Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 5: Kẹo vải 5
Cập nhật lúc: 2026-09-08 00:58:16
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành tẩu giang hồ, dùng nick phụ để bảo mạng sống.
Đặng Nguyệt kinh ngạc: "Cô nhớ em tên là Đường..."
"Đó... đó là tên mạng của em. Tên thật của em là Sở Vũ Tầm, nghiệp trường... trường kinh doanh Aliston, khoa... khoa Công nghệ Thông tin..."
Ngoài miệng Đường Niệm lắp bắp một tràng, thực tế thì đầu óc cô trống rỗng, bản cũng đang gì nữa.
Đặng Nguyệt bán tín bán nghi, hỏi thêm vài câu hỏi chuyên môn. Đều là những câu hỏi phỏng vấn cơ bản, tính là khó, thế nhưng cái miệng nhanh nhảu thường ngày của Đường Niệm như thắt nút, năng ấp úng vấp váp, lòng bàn tay thì ngừng đổ mồ hôi.
Cô Đặng lộ vẻ ngạc nhiên, dường như cảm thấy với trình độ ở vòng thi máy đầu tiên, cô nên trả lời kết quả như , lúc giữa chừng còn sửa vài lý thuyết mà cô sai.
Đường Niệm trả lời tệ.
Trong sự giày vò như , cô chỉ nhanh chóng kết thúc, chuồn lẹ khỏi cái nơi .
Trần Tri Lễ một lời nào từ đầu đến cuối, chỉ cúi đầu xem xét hồ sơ của cô.
Khoan , hồ sơ?
Ôi trời, cô quên mất là khi phỏng vấn nộp hồ sơ xin việc !
C.h.ế.t tiệt, một loại thực vật.
Tiếng sột soạt lật giấy vang lên, từng chút một cào xé trái tim cô, cái cảm giác còn khó chịu hơn cả lăng trì.
Thật hồ sơ của Đường Niệm , điểm đại học của cô tính là xuất sắc, nhưng cô tham gia nhiều cuộc thi, từ ACM, RoboMaster đến giải Tư Linh, đều đạt thành tích cao, khi còn đảm nhận chức vụ kỹ sư thuật toán lái xe thông minh, từng huấn luyện hàng trăm GB dữ liệu văn bản.
Viện sĩ Dương ưu ái cô chỉ vì bức thư tự đề cử , mà phần lớn là vì bản cô thực lực vượt trội.
Với những điều kiện và trình độ như , dù là ở công ty trong trường học thì cô cũng là nhân tài thể thiếu. Chỉ là bản cô cố ý giấu dốt, từ chối việc tiến lên những nền tảng cao hơn, vắt óc tìm cách lười biếng.
Anh hiểu nổi.
Rõ ràng lúc học cấp ba cô như .
Lúc đó cô nhiệt tình chăm chỉ, còn lên đại học ôm cuốn sách lập trình của say sưa nghiên cứu.
Đặng Nguyệt hỏi xong xuôi bèn nhoài sang hỏi xem Trần Tri Lễ bổ sung gì .
Trần Tri Lễ ngẩng đầu lên, cũng chẳng cô, chỉ hỏi một câu đơn giản: "Sau em gì?"
Giọng trầm thấp vang vọng trong phòng họp.
Đường Niệm khẽ giật , chợt nhớ một ngày của nhiều năm về .
Sắp đến kỳ thi đại học, điểm thi thử ba của cô tệ, thần kinh căng thẳng, thường xuyên trằn trọc ngủ lúc nửa đêm, cầm điện thoại chạy nhà vệ sinh lén gọi cho , lúc đó cũng từng hỏi cô câu : "Đường Niệm, em gì?"
Lúc đó cô trả lời thế nào nhỉ, đúng , cô hỏi một câu: "Anh Não bộ Thế giới ?"
"Cái bộ não trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ?"
" , chính là cái máy tính siêu cấp thể kết nối với tư duy và kiến thức của con cầu, đồng thời thu thập và tích hợp bộ trí tuệ, kiến thức, dữ liệu của nhân loại một kho tàng tri thức mà tất cả đều thể truy cập."
Suy nghĩ của thiếu nữ hoang đường thực tế, hòa cùng với giọng điệu nhẹ nhàng mềm mại của cô, từng chữ một như chiếc lông vũ khẽ lướt qua trái tim.
Có lẽ cô chỉ nhất thời nổi hứng, nhưng điều cô ngờ tới là thiếu niên khắc sâu đoạn chuyện tận đáy lòng, coi đó là tín ngưỡng, là mục tiêu cả đời để thực hiện.
Đêm đó tĩnh mịch một tiếng động, sóng điện từ khuếch đại nhịp thở của cô, lâu , thiếu niên ở đầu dây bên chỉ lẩm bẩm một chữ: "Được."
Một câu của Trần Tri Lễ gợi cho cô giấc mơ hoang đường và liều lĩnh của tuổi thiếu nữ.
Dẫu rằng tuổi trẻ ngông cuồng, nhưng cô của ngày cũng từng thật sự tràn đầy khát khao về tương lai. Chỉ khi cuộc sống êm đềm quang đãng, con mới thể vươn lên mạnh mẽ.
Thời gian thoi đưa, đang ở vị trí mà cô từng ao ước nhất. Còn Đường Niệm, cô gái từng ngây thơ mơ mộng về thế giới , vì nó mà liều lĩnh đ.â.m sầm về phía , giờ đây chẳng nên trò trống gì. Sớm cuộc đời mài nhẵn góc cạnh, chẳng màng tiến thủ, chỉ một con rùa rụt cổ, sống một cuộc đời tạm bợ qua ngày.
Câu hỏi của Trần Tri Lễ coi là câu hỏi phỏng vấn kinh điển, Đường Niệm chuẩn sẵn từ lâu. Nếu cô Đặng hỏi, cô sẽ dùng những lời lẽ đường mật như đam mê nghiên cứu, cống hiến vì khoa học,... để lấp l.i.ế.m cho xong.
Thế nhưng khi đối mặt với , cô chợt nhận thể thốt nên lời.
Trần Tri Lễ lẽ là chẳng bao giờ hao tâm tổn trí. Anh xuất sắc, tài mạo song , gia cảnh khá giả, trưởng thành trong những tràng pháo tay và ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè.
Đường Niệm từng thấy ai một cuộc đời thuận buồm xuôi gió như , một sinh ngậm thìa vàng, luôn tung hô, khiến cô cả đời cũng thể với tới.
Anh tất nhiên thể chẳng kiêng dè gì, cứ thế theo đuổi mục tiêu định sẵn, bao giờ dừng , cũng chẳng cần ngoảnh xem bạn đồng hành bên cạnh liệu sức cùng lực kiệt .
Và cô, chính là vì kiệt sức mà tụt phía .
Đặng Nguyệt thấy sắc mặt cô vẻ , quan tâm hỏi: "Đường Niệm... , bạn Sở Vũ Tầm, em thấy trong khỏe ?"
Đường Niệm lắc đầu, tay siết chặt vạt áo, cúi chào hai họ : "Em xin cô Đặng, em xin rút lui khỏi buổi phỏng vấn , xin vì phiền cô ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-5-keo-vai-5.html.]
Nói xong, cô thẳng ngoài ngoảnh đầu .
Trần Tri Lễ theo bóng lưng cô, sắc mặt tối sầm .
Đặng Nguyệt kịp đặt bút xuống, ánh mắt đầy vẻ kỳ quặc đàn ông bên cạnh: "Sư , cô bé quen ? Dọa sợ đến mức đổi luôn cả tên, hai xích mích gì với hả?"
Trần Tri Lễ gì, chỉ dõi theo hướng cô khuất bóng. Lát mới cầm lấy điện thoại, cùng lúc đó cũng bước ngoài.
Rời khỏi tòa nhà nghiên cứu khoa học, Đường Niệm cũng , cứ lang thang vô định dọc đường. Mãi cho đến khi chiếc điện thoại trong túi áo rung lên bần bật, cô lôi xem, màn hình hiển thị [Cô ruột].
Đường Niệm lắm, cứ để điện thoại reo cho đến khi tự động tắt ngấm. Vừa thở phào mấy giây, điện thoại đổ chuông, với khí thế nếu cô thì sẽ bỏ qua.
Đường Niệm bất lực, bấm phím , áp điện thoại lên tai: "Cô ạ."
"Sao mày điện thoại hả, điện thoại , nhà cũng về, đủ lông đủ cánh coi tao là nhà nữa ?"
Giọng the thé của phụ nữ xen lẫn với tiếng gió rít gào, khiến màng nhĩ Đường Niệm nhói lên tê dại.
Cô rũ mắt xuống, giọng điệu nhạt nhẽo vô cảm: "Vậy cô coi cháu là nhà ?"
"Sao tao coi mày là nhà, nếu tao, mày c.h.ế.t đói ngoài đường từ lâu . Bố mày mất sớm, mày thì độc ác, tao cũng chịu áp lực từ dượng mày để đem mày về nuôi đấy. Mày bây giờ tiền đồ, đủ lông đủ cánh thì thèm quan tâm đến tao nữa đúng , mày cũng nghĩ xem tao vì mày mà chịu bao nhiêu khổ cực."
"Cô chuyện gì thì cứ thẳng ạ."
Nếu là ngày , lẽ cô sẽ động lòng màn than vãn . giờ đây, cô quá chai sạn, những lời bao nhiêu .
"Tao, ầy... chuyện là mày dạo để ý một cô gái, đòi sính lễ mười tám vạn. Mày xem bên mày thể gom góp một ít , với cả thằng em mày cần tiền học thêm, trong nhà chỉ mày là kiếm tiền nhiều nhất, mày chuyển ít tiền qua ."
Chưa kịp dứt lời, ánh mắt Đường Niệm trở nên lạnh lẽo: "Cháu nghỉ việc , tiền."
"Mày đổi công việc , thế lương tăng lên bao nhiêu?"
"Cháu đổi công việc, cháu học lên thạc sĩ ."
"Học thạc sĩ!" Giọng Đường Ngân Uyển bỗng chốc rít lên the thé: "Học thạc sĩ thì mấy đồng bạc. Công việc thế mà mày bỏ để học, con ranh , não mày hỏng , tao thấy mày là tiếc đưa tiền cho bọn tao. Mày thử xem, một đứa con gái giữ bao nhiêu tiền để gì, cũng gả thôi, là mày định đem cho con mày, tao cho mày , lúc nó vứt bỏ mày nó ác độc lắm, mày đừng mà ..."
Lại thế nữa .
Tiền tiền tiền, mở miệng là đến tiền.
Những năm qua, Đường Ngân Uyển gọi điện đến từng hỏi cô công việc vất vả , ăn no mặc ấm , chỉ hỏi tháng nhận lương , bao giờ chuyển tiền về.
Cô ơn khi cô cưu mang lúc cô nơi nương tựa, dù cô vì khoản tiền bồi thường của bố. Cô vẫn luôn nhớ ân tình đó, vạch trần chuyện với cô , nhưng đây là lý do để cô ỷ ơn báo oán, mãi dây dưa dứt.
Đường Niệm chợt cảm thấy mệt mỏi rã rời, cô trực tiếp cúp máy.
Gió lạnh buốt thổi tạt mặt, khi cô ngẩng đầu lên mới nhận trời bắt đầu mưa.
Cô mang ô, chỉ mặc mỗi chiếc áo len mỏng manh gốc cây ngân hạnh, lá vàng rụng đầy mặt đất.
Nỗi chua xót dâng trào trong lồng ngực, giây phút Đường Niệm vô cùng , nước mắt chực chờ rơi nhưng cứ lưng tròng nơi khóe mắt, khiến tầm cô ngày càng nhòe .
Đột nhiên, một chiếc ô che ngang đầu cô.
Đường Niệm ngây ngẩn trong giây lát, ngẩng đầu lên , đôi mắt ngấn lệ vô tình chạm ánh mắt sâu thẳm của .
Dừng một lát, Trần Tri Lễ mở lời : " bỏ quyền ."
Nhiệt độ tháng Mười ở Bắc Kinh giảm xuống 15 độ, Đường Niệm ướt ít, chiếc áo len ẩm ướt dán chặt , ngọn tóc còn đọng nước, cô lạnh đến nỗi môi run rẩy.
Anh đang nhắc đến chuyện phỏng vấn .
Đường Niệm cúi mặt, trông như một con thỏ cụp tai ủ rũ.
Sao cũng .
Cô vốn thực lòng ứng tuyển nhóm của cô Đặng, việc gì tranh giành cái suất .
Trần Tri Lễ nhận vẻ thất vọng của cô, ánh mắt tối sầm : "Đưa em về ký túc xá."
"Không cần ." Đường Niệm đáp.
Trần Tri Lễ để cô cơ hội từ chối, chẳng chẳng rằng nhét chiếc ô tay cô, cởi chiếc áo khoác , trùm lên đầu cô, che khuất hơn nửa tầm của cô.
Theo bản năng, Đường Niệm kéo lấy ống tay áo định giật xuống.
"Bạn Sở Vũ Tầm.” giọng mang theo ý : "Hôm nay, bất kỳ học sinh nào mắc mưa, cũng sẽ đưa về."
"..."
"Em trốn tránh thế , là nghĩ vẫn quên em đấy chứ?"