Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 36: Kẹo vải 36

Cập nhật lúc: 2026-09-09 14:53:03
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong một vài lĩnh vực, AI thực sự khả năng đ.á.n.h bại con , nhưng nó sẽ vĩnh viễn bao giờ đuổi kịp những pha xử lý " lòng đất" của nhân loại.

Vì sự cố an nghiêm trọng , cuộc đua đành tạm dừng.

Trần Tri Lễ an ủi cô vài câu trèo qua lan can chắn, sải bước về phía đường đua. Mấy nhân viên công tác định cản , gì với họ mà đó họ bèn để .

Hiện trường lúc là một mớ hỗn độn. Chiếc BulbasaurCar đ.â.m văng khỏi đường đua khi chỉ còn cách vạch đích đầy 300 mét. Phần đầu xe thiêu rụi cộng thêm những hư hỏng nặng nề do va chạm khiến nó gần như thể tiếp tục thành phần thi.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, vài trăm mét ngắn ngủi nữa thôi là chiếc McLaren màu cam đen sẽ trở thành hắc mã giành ngôi vô địch ngày hôm nay, điều khiến ít cảm thấy tiếc nuối .

Trần Tri Lễ chụp vài tấm ảnh chiếc xe hỏng để lưu trữ. Lực lượng cứu hộ và sửa chữa nhanh chóng đưa xe , dọn dẹp hiện trường để trả gian cho các tuyển thủ khác tiếp tục thi đấu.

Ở phía bên , chiếc xe 213 cũng đ.â.m lật ngửa, lốp xe văng lăn lóc đường đua. Tiếng động cơ gầm rú như một con thú hoang mắc bẫy vẫn còn vang vọng thật lâu trung. Chắc chắn chiếc xe cũng thể tiếp tục thi đấu nữa.

Hồ Minh bò khỏi xe, tháo mũ bảo hiểm. Anh thương nặng, với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, sớm học cách bảo vệ bản khi xe lật.

Hắn dùng một tay xách mũ bảo hiểm, giữa đường đua, ánh mắt lướt qua khu vực khán giả đang nhốn nháo dừng ở một vị trí. Hắn nhếch môi , màn hình lớn phản chiếu rõ nét khuôn mặt với biểu cảm khinh bỉ và trào phúng rành rành.

Đường Niệm lạnh buốt cả tim, là Hồ Minh.

Hắn cố tình để cô chiến thắng.

Cái tên khốn kiếp !

Dương Trăn Trăn sốt ruột hỏi Triệu Tri Duật đang bên cạnh xem bây giờ. Dù cô chẳng góp sức gì nhiều trong cuộc thi , nhưng cô tận mắt chứng kiến Đường Niệm ngày ngày sớm về khuya, hình ngày một tiều tụy, dồn bao tâm huyết nó.

Triệu Tri Duật : "Chạy 80% quãng đường là coi như thành chặng đua , dù giành chức vô địch nhưng thứ hạng chắc chắn sẽ cao hơn cái tên 2B* ."

* 2B: Ngáo

Dương Trăn Trăn: "Cậu xem đua xe công thức 1 nhiều quá đấy, đây căn bản là đua xe, mà là thi lập trình. Chẳng cái luật nào quy định chạy 80% là tính thành , giữa chừng lật xe thì chứng tỏ thuật toán vấn đề, trực tiếp loại luôn."

Triệu Tri Duật: "Ý là tụi chỉ còn cách vạch đích vài trăm mét cũng kết quả giống hệt cái tên 2B bỏ xa mấy vòng á?"

Dương Trăn Trăn: " thế, cả hai đều tính thành tích."

Dương Trăn Trăn: "Shit!"

Cả hai cùng rơi im lặng, Triệu Tri Duật đột nhiên lên tiếng: "Hay là lấy hộp đen về nhé."

Dương Trăn Trăn: "Lấy cái đó gì?"

Triệu Tri Duật: "Trong hộp đen của xe đua thiết truyền và nhận dữ liệu, nó sẽ gửi bộ thông của xe về hệ thống điều khiển của ban tổ chức để tính điểm. hack hệ thống đó, sửa thông tin lộ trình thành đ.â.m hỏng khi vượt qua vạch đích."

Dương Trăn Trăn liếc xéo bạn: "Đại ca , ở đây gần mười vạn khán giả, nghĩ ai cũng thấy vạch đích ở chắc? Thà bảo vác xe chạy đến đích còn lý hơn đấy."

Triệu Tri Duật cũng bất lực: "Thế bảo ?"

Dương Trăn Trăn: " cách thì chẳng ở đây nhảm với ."

Đường Niệm lời nào, ánh mắt chằm chằm xuống sân.

Hồ Minh đang cô bạn gái dìu về phòng nghỉ, hai bọn họ vẫn còn tâm trạng vui vẻ, chẳng thấy chút gì là buồn bã vì tước quyền thi đấu.

đoái hoài gì nữa, chạy vụt xuống cầu thang: "Hồ Minh, đó cho !"

Hồ Minh đầu . Trán cụng rách một mảng, mặt mày cũng xước xát ít, cả bám đầy bụi bặm, nhưng cái miệng vẫn cứ tiện ranh y như cũ: "Xúi quẩy thật."

"Tại đ.â.m xe của ?"

" gì nào, xe đồ chơi thì ăn gì, mới chạm nhẹ bốc cháy , nếu chắc chắn thắng cô."

Dương Trăn Trăn thật sự thể nhịn nổi nữa, nhoài lan can mắng vọng xuống: "Mẹ kiếp, bỏ xa ba vòng mà còn đòi thắng, điên !"

"Bị bỏ xa thì , cô học cấp một văn , đến giây phút cuối cùng, thắng bại vẫn !"

Dương Trăn Trăn hận đến mức nghiến răng kèn kẹt.

Cô thề, từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ đến mức .

Đường Niệm cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng lồng n.g.ự.c vẫn phập phồng kịch liệt: "Anh cố ý!"

"Ai cố ý chứ, suýt thì cái xe đồ chơi rách nát của cô thiêu c.h.ế.t thì tính đây. bắt cô đền tiền t.h.u.ố.c men mà cô ăn cướp la làng ."

"Đừng tưởng cố ý chơi trò đ.â.m lén."

Hồ Minh vẫn mang bộ dạng lợn c.h.ế.t sợ nước sôi: "Cô bằng chứng gì ?"

Đường Niệm nhớ hồi cấp ba hắt mực sách, cũng giở trò vô sống c.h.ế.t thừa nhận như thế. Bao nhiêu năm trôi qua đúng là chẳng tiến bộ chút nào! Suốt ngày chỉ giở mấy trò vặt vãnh hèn hạ.

Hồ Minh vênh váo đáp: "Thế nào gọi là đ.â.m lén, lợi lộc gì mới gọi là đ.â.m lén chứ. mạo hiểm cả tính mạng đ.â.m xe cô thì ích lợi gì, giành chức vô địch. Hơn nữa, cũng là nạn nhân mà, cô đừng ngậm m.á.u phun như thế!"

Đường Niệm vốn là lười biếng, bình thường thể dùng miệng giải quyết thì tuyệt đối sẽ động tay động chân.

lúc quả thật nhịn nổi nữa, cô túm chặt lấy cổ áo , hung hăng giáng cho một cú đấm.

Cú đ.ấ.m giáng mạnh ngay giữa má trái . Vì quá tức giận, cô gần như dồn bộ sức lực nắm đ.ấ.m . Hồ Minh đang thương nên đương nhiên chịu nổi, đ.á.n.h lảo đảo lùi mấy bước khiến cô nàng Cúc Hoa bên cạnh sợ đến mức đờ đẫn cả .

"Mày dám đ.á.n.h tao, tin tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày ..."

Giây tiếp theo, cái tát mà gã đàn ông vung lên chặn . Đường Niệm kịp đến, Trần Tri Lễ nắm lấy cổ tay kéo lưng .

" liều mạng với !" Cơn giận của Đường Niệm vẫn tan, xắn tay áo lên định xông đ.á.n.h tiếp. Trần Tri Lễ điềm tĩnh lên tiếng: "Hay để cho, sợ em tay nhẹ quá đ.á.n.h c.h.ế.t ."

Hồ Minh: "?"

"Được, tay , đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t ." Đường Niệm chủ động nhường chỗ.

"Không , kiếp, mày là thằng nào!" Hồ Minh khi ăn trọn một cú đ.ấ.m thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, khuôn mặt hằm hằm sát khí như ăn tươi nuốt sống khác.

Trần Tri Lễ vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lười biếng cụp mắt xuống, móc từ túi quần một tấm danh đưa tới, tiện tay vuốt phẳng cổ áo nhăn nhúm cho gã.

Bóng dáng cao lớn của đàn ông che khuất tầm , Đường Niệm hai họ đang giở trò quỷ gì, nhưng cô âm thầm xắn tay áo chuẩn sẵn tư thế ẩu đả. Lát nữa mà đ.á.n.h là cô sẽ tranh thủ bồi thêm hai cước, nhắm thẳng hạ bộ của mà đá.

Trần Tri Lễ là phá vỡ thế bế tắc : "Đùa chút thôi, chúng đều là văn minh, đ.á.n.h giải quyết tận gốc vấn đề, vẫn kết bạn với Hồ Xa Thần."

"?"

Anh đang cái rắm gì !

Anh đang cái gì thế hả a a a!

Rút ngay!

Đường Niệm giữ bình tĩnh nữa, thò đầu định lên tiếng thì Trần Tri Lễ nhẹ nhàng ấn trở : "Hồ Xa Thần thể xem qua danh ."

Hồ Minh liếc tấm danh trong tay, đàn ông mặt, chút khó tin: "Anh là của câu lạc bộ siêu xe K9?"

" . Nói thật hổ, câu lạc bộ của chúng vẫn luôn chiêu mộ một tay đua chuyên nghiệp nào. Ngày thường tụ tập chơi cũng khá chán, Hồ Xa Thần hứng thú tham gia ?"

Danh tiếng của câu lạc bộ siêu xe K9 như sấm bên tai, dù Đường Niệm quan tâm đến siêu xe cũng thường xuyên Dương Trăn Trăn nhắc tới.

Câu lạc bộ gần như là nơi tụ tập của các phú nhị đại, nắm giữ trong tay một lượng lớn tài nguyên xã hội, thông tin thương mại và mạng lưới quan hệ kinh tế chất lượng cao. Những nguồn tài nguyên thuộc tầng lớp thượng lưu luôn chỉ lưu truyền trong nội bộ, vì điều kiện gia nhập vô cùng khắt khe. Không chỉ yêu cầu tài sản cá nhân vượt quá 50 triệu tệ, tên sở hữu một chiếc siêu xe trị giá từ một triệu tệ trở lên, mà còn cần sự đồng thuận của tất cả các hội viên. Đương nhiên một khi tham gia, họ sẽ chia sẻ các mối quan hệ và tài nguyên trong đó.

Trên đời chẳng ai thích miếng bánh từ trời rơi xuống, chỉ là Hồ Minh cẩn thận hơn: "Ai thật giả, hơn nữa quyền quyết định ?"

"Tất nhiên, chủ tịch câu lạc bộ sở hữu một phiếu quyền biểu quyết tuyệt đối mà."

Đường Niệm: "..."

Chủ tịch K9?

Dựa chiếc Audi A6 của á?

Thấy gã vẫn còn do dự, Trần Tri Lễ cũng thấu tình đạt lý: "Anh thể về suy nghĩ thêm, lên mạng tra thử là ngay thật giả. Lúc nào cũng đợi điện thoại của . À đúng , Hồ Xa Thần thể cho xin một chữ ký ? mang về nhà đóng khung treo lên."

Đường Niệm: "?"

Không , bệnh .

Chẳng ai là thích những lời tâng bốc, đặc biệt là hai chữ "Xa thần", hiệu quả của nó thể sánh ngang với xuân dược. Hồ Minh đắc ý đến mức còn trời trăng gì nữa, nghênh ngang đón lấy tờ giấy tay , vung bút ký rẹt rẹt vênh váo rời .

Đợi gã khỏi, Trần Tri Lễ cẩn thận gấp tờ giấy , cất túi. Đường Niệm tức đến mức hộc máu, hậm hực hất tay đùng đùng bỏ .

Bên ngoài trời đổ mưa, gió lạnh cuốn theo những hạt mưa lất phất phả mặt. Đường Niệm mặc áo khoác, ngoài rùng vì lạnh, vội vàng rụt chân . Vừa đầu thì trán va ngay cằm .

"Suỵt..."

Trần Tri Lễ hít một ngụm khí lạnh.

Mặt Đường Niệm nóng bừng: “vút" một cái định nhảy khỏi vòng tay , nhưng ấn trở , ngoan ngoãn vùi lòng .

Cô vẫn đang hờn dỗi, bỗng cảm nhận đỉnh đầu truyền đến vài tiếng khẽ, giống như một liều t.h.u.ố.c an thần vô hình: "Giận ?"

"Đương nhiên là giận . Xe em đốt trụi, thi đấu thành tích, còn thì..." Nói đến đây giọng cô nghẹn , giống như tủi và trách móc: "Anh những bảo vệ em, mà còn cấu kết với em ghét, cái gì mà mời tham gia câu lạc bộ chứ."

"Ai bảo bảo vệ em, đang giăng bẫy đấy thôi."

"Bẫy của là kéo K9 ? Cung cấp cho nguồn tài nguyên nhất, để nhận hợp đồng quảng cáo, kiếm tiền mỏi tay, vui quá hóa buồn đúng !"

Khi tức giận, biểu cảm mặt cô vô cùng sinh động. Hai má phồng lên, hàng lông mày nhíu chặt, khí thế.

Trần Tri Lễ khá thích thú với bộ dạng giận dỗi đáng yêu , cũng sẵn lòng thấy cô bộc lộ con thật mặt : "Đương nhiên chắc chắn chỉ thế ."

"Thế vẫn đủ , còn gì nữa, cung phụng như ông cố nội ?"

"Anh sẽ bắt trả giá."

Đường Niệm vẫn hiểu định gì.

"Còn nữa.” Trần Tri Lễ chuyển chủ đề, cô lạnh run lẩy bẩy, bèn lấy áo khoác lông vũ bọc cô , ôm cô về phía phòng nghỉ: "Lần đừng bốc đồng như thế, còn học đòi đ.á.n.h lộn nữa chứ. Em đ.á.n.h một gã đàn ông lực lưỡng, cuối cùng chịu thiệt thòi bắt nạt chẳng là chính em ?"

Đường Niệm , cô vẫn luôn bắt nạt mà.

Cô thi đại học thất bại, thành quả cày cuốc việc suốt mấy năm trời những cướp trắng trợn mà còn ép nghỉ việc. Bây giờ ngay cả một cuộc thi nho nhỏ cũng nhắm chèn ép. Mấy lời triết lý súp gà mạng luôn bảo rằng cuộc đời con đường dẫn đến thành công, nhưng vì bất kể cô chọn con đường nào thì phía cũng là chông gai trắc trở.

Cô bất lực, chỉ đành tự xoa dịu vết thương của chính trong đêm khuya thanh vắng.

Mày giỏi, chỉ cần chiến thắng chính , thành tích thực sự quan trọng.

Sao thể quan trọng chứ.

Không thể chiến thắng chính là vô nghĩa. Lịch sử luôn bởi những chiến thắng, còn kẻ thua cuộc vốn dĩ chẳng tiếng .

Có lẽ là do sự mệt mỏi tích tụ từ chuỗi ngày việc ngừng nghỉ, cộng thêm nỗi hụt hẫng khi buộc rút khỏi cuộc đua, cô như rút cạn chút sức lực cuối cùng, từ tận đáy lòng dâng lên một sự chán ghét bản . Đáng lẽ nên ôm quá nhiều kỳ vọng, cái cảm giác hi vọng ngập tràn sụp đổ trong gang tấc trải qua bao nhiêu chăng nữa thì vẫn cứ đau khổ khôn nguôi.

Cô quả nhiên vẫn thích hợp một con cá muối hơn.

Cá muối trở thì cũng vẫn là cá muối.

Vậy nên đừng lãng phí sức lực nữa.

"Đừng suy sụp thế chứ.” Giọng đàn ông vẫn trong trẻo bình thản như khi. Anh cô, ánh mắt hướng về phía với vẻ mặt điềm nhiên: "Em vốn dĩ là nhà vô địch ."

Đường Niệm chút kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Vừa lên tiếng nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-36-keo-vai-36.html.]

Sao trong lòng cô đang nghĩ gì!

...

Kể từ ngày hôm đó, Đường Niệm xóa sạch email, bỏ theo dõi trang web chính thức, tài khoản Wechat liên quan đến DeepRacer, và cũng mảy may quan tâm đến những vòng đấu tiếp theo nữa, khuất mắt cho rảnh nợ.

Quên chuyện , về phòng thí nghiệm tiếp tục tập trung nghiên cứu thuật toán của .

Đám Hầu ca cũng xem trực tiếp, đều cô đang buồn bực vì sự cố dẫn đến việc bỏ thi, nên bình thường chẳng ai hó hé nhắc đến chuyện mặt cô. Ngay cả những từ như "thi đấu", “thua", “thắng" cũng liệt danh sách từ cấm kỵ.

Một buổi chiều yên tĩnh nọ, bỗng từ trong phòng thí nghiệm vang lên một tiếng hét kinh thiên động địa: "Vãi chưởng, thắng !"

Đại sư tỷ chút nể nang tung một cú đá từ gầm bàn sang: "Cấm từ đó!"

Hầu ca đau điếng kêu oai oái: "Xin... xin , quên mất."

Cái cảm giác nâng niu che chở thật , nhưng Đường Niệm cũng đến mức yếu đuối như : "Em , cần cẩn trọng quá mức thế. Hầu sư , thắng cái gì ?"

nghĩ thông suốt , muôn mặt cuộc đời vốn dĩ là như , đây cũng đầu cô vấp ngã cơ chứ, quen .

Hầu ca: " ăn gà !"*

* thắng game PUBG.

Đại sư tỷ liếc xéo : "Chỉ thế thôi á? Cậu ăn món gì ngon ngon chút ."

"Không ăn gà bình thường , là Tô Tô của đó. Hai chúng duo ăn gà, đầu tiên luôn á á á. Cô còn là MVP, g.i.ế.c 17 mạng cơ đấy."

Nhớ , Tô Tô là cô bạn gái AI của .

Chúc Khanh Ninh cạn lời: "Mẹ kiếp, thế khác gì mang theo phần mềm hack ? Đã report!"

Hầu ca: "Report cái con khỉ! Ai dùng hack chứ, cho phép cô chơi game kéo gái, cho phép gái kéo ?"

Chúc Khanh Ninh: "Sử dụng phần mềm can thiệp bên ngoài thì gọi là hack, đồ ngu!"

Hầu ca: " sửa đổi nội dung game, Tô Tô dùng tài khoản chính quy do đăng ký mà, kỹ năng cũng do từng chút một cùng cô luyện tập mà thành. Cô cùng phần mềm hack luyện ghìm tâm s.ú.n.g ? Đồ ngu!"

Chúc Khanh Ninh: "Anh mới là đồ ngu, cái đồ hâm dở yêu một phần mềm."

Hầu ca: "Mẹ kiếp cô càng ngu hơn, bản kiếm yêu còn vẻ thanh cao mắt ai, tưởng là tổng tài bá đạo chắc, đồ màu."

Chúc Khanh Ninh: "Anh ngu."

Hầu ca: "Cô ngu."

Hai đang ầm ĩ hăng say thì đại sư tỷ lên tiếng: "Được , đừng cãi nữa, gì đáng cãi chứ, hai đều ngu là mà."

Chúc Khanh Ninh: "..."

Hầu ca: "..."

Hai ai cũng chịu ai, hừ lạnh một tiếng việc của .

Đường Niệm đây là đầu tiên chứng kiến con trai cãi , trẻ con thật đấy.

đầu , bật khẽ.

Bầu khí quen thuộc trong phòng thí nghiệm giúp cô xua tan phần nào nỗi phiền muộn trong lòng.

Sáng nay cô cho chạy thử nghiệm thuật toán của một vòng, xong một bài báo tổng quan, thấy thời gian cũng hòm hòm bèn định rủ Trăn Trăn cùng ăn trưa. Vừa vặn lúc đó nhận một cuộc gọi từ lạ.

"Xin chào." Đường Niệm máy, tiện tay thu dọn cặp sách.

"Xin chào, của Ủy ban tổ chức giải đấu DeepRacer. Xin hỏi bạn là Đường Niệm, đội trưởng của đội [Ếch Hạt Giống ăn snack giòn rụm ngôi nhà vui vẻ của chuột Mickey đúng là tuyệt cú mèo] ạ?"

"Vâng, là , chuyện gì ạ?"

Lại còn cả phần gọi điện hỏi thăm giải đấu nữa , định tặng mỗi tham gia một cái bình giữ nhiệt kỷ niệm chắc?

Cũng , cô đang thiếu bình giữ nhiệt.

"Chúc mừng bạn hiện đang dẫn đầu bảng tổng điểm, chính thức giành ngôi vô địch giải đấu DeepRacer khu vực Hoa Bắc. Thứ Bảy tuần sẽ diễn lễ trao giải và buổi thuyết trình trận chung kết, chúng trân trọng kính mời bạn đến tham dự."

Cái... cái quái gì ?

Đứng đầu bảng tổng điểm, chẳng loại ?

Đường Niệm ngừng tay, chút chắc chắn hỏi : "Có các gọi nhầm , xe của nổ tung , cũng đuổi khỏi cuộc thi, đào điểm gì chứ?"

Nhân viên trực tổng đài vô cùng lịch sự, xem trải qua nhiều sóng to gió lớn, giọng đều đều giải thích:

"Không nhầm bạn Đường Niệm . Chuyện là thế , đua xe truyền thống dựa việc cả và xe cùng vượt qua vạch đích để đ.á.n.h giá thành tích. vì xe tự lái của chúng tài xế, nên chỉ cần một bộ phận bất kỳ của chiếc xe cán qua vạch đích là tính thành phần thi. Sau khi xác minh hiện trường cùng với phản hồi từ những khán giả nhiệt tình, lúc chiếc xe Ếch Hạt Giống của bạn nổ tung, phần đuôi xe vặn rơi ngay vạch đích, vì thế thành tích của bạn là hợp lệ."

"Bạn chính xác là nhà vô địch khu vực Hoa Bắc, xin chúc mừng bạn."

Đuôi xe nổ văng, rơi ngay vạch đích, vô địch!

Pha lật kèo thần thánh kịch tính gì thế !

Đến tiểu thuyết cũng chẳng dám thế .

...

Thứ Bảy.

Đường Niệm đến trụ sở chính nhận giải mà bước chân vẫn còn bay bổng.

Cứ như đang đạp mây, lơ lửng mơ hồ chân thực chút nào.

Không đang mơ thật chứ?

Cô bấm móng tay véo mạnh kẽ tay, đau điếng, chắc chắn đang .

Lễ trao giải quy tụ các đội xuất sắc nhất từ khắp nơi quốc, tới hàng trăm . Vòng chung kết sẽ tay đua con tham gia nữa, bộ sẽ là sân chơi để xe tự lái thể hiện đẳng cấp.

Bước khỏi trạm tàu điện ngầm, Đường Niệm bám theo bản đồ bộ một đoạn. Dọc đường, cô tình cờ bắt gặp một chiếc McLaren mang màu sắc vô cùng quen thuộc. Sự kết hợp giữa màu cam và đen, ngầu bắt mắt, y hệt như chiếc Bulbasaur của cô .

Xe của nhà ai thế , ghen tị quá mất. Chẳng chiếc Bulbasaur của cô sửa , nếu chắc chỉ còn nước đưa bãi phế liệu thôi.

Mặc dù mới chỉ gắn bó với vỏn vẹn hai tuần, nhưng cô và nó cùng nỗ lực, từng bước tối ưu hóa thuật toán, chứng kiến nó từ vận tốc 50km/h từ từ tăng tốc lên 250km/h. Cảm giác thật sự mang một niềm tự hào khôn tả, hệt như chứng kiến con gái nhà đang dần khôn lớn .

Tiếc là nó yểu mệnh c.h.ế.t sớm.

Đường Niệm bước đến đầu xe, lôi điện thoại định chụp một bức ảnh kỷ niệm. ngay khi camera khởi động, cánh cửa xe phía cũng bật mở. Một đôi chân dài miên man bọc trong lớp quần âu thon gọn bước khỏi buồng lái.

Trong giây lát, Đường Niệm bỗng dấy lên cảm giác hổ tột cùng, hệt như đang đường thấy siêu xe định chụp ảnh ké đăng mạng khoe khoang thì chủ xe tóm gọn. Cô lấy tay che mặt định chuồn êm.

"Đi đấy?"

Giọng ấm áp dễ , chậm rãi, cuốn hút, vô cùng quen thuộc. Đường Niệm từ từ ngẩng đầu lên, chạm đôi mắt đen sâu thẳm.

"Trần Tri Lễ! Sao ở đây?"

Trần Tri Lễ đóng cửa xe , vẻ mặt điềm nhiên đáp: "Đến lượm đồ giá hời."

"Lượm đồ hời gì cơ?" Đường Niệm chỉ chiếc siêu xe phía : "Đây là xe của ?"

" , là đến lượm nó đấy."

"?"

Thế mà thật sự là Ếch Hạt Giống của cô ?

Hơn nữa còn sửa xong .

Trần Tri Lễ : "Chiếc xe của em thiêu rụi nhiều linh kiện, hệ thống điện cũng hư hại . Có thể như mới từ trong ngoài, thuộc dạng xe tân trang, thể đưa đường đua nữa nên bán rẻ cho ."

"Rẻ cỡ nào?"

"Hai trăm rưỡi..."

Tránh , đừng ai cản cô lượm đồ giá hời. Nhặt chục chiếc bán bình ắc quy thôi cũng lời.

"Mười vạn."

Coi như cô gì.

Trần Tri Lễ bật , khóe môi khẽ cong lên: "Thích ?"

Thích chứ, nhưng xứng.

Đường Niệm đáp: "Em vẫn nên bộ thì hơn, tiết kiệm điện."

Thêm đó, hai trăm rưỡi mười vạn là đủ để mua xe mới .

Ai đời mua cái xe t.a.i n.ạ.n chứ.

Đứng sức mạnh của đồng tiền, chút tình cảm cỏn con giữa cô và Bulbasaur chẳng đáng nhắc tới.

"Thích thì đưa em chơi đấy." Anh tung chìa khóa bay qua. Chìa khóa xe McLaren khá nhẹ, mỏng manh nhỏ gọn nhưng sang trọng. Đường Niệm đón lấy mà cảm giác như đang cầm một củ khoai lang bỏng tay: "Không , cho... cho em chơi là ý gì?"

"Cho em chơi nghĩa là chiếc xe thuộc quyền sở hữu của , nhưng em thể lái thoải mái. Dùng để nghiên cứu lái xe tự động cũng , mang trường đua chơi cũng xong, dùng phương tiện bình thường cũng chẳng . Tóm là tùy em xử lý, hiểu ?"

Trần Tri Lễ sải bước hướng về phía hội trường, dọc đường phục vụ giúp mở cửa. Đường Niệm lóc cóc chạy theo bên cạnh : "Em hiểu, mua tự lái?"

"Anh thể lái chiếc xe đắt tiền thế ."

"Vì ?"

"Sẽ tố cáo. Trang nhất báo ngày mai khi giật tít con trai Trần Đắc Tiến khoe khoang sự giàu cũng nên."

Ồ, thì là vì phận của bố nhạy cảm, thế nên mới xem cô như thợ bảo dưỡng xe miễn phí ?

Đường Niệm nửa hiểu nửa .

chẳng là hội viên của K9 . Lái siêu xe thì coi là khoe của, còn tham gia câu lạc bộ siêu xe thì khoe của ?

Đường Niệm nghĩ mãi . Cô theo bước thang máy. Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện đang từ cao xuống cô. Đường Niệm tự nhiên né tránh ánh mắt , bèn thấy đàn ông lên tiếng hỏi: "Vui ?"

"Vâng, vui thì vui thật." Chỉ là hoảng sợ thôi, hai triệu rưỡi tệ đấy, nhỡ hỏng thì bán cô cũng đền nổi.

Trần Tri Lễ ấn nút tầng 4: "Giúp em sửa xe xong , nên cảm ơn một câu ?"

Đường Niệm gật đầu.

Cảm ơn là chắc chắn , chỉ là cảm ơn bằng cách nào.

Mua quà thì cô tiền, hơn nữa đối với đại thiếu gia mà , đồ đạc mua bằng tiền cũng gì mới mẻ, mua cái gì trong mắt cũng thành tầm thường.

Cô vắt óc suy nghĩ hồi lâu, bỗng nảy một ý tưởng: "Hay là ngày mai... em mời xem Hồ Minh chạy khỏa nhé?"

"..."

 

 

Loading...