Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 40: Kẹo vải 40
Cập nhật lúc: 2026-09-10 06:27:11
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Im lặng.
Một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ.
Trần Tri Lễ nghiến chặt răng hàm, thực sự chỉ "xử" cô ngay tại chỗ, để cô rốt cuộc "" .
Anh nhắm mắt , im tại chỗ hít thở sâu hai . Thôi bỏ , chấp nhặt gì với một kẻ say.
Nói xong câu đó, dường như Đường Niệm cũng nhận lỡ lời. Cô cúi gằm mặt, vẻ mặt chút bối rối: "Không , khoa học công nghệ bây giờ phát triển lắm, mấy cái đều thể chữa khỏi , em cũng sẽ chê ..."
"Im miệng ngay cho !" Trần Tri Lễ đặt mạnh cốc thủy tinh xuống bàn, lạnh lùng lệnh: "Uống nước của em !"
"Vâng ạ."
Một cốc nước mật ong trôi xuống bụng, dày Đường Niệm cũng dịu phần nào.
Đã mười hai giờ đêm, đồng hồ sinh học mách bảo khiến mí mắt cô ngày càng nặng trĩu. Cô ngả dựa ghế sofa chuẩn ngủ thì Trần Tri Lễ lôi dậy, nửa đẩy nửa bế nhét phòng tắm. Anh nhấn mạnh nhấn mạnh : "Đây là bồn tắm, đây là khăn tắm, ở bên ngoài, việc gì thì gọi , rõ ?"
Đường Niệm mất kiên nhẫn trả lời: "Nghe rõ , rõ , em hết mà, chuyện nhỏ như con thỏ."
Trần Tri Lễ tin: "Lặp một xem nào."
Đường Niệm giơ ngón tay thon thả chỉ bồn tắm: "Cái là bể cá.” chỉ chai sữa tắm: "Cái là mồi câu, rắc trong đó, cá sẽ lớn lên, em thể câu cá."
"..."
Thế mà nãy giờ em lọt tai chữ nào c.h.ế.t liền!
Trần Tri Lễ chống nạnh suy nghĩ ba giây, quyết định từ bỏ cái ý định sai lầm là để cô tự tắm. Thôi bẩn một chút cũng , còn hơn là để cô tự nhận là cá c.h.ế.t đuối trong đó.
Anh phòng dành cho khách, lấy bộ ga gối mới , gọi cô: "Xong , sang đây ngủ ."
Đường Niệm khựng cửa phòng ngủ chính: "Sao cho em ngủ phòng ?"
Trần Tri Lễ: "Đó là phòng của ."
Đường Niệm mở to mắt: "Nói bậy, rõ ràng em ngủ ở đây mà."
Lần ?
Chẳng cô say bí tỉ ?
Trần Tri Lễ sững một thoáng, ánh mắt đầy ẩn ý đ.á.n.h giá cô: "Tửu lượng của em cũng đỉnh đấy, đứt phim mà cốt truyện vẫn liên kết chặt chẽ phết. Anh , em đang giả say với đấy chứ..."
Lời dứt.
Người mặt bỗng túm lấy cổ áo kéo xuống. Trần Tri Lễ kịp phòng , cả ngả về phía , tay chống lên bức tường lưng cô.
Một đôi môi mềm mại cứ thế áp sát .
Trần Tri Lễ sững sờ trong giây lát, thở như ngừng .
Chỉ là một cái chạm môi phớt lờ như chuồn chuồn đạp nước, cô nhanh chóng lùi .
Cô chớp chớp mắt, đôi mắt trong veo, long lanh hệt như một chú hươu con.
Trần Tri Lễ thể tin nổi chuyện gì xảy , nhưng cảm giác ươn ướt, mềm mại còn vương môi chứng minh rằng đây là mơ.
Anh ... hôn ?
"Em..."
Cô gái hôn xong bèn ngáp một cái, vẻ mặt thỏa mãn như thể chuyện gì xảy , chậm rãi bước về phía phòng của . Cứ khăng khăng ngủ phòng mới chịu cơ ?
Trần Tri Lễ gọi với theo: "Em ý gì hả?"
Đường Niệm thèm để ý đến , mí mắt sụp xuống, bước lảo đảo chao đảo tiến về phía . Cô buồn ngủ quá, chỉ đ.á.n.h một giấc thật ngon.
"Này." Trần Tri Lễ gọi cô.
"Thứ nhất, em tên là 'Này'!"
"Anh , em tên là Sở Vũ Tầm."
"Nói bậy, em rõ ràng tên là Nicholas Tang Alexander."
"..."
Trần Tri Lễ bước vội hai ba bước, chặn ngang đường của cô, từng bước ép sát: "Anh mặc kệ em tên là gì, chỉ , tại hôn ?"
Đường Niệm ngước mắt , dáng vẻ lơ mơ hệt như một chú mèo Ragdoll ngái ngủ: "Vì trông giống bạn trai cũ của em."
Trần Tri Lễ chút ngạc nhiên: "Ồ, ?"
Đường Niệm chăm chú , ánh mắt lướt qua từng đường nét khuôn mặt , cuối cùng còn đưa tay nhéo má một cái: "Cũng giống lắm, trai bằng ."
Trần Tri Lễ: "..."
Anh cũng rảnh ghen tuông với chính , nhưng câu thật khó khiến nghi ngờ dạo thức khuya nhiều quá nên .
"Nói rõ xem, trai bằng ở điểm nào?"
Đường Niệm thất vọng lắc đầu, lách qua bước : "Ngoại hình kém, tính tình cũng chẳng , hung dữ hơn nhiều. Tóm là bằng , là nhất trần đời."
Trần Tri Lễ bật mỉa mai: "Nếu như , hai chia tay?"
Câu như một nhát dao, phũ phàng x.é to.ạc lớp mặt nạ ngụy trang của cô. Những cảm xúc tiêu cực kìm nén bấy lâu nay trào dâng như dòng nước lũ, nháy mắt nuốt chửng lấy cô.
Đột nhiên cô thấy buồn vô hạn, nước mắt rơi là rơi, lã chã tuôn rơi.
Trần Tri Lễ: "Khóc gì chứ, chẳng hồi đó em là nhất quyết đòi chia tay ?"
"Là em... đòi chia tay."
"Thế em còn ấm ức gì?"
"Em, em cũng nữa, em chuyện gì xảy , lúc đó đầu óc em tỉnh táo. Đợi đến lúc em tỉnh thì đ.á.n.h mất , đến một nơi xa, xa. Em tìm thấy, cũng cách nào để tìm ."
"..."
"Em hối hận."
"..."
Nghe tiếng thút thít của cô gái, trái tim Trần Tri Lễ như ai đó bóp nghẹt, nhói lên từng hồi run rẩy.
Hối hận, cô cô hối hận.
Hai từ khiến lớp phòng của sụp đổ, nguyên tắc một nữa đập tan.
Trần Tri Lễ bước tới, ôm chặt lấy cô.
Cô thực sự buồn, dỗ dành thế nào cũng nín. Nước mắt cô thấm đẫm vạt áo sơ mi n.g.ự.c , ngay vị trí trái tim, mang theo cảm giác tê tái lạnh lẽo.
Gió đêm nay rít gào như lưỡi dao, hoa giấy ngoài ban công thổi rụng tơi tả.
Có điều Đường Niệm ngủ khá ngoan. Khi ngủ, cô thói quen co đầu gối lên, cuộn tròn thành một cục.
Trần Tri Lễ đắp chăn cho cô cẩn thận, cúi xuống, ngẩn ngơ đôi mắt sưng húp vì của cô một lúc lâu.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn thấy tiếng gió đập cửa kính bên ngoài.
"Đường Niệm."
Trần Tri Lễ cất giọng khẽ, chỉ sợ đ.á.n.h thức cô.
"Sẽ đ.á.n.h mất , chỉ cần em đầu , là thể thấy ."
"Ngủ ngon nhé."
Sáng hôm , Đường Niệm đ.á.n.h thức bởi giọng của Tiểu Tô. Không là do say rượu do quá nhiều mà lúc tỉnh dậy, đầu cô vẫn còn đau như búa bổ.
Cô thẫn thờ mất năm phút mới tỉnh táo . Tiểu Tô báo cáo cho cô thời tiết và nhiệt độ hôm nay, : "Phòng tắm nước nóng , cô cần điều chỉnh nhiệt độ nước giúp ?"
Đường Niệm gật đầu ngơ ngác: "Được, cảm ơn."
Tiểu Tô: "Không gì ạ~"
Năm giây , cô bỗng liếc sang chiếc tủ đầu giường. Nhìn thấy chiếc loa quen thuộc, cô kìm nén giọng hét chói tai của : "Tiểu Tô! Sao mi xuất hiện trong ký túc xá của tao?"
"Hừ, , đây là nhà cơ mà."
"Nhà... nhà mi á?" Đường Niệm lật chăn bước xuống giường, lê đôi dép trong nhà lẹt quẹt, cái ban công lớn ngoài cửa sổ: "Đù má, đúng là nhà mi thật."
Sao cô cứ chạy đến nhà Trần Tri Lễ hết tới khác thế ! Cứ hễ uống rượu là mò đến nhà , rốt cuộc là mắc cái chứng bệnh gì hả trời.
A a a a!
Làm gì ai điên, chỉ là đang cố gồng mà thôi. Vừa cào đầu bứt tóc, , nhảy nhót lung tung, trườn bò như một sinh vật hắc ám, vứt luôn cả dép...
"Em đang..."
Giọng nam trầm thấp vang lên bên tai đúng lúc Đường Niệm đang quỳ rạp mặt đất cố với lấy chiếc dép đá tọt gầm giường.
"Chúc Tết sớm đấy ?"
Đường Niệm nhắm nghiền mắt . Những chuyện mất mặt hổ thế , trải qua nhiều cũng thành quen.
Dù thì mặt mũi cũng vứt hết từ nhà ông nội đến nhà bà ngoại .
Giờ vứt thêm ở nhà cũng chẳng gì lạ.
Cô bình tĩnh bò dậy, chắp tay lưng lượn một vòng quanh phòng, mang đậm phong thái của lãnh đạo thị sát: "Sàn gỗ nhà cũng đấy, nhà em sửa chữa chắc cũng dùng loại ."
Trần Tri Lễ ngay lưng cô, khoanh tay tựa khung cửa, âm thầm đ.á.n.h giá cô, ánh mắt tràn ngập hứng thú: "Được."
Đường Niệm: "..."
Nhà sửa, cái nỗi gì.
Trần Tri Lễ rảnh đôi co với cô: "Đi giày ăn sáng."
"Vâng."
Cô sớm đại thiếu gia Trần kén ăn, nhưng khi tận mắt chứng kiến bàn ăn sáng phong phú với đủ loại thức ăn, cô vẫn khỏi ngỡ ngàng. Mức độ xa hoa chẳng khác gì ăn buffet, mà là loại buffet hạng sang giá mấy nghìn tệ một suất chứ.
Một mà ăn sáng hết ngần á?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-40-keo-vai-40.html.]
Trong nhà hệ thống sưởi nên Trần Tri Lễ chỉ mặc độc một chiếc áo phông đen. dẫu cũng đang là những ngày giá rét cuối đông, thôi cô cũng thấy lạnh.
Thấy cô ngẩn bàn ăn, Trần Tri Lễ lên tiếng: "Đứng ngây đó gì, định đợi đút cho ăn ?"
"Không cần, cần ." Đường Niệm vội vàng kéo ghế xuống, gắp một miếng bánh xèo hải sản rau củ, ngước mắt đàn ông đối diện.
Trần Tri Lễ ăn uống từ tốn, nhai kỹ nuốt chậm nhưng tốc độ hề chậm, bát đũa hề phát tiếng động nào, trông vô cùng nhã nhặn.
Cô c.ắ.n một miếng bánh, ánh mắt dừng môi . Dáng môi của , màu môi tuy nhạt nhưng khi hôn sẽ chuyển sang màu đỏ ửng như ngậm nước, gợi cảm.
Khoan , cô màu môi của khi hôn trông thế nào chứ.
Suy nghĩ lóe lên, những mảnh ký ức vụn vặt tối qua chậm rãi ùa về. WTF, hình như tối qua cô một chuyện động trời .
"Cái đó..." Não bộ Đường Niệm hoạt động chậm chạp như rùa bò, cô dè dặt thăm dò: "Tối qua em gì quá đáng chứ?"
"Hửm?" Trần Tri Lễ nhướng mắt, đôi lông mày khẽ nhíu , ánh mắt mang theo đầy tính công kích: "Em gì?"
"Không gì.” Đường Niệm vờ như quan tâm: "Em chỉ hỏi bừa thôi."
"À, em tỏ tình với ."
Lời thốt giật nảy .
Đường Niệm suýt chút nữa phun ngụm nước đang uống : "Không thể nào, em ."
"Sao em là ?"
"Em ấn tượng gì cả!"
Trần Tri Lễ vẫn tỏ bình thản: "Vì em say ."
Đường Niệm buột miệng: "Em say!"
Trần Tri Lễ khựng , ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn. Đường Niệm chợt thấy lạnh sống lưng, rụt rè cúi gằm mặt xuống.
Tối qua cô quả thực chút lơ mơ, nhưng đến nỗi say bí tỉ. Sáng nay tỉnh nghĩ kỹ, cô vẫn nhớ kha khá chuyện.
Khóe môi Trần Tri Lễ mang theo ý , nhưng giọng trầm khàn hơn một chút: "Lừa em đấy, em chẳng gì cả."
"Em ngay mà." Cô thở phào nhẹ nhõm.
Vừa dứt lời, thấy đàn ông thong thả đặt cốc nước xuống: "Em chỉ cưỡng hôn thôi."
"?"
Đừng bậy.
Cưỡng hôn gì chứ, cô mới chỉ chạm nhẹ một cái thôi mà?
Thế mà cũng gọi là cưỡng hôn !
cô chẳng dám hé răng cãi , sợ phát hiện tối qua cô giả vờ say. Đành ngậm đắng nuốt cay, gánh cái tội danh .
May mà Trần đại thiếu gia khoan dung độ lượng, bụng rộng rãi, ý định tính sổ với cô.
Đường Niệm cắm cúi ăn, vội vàng kết thúc bữa sáng ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Mãi đến khi khỏi khu chung cư, cô mới cảm thấy hối hận.
Cô đến nhà một chuyến mà chẳng tích sự gì cả.
Thành sự thì ít, bại sự thì nhiều.
Đi thêm một đoạn, cô dừng bước, đưa tay chạm lên môi , cảm giác trơn nhẵn, lành lạnh.
Hình như cũng hẳn là gì.
Ít cô cũng chiếm chút tiện nghi .
Không lỗ.
Sau khi Đường Niệm rời , căn nhà trở nên vắng lặng.
Trần Tri Lễ gọi điện thoại cho nhân viên phục vụ. Bữa sáng là dịch vụ giao hàng tận nơi của khách sạn năm , do chính đầu bếp hạng chế biến tại chỗ, bữa ăn sẽ đến dọn dẹp bát đĩa.
Nhân viên phục vụ việc nhanh nhẹn, đầy mười phút dọn dẹp xong khay bát rời .
Vừa đóng cửa , điện thoại của đổ chuông, là Tống Trí gọi đến.
"Ông đây sắp thất tình .” giọng Tống Trí vẻ chán nản: "Ra ngoài chơi game ."
"Sắp thất tình là ?"
"Là cô đòi chia tay với , nhưng đồng ý."
"Ồ, thế gọi là đá chứ là sắp thất tình."
"..."
"Còn là em hả.” Tống Trí gào lên: " cho , con gái bây giờ khó dỗ dành lắm. C.h.ế.t tiệt, mang cả video camera giám sát cho cô xem mà cô còn bảo ngụy tạo. hỏi lý do, cô bảo mặt là thấy đểu . Mẹ nó, ông đây sinh mặt đểu thì là của ông chắc? Không dỗ dành gì nữa!"
"Cậu mặt mũi trông đểu cáng, mà bản chất của đểu sẵn .” Trần Tri Lễ thẳng thừng đáp: “Cúp đây."
"Khoan ." Tống Trí cạn lời: "Gấp gáp đầu t.h.a.i , an ủi một câu thì mất gì của ?"
"Cậu cần an ủi, vì vui do thất tình, chỉ là từng đá nên cam tâm mà thôi."
Đầu dây bên im lặng một hồi lâu, bật chế giễu: "Người từng thất tình khác, kinh nghiệm đầy nhỉ."
"Cút!" Trần Tri Lễ quát.
Trước khi cúp máy, Tống Trí lôi chuyện cũ hỏi thêm một câu.
Nhất định là cô ?
Trần Tri Lễ trả lời.
Trước đây Tống Trí hỏi câu nhiều , lúc đó cũng trả lời, dường như ngay cả bản cũng đáp án là gì.
Cuộc chia tay năm đó quá chóng vánh và vô lý, mỗi khi nhớ , đều cảm thấy như một trò đùa.
Anh thấy trêu cợt, mà còn bởi một con nhóc mới trưởng thành.
Bắt đầu thì bảo bạn trai cô, đó bảo đợi cô, cuối cùng cần nữa. Hành động đó chẳng khác gì vội vã vứt bỏ một món đồ hết giá trị lợi dụng.
Anh chút chán nản ngả ghế sofa, nhắm nghiền hai mắt.
Dù cam tâm, nhưng bao năm qua, suy nghĩ nhiều . Trong thâm tâm luôn một giọng nhắc nhở rằng, thực quan tâm đến lý do cô tiếp cận là gì.
Anh chỉ quan tâm đến suy nghĩ hiện tại của cô.
Đường Niệm tính khí thất thường, che giấu cảm xúc giỏi. Lời nào là thật, lời nào là giả, thể phân biệt nổi. Anh khó đoán tâm tư của cô.
Đôi khi thấy vẻ mặt buồn bã, thất vọng của cô, cũng dang tay , cũng giúp đỡ cô.
đó chỉ là suy nghĩ từ một phía của .
Anh cô sẵn lòng chấp nhận .
Anh cũng dám quá nóng vội, sợ cô tiếp tục né tránh .
Sau khi chia tay, Trần Tri Lễ vẫn cam lòng. Anh đến trường cô nhiều , âm thầm quan tâm cô, tìm hiểu cô theo cách mà cô hề .
Cô hề sống vui vẻ như trong tưởng tượng của . Cô gái lúc ở bên lúc nào cũng tươi rạng rỡ, nay cả ngày trời cũng chẳng nở nổi một nụ , lúc nào cũng nhíu mày u sầu như đang ôm nặng tâm sự.
Cô nhiều bạn bè, giao tiếp hạn chế. Nơi cô thường đến nhất là thư viện. Cô từng tham gia khá nhiều cuộc thi trong ngành, đến năm ba đại học thì thực tập tại một công ty khởi nghiệp kỳ lân trong lĩnh vực lái xe tự động, theo một vị giáo viên về định vị chính xác.
Trần Tri Lễ về vị giáo viên đó, cô tên là Từ Thanh.
Cô từng du học ở MIT, thể coi là nửa sư tỷ của , đó hai còn từng duyên gặp mặt trong một hội nghị quốc tế.
Vị giáo sư của lúc bấy giờ đ.á.n.h giá cao cô , còn khuyên cô ở Mỹ phát triển. Xét cho cùng, ngành lái xe tự động ở Trung Quốc khi mới chỉ chập chững bước những bước đầu tiên, những hạn chế về nhiều mặt mà còn khó đạt thành tựu, việc đào tạo nhân tài càng gian nan.
Thế nhưng Từ Thanh từ chối. Cô bảo gia đình hồi nhỏ nghèo, lên đại học nhờ sự tài trợ của nhà nước mới thể du học, nên tự nhiên về quê hương cống hiến chút sức lực. Cô còn khoe một cô học trò nhỏ xuất sắc, tương lai vô cùng xán lạn.
Cô học trò nhỏ mà cô nhắc đến chính là Đường Niệm.
Sau đó, một chiếc xe thông minh do công ty Trung Quốc mới nghiên cứu phát triển tự bốc cháy, kỹ sư thiệt mạng. Sự việc thu hút sự chú ý của giới chuyên gia lái xe tự động thế giới.
Tình cờ tin tức đó, mãi lâu , Trần Tri Lễ mới vị kỹ sư may qua đời chính là giáo viên của Đường Niệm - Từ Thanh.
Trần Tri Lễ rõ liệu thái độ sống phần u uất, tiêu cực của cô hiện tại liên quan đến giáo viên của , nhưng biến cố chắc chắn là một cú đòn giáng mạnh cô, khiến cô dù cho đam mê mãnh liệt đến nhường nào cũng tiếp tục bước con đường nữa.
Không bao nhiêu , thấy cô rảo bước con đường ngập tràn lá rụng. Thân hình nhỏ nhắn gồng cõng chiếc balo to sụ, cô cứ cúi gằm mặt, bước vô hồn con đường , lặp lặp như một con rối cảm xúc.
Trái tim đau thắt như hàng vạn con kiến gặm nhấm, chỉ lao đến ôm cô lòng, nhưng sợ cô hoảng sợ, nên bước chân nâng lên đành miễn cưỡng kìm .
Anh từng nghĩ, nếu những năm qua cô sống , thể kìm nén phiền cô.
nếu thì ?
Thực chất cô sống vui vẻ.
Dựa mà cô khi kiên quyết đẩy sống chẳng bằng lúc ở bên cạnh .
Và bây giờ, cô đến với rằng cô hối hận.
Đã như , còn chờ đợi điều gì nữa?
Trần Tri Lễ thu hồi dòng suy nghĩ, lấy điện thoại nhắn tin cho Tống Trí.
czl: [Cậu đúng, nhất định là cô .]
sz: [?]
sz: [ vẫn cảm thấy cô đang cố tình thả thính trêu đùa thôi. Loại con gái đáng .]
Trần Tri Lễ để tâm.
czl: [Cô trêu đùa thì ? Sao cô trêu đùa khác, cô chỉ trêu đùa chứng tỏ vị trí đặc biệt trong lòng cô .]
sz: [??]
sz: [Thằng simp lỏ , cút chỗ khác chơi!!!]