Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 39: Kẹo vải 39
Cập nhật lúc: 2026-09-10 06:19:32
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gấp một nếp, móc một vòng, kéo nhẹ một cái, thế là thắt xong chiếc nơ bướm.
Đường Niệm ngắm nghía chiếc quần lót nhỏ xíu đầy gợi cảm , trong đầu đang diễn một cuộc chiến tư tưởng dữ dội.
Giữ giữ, đây quả là một vấn đề nan giải.
"Rầm!"
Cửa ký túc xá đạp tung, phát một tiếng động lớn.
Trái tim Đường Niệm cũng run rẩy theo. Cô cuống cuồng ném cả chiếc quần lót lẫn hộp quà gầm bàn, sợ bước sẽ hô lên một câu "Bắt quả tang văn hóa phẩm đồi trụy".
Cô thấp thỏm đầu , khi thấy Dương Trăn Trăn đang hầm hầm bước , cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Dương Trăn Trăn quăng túi xách lên giường, thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô bèn hỏi: "Mặt mũi thế , trắng bệch như xác c.h.ế.t trôi ba ngày ?"
"..."
Còn tại dọa sợ .
"Cậu về phòng mà ầm ĩ lên thế gì?"
"Tớ bực chứ , kiếp.” Dương Trăn Trăn tức giận đá một cước chiếc ghế: "Bà đây cắm sừng !"
Đường Niệm: "Ờm... Tống Trí á?"
Dương Trăn Trăn: "Đừng nhắc đến cái thằng khốn nạn đó với tớ nữa. Bắt đầu từ hôm nay, tớ với nó đội trời chung."
Đường Niệm: "Sao là cắm sừng?"
"Tớ tận mắt thấy chứ . Hai đứa nó ôm ấp hôn hít , tay thằng đó còn luồn váy con cơ. C.h.ế.t tiệt! Suýt chút nữa tớ buồn nôn."
Dương Trăn Trăn tức đến ho sặc sụa. Đường Niệm rót một ly nước đưa cho cô: "Cậu bớt giận , chuyện gì từ từ ."
"Hắn còn cố cãi chày cãi cối với tớ là chuyện đó, con ả chỉ là em gái. Mẹ kiếp, mày ôm em gái mày mà gặm c.ắ.n thế , bố mày đ.á.n.h mày trào não mới là lạ! Đm, tức c.h.ế.t , tớ tặng luôn cho hai cước." Dương Trăn Trăn uống một ngụm nước cho thấm giọng, đặt mạnh cốc nước xuống bàn đ.á.n.h "cạch" một tiếng, nước văng tung tóe ngoài. Cô nàng tiếp tục hậm hực : "Kết quả là con tiểu tam còn tỏ thái độ với tớ cơ, còn mỉa mai tớ nữa. Chuyện mà nhịn , thế là tớ cãi tay đôi với nó luôn."
"Rồi nữa?"
"Rồi..." Dương Trăn Trăn bĩu môi, ủ rũ gục đầu xuống: "Không cãi nó."
"..."
"Tức điên lên . Giá mà tớ cái miệng mồm như , tớ nhất định c.h.ử.i cho nó tự kỷ luôn!"
"..."
Chị em bắt nạt, chắc chắn thể ngậm bồ hòn ngọt . Đường Niệm dậy, bế Pikachu đang lim dim ngủ gật bên cạnh lên, khoác chiếc áo phao vắt tựa ghế , gọi: "Đi thôi."
Dương Trăn Trăn vẫn đang rầu rĩ, đôi mắt sưng húp như quả óc chó, sụt sịt ngước lên : "Đi thế?"
"Chúng c.h.ử.i ."
" mang ch.ó theo gì? Cãi thì thả ch.ó c.ắ.n nó ?"
"Không , Pikachu c.ắ.n , nhưng thể giúp chúng chửi."
"??"
Đường Niệm giải thích: "Cổng kết nối nội bộ của Pikachu mở tự do mà. Hôm nọ rảnh rỗi, tớ huấn luyện hệ thống 'những câu bất hủ của Trăn Trăn' cài máy. Bây giờ nó nâng cấp thành phiên bản c.h.ử.i thề mang bản sắc dân tộc đấy."
Dương Trăn Trăn chợt nhớ chiếc máy phiên dịch thuật ngữ học thuật của , đồng t.ử khẽ mở to: "Cậu huấn luyện 'những câu bất hủ' của tớ thành máy c.h.ử.i thề luôn hả? Nó vấy bẩn !"
"Bẩn mà bẩn, những lời c.h.ử.i thề thốt thì trong lòng mới trong sạch . Nếu cứ ôm cục tức trong lòng, càng nghĩ sẽ càng thấy khó chịu đấy."
"..."
Lời kỹ thì thấy sai sai, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ, cô cảm thấy cũng khá lý.
"Đi!"
Nửa giờ , hai đến Lịch Viên, hộp đêm lớn nhất Bắc Kinh. Đại sảnh trang hoàng vô cùng xa hoa với nền đá cẩm thạch cao cấp và những chùm đèn pha lê rực rỡ, chẳng giống một tụ điểm giải trí mà giống một cung điện lộng lẫy thì đúng hơn.
Đường Niệm ôm chú ch.ó định bước thì nhân viên chặn : "Xin , chỗ chúng cho phép mang ch.ó ."
Pikachu mở miệng ngay: "Cái gì? Thế ở trong đó?"
Nhân viên giật nảy : "Nó... ch.ó của cô tự nhiên kìa, cứu mạng với!"
Dọa nhân viên chạy mất hút xong, Đường Niệm quanh gian xa xỉ xung quanh, trong lòng khỏi thấp thỏm, với Dương Trăn Trăn: "Này, chúng thỏa thuận nhé, lát nữa chỉ động khẩu chứ động thủ nha."
Đồ đạc ở đây cái là giá trời . Chỉ cần vỡ một món thôi cũng đủ để cô bóc lịch nửa đời còn .
Dương Trăn Trăn an ủi: "Cậu cứ yên tâm mà chửi. Nó mà dám đ.á.n.h , tớ sẽ..."
"Sẽ ?"
"Giúp báo cảnh sát."
"..."
Tớ cảm ơn nha.
Đi theo chị em đ.á.n.h ghen, cẩn thận ngày ăn gậy sắt.
"Sao cô đến nữa thế, rốt cuộc là thế nào đây."
Một giọng nữ chói tai vang lên từ phía . Đường Niệm đầu thì thấy một phụ nữ mặc chiếc váy bodycon màu đen đang bước xuống từ chiếc cầu thang xoắn ốc lộng lẫy ánh vàng.
Mái tóc dài màu nâu xõa ngang vai, chiếc váy ôm sát xẻ cổ chữ V sâu hoắm, vòng eo nhỏ nhắn quấn quanh bởi một sợi xích bạc. Ơ kìa, đây chẳng là Vãn Vãn, cùng cô và Trần Tri Lễ lập team b.ắ.n tỉa trong game tám năm ?
Cô mà vẫn còn bám theo Tống Trí, phụ nữ ... quả nhiên đơn giản.
Tám năm gặp, khung xương khuôn mặt cô đổi nhiều, chỉ chiếc mũi là cao hơn và đôi mắt to hơn, chắc là đụng chạm d.a.o kéo.
"Đồ trẻ trâu.” phụ nữ bĩu môi, Dương Trăn Trăn bằng nửa con mắt từ cao: "Có tâm tư đó thì thà dành thời gian cho việc học . Đừng mơ mộng hão huyền một bước lên tiên nữa. Không tự xem bản xem xứng đáng , đồ nhà quê."
Cổ Dương Trăn Trăn đỏ rần vì tức giận, cô siết chặt tay: "Mày là con giáp thứ 13, gì mà lên mặt?"
"Tiểu tam?" Vãn Vãn bật : "Ai mới là tiểu tam thì còn . Đừng đến đây trò cho thiên hạ nữa. Tống thiếu gia của chúng chỉ vui đùa với cô vài mà cô tưởng thật . Các cô em gái đúng là kiến thức thiển cận quá."
Câu sắc bén thật đấy. Chẳng những đường hoàng đặt bản vị trí chính cung rộng lượng, mặc cho cắm cờ bên ngoài, lá cờ chính của cô vẫn vững vàng đổ.
Dương Trăn Trăn tức phát . Cô Tống Trí việc ngông cuồng, tính trăng hoa đáng tin cậy. Bản cô cũng bao giờ nghĩ sẽ cùng đến cuối con đường. Cô chỉ chơi đùa với , mang đến cho cô những giá trị cảm xúc. Hai đều đạt thứ , chia tay êm , cô cũng tuyệt đối đeo bám.
Thế nhưng, bây giờ họ vẫn chia tay mà gây chuyện bẩn thỉu thế . Thật khiến buồn nôn.
Thấy mắt cô hoe đỏ, Vãn Vãn đắc ý: "Về cô em, đây nơi dành cho cô ."
Đường Niệm kịp lên tiếng, Pikachu trong vòng tay cô cựa quậy, đảo đôi mắt đen láy, nhẹ nhàng buông một câu: "Chị ơi, răng chị dính hẹ kìa."
Lực sát thương của câu quá lớn. Mặt Vãn Vãn trắng bệch, vội vàng lấy gương trang điểm trong túi xách . Sau đó, cô chợt nhớ hôm nay ăn hẹ, bèn thẹn quá hóa giận sang.
Cô lặng lẽ đ.á.n.h giá Đường Niệm vài , hàng lông mày khẽ nhíu : "Trông cô quen quen."
Pikachu chậm rãi : "Nhìn cô cũng quen lắm."
Giọng của Pikachu lấy từ giọng của Đường Niệm, thế nên Vãn Vãn hề nhận đang chuyện là cô mà là con ch.ó cô đang ôm.
Vãn Vãn: "Cô ?"
Pikachu: "Cũng hẳn, chỉ là thấy cô giống bịch rác mới vứt hôm qua thôi."
"..."
Vãn Vãn tức xì khói: " thấy cô chán sống đấy, dám mắng địa bàn của cơ ."
Pikachu: " mắng lúc nào?"
Tưởng cô sợ, Vãn Vãn hừ lạnh: "Còn chịu thừa nhận, cô mới mắng xong đấy thôi."
Pikachu: " cô là ."
Dương Trăn Trăn cạnh phì , nước mắt nước mũi tèm lem.
Mũi Vãn Vãn lệch hẳn vì tức giận. Cô sang trút giận lên Dương Trăn Trăn đang nắc nẻ bên cạnh: "Liên quan gì đến cô, cô sủa bậy cái gì?"
Pikachu nhanh chóng chuyển sang tông giọng của Dương Trăn Trăn: "Chó c.ắ.n bạn , lên tiếng thì đợi nó đến c.ắ.n một cái nữa chắc?"
Dương Trăn Trăn: "..."
Pikachu , mày đúng là phát ngôn viên của tao!
"Con ch.ó điên nào thả đây, bảo vệ ?" Vãn Vãn điên tiết: "Mau đuổi hai ngoài cho ."
"Ồn ào cái gì thế?"
Tống Trí đút một tay túi quần, đủng đỉnh từ lầu xuống. Anh mới đến đây nửa tiếng buổi chiều, tiệc tùng còn bắt đầu thì lên báo rằng lầu ba phụ nữ đang đ.á.n.h .
Phụ nữ đ.á.n.h ?
Thú vị đây.
Và phát hiện hít drama trúng ngay đầu .
Tống Trí bước tới: "Có chuyện gì thì xuống từ từ ."
Dương Trăn Trăn thấy cảm thấy buồn nôn, chẳng thèm đoái hoài.
Tống Trí lên tiếng: "Trăn Trăn, em thật sự hiểu lầm . Anh với Vãn Vãn gì cả, là em nhầm thôi."
"Mắt vẫn tỏ lắm, mù."
"Vậy rốt cuộc em thế nào?"
"Chia tay."
Vẻ mặt ôn hòa của đàn ông bỗng chùng xuống: "Trò đùa vui chút nào ."
Cô trừng mắt : "Ai đùa với !"
Cô những chia tay, mà còn cạch mặt luôn.
Cô bây giờ thấy chẳng chút nào giống Gintoki hết!
Tên tra nam c.h.ế.t tiệt.
Nói xong, cô định bước . Tống Trí đuổi theo nắm lấy tay cô: "Em giải thích ."
"Chẳng gì để giải thích cả. Bỏ tay , nếu đ.á.n.h đấy."
Dương Trăn Trăn ngoảnh mặt định , Tống Trí vô thức nắm chặt lấy cổ tay cô hơn: "Đợi ..."
"Chát..."
Lời còn hết, một cái tát mang theo luồng gió lạnh buốt giáng xuống. Khuôn mặt Tống Trí cái tát cho lệch hẳn sang một bên.
Dù cách xa cả mét nhưng sức gió mạnh mẽ từ cú tát cũng lật tung cả tóc mái Đường Niệm. Cảnh tượng thật nỡ .
Mặt Tống Trí đau rát. Hắn ôm lấy một bên má trái, thể tin : "Em đ.á.n.h ?"
" thế, cần giúp báo cảnh sát gọi cấp cứu ?"
Tống Trí: "..."
Dương Trăn Trăn kéo Đường Niệm thẳng. Dù thì c.h.ử.i cũng c.h.ử.i , đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , chia tay cũng , cô và chẳng còn một cắc quan hệ nào nữa.
Gió lạnh chiều chạng vạng xen lẫn rét buốt. Phía xa xa, những ngọn đèn đêm bắt đầu tỏa sáng rực rỡ. Hai cô gái ngược gió dọc theo con phố. Đi nửa đường, Dương Trăn Trăn đề nghị: "Chúng uống rượu ."
Đường Niệm tâm trạng cô đang nên đồng ý.
Dương Trăn Trăn tiện tay đẩy cửa một quán rượu ven đường. Tấm biển gỗ màu xám đen, ánh đèn vàng mờ ảo, phông chữ trở nên xám xịt, hệt như cái hốc cây của ông Thỏ trong truyện cổ tích.
Khu vực gần làng đại học nên quán rượu ăn phát đạt, buổi tối khách khứa càng tấp nập. Trên sân khấu, ca sĩ hát nhạc dân gian với chất giọng phần nhạt nhẽo, phảng phất chút u sầu, thất chí.
Dương Trăn Trăn gọi một ly cocktail, ở dãy ghế sofa sát cửa sổ. Cảm thấy áy náy vì kéo Đường Niệm chuyện của , cô : "Cảm ơn nhé, nếu cùng, tớ cũng chẳng dám tới đây."
Đường Niệm đáp: "Không , hai đứa mà còn cảm ơn gì chứ."
Dương Trăn Trăn: "Pikachu ? Tớ cũng cảm ơn nó nữa."
Đường Niệm: "Hết pin , tớ bỏ trong túi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-39-keo-vai-39.html.]
Dương Trăn Trăn: "Về tớ sẽ pin xịn cho nó. Sạc năm phút, c.h.ử.i 10 tiếng đồng hồ luôn."
Đường Niệm mỉm : "Được."
Dương Trăn Trăn "ừ" một tiếng, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay ửng đỏ: "Tối nay tớ mời, say về."
Dương Trăn Trăn sụt sịt mũi, ngửa cổ nốc cạn ly cocktail: "Đàn ông chẳng ai cả. Tớ thật đấy chị em ạ, tuyệt đối đừng mắc bệnh não cá vàng u mê vì tình như tớ. Cái ngữ như tớ đáng đày đào rau dại hai năm cho chừa cái tật ngu."
Cô gọi thêm ly mới, sắc ửng đỏ mặt càng rõ hơn.
Đường Niệm lo lắng: "Cậu uống chậm thôi."
"Không , tửu lượng của tớ khá lắm. Tớ , ngày mai... ngày mai tớ sẽ phẫu thuật, cắt bỏ cái dây thần kinh u mê tình yêu . Từ nay về , chị đây quyết phong tỏa trái tim, chuyên tâm phát triển sự nghiệp..."
Nửa giờ , Dương Trăn Trăn say bí tỉ. Cô chạy tót lên sân khấu, giật lấy cây đàn guitar của ca sĩ nhạc dân gian, gào tướng lên hát khúc "Chia tay vui vẻ". Hát mệt , cô lăn ghế sofa ngủ say sưa.
Đường Niệm thanh toán tiền xong, cục bông xù ghế sofa mà đau đầu tính .
Trông thế thì mà vác về nổi. Cô định gọi điện thoại cầu cứu ai đó, thì cánh cửa quán rượu đẩy . Tống Trí trong bộ đồ đen, vác theo một bên mặt sưng vù như đầu heo, hầm hầm tới chỗ cô.
Làm gì thế, định đ.á.n.h .
Đường Niệm hoảng hồn, chuẩn tinh thần sẵn sàng bỏ chạy.
Ánh mắt Tống Trí quét một vòng, dừng ở cô gái đang cuộn tròn ghế sofa, đầu tóc rối bù như tổ quạ. Dương Trăn Trăn say khướt, đôi lông mày nhíu đầy khó chịu, đôi mắt cũng sưng húp.
Hắn tiếng nào, tiến đến ghế sofa định bế , nhưng Đường Niệm lao đến dang tay cản : "Anh định gì?"
Tống Trí: "Đưa cô về."
Đường Niệm cảnh giác từ chối: "Không ."
Tống Trí cạn lời: "Hai đúng là... cho cơ hội giải thích mà trực tiếp tuyên án t.ử hình . Tòa án còn cho phúc thẩm, mấy thể cho cơ hội mở miệng giải thích ?"
"Anh thì gì mà giải thích, cô tận mắt thấy hôn con ả Vãn Vãn ."
"Cô thấy cái khỉ mốc ." Tâm trạng Tống Trí cũng đang bực bội. Tự dưng đội cái nồi oan ức lên đầu, tháo xuống : "Gã đàn ông . Có quỷ mới cô thấy ai. Hơn nữa, gu thẩm mỹ của tệ đến mức đó , cái mặt phẫu thuật thẩm mỹ mà cũng hôn cho xuống ?"
Đường Niệm lộ rõ vẻ tin.
Biết ngay mà.
Tống Trí sốt ruột : "Được , , chuyện hẵng tính. Giờ tính đây? Không cần giúp, cô thế nào để vác cô về?"
Đường Niệm suy nghĩ một lúc: " gọi mấy bạn nam trong lớp tới giúp."
Tống Trí cô chọc tức đến bật : "Cô thà tin tưởng thằng đàn ông khác chứ nhất quyết tin ? Trong mắt cô là đại ác nhân, là tra nam đúng ? Cô khá lắm!"
Thôi , chuyện mà nhờ bạn học nam tới giúp, quả thực cũng bất tiện. cô chẳng nghĩ ai khác, đành miễn cưỡng gật đầu: "Vậy cũng , nhưng đừng hòng đưa . gọi taxi chờ sẵn ngoài cửa , chỉ cần bế cô lên xe là ."
"Biết ."
Tống Trí khom xuống, Đường Niệm ngăn : "Anh đừng chạm tay trực tiếp cô , lót áo khoác mà bế."
"..."
Thế nào đây, còn chê bẩn?
Tống thiếu gia bao giờ chịu sự nhục nhã thế chứ. Hắn nghẹn một cục tức tưởi đến đau gan, nhưng chẳng thể phát hỏa, đành trút giận lên cái ghế sofa vô tội bằng hai cú đá.
Chiếc taxi đỗ ngay cửa quán. Tống Trí bế đặt lên xe nhưng chịu , cứ nằng nặc chen lên .
Đường Niệm: "Anh lên đây gì?"
Tống Trí trả lời tỉnh rụi: "Đi chung xe."
Đường Niệm: "Anh mà cũng chung xe á? Chiếc xe đằng của ?"
Tống Trí: "Không , bán ."
Đường Niệm: "..."
Thôi, chẳng buồn đôi co với nữa. Không gian bên trong xe khá rộng rãi, ba băng ghế cũng đến nỗi chật chội.
Lên xe xong, Dương Trăn Trăn quấn lấy Đường Niệm, vòng tay ôm ngang eo cô, dụi dụi cái đầu nhỏ vai cô tìm một tư thế thoải mái nhất, tiếp tục hành trình diện kiến Chu Công.
Đường Niệm cũng uống chút rượu, đầu óc giờ đây váng vất. Cảnh đêm lướt qua bên ngoài cửa sổ dường như cũng trở nên nhạt nhòa, mờ ảo.
Giữa chừng, Tống Trí bỗng nhiên cất tiếng.
"Chuyện là hiểu lầm thôi. cô nhầm ai, nhưng cái ngày cô bảo thấy , căn bản hề mặt ở Lịch Viên. bao giờ chuyện gì với cô cả, thề trời đất chứng giám."
Đường Niệm ngước mắt lên, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua khuôn mặt đàn ông: "Anh cũng dùng hai chữ 'chân tình' cơ đấy? Tên tra nam."
Cảm giác như đ.â.m trúng tim đen.
Tống Trí bực bội : "Đường Niệm, cô thấy chẳng tư cách gì để những lời đó ?"
Đường Niệm: "Sao tư cách?"
Bản những chuyện khốn nạn như thế, cấm .
"Nói tra nam đúng , , nhận." Tống Trí đáp trả: "Vậy lúc cô thả thính, đùa giỡn với Trần Tri Lễ thì tra nữ ? là tiêu chuẩn kép."
Đường Niệm ngớ : " đùa giỡn với lúc nào?"
Tống Trí tặc lưỡi, khẩy một tiếng thèm đoái hoài gì đến cô nữa.
Lòng Đường Niệm bỗng dâng lên nỗi hoang mang khó tả. Sau một thoáng chần chừ, cô quyết định hỏi cho nhẽ: "Anh bớt úp mở , gì thì thẳng xem nào."
"Còn cần chỉ rõ ?" Tống Trí nhạt: "Những việc vì cô, cô cảm nhận gì ? Thế cô đối xử với thế nào? Không chủ động cũng chẳng từ chối, nghiễm nhiên coi sự thiên vị, chiều chuộng của dành cho là lẽ hiển nhiên. Thế chẳng gọi là đang thả thính đùa giỡn tình cảm của khác ?"
Lời của Tống Trí bàn tay đang túm lấy gấu áo của cô khẽ siết chặt, trái tim cũng theo đó mà chùng xuống nặng nề.
Đường Niệm phản bác Tống Trí, rằng cô hề đùa giỡn với . lời thiếu sức thuyết phục, vì thực tế là cô vẫn luôn thăm dò .
Trong xe im ắng quá, tiếng gió ngoài luồn thoang thoảng.
" vốn thích xen chuyện của khác, chuyện của hai thì hãy tự giải quyết. mà là một ngoài cuộc, vài việc thể thêm nữa. Năm đó cô chỉ buông một câu chia tay, sẵn sàng từ bỏ một buổi báo cáo học thuật quan trọng, vội vã bắt chuyến bay đêm trở về tìm cô. Cô chật vật phấn đấu ròng rã suốt một năm trời mới cơ hội quý giá ? Vậy mà vẫn nghĩ là do , tự trách bản lạnh nhạt, thiếu quan tâm đến cô nên cô mới đòi chia tay. sự thật đúng là như ? Bản cô tự rõ dành cho mấy phần tình cảm chân thành."
"..."
"Phải, thể quan tâm đến những chuyện cô . Dù cái gã u mê vì tình đó cũng sắp cô lừa cho mòng mòng . Chỉ cần cô một tiếng, cũng sẵn sàng lật tung cả trường học lên vì cô. mà, lương tâm."
"..."
Đường Niệm lặng thinh, khóe môi mím chặt. Ngực cô đau thắt, tựa như một cuộn bông chặn ngang cổ họng, chẳng thể nào nuốt trôi cũng thể nào phun .
Rất nhiều chuyện cô suy nghĩ quá sâu. Nếu thông suốt, cô sẽ dứt khoát gác một bên; nghĩ thì quyết định nghĩ nữa.
Bao năm qua, cô sống buông xuôi, phó mặc, chẳng mưu cầu gì lớn lao. Cô thu chiếc vỏ bọc an tự tạo, nhất quyết chịu bước khỏi ranh giới an dù chỉ nửa bước.
Kể cả chuyện tình cảm dành cho Trần Tri Lễ cũng thế.
Cô chỉ dám lén lút ôm lấy hy vọng trong lòng, từng chút một thả mồi, dẫn dụ tiến bước.
Còn cô thì hèn nhát, chẳng dám một hành động thực sự nào.
Vậy nên, trong mắt khác, những hành động của cô trở nên tồi tệ như thế ?
...
Trần Tri Lễ họp hành suốt cả một ngày trời, tối đến tiệc tùng tiếp khách. Sắp đến cuối năm, bên bệnh viện đang bận rộn tổng kết cuối năm, bên viện khoa học cuộc nghiệm thu đề tài cấp cơ sở, ngày nào cũng bận rộn tối mắt tối mũi. Trăn trở mãi tới tận mười một giờ đêm, mới đỗ xe xong và bước thang máy.
Anh bấm 12, đưa tay day day thái dương, bước khỏi thang máy, chợt khựng khi rõ đang cửa.
Đường Niệm mặc một chiếc áo phao dáng rộng màu hồng nhạt, hai đầu gối co ro, thu lu tấm t.h.ả.m cửa nhà . Chiếc khăn quàng cổ màu trắng che kín chiếc cằm nhỏ nhắn, tôn lên khuôn mặt thanh tú, mềm mại như một chú mèo nhỏ cuộn tròn trong tuyết.
Nghe thấy tiếng bước chân: “chú mèo" bèn cảnh giác dỏng tai lên, hai mắt mở to tròn xoe hệt như loài mèo lúc kích động.
"Sao em ở đây?" Trần Tri Lễ hỏi.
"Em đang đợi ..." Cô toan bám cánh cửa để lên, nhưng vì lâu quá nên hai chân tê rần, mới lên suýt ngã sấp mặt, may mà Trần Tri Lễ nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô.
Khi gần, mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc cô. Trần Tri Lễ khỏi nhíu mày: "Em uống rượu ?"
Đường Niệm đáp, cô nấc cụt một cái, bám chặt lấy cánh tay để vững: "Uống... uống một chút thôi, say . Anh mà giờ mới về, em đợi đến tê cả chân đây ."
Cái giọng điệu chẳng hiểu giống hệt cô vợ son đang oán trách chồng về nhà muộn. Trái tim Trần Tri Lễ bỗng chốc mềm nhũn: "Anh tăng ca, gọi điện cho ?"
"Em chỉ dạo loanh quanh thôi, cũng chẳng việc gì, tiện đường ghé qua đây."
"Tiện đường ghé qua đây để chịu rét ?"
"Cũng lạnh lắm ."
Trần Tri Lễ bấm phím mật mã mở cửa. Đường Niệm theo sát bên cạnh , miệng vẫn ngừng lải nhải: "Anh xem công việc của bận rộn như , còn thường xuyên tăng ca, là khó kiếm bạn gái lắm ? Vậy định tìm đối tượng thế nào, định ở giá cả đời lời bà nội xem mắt đây?"
Trần Tri Lễ liếc cô một cái, lạnh nhạt đáp trả: "Em quan tâm nhiều đấy."
"Thì trò chuyện thôi mà, nghĩ gì nấy ."
Trần Tri Lễ mở cửa, nắm lấy cánh tay cô kéo nhà: "Ồ, cùng xem hôm nay vì em uống rượu, chuyện gì vui ?"
Đường Niệm theo bước , khom lưng đổi dép trong nhà: "Vâng, em buồn."
"Uống xong thấy khá hơn chút nào ?"
"Không ạ."
"Thế mà em vẫn ngoan cố uống, cái đồ tửu lượng kém còn nghiện."
"Em mới uống một xíu thôi mà."
Trần Tri Lễ đỡ xuống ghế sofa, định bếp pha nước mật ong thì ống tay áo kéo chặt .
Anh đầu, bắt gặp một đôi mắt sáng lấp lánh lạ thường, tựa như cả bầu trời đang thu gọn trong đó.
"Lệ Chi.” cô khẽ gọi tên , giọng nhỏ xíu nghẹn ngào như tiếng mèo con đang rên rỉ: "Anh thấy, em đang cố tình đùa giỡn, thả thính ?"
"Cái gì cơ?" Trần Tri Lễ cô, hiểu hôm nay cô diễn vở kịch nào đây.
"Em thả thính , ngoan ngoãn c.ắ.n câu ?"
Trần Tri Lễ đáp.
Đường Niệm mím chặt môi, vẻ mặt buồn bã hẳn , khóe mắt đỏ hoe, trưng dáng vẻ tủi tột cùng: "Anh chứ, nếu em thả mồi, c.ắ.n câu ?"
"Thế em định dùng cách gì để thả thính đây?"
"Em... em cũng nữa. Anh khó dính thính quá, chắc em đổi miếng mồi nào ngon hơn thôi. Nếu vẫn , em đành dùng mỹ nhân kế để quyến rũ ."
Trần Tri Lễ cô chọc : "Còn định quyến rũ cơ , em gan thế ?"
Đường Niệm phục: "Sao ? Gan em to lắm, hôm nay em còn dám uống rượu nữa cơ mà!"
"Ồ~" Trần Tri Lễ kéo dài giọng điệu: "Hóa hôm nay em uống rượu là để mượn rượu càn ?"
"Cũng... cũng thế, chỉ là đến tìm trò chuyện chút thôi."
"Được , lát nữa trò chuyện tiếp. Giờ im đấy, để pha cho em cốc nước mật ong."
Anh mới bước hai bước, tiếng rống vang lên từ đằng . Đường Niệm gào thét nức nở, giọng khản đặc: " tại cứ đợi em thả thính chứ, tự tới theo đuổi em ? Dù gì em cũng là con gái, tiện chủ động thái quá chứ."
"..."
Đường Niệm thầm nghĩ trong lòng, đêm hôm khuya khoắt thế cô bất chấp giá để chạy đến nhà , cô còn thể thả thính kiểu gì, còn thể chủ động như thế nào nữa.
mà vẫn cứ bình chân như vại, chỉ chăm chăm pha nước mật ong cho cô.
Anh chỉ pha nước mật ong thôi .
Nước mật ong thì tác dụng gì cơ chứ.
Uống cũng biến thành Thủy thủ Popeye !
Cô c.ắ.n chặt môi , khóe mắt đỏ hoe vì tủi , giọng mang đầy vẻ nghi ngờ: "Anh thật với em , sinh lý vấn đề ?"
"?"