Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 48: Kẹo vải 48

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:46
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhớ những chuyện xảy trong thời gian , Đường Niệm vẫn cảm giác như đang mơ. Mãi cho đến giây phút phong trần mệt mỏi xuất hiện bên cạnh, cái cảm giác mơ hồ, thực mới dần dần tan biến.

Hốc mắt cô cay xè, bàn tay ngừng nắm chặt siết chặt hơn nữa.

thế nào chăng nữa, chuyện năm xưa cũng là của cô. Vì sự ích kỷ của bản , cô tiếp cận , cũng vì lý do cá nhân mà gây tổn thương cho .

Trần Tri Lễ là thế giới tinh thần phong phú nhất mà cô từng gặp.

Anh bao giờ chông chênh, cũng chẳng khi nào mất phương hướng. Một khi xác định mục tiêu, luôn trở thành tâm điểm của ánh , còn cô, giỏi lắm cũng chỉ xứng đáng vỗ tay khán đài.

Sự nghiệp, tiền bạc, và cả lòng kiêu hãnh ngút trời của , tất cả dường như đều nên đặt lên cô mới .

Nếu tha thứ cho cô, âu đó cũng là lẽ thường tình.

Anh quyền hận cô, và lý do chính đáng để buông bỏ một đứa con gái bất tài t.h.ả.m hại như cô. Thế nhưng, . Anh để cô hiểu rằng, sẽ luôn phía hậu phương vững chắc cho cô, rằng cô sẽ bao giờ đơn độc chiến đấu.

Làm cô xứng đáng với tình cảm sâu đậm nhường .

tài đức gì mà khiến khắc cốt ghi tâm suốt ngần năm.

Đường Niệm lặng lẽ chờ đợi hồi lâu mà vẫn thấy lên tiếng, chẳng đoán nổi đang nghĩ gì.

Cô bắt đầu thấy căng thẳng, khóe môi mím chặt. Đôi mắt cố kìm nén chất chứa kỳ vọng. Không liệu hối hận nữa.

Một giây, hai giây, ba giây.

Không gian xung quanh yên ắng đến đáng sợ.

Đường Niệm ngước mắt lên mặt, giọng mang chút hờn dỗi: "Sao gì thế."

Trần Tri Lễ nhướng mày: "Anh gì cơ?"

Đường Niệm ngơ ngác.

Sao cư xử thế chứ.

Đáng lẽ lúc thốt vài câu mang tính nghi thức như "Được thôi", “Chúng hẹn hò nhé", “Mình yêu ", "Làm bạn gái nhé" gì gì đó chứ.

Anh chẳng chẳng rằng, cứ Trăn Trăn thế , thật sự hổ.

Đường Niệm cụp mắt xuống, giọng điệu lộ rõ vẻ bất mãn: "Thì ít nhất cũng đáp lời em chứ, bạn trai em , dù từ chối thì cũng nên mở lời cho ."

Giọng cô mềm nhũn, mềm đến mức khiến trái tim tan chảy thành nước. Thế nhưng vị sếp Trần nào đó mang thù dai, chẳng hề d.a.o động, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đáp trả: "Ồ, xin từ chối..."

Đường Niệm: "?"

Cô trừng mắt : "Anh dám!"

Điệu bộ hung dữ đáng yêu cuối cùng cũng khiến Trần Tri Lễ nhịn mà bật . Anh kéo cô lòng, thì thầm bên tai cô: "Anh trả lời em từ lâu ."

Hàng mi Đường Niệm khẽ rung: "Từ lúc nào cơ?"

"Lúc em say rượu đến nhà đấy."

"A, em chẳng nhớ gì cả. Anh gì thế?"

"Anh , chỉ cần em đầu , em sẽ luôn thấy ."

Sau khi câu trả lời chắc nịch từ .

Chẳng hiểu khóe mắt Đường Niệm cay xè, những giọt nước mắt lăn dài má. Cô xúc động đến mức năng lộn xộn: "Em xin , là do em ."

"Chuyện cũ thì bỏ qua ."

Quần áo lạnh ngắt, nhưng vòng tay ấm áp như một lò sưởi, và cũng vững chãi như một ổ khóa, khóa chặt cô lòng.

Đường Niệm nức nở ngừng. Từ đến giờ cô hề là đứa mít ướt đến , nước mắt cứ như dòng suối bao giờ cạn.

Trần Tri Lễ ôm trọn cô, đôi môi mỏng áp sát tai cô, nhẹ giọng hỏi: "Sao tự nhiên mau nước mắt thế ?"

"Em ."

Sau khi bình tĩnh , Đường Niệm lí nhí phản bác.

"Rõ ràng là em đang vui mà."

" là đáng vui mừng thật, dù em cũng một đàn ông xuất sắc như cơ mà."

Đường Niệm giơ tay đ.á.n.h yêu một cái: "Đồ hổ."

Trần Tri Lễ khẽ , nắm lấy tay cô đút túi áo : "Được , trời lạnh, mau về thôi."

Trần Tri Lễ thực sự buồn ngủ, quầng thâm mắt hiện rõ. Chuyến bay dài mười mấy tiếng đồng hồ ngủ nghỉ, giờ đây khi căng thẳng trút bỏ, sự mệt mỏi cũng theo đó ập đến.

Vậy là hai chính thức quen ? Trông vẻ mệt, với tư cách là bạn gái, cô nên gì đây?

Đường Niệm nuốt nước bọt, hỏi : "Anh đặt khách sạn ?"

Trần Tri Lễ đáp: "Chưa."

Vừa xuống máy bay lao thẳng đến đây, thời gian mà đặt phòng.

Đường Niệm: "Không khách sạn còn phòng trống , hỏi xem nhé."

Trần Tri Lễ: "Được."

Đã tám giờ tối, gió biển nhè nhẹ thổi qua những đóa tường vi đang nở rộ hàng rào và bãi cỏ cắt tỉa cẩn thận chân khách sạn.

Nhiệt độ ở Boston thấp hơn Bắc Kinh một chút.

Hai sánh bước trong, tiếng bánh xe vali lăn mặt đường lát đá xanh phát những âm thanh trầm đục.

Đường Niệm hỏi: "Anh ăn tối ?"

Trần Tri Lễ: "Ăn một chút máy bay ."

Đường Niệm "" một tiếng.

Vậy là coi như ăn .

Người kén chọn như Trần Tri Lễ thể coi suất ăn máy bay là bữa tối . Cũng buffet của khách sạn mở cửa đến mấy giờ, lát nữa gọi điện đặt đồ ăn mang lên phòng mới .

Vào đến đại sảnh, Đường Niệm tiến tới quầy lễ tân hỏi xem còn phòng trống . Cô nhân viên lễ tân lịch sự trả lời: "Xin quý khách, lượng khách tham dự hội nghị khá đông nên khách sạn chúng hết phòng ạ."

Hết phòng !

Một phân cảnh đậm chất phim thần tượng.

Im lặng một lúc.

Đường Niệm cố vẻ ngượng ngùng: "Hết phòng ạ."

Trần Tri Lễ: "Ừ."

"Thế thì..." Cô ngập ngừng một lát, lên tiếng: "Hay là sang phòng em ngủ tạm một đêm nhé."

Nghe cô cố tình uốn éo cái giọng điệu điệu chảy nước , Trần Tri Lễ nhịn mà bật khúc khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-48-keo-vai-48.html.]

Thôi , câu vẻ ám thật, tự nhiên mang cái cảm giác mờ ám kiểu "Anh chỉ ngủ thôi chứ ". Dù họ cũng mới chính thức yêu , giữ giá một chút chứ.

Thế là cô vội vã đính chính: "Phòng em là phòng suite, em sẽ bảo khách sạn kê thêm một chiếc giường ở ngoài phòng khách cho , ?"

Trần Tri Lễ vẫn nhịn : "Được."

Đường Niệm mím môi, dẫn trong.

Trần Tri Lễ đủng đỉnh theo cô lên tầng 37. Cô mở cửa, cắm thẻ phòng thì đập ngay mắt là chiếc vali mở toang hoác giữa phòng khách, quần áo, đồ ngủ, thậm chí cả đồ lót vứt la liệt đó.

Ôi trời đất ơi.

Hình tượng dịu dàng, ngoan hiền, xinh , đoan trang của cô sắp tan tành mây khói !

Không một chút do dự, Đường Niệm đóng sầm cửa đ.á.n.h "rầm" một tiếng. Cô cuống cuồng vơ vét, nhét tất tần tật đống đồ lộn xộn vali, đẩy tọt xuống gầm giường mới mở cửa đón .

Trần Tri Lễ xoa xoa cái mũi va đập, cũng hề tức giận: "Dọn dẹp xong ?"

Đường Niệm gượng: "Lúc nãy vội quá, kịp dọn."

Bình thường cô bừa bộn thế .

Thật đấy!

Trần Tri Lễ bước nhà, treo áo khoác lên giá. Anh đảo mắt quanh một vòng. Đây là một căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách, trong phòng khách trang màn hình máy chiếu lớn và ghế sô pha.

Đường Niệm nhấc máy gọi dịch vụ phòng yêu cầu một bộ đồ dùng cá nhân: "Hay là tắm , em gọi đồ ăn tối , lát nữa tắm xong chắc đồ ăn cũng tới."

Trần Tri Lễ gật đầu, cầm quần áo bước phòng tắm.

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ chìm trong bóng tối tĩnh mịch, màn đêm buông xuống từ lâu.

Bầu khí trong phòng càng thêm yên ắng, chỉ tiếng nước chảy rào rào từ phòng tắm. Vách ngăn phòng tắm của khách sạn bằng kính mờ, nước bốc lên ngưng tụ thành những giọt sương, lăn dài mặt kính.

Xuyên qua lớp kính, cô thể thấp thoáng thấy đường nét cơ thể săn chắc của đàn ông ẩn hiện trong màn nước mờ ảo.

Mặt Đường Niệm bỗng chốc nóng bừng. Cô áp mu bàn tay lên má để hạ nhiệt, cắm mặt điện thoại nhằm phân tán sự chú ý, dám sang hướng đó nữa.

Vưu Vận nhắn tin cho cô: [Trời ơi chị ơi, em thấy sếp Trần ở sảnh. Anh đến tìm chị đúng ? Tổng tài bá đạo theo đuổi vợ, motif em xem cả trăm cũng chán, ngọt lịm tim luôn a a a a, trong đầu em tự vẽ hẳn cuốn tiểu thuyết 30 vạn chữ đây ha ha ha.]

Đường Niệm: "..."

Cô nhóc đúng là cái loa phóng thanh, chuyện gì cũng qua mắt cô nàng.

Sợ hỏi han tới tấp, Đường Niệm dám trả lời, lặng lẽ cất điện thoại, giả vờ như đang xem tivi.

Trên màn hình là mấy câu tiếng Anh lèo nhèo mà cô chẳng hiểu từ nào, tâm trí cũng chẳng để ở đó, đôi tai vẫn luôn dỏng lên ngóng động tĩnh từ phòng tắm.

Một lúc , Trần Tri Lễ bước . Anh cởi trần, đầu quấn một chiếc khăn tắm, bên chỉ quấn độc chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo ngang hông. Những giọt nước đọng chiếc cổ thon dài, từ từ lăn xuống lõm xương quai xanh quyến rũ.

Đù má, đù má, đù má!

Đây là thứ mà cô nên ?

Cô suýt nữa thì kiềm chế m.á.u mũi.

Đường Niệm chợt nhớ đến những bức tượng điêu khắc Hy Lạp mang tỷ lệ vàng mà cô từng xem ở bảo tàng mỹ thuật. Từng khối cơ bắp tạo tác hảo đến mức hồi đó cô còn thắc mắc đời hình mỹ đến .

Hóa là do cô ếch đáy giếng, đời quả thực như thế.

Đường Niệm khẽ mím đôi môi khô, vội vàng ngoảnh mặt : "Cái đó... ... mặc thêm chút áo quần ."

"Ồ, đồ ở trong vali.” Trần Tri Lễ ung dung bước tới, mở vali, lấy một chiếc áo phông đen tròng . Xong xuôi, định cởi dây thắt áo choàng tắm.

Đường Niệm sợ hãi đến mức hai mắt trợn trừng: "Khoan , ... ... định gì?"

"Mặc quần áo chứ gì. Chẳng em bảo mặc thêm quần áo ?"

" em bảo quần giữa chốn đông thế !"

Trần Tri Lễ cũng tỏ vẻ vô tội: "Khách sạn chỉ chừng gian, thế em bảo ?"

Đường Niệm chỉ tay về phía phòng tắm: "Anh... phòng tắm ."

"Vừa mới tắm xong, trong phòng tắm nước, đó xong thì quần áo cũng ướt sũng mất."

"Vậy ..." Đường Niệm c.ắ.n môi, hàng mi rung lên bần bật: "Anh phòng ngủ cũng , tóm thể ở phòng khách ."

Trần Tri Lễ khẽ nhướng mày, chậm rãi : "Dù đây là khách sạn, nhưng phòng bên trong suy cho cùng cũng là nơi em ngủ, em cho phép, dám tùy tiện bước ."

Đường Niệm: "..."

Lúc thì bày đặt giữ ý tứ.

Thay quần áo mặt cô thì thấy là bất lịch sự chắc?

Trái tim Đường Niệm như nhảy khỏi lồng ngực, cô mặt : "Anh... , em cho phép đấy."

Trần Tri Lễ vẫn im, đôi mắt đen sâu thẳm cô chằm chằm. Một lát , bước tới, đột ngột cúi xuống chạm má cô. Đầu ngón tay vẫn còn đọng nước, ẩm ướt.

Đường Niệm giật rụt : "Làm... gì thế?"

Trần Tri Lễ mỉm , ghé sát cô chăm chú: "Mặt em đỏ gì thế?"

Đường Niệm như con mèo giẫm trúng đuôi: "Ai mặt đỏ chứ, là... là do trong phòng nóng quá thôi."

Trần Tri Lễ bình thản "ồ" một tiếng: " phòng đang bật điều hòa mà, 25 độ cũng nóng ?"

"Anh phiền phức quá.” mặt Đường Niệm nóng bừng, cô đưa tay đẩy n.g.ự.c : "Anh mau mặc quần áo ."

Cô vội vã dậy. Cái đẩy những xi nhê gì, mà do lâu nên chân cô tê, loạng choạng ngã nhào lòng , tạo thành tư thế ôm ấp đầy tình ý.

Trần Tri Lễ bật khẽ, vòng tay ôm lấy eo cô. Anh tắm xong, cơ thể vẫn tỏa ấm, thoang thoảng mùi sữa tắm thanh mát, quyến rũ c.h.ế.t .

Đường Niệm cứng đờ như khúc gỗ, chẳng dám nhúc nhích.

Hai ôm trong yên lặng một lúc lâu.

Trần Tri Lễ nghiêng đầu, đột nhiên hỏi: "Bây giờ thì chứ?"

Đường Niệm vẫn đang đắm chìm trong mùi hương dễ chịu của , mơ màng ngẩng đầu lên: "Hả?"

"Cứng mềm?"

"Cứng.” Đường Niệm buột miệng đáp theo phản xạ. Nhận câu của gì đó , cô khựng , hỏi : "Anh hỏi gì cơ?"

"Cơ bụng , thì em nghĩ hỏi cái gì?"

"..." Đường Niệm sững : "Cơ bụng thì mềm chứ."

Trần Tri Lễ cô với ánh mắt đầy ẩn ý, kéo dài giọng: "Ồ, câu trả lời của em là chỉ..."

Đường Niệm chột vùi mặt n.g.ự.c .

Đừng hỏi, hỏi nữa là cô , hiểu gì hết.

 

Loading...