Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 45: Kẹo vải 45

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:43
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi phòng thí nghiệm nghỉ, Đường Niệm xin ở trường trong kỳ nghỉ đông. Dù cô cũng tiền du lịch, càng nhà để về.

Một ngày kỳ nghỉ đông, cô gọi điện video cho Đường Ngân Uyển. Khung cảnh hiện lên qua màn hình là khu phố quen thuộc ở quê nhà, đường đang bán bánh dày, tiếng loa rao văng vẳng bên chiếc xe đẩy, xung quanh là lũ trẻ con đang xúm xít.

Bánh dày là món tráng miệng truyền thống ở quê cô, từ gạo nếp, mềm mại như bông, mịn màng trơn bóng.

Đã nhiều năm Đường Niệm ăn món . Cô cũng thấy nhớ bèn : "Cháu cũng thèm ăn bánh dày ."

Đường Ngân Uyển đang phơi nắng chiếc ghế mây cửa, đùi đặt cuốn tuyển tập thơ Borges. Nghe cô , bà bèn bảo: "Lát nữa cô mua ít bánh gửi cho cháu nhé."

Đường Niệm mỉm đồng ý.

Quê cô chẳng đổi nhiều, vẫn những bức tường trắng toát lợp ngói xanh, phong cảnh hữu tình. Ngước mắt lên là thể thấy những dãy núi sẫm màu trùng điệp phía xa xa. Cây hòe già ở đầu làng vẫn còn in hằn những vết cào cấu từ thuở cô còn leo trèo.

Đường Ngân Uyển thuê một mảnh sân trong làng, trồng thêm chút rau dưa, hoa quả. Những chú, bác thuở xưa nay đều thành các cụ già gần thất tuần. Thỉnh thoảng nhận bà, họ ngạc nhiên hỏi: "Có con Tiểu Uyển nhà ông Đường đó ? Về ?"

Quê hương đổi, chỉ con là già .

Họ hỏi tại rời thành phố lớn về quê, chỉ khẽ thở dài: "Về là , lá rụng về cội."

Cuộc sống của Đường Ngân Uyển quỹ đạo. Không lo toan cho gia đình Hồ Khả Cường nữa, bà nhiều thời gian rảnh rỗi hơn. Bà mua nhiều tập thơ mà nỡ mua, ngày ngày trong sân nhâm nhi từng trang sách.

Bánh dày quê nhà quả nhiên hương vị chuẩn hơn hẳn.

Đường Niệm trong phòng thí nghiệm, ăn bánh dày báo cáo khoa học. Sinh viên ở trường trong kỳ nghỉ đông nhiều, thế nên trường cắt hệ thống sưởi trong phòng thí nghiệm.

Giữa tiết trời lạnh giá cuối đông, nhiệt độ trong phòng xuống tới âm vài độ. Đường Niệm đắp chăn ngang đùi, dán mấy miếng giữ nhiệt lên mà một lúc vẫn lạnh đến mức tê cóng.

Thôi bỏ , về ký túc xá cho .

Đừng để c.h.ế.t cóng thành tuyết ở đây.

Cô dọn dẹp máy tính, định rời thì cánh cửa từ bên ngoài đẩy . Cô kịp né tránh, chạm mặt ngay với tới.

Là Trần Tri Lễ.

Thấy cô ở đây, ngạc nhiên: "Trời lạnh thế em ở đây gì?"

"Em đang tài liệu, lạnh thật đấy, nên em định về đây. Chắc qua quán Starbucks gần trường tạm ."

Trần Tri Lễ vốn về lấy đồ, phòng 617 tiếng động nên ghé qua xem thử. Vừa thấy một cô nhóc mặc áo quần tròn xoe như quả bóng đang run bần bật trong phòng thí nghiệm lạnh như hầm băng.

Mũi cô đỏ bừng, nửa khuôn mặt giấu chiếc khăn quàng cổ, tay đeo đôi găng tay len dày cộp. Trông cô như một cục bông di động, nhưng vẫn lộ rõ vẻ co ro vì lạnh.

Trần Tri Lễ lặng mặt cô một lúc: "Công ty , em đến ?"

Đường Niệm ngẩng mặt lên, phả một sương trắng: "Hả?"

Trần Tri Lễ lặp : "Công ty của , cách trường xa , bên đó lò sưởi."

"Là công ty sản xuất con Pikachu á?"

"Ừ."

Mắt cô sáng lên: "Thật sự đến đó ạ?"

"Được, thôi."

...

Công ty Chip Hồng Trí thuê hẳn hai tầng lầu của một tòa nhà trong khu công nghệ cao khu văn phòng. Đường Niệm theo sát , quẹt thẻ bước tòa nhà. Anh khá nhanh, cô rảo bước mới theo kịp.

Cô lễ tân lên tươi đón khách.

Khu vực việc thiết kế theo kiểu gian mở, diện tích rộng. Từ những ô cửa kính sát sàn thể khung cảnh đường xá trong khu công nghiệp, chỉ là giữa mùa đông cảnh vật xơ xác, chẳng mắt.

Một công ty mới thành lập đầy hai năm mà thể thuê hai tầng văn phòng siêu rộng ở mảnh đất tấc đất tấc vàng Bắc Kinh thì cũng coi là thuộc hàng top trong ngành . Dù đến mức như tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết nhưng cũng đáng nể.

Đường Niệm : "Em cứ tưởng các tổng tài bá đạo đều thang máy riêng, văn phòng tầng thượng cơ, ai ngờ cũng đích qua khu việc chung thế ."

"Anh chỉ là giám đốc bù thôi, Tống Trí rộng lượng chừa cho một phòng việc là may mắn lắm ."

Đường Niệm đảo mắt quanh, thấy đang ngẩng đầu , cô vội cúi gằm mặt xuống: "Thế Tống Trí việc ở ạ?"

"Cậu ở tầng , bên là bộ phận kỹ thuật, tầng mới là các phòng ban nghiệp vụ. Công ty chuẩn lên sàn năm , chắc giờ đang bận bù đầu bản cáo bạch."

"Anh phú nhị đại ?"

Phú nhị đại mà cũng cần gọi vốn á?

"Chính vì là phú nhị đại, mà nhà đầu tư thì ngốc. Nhìn cái thái độ lông bông của , ai mà tin khả năng gánh vác nổi một công ty công nghệ. Mấy cổ đông hiện tại chắc cũng là nể mặt mới chịu rót vốn đấy."

Đường Niệm đưa tay che miệng.

Lúc đắc ý trông cũng kiêu ngạo phết, khiến bất giác bật .

Phòng việc của Trần Tri Lễ ở góc nam, cách xa khu việc chung ồn ào, gian yên tĩnh.

Đường Niệm bước phòng, ánh mắt như radar quét một vòng. Nhìn là ít khi đến đây. Căn phòng trống vắng, bài trí đơn giản với ba tông màu đen, trắng, xám. Điểm xuyết duy nhất là vài chậu trầu bà xanh mướt ngoài ban công.

nghi ngờ khi nào đưa cô đến đây để máy lọc khí formaldehyde .

Trần Tri Lễ vẻ bận, mới một lúc chạy chạy mấy cuộc điện thoại.

Đường Niệm cởi balo treo lên tựa ghế phía , lấy máy tính và xấp báo cáo khoa học in sẵn .

Đọc báo cáo vẫn nên bản cứng thì cảm giác hơn, cô thích cảm giác ngòi bút cọ xát giấy, nhờ thế mà cảm hứng cũng tuôn trào dồi dào.

Trần Tri Lễ bưng một ly nước lọc bước : "Bên là khu nghỉ ngơi, máy pha cà phê và đồ ăn vặt, em cứ tự nhiên lấy nhé. Đây là thẻ ăn của , em thể xuống nhà ăn ở tầng một ăn cơm. Dạo bận, chắc thể lúc nào cũng qua đây , việc gì em cứ gọi điện cho ."

Đường Niệm ngoan ngoãn nhận lấy ly nước đưa: "Cảm ơn , cứ việc , em tự lo mà."

Trần Tri Lễ liếc màn hình máy tính của cô, đó đang chạy dở thực nghiệm: "Em chuẩn nộp bài báo cáo ?"

Đường Niệm ôm hai tay quanh ly giấy, thổi phù phù cho bớt nóng: "Vâng, em định cố xong thực nghiệm trong kỳ nghỉ đông , để học cho đỡ vất vả. Dù cũng còn nhiều thời gian nữa, hai tháng nữa là hết hạn nộp bài ."

Trần Tri Lễ hỏi: "Có nắm chắc ?"

Đường Niệm: "Có ạ, ít nhất cho đến hiện tại việc vẫn khá suôn sẻ, kết quả kiểm tra cũng trong dự tính."

Trần Tri Lễ khẽ nhướng mày, vẻ bất ngờ: "Hiếm khi thấy em khẳng định chắc nịch thế ."

Đường Niệm ngượng ngùng . Thời gian cô đúng là lười biếng thật, việc gì đẩy là đẩy, đẩy thì cũng đợi nước đến chân mới nhảy, canh sát giờ nộp bài mới cuống cuồng .

Khoảng thời gian đó, cô còn trầm cảm nữa. Nhiều lúc chằm chằm màn hình máy tính, những cảm xúc tiêu cực cứ tự nhiên dâng lên trong lòng.

Cô cảm thấy việc hiện tại đều vô nghĩa.

Quyết định học Thạc sĩ là một sai lầm.

Thậm chí việc cô còn sống cũng là một sai lầm.

Tuyệt vọng, u ám, ấm ức, phó mặc cho phận...

hiện tại cô suy nghĩ thông suốt hơn nhiều, cũng những mục tiêu mới.

Có thể thế giới cần cô.

cô vẫn cần thế giới .

"Cái đó..." Đường Niệm lên tiếng: "Nếu như báo cáo của em duyệt thật, em vài lời với ."

Gần như ngay lập tức, Trần Tri Lễ nhận điều cô là gì. Anh cất điện thoại , thẳng cô. Đôi mắt đen láy mang theo áp lực bức , dường như thấu tâm can cô.

"Bây giờ ?"

Đường Niệm lắc đầu: "Không , bây giờ lúc."

Lò sưởi trong văn phòng nóng, cô mặc nhiều áo nên rịn một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả trong lòng cũng dấy lên một tia nóng nảy.

"Cứ đợi báo cáo duyệt mới là lúc thích hợp ?"

Trước sự hỏi han thẳng thắn của Trần Tri Lễ, Đường Niệm rơi mâu thuẫn. Lòng cô rối bời, như đàn kiến đang gặm nhấm. Cô im lặng, Trần Tri Lễ cũng giục giã cô.

Khoảng hai phút , Đường Niệm cuối cùng cũng tìm một đầu mối từ mớ suy nghĩ rối ren . Cô nghiêm túc : "Em đợi đến lúc đó mới cho , thể đợi em ?"

ở một vị trí cao hơn.

Khi bản thật nhiều dũng khí.

Cô sẽ với câu mà cô giữ kín bấy lâu nay.

Trần Tri Lễ bật , : "Được."

Anh sẽ đợi.

Tám năm còn đợi , cũng chẳng vội gì lúc .

...

Sau khi Trần Tri Lễ rời , Đường Niệm mở máy tính thêm vài tài liệu báo cáo, thành nốt một phần thực nghiệm dậy vươn vai, dạo một vòng quanh văn phòng.

Khu vực văn phòng quả thực rộng lớn, riêng tầng ít nhất 500 chỗ , chia thành bốn khu A, B, C, D. Cộng cả hai tầng , quy mô nhân sự cũng lên tới hàng ngàn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-45-keo-vai-45.html.]

Đang mải ngắm nghía xung quanh, Đường Niệm cẩn thận trượt chân ngã. Cúi xuống , cô phát hiện đó là hai con ch.ó nhỏ. Bị cô đá trúng, chúng vẻ hài lòng, rên lên hai tiếng "ư ử".

Đường Niệm cúi , xoa tay hối : "Xin nhé, chị thấy hai em."

Chó đực nhỏ: "Gâu gâu gâu gâu."

Đường Niệm thiện hỏi: "Các em là chị em của Pikachu ?"

Chó đực nhỏ: "Gâu gâu gâu!"

Chó cái nhỏ: "Gâu gâu gâu!"

Nghe hiểu, nhưng vẻ c.h.ử.i bậy lắm.

"Đừng c.h.ử.i nữa, cũng trách chị , ai biểu hai đứa cứ chắn ngang đường chịu ."

Vừa , cô để ý thấy hai con ch.ó đang dính m.ô.n.g , thỉnh thoảng cọ cọ, trông vẻ như dính chặt tách .

Như liên tưởng đến điều gì đó, mặt Đường Niệm đỏ bừng lên. Cô lùi vài bước: "Khoan , mấy đứa chuyện hổ ở đây hả!"

Chó đực nhỏ: "Gâu gâu gâu!"

Chó cái nhỏ: "Gâu gâu gâu!"

Hồi bé Đường Niệm từng thấy ch.ó giao phối đường. Khác với họ nhà mèo, loài ch.ó khi giao phối thường lưng , m.ô.n.g dính chặt . Lúc cơ quan s.i.n.h d.ụ.c của chúng khóa , nên hiện tượng còn gọi là "khóa âm đạo" "dính lẹo".

Đường Niệm đỏ mặt tía tai. Cô hổ vơ đại một tấm vải in poster quảng cáo gần đó, định che cho chúng.

"Cô ?"

lúc đó, một cô gái từ phía tới ngăn cô : "Chó đang giao phối chạm ."

Đường Niệm sững , thấy cô gái thở dài tiếc nuối: "Sao mới ba phút xong , ch.ó giao phối từ 15 đến 30 phút cơ mà. Tiểu Ái , mày yếu thế, uổng công tao huấn luyện mày xem bao nhiêu phim về chó."

Phim... phim lớn của ch.ó á?

Cái công ty rốt cuộc là cái quái gì .

Nhà t.ử tế nào lập trình hệ thống giao phối cho ch.ó máy chứ.

Cô gái xổm xuống kiểm tra phần cứng của hai con ch.ó máy, : "Hai đứa nữa , nhanh như thế nữa đấy. Tao đang canh chừng tụi mày đấy, dám lười biếng thì liệu hồn."

"..."

Đường Niệm thật sự nỡ tiếp: "Chuyện ... chỗ riêng tư test hơn ?"

đây cũng là nơi công cộng, giữa thanh thiên bạch nhật.

Ảnh hưởng lắm.

Cô gái bĩu môi, lườm cô một cái vì tội bao đồng: "Con các cô thật nhạt nhẽo, gì mà hổ chứ, sinh sản là lẽ tự nhiên của vạn vật mà."

cũng lý.

đó là trong tự nhiên cơ mà, còn mấy con ch.ó là ch.ó nhà nuôi.

Cô thử đoán xem tại đổ xô triệt sản thú cưng?

"Vưu Vận!" Một tiếng gầm như sư t.ử Hà Đông vang lên. Một phụ nữ uy quyền từ đầu hành lang đằng hầm hầm bước tới: " cho cô cả ngày dăm ba cái thứ linh tinh, còn cài thêm hệ thống giao phối cho con Tiểu Ái. Bây giờ ngày nào nó cũng đòi ba bận, lúc nào cũng trong tình trạng động dục, còn học đòi đái bậy khắp nơi nữa!"

Khu vực việc là của nhóm dự án ch.ó máy mô phỏng AI 4 chân mới thành lập năm nay.

Thành viên trong nhóm trẻ tuổi, khí việc vô cùng cởi mở, quá nhiều ràng buộc, tạo điều kiện cho các bạn trẻ tự do phát huy khả năng.

tự do quá đà thì phản tác dụng. Ví dụ như cô thực tập sinh Vưu Vận , tự do quá trớn nên giờ sếp nhéo tai lôi ...

Vưu Vận mếu máo QwQ: "Nhẹ, nhẹ tay chút sếp ơi."

Nói thật, Đường Niệm khá ghen tị với cô thực tập sinh bạo dạn . Nhớ hồi mới , cô cũng hoạt bát như , lúc nào cũng ấp ủ đủ thứ ý tưởng kỳ quái, thậm chí còn dám gân cổ cãi tay đôi với Cố Tung. Nếu nhờ giáo viên hướng dẫn bảo vệ, chắc cô đuổi việc tám trăm .

Đường Niệm bất giác thở dài, giá như ngày giáo viên của cô việc ở Hằng Vũ - cái nơi đầy rẫy sự ganh đua, đấu đá mưu mô, mà chuyển sang một công ty môi trường tuyệt vời như thế , hẳn tương lai sẽ vô cùng rộng mở.

Những ngày tiếp theo, Đường Niệm cứ lái chiếc Bulbasaur đến công ty tài liệu, thực nghiệm, quẹt thẻ đúng giờ y như nhân viên thực thụ.

Sự xuất hiện của cô khiến ít chú ý. Ban đầu, ai cũng ngỡ cô là thực tập sinh mới , nhưng thấy cô cứ liên tục phòng việc 2721 của Trần Tri Lễ, mạng nội bộ bắt đầu râm ran đủ loại tin đồn đoán về phận thật sự của cô.

[Tin sốt dẻo đây! Em gái lái xe McLaren đến phòng 2721 , đoán xem cô quan hệ gì với sếp Trần? Chắc là đại tiểu thư nhà nào đến đây trải nghiệm cuộc sống chăng?]

[Sếp Trần em gái, nghiêng về khả năng là bạn gái hơn.]

[Nhìn cô trẻ măng , khi nào là con gái sếp ?]

[Lầu bớt xạo , sếp Trần nhà còn tới ba mươi, mà nặn cô con gái lớn thế .]

là con gái nuôi cơ.]

[Cái gì? Con nuôi... á?]

[...]

Trong khi đó, Đường Niệm - bỗng dưng gán cho cái danh con nuôi - vẫn đang cắm cúi vùi đầu bài báo cáo khoa học.

là phong thủy công ty công nghệ khác, cảm hứng cứ tuôn trào cuồn cuộn như suối nguồn cần đập. Dù Trần Tri Lễ bận rộn, nhưng ngày nào cũng dành chút thời gian qua thăm cô, khi thì mang theo đồ ăn vặt, lúc rủ cô ăn cơm.

Tóm là, phần lớn thời gian hai ở cạnh , miệng cô luôn trong tình trạng bận rộn nhai nuốt.

Mới một tuần, cân nặng tăng vèo lên hai ký.

Hôm nay là thứ Sáu. Chắc do sắp đến Tết nên Bắc Kinh bỗng vắng hoe như một thành phố bỏ hoang, hiếm hoi lắm mới một ngày đường xá kẹt cứng. Cô đến công ty sớm hơn thường lệ hai mươi phút.

Thế nhưng, Trần Tri Lễ còn đến sớm hơn cả cô.

Anh đang ngả đầu tựa lưng ghế sofa, đôi mắt nhắm nghiền, vẻ như chìm giấc ngủ. Đường Niệm rón rén bước gần, xổm xuống bên mép ghế.

Sao ngủ ở đây thế .

Mới đến là từ tối qua về nhà?

Dạo gần đây đang bận rộn chuẩn cho buổi báo cáo PI đầu năm. Toàn bộ kết quả thực nghiệm cũng như những thành quả đạt , đều đích xem xét và tổng hợp . Thời gian gấp gáp, khối lượng công việc khổng lồ, áp lực đè nặng khiến ngày nào cũng cày cuốc đến tận nửa đêm mới nghỉ ngơi.

Ánh nắng ban mai ấm áp lọt qua khung cửa sổ, hắt lên góc nghiêng khuôn mặt đang say giấc nồng của đàn ông. Sắc mặt lộ vẻ phờ phạc, đôi môi khô nẻ mím chặt thành một đường thẳng, toát lên sự mệt mỏi tột độ.

Có khi nào ốm ?

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên chân , gọi khẽ: "Trần Tri Lễ, về nhà ngủ ?"

Người ghế sofa hề phản ứng, thở vẫn đều đặn, nhịp nhàng.

Trái tim Đường Niệm bỗng mềm nhũn. Cô thầm nghĩ, thôi đừng gọi dậy nữa, cứ để ngủ thêm một lát. Nếu , tỉnh dậy lao đầu công việc ngay lập tức.

Cô chạy phòng trong, lấy chiếc chăn mỏng của đắp cẩn thận cho .

Vuốt mép chăn, Đường Niệm từ từ cúi xuống, ngắm nghía . Ánh mắt cô dừng đôi môi nhợt nhạt, khô khan đến mức bong tróc của .

Anh thấy khó chịu ?

Cô chợt nảy ý nghĩ, là san sẻ cho chút son dưỡng nhỉ?

Nghĩ là , cô đưa mắt quanh. Chẳng ai để ý, cô bèn mạnh dạn ghé sát môi môi .

Khoảnh khắc chạm , một dòng điện như chạy rần rần khắp cơ thể.

Hương thơm quen thuộc xộc thẳng mũi cô. Mùi hương giống như lớp tuyết mới tinh khôi đọng cành cây trĩu nặng giữa ngày đông giá rét, thanh mát mà lạnh lẽo, cũng tựa như loài thủy quái ẩn đáy đại dương sâu thẳm đang cất tiếng hát mê hoặc những thủy thủ, đầy ma mị và cuốn hút.

Trời ạ, cô đang cái quái gì thế ?

Thế mà dám thừa nước đục thả câu, lén lút ăn đậu hũ của .

Nếu ngày gửi mấy tin nhắn thả thính sến súa chỉ xem là quấy rối bằng lời , thì hành động đích thị là quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c một cách trắng trợn .

Mặt Đường Niệm nóng bừng như lửa đốt, đỉnh đầu ngỡ như bốc khói nghi ngút.

Cô vội vã lấy tay che mặt, co giò chạy trốn.

Thật là hổ quá mất.

Cô học hư mất .

Vài phút , Trần Tri Lễ từ từ mở mắt.

Mùi son dưỡng của cô là hương cam thơm mát.

Trên môi vẫn còn vương cảm giác ẩm ướt, mềm mại và ấm nóng.

Giống như một chú cún con ngang qua l.i.ế.m trộm một cái .

Anh ngước lên, ánh mắt xuyên qua lớp cửa kính trong suốt.

Nhìn theo bóng lưng đang vội vã chạy trốn của cô gái, khóe môi khẽ nhếch lên.

Lần thứ hai đấy.

Còn nữa, sẽ tha cho em .

 

Loading...