Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 44: Kẹo vải 44
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:42
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Niệm và Hàn Phóng coi như là bạn thanh mai trúc mã.
Hàn Phóng là cháu đích tôn ba đời độc đinh của dòng họ. Mẹ sinh khi bốn mươi tuổi, con mọn tuổi già nên lớn lên trong sự nuông chiều hết mực của bố và lớn trong nhà. Từ nhỏ từng nếm trải chút khổ cực nào, tính tình đơn thuần, lương thiện, thậm chí phần khờ khạo, hiểu chuyện đời.
Nhà Đường Niệm và nhà cách xa, chỉ hai con phố, nhưng nhỏ hơn Đường Niệm một tuổi nên hồi nhỏ hai ít khi chơi cùng, cũng thiết lắm.
Họ thực sự trở nên thiết là khi Đường Niệm thi trượt đại học và về học . Trùng hợp , cô xếp học cùng lớp với Hàn Phóng. Mới đầu, khi đến một môi trường xa lạ, cô quen và kết bạn với ai. Hàn Phóng thấy thường xuyên rủ cô ăn trưa chung, dần dà hai qua nhiều hơn.
Thời gian trôi qua, trong trường còn tin đồn hai đang yêu . Tuy nhiên, Hàn Phóng tính tình , ai trêu chọc thế nào cũng giận. Cậu cứ hề hề giải thích rằng chỉ là bạn bè. cái cách giải thích yểu điệu, mềm mỏng chẳng chút sức thuyết phục nào. Có lẽ đó cũng là lý do Triệu Tiểu Thanh thích trêu chọc .
Về , cả hai thi đỗ cùng một trường đại học. Hàn Phóng học Học viện Cơ khí, còn Đường Niệm thì học Học viện Máy tính.
Năm hai đại học, Đường Niệm tham gia cuộc thi Tư Linh thứ nhất. Lúc nhóm đang thiếu một , cô bèn giới thiệu Hàn Phóng với Triệu Tiểu Thanh. Ba cùng lập nhóm và giành giải thưởng cấp Quốc gia, từ đó trở thành những bạn thiết. Sau , thỉnh thoảng họ vẫn giữ liên lạc với .
Điểm mạnh của Hàn Phóng là tính tình tinh tế, hiền lành, nhưng điểm yếu là quá vô tư và chậm chạp. Cậu cưng chiều từ bé, quen việc há miệng chờ sung, động tay phục vụ, gặp chuyện cũng chẳng chịu suy nghĩ sâu xa, nghĩ .
Giống như đến Bắc Kinh, vì tự tìm hiểu và đặt khách sạn mạng, việc đầu tiên là nhắn tin hỏi Đường Niệm. Thậm chí lúc xuống máy bay tìm đường, cũng gọi thẳng cho cô, cứ như thể việc đó là hiển nhiên và chẳng gì .
Lúc , Đường Niệm đang Dương Trăn Trăn đè xuống ghế trang điểm. Dương Trăn Trăn cầm miếng mút trang điểm dặm dặm vỗ vỗ lên mặt cô, trang điểm cho cô kiểu "Bạch nguyệt quang". Cô nàng bảo: "Tin tớ chị em, nền tảng của quá hảo , trọng điểm bây giờ là nổi bật sự tinh xảo của ngũ quan."
Đường Niệm soi gương: "Tớ thấy khác gì mấy ."
Dương Trăn Trăn: "Cậu hiểu, kiểu trang điểm còn một cái tên khác là 'trang điểm tha thứ'. Điểm cốt lõi là tạo cái vibe tiên t.ử gợi cảm, khơi dậy khao khát che chở bảo vệ của . Đảm bảo sẽ khiến mê mệt đến mất phương hướng luôn."
Đường Niệm thì thấy lợi hại đấy dù chẳng hiểu mô tê gì. Cô chọn một chiếc áo khoác màu trắng sữa, định ngoài thì Hàn Phóng gọi điện đến. Vừa mở miệng, hỏi ngay: "Đường Niệm ơi, tớ khỏi nhà ga T2 , giờ hướng nào?"
Đường Niệm ngớ : "Gì cơ?"
"À , tớ đến Bắc Kinh . Vừa xuống máy bay, đầu tiên tớ thấy cái sân bay to thế , mất phương hướng ."
Đường Niệm: "???"
Lớp trang điểm của cô lợi hại đến mức qua điện thoại cũng khiến mất phương hướng ?
Đường Niệm đang vội ngoài, bèn trả lời qua loa: "Cậu dùng Google Maps tìm xem, tớ cũng chẳng nhớ rõ cửa nào nữa."
"Được.” Hàn Phóng đủng đỉnh mở Google Maps, trong khi vẫn giữ máy: "Sóng ở đây yếu, chắc là hướng , hình như là bên ..."
"Ở sân bay biển chỉ dẫn đấy, cứ từ từ tìm nhé, tớ đang chút việc..."
Cô kịp dứt lời, từ đầu dây bên vang lên một tiếng va đập chát chúa. Giọng Hàn Phóng nhạt dần, đó là tiếng ồn ào của đám đông, xen lẫn những tiếng loảng xoảng, lanh canh lộn xộn.
Đường Niệm khựng : "Hàn Phóng?"
Không tiếng trả lời, chỉ thấy tiếng vài qua đường hô hoán: "Bắt cướp, thằng đó cướp điện thoại của !"
"Mau cản nó !"
"Nhanh lên, nhanh lên, cướp kìa..."
Ngay đó, cuộc gọi ngắt. Đường Niệm bàng hoàng ngẩn một lúc, chuyện gì xảy ?
Dương Trăn Trăn thúc giục: "Cậu mau , thộn đó gì?"
Đường Niệm: "Không , hình như bạn tớ gặp t.a.i n.ạ.n ."
Dương Trăn Trăn: "Tai nạn gì mà quan trọng hơn cả việc hẹn hò của , cướp ?"
Đường Niệm: "Cậu hình như... cướp thật ."
Dương Trăn Trăn: "..."
Hai Trăn Trăn một lúc lâu, cho đến khi điện thoại đổ chuông, một lạ gọi đến.
Là Hàn Phóng mượn điện thoại khác gọi cho cô.
Thật may.
Điện thoại của thực sự cướp.
là cạn lời.
Chỉ thể tặng hai chữ: Đỉnh cao.
Dù cũng là đồng hương, Đường Niệm thể thấy c.h.ế.t mà cứu. Một mặt, cô dặn cửa Nam sân bay đợi, mặt khác, nhắn tin WeChat cho Trần Tri Lễ.
Không ngoài dự đoán, cô chọc giận Đại ma vương. Phải mất một lúc lâu giải thích, cô mới hiểu rằng cô hề cố ý cho leo cây.
Trần Tri Lễ chẳng gì thêm, chỉ buông một câu "Đợi đấy" cúp máy.
Trần Tri Lễ lái xe trường đón Đường Niệm mới đến sân bay. Lúc lên xe, cô nhận thấy hôm nay đàn ông diện nguyên một cây đen, góc nghiêng khuôn mặt sắc sảo, đường nét lạnh lùng kéo dài xuống tận xương quai xanh, trông hệt như một sát thủ m.á.u lạnh.
Nhìn là , đang tức giận.
Đường Niệm nuốt nước bọt, lặng lẽ thu hồi ánh mắt, dám bắt chuyện.
Chỉ hy vọng lớp "trang điểm tha thứ" của Trăn Trăn sẽ phát huy tác dụng, xin hãy tha thứ cho em orz.
Cửa Nam sân bay đông như trẩy hội, xe cộ tấp nập.
Đoạn đường cấm dừng đỗ, một hàng dài xe ô tô nhích từng chút một sự điều tiết của cảnh sát giao thông. Đường Niệm hạ cửa kính, ngó đầu khỏi ghế phụ để tìm .
Cứ ngỡ tìm một lúc lâu giữa biển , ai dè đầy hai phút, cô thấy Hàn Phóng với mái tóc cắt ngắn.
Chiếc áo khoác màu xanh rêu tôn lên dáng cao ráo, vô cùng nổi bật của . Một tay đẩy vali, vẫy tay rối rít với cô từ xa: "Đường Niệm, tớ ở đây, bên !"
Đường Niệm xuống xe, định giúp cất vali cốp thì Trần Tri Lễ nhanh tay hơn, xách chiếc vali lên ném "rầm" một cái trong.
Đường Niệm: "..."
Hàn Phóng mảy may bận tâm, chỉ kích động với Đường Niệm: "Cảm ơn nhiều lắm, nếu , tớ thật ."
Đường Niệm : "Không gì, là ."
"Thực sự cảm ơn ." Hàn Phóng cảm động đến rơm rớm nước mắt, định bước tới ôm cô một cái. ngay giây tiếp theo, một cánh tay vòng qua vai Đường Niệm, kéo cô lùi . Hàn Phóng ôm hụt khí.
Đại ma vương mặt cảm xúc: "Nói chuyện thì cứ , đừng động tay động chân."
Lúc Hàn Phóng mới chú ý đến , liếc đàn ông mặt, cúi đầu nhỏ với Đường Niệm: "Cậu vẫn dùng hộ lý ?"
Đường Niệm gượng hai tiếng, thầm cầu xin: Cậu ơn bớt vài câu .
"Cậu thấy tính tình khó ở lắm ?" Hàn Phóng lo lắng hỏi: "Tớ mấy chỗ thuê hộ lý giá rẻ mà tính tình lắm, tớ giới thiệu cho nhé?"
Đường Niệm khựng . Liếc sang thấy sắc mặt Đại ma vương lạnh lẽo đến mức sắp đóng băng, cô vội vàng về phe , bày tỏ sự chân thành: "Không cần, cần , bình thường dịu dàng lắm, chỉ là hôm nay tâm trạng thôi."
Trần Tri Lễ phía hừ lạnh một tiếng.
Hàn Phóng gãi đầu: "Ồ, ."
Sợ thốt câu kinh nào nữa, Đường Niệm vội vàng chuyển chủ đề: "À đúng , nhớ điện thoại của tớ thế?"
"Ồ, cái dễ ợt mà."
"Dễ chỗ nào?"
"Tớ vài là nhớ ngay thôi."
"..."
Khoan , tự dưng việc gì cứ chằm chằm điện thoại của tớ gì, thế dễ gây hiểu lầm lắm đấy .
Lúc , chiếc xe phía bóp còi inh ỏi hối thúc. Xe của họ đang chiếm dụng làn thẳng. Đường Niệm cuống cuồng giục: "Thôi lên xe ."
Hàn Phóng gật đầu: "Được."
Đường Niệm mở cửa ghế , Hàn Phóng chui . Lúc Đường Niệm chuẩn rúc theo thì Đại ma vương xách cổ áo kéo : "Sao nào, định bắt tài xế cho hai đấy ?"
Hàn Phóng yên vị ở ghế , kéo vạt áo kẹt ở cửa xe, tiện miệng : "Hộ lý của đến cả lái xe cũng , thế thì đừng thuê nữa, đổi sang tớ giới thiệu cho."
Câu quả thực là giẫm thẳng đuôi của Đại ma vương múa may cuồng đó.
Gân xanh trán Trần Tri Lễ giật giật, khuôn mặt tối sầm như thể giây tiếp theo sẽ xắn tay áo lao xe tẩn cho tên một trận.
Chiến tranh chỉ chực chờ bùng nổ.
Cô ngửi thấy mùi nguy hiểm của một bãi chiến trường đẫm máu.
"Em em em lái..." Đường Niệm ôm lấy cánh tay , dùng hết sức bình sinh mới kéo : "Để em lái xe, hai cùng đằng ?"
Trần Tri Lễ mặt mày đen kịt: "Không cần, em lên ghế phụ ."
"Cũng , đừng giận nữa nhé." Giọng Đường Niệm lí nhí, xen lẫn chút giọng mũi, như mèo con đang nũng. Bao nhiêu bực tức trong lòng cũng dập tắt quá nửa.
Trần Tri Lễ: "..."
Trần Tri Lễ lên xe, đ.á.n.h lái rẽ đường cao. Đường Niệm lén lút quan sát hai qua gương chiếu hậu. Dù mặt Trần thiếu gia khó đăm đăm.
may mà đ.á.n.h .
Đường Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Phóng là cái đứa cực kỳ sắc mặt khác. Trần Tri Lễ rõ ràng thèm đếm xỉa đến , thế mà vẫn cố tình kiếm chuyện: "Lát nữa mời Điềm Điềm ăn, cùng ?"
Ánh mắt sắc lẹm của Trần Tri Lễ phóng qua gương chiếu hậu: "Cậu gọi ai là Điềm Điềm?"
"Cô chứ ai, hồi nhỏ vẫn gọi thế mà."
"Hồi nhỏ mặc bỉm, thế lớn lên vẫn mặc bỉm ?"
Đường Niệm: "..."
Lấy bỉm so sánh với biệt danh của em, thấy bất lịch sự ?
Không thể dùng hình ảnh so sánh nào khác !
"Ha ha ha ha hài hước thật đấy.” Ấy mà Hàn Phóng nhận sự châm biếm trong lời của , vẫn còn đó ha hả: " , chắc nguồn gốc cái biệt danh của Đường Niệm nhỉ. Hồi bé cô thích ăn kẹo, đến nỗi sún cả răng sữa. vẫn giữ tấm ảnh chụp hồi sáu tuổi sún răng cửa của cô đấy, xem ?"
" xem ông nội ."
"Anh xem ông nội á, nhưng gì ông nội, bố là con một mà ha ha ha ha."
"..."
Mẹ kiếp, tên là xanh, mà là thiểu năng trí tuệ .
Trần Tri Lễ nắm chặt vô lăng, lái xe với vẻ mặt lạnh tanh.
Đường Niệm bên cạnh buồn mà dám , môi mím chặt, khóe miệng cong lên một đường cong nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-44-keo-vai-44.html.]
Chắc là cô trộm lộ liễu quá nên bắt gặp.
Dưới ánh đèn lướt qua, đôi mắt đàn ông sâu thẳm mà nguy hiểm.
Tim Đường Niệm giật thót, vội cúi gằm mặt xuống.
Buổi chiều, cô dẫn Hàn Phóng sim điện thoại, mua một chiếc điện thoại dự phòng, đó đến đồn công an trình báo. Tuy nhiên, các đồng chí công an cho cơ hội tìm là mong manh, khuyên đừng hy vọng quá nhiều.
Đến khi lo xong việc thì trời nhá nhem tối. Hàn Phóng một mực nài nỉ mời Đường Niệm ăn để bày tỏ lòng ơn.
Đường Niệm chẳng màng ăn uống gì, trong lòng chút bực bội. Dù thì kế hoạch ban đầu của cô hôm nay là mời Trần Tri Lễ ăn và xem phim. Mọi thứ chỉ rối tung rối mù mà còn khiến Trần Tri Lễ cũng chẳng vui vẻ gì.
Độ hảo cảm -1, -1, -1.
"Không cần ." Đường Niệm từ chối.
Cô dứt lời, bên cạnh bỗng nhiên đổi thái độ 180 độ. Trần Tri Lễ mỉm hiền hòa đến lạ: "Bạn từ thuở nhỏ lặn lội đường xa đến đây một chuyến, em thế giấu mặt ."
Đường Niệm: "?"
Anh dở chứng gì ?
Hàn Phóng hiếm khi đồng tình với , hùa theo: " đấy, Điềm Điềm, cũng bận bịu cả ngày , ăn chút gì hẵng về. Hai ăn gì?"
Trần Tri Lễ nhiệt tình đề xuất: "Đồ Nhật ."
Hàn Phóng: "Đồ Nhật cũng , nhưng rành đường sá Bắc Kinh lắm, gợi ý quán Nhật nào ?"
Trần Tri Lễ: "Kyoto Kaiseki Hwaden."
Đường Niệm: "!"
Đỉnh thật, hóa là đợi ở chỗ .
Kyoto Kaiseki Hwaden là một trong những nhà hàng đắt đỏ bậc nhất Bắc Kinh, bên trong một khách sạn bảy , chi phí bình quân mỗi lên tới hơn 6000 tệ. Chơi khăm thế quá đáng .
Hàn Phóng hề đang gài bẫy, tươi đáp: "Được thôi, nào, mời."
Đường Niệm: "..."
Đừng ngờ nghệch thế nữa, bán mà còn kìa.
Trần Tri Lễ toan bước thì Đường Niệm lén kéo áo từ phía : "Anh đừng lừa ."
"Anh lừa lúc nào?"
"Một bữa ăn tốn cả mười mấy hai mươi ngàn tệ mà gọi là lừa ?"
"Cậu bảo gợi ý, chỉ đưa mức chi tiêu bình thường của thôi."
"..."
Được , nhà giàu , đại thiếu gia.
Đường Niệm hạ giọng: " giống , bỏ mười mấy hai mươi ngàn tệ ăn một bữa cơm chẳng đáng chút nào."
Ba chữ " giống " cứ như thể cô đang sức vạch rõ ranh giới với .
Trần Tri Lễ bỗng thấy bực bội khó tả.
Cũng thôi, bọn họ là thanh mai trúc mã lớn lên bên , dĩ nhiên là khác biệt với .
Trần Tri Lễ bật lạnh lùng: "Sao nào, em xót ?"
Đường Niệm thật sự cảm thấy ơn mắc oán, chuyện vòng vèo về phía cô thế : "Không , là cần thiết. Hàn Phóng mới vài năm, mười mấy hai mươi ngàn tệ bằng cả mấy tháng lương của ."
"Dùng mấy tháng lương để đổi lấy một bài học nhớ đời cũng đáng đấy chứ, để xem còn dám tùy tiện mời con gái ăn cơm nữa ."
"..."
"Vậy hai ăn , đây."
Đường Niệm thấy mãi mà chịu , cô hờn dỗi, buông xuôi luôn, dứt khoát bỏ mặc cái bãi chiến trường đẫm m.á.u . Kết quả là cổ tay nắm chặt.
"Em bắt ăn với một thằng ngốc.” Trần Tri Lễ nhạt châm biếm: "Cố ý chọc tức đúng ?"
Anh bạn họ Hàn ghẻ lạnh nãy giờ mặt mũi ngơ ngác.
Sao tự nhiên biến thành thằng ngốc thế ?
Đường Niệm ngoảnh : "Anh ăn cơm với em cũng , nhưng địa điểm do em chọn."
Hàn Phóng gật đầu cái rụp: "Đương nhiên là theo Điềm Điềm . Đồ Nhật cũng chẳng gì thú vị, cũng thích ăn mấy thứ đó, đắt dở, chúng vẫn nên ăn đồ Trung thì hơn."
Trần Tri Lễ nhếch mép, gì thêm.
Cuối cùng, Đường Niệm chọn một nhà hàng kiểu Trung Quốc bình dân, giá mỗi hơn 100 tệ. Ba chọn một bàn sát cửa sổ, nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới.
Đường Niệm hỏi hai ăn gì. Cả hai đều dễ tính, bảo cô cứ gọi tùy ý. Vậy là cô tự quyết định gọi một phần cá nấu dưa chua chanh, vài món xào và một tô canh rong biển trứng. Tổng chi phí khống chế 500 tệ.
Lúc cô đang gọi món, Hàn Phóng bên cạnh dùng nước nóng tráng rửa bát đũa, xếp gọn gàng sang một bên cho cô, rót một cốc nước ấm. Động tác vô cùng thành thạo và nhanh nhẹn.
Đường Niệm đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, thản nhiên bưng cốc nước mặt lên uống một ngụm mà chẳng buồn một câu cảm ơn. Sự tương tác giữa hai tự nhiên và quen thuộc đến mức như thể việc vốn dĩ như .
Thằng nhóc tuy khờ khạo nhưng quả thực cách chăm sóc khác.
Chu đáo, tính tình , còn khờ khạo.
Lẽ nào đây là hình mẫu lý tưởng mà các cô gái thời nay yêu thích?
Trần Tri Lễ thể phủ nhận sự thật là họ quen từ nhỏ, trải qua một thời gian ngắn xa cách, trưởng thành gặp , mà vẫn nhớ rõ thói quen của đối phương, luôn suy nghĩ cho đối phương. Chắc chắn họ giữ một vị trí quan trọng trong lòng .
Từ nhỏ Trần Tri Lễ chẳng mấy bạn khác giới. Anh cũng liệu những cặp thanh mai trúc mã khác khi ở bên cạnh cư xử như , chỉ riêng hai họ mới thế.
Anh chợt thấy bứt rứt tên, một thứ cảm giác ghen tuông vặn vẹo cứ thế lan tỏa trong lòng.
Lần đầu tiên trong đời, ghen tị với một khác.
Ghen tị vì chăm sóc cô, cô cũng bênh vực . Bọn họ trông như một gia đình thiết gắn bó, còn như một kẻ ngoài cuộc.
Anh thèm hút một điếu thuốc. Lục lọi khắp các túi, lúc lôi mới nhớ vội nên mang bật lửa. Anh đành hậm hực rút tay về, rót cho một ly lúa mạch.
Đường Niệm cũng nhận Trần Tri Lễ dường như hứng ăn uống. Anh chỉ gắp vài đũa rau đặt đũa xuống, một bên hết ly đến ly khác nốc lúa mạch.
Vậy là tính dùng để giải sầu đấy ?
Nhận cô đang , Trần Tri Lễ khẽ nhấc mí mắt . Đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước lạnh giá, chút đáng sợ. Trong mấy cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo miêu tả thế nào nhỉ: “ba phần lạnh lùng, bảy phần châm biếm".
Đường Niệm vội vã dời tầm mắt, cố nặn một nụ : "Không hợp khẩu vị của ?"
"Không ."
"Thế lúa mạch đắng , em bảo phục vụ pha thêm ít mật ong nhé?"
"Trà đắng."
"Ồ, ..."
"Đời đắng."
"..."
Một bữa ăn mọc lắm chuyện rắc rối khiến mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Trừ Hàn Phóng , hai còn đều chẳng ăn uống gì t.ử tế.
Sau khi đưa Hàn Phóng về khách sạn, Trần Tri Lễ lái xe đường về. Anh tay nắm chặt vô lăng, lúc dừng chờ đèn đỏ, với tay tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút.
Đường Niệm tựa lưng ghế phụ, lòng mang đầy tâm sự.
Hôm nay cô chuẩn kỹ lưỡng cho buổi hẹn hò . Trước khi khỏi nhà, cô còn dùng máy uốn để uốn tóc. Mái tóc xoăn xù bồng bềnh nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn và làn da trắng ngần. vì chất tóc cứng nên mới qua một ngày trở về trạng thái ban đầu.
Cô khẽ thở dài, chán nản hất lọn tóc n.g.ự.c lưng.
"Trang điểm tha thứ" cái nỗi gì chứ, chẳng ích lợi gì sất.
Không tiếng Hàn Phóng lải nhải líu lo, trong xe chìm sự im lặng kỳ lạ.
Cô đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung thì thấy giọng đều đều của Trần Tri Lễ cất lên: "Là ."
"Ai cơ?"
Trong gian tĩnh lặng, một câu hỏi đầu đuôi khiến cô nhất thời trả lời .
"Hàn Phóng." Trần Tri Lễ khựng , yết hầu vất vả trượt lên xuống, kìm giọng hỏi gặng: "Cậu chính là con trai năm xưa hẹn em thi cùng một trường đại học ?"
Đường Niệm sững sờ trong giây lát.
Suy nghĩ một lúc lâu, cô mới nhớ câu là lý do cô viện cớ lúc đòi chia tay năm xưa.
Cô chút bối rối.
Bởi vì đó chỉ là lời dối bâng quơ, gì đó tồn tại đời.
Cũng là Hàn Phóng.
"Không ..."
Cô thú nhận tất cả với , nhưng Trần Tri Lễ cho cô cơ hội đó: "Thôi bỏ , quan trọng."
Anh đang sợ điều gì.
Sợ câu trả lời của cô, sợ những quá khứ mà từng âm thầm theo dõi, từng canh cánh trong lòng, từng ôm nỗi đau xót xa một sẽ phơi bày. Sợ rằng khi phá vỡ sự cân bằng hiện tại, cô vẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Anh gánh nổi hậu quả đó.
Nên đành tự lừa dối rằng bản .
Đưa Đường Niệm về đến lầu ký túc xá, Trần Tri Lễ đỗ xe ngay ngắn : "Về em."
"Vâng." Đường Niệm đáp lời nhưng vẫn im lìm xe.
Ánh đèn đường hắt chút ánh sáng nhạt nhòa, hắt lên góc nghiêng gầy guộc và cô đơn của , quanh mắt vương một quầng thâm mệt mỏi.
Một lúc lâu vẫn thấy cô động đậy.
Trần Tri Lễ ngoảnh đầu sang, vẻ mặt lấy sự tự nhiên, ánh mắt phẳng lặng: "Sao , còn chuyện gì ?"
Đường Niệm gật đầu, trái tim đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c như nhảy vọt ngoài.
"Cái đó..." Cô siết chặt lòng bàn tay, lấy hết dũng khí hỏi : "Em thể hẹn nữa ?"