Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 41: Kẹo vải 41
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:38
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tuần, Dương Trăn Trăn đăng ký tham gia một buổi tiệc giao lưu độc dành cho các trường đại học, mạnh miệng tuyên bố thể vì một cái cây mà từ bỏ cả một khu rừng, cô nàng quyết tâm tìm một trai mười cơ bụng để hẹn hò.
Đường Niệm bảo: "Với yêu cầu của , e là chỉ lõi ngô mới đáp ứng thôi."
Dương Trăn Trăn phục: "Dù mười cơ bụng thì ít nhất cũng nhiều bạn gái cũ hơn cái tên cặn bã họ Tống ."
Đường Niệm: "Thế thì lõi ngô cũng khó mà đáp ứng ."
Dương Trăn Trăn: "Chuyện xa xôi thì bàn tới, mắt cứ đặt một mục tiêu nhỏ bé thôi, đó là lập một đội bóng đá."
Đường Niệm: "..."
Người phụ nữ mới mấy ngày còn hùng hồn tuyên bố sẽ cắt bỏ dây thần kinh yêu đương, nay xách váy lên, hừng hực khí thế săn tìm con mồi .
Bên trong hội trường trải t.h.ả.m đỏ, ánh đèn rực rỡ, những bông hồng sâm panh kiêu sa, quyến rũ xếp ngay ngắn từng chiếc bàn. Ngay cả tay vịn cầu thang cũng trang trí bằng ruy băng và bóng bay.
Đường Niệm Dương Trăn Trăn lôi đến đây cho đủ quân . Tại vì phí tham gia cá nhân là 288 tệ, nhưng hai thì giảm giá 70%, nên cô đành công cụ giảm giá bất đắc dĩ.
Tham gia buổi giao lưu đa phần là sinh viên các trường đại học lân cận, cũng cả những lập trình viên quanh đó. Tỷ lệ áo sơ mi kẻ caro ở đây cao.
Sự kiện bắt đầu, tụm năm tụm ba trò chuyện. Nhân viên phát cho mỗi một thẻ , dặn dò lát nữa chơi trò chơi sẽ dùng đến.
Đường Niệm hứng thú lắm với mấy trò chơi nên tìm một bàn trống xuống, mở máy tính .
Một cao thủ nước ngoài đóng góp một đoạn code lên cộng đồng mã nguồn mở của PikachuDog, giúp tối ưu hóa độ nhạy cảm của robot, để Pikachu thể phản hồi chính xác hơn khi chủ nhân chạm .
Đường Niệm định tải đoạn code đó về để cập nhật hệ thống cho Pikachu ở nhà. Thế nhưng khi tải xong, cô phát hiện nó chút vấn đề, hình như thiếu mất cấu hình nào đó. Cô đang nhíu mày suy nghĩ cách giải quyết.
Khuôn mặt thanh thuần của cô thực sự quá nổi bật giữa đám đông. Đặc biệt trong mắt mấy gã đàn ông, cô chẳng khác gì một chú thỏ con lọt thỏm giữa bầy sói, ngọt ngào dễ chọc ghẹo.
Rất nhanh, bước tới bắt chuyện.
Gã đàn ông vuốt tóc hất ngược bóng lộn, dáng gầy nhom và cao lêu nghêu, còn đeo thêm một cặp kính râm. Vừa xuống, gã nhoài về phía cô, toét miệng hỏi: "Đang thêm giờ ?"
"Không ."
"Em việc ở quanh đây hả?"
"..."
Đường Niệm rảnh để ý đến gã, tiếp tục cúi đầu rà soát đoạn code.
"Nhìn em trẻ thế , chắc hẳn là sinh viên thực tập nhỉ. Anh ở Trung Quan Thôn, cùng ngành với em đấy. Em mảng nào, front-end back-end? Anh thì chuyên Java. Không khoe khoang nhé, nhưng mười năm kinh nghiệm lập trình Java đấy. Nếu em học, thể chỉ dạy cho em."
Đường Niệm đáp, vẫn cắm cúi gõ code.
Gã đàn ông cạnh vẫn ngừng huyên thuyên. Lát thì mời cô ngoài uống rượu, lát khoe mở một tiệm massage và ngỏ ý mời cô đến thử. Thấy cô chẳng phản ứng gì, gã bèn định chạm bàn tay đang gõ phím của cô: "Làm bạn nhé, một cắm mặt máy tính thế gì vui ."
Nhanh như cắt, Đường Niệm né bàn tay hư hỏng của gã, gập mạnh màn hình máy tính .
Gã đàn ông bắt chuyện thét lên một tiếng, vẩy vẩy bàn tay kẹp đau điếng, một cách bỡn cợt: "Cá tính đấy, đúng kiểu thích. Cho xin WeChat nhé."
Cô định ôm máy tính bỏ thì một bóng dáng cao lớn chắn ngang mặt. Giọng lạnh nhạt của đàn ông cất lên, xen lẫn vài phần mất kiên nhẫn: " cũng cá tính lắm, kết bạn WeChat ?"
"..."
Gã đàn ông bắt chuyện vẫn là sắc mặt, thấy đối phương rõ ràng đến với thái độ thiện chí, giống kiểu dễ chọc nên thức thời rút lui.
Trần Tri Lễ xoay , ánh mắt chạm ánh mắt cô. Vẻ mặt vốn dĩ mấy dịu dàng nay càng thêm sắc lạnh: "Làm việc ở đây nhiều cảm hứng hơn ở phòng thí nghiệm ?"
Đường Niệm xuống ghế: "Đâu , em cùng Trăn Trăn thôi. Sao cũng ở đây?"
Trần Tri Lễ hất cằm, ánh mắt lướt qua đám đông phía dừng ở một góc: "Giống em, cũng cùng khác."
Đường Niệm ngoái đầu theo hướng mắt , bắt gặp hai bóng dáng đang giằng co với . Đó là Tống Trí và Dương Trăn Trăn.
Nhạc nền lớn nên rõ hai họ đang gì, nhưng với kinh nghiệm tiểu thuyết tổng tài bá đạo hơn hai mươi năm nay, cô chắc mẩm cuộc hội thoại của họ đang là: "Em giải thích !" - " , !".
Đường Niệm: "..."
Cặp đôi mà đóng phim tình cảm sến súa, kiểu gì cũng tới 100 tập.
Cô hỏi: "Anh đến đây để đẩy thuyền đấy chứ?"
Trần Tri Lễ nhún vai: "Cái trò thất đức đó . Chủ yếu đến đây là để..."
Anh còn hết câu, màn hình LED khổng lồ phía bỗng hiện lên hình ảnh một trái tim đang đập nhịp nhàng, bên là dòng chữ: "Hội ngộ chốn , tình định thiên thu!"
Để thêm phần đồng điệu, bộ hệ thống đèn trong phòng đều chuyển sang màu hồng phấn.
MC xuất hiện với dáng vẻ đầy nhiệt huyết để khuấy động bầu khí: "Các bạn học sinh sinh viên mến, chào mừng tất cả đến với buổi tiệc giao lưu độc của các trường đại học. Cùng cháy hết nào!"
Sự chú ý của Đường Niệm cũng thu hút về phía đó.
"Buổi tiệc hôm nay phát cho mỗi một thẻ . Mọi cứ thoải mái trò chuyện, đừng ngại ngùng nhé. Nếu gặp đối tượng ưng ý, hãy dũng cảm trao tấm thẻ rung động của cho . Cặp đôi nào kết đôi thành công sẽ nhận phiếu mua hàng trị giá 500 tệ do chúng tài trợ."
Tặng thẻ rung động mặt bao nhiêu á?
Thế khác gì vệ sinh giữa thanh thiên bạch nhật .
Cái trò khiến hổ đào hố chui xuống đất thế , đảm bảo chẳng ai tham gia.
Đường Niệm đang nghĩ bụng như thì MC dứt lời, một đám nữ sinh ùa tới bao vây Trần Tri Lễ giữa.
Đường Niệm vốn đang ở vị trí trung tâm, theo bản năng lùi vài bước để tránh giẫm đạp đến c.h.ế.t.
"Oa, gì ơi trai quá!"
"Anh nhắm ai ? Nếu thì xem xét em nhé."
"Cũng xem xét em , n.g.ự.c em size 36D lận đấy."
Đường Niệm: "?"
Thời đại đổi ?
Nữ sinh đại học thời nay táo bạo đến !
Thậm chí còn mấy cô chen sinh lòng đố kỵ: "Nhan sắc cỡ mà còn đến tham gia tiệc giao lưu , là kẻ lừa đảo?"
"Dù cũng là lừa, trai lừa chẳng hơn là mấy gã dầu mỡ lừa ."
"Có lý, đời nhất định hẹn hò với một thế , đời nhất định hẹn hò với một thế , đời nhất định ngủ với một thế ."
Đường Niệm: "..."
Thế giới quả nhiên vẫn là háo sắc chiếm đa .
Trần Tri Lễ tựa lưng mép bàn, lông mày cau , đám phụ nữ ồn ào khiến nhức cả đầu.
Các cô gái cứ líu ríu ngừng. Một cô bạo dạn chen lên , đưa tấm thẻ rung động của cho : "Em thấy đặc biệt ."
Trần Tri Lễ: "Cảm ơn em, em cũng đặc biệt ."
Cô gái: "Á, thật ạ, chúng ..."
Trần Tri Lễ: "Chúng đều một tương lai tươi sáng phía ."
Cô gái: "..."
First Kill.
Cô gái lưng , một cô khác tiến đến: "Em là 11, em thuộc tuýp hướng nội. Đây là đầu tiên em tham gia một sự kiện thế , em giỏi ăn lắm, cũng ưu điểm gì nổi bật, em lấy hết can đảm mới dám qua bắt chuyện với ."
"Không cần tự ti , em cũng ưu điểm mà."
"Thật ạ?"
"Ừm, ít nhất thì em cũng nhận thức về bản rõ ràng."
"..."
Nghe qua thì vẻ như câu lọt lỗ tai cho lắm, nhưng ngẫm nghĩ kỹ ... thì thực sự khó .
Double Kill.
Phía vẫn còn vô sống c.h.ế.t cứ lao lên để chuốc lấy thất bại ê chề.
Đường Niệm cảm thấy chắc chắn sẽ ế suốt phần đời còn . Đẹp trai thì trai đấy, nhưng mà cái miệng thì quá đáng sợ.
Dù cô cũng chẳng chen nổi cái chốn xô bồ , thôi thì quyết định chuồn khỏi chiến trường .
Vừa mới bước hai bước, đàn ông phía đủng đỉnh lên tiếng: "Đông quá, để công bằng, sẽ chọn ngẫu nhiên một ... 16 ."
Số 16?
Cái quen quen.
Đường Niệm ngoảnh đầu , thì tấm thẻ dán tay cô từ lúc nào gọn trong tay .
"??"
Báo cáo, tố cáo ăn trộm thẻ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-41-keo-vai-41.html.]
Trần Tri Lễ đủng đỉnh dán tấm thẻ lên vai trái, lấy thẻ 8 của : " thể lấy của em , chúng trao đổi ."
Trao đổi?
Chắc ý nghĩa của việc trao đổi nhỉ.
Đường Niệm mở to mắt ngơ ngác, đàn ông đang chú ý chầm chậm bước tới chỗ . Cả cơ thể cô đều toát lên thông điệp: Làm ơn đừng qua đây.
Trần Tri Lễ phớt lờ sự kháng cự của cô, chắn mặt, khẽ cúi , đưa bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng đang cầm thẻ 8 của : "Muốn lấy ?"
Dưới bao ánh mắt đang đổ dồn , Đường Niệm phần lúng túng, nên nhận . Không nhận thì sẽ mất mặt, nhưng nhận thì bản cô thấy vô cùng khó xử.
Trần Tri Lễ bình thản nghiêng đầu, thì thầm tai cô: "Đoạn code mới của Pikachu sẽ sửa giúp em."
Đường Niệm - nắm thóp một cách chính xác - bèn vểnh tai lên, giật lấy tấm thẻ trong tay , quả quyết : "Muốn."
Một tiếng khẽ vang lên từ đỉnh đầu cô.
Thành thật mà , đúng là ngượng ngùng.
"Oa, vẻ như bên phía khách mời 8 của chúng biến kìa." Giọng của MC vang lên, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó.
Ánh đèn sân khấu chiếu rọi cả hai , trai tài gái sắc cạnh , còn trao đổi thẻ rung động cho nữa.
Kịch bản quá rõ ràng còn gì.
MC hào hứng : "Chúc mừng cặp đôi đầu tiên kết đôi thành công trong buổi tối hôm nay. Xin mời hai bạn lên sân khấu để trao những lời tỏ tình sâu sắc!"
Đường Niệm: "?"
Cái thẻ giờ vứt còn kịp ?
Cô trò cho thiên hạ !
Trần Tri Lễ chủ động nắm lấy tay cô, dẫn lên sân khấu.
Mọi tế bào trong cơ thể Đường Niệm đều đang kháng cự , cô cố sức rút tay .
buồn là cô chẳng thể nào rút nổi.
MC chắc chắn là fan cuồng của chương trình "Phi Thường Hoàn Mỹ", cực kỳ cách đẩy thuyền, còn rành rành kịch bản là khi nam nữ khách mời nắm tay thì đôi lời cảm nhận về sự rung động .
"Đài tỏ tình" là một khu vực hình trái tim kết bằng những cánh hoa hồng. Đường Niệm trong đó, cảm giác hệt như nhảy hố bẫy thú, thoải mái chút nào.
MC đưa micro cho Đường Niệm và hỏi: "Tại hiện trường 30 nam khách mời, điều gì ở 8 thu hút sự chú ý của bạn?"
Đường Niệm ép lên tiếng, đành lôi đại một lý do: "Trông khá là... sang trọng."
" , ngoại hình của nam khách mời 8 quả thực xuất sắc, mặc trang phục gì cũng toát lên khí chất quý phái." MC là một dày dặn kinh nghiệm, ứng biến trôi chảy, lộ chút sơ hở nào: "Vậy khi kết đôi thành công hôm nay, hai bạn dự định gì tiếp theo ?"
"À, dự định gì ."
"Cứ thoải mái chia sẻ , ví dụ như bạn chia sẻ điều gì với đối phương chẳng hạn?"
Đường Niệm ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng nặn một câu: "Chắc là... chia sẻ vé trúng thưởng."
"Oa, thật lãng mạn. Khách mời 16 chắc chắn là gắn bó lâu dài cùng 8, sẵn sàng đồng cam cộng khổ với , dù trúng 5 triệu 50 vạn..."
MC cố gắng giảm tránh để câu trả lời của cô vẻ ý nghĩa hơn.
"Khoan ..." Đường Niệm chen ngang: "50 vạn thì ."
"?"
" từng trúng 50 vạn thật ."
"..."
Bên khán đài vang lên một tràng ồ lên.
MC lăn lộn trong nghề bao năm, kinh nghiệm đối phó với đủ tình huống, thế nhưng cũng bao giờ gặp tình cảnh . Nhất thời gì, đành sang đưa micro cho đàn ông vẻ chững chạc hơn bên cạnh, nuôi hy vọng sẽ thốt câu gì đó sến súa, cảm động lòng .
"Chúng cùng phỏng vấn nam khách mời 8 nhé. Trong nhiều nữ khách mời ở đây, điều gì ở 16 thu hút sự chú ý của bạn?"
Trần Tri Lễ mỉm , mở lời: " thích..."
Nghe đến đây, trái tim nhỏ bé của Đường Niệm cũng thót lên, trong lòng âm thầm dấy lên sự kỳ vọng. Thực cô cũng trong mắt , cô ưu điểm gì.
"...Trạng thái tinh thần lúc nào cũng mờ mờ mịt mịt của cô ."
"..."
Rắc, trái tim vỡ thành tám mảnh.
MC: "..."
Thôi , hai đúng là chẳng ai bình thường cả.
Hai bạn thành một đôi quả là trời sinh một cặp.
Sau khi buổi tiệc giao lưu như một vở kịch hài kết thúc, Đường Niệm lẽo đẽo theo Trần Tri Lễ bước khỏi hội trường.
Cách đó xa, Dương Trăn Trăn và Tống Trí vẫn đang giằng co. Cô tận mắt chứng kiến Dương Trăn Trăn giẫm lên chân một cái. Tống Trí định ôm cô thì ăn ngay một cái tát.
Vừa định tiến tới, Đường Niệm bỗng khựng , mặt chỗ khác.
Cảnh tượng đúng là đành lòng mà...
Thôi bỏ , tôn trọng phận khác .
Tống Trí: "Em đừng loạn lên nữa, giải thích ."
Dương Trăn Trăn: "Em , em , , !"
"..."
Đường Niệm và Trần Tri Lễ, hai kẻ qua đường lẳng lặng lướt qua, hề phiền hai họ tiếp tục diễn vở kịch m.á.u chó.
Hội trường cách trường học bao xa, nên Đường Niệm gọi taxi mà quyết định đường tắt về trường. Gió mùa đông thổi mạnh, những tấm biển quảng cáo cũ kỹ bên đường đung đưa lảo đảo trong gió.
Cứ vài bước, Đường Niệm ngước lên để đảm bảo chúng rơi trúng đầu . Chắc là do bóng ma tâm lý từ hồi xem phim "Lưỡi hái t.ử thần", cô luôn sợ hãi sẽ vật thể lạ từ trời rơi xuống, đè bẹp đầu thành tương.
Trần Tri Lễ nương theo ánh mắt cô cũng ngước lên. Anh nhẩm tính cách, túm lấy cổ áo bông của cô, nhấc cô từ bên trái sang bên , áp sát tường.
Đường Niệm kẹp cứng giữa bức tường và cơ thể , nhúc nhích nổi: "Này... gì ?"
Trần Tri Lễ ghé sát cô, mặt đổi sắc : "Với tốc độ gió hiện tại, nếu biển quảng cáo thực sự rơi xuống, nó sẽ rơi với một góc 27 độ, quỹ đạo sẽ tạo thành một đường parabol. Mà góc giao giữa tường và mặt đất là nơi dễ hình thành cấu trúc tam giác vững chắc nhất. Cho nên, sát tường lúc là an nhất."
"..."
"Anh ... lý. mà một khả năng nào đó là, nếu chúng đây chờ c.h.ế.t mà nhanh qua thì sẽ an hơn ?"
"..."
Trần Tri Lễ lùi một bước: "Thế thì thôi?"
Lời dứt, tấm biển hiệu của tiệm cắt tóc cách đó chừng mười mét vang lên tiếng "Rắc", gãy đôi, chỉ còn một sợi xích kim loại treo lơ lửng giữa trung, tia lửa điện xẹt liên hồi.
Đường Niệm nuốt nước bọt, chỉ hận thể biến thành thạch sùng, bám chặt tường: "Em nghĩ... là chúng cứ thêm lát nữa ."
Giữ mạng là quan trọng nhất.
Trần Tri Lễ nhướng mày, khóe môi cong lên: "Cũng ."
Con ngõ nhỏ vắng tanh bóng , chỉ tiếng gió lạnh rít gào. Xung quanh tối om, chỉ le lói ánh sáng từ ngọn đèn đường hư hỏng một nửa ở đằng xa.
Trần Tri Lễ tình cờ chắn ngay hướng gió. Trong luồng khí lạnh giá dường như còn phảng phất ấm từ nhịp thở của .
Cả hai đều giữ im lặng, lặng lẽ chờ gió ngớt.
Khoảng cách quá gần khiến Đường Niệm chút bối rối, dám thẳng . Cô rủ mắt xuống, chốc chốc xoa ngón tay, chốc chốc bấm móng tay.
Quá đỗi tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức khiến da đầu cô căng .
Trái tim đập thình thịch của cô chắc sắp thấy mất .
"À.” Đường Niệm bỗng nhớ điều gì đó, cô ngước mắt lên hỏi: "Lúc nãy bảo cùng Tống Trí, thế đến đây gì?"
Đã là tiệc giao lưu ở trường đại học thì đương nhiên chỉ dành cho sinh viên mà cả nhân viên trong trường cũng tham gia.
Chắc chắn chỗ đang tổ chức tiệc giao lưu.
Không là định đến đây tìm đối tượng thật đấy chứ!
"Chuyện .” Trần Tri Lễ thản nhiên đáp lời: "Chẳng đến đây để hiện thực hóa ước nguyện của em ."
"Hả, ước nguyện gì của em cơ?"
"Em cần cất công thả thính nữa, tự giác tới theo đuổi em đây."
"..."