Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 43: Kẹo vải 43
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:41
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cậu sự phản hồi thì đừng chỉ mồm. Tốt nhất là hành động thực tế, tặng chút quà nhỏ ấm áp để quan tâm đến . Rồi nhân cơ hội hẹn ngoài, ăn bữa cơm, xem bộ phim gì đó, cứ qua như , dần dần sẽ thành đôi thôi."
Đường Niệm ghi nhớ: "Được, đợi tớ đăng xong bài báo lên hội nghị đầu ngành sẽ ."
Dương Trăn Trăn gào lên: "Đừng đợi đăng xong cái khỉ gió gì đó nữa, ngay bây giờ cho tớ, tiến hành song song, hiểu ?"
Đường Niệm hiểu , thế nên hôm cô hy sinh chút thời gian ngủ vốn ít ỏi của , chạy ngoài trường mua bữa sáng sớm hơn nửa tiếng.
Lúc Trần Tri Lễ từ cầu thang lên, tình cờ thấy cô đang xách một chiếc túi giữ nhiệt, cả co rúm trong chiếc áo phao to sụ, xuống ở cửa sổ cuối hành lang. Chắc là mới mua đồ ăn sáng về, hai má còn hây hây đỏ, thở phả mờ một mảng kính.
"Có việc gì ?" Trần Tri Lễ rút chìa khóa mở cửa phòng 601.
Nghe thấy tiếng động, Đường Niệm giật , vội vàng giấu chiếc túi giữ nhiệt lưng: "Không, gì, em chỉ qua đây ngắm cảnh thôi."
Trần Tri Lễ liếc cô, cái hộp đựng đồ ăn giấu lưng lộ cả ngoài kìa. Ăn uống thì cứ ăn uống, giấu giấu giếm giếm gì. Phòng thí nghiệm quy định cấm ăn uống. Đồ ăn vặt mua cho mỗi tuần vẫn để đầy kệ ngoài cửa, ai ăn thì cứ lấy tự nhiên cơ mà.
"Được , em cứ ngắm ." Nói định đẩy cửa bước . Đường Niệm bước nhanh theo hai bước, trông vẻ căng thẳng: "Cái đó... ăn sáng ?"
Trần Tri Lễ sững , thầm nghĩ chẳng lẽ thứ là cho ?
Cũng bất ngờ đấy.
bề ngoài vẫn mặt lạnh: "Chưa."
"Thật ạ, quá." Đôi mắt cô gái sáng rực lên, đưa phần bữa sáng giấu lưng như đang dâng bảo vật: "Cái là tiện đường em lỡ mua nhiều, bánh sandwich và Americano, thử ?"
Làm gì chuyện "tiện đường" mua nhiều. Vì phần ăn sáng , cô lặn lội qua nửa vòng Bắc Kinh đấy. Sợ chê Americano đắng, cô còn cố tình nhắc cho thêm đường.
Trần Tri Lễ nhận ngay, chỉ chằm chằm cô một hồi lâu, ánh mắt khó đoán, hình như còn vương chút ý .
Đường Niệm đến đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống, trong lòng thấp thỏm chịu nhận . Người như Trần Tri Lễ khoản ăn uống cầu kỳ lắm, loại đồ ăn chế biến sẵn thế chắc gì lọt mắt xanh của . Thật là sơ suất, thế cô mua đồ ăn sáng kiểu Hoa, ít cũng là đồ mới hấp nóng hổi.
Đợi mãi thấy phản ứng gì, cô đành thất vọng định thu tay về. Vừa lúc đó, Trần Tri Lễ đưa tay , nhận lấy phần bữa sáng của cô: "Cảm ơn em."
Đường Niệm mừng rỡ trong lòng, bình tĩnh đôi chút: "Không gì ạ."
Trần Tri Lễ đẩy cửa bước : "Vào ăn cùng luôn ?"
"Không , cái cho mà. Em ăn món khác, nhà ăn Phong Vị mới món cua đồng. À đúng , sáng nay còn buổi họp nhóm nữa, em về chuẩn đây, em nhé, cứ từ từ thưởng thức."
Đường Niệm liến thoắng bỏ chạy mất dép. Về đến chỗ , cô thở dốc một hồi lâu thì mặt mới hết nóng. Cô lấy điện thoại , báo cáo tình hình chiến sự cho Dương Trăn Trăn.
Bánh Donut: [Tớ mua đồ ăn sáng cho .]
Dương Trăn Trăn: [Bắt đầu điều đấy, thế phản ứng ?]
Bánh Donut: [Anh cảm ơn, còn rủ tớ ăn cùng.]
Dương Trăn Trăn: [Ngon ngon, nữa?]
Bánh Donut: [Rồi tớ bảo tớ ăn, tớ qua nhà ăn Phong Vị ăn cua đồng.]
Dương Trăn Trăn: [....]
Não vấn đề mà phát ngôn câu đấy? Tớ bảo mua đồ ăn sáng để thể hiện sự quan tâm, chứ để khoe khoang là ăn sang hơn !
Bánh Donut: [Tớ định tuần sẽ rủ ăn. Cần chú ý điều gì ?]
Dương Trăn Trăn: [Chú ý bớt mở miệng nhảm .]
Bánh Donut: [?]
Không thấy Dương Trăn Trăn trả lời, Đường Niệm đoán chắc cô nàng đang bận nên đặt điện thoại xuống, xem slide thuyết trình một lượt. 10 giờ sáng, buổi họp nhóm bắt đầu.
Ánh nắng lọt qua khe cửa chớp, hắt những vệt sáng lên chiếc bàn họp dãy cùng. Trần Tri Lễ ở hàng ghế đầu tiên, lắng báo cáo tiến độ bục.
Lý Du Kinh và đại sư tỷ phối hợp ăn ý, mới ba ngày thành xuất sắc công việc kiểm tra đ.á.n.h giá, báo cáo cũng chỉn chu, rõ ràng. Tiến độ công việc của sư Chúc và sư Hầu cũng bám sát đúng kế hoạch.
Sau khi buổi họp kết thúc, Trần Tri Lễ thu dọn máy tính lên tiếng: "Đường Niệm ở một lát."
Câu tự nhiên, thoải mái nên những khác cũng chẳng thấy gì lạ. Đại sư tỷ gập máy tính , ném cho cô một ánh mắt đầy cảm thông, bởi lẽ buổi họp mà sếp gọi ở thì thường chẳng chuyện gì .
Ban đầu Đường Niệm cũng thấy gì to tát, nhưng khi hết, trong lòng cô cũng bắt đầu thấy bất an. Tuần cô xin nghỉ, nên đúng là khối lượng công việc đợt của cô nhiều bằng những khác.
Trần Tri Lễ vẫn đang giải quyết nốt công việc. Dưới ánh nắng, những đường nét góc cạnh khuôn mặt phần nhu hòa hơn. Anh gõ phím theo một nhịp điệu đều đều, một lát như mới sực nhớ bên cạnh còn bèn cất tiếng hỏi: "Phần em định thế nào?"
Đường Niệm cúi xuống, phát hiện màn hình máy tính của chính là bản slide mà cô thuyết trình xong, thậm chí vài dòng còn đặc biệt đ.á.n.h dấu bằng đường gạch chân màu đỏ.
Cô vội giải thích: "Em định thêm trình tối ưu hóa để quá trình huấn luyện thể hội tụ nhanh hơn."
"Được, em dùng phương pháp cụ thể nào?"
"Em vẫn . Em định thử các trình tối ưu hóa sử dụng learning rate thích ứng như Adam, Adagrad, RMSprop xem cái nào mang hiệu quả nhất."
Trần Tri Lễ khựng một nhịp, đáy mắt lóe lên ý : "Đang luyện đan đấy ."
Đường Niệm: "..."
Deep Learning cấu tạo từ vô mạng nơ-ron, một lý thuyết chỉ đạo nào chắc chắn. Chỉ cần khối lượng dữ liệu đủ lớn, và liên tục thử nghiệm - sửa sai thì cuối cùng kiểu gì cũng sẽ dự đoán kết quả tiếp theo, nên thường giới chuyên môn trêu chọc là trò "luyện đan".
Đường Niệm lầm bầm khe khẽ: "Mấy chuyên 'chế tạo gươm' mấy coi thường dân 'luyện đan' tụi em chứ gì."
"Gì cơ?"
"Dạ , gì ạ." Đường Niệm hì hì chống chế: "Dù là 'luyện đan' 'đào mỏ' thì miễn giải quyết vấn đề thì đều là cách cả."
" khi một việc gì đó, em hiểu rõ động lực đằng nó. Cũng giống như việc học lái xe , ít nhất em hiểu rõ các bước thao tác và cấu tạo của chiếc xe. Tình trạng hiện tại của em chẳng khác nào đang nhắm mắt bừa. Rõ ràng là lái xe nhưng vẫn cứ cố chấp lao đường cao tốc. Cứ tiếp tục thế thì sớm muộn gì em cũng sẽ gặp rắc rối, mà đến lúc đó em còn chẳng thất bại ở chỗ nào cơ."
Đường Niệm thèm để ý. Deep Learning là bộ môn khoa học mang tính thực nghiệm, nó là công cụ, bản nó hoạt động như một "hộp đen" .
Chuyện khác với việc lái xe, nếu cứ khăng khăng so sánh thì nên ví nó với việc "sưởi ấm" bằng lửa. Người nguyên thủy xưa cách nướng lửa để sưởi ấm, còn cách chà xát cành cây để tạo lửa và giữ lấy nguồn lửa . Thế nhưng, mãi đến nhiều năm đó, con mới thực sự hiểu cơ chế và nguyên lý đằng ngọn lửa.
Nghiên cứu của các môn khoa học lý thuyết bao giờ cũng thực tiễn của các môn khoa học thực nghiệm.
Cô bĩu môi, phụng phịu vẻ phục: "Mạng nơ-ron thể giải hàm , trong khi các nhà toán học mất đến cả thế kỷ để chứng minh một lý thuyết. Vậy nên là Deep Learning cơ sở lý thuyết, mà là tốc độ tiến bộ của giới toán học các quá chậm đó chứ."
Trần Tri Lễ gập máy tính , ngả : "Em đúng lắm, Deep Learning quả thực đang thiếu một Shannon để định hướng và dẫn dắt các hoạt động kỹ thuật. Vậy nên... công việc hiện tại của em là cứ lấy mô hình mạng nơ-ron dùng dữ liệu khổng lồ để dự đoán bừa, mà là tối ưu hóa mô hình và cải tiến thuật toán."
Shannon của ngành Deep Learning, cũng dám cơ đấy.
Đường Niệm nghẹn lời: "Nếu em mà giỏi đến thì em ẵm luôn giải Turing cho , còn ở đây học Thạc sĩ gì nữa."
"Lần xử lý đoạn cua gấp của Bulbasaur, em chẳng đó . Đừng khiêm tốn thế, tin em . Đến lúc đó, đừng là giải Turing, giải Fields em cũng rinh luôn chứ." Trần Tri Lễ dậy, tới tắt nguồn điện của phòng họp: "Thôi , về suy nghĩ thêm ."
Đường Niệm: "..."
Anh thế em áp lực quá.
Đường Niệm ôm laptop, nán cửa phòng họp một lát. Lúc Trần Tri Lễ bước , thấy cô vẫn bèn hỏi: "Còn việc gì ?"
Đường Niệm cậy cậy miếng dán sticker laptop, ngập ngừng lựa lời: "Chuyện là... cuối tuần rảnh ?"
Trần Tri Lễ đóng cửa , nghiêng đầu: "Sao thế?"
"À, em Trăn Trăn bảo ở ngõ Nam La Cổ một quán cá nướng Mèo Ú ăn ngon lắm, em bao giờ.” Đường Niệm len lén liếc , thấy phản ứng gì tiêu cực mới dám tiếp: "Nếu rảnh, em mời ăn nhé."
Cửa sổ để hé một khe nhỏ. Trong hành lang, những hạt bụi li ti nhảy múa càng thêm rõ nét những tia nắng lọt qua.
Trần Tri Lễ nheo mắt, chằm chằm cô mất vài giây mới lên tiếng: "Cuối cùng em cũng nhớ là còn nợ một bữa cơm đấy ?"
Hàng mi Đường Niệm khẽ rung lên. Được nhắc nhở, cô mới nhớ lúc cuộc thi kết thúc, cô hứa sẽ mời một bữa. Thế nhưng dạo bận quá, cô quên béng mất. Anh nghĩ cũng chẳng sai.
Đường Niệm khẽ gật đầu: "Vậy rảnh ?"
Trần Tri Lễ im lặng một lát, chậm rãi đáp: "Để xem lịch ."
Đường Niệm: "Vâng, nếu rảnh thì nhắn em nhé, em đến Vân Thủy Loan đón ?"
Lời dứt, nhạc chuông điện thoại của Trần Tri Lễ vang lên. Anh vội vã cắt ngang cuộc trò chuyện: "Anh điện thoại .” rảo bước phía cầu thang bộ yên tĩnh hơn để máy.
Đường Niệm đợi tại chỗ.
Phòng họp ngay đối diện cầu thang. Giọng của Trần Tri Lễ gió thổi đứt quãng, lúc ẩn lúc hiện truyền đến. Tuy rõ từng câu chữ, nhưng cô vẫn lờ mờ đoán nội dung câu chuyện.
Anh đang gọi điện cho nhà.
"Bà nội..."
"Bác sĩ Lý ạ."
"Bọn cháu chỉ hợp tác chung một dự án thôi, việc cùng . Bà gì thì cứ tự hỏi cô , đừng bắt cháu truyền đạt mãi thế."
"Chuyện cuối tuần để hẵng tính. Vâng, cứ ạ, cháu cúp máy đây."
Trần Tri Lễ chỉ dăm ba câu cúp máy. Nghe giọng điệu của vẻ vô cùng mất kiên nhẫn. Một lát , nắm chặt chiếc điện thoại, từ phía cầu thang tới.
"Anh xem , cuối tuần rảnh."
Đường Niệm ngơ ngác, ngập ngừng hỏi: " mà, chẳng bà nội bảo cuối tuần về nhà một chuyến ?"
"Em thấy hết ?"
"Một chút xíu thôi ạ, xin , em cố ý lén ."
"À, bà nội nhà cứ thích bày trò thế đấy, em cần để tâm ."
Trần Tri Lễ cảm thấy chuyện chẳng gì khó . Đã là trưởng thành đến tuổi cập kê thì ai mà chẳng trưởng bối giục cưới, đó là chuyện bình thường. điều đó nghĩa là buộc chấp nhận.
"Vậy là bà nội quen bác sĩ Lý ạ?" Cô loáng thoáng thấy nhắc đến bác sĩ Lý trong điện thoại.
"Lý Du Kinh là học trò mới nhận của bà , đang theo bà học Đông y. Tần suất cô qua chỗ bà còn nhiều hơn , sắp thành cháu gái ruột của bà đến nơi ."
Thì là . Đường Niệm nhanh chóng xâu chuỗi chuyện với trong đầu. Bà thích bác sĩ Lý, nhận cô cháu dâu, nên mới đem chiếc vòng ngọc gia truyền tặng cho cô , âm thầm tạo cơ hội để vun vén cho hai .
Nghĩ cũng , những gia đình quyền quý như nhà họ coi trọng môn đăng hộ đối, chỉ những cuộc hôn nhân mang tính kết minh, cường cường liên thủ giữa các gia đình quyền thế mới thể giữ cho của cải và quyền lực rơi tay ngoài.
Lý Du Kinh dịu dàng, đoan trang, học vấn cao, công việc , quả thực là hình mẫu vợ lý tưởng. Cho dù Trần Tri Lễ hiện tại thích...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-43-keo-vai-43.html.]
Cô khựng , chợt nhớ đến phụ nữ mặc tất đen đến gõ cửa phòng hôm nọ. Cô vội vàng nuốt chữ " thích" trong, âm thầm đổi thành "tạm thời thích". Đàn ông mà, đều là những sinh vật suy nghĩ bằng nửa , lúc nào đó thích thì .
Hứ, đồ tồi!
Thảo nào chơi chung với Tống Trí .
Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, Trần Tri Lễ chụp cho cái mũ "đồ tồi" mà vẫn hề : "Anh ..."
Đường Niệm giật "a" một tiếng, ngước lên .
"Cuối tuần rảnh.” đôi mắt sâu thẳm của đàn ông thẳng cô, chẳng hề ngần ngại mà lên giọng sai bảo: "Em cần đến Vân Thủy Loan , cuối tuần sẽ qua trường một chuyến, lúc đó sẽ nhắn tin cho em."
"Hay là em cứ..." Đường Niệm mở lời, mới thốt vài chữ, Trần Tri Lễ chậc lưỡi: "Sao thế, định nuốt lời nhanh thế ?"
"Dạ ."
"Vậy quyết định thế , cuối tuần gặp."
"Ồ, ạ."
Đường Niệm bỗng cảm giác như đưa tròng, đành bấm bụng nhận lời, ôm máy tính chạy một mạch về phòng thí nghiệm.
Nhìn theo bóng lưng cô khuất dần cánh cửa phòng 617, khóe môi Trần Tri Lễ cũng bất giác cong lên.
...
Tối đến, Đường Niệm gọi điện cho Đường Ngân Uyển. Bà kể liên hệ với môi giới và treo biển bán nhà .
Nhờ giá nhà đất ở Bắc Kinh tăng chóng mặt trong mấy năm nay, căn nhà cũ nát mà chồng của bà để giờ đây giá trị hơn chục triệu tệ, bèo nhất cũng bán mười hai triệu.
Việc ly hôn cũng đưa kế hoạch.
Thế nhưng Hồ Khả Cường đồng ý.
Nghĩ cũng đúng. Hồ Khả Cường chẳng lấy một đồng tiết kiệm. Hơn nữa, căn nhà trị giá hơn chục triệu tệ là tài sản hôn nhân của Đường Ngân Uyển. Ly hôn , chẳng xơ múi đồng nào, chỗ ở.
Đường Niệm ủng hộ quyết định ly hôn của cô , nếu thỏa thuận thì cứ đ.â.m đơn tòa.
Đường Ngân Uyển tòa.
Bà định bán nhà xong sẽ chia cho Hồ Khả Cường một ít, coi như giải quyết êm .
Còn con trai út của Hồ Khả Cường đang học cấp ba, do một tay bà nuôi nấng nên tình cảm sâu nặng nhất. Bà cũng dành riêng một khoản để lo học phí cho bé.
Còn Hồ Minh thì thôi. Dù cũng là một đàn ông trưởng thành, tay chân, cần bà lo lắng.
Tính toán chi li xong xuôi, tiền bà giữ cũng tầm bảy, tám triệu tệ.
Đường Ngân Uyển bảo: "Thay đổi cách sống một chút, cô giờ cũng tính là triệu phú đấy."
Đường Ngân Uyển vốn dĩ định để cho Đường Niệm một khoản. Những năm qua, vì cuộc sống eo hẹp, tính toán chi li cho cả gia đình, bà cắt xén của cô ít, kể cả khoản tiền đền bù của bố cô.
Nay tiền , bà trả tất cả cho cô.
Đường Niệm từ chối, bảo vẫn còn trẻ, vẫn thể tự kiếm tiền, khuyên bà cứ giữ tiền đó để lo tuổi già.
Đường Niệm hỏi bà: "Cô ơi, cô định ?"
Đường Ngân Uyển đáp: "Cô nhớ nhà . Chắc cô sẽ về quê sống một thời gian. Dù bây giờ cô cũng rảnh rỗi, chuyện từ từ tính tiếp."
Đường Niệm: "Vâng ạ."
...
Cuối tuần trời hửng nắng.
Trước khi ngoài, Trần Tri Lễ vuốt tóc tai, đồ gương soi. Anh chợt thấy lọ nước hoa mà Tống Trí bỏ quên ở nhà - chai Chanel Bleu De Chanel. Mùi hương nam tính, bí ẩn và sâu lắng mà Tống Trí từng khoác lác rằng phụ nữ nào thể cưỡng .
Ma xui quỷ khiến thế nào, vớ lấy lọ nước hoa xịt hai nhát lên cổ tay. Xịt xong thấy ẻo lả quá, bèn chạy nhà vệ sinh chà xát tay một hồi.
Vừa bước thang máy thì tình cờ gặp Lý Du Kinh cũng . Cô tươi chào : "Thầy Trần hôm nay hẹn ngoài ?"
Trần Tri Lễ ậm ừ một tiếng cho lệ. Mắt dán chặt màn hình điện thoại, ngón tay thoăn thoắt gõ phím gửi tin nhắn cho Đường Niệm.
czl: [Anh đang qua trường .]
Lý Du Kinh liếc , thu hồi tầm mắt, mỉm : "Ai da, ghen tị quá mất, ai đó thì hẹn hò, bắt dỗ dành lớn tuổi."
Trần Tri Lễ liếc cô một cái: "Cô cũng thể chọn mà."
Lý Du Kinh vẫn giữ nụ môi: "Nói đùa thôi, cũng quý bà nội, cuối tuần sang chơi với bà cũng vui mà."
Hai câu câu vài chuyện phiếm. Đa phần là Lý Du Kinh , Trần Tri Lễ đáp hờ hững. Cửa thang máy mở ở tầng một, Lý Du Kinh bước : "Thế đây."
"Ừm."
Cánh cửa thang máy từ từ khép . Chỉ một giây , nụ môi Lý Du Kinh vụt tắt, đó là cảm giác bực bội dâng trào trong lòng.
Cô nghiến chặt răng, gót bước .
Xuống đến bãi đỗ xe tầng hầm, Trần Tri Lễ mới nhận tin nhắn phản hồi của Đường Niệm: [Xin , em chút việc bận. Chúng thể dời bữa cơm sang hôm khác ạ?]
Đôi mắt Trần Tri Lễ tối sầm . Không chút do dự, bấm máy gọi thẳng cho cô.
Phải mất một lúc lâu đầu dây bên mới bắt máy. Tiếng gió rít qua điện thoại khá lớn, chắc hẳn cô đang ở bên ngoài.
Trần Tri Lễ thẳng vấn đề: "Em , trong khỏe ?"
"Không ạ."
"Vậy dời ngày?"
"Em... em chút việc bận."
"Việc gì?"
Anh rõ ràng ý định tra hỏi đến cùng.
"Chuyện là hôm nay một bạn học của em đến Bắc Kinh. Cậu lạc ở sân bay Thủ đô nên nhờ em đón một lát. Thế nên... xem thể dời sang hôm khác, hoặc là tối nay cũng ạ? Xin nhé."
Trần Tri Lễ im lặng một hồi lâu. Bên dường như còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi: "Vậy em cúp máy nhé..."
"Là ai?"
"Dạ?"
"Em đón ai?"
Nghe câu hỏi , đầu dây bên dường như im bặt, chỉ còn tiếng thở gấp gáp.
"Hàn Phóng đúng ?"
Chẳng rõ vì đoán , Đường Niệm ậm ừ đáp: "Em hẹn bây giờ đón ..."
"Đã hẹn?" Giọng lạnh lùng cất lên kèm một tiếng gằn: "Vậy em nhớ là em cũng hẹn với ? Cậu cần đón, còn thì là kẻ thể tùy tiện cho leo cây ?"
Khoảnh khắc đó, ký ức như một thước phim chậm ùa về hiện tại.
Cô cảm giác như đang gốc cây ngân hạnh cổng Nam trường cấp hai ngày .
Ánh hoàng hôn rực rỡ thiêu đốt cả đường chân trời. Từng tia nắng vàng vọt len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua hàng mi cong dài, hắt đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của thiếu niên. Đôi mắt tĩnh lặng, lạnh lẽo, chút vương vấn ấm.
Cậu thiếu niên khi cũng hỏi cô một câu như : "Em còn nhớ lời hẹn với ?"
Trái tim cô chợt nhói đau.
Cô nhớ chứ. Cô từng hứa sẽ thi đỗ Đại học T để tìm , sẽ sang Boston tìm , bắt thích ai khác, bắt chờ cô.
Những năm qua, vẫn luôn giữ lời hứa.
cô thì ? Chẳng gì cả, chẳng đỗ Đại học T, cũng chẳng sang Boston.
Cô là một kẻ thất bại, việc gì cũng hỏng bét.
Cuối cùng, thứ kết thúc bằng sự thất hứa và chạy trốn của cô.
Gió lạnh rít gào, đôi chân Đường Niệm như chôn chặt xuống đất. Hơi lạnh truyền từ lòng bàn chân lan tỏa khắp các nơ-ron thần kinh, đến cả lục phủ ngũ tạng cũng co rút đau điếng.
Một dự cảm mách bảo cô rằng, nếu cô buông tay, thì Trần Tri Lễ sẽ vĩnh viễn bao giờ tha thứ cho cô nữa.
Chẳng ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi mãi một ở một chỗ, cũng chẳng ai thể bao dung tha thứ hết đến khác vô điều kiện.
Cô sẽ đ.á.n.h mất cơ hội mãi mãi.
Nỗi sợ hãi mơ hồ trào dâng trong lòng Đường Niệm: "Xin , em nữa, em..."
"Thế thì bất lịch sự quá."
Giọng của đàn ông mang theo một nụ lạnh lẽo đầy nguy hiểm vọng tới từ đầu dây bên , cắt ngang lời cô.
Đầu óc Đường Niệm trống rỗng, hiểu đang ám chỉ điều gì.
"Gửi thông tin chuyến bay qua đây, ông đây sẽ đích đón ."
Anh đến xem thử mới .
Thời đại thế kỷ 21 .
Một đàn ông to xác như , rốt cuộc thì cách nào mà lạc đường ở một nơi giao thông thông suốt như Sân bay quốc tế Thủ đô cơ chứ!
Không dùng Google Maps thì thôi , ngay cả cái miệng cũng mở mà hỏi đường khác ?
thấy đúng là thuộc cái loại xanh đấy!
Mùi Bích Loạn Xuân nồng nặc đến mức cách xa hai mươi cây còn ngửi thấy.