Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 47: Kẹo vải 47

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:45
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Niệm chạy một mạch về tòa nhà nghiên cứu khoa học, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển. Cô chẳng buồn gõ cửa mà xông thẳng phòng 601.

"Trần Tri Lễ!"

Không tiếng trả lời.

Nắng ấm rực rỡ ngoài cửa sổ, tấm rèm mỏng nhẹ bay bay. Ngoài ban công, những khóm hoa păng xê khoe sắc tím nhạt. Gió xuân mơn man mang theo những cánh hoa rơi rụng lác đác trong phòng.

Đường Niệm nắm lấy tay nắm cửa, đưa mắt quanh phòng một lượt nhưng chẳng thấy ai. Đang định đóng cửa rời thì cánh cửa phòng bên trong đột nhiên mở , một bóng dáng yêu kiều chậm rãi bước .

"Ai đấy?"

Tim Đường Niệm khẽ thót . Cô nhận đó là Lý Du Kinh trong bộ sườn xám thêu hoa màu củ đậu. Chiếc sườn xám ôm sát lấy hình mảnh mai, tôn lên vóc dáng thon thả và phong thái thanh lịch của cô . Chỉ vài sợi tóc rối bên thái dương là lòa xòa, trông như mới ngủ dậy.

Tại bước từ phòng trong?

Chẳng lẽ Trần Tri Lễ cho cô ngủ ở đây ?

Căn phòng bên trong là phòng nghỉ cá nhân, chỉ một chiếc giường đơn và một chiếc tủ quần áo nhỏ. Bình thường Trần Tri Lễ tăng ca muộn mới ngủ đó, bao giờ mở cửa cho ngoài.

Dù trong lòng đầy nghi hoặc nhưng Đường Niệm hề để lộ mặt. Cô bình thản : " tìm thầy Trần. Nếu thầy ở đây thì thôi , nhé."

"Khoan .” Lý Du Kinh gọi cô , đôi giày cao gót lộc cộc bước tới: "Tết năm nay đón giao thừa ở nhà bà nội thầy Trần đấy."

Trong đầu Đường Niệm từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Cô với cô chuyện gì?

"Rồi nữa?"

Lý Du Kinh vẫn giữ nụ mỉm môi: "Bà nội bảo, Giêng chọn ngày lành tháng sẽ qua nhà bàn chuyện cưới xin. Nếu suôn sẻ thì trong năm nay sẽ định ngày cưới luôn."

Đường Niệm suy đoán ác ý về khác, nhưng cô vẫn hiểu mục đích của những lời . Đây là cô đang khẳng định chủ quyền, cảnh cáo cô đừng phá hoại chuyện hôn sự của hai họ.

"Vậy chúc hai trăm năm hạnh phúc nhé?"

Lý Du Kinh cứ như hiểu tiếng , cô giơ cổ tay thon nhỏ lên, tự biên tự diễn: "Đây là chiếc vòng bà nội tặng . Trong lòng bà, là cháu dâu đích tôn . Nhà họ Trần coi trọng lễ giáo, gia phong nề nếp. Với tính cách của cô thì khó mà bước chân cửa nhà họ Trần ."

Đường Niệm sực nhớ đến Trần - nướng sạch 5 triệu đậu hoan hỉ. Gia phong nhà đó thực sự nề nếp thế ?

Đường Niệm chẳng đôi co với cô nữa, cô còn việc gấp , bèn tiện miệng qua loa: "Vâng, cảm ơn cô Lý bớt chút thời gian quý báu để thông báo cho . Đến lúc hai cưới, nhất định sẽ đến dự. Thôi đây."

Lý Du Kinh: "..."

"Cô đó cho .” thấy cô cứ giả ngốc giả ngơ, Lý Du Kinh khỏi bực : " đang t.ử tế chuyện với cô, cô cứ mỉa mai ."

"Cô chắc là đang mỉa mai cô chứ?" Đường Niệm thật sự buồn , con tiêu chuẩn kép cũng tài thật.

"Cô đừng giả vờ nữa. Những gia đình coi trọng gia thế như nhà họ Trần, hôn nhân của con cháu do chúng tự quyết định . Có thể thầy Trần thích cô, yêu đương với cô, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Gia đình bao giờ đồng ý cho hai kết hôn ."

Đường Niệm thản nhiên đáp: "Ai bảo kết hôn với ."

Lý Du Kinh cau mày: "Cô kết hôn với ?"

"Không . yêu c.h.ế.t sống , đồng ý thì dọa nhảy lầu. cũng dám từ chối thẳng thừng, chứ thực phiền phức lắm. Mỗi ngày đối phó với mười tám trai cao to vạm vỡ đủ mệt , lấy thời gian mà hầu hạ nữa. Nếu cô kết hôn với , trói buộc thì cũng coi như là giảm bớt gánh nặng cho , còn cảm ơn cô nữa đấy. Cô yên tâm , đám cưới của hai chắc chắn sẽ mừng một cái phong bao thật dày, cũng mặt mười tám đàn ông cảm ơn cô giúp họ bớt một tình địch."

"..."

Nhìn vẻ mặt như nuốt ruồi của Lý Du Kinh, Đường Niệm cảm thấy vô cùng sảng khoái. Vừa đầu định thì cô đ.â.m sầm một bức tường thịt.

Không từ lúc nào, Trần Tri Lễ lặng lẽ ngay lưng cô. Anh cao lớn, sừng sững che khuất bộ ánh sáng từ cửa sổ. Lại thêm bộ đồ đen từ đầu đến chân, trông đen ngòm như một bóng ma.

Mẹ kiếp, tiếng động .

Không bao nhiêu .

Nhìn thấy , đuôi lông mày Lý Du Kinh hiện lên nét đắc ý, trong lòng khấp khởi cảm giác chiến thắng.

"Thầy Trần, cả chứ. Cô học trò của thật đơn giản, cô lợi dụng đấy."

Đường Niệm: "???"

Cô tóm tắt giỏi thật đấy, bảo lợi dụng hồi nào?

Rõ ràng chỉ bảo là lốp dự phòng thôi mà.

Không là do chột hổ, Đường Niệm né tránh ánh mắt của , lẳng lặng lùi góc tường, lưng về phía .

Trần Tri Lễ chằm chằm cái ót tròn vo của cô, im lặng vài giây bỗng bật : " ."

Lý Du Kinh ngỡ ngàng: "Anh á?"

Quả nhiên là thấy .

Tai Đường Niệm nóng râm ran. Cô cảm giác hổ y hệt như lúc vệ sinh bậy ngoài bụi rậm may bắt quả tang .

Kẻ "bắt quả tang" họ Trần nào đó điềm đạm "ừ" một tiếng.

Lý Du Kinh thể tin nổi, c.ắ.n chặt môi, vứt luôn cả hình tượng dịu dàng, đoan trang của : "Cô đang lừa đấy. Anh đang bắt cá mười tám tay , nãy chính miệng cô thừa nhận đấy."

Đường Niệm mím môi.

Nếu cô mà lợi hại đến thì mở tiệm bán vịt Tuyệt Vị từ lâu , rảnh đây dây dưa với cô chứ.

"Không cả.” đôi mắt sâu thẳm của đàn ông cụp xuống, vẻ mặt dường như chút cô đơn, giọng trầm ấm hẳn : "Chỉ cần em đồng ý cho ở bên cạnh, một phần mười tám cũng cam lòng."

"..."

Đừng chứ, diễn đạt phết đấy, cứ như thể cô thực sự là khao khát nhưng thể chạm tới .

thừa là đang đùa, nhưng , trái tim nhỏ bé của Đường Niệm vẫn tranh khí mà đập thình thịch liên hồi.

Thế giới quan của Lý Du Kinh như sụp đổ: "Không chứ, bệnh ? Hay là bỏ bùa ? Hay là cô nắm thóp chuyện gì?"

Trần Tri Lễ khẽ nhếch mép: "Cũng gì, chỉ là ..."

Lý Du Kinh: "..."

Trần Tri Lễ: "Yêu cô c.h.ế.t sống ."

"..."

Anh trai , diễn sâu quá đấy!

Sắc mặt Lý Du Kinh lập tức trở nên vô cùng khó coi. Cuối cùng cô cũng nhận đang cố tình chọc tức . Hai kẻ xướng họa hùa mỉa mai cô .

Lý Du Kinh âm thầm nghiến răng, đấu hai họ nên hậm hực bỏ .

Đường Niệm đây chỉ Trần Tri Lễ móc, ngờ lúc khịa khác cũng... ngầu phết.

Lý Du Kinh rời .

Đường Niệm cũng toan bước về phòng thí nghiệm.

"Này." Trần Tri Lễ một tay đút túi quần, gọi giật cô từ phía .

"Làm gì?" Cô đầu .

"Đi ?"

"Về phòng thí nghiệm chứ ."

"Em đến tìm ?" Trần Tri Lễ hỏi.

Ồ, đúng là cô đến tìm .

Bị Lý Du Kinh chen ngang nên cô quên béng mất chuyện chính.

Cô xoay , bĩu môi: "Vốn dĩ định đến chia sẻ tin vui với , ai dè phòng chẳng thấy bóng dáng ai. Chắc mải vui bên bóng hồng nào , tự thấy nhạt nhẽo, chẳng thú vị bằng , thôi đành lui gót , kẻo rước lấy sự chê ."

Lời lẽ đầy vẻ hờn dỗi, trách móc, y hệt Lâm Đại Ngọc nhập . Trần Tri Lễ khá hưởng thụ, bật : "Được , ngoài sẽ nhớ khóa cửa."

"Cũng cần thiết." Cô hẹp hòi đến thế.

"Chúc mừng em." Trần Tri Lễ tiếp.

"Chúc mừng chuyện gì?"

Lời dứt, một bàn tay lớn áp xuống đỉnh đầu cô, xoa xoa hai cái: "Chuyện luận văn của em chấp nhận."

"Hả.” cô khó nhọc ngẩng đầu lên: "Sao nhanh thế?"

"Anh là tác giả liên hệ nên cũng nhận email thông báo."

"Ồ..."

Anh bình thản quá.

Lẽ nào cảm giác sung sướng khi khác gánh team ?

Được , cũng chẳng thiếu gì một bài luận văn.

Không giống cô, thấy con ch.ó ngang qua cũng khoe khoang một câu: "Tao đăng bài hội nghị đầu ngành đấy."

...

ACL - Hiệp hội Ngôn ngữ học Máy tính là một trong những hội nghị hàng đầu quy tụ những chuyên gia sừng sỏ trong lĩnh vực Xử lý Ngôn ngữ Tự nhiên - NLP, chia thành hội nghị chính và các hội nghị nhánh. Hội nghị chính năm nay tổ chức tháng 6 tại Boston. Những thể thuyết trình báo cáo tại hội trường chính đều là những nhà nghiên cứu khoa học xuất sắc nhất trong ngành. Những thành quả nghiên cứu mới nhất công bố tại hội nghị hàng năm đều khả năng định hướng sự phát triển của bộ lĩnh vực .

Sổ tay hội nghị liệt kê chi tiết các buổi báo cáo ở từng hội trường. Đường Niệm sẽ báo cáo miệng tại hội trường 4.

"Thời gian báo cáo là mười lăm phút. Em cần chuẩn slide, nội dung trọng tâm là thuật toán cốt lõi và điểm mới lạ trong nghiên cứu của em. quan trọng nhất là phần PR, tức là về bối cảnh nghiên cứu, tiềm năng phát triển... Mục đích chính của việc tham gia những sự kiện là giao lưu kết nối, để các chuyên gia đến , trao đổi nguồn lực, thảo luận hợp tác. Tất nhiên, chuyện hợp tác thì tụi kham nổi, nhờ sếp Trần tay. Mà đúng , sếp em?"

Đường Niệm suy nghĩ một lát đáp: "Chắc . Anh bận lắm, chắc thời gian."

"Hả, thế thì em mất một chỗ dựa vững chắc !"

Đường Niệm xòa: "Em định kết giao với chuyên gia, em chỉ mở mang tầm mắt thôi."

"Thế cũng . Dù em mới học thạc sĩ năm nhất, vẫn còn nhiều cơ hội.” Đại sư tỷ tiếp: "Sau phần báo cáo sẽ là phần hỏi đáp. Tốt nhất em nên chuẩn sẵn vài câu hỏi. Khách mời đến từ khắp nơi thế giới, nhiều tiếng Anh khó lắm. Lúc đó em đang căng thẳng nên dễ quên từ. Vậy nên cứ chuẩn vài câu trả lời cho chắc ăn, đến lúc đó chỉ cần bắt từ khóa là ."

Đại sư tỷ tận tình truyền đạt kinh nghiệm tham dự các hội nghị học thuật tích lũy trong năm năm học tiến sĩ của .

Đường Niệm gật gù, ghi chú tất cả những điểm quan trọng chị .

Hai tháng , một ngày đầu hè đầy nắng, Đường Niệm lên chuyến bay thẳng tới Boston.

Đi cùng cô còn một chị khóa ở phòng thí nghiệm bên cạnh và giáo sư Tuân, hướng dẫn của chị .

Trần Tri Lễ cùng. Một phần vì dự án Thần Nông sắp bước đợt kiểm tra đ.á.n.h giá, thể vắng mặt. Một phần khác là vì đối với đa những "tay mơ" trong giới nghiên cứu, hội nghị là cơ hội để quen với các "ông lớn". với một "ông lớn" như thì việc tham gia chẳng mấy quan trọng. Thậm chí còn từ chối cả lời mời diễn giả khách mời, quả là một kẻ cứng đầu ngang bướng.

Đường Niệm đặt quá nhiều kỳ vọng chuyến . Cô chỉ xem đây là cơ hội mở mang tầm mắt, tìm hiểu các xu hướng nghiên cứu mới. Nếu may mắn quen với vài cùng chung chí hướng thì càng , còn thì cứ xem như một chuyến du lịch bằng tiền công .

Phải công nhận ban tổ chức chịu chi thật. Ăn ở tại khách sạn năm ở khu du lịch nổi tiếng, hội trường là một trung tâm triển lãm khổng lồ. Ước tính chi phí thuê địa điểm và phòng view sông thôi cũng là một con khổng lồ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-47-keo-vai-47.html.]

Phòng của Đường Niệm tầng 37, là một phòng suite với cửa sổ kính sát trần rộng lớn. Từ đây thể phóng tầm mắt bao quát khung cảnh mênh mông, ngắm trọn bầu trời xanh biếc.

Hội nghị kéo dài trong năm ngày, bao gồm lễ khai mạc, lễ bế mạc, ba buổi diễn thuyết chuyên đề, các buổi báo cáo miệng và triển lãm poster tại các hội trường nhánh. Ngày cuối cùng sẽ lễ trao giải thưởng Luận văn Xuất sắc nhất.

Đường Niệm theo chân các tình nguyện viên tất thủ tục đăng ký, nhận quà lưu niệm và vé cửa. Khi cô bước trong thì gọi .

"Chị Đường Niệm ạ?"

Ban đầu, cô cứ ngỡ là nhân viên ban tổ chức, nhưng khi ngoảnh , cô thấy một cô gái trẻ châu Á.

" là chị ! Em thấy chị ở sân bay nhưng cứ ngỡ là nhận nhầm . Không ngờ đúng là chị thật, hu hu hu, cuối cùng cũng gặp nhà ."

Cô bé xúc động chạy ào tới ôm chầm lấy cô.

Đường Niệm nhớ .

Đây là cô bé chuyên hệ thống giao phối cho ch.ó máy mà Đường Niệm quen trong kỳ nghỉ đông khi luận văn tại công ty Trần Tri Lễ. Sau đó hai cũng gặp ở nhà ăn, từ lạ thành quen, từng trò chuyện với vài .

Cô nàng tên là Vưu Vận.

"Em cũng đến đây để báo cáo miệng ?"

"Em bản lĩnh đó, là giáo sư của em đấy, cô là diễn giả khách mời. Em chỉ là con 'kẻ bám đuôi' học thuật theo ăn chực uống ké thôi."

Hóa vị "đại ca" mà Trần Tri Lễ tiến cử cho ban tổ chức khi từ chối diễn giả khách mời chính là giáo sư của Vưu Vận.

Thế giới của các "đại ca" quả là nhỏ bé thật.

"Vậy cũng coi như là em vớ bở ."

"Vớ bở gì chứ, em thà còn hơn.” Vưu Vận than thở: "Ở chung phòng với giáo sư đáng sợ lắm chị ơi. À đúng , chị ăn cùng em ?"

"Được chứ."

Cô cũng quen thuộc nơi lắm, thêm cùng càng vui.

Vưu Vận là một cô bé hoạt bát, đường cứ liến thoắng ngừng: "Em đến đây hai hôm , dạo một vòng, lát về em gửi cẩm nang du lịch cho chị nhé. À, buffet của khách sạn ngon lắm chị ạ, tuyệt vời luôn, đầu bếp chuẩn năm đấy. Đặc biệt là món cá hồi, tươi roi rói, chị nhất định thử."

Đường Niệm đồng ý.

Để tiếp đãi các vị khách từ khắp nơi thế giới, nhà hàng buffet phục vụ vô cùng phong phú, từ món Á, món Âu, đến cả ẩm thực Tây Ban Nha, món gì cũng .

Đường Niệm theo chân Vưu Vận lấy vài món tráng miệng và cá hồi mà cô nàng gợi ý.

Hai chọn một bàn sát cửa sổ. Đường Niệm tranh thủ chụp một bức ảnh gửi cho Trần Tri Lễ: [Đồ ăn ở đây phong phú lắm ạ.]

Đợi một lúc thấy trả lời.

Cô bỗng nhớ Boston lệch múi giờ với Trung Quốc. Bây giờ bên đó chắc đang là hơn 4 giờ sáng, chắc chắn vẫn dậy.

Thế là cô nhắn thêm một câu: [Chúc ngủ ngon.]

Vừa đặt điện thoại xuống, cô bắt gặp ánh mắt Vưu Vận đang chằm chằm, nụ môi vẻ ranh mãnh: "Đang nhắn tin cho sếp Trần đấy ?"

Đường Niệm gắp một miếng cá hồi: "Chỉ là báo cáo tình hình thôi."

Vưu Vận bĩu môi: "Xì, lúc em báo cáo tình hình cho giáo sư của em, mặt mũi bao giờ biểu cảm như chị ."

Đường Niệm thắc mắc: "Mặt chị ?"

"Hơi..." Vưu Vận ngập ngừng một thoáng: "Say đắm."

Bị cô nàng trêu chọc, Đường Niệm đỏ bừng cả mặt, chẳng do cay do ngượng: "Em đừng linh tinh."

Vưu Vận mang vẻ mặt hiểu rõ chuyện: "Thôi nào, đừng giấu giếm nữa, em thấy hết , yên tâm , em sẽ giữ bí mật cho hai ."

Đường Niệm: "Em thấy gì cơ?"

Vưu Vận: "Thấy chị hôn sếp trong phòng việc chứ gì, em còn chụp ảnh nữa kìa."

"Khụ..." Đường Niệm suýt sặc miếng cá hồi.

"Ha ha ha ha.” vẻ mặt hoảng hốt của Đường Niệm, Vưu Vận nhịn : "Em lừa chị đấy, em chụp . mà em thấy thật, trò đùa của mấy cặp đang yêu, em hiểu mà."

Đang yêu á...

Vậy là bọn họ thể hiện rõ ràng lắm ?

Trên đường về phòng, Đường Niệm cứ vương vấn mãi câu đó.

Chị khóa phòng bên cạnh theo giáo sư đến gặp một vị giáo sư Mỹ. Cô chẳng quen ai, bèn quanh quẩn trong phòng khách sạn một lúc lâu. Trời bên ngoài tối mịt nhưng cô vẫn buồn ngủ. Trong phòng ngột ngạt, cô bỗng ngoài dạo một chút.

khi cô , Trần Tri Lễ dặn dò kỹ lưỡng rằng an ninh ở nước ngoài như trong nước, nhất định ngoài một khi trời tối. Thế nên cô cũng e ngại dám .

Ở Trung Quốc chắc trời sáng .

Chẳng Trần Tri Lễ dậy .

Điện thoại vẫn im lìm, tin nhắn mới nào.

Dậy chẳng trả lời cô chứ?

Thật là.

Rõ ràng miệng theo đuổi cô, nhưng thực tế thì bận tối mắt tối mũi chẳng thấy mặt mũi .

Cái bọn nghiên cứu khoa học ế là .

Đường Niệm cảm thấy dạo nhớ nhiều, bèn quyết định tập bài báo cáo oral ngày mai để đ.á.n.h lạc hướng bản .

định mở máy tính lên thì điện thoại trong túi bỗng rung bần bật, gọi đến.

Đường Niệm cầm lên xem, là Trần Tri Lễ.

Cô vội vàng xua tan mớ cảm xúc hỗn độn nãy: "Anh dậy ?"

"Vẫn ngủ."

Cô định hỏi tại ngủ mà trả lời tin nhắn của cô.

"Xuống lầu ."

"..."

Các cuộc gọi của Trần Tri Lễ luôn ngắn gọn: “Qua đây", “Xuống lầu", “Đi công tác", súc tích, thẳng vấn đề, nửa lời thừa thãi.

mỗi lệnh như đều đồng nghĩa với việc sắp xếp xong xuôi kế hoạch tiếp theo.

Trong lòng Đường Niệm bỗng dấy lên một linh cảm. Cô lao ban công, rướn xuống . Lúc cô mới nhận nhược điểm của việc ở tầng cao: trời tối đen như mực, chẳng thể nào đó .

cô vẫn vội vã khoác thêm áo, vớ lấy thẻ phòng chạy ngay xuống.

Người đàn ông ánh đèn đường vàng vọt, dáng cao lớn. Trông vẻ mệt mỏi, chiếc áo sơ mi trắng thẳng thớm buông hờ hai cúc, áo vest đen vắt hờ tay. Anh mang theo nhiều hành lý, chỉ một chiếc vali 20 inch bên cạnh.

Giây phút thấy , cảm xúc trong cô như một trận đại hồng thủy trào dâng, thể nào kiềm chế nổi nữa, cô lao tới ôm chầm lấy .

Trần Tri Lễ chắc đợi một lúc, quần áo lạnh ngắt, thoang thoảng mùi gỗ thông tuyết rơi. Thế nhưng thở phả xuống ấm nóng rực rỡ, hẳn là hối hả tới đây.

Đường Niệm vùi đầu n.g.ự.c , tham lam ấm từ : "Sao tới đây?"

"Bởi vì nhớ từng rằng nếu bài báo cáo của em duyệt, em chuyện với . Cho nên đến để xem rốt cuộc em gì."

Anh lên kế hoạch từ , sẽ bay sang ngay khi kết thúc buổi báo cáo dự án. Vé máy bay đặt sẵn, lúc Đường Niệm nhắn tin thì ở sân bay .

Đường Niệm khẽ ngẩng mặt lên. Ánh mắt đàn ông sâu thẳm, chằm chằm cô.

Không gian chìm tĩnh lặng.

Đến cả thở cũng trở nên rón rén.

Cô ngập ngừng: "Thật em chuyện ..."

chuyện , nhưng căng thẳng thế , tim đập thình thịch liên hồi.

Cô chẳng đang căng thẳng vì điều gì.

Trần Tri Lễ bày tỏ rõ ràng với cô .

Không chỉ bằng lời , mà bằng cả hành động.

Anh ngại đường xá xa xôi, vượt nửa vòng trái đất tới đây, yêu ghét đều rạch ròi, cô còn sợ điều gì nữa?

Chỉ còn cách một lớp giấy mỏng, chỉ cần đưa tay chọc thủng là .

Anh ở ngay mắt, chỉ cần dũng cảm thêm một chút thôi, sẽ là của cô.

nhiều, nhiều điều với , nhưng nhất thời chẳng bắt đầu từ .

Thực chung quy cũng chỉ là một câu.

Em cũng thích .

Mất tám năm trời một vòng lớn, vẫn chỉ .

"Sao cơ?" Trần Tri Lễ tiến gần từng bước một. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường chiếu rọi khiến ngũ quan càng thêm sâu sắc: "Em gì, đang đây."

"Chuyện là... cái gối tựa hình rồng phun lửa trong văn phòng , thể tặng em ?"

"..."

"..."

"..."

Bầu khí đóng băng suốt ba phút liền. Cô chỉ trơ mắt quai hàm Đại ma vương nghiến chặt hết tới khác, sắc mặt càng lúc càng tối sầm.

"Đường Niệm.” từ từ thở hắt một , bỗng bật . tiếng u ám đến sởn gai ốc: "Mẹ kiếp, nhất em đừng thách thức giới hạn chịu đựng của . Sự kiên nhẫn của cạn kiệt đấy."

Xong xong , cái tội ăn lung tung.

Lần dẫm trúng mìn thật .

Đường Niệm sợ hãi tột độ: "Không... , thực là do em căng thẳng, đùa một chút cho khí bớt ngột ngạt thôi. Chứ em thực sự con rồng phun lửa đó ."

"Thế rốt cuộc em cái gì?" Anh từng bước ép sát, dồn cô góc tường lạnh lẽo.

"Em..." Giọng cô run rẩy, bụng cũng bắt đầu đau vì quá căng thẳng. Cuối cùng, cô nhắm mắt , siết chặt hai tay: "Em ."

"Vậy em cho ?"

 

 

Loading...