tận trường đua luôn cơ ?

Đường Niệm phủi phủi lớp bụi dính đầu gối, dậy: "Chẳng em xin phép ?"

"Khi nào?"

"Thứ Bảy tuần , em giấy xin phép để bàn mà."

"Không thấy."

"Em còn gửi cả email nữa."

"Không nhận ."

"Em cũng nhờ đại sư tỷ với trong cuộc họp nhóm ."

"..."

Trần Tri Lễ cô chọc tức đến bật : "Giấy xin phép, email, nhờ báo hộ, nhất quyết chịu đích đến xin phép chứ gì. Sao hả, sợ ăn thịt em chắc?"

Trầm mặc một lát, cô ngượng ngùng lên tiếng: "Không , chỉ là em xui xẻo chạm mặt nào thôi."

"Em chắc chứ?" Trần Tri Lễ hỏi : "Anh một ngày ở trong phòng thí nghiệm suốt mười bốn tiếng đồng hồ, từng thấy em tới tìm lấy một ."

Đường Niệm: "..."

Được , cô quả thật cố ý lựa đúng lúc ai mới tới để tờ giấy xin phép.

giáp mặt xin phép cũng chẳng vì lý do gì khác, chỉ là trong lúc nóng nảy bốc đồng gửi cho một tin nhắn WeChat mờ ám khó hiểu, mãi khi phản ứng mới cảm thấy vô cùng đường đột.

Dạo trong lòng cô rối rắm. Rất nhiều chuyện nghĩ thông suốt, , càng đối diện với thế nào, nên mới hòa hoãn một chút, tập trung cuộc thi mắt .

Cô luôn nghĩ rằng, chuyện gì thông suốt thì đừng cố nghĩ nữa, ngộ nhỡ ngày mai ngỏm củ tỏi , thì chẳng bao giờ suy nghĩ nữa.

Ôm cái tâm thái đó, cô thật sự mảy may nghĩ ngợi gì, dồn hết tâm trí cuộc đua.

Thế nhưng, những hành động lọt mắt Trần Tri Lễ biến thành trốn tránh, gặp , coi như một món công cụ dùng xong vứt.

Trần Tri Lễ nghiêng đầu, một nụ tự giễu xẹt qua khóe môi.

Hai cứ giằng co như trong vài giây.

Anh cơn gió rét thấu xương thổi qua , đầu óc cũng tỉnh táo trở .

Anh đến đây để hỏi tội cô, việc gì so đo tính toán gì.

Dẫu tâm lý đà điểu giấu đầu của cô cũng mới ngày một ngày hai. Bất kể gặp chuyện gì, hễ trốn là trốn, hễ chút gió lay cỏ động là vùi đầu cát, bịt tai trộm chuông.

Trước rõ ràng gan cô lớn lắm cơ mà.

Mấy năm nay sống đúng là càng sống càng thụt lùi.

Trần Tri Lễ liếc thời gian, sắp mười hai giờ . Anh bực bội hỏi: "Bình thường em ăn uống thế nào?"

"Đối diện cửa hàng tiện lợi, buổi trưa em mua cơm nắm ở đó." Hiện tại Đường Niệm cũng chẳng dám đắc tội với , bèn ngoan ngoãn trả lời.

Trần Tri Lễ cau mày: "Cơm nắm? Có no ?"

"Được chứ, phần cũng khá to đấy. Anh ăn ? Em mời ."

"Mùa đông lạnh giá thế ai ăn cái thứ đó cơ chứ."

"..."

Cô hỏi thừa câu thật .

Trần đại thiếu gia thể nuốt trôi mấy thứ đồ lót rách nát chứ.

"Thế em mời ăn món khác nhé?"

"Có gì ngon mà ăn?"

"Xa xa đằng tiệm canh vịt hầm ngon lắm, bảo cũng hấp dẫn, thử ?"

Do ở ngoài trời suốt thời gian dài, mặt Đường Niệm đông cứng đến tái nhợt. Cô xắn tay áo lên, để lộ đôi bàn tay lấm lem bẩn thỉu lạnh cõng đến đỏ bừng, thoạt còn t.h.ả.m hơn cả cô bé bán diêm.

Lý trí đang gào thét bảo đừng quan tâm đến cô nữa, dù quan tâm thì cô cũng chẳng ghi nhớ lòng của . khi bộ dạng đáng thương của cô, cổ họng thắt nghẹn đến khó chịu, chút tức giận trong lòng cũng giống như thanh củi tưới nước, châm ngòi thế nào cũng chẳng cháy nổi nữa.

Mẹ kiếp, một nữa mềm lòng mất .

Sự lạnh lẽo hàng lông mày Trần Tri Lễ cũng dần thu : "Đi thôi."

Cô là nắm thóp dễ dãi với trò mà.

C.h.ế.t tiệt.

"Ồ, , đợi em một lát." Đường Niệm tháo bao tay , cầm bảng điều khiển kỹ thuật đem xe cất gọn .

Khu vực trường đua vốn thuộc vùng ngoại ô, ngày thường chẳng mấy ai qua , thế nên quanh đây cũng nhiều quán ăn. Loanh quanh chỉ một quán đồ ăn nhanh, một cái McDonald's và một cửa hàng tiện lợi.

Bình thường Đường Niệm cứ tiện chọn bừa một quán trong đó ăn đối phó cho qua bữa. một chú trọng ăn uống như Trần đại thiếu gia thì chắc chắn sẽ đời nào chịu chấp nhận. Vì , lên xe, cô bèn mở bản đồ điều hướng thẳng đến một tòa trung tâm thương mại cách đó năm cây .

Canh vịt hầm nước dùng thơm phức đậm đà, da vịt mềm dẻo, thịt vịt ninh nhừ, cực kỳ thích hợp để thưởng thức mùa đông.

Đường Niệm húp trọn hơn nửa bát canh lớn mới bắt đầu thấy cơ thể ấm áp trở . Cô cởi chiếc áo khoác lông vũ . Bên trong là chiếc áo len lông cừu màu hồng nhạt, n.g.ự.c in hình một bông hoa hướng dương thật to.

"Anh giận ?" Cô vẫn lo lắng, dè dặt cất lời hỏi.

Trần Tri Lễ tay đang rót nước, mắt ngẩng lên: "Em thấy ?"

"Giận ."

"Biết tại ?"

"Biết ạ."

"Tại ?"

"Ờm... , em ."

"..."

Nửa bữa ăn, bầu khí rơi tĩnh lặng.

Một lúc , Trần Tri Lễ mới lên tiếng: "Chuẩn thi đấu đến ?"

Lời hỏi han của vô cùng tự nhiên, tựa như hai bạn cũ lâu ngày hàn huyên tâm sự. Bầu khí căng thẳng mịt mù mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g lúc nãy tan biến sạch sẽ.

Đường Niệm ngẩng đầu lên, ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc hệt như học sinh cấp ba đối phó với giáo viên chủ nhiệm kiểm tra bài cũ đột xuất: "Vượt xe, cua đều thành vấn đề nữa, chỉ là khởi động chậm. Vài vòng đầu chỉ thể nhích lên chút đỉnh 200, nhanh hơn nữa thì sẽ đè chướng ngại vật mất."

"Chuyện bình thường thôi, con ai cũng cần một quá trình học hỏi, huống hồ là máy móc. Chỉ cần thuật toán định, về cứ từ từ vượt lên là ."

Đường Niệm nhỏ giọng lời.

lúc , chiếc điện thoại trong túi áo khoác lông vũ của cô reo vang.

Quần áo của cô đang vắt giá treo đồ phía Trần Tri Lễ. Cô định dậy thì Trần Tri Lễ nhanh chân tới, lấy điện thoại từ trong túi áo cô .

Hai chữ "Hàn Phóng" hiển thị màn hình khiến sắc mặt sầm xuống. Sau khi đưa điện thoại qua, Đường Niệm liếc màn hình, bèn ấn nút từ chối cuộc gọi.

Thế nhưng Trần Tri Lễ khẩy một tiếng khẽ: "Sao, tiện mặt ?"

Mặc dù câu ẩn ý gì, nhưng trực giác mách bảo cô rằng, mỗi khi Trần Tri Lễ chuyện với cái giọng điệu mỉa mai quái gở như thì chắc chắn là tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ.

"Không , là bạn học hồi đại học gọi. Một thời gian nữa đến Bắc Kinh, tính nhờ em đặt phòng khách sạn giúp."

Trần Tri Lễ lên tiếng, vẻ mặt vô cùng lạnh lạt.

" em đồng ý, em bảo tự lên web Ctrip mà đặt ."

Trần Tri Lễ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm: "Không cần giải thích với ."

"Dạ." Đường Niệm cúi đầu tiếp tục uống canh vịt.

"Đừng chỉ uống canh, ăn nhiều rau với thịt . Không ăn no thì chiều ngoài lạnh cóng đến ngu chứ gì."

"..."

Anh mới ngu .

Đường Niệm vươn tay gắp thức ăn, một lọn tóc vô tình mắc sợi dây xích trang trí áo len khiến da đầu kéo giật đau đớn. Cô buông đũa xuống định giải cứu cho mái tóc của , nhưng hì hục mãi cũng gỡ . Giữa lúc cô định dùng sức kéo đứt thì cánh tay bỗng ai đó giữ chặt.

Trần Tri Lễ sát bên cạnh cô, khom lưng xuống. Những ngón tay thon dài khẽ lảy sợi dây xích vài cái, lọn tóc rối rắm ngoan ngoãn bung .

"Xong ." Anh thuận tay vò rối đỉnh đầu cô một cái, mắng: "Ngốc c.h.ế.t ."

"Cảm... Cảm ơn ."

Không để ý đến , giọng điệu của đại ma vương lúc trở nên dịu dàng hơn nhiều .

Dẫu nguyên do là gì.

dường như còn giận cô nữa .

 

Loading...