Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 38: Kẹo vải 38

Cập nhật lúc: 2026-09-10 06:19:30
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Pikachu trở thành thú cưng mới của ký túc xá. Con gái luôn thu hút bởi những con vật nhỏ nhắn, lông lá mềm mại và đáng yêu. Pikachu chế tạo dựa nguyên mẫu là một chú ch.ó Golden Retriever con, nên dễ thương ngoan ngoãn.

Quan trọng nhất là nó c.ắ.n phá đồ đạc, ban ngày nũng, ban đêm tự tắt máy. là thú cưng thần tiên!

Trần Tri Lễ đúng là cách kiếm tiền. Đường Niệm cảm thấy loại thú cưng công nghệ tương lai chắc chắn sẽ hot, hợp để bán cho những thời gian dắt ch.ó dạo.

Dương Trăn Trăn ôm chặt Pikachu hít một thật sâu: "Dễ thương quá mất! Ai mà tặng tớ một con Pikachu thì kiếp bắt tớ ở biệt thự, lái siêu xe tớ cũng cam lòng."

"..." Đường Niệm lườm cô nàng: "Không tặng thì tớ cũng cam lòng."

"Không nha, từ chối phá giá."

...

Qua Tết Dương lịch là sắp đến kỳ thi cuối kỳ, tới một đợt cao điểm học bù.

Đường Niệm khá nhiều môn thi tập trung cùng một tuần, thêm vô deadline. Để rớt môn, cô đành ngày nào cũng cắm rễ ở thư viện để mượn vở ghi chép, khoanh vùng trọng tâm, nước đến chân mới nhảy.

Thứ Tư là môn "Thưởng thức điện ảnh". Cô nhớ mới học môn đúng hai , là tiết đầu tiên và tiết cuối cùng. Cố ló mặt cho quen thuộc coi như là nể mặt môn học lắm , chỉ mong thầy giáo đừng keo kiệt một tín chỉ . :)

Trước giờ học, thầy giáo yêu cầu xếp bàn ghế theo từng nhóm.

Đường Niệm ở nhóm ba. Vừa học, cô mở máy tính xem ghi chép môn "Mạng ngữ nghĩa". Dù môn đó cũng thi, còn môn Thưởng thức điện ảnh chỉ cần nộp một bài tiểu luận kết thúc môn học. Tới lúc đó lên mạng tìm bừa một bài cảm nhận phim, dùng thuật toán chỉnh sửa cho khỏi trùng lặp nộp là xong. Cái nào nặng cái nào nhẹ, cô vẫn phân biệt rõ ràng.

Trên bục giảng, thầy giáo đang say sưa diễn cảm lời thoại: "Có những mãi buông bỏ sự lo âu và chấp niệm của bản , đến mức họ đ.á.n.h mất chính , trật nhịp với cuộc sống."

Ánh nắng vàng nhạt chiếu trong phòng, vương những ngón tay đang gõ phím thoăn thoắt của cô gái bàn .

Dưới góc màn hình máy tính, biểu tượng WeChat của Dương Trăn Trăn nhấp nháy liên tục.

Dương Trăn Trăn: [Mau lên chị em ơi, chọn giúp tớ một cái avatar với. Yêu cầu là mềm mại, đáng yêu, cái ngay là avatar đôi của gái xinh cute!]

Avatar WeChat của Dương Trăn Trăn là một meme bựa chảy m.á.u mũi, kèm dòng chữ "Con gái mà, háo sắc một chút cũng là bình thường". Trông cũng khá hợp với khí chất của cô nàng.

Bánh Donut: [Sao tự dưng đổi avatar thế?]

Dương Trăn Trăn: [Không tớ đổi.]

Dương Trăn Trăn: [Tớ chọn cho Tống Trí, cái tên Giả Bảo Ngọc thời hiện đại suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, nhận một đống em gái mưa . Phải chọn cái nào mang đậm gu thẩm mỹ của con gái để tròng vòng kim cô cho , khiến đám yêu ma quỷ quái khó mà lui. Lui lui lui .gif]

Bánh Donut: [ tớ rành mấy vụ avatar đôi .]

Dương Trăn Trăn: [Kiểu như avatar của .]

Avatar của Đường Niệm là hình hoạt hình: một cây kem ốc quế bọc lấy một chú thỏ nhỏ, quả thực đúng chuẩn phong cách mà con gái thích.

Cô bèn lên mạng tìm kiếm một chút, chọn một bức ảnh tương tự gửi qua.

Sau đó, cô tắt WeChat để tiếp tục ôn bài, cho đến khi góc màn hình đột nhiên nhảy một tin nhắn mới.

czl: [?]

Tình huống gì đây, gửi nhầm ?

Đường Niệm bấm khung chat. Bức ảnh hoạt hình màu hồng phấn dễ thương vốn định gửi cho Dương Trăn Trăn giờ đang chễm chệ ngay giữa khung trò chuyện của hai .

Ờm... gửi nhầm thật .

Bây giờ thu hồi cũng quá thời gian. Cô ngây một lúc mới gõ chữ trả lời: [Hahaha, em thấy cái avatar hình chú bò đang bay lên hợp với thầy lắm.]

czl: [Hợp ở chỗ nào?]

Bánh Donut: [Thì đều lợi hại ngút trời ạ.]

Vài giây . Đầu dây bên gửi sáu dấu chấm lạnh lùng.

czl: [...]

Lạnh nhạt thật.

Chủ đề coi như gác trong khí phần gượng gạo. Đường Niệm bèn chuyển tiếp bức ảnh avatar đó cho Dương Trăn Trăn. Sắp đến Tết , coi như đây là avatar đôi độc quyền cho năm con Bò.

Một bé bò trai đeo kính đen cực ngầu và một bé bò gái thắt nơ bướm màu hồng phấn.

Dương Trăn Trăn trả lời trong tích tắc: [Đáng yêu quá, tớ bế đây! Phải dùng loại hồng bánh bèo thế , ngay do con gái chọn, ha ha ha. Quả là bò mở cửa cho bò con, đỉnh của chóp! Tớ bắt Tống đổi ngay đây.]

Ba phút .

Dương Trăn Trăn: [Mà , còn cái tên đôi nào kiểu trẩu tre và đa sầu đa cảm nữa ?]

Bánh Donut: [Kiểu nào cơ?]

Dương Trăn Trăn: [Tương tự như kiểu: Bé Trứng Ngốc, Bé Dưa Khờ ?]

Đường Niệm rùng nổi hết cả da gà: [... Xin điểm dừng .]

Chuỗi ngày thi cuối kỳ vật vờ cũng kết thúc, chỉ còn một tuần nữa là đến Tết Nguyên Đán.

Viện sĩ Dương xuất viện một thời gian. Trong thời gian dưỡng bệnh, hiếm khi lúc rảnh rỗi nên ông gửi lời mời đến những học trò từng hỏi thăm dạo . Chắc là nể tình Đường Niệm đang ở trong nhóm nghiên cứu của Trần Tri Lễ nên lúc gửi email, ông tiện tay mời luôn cả cô.

Đường Niệm tiện từ chối nên lên ứng dụng đặt hoa tươi và trái cây, đó nhắn tin WeChat hỏi Trần Tri Lễ địa chỉ nhà thầy Dương.

Trần Tri Lễ trả lời nhanh, bảo cô cứ đợi lầu ký túc xá, sẽ qua đón.

Lúc cô mới nhận , avatar WeChat của Trần Tri Lễ đổi. Anh đổi thành hình bé bò gái thắt nơ bướm mà cô lỡ tay trượt gửi nhầm hôm .

Khoan , là một đàn ông trưởng thành mà dùng cái avatar thắt nơ thì thích hợp .

Huống hồ, đây còn là avatar đôi với Tống Trí nữa chứ.

Cô suy nghĩ mất vài giây, đắn đo xem nên cho sự thật .

Cuối cùng, cô quyết định bỏ qua, đổi avatar là để đồ đôi với Tống Trí thì .

Tôn trọng phận khác, bớt lo chuyện bao đồng.

...

Viện sĩ Dương từng là trụ cột của ngành Trí tuệ Nhân tạo Trung Quốc, học trò trải khắp thiên hạ. Dù mở tiệc hề phô trương, nhưng vẫn nhiều danh mà đến thăm. Khách khứa nườm nượp, vô cùng náo nhiệt.

Viện sĩ Dương ốm dậy, cả gầy trông thấy, giọng cũng còn vang rền như , nhưng tinh thần vẫn khá minh mẫn, quắc thước.

"Hôm nay chúng uống rượu nữa, chỉ ăn bữa cơm, trò chuyện hỏi đáp với . Mọi cứ thoải mái bày tỏ quan điểm, cần giữ kẽ ."

Mọi đều đồng thanh hưởng ứng.

Trần Tri Lễ ngay cạnh Viện sĩ Dương, ông cụ tiện miệng lấy để mở đầu câu chuyện: "Tri Lễ, năm nay em định đăng ký mấy hạng mục của Quỹ Khoa học Tự nhiên Quốc gia thế?"

"Dạ ba hạng mục ạ." Trần Tri Lễ đáp.

Chỉ một câu khiến những xung quanh liên tục xuýt xoa ngưỡng mộ: "Thích thật đấy, chẳng bù cho bọn em chỉ đăng ký một hạng mục."

Thầy Dương mỉm : "Bởi nên các giảng viên trẻ như mấy đứa tranh thủ lên, đăng thêm nhiều bài báo khoa học. Lên chức danh cao cấp mới đăng ký hai hạng mục. Hơn nữa, chế độ đ.á.n.h giá của nhà trường những năm gần đây cũng ngày càng gắt gao, thăng tiến rời . Mấy đứa Tiểu Trần mà xem, dù là sư của mấy đứa, mới nghiệp vài năm mà bỏ xa mấy đứa bao nhiêu kìa."

lên tiếng: "Em nộp hồ sơ xin đề tài năm thứ hai , nếu hồ sơ dự thầu vẫn qua, chắc em đành đổi đề tài thôi."

"Ngành của chúng tốc độ đào thải nhanh quá, năm nay xin thì năm cũng vô vọng."

"Cạnh tranh khốc liệt quá. Em mới hơn ba mươi tuổi đầu mà thấy rõ sức lực theo kịp . Vẫn là Tiến sĩ Trần sướng nhất, trẻ trung tràn đầy năng lượng."

Mọi khỏi chép miệng thở dài. Lý lịch nghiên cứu khoa học của Trần Tri Lễ quả thực khiến ao ước. Tuổi đời còn trẻ mà sở hữu phòng thí nghiệm độc lập, những thành tựu đạt còn vượt mặt ít các vị giáo sư lão làng.

Lại : "Tiến sĩ Trần là thiên tài, IQ cao ngất ngưởng, những bình thường như chúng mà so ."

Trần Tri Lễ bật : "Làm gì ai gọi là thiên tài, cũng phần thưởng nào từ trời rơi xuống. Em chẳng qua là kiên trì hơn một chút trong lĩnh vực mà giỏi nhất thôi."

Trần Tri Lễ lướt qua cái chủ đề dễ gây tranh cãi về năng khiếu và sự nỗ lực , khéo léo dẫn dắt các sư , sư tỷ chuyển sang về những dự án cá nhân, chế độ đãi ngộ của trường học và những chuyện khác.

Vị tiền bối đang đỉnh cao của giới học thuật tính khí hiền từ đến mức khó tin. Ông cụ ha hả hòa câu chuyện của , cũng than phiền xã hội bây giờ cạnh tranh quá gay gắt, trẻ áp lực quá lớn. Giữa chừng, oán giận ba cái chuyện vặt vãnh như thiết của trường cứ phòng thí nghiệm bên cạnh mượn mất, ông cụ đều bảo thể mặt giúp họ điều phối.

Giới học thuật suy cho cùng cũng chẳng là một nơi thuần túy. Ở đây vẫn xếp hạng theo thâm niên, coi trọng các mối quan hệ, mà Viện sĩ Dương chính là một "mối quan hệ" khoác đầy hào quang rực rỡ.

Ông kiêm nhiệm vô chức vụ: chủ tịch của nhiều hiệp hội, nhà khoa học trưởng của các tổ chức, viện trưởng danh dự của học viện, bao vinh quang hội tụ một .

Tuy thầy Dương còn "lăn lộn chốn giang hồ" nhưng truyền thuyết về ông thì vẫn luôn tồn tại. Bất kể là xin cấp quỹ các cuộc bình chọn đ.á.n.h giá, chỉ cần thực lực, nếu thầy Dương giúp thì ông sẽ cố gắng hết sức. Cả một phòng những nhà nghiên cứu trẻ tuổi bỗng chốc cảm thấy như những đứa trẻ bỏ ở quê nhà nay đột nhiên phụ chống lưng bảo vệ.

Thế nên, tất cả những công tác nghiên cứu, bao gồm cả Trần Tri Lễ, đều khó lòng mà tôn sùng một bậc thái sơn bắc đẩu trong giới học thuật, nghiêm túc chỉnh chu thấu hiểu, quan tâm đến hậu bối như . Anh hy vọng sẽ trở thành một như thế, đúng hơn, tất cả những nhà nghiên cứu trẻ tuổi đều ao ước trở thành như ông.

Còn Đường Niệm nghi ngờ gì chính là nhỏ bé nhất trong dàn đại lão . Cô chỉ im lìm ở một góc gắp đồ ăn, từ đầu đến cuối chẳng dám hé răng chen ngang nửa lời.

Cô thầm nghĩ, giả sử giáo viên hướng dẫn của vẫn còn sống, ba mươi năm nhất định cô cũng sẽ trở thành một nhân vật trụ cột như Viện sĩ Dương. Đáng tiếc là cô khi còn quá trẻ, mới 33 tuổi, sự nghiệp chớm nở đột ngột đứt gánh giữa đường. Chẳng ai nhớ đến cô , cũng chẳng ai tỏ lòng thương xót cho sự lụi tàn của một thiên tài.

Ăn uống xong xuôi, Đường Niệm dứt khoát trốn ngoài ban công, tình cờ gặp ngay Đặng Nguyệt cũng đang đây lánh sự ồn ào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-38-keo-vai-38.html.]

Đã lâu lắm Đường Niệm gặp cô . Cô nhếch khóe môi, cất tiếng chào: "Cô Đặng."

Người phụ nữ gác cổ tay kẹp điếu t.h.u.ố.c lên lan can. Trong màn đêm bao phủ, đốm lửa đỏ rực lúc sáng lúc mờ, càng tôn lên những ngón tay thon dài, trắng trẻo ngọc ngà của cô . Đặng Nguyệt mỉm trêu: "Chào em, bạn học Sở Vũ Tầm."

Đường Niệm thốt lên một tiếng "A", hai má nóng bừng, ngại ngùng đáp: "Chị đừng trêu em nữa mà."

"Ha ha, chị gọi em là Tiểu Đường nhé. Em cũng cần gọi chị là cô giáo nữa , chị nghỉ việc , cứ gọi sư tỷ là ."

Đường Niệm ngoan ngoãn đổi cách xưng hô: "Đặng sư tỷ."

"Ừ.” Đặng Nguyệt gật đầu đáp lời: "Đám mọt sách cổ hủ trong nhà chán phèo em nhỉ."

Đường Niệm mím môi, tỏ thái độ phản đối đồng tình.

"Đã bất tài còn vẻ thanh cao, lúc nào cũng ảo tưởng nghiên cứu của thể khơi mào cho cuộc Cách mạng Công nghiệp thứ tư, ý tưởng trong đầu ở đẳng cấp đạt giải Turing. thực tế thì chỉ là một đống rác rưởi học thuật, quăng chắc cũng liệt loại rác thải độc hại."

Đường Niệm sững sờ. Hình tượng của Đặng Nguyệt trong lòng sinh viên luôn là một nữ thần dịu dàng, trí thức. Chưa bao giờ ai thấy cô tức giận lớn tiếng la mắng sinh viên. Không ngờ cô đ.á.n.h giá đồng nghiệp một cách sắc bén và gai góc đến .

"Sư tỷ, chị như liệu ?" Đường Niệm liếc trong nhà, cách chỉ ngăn bởi một cánh cửa kính lùa, kẻ tâm cơ nào thấy .

"Chị sự thật mà.” Đặng Nguyệt đưa điếu t.h.u.ố.c lên môi rít một . Khói t.h.u.ố.c màu xanh lượn lờ vấn vít quanh kẽ tay cô từ điếu t.h.u.ố.c lá điếu nhỏ dành cho nữ: "Một đám rác rưởi mà cho ?"

Đường Niệm mím môi, gì.

" mà vị sếp nhỏ của em cũng cừ lắm đấy, chị đ.á.n.h giá cao ." Cô .

Nghe Đặng Nguyệt khen Trần Tri Lễ, Đường Niệm thấy tự hào lây: "Vâng, thầy Trần xuất sắc ạ."

"Thế nên giới học thuật cần nhiều rác rưởi đến . Đã tài năng thì điều mà tự động rút lui, chiếm chỗ mà chẳng nên tích sự gì."

Ờm.

Hóa cô giáo Đặng, vị nữ thần của cô mang phong cách ?

Mắng ngoa ngoắt thật đấy.

Đường Niệm gượng , những lời cô quả thực hùa theo thế nào.

Thấy cô im lặng, Đặng Nguyệt nhích gần, chủ động hỏi: "Em thấy ?"

Đường Niệm ngẫm nghĩ một chốc: "Em thấy chị đúng."

Đặng Nguyệt nhướng mày: "Hửm?"

Nếu là nửa năm , cô sẽ đồng tình với lời của cô . Làm nghiên cứu khoa học thì thiên phú là quan trọng nhất, hơn nữa còn mang tính chất quyết định.

Cô cũng sẽ cảm thấy bất công, tự hỏi dựa khác chỉ cần bỏ một phần sức lực thể vượt qua một bỏ tới mười hai phần nỗ lực như cô, thậm chí họ còn hảo hơn cô nhiều.

nhớ đến giáo viên hướng dẫn của . Đó là một phụ nữ năng khiếu ngôn ngữ cực kỳ xuất chúng. Khi hướng dẫn cô, cô sẽ bảo Đường Niệm tìm bản gốc của cuốn sách vì bản dịch lộn xộn và còn chỗ sai sót. Đường Niệm bản gốc bằng tiếng Tây Ban Nha, cô hiểu . Cô giáo bèn bảo cô tự học một chút, cần , chỉ cần hiểu là . Ngôn ngữ nào cũng giống , đơn giản lắm, bỏ vài ngày học là hòm hòm , thà tốn chút thời gian mài d.a.o còn hơn hỏng việc đốn củi.

Đường Niệm thể hiểu nổi, học mấy ngày thì thể hiểu cả một loại ngôn ngữ cơ chứ?

Lại kể đến Trần Tri Lễ. Anh chẳng bao giờ tốn thời gian học toán. Đối với , xem các bài toán chứng minh cũng giống như cô truyện tranh . Theo lời thì chả cần động não, . Giống như hồi thi DeepRacer , chỉ là mấy cái công thức mà theo là " cần động não", giảng giảng cho cô tới cả vô , mà cô vẫn tài nào hiểu nổi.

Những đêm khuya dễ tủi , cô cũng căm hận vì não bộ của khác thông minh hơn , tại thiên phú đoái hoài gì đến cô. Rõ ràng cô vô cùng nỗ lực, chuyện vẫn chẳng như ý .

giờ đây cô còn nghĩ như nữa. Những như Trần Tri Lễ và cô giáo rốt cuộc chỉ là thiểu , hơn nữa...

"Sự phát triển của khoa học vốn dĩ là một quá trình đãi cát tìm vàng. Có thiên tài thì cũng những bình thường. Số đông chúng sinh dẫu nhỏ bé nhưng vẫn mang trong sức mạnh. Có thể công việc của chúng sáng tạo giá trị nào to lớn, cống hiến cả đời cũng chỉ chắt lọc chút thành tựu nhỏ nhoi, sẽ mau chóng chìm lấp trong dòng chảy vô tận của lịch sử, chẳng đáng để nhắc tới. kiến cũng thể lay cây, xã hội thúc đẩy và vận hành chính là nhờ những con bình thường bé nhỏ như chúng ."

"Ba trăm năm mới xuất hiện một Einstein, chẳng lẽ trong thời gian đó chúng gì cả, chỉ chờ c.h.ế.t để đợi ông trời ban xuống một thiên tài ?"

"Cho dù là ngôi sáng chói đến nhường nào cũng thể thoát khỏi tính hạn chế của lịch sử, nhưng thể vì thế mà rằng những vì khác tồn tại là vô nghĩa."

mặt trời, cô sẽ chọn một đóa hướng dương.

Cô nên cảm ơn những thông minh hơn , bởi nhờ họ dẫn bước phía , con đường mà cô tiến lên mới trở nên cằn cỗi, hoang vu.

thể bước thật chậm.

mỗi một bước đều thật vững vàng.

Đặng Nguyệt khá bất ngờ: "Cô nhóc , em khéo ăn khéo phết đấy, chị thích em nha."

"Em thật sự nghĩ như mà." Đường Niệm cũng chỉ mới thấu tỏ chuyện trong thời gian gần đây. Làm một bình thường trong vô chúng sinh cũng chẳng gì là , tại cô cứ tự chuốc lấy phiền muộn, bào mòn tinh thần bằng cách đem bản so sánh với khác cơ chứ.

Đặng Nguyệt bật . Tuy bản điều đó, nhưng cô vẫn tán thưởng những trẻ cá tính và tràn đầy nhiệt huyết.

: "Được , em tiếp tục cố gắng đấy nhé. Chị xem trong tương lai em sẽ tiến xa đến ."

Đường Niệm chớp chớp mắt: "Vậy sư tỷ định nghỉ việc thật ạ? Chị nghiên cứu khoa học nữa ?"

"Ừm, chị sự giác ngộ như em. Chị cũng chẳng hợp với vai trò đưa đò, càng thích hợp với công việc nghiên cứu khoa học. Chị thích một cuộc sống nhàn tản, tự do tự tại, cho nên chị sẽ những điều thích." Cô thở dài một : "A, sớm thế ngày xưa chị học Tiến sĩ . Bảy năm trời đằng đẵng, thanh xuân của chị coi như vứt bỏ phí hoài."

Đường Niệm lên tiếng an ủi: "Sẽ chị, mỗi giai đoạn trong cuộc đời đều ý nghĩa riêng của nó."

"Được , đừng rót thêm súp gà tâm hồn cho chị nữa, hôm nay chị thế đủ no ." Đặng Nguyệt liếc mắt trong phòng, ánh mắt sâu thẳm, miên man dời về phía Đường Niệm: " , đừng trách chị nhiều chuyện nhé, thế rốt cuộc tình hình của hai đứa là ?"

"Hai bọn em á?" Đường Niệm chút hiểu đầu cua tai nheo .

"Ừ, em với vị sếp nhỏ của em, ..."

Đường Niệm sực hiểu hàm ý trong lời của Đặng Nguyệt, vội vã phủ nhận: "Chị đừng bậy, bọn em vẫn ."

Đặng Nguyệt nắm bắt chuẩn xác ngay chữ "vẫn " : "Vẫn~ ~ , ý là sắp đúng ?"

Đường Niệm vẻ bối rối, cô đưa tay vân vê dái tai: "Cũng ... aizz, em cũng chuyện đó nữa, cứ thuận theo tự nhiên thôi ạ."

Đặng Nguyệt chậm rãi hít nhẹ một ngụm khói thuốc. Nhìn ngắm khuôn mặt xinh xắn búng sữa của cô gái nhỏ, cô thầm hiểu.

Trên mức tình bạn, mức tình yêu.

Đường Niệm ủ rũ: "Dạo lạnh nhạt với em lắm."

Lần em bảo chuẩn quà sinh nhật cho cũng chẳng phản ứng gì.

Chẳng lẽ hết hứng thú với cô ?

Lạnh nhạt ...

Đặng Nguyệt trầm ngâm một lát, đột nhiên bật , nụ mang theo chút ranh mãnh ý : "Hay là để chị gái giúp em một tay? Đảm bảo sẽ khiến cuồng nhiệt lên ngay."

Đường Niệm ngẩng đầu lên: "Giúp thế nào ạ?"

Đặng Nguyệt rít một điếu thuốc, dáng vẻ vô cùng thần bí: "Vài hôm nữa , chị sẽ gửi cho em một món quà, đến lúc đó em cứ theo là ."

Đường Niệm: "Vâng, em cảm ơn sư tỷ."

Đặng Nguyệt: "Khách sáo gì chứ."

Đường Niệm cứ ngỡ món quà Đặng Nguyệt gửi cho chắc chắn là "Bí kíp thả thính" "Tuyệt chiêu cưa đổ thương" gì đó. Lúc nhận điện thoại của shipper, cô hớn hở chạy lấy. Mở lớp giấy bọc ngoài , bên trong là một hộp quà đóng gói vô cùng tinh xảo.

Thế nhưng, thứ trong hộp quà chẳng là sách, mà là một bộ đồ lót. Trong hộp còn cực kỳ tâm lý kèm theo một bức ảnh mẫu, là một chị gái âu mỹ vô cùng xinh , vóc dáng chuẩn cần chỉnh, vòng một to vểnh, càng cho bộ đồ lót tình thú phối ren đen kiểu nửa kín nửa hở trông khiêu gợi và nóng bỏng hơn.

Cô mang theo sự háo hức mong chờ để mở chiếc hộp , đó đóng sập với vẻ mặt đầy chấn động.

Khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lựng lên như quả cà chua chín.

Cái quái gì đây?

Không chắc lắm, để xem .

Má ơi, đúng là một bộ đồ lót thật! Lại còn là đồ lót tình thú, kiểu ren đen thắt dây nữa chứ?

Trong đầu cô vô thức lóe lên hai chữ mấy đắn.

Quyến rũ?

A a a!

Đặng Nguyệt, bà chị già thiếu đắn , tự dưng gửi cái thứ cho cô chứ.

Kể từ ngày hôm nay, cô quyết định sẽ gạch tên Đặng Nguyệt khỏi danh sách nữ thần trong lòng !

...

cũng , bộ đồ cũng thật đấy.

Năm phút , cô trơ mắt ếch đôi bàn tay ngập tràn tội của một nữa mở chiếc hộp Pandora ma quỷ . Đôi mắt dán chặt tấm ảnh mẫu để nghiên cứu xem cái dây buộc phía n.g.ự.c của bộ đồ lót rốt cuộc thắt như thế nào.

Tội quá mất.

Tối nay về phòng, sẽ tự phạt chép bảng tuần các nguyên tố hóa học ba !

 

Loading...