Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 46: Kẹo vải 46
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:44
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Học kỳ hai của năm thứ nhất nghiên cứu sinh hầu như môn học nào. Mọi đều tất bật với công việc riêng, thì bận rộn đăng bài báo cáo khoa học, thì lo tìm chỗ thực tập. Ai nấy đều đang dần vạch những kế hoạch cho con đường tương lai của .
Đường Niệm lúc nào cũng quanh quẩn trong phòng thí nghiệm, ngày qua ngày, dường như thời gian trôi nhanh hơn so với đây nhiều.
Cô khẽ nghiêng đầu, sang đàn ông đang gõ phím lạch cạch bên cạnh.
Góc nghiêng sắc sảo, hàng mi dài và dày, trông thật nghiêm túc và tập trung.
Cũng trai đấy chứ, cô thầm nghĩ. Tất nhiên là trừ lúc đang góp ý cho luận văn của cô góc độ của một phản biện.
Một lát , Trần Tri Lễ gửi cho cô một file word: "Em sửa theo những ghi chú nhé."
Đường Niệm gật đầu, tải về mở xem.
Những góp ý của Trần Tri Lễ quả thật vô cùng sắc bén và khắt khe. Anh soi xét từng chút một, từ cách cô miêu tả phương pháp, định nghĩa các ký hiệu công thức, cho đến phân tích môi trường mô phỏng. Kết quả là... một bản nhận xét dài dằng dặc 25 trang!
Vâng, nhầm , chính xác là 25 trang!
Dù luận văn nộp, nhưng Đường Niệm nếm trải cảm giác hội đồng phản biện "hành hạ" cho tơi bời hoa lá.
Cô sửa luận văn đến mức mất cân bằng nội tiết tố, nửa đêm chỉ bật dậy chạy cửa sổ hét lên một tiếng thật to.
Chắc điên !
25 trang đấy các ơi! Luận văn của cô cộng còn tới 25 trang, thế mà thể một bản góp ý sửa đổi dài tới 25 trang.
Giỏi thế biên kịch luôn , phản biện gì cho phí tài năng!
Khổ nỗi c.h.ử.i thì c.h.ử.i , chứ sửa thì vẫn sửa.
Cuối tháng Hai, cũng sắp đến hạn nộp bài của Đường Niệm. Vì đăng trang web nước ngoài nên hạn chót nộp bài thường rơi lúc rạng sáng.
Đường Niệm thức đêm trong phòng thí nghiệm để sửa bài, Trần Tri Lễ họp xong cũng qua thức cùng cô.
"Đang kẹt chỗ nào ?" Anh hỏi.
Đường Niệm ngẩng lên : "Máy tính của em mạng quốc tế, giờ nộp luận văn ."
Trần Tri Lễ bảo: "Gửi file PDF cho , nộp bằng máy tính của cho."
Ngoài miệng Đường Niệm "Vâng", nhưng cái bệnh cầu của cô nổi lên. Càng đến sát giờ nộp bài, cô càng chần chừ, lề mề. Hết chỉnh sửa dấu câu chuyển sang sắp xếp thứ tự tài liệu tham khảo. Cuối cùng, cô cảm thấy từ "over" trong phần mở đầu vẻ , đổi thành "above" chắc sẽ hơn. Đang định sang hỏi Trần Tri Lễ xem nên sửa thì trừng mắt ép nuốt câu hỏi trong bụng.
"Em mà lề mề nữa là quá hạn nộp bài đấy."
"Em chỉ sửa vài từ thôi mà. Nhỡ dùng từ chính xác, hiểu thì ."
"Em nên tập trung phần thực nghiệm kìa. Nếu thực nghiệm đạt chuẩn thì chau chuốt câu chữ đến mấy cũng bằng thừa, như vẽ hoa lên đống phân ."
"..." Dùng từ thô thiển quá .
Trần Tri Lễ tiếp: "Một bài luận văn thể nhận hội nghị tầm cỡ nào, ngay từ lúc em ý tưởng thì định hình . Đến lúc kết quả thực nghiệm thì cũng nắm chắc tám chín phần. Việc chỉnh sửa, trau chuốt câu chữ tăng tỷ lệ trúng tuyển của em ."
Thôi .
Là do cô quá lo lắng thôi.
Đường Niệm hạ quyết tâm, xuất file luận văn sang định dạng PDF gửi cho , kịp nộp bài đúng hạn.
Bước sang tháng Ba, tiết trời dần ấm áp hơn.
Nắng chiều oi ả, khí trong phòng thí nghiệm phần ngột ngạt, mấy nam sinh sớm bật điều hòa.
Đường Niệm khoác thêm chiếc áo len mỏng bên ngoài, chống cằm ngoài cửa sổ.
Những hàng liễu lầu nhú lộc non mơn mởn, bầu trời trong vắt như gột rửa. Dưới sảnh tòa nhà nghiên cứu khoa học, một hàng dài sinh viên trẻ trung, tràn đầy năng lượng đang tụm năm tụm ba xếp hàng. Đông như , là hoạt động gì đây?
Một lát , Đường Niệm mới nhớ hôm nay là ngày thi phỏng vấn nghiên cứu sinh.
Tầm năm ngoái, cô cũng giống như các đàn em lầu, hớt hải chạy ngược chạy xuôi khắp các phòng giáo sư để tìm hướng dẫn, nộp hồ sơ và phỏng vấn.
Cô bỗng nhớ đến cô em khóa mà từng kèm cặp.
Nghĩ ngợi một lúc, cô lấy điện thoại nhắn tin hỏi thăm.
Bánh Donut: [Em ơi, trường em kết quả phỏng vấn ?]
Triệu Thục Lan nhận tin nhắn lúc đang đắp mặt nạ, ngả lưng sô pha thưởng thức màn kịch "Cha hiền con thảo" hấp dẫn.
Nhà họ Trần từ lúc ăn Tết xong đến giờ chẳng ngày nào yên . Khởi nguồn từ việc Triệu Tri Duật từ chối suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh, khăng khăng đòi ký hợp đồng với công ty giải trí để dấn showbiz. Bố Trần nhất quyết đồng ý, thế là hai cha con cãi ỏm tỏi suốt nửa tháng trời vẫn ngã ngũ.
" thấy phản ! Không lo học hành chỉ ba cái trò xằng bậy. Anh xem những chuyện mấy năm nay xem.” Bố Trần đếm ngón tay liệt kê tội trạng của con trai: "Lớp một đòi học múa ba lê, lớp ba đòi học nhạc, thi năng khiếu đỗ đại học đòi chuyển ngành. Giờ vất vả lắm mới suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh, đòi bỏ để showbiz. Showbiz cái nỗi gì? Biết thế ngày xưa cho chơi bời mấy thứ vớ vẩn đó. Anh cứ lo học hành đàng hoàng cho là hơn tất cả!"
So với giọng điệu gay gắt của Bố Trần, giọng điệu phản bác của Triệu Tri Duật, đang nghiêm trang một bên, rõ ràng yếu ớt hơn hẳn: "Con trò xằng bậy, con nghiêm túc mà."
"Không .” Trần Đắc Tiến tức giận đến mức râu vểnh cả lên, mắt trợn trừng: "Dù thực sự showbiz thì cũng đợi nghiệp Tiến sĩ xong . Giờ mới mỗi cái bằng cử nhân, đó chê cho là đồ 'Cửu lậu ngư' ( học hết chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc)."
Bố mà cũng từ "Cửu lậu ngư" cơ á?
Cái từ bắt trend chắc chắn là do dạy .
"Thời đại nào mà bố còn mang cái tư tưởng 'chỉ con đường học vấn' đó nữa. Bill Gates bỏ học Harvard khởi nghiệp thành tỷ phú thế giới đấy thôi, còn Steve Jobs, Mark Zuckerberg nữa... Những thực sự mạnh mẽ chẳng bao giờ quan tâm đến bằng cấp. Hơn nữa, mặt bằng học vấn trong giới giải trí vốn thấp, cái bằng cử nhân đại học T của con là cao chót vót . Bố xem đỉnh lưu nào học đến Tiến sĩ ?"
"Đừng mấy cái lý lẽ vớ vẩn với . Người khác thế nào quan tâm, nhưng nhà họ Trần ba đời mười mấy , bằng cấp thấp nhất cũng là Thạc sĩ, phép ngoại lệ!"
Triệu Tri Duật lí nhí lầm bầm: "Thế thì con nhà họ Trần, con mang họ Triệu cơ mà."
"Họ Triệu càng . Cứ lấy ví dụ , một bà nội trợ hơn năm mươi tuổi, một chữ bẻ đôi ..."
Triệu Thục Lan đang đắp mặt nạ ở bên cạnh đạp mạnh cho ông một cước: "Ông dạy con thì cứ dạy, lôi gì. Ông mới là cái đồ một chữ bẻ đôi !"
" dùng biện pháp đòn bẩy đấy, dìm mới khen .” Trần Đắc Tiến vội vàng xoa dịu vợ, sang con trai với vẻ mặt nghiêm nghị: "Mẹ xuất là dân thể thao, lớn tuổi thế mà còn nỗ lực thi đỗ nghiên cứu sinh, tiếp tục học hành thì mà coi ?"
Gì cơ?
Mẹ đỗ nghiên cứu sinh á?
Dạo gần đây Triệu Tri Duật bận nhạc nên về nhà. Năm ngoái Triệu Thục Lan thi cao học, còn tưởng bà đùa, ai ngờ mới nửa năm mà bà đỗ thật .
Triệu Tri Duật chút dám tin: "Mẹ, đỗ nghiên cứu sinh thật ạ?"
Triệu Thục Lan mỉm : " thế."
Triệu Tri Duật: "Mẹ đỗ trường nào ạ?"
Triệu Thục Lan: "Đại học T."
Triệu Tri Duật càng sốc hơn: "Mẹ mà cũng đỗ Đại học T cơ á!"
Triệu Thục Lan: "...Học viện Thể thao bên cạnh."
"..." Triệu Tri Duật: "Thế thì đó là trường hạng ba mà ?"
Câu khiến Trần Đắc Tiến vô cùng phật ý: "Trường hạng ba thì . Ở tuổi của , thể lực và tinh thần bì với bọn thanh niên các . tinh thần hiếu học đáng khen ngợi, thi đỗ trường hạng ba cũng là xuất sắc , là tấm gương sáng cho các noi theo đấy."
Triệu Tri Duật giơ ngón cái về phía : "Mẹ giỏi quá."
Thôi xong, kiểu thì chính thức trở thành "vùng trũng học vấn" của cả nhà .
Lại chuẩn tinh thần khinh bỉ tiếp thôi.
Lúc Trần Tri Lễ về đến nhà, cả nhà đang tâng bốc xinh và tiến thủ của lên tận mây xanh.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Trần Đắc Tiến sang: "A Lễ về đấy , mau qua đây, khuyên em trai con từ bỏ mấy cái suy nghĩ viển vông đó ."
Trần Tri Lễ bước nhà, cởi áo khoác ngoài đưa cho giúp việc: "Nó trưởng thành , khả năng tự phán đoán, con cũng vô ích."
Triệu Tri Duật: "Nghe sự giác ngộ của trai con kìa."
"Nghe cái gì mà . Bằng tuổi , trai đăng mấy bài báo cáo khoa học quốc tế đấy. Anh xem , chẳng cái tích sự gì, lo việc đàng hoàng đòi nổi tiếng. Cạo đầu lên chùa Phổ Đà tu cho xong!"
"Thì vì con học tiếp nữa nên mới rẽ hướng chứ. Hơn nữa, con chỉ là suông , bài hát mới của nhóm con sắp phát hành ."
"Được, nếu thực sự quyết tâm thì cũng cản. Anh tự mà , đừng lấy một đồng nào của nhà , cũng đừng mượn danh tiếng của . Để xem bản lĩnh của đến ."
Triệu Tri Duật bật dậy, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
Ba còn len lén thăm dò sắc mặt. Xem quyết tâm thật , thà cắt đứt quan hệ với gia đình, lập quân lệnh trạng cũng quyết nghỉ học để bước chân giới giải trí!
Trần Tri Lễ chớm chút kính nể, định khen em trai bản lĩnh. Nào ngờ vị thiếu gia quen sống trong nhung lụa cúi đầu, xìu mặt xuống: "Con vẫn cần bố đầu tư chút vốn khởi nghiệp."
Cậu ngốc. Làm âm nhạc tốn kém lắm chứ đùa. Chỉ dựa cái công ty quản lý cùi bắp của thì đào tài nguyên . Những lúc then chốt vẫn nhờ gia đình mới chắc cốp.
Bây giờ cho oai là ký hợp đồng với công ty quản lý, nhưng thực chất cửa công ty còn bước qua, tất cả chỉ là bàn bạc giấy. Giai đoạn còn MV, chạy đôn chạy đáo quảng bá bài hát các nền tảng âm nhạc. Không tiền thì mà tiếp cận với thị trường.
Trần Đắc Tiến hừ lạnh, ông ngay là sẽ như thế mà: "Đầu tư cũng , lấy bằng Tiến sĩ về đây đổi."
Triệu Tri Duật: "Đợi đến lúc đó thì muộn mất , nổi tiếng tranh thủ lúc còn trẻ chứ bố. Năm nay con 21 tuổi coi là nghề muộn , đợi học xong Tiến sĩ thì 30 tuổi, lúc đó thì kiếm fan hâm mộ nữa?"
Trần Đắc Tiến sầm mặt: "Chuyện đó quan tâm."
Cuộc đàm phán gia đình coi như thất bại t.h.ả.m hại. Hai cha con vẫn giữ thế giằng co, ai chịu nhường ai, khiến cho bầu khí bàn ăn cũng trở nên gượng gạo, căng thẳng.
Tất nhiên, sự căng thẳng đó ảnh hưởng đến Triệu Thục Lan. Bà vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi thi đỗ cao học. Xem xong vở kịch "Cha hiền con thảo", bà bỏ mặc hai cha con đang hầm hầm tức giận, sang khai thác chuyện đời tư của Trần Tri Lễ: "Cái cô gái con bảo theo đuổi ..."
Bà ngừng chừng hai giây, nhận lỡ lời bèn vội vàng sửa : "Cái cô gái mà bạn con theo đuổi , tiến triển đến ?"
Trần Tri Lễ gắp vài lát ngó sen, chậm rãi nhả từng chữ: "Sắp ."
"Sắp !" Triệu Thục Lan kích động: "Nhanh thế cơ ! Cụ thể là đến bước nào , nắm tay ? Đưa về mắt gia đình ?"
"Dạ , nhưng cô bảo cần thời gian suy nghĩ."
Triệu Thục Lan hụt hẫng, thế mà gọi là "sắp " á.
Là sắp từ chối thì .
"Thật là, còn suy nghĩ cái gì nữa. Con trai ... nhầm, bạn của con trai xuất sắc thế cơ mà, còn suy nghĩ."
"Chắc là đang suy nghĩ xem con cái đặt tên là gì đấy ạ."
"..."
Thằng nhóc cũng tự tin phết nhỉ.
Ăn xong, Triệu Thục Lan phòng đồ lựa tới lựa lui, cuối cùng quyết định mặc một chiếc váy len màu đỏ tươi, kết hợp với đôi bốt cao bồi màu trắng và chiếc áo khoác dáng dài màu hồng phấn. Bước ngoài, bà hỏi ba đang sofa: "Ba vị soái ca, đ.á.n.h giá xem bộ đồ hôm nay của thế nào?"
Trần Tri Lễ bà chằm chằm ba giây, phát huy bản lĩnh nhận xét sắc sảo của một phản biện luận văn: "... Có mặc quần áo."
Triệu Thục Lan: "..."
Trần Đắc Tiến thì khéo léo hơn: "Bà mặc thế vẻ... hợp với khí chất ở độ tuổi cho lắm."
Triệu Tri Duật vẫn đang ấm ức vì vụ xin vốn thất bại, bèn bực bội xen : "Ý bố là đang cưa sừng nghé đấy."
Trần Đắc Tiến chẳng nể nang gì, giáng ngay một cú tát gáy con trai: "Nói năng cho đàng hoàng."
Triệu Tri Duật mếu máo QAQ: "Ý bố là mặc bộ trông trẻ trung nhiều."
Triệu Thục Lan lườm nguýt: "Ba đàn ông thô thiển các thì cái gì. Chiều nay gặp mấy cô gái trẻ, chắc chắn sẽ ăn diện thật xinh , lộng lẫy. mà ăn mặc như mấy bà thím thì ai thèm chơi với nữa, mặc thế mới ."
Đi gặp mấy cô gái trẻ?
Trần Tri Lễ nhíu mày, cảm giác chuyện đơn giản.
...
Sau khi gửi tin nhắn cho cô em khóa , Đường Niệm nhanh chóng nhận hồi âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-46-keo-vai-46.html.]
Năm Tháng Tĩnh Hảo: [Chị đỗ .]
Bánh Donut: [Vậy em chúc mừng chị nha ^v^]
Năm Tháng Tĩnh Hảo: [Cũng nhờ Tiểu Đường giúp đỡ nhiều. Hôm nay em rảnh ? Ra ngoài uống ly cà phê quen nhé? Sau chúng là hàng xóm .]
Vừa mấy hôm nay Đường Niệm cũng việc gì bận. Ở lì trong phòng thí nghiệm cũng chỉ để ngẩn ngơ, thế nên cô đồng ý.
Quán cà phê hẹn gặp khá gần trường. Lúc Đường Niệm tới nơi, vẫn đến. Cô gọi hai cốc cà phê, trong lúc chờ thì lướt xem bảng tin WeChat. Đã lâu lắm cô ngó ngàng tới WeChat, nay bỗng phát hiện Trần Tri Lễ - hiếm khi cập nhật trạng thái - đăng một bài .
Thời gian đăng là từ nửa tháng .
czl: [Cầu cứu em mạng: Một bạn của lúc đang ngủ thì cưỡng hôn, nên xử lý thế nào đây?]
Tay Đường Niệm run rẩy.
Cưỡng... cưỡng hôn?
Phía là một loạt bình luận từ hội bạn chung.
sz: [Người bạn đó là ?]
Hầu Ca: [Báo cảnh sát sếp ơi!]
Lập Trình Viên: [Mùa xuân đến , bọn biến thái bắt đầu hoành hành. Anh em nam giới nhớ bảo vệ bản , ngủ nhớ chốt cửa cẩn thận, đừng tạo cơ hội cho kẻ lợi dụng sơ hở.]
...
Đường Niệm bình luận mà chột vô cùng, dù cô cũng là thủ phạm gây hành vi đáng lên án đó. Cô bèn rụt rè để một bình luận nhằm vớt vát chút thể diện cho bản : [Chắc đến mức báo cảnh sát , cô ác ý gì?]
Hầu Ca trả lời Bánh Donut: [Cô ?]
Lập Trình Viên trả lời Bánh Donut: [Cô cô cô á?]
sz trả lời Bánh Donut: [Kẻ đó... là cô đấy chứ.]
Lưng Đường Niệm toát mồ hôi hột. Cảm giác như việc trái lương tâm bắt quả tang, cô cuống cuồng xóa ngay bình luận đăng.
Thở phào nhẹ nhõm, cô đặt điện thoại xuống. Chợt nhớ khoảnh khắc đàn ông ghé sát bên tai, mang theo thở dồn dập, đôi môi ấm áp và khô ráo.
Thình thịch, thình thịch.
Trái tim cô loạn nhịp, đập liên hồi kiểm soát nổi.
Không nghĩ nữa.
Cô nhấp một ngụm Americano đá, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang rạo rực trong lòng.
Lẩm nhẩm trong đầu ba : "Hydro, Heli, Liti, Beri, Bo, Cacbon, Nito, Oxy, Flo, Neon."
Cùng lúc đó, cánh cửa kính của quán cà phê đẩy . Một quý bà xinh trong chiếc áo khoác màu hồng sải bước bước , đưa mắt quanh quán một lượt thong thả tiến về phía cô. Dáng điệu đà, quý phái, toát lên khí chất cao sang tả xiết.
Lúc đầu Đường Niệm chú ý, cho đến khi phụ nữ xuống đối diện, cô mới kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Triệu Thục Lan đặt chiếc túi Hermès sang chiếc ghế bên cạnh, tháo cặp kính râm đen to bản sống mũi xuống, cô chằm chằm vài giây nở nụ tươi rói: "Ôi chao, xinh thật đấy, thảo nào ai mê mệt đến mất phương hướng."
"Dạ... bác tìm ai ạ?"
"Tìm cháu."
"Tìm cháu ạ?"
" thế, chào cháu, Tiểu Đường, bác là [Năm Tháng Tĩnh Hảo]."
Hả?
[Năm Tháng Tĩnh Hảo]... chẳng là cô em khóa ?
Sao biến thành một quý phu nhân thế .
Đường Niệm ngây ngốc.
[Năm Tháng Tĩnh Hảo] từng nhắc đến chuyện tuổi tác của khá lớn, nhưng trong suy nghĩ của Đường Niệm, lớn tuổi học cao học thì cùng lắm cũng chỉ trạc tuổi cô, hoặc kịch trần là ba mươi tuổi. Còn vị tỷ tỷ mặt thoạt cũng ngoài bốn mươi. Ở độ tuổi mà vẫn còn học cao học, quả thực khiến nể phục.
Đường Niệm bất giác chuyển sang dùng kính ngữ: "Chị... chị là [Năm Tháng Tĩnh Hảo] ạ?"
Tiếng "chị" ngọt ngào của Đường Niệm Triệu Thục Lan mát lòng mát : "Ôi chao, cháu cứ gọi bác là dì . Năm nay bác năm mươi tư tuổi , gọi bằng chị bảo bác cưa sừng nghé mất."
Vậy mà năm mươi tư tuổi cơ á, nhưng vóc dáng bà vẫn thon thả, làn da rám nắng khỏe khoắn, cơ bắp săn chắc, chỉ như mới ngoài bốn mươi. Bảo dưỡng thật đấy, là ngay tiền.
"Dạ, chào dì.” Đường Niệm gượng gạo: "Cháu ngờ dì ham học hỏi đến , tuổi mà vẫn thi cao học, dì thật sự lợi hại ạ."
"Ôi dào, bác về hưu rảnh rỗi sinh nông nổi thôi mà. Ở nhà mãi cũng chán, nên tính học cao học cho vui, quen thêm nhiều bạn trẻ. Bác thích chơi với bọn trẻ tụi cháu lắm, cảm giác tâm hồn cũng trẻ trung nhiều."
Đường Niệm thực lòng bái phục. Xem tư tưởng của kìa, phu nhân nhà giàu về hưu buồn chán thì học cao học, chứ ở nhà đ.á.n.h mạt chược nướng tiền.
Đường Niệm chợt nhớ : "Vậy tên Triệu Tri Duật mà dì giới thiệu cho cháu là...?"
Triệu Thục Lan: "À, nó là con trai bác."
Đường Niệm chậm chạp gật đầu, thì là con trai.
Hai con cùng học đúng là chuyện hiếm, lên báo chắc cũng thành hiện tượng mạng luôn chứ.
Khoan , con trai!
Triệu Tri Duật là con trai bà , Trần Tri Lễ là trai của Triệu Tri Duật, thì quý phu nhân mặt chẳng là...
Mẹ của Trần Tri Lễ!
Trời ơi!
A a a a... vãi.
Sao tự dưng thành buổi mắt phụ thế ?
Cô hề chuẩn tâm lý gì cả!
Đường Niệm luống cuống đến mức lắp bắp: "Dì... dì... cháu, cháu với dì..."
Triệu Thục Lan mỉm gật đầu: "Cháu đoán đúng đấy, bác cũng là của A Lễ. đừng căng thẳng, bác hổ cái. Bác đến đây, thứ nhất là để cảm ơn cháu giúp bác thi cao học thời gian qua, thứ hai cũng là nhân cơ hội quen với cháu. Chúng cứ trò chuyện thoải mái thôi, đừng câu nệ gì cả."
Làm quen với cô?
Một phu nhân nhà giàu, cựu quán quân Olympic tại hạ quen với một đứa tép riu như cô. Lẽ nào là do dạo gần đây cô quấy rối Trần Tri Lễ quá mức nên mặt con trai?
Triệu Thục Lan híp mắt cô con dâu tương lai, ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng. Thấy cô vẫn hết căng thẳng, bà bèn rút từ trong túi xách một chiếc thẻ, đẩy về phía cô.
"Cháu cầm lấy cái .” Triệu Thục Lan : "Coi như là quà cảm ơn cháu giúp đỡ bác thời gian qua, trong 5 triệu."
Bao... bao nhiêu cơ!
Đây là kịch bản "cầm 5 triệu rời xa con trai " trong truyền thuyết đấy chứ.
Đường Niệm run rẩy như lớp băng mỏng, vội vàng đẩy chiếc thẻ trả : "Dì ơi, cái cháu thể nhận ạ."
"Sao thế, chê ít ?"
"Dạ ... , là quá nhiều ạ."
"Ôi dào, nhiều , một lát nữa là bác kiếm ngay mà. Cháu cứ cầm lấy mà tiêu, coi như quà gặp mặt, đừng khách sáo."
Người giàu quả nhiên là giàu, 5 triệu mà chớp mắt cái là kiếm . Dù 5 triệu đối với bà chẳng khác gì 500 tệ, nhưng Đường Niệm vẫn cảm thấy thể nhận. Cô giúp bà cũng chỉ là tiện tay, đáng giá 5 triệu cơ chứ.
Đường Niệm kiên quyết lắc đầu: "Cháu thực sự thể nhận ạ."
Cô bé cũng nguyên tắc đấy, Triệu Thục Lan càng thêm hài lòng, rút chiếc thẻ về: "Vậy bác tiêu nhé? Lát nữa đừng hối hận đấy."
"Dì cứ tiêu ạ."
Chẳng gì hối hận cả, vô công bất thụ lộc.
Thế là Triệu Thục Lan lấy điện thoại , mở trò Đấu Địa Chủ, xông thẳng phòng VIP ném b.o.m điên cuồng. Đối thủ một lá 3, bà hào sảng quăng ngay một tứ quý, chơi dở đến mức đồng đội chọi cho hai quả cà chua thối liên tiếp.
Bà Triệu vẫn mảy may bận tâm, tiếp tục đ.á.n.h bài thả phanh. Quả nhiên ngoài dự đoán, đậu hoan hỉ nướng sạch sành sanh chỉ trong một ván đấu.
Triệu Thục Lan bình thản bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm: "Cảm giác vung tiền phá sản sướng thật đấy."
À cái ...
Đường Niệm chút bất ngờ.
"Vậy chiếc thẻ nãy của dì là..."
"Thẻ nạp đậu hoan hỉ đó, thế?"
"..."
Coi như cô gì .
"Đùa cháu chút thôi.” Triệu Thục Lan hì hì: "Sao , hết căng thẳng ?"
Đường Niệm: "..."
Nói thật là còn căng thẳng hơn .
Hai trò chuyện thêm một lúc, Đường Niệm phát hiện vị phu nhân nhà giàu cũng khá dễ gần, chuyện thú vị, tính tình hòa đồng. Thậm chí bà còn rành mấy trào lưu mạng hơn cả cô. Hoàn giống mấy phu nhân nhà giàu khinh , chỉ tiêu tiền như nước trong phim truyền hình.
Thảo nào Trần Tri Lễ trưởng thành với tính cách phóng khoáng, vô tư như . Đường Niệm thậm chí còn chút ghen tị với . Lớn lên trong một môi trường gia đình như thế chắc chắn là hạnh phúc.
Đang trò chuyện dang dở, Đường Niệm bỗng nhận một email. Đó là nhận xét của hội đồng phản biện ACL. Cô chút hồi hộp mở email xem.
Từ đầu tiên đập mắt khiến tâm trạng cô sung sướng tột độ, cô kích động bật dậy.
[Congratulations...]
Hành động bất ngờ của cô khiến Triệu Thục Lan giật nảy : "Sao thế cháu?"
"Dì ơi cháu..." Đường Niệm xúc động đến mức : "Cháu... cháu trúng tuyển ."
Cô đỗ hội nghị đầu ngành , báo cáo của cô chấp nhận.
Trời đất ơi, đầu tiên gửi bài mà cô đỗ hội nghị đầu ngành .
Hơn nữa còn chấp nhận luôn mà cần chỉnh sửa gì thêm!
Phải công nhận rằng những bài báo cáo mà Trần Tri Lễ phản biện suốt những năm qua hề uổng phí. Anh rành tâm lý của phản biện, trình bày rõ ràng điểm gây tranh cãi, khiến họ thể nào bắt bẻ nào.
Triệu Thục Lan phần hiểu: "Trúng cái gì cơ?"
"Luận văn của cháu duyệt ạ.” Đường Niệm cố kìm nén tiếng hét chói tai, cố gắng bình tĩnh : "Dì ơi, xin dì, cháu về trường một chuyến , hôm khác cháu mua sắm cùng dì ạ?"
"À , cháu việc thì cứ về .” Triệu Thục Lan : "Hay để bác bảo tài xế đưa cháu về nhé?"
"Dạ cần ạ, trường cháu ở ngay gần đây, cháu chạy bộ về còn nhanh hơn."
Dù cô trúng tuyển cái gì, nhưng dáng vẻ vội vã, niềm vui sướng hiện rõ khuôn mặt cô, Triệu Thục Lan cũng bất giác mỉm theo: "Chắc chắn là tin ."
Đường Niệm xách túi lên, mỉm : "Vâng, là tin ạ. Vậy cháu chào dì nhé."
"Tạm biệt cháu, hẹn hôm nào cùng mua sắm nhé."
Đường Niệm gật đầu thật mạnh, chạy một mạch về trường. Gió xuân hiền hòa, nắng vàng rực rỡ, làn gió dịu nhẹ mơn man mái tóc, sống mũi, và vương khuôn mặt cô.
Cảm giác như đang bước mây, nhẹ bẫng và bay bổng.
Em quản mệt nhọc vượt núi băng đèo, bởi vì đây là một tin , nên em đầu tiên chuyện là .