Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 4: Kẹo vải 4
Cập nhật lúc: 2026-09-08 00:46:42
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu nam sinh chắc mẩm từng gặp qua cô gái nào mặt dày đến thế, hừ lạnh một tiếng trào phúng, gấp máy tính , tiện tay gom mấy quyển sách đang để la liệt bàn đeo balo thẳng xuống hàng ghế cuối, tránh xa cô vạn dặm.
Đường Niệm thành công chiếm hàng ghế đầu tiên.
Đường Niệm lấy sổ tay trong balo , thầm nghĩ, nhóc ban nãy cũng khá là trai, chỉ là lúc tức giận cặp lông mày nhíu trông cứ m.ô.n.g lung hao hao tên đại ma vương.
Chắc là ảo giác thôi, dạo cô tên đại ma vương hành hạ đến sinh ảo giác luôn .
Vẫn là chuồn lẹ thôi.
Chuông học reo lên, Đường Niệm ngay ngắn, vểnh tai chăm chú giảng. Cô thề đây tuyệt đối là tiết học cô chăm chú nhất trong cả cuộc đời nghiên cứu sinh của . Cô Đặng tính tình cũng , giọng giảng bài êm ái dịu dàng, quả hổ danh là nữ thần của cả viện.
Vừa tan học, Đường Niệm là đầu tiên chạy vọt ngoài: "Cô Đặng ơi."
Đặng Nguyệt khựng bước, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ tung bay trong gió, cô đợi: "Sao em, câu hỏi gì cần hỏi cô ?"
Đường Niệm đuổi theo, thở hổn hển: "Cô Đặng, em là nghiên cứu sinh năm nay do viện sĩ Dương chiêu mộ. Nghe cô đang tuyển nghiên cứu sinh, em xin chuyển sang nhóm của cô ạ."
Đặng Nguyệt kinh ngạc: "Năm nay cô chỉ một chỉ tiêu nghiên cứu sinh thôi, nhưng đăng ký , em đến chậm một bước mất ."
Có đăng ký !
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi nhưng như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
"Bạn với cô lúc nào ạ?"
Đặng Nguyệt: "Ngay giờ học nãy thôi."
Đường Niệm ngây : " hôm qua em gửi email cho cô mà, là em đến chứ."
Đặng Nguyệt chút áy náy: "Ồ, , email hôm qua cô vẫn kịp xem."
Đường Niệm tiu nghỉu ủ rũ, trong lòng khỏi thầm mắng: "Rốt cuộc là thằng ôn con nào hớt tay của bà."
Ngay lúc , đằng vang lên một giọng : "Là ."
Đường Niệm: "..."
Thôi xong, cẩn thận toạc luôn tiếng lòng ngoài .
Đường Niệm đầu , bèn thấy nam sinh hàng ghế đầu ban nãy đeo balo chéo, uể oải tới. Cậu lên mới thấy cao, tỷ lệ chân dài miên man, một chiếc áo hoodie đen bình thường cũng mặc thành phong cách siêu mẫu.
Đặng Nguyệt : "Ừ đúng, chính là em , Triệu Tri Duật, sinh viên năm tư tuyển thẳng."
Hóa là một nhóc con, thế thì dễ xử .
Đường Niệm thèm đoái hoài gì đến , với Đặng Nguyệt: "Cô Đặng, em cảm thấy em phù hợp hơn nhiều."
Đặng Nguyệt nhướng mày, vẻ bắt đầu hứng thú: "Sao em ?"
"Cậu mới năm tư, bài vở thì bù đầu còn lo luận văn nghiệp, còn đau đầu chọn học thạc sĩ, xuất ngoại . Khẳng định là lực bất tòng tâm. Còn em thì khác, em từng bươn chải lăn lộn ngoài xã hội ba năm , em càng trân trọng cơ hội học tập hơn, cũng dư dả thời gian để chuyên tâm nghiên cứu khoa học."
Nghe , Triệu Tri Duật đằng phì một tiếng: "Sao chị thì vẻ chị chuyên tâm nghiên cứu, còn thì biến cô Đặng thành lốp dự phòng ?"
Những gì Đường Niệm cũng là sự thật, đặc biệt là ở những trường đại học top đầu như đại học T, mỗi năm ít sinh viên giành suất tuyển thẳng thì nhận học bổng du học hoặc offer hơn bèn lưng "bùng" giáo sư. Do các giáo sư khi lựa chọn sinh viên cũng sẽ cân nhắc đến điểm .
Triệu Tri Duật: "Còn nữa nha chị, điểm trung bình tích lũy trong ba năm của là 4.6, nền tảng Toán Thống kê vững vàng, chắc chắn là phù hợp để chuyên tâm nghiên cứu khoa học hơn ."
"Về điểm thì thể chị bằng , nhưng xét về thực lực tổng hợp thì chắc chắn qua mặt chị .” Đường Niệm tung luôn đòn sát thủ: "Chị từng vị trí thuật toán ở một tập đoàn công nghệ lớn suốt ba năm, quen thuộc các thuật toán và nguyên lý xử lý hình ảnh, kinh nghiệm thực chiến trong các dự án học sâu quy mô doanh nghiệp."
Triệu Tri Duật: "..."
Thấy cứng họng, Đường Niệm đắc ý : "Hy vọng cô Đặng thể cho em một cơ hội, tụi em sẽ cạnh tranh công bằng."
Đặng Nguyệt khoanh tay xem hai đứa nhóc võ mồm với , cảm thấy cũng khá thú vị, cô : "Được, nếu hai đứa đều nhóm của cô, thì về chuẩn . Thứ sáu tuần đến văn phòng cô phỏng vấn nhé."
Phỏng vấn thì phỏng vấn.
Đường Niệm bao giờ sợ phỏng vấn: "Vâng ạ."
Triệu Tri Duật cũng ý kiến gì: "Được."
Lúc về đến ký túc xá là 8 giờ tối, đường chạy bộ ít sinh viên đang chạy đêm, cũng văng vẳng tiếng rôm rả của các cô sinh viên.
Dương Trăn Trăn rủ Đường Niệm siêu thị, cô từ chối. Cô tập trung mười hai phần sức lực, hừng hực khí thế chuẩn cho buổi phỏng vấn .
Mặc dù bộ nhớ não bộ của cô lớn, nhưng bộ vi xử lý chạy nhanh, toạc là giỏi bịp bợm. Mấy vụ c.h.é.m gió phỏng vấn kiểu đối với cô thành vấn đề.
Thứ Sáu, Đường Niệm đến tòa nhà nghiên cứu khoa học sớm nửa tiếng, ngờ cái tên Triệu Tri Duật còn đến sớm hơn cô, đang như xương băng ghế ngoài hành lang, một tay chống cằm, chiếc mũ áo hoodie to sụ sụp xuống che kín mặt, vẻ như đang ngủ.
Cái lúc nào cũng ngủ thế nhỉ.
Thế mà cũng đòi chuyên tâm nghiên cứu khoa học á?
Nghiên cứu trong mơ thì .
Đường Niệm bước tới xuống cạnh , đợi một lúc thấy động tĩnh gì, bèn khách khí lay đ.á.n.h thức .
Triệu Tri Duật khó chịu nhíu chặt lông mày liếc sang: "Làm gì thế?"
Đường Niệm mỉm : "Lát nữa phỏng vấn , sợ ngủ quên."
Triệu Tri Duật vươn vai: "Có xem đồng hồ , còn tận bốn mươi lăm phút nữa cơ."
Đường Niệm rõ thời gian, ngược còn mặt đồng hồ Cartier vàng chóe tay chói lóa mắt, và đ.â.m nghi ngờ ý đồ khoe khoang sự giàu .
Đường Niệm: "Thế đến sớm thế gì?"
Triệu Tri Duật lạnh lùng liếc cô: "Chị cũng đến sớm thế còn gì?"
"Chị còn lựa chọn nào khác, chị liều cái mạng quèn phỏng vấn đấy, đậu là tiêu đời luôn."
Triệu Tri Duật thản nhiên lướt mắt cô: "Bị ai truy sát ?"
"Cũng gần như thế.” Đường Niệm bĩu môi, bắt đầu giở trò bài tình cảm: "Em , học thạc sĩ lúc lớn tuổi chẳng dễ dàng gì . em thì khác, trẻ trung, thông minh, trai năng lực, tương lai còn dài với vô vàn cơ hội phía , theo đuổi những thứ lớn lao hơn. Cô Đặng còn quá trẻ, thể sẽ chậm tiến độ của em, học cô thích hợp lắm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-4-keo-vai-4.html.]
"Ồ?" Triệu Tri Duật nể nang lật sổ nợ cũ: "Mấy hôm chị còn chê bai thậm tệ cơ mà."
"Hôm đó chị quá thật, thôi thì vầy, chị nhường suất thạc sĩ bên viện sĩ Dương cho em nhé.” Cô vỗ vỗ vai , vẻ ân cần khuyên nhủ: "Đừng là chị quan tâm đến em."
Triệu Tri Duật nhướng mày: "Không cần, ở đây thấy khá ."
"Cả nhóm của viện sĩ cũng thèm? Thằng nhóc mà , rốt cuộc tại em cứ nhất quyết đăng ký nghiên cứu sinh của cô Đặng, lẽ em thầm thương trộm nhớ cô ?"
Giọng Triệu Tri Duật bình tĩnh, khẽ nâng mắt: "Chị đúng đấy, thầm thương trộm nhớ cô ."
Đường Niệm vốn chỉ định đùa, nhưng cô một ưu điểm là bao giờ để lời rơi rụng giữa chừng: "Vậy thì em càng đăng ký nghiên cứu sinh của cô Đặng."
"Ồ?"
"Để chị phân tích cho em , cô Đặng là học trò của ai?"
"Viện sĩ Dương."
"Thế chị là học trò của ai?"
"Trên danh nghĩa cũng là viện sĩ Dương."
Đường Niệm búng tay cái chóc mặt : "Đấy em xem chuyện sáng tỏ , cô Đặng là đàn chị của chị."
Triệu Tri Duật vẫn giữ tư thế lười nhác, ánh mắt hờ hững đậu mặt cô: "Không hiểu."
"Đàn chị, là đàn chị đó. Chỉ cần em đăng ký với viện sĩ Dương, vị đàn chị chính là của em, em cơ hội quang minh chính đại theo đuổi cô . Chứ nếu thành học trò của cô Đặng, chẳng thành tình thầy trò cấm kỵ, l.o.ạ.n l.u.â.n , ảnh hưởng ."
Triệu Tri Duật khẽ nhếch môi: " quan tâm, dù nữ thần của cũng là... Tiểu Long Nữ."
Cái thằng nhóc đúng là hết t.h.u.ố.c chữa, Đường Niệm lườm đến trắng dã mắt: "Muốn Dương Quá , chặt nó một cánh tay tính tiếp."
"Nếu mà cưới Tiểu Long Nữ, chặt một cánh tay cũng thiệt thòi gì."
"..."
Hai tấu hài một lúc thì Đặng Nguyệt bước tới. Cô mặc một chiếc váy dài màu tím sẫm, phần dây rút thắt nơ rủ xuống, trông thanh thoát bay bổng.
Hai vội vàng dậy chào. Cô gật đầu đáp : "Ngồi , hai em chuẩn xong ?"
Đường Niệm tràn đầy tự tin: "Em sẵn sàng ạ."
Triệu Tri Duật bóng gió móc mỉa: "Khâu chuẩn của chị bao gồm việc dụ dỗ đe dọa đối thủ đấy?"
Đường Niệm trừng to mắt: "Nói năng cẩn thận nha, coi chừng chị kiện em tội phỉ báng đấy."
Triệu Tri Duật: "Úi chà, sợ quá cơ."
Đặng Nguyệt bật : "Được , hai em đừng đấu khẩu nữa."
Vòng thi hai phần, phần đầu là bài kiểm tra máy tính. Mỗi giải quyết bốn bài toán, code và nộp trực tuyến, trong vòng một tiếng ai đúng nhiều hơn sẽ giành điểm cao hơn.
May mắn , Đường Niệm cả bốn bài, giải quyết gọn gàng dễ dàng. Lúc nộp bài xong vẫn còn dư hẳn nửa tiếng, bài tập đối với cô chẳng khó nhằn chút nào.
Đường Niệm vươn vai thư giãn, liếc sang Triệu Tri Duật bên cạnh. Trời ạ, thằng bé gục mặt xuống bàn ngáy o o từ bao giờ .
Chắc là giải bài nào nên bỏ cuộc đây, uổng công bảng điểm 4.6. Chỉ cắm đầu kiếm điểm cao mà thực hành thì ích gì, đúng là mọt sách.
Đường Niệm hí hửng tự đắc, cho đến lúc công bố điểm thi, nụ môi cô vụt tắt ngấm.
Triệu Tri Duật: 10
Đường Niệm: 9.4
Đường Niệm: ...
Cô giáo Đặng ân cần giải thích: "Hai em đều vượt qua trọn vẹn cả 4 bài tập. Đường Niệm, ở bài tập thứ tư, em dùng thẳng thuật toán sort của Collections để sắp xếp dữ liệu. vì dữ liệu cho phép quá nhỏ, thuật toán sắp xếp chèn của Triệu Tri Duật độ phức tạp thời gian hơn hẳn, nên em đạt điểm tuyệt đối."
"..."
Quên mất điểm .
Không , vẫn còn một vòng phỏng vấn nữa mà.
Đến vòng hai, để bảo đảm công bằng, Đặng Nguyệt mời thêm một nữa đến đ.á.n.h giá hai . Đường Niệm đoán mò đó là thầy Tuân, quản lý nhóm dự án của Đặng Nguyệt. Thầy Tuân khá thiện cảm với cô nên chắc sẽ khó dễ.
Đường Niệm chỉnh cổ áo, bước tới gõ nhẹ hai tiếng cửa phòng họp. Tiếng bàn tán bên trong chợt im bặt, một lúc tiếng cô Đặng cất lên "Mời ", cô mới lấy tinh thần, đẩy cửa bước .
Trong phòng họp là chiếc bàn dài màu gỗ đào. Đường Niệm tiến , chợt cô sững sờ khi thấy gương mặt quen thuộc ở phía bên .
Khuôn mặt đàn ông góc cạnh như tạc tượng, ánh đèn sáng trông hệt như thể phát sáng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng chất liệu linen pha cotton nhàu, chất vải mềm nhũn gần như dựa cả vóc dáng hảo của để tạo phom dáng, nổi bật phong thái lạnh lùng và sạch sẽ.
Ánh mắt hai chạm , Đường Niệm lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Sao là !
Kiếp cô g.i.ế.c phóng hỏa ?
Tại trải qua nỗi thống khổ trần gian chứ.
Cô giáo Đặng mỉm : "Đây là thầy Trần ở phòng thí nghiệm sát bên. Thầy rảnh rỗi nên mời thầy sang giám sát phỏng vấn ."
Đầu óc Đường Niệm cuồng như một mớ bòng bong. Cô giải thích thế nào đây? Mới mấy hôm còn thề non hẹn biển sẽ chăm chỉ nghiên cứu tài liệu, nay tòi mặt ở phòng phỏng vấn của một giáo sư khác.
Ở thời phong kiến, bọn phản bội chắc tru di cửu tộc, bọn Hán gian còn treo cổ nữa cơ mà. Còn cô, Nicholas Đường Niệm, chuẩn m.á.u me bê bết ngay tại đây .
Đặng Nguyệt : "Được , em tự giới thiệu sơ lược về bản ."
Đường Niệm trầm ngâm ba giây, ngẩng đầu lên, nét mặt ngưng trọng như coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Xin chào hai thầy cô, em tên là..."
"Sở Vũ Tầm."
"..."