Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 50: Kẹo vải 50
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:48
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về khách sạn, Đường Niệm bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Vốn dĩ Trần Tri Lễ xin nghỉ phép năm ngày, cộng thêm hai cái cuối tuần là chín ngày. Giờ vẫn còn dư vài ngày, hiếm khi rảnh rỗi mà cứ thế lủi thủi rời thì chút cam tâm.
Trong khi đó, Đường Niệm kéo vali giữa phòng, bắt đầu gấp quần áo cho trong.
Trần Tri Lễ cởi bớt cúc áo sơ mi, ghế sofa, nghiêng đầu cô chạy chạy thu dọn hành lý.
"Chuẩn về luôn em?"
"Vâng, ở cũng chẳng việc gì , thà về sớm còn hơn."
"Hiếm lắm mới nước ngoài một chuyến, Boston còn bao nhiêu chỗ ho, cứ thế mà về thì phí quá ?"
Đường Niệm ngẫm nghĩ một lúc, động tác tay chậm : "Còn một nơi nữa, khi em ghé xem thử, ngoài cũng chẳng còn chỗ nào nữa."
"Nơi nào?"
Đường Niệm bước tới, Trần Tri Lễ bèn vươn đôi chân dài, kẹp chặt lấy cô kéo mạnh một cái.
Cô ngã nhào lòng . Khoảng cách thu hẹp , đột nhiên cúi xuống, chóp mũi gần như chạm mũi cô: "Hửm?"
Đường Niệm nín thở, mím chặt môi, trái tim như nhảy vọt khỏi lồng ngực: "Muốn... đến MIT."
"Muốn đến trường ?"
"Vâng."
"Vì ?"
Còn vì nữa.
Biết mà còn cố hỏi, đồ xa.
Đường Niệm cố tình những lời . Ngón tay cô vờn quanh chiếc cà vạt n.g.ự.c : "Đến chiêm ngưỡng cuộc sống của các học bá, tiện thể học hỏi thêm phương pháp học tập của họ."
Trần Tri Lễ cô chọc đến gập cả . Môi chỉ cách môi cô một tấc, nhưng cố tình hôn xuống, chỉ dùng ánh mắt để trêu ghẹo cô.
Đường Niệm đến đỏ bừng tai. Cô vung vẩy hai chân, quẫy đạp như con thiêu : "Có gì buồn chứ?"
"Cười vì em đáng yêu quá đấy.” đưa tay véo nhẹ mũi cô: "Có một học bá sờ sờ ngay mắt đây mà em chịu chiêm ngưỡng, còn lặn lội xa?"
Chưa thấy ai tự luyến như thế bao giờ.
"Hứ, cho em , vì hồi ở trường ăn chơi trác táng quá đà, sợ em phát hiện dấu vết gì đúng ?"
Trần Tri Lễ bái phục trí tưởng tượng phong phú của cô: "Em nghĩ ăn chơi trác táng kiểu gì nào?"
"Đừng tưởng em , giới du học sinh các loạn lắm. Suốt ngày tiệc tùng, siêu xe, gái xinh n.g.ự.c khủng, đủ các loại trò chơi."
Trần Tri Lễ bật : "Em xem mấy cái ở thế?"
"Em tuy từng du học, nhưng em cũng dùng phần mềm vượt tường lửa đấy nhé. Em lướt Instagram của du học sinh trường . Cứ tưởng áp lực học tập của các lớn lắm, ai dè ngày nào cũng quẩy ở quán bar, còn lăng nhăng, , chỉ lăng nhăng thôi !"
Còn đến cả lăng nhăng cơ đấy.
Trần Tri Lễ dễ cô dọa. Anh dùng hai tay ôm chặt lấy eo cô: "Em rảnh rỗi theo dõi mấy thứ linh tinh đó, theo dõi ?"
Đường Niệm buột miệng: "Em tìm thấy ."
"..." Trần Tri Lễ khựng : "Em tìm thật ?"
Đường Niệm nhận lỡ lời. Cô vùng vẫy định lên thì ấn xuống. Hơi thở nóng hổi của phả sát . Mặt Đường Niệm đỏ chín như quả cà chua, m.á.u trong dồn hết lên mặt: "Anh buông em ."
Hơi thở của gấp gáp. Anh siết chặt eo cô, hỏi nữa: "Tìm ?"
Đường Niệm đầu hàng: "Thì... thì tìm ."
Không đợi Đường Niệm hết câu, cúi ép xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô, kèm theo một tiếng thở dài nhè nhẹ.
Hóa những năm qua, cô cũng từng âm thầm theo dõi .
Trần Tri Lễ quả thực dùng Instagram. Cuộc sống của quá đỗi tẻ nhạt, chẳng gì đáng để ghi . nếu rằng cô gái ở cách xa nửa vòng trái đất tìm tài khoản của , sẵn sàng tạo ngay một cái, mỗi ngày đăng ba bài, đến ăn quả trứng luộc cũng cập nhật cho cô .
Không đúng, đăng ảnh hai cô em n.g.ự.c khủng mới , khích tướng cô một chút, sớm tóm con đà điểu nhát gan .
"Ngày mai dẫn em đến trường, để em kiểm tra xem rốt cuộc để bằng chứng ăn chơi trác táng nào nhé."
"..."
Mặc dù , nhưng cả hai đều chờ nổi đến ngày hôm . Ăn trưa xong, Đường Niệm cảm thấy bồn chồn yên. Vừa qua hai giờ chiều, cô lôi xệch Trần Tri Lễ khỏi cửa.
MIT - Viện Công nghệ Massachusetts là ngôi trường trong mơ của sinh viên khối ngành khoa học kỹ thuật. Đây là nơi sản sinh gần trăm chủ nhân giải Nobel, 26 đạt giải Turing. Khuôn viên chính dọc theo bờ sông Charles, là một viện đại học nghiên cứu tư thục danh giá bậc nhất thế giới.
Trần Tri Lễ cũng hơn một năm đây, cảnh vật trong trường mang cho cảm giác thuộc xa lạ.
Vừa xuống xe thấy Đại mái vòm biểu tượng của MIT. Trần Tri Lễ giới thiệu cho cô: "Đó là Great Dome, coi như là công trình biểu tượng của MIT."
"Bên trong gì ?"
"Là thư viện, lưu trữ nhiều tài liệu quý hiếm, như dữ liệu thông tin địa lý cầu, kho dữ liệu tin tức Factiva, cả thư viện âm nhạc nữa..."
"Thế mà cũng âm nhạc cơ á? Em cứ tưởng MIT chỉ các ngành kỹ thuật thôi chứ."
"Không chỉ kỹ thuật , các chuyên ngành về xã hội học, nhân chủng học, ngôn ngữ học... cũng đa dạng và tiếng tăm. Hàng năm trường còn tổ chức các hoạt động hòa âm phối khí nữa. Có điều em đến đúng lúc, thường thì dịp Giáng sinh mới nhiều sự kiện."
Đường Niệm gật gù. Hai nắm tay rảo bước con đường nối bèn các khoa. Thi thoảng bắt gặp những sinh viên ưu tú với đủ màu da, nhưng đều mang chung một vẻ tràn trề sức sống thanh xuân vội vã lướt qua.
Trần Tri Lễ chỉ tay về cây cầu bắc ngang sông phía đối diện: "Đó là cầu Harvard nổi tiếng vắt qua sông Charles. Qua cầu là đến trung tâm thành phố Boston, lúc nãy chúng đường đó tới đây đấy."
Đường Niệm chút ngạc nhiên: "Hóa MIT gần Harvard đến . Thế chẳng giống trường chúng và trường bên cạnh , hai trường cạnh tranh ngầm với ?"
Trần Tri Lễ đáp: "Đâu chỉ cạnh tranh ngầm, còn công khai cà khịa cơ. Hồi thế kỷ , sinh viên hai trường cãi nảy lửa chỉ vì cái tên của cây cầu . Sinh viên MIT phục, bảo rõ ràng cây cầu gần MIT hơn, gọi là cầu Harvard mà cầu MIT. Bọn họ còn dọa kiện thiết kế cây cầu tòa. Tất nhiên là thẩm phán chẳng thèm đoái hoài gì đến họ ."
"Sau , một kỹ sư của MIT chê cây cầu xây chắc chắn. Phía Harvard chỉ coi đó là lời chống chế của MIT vì chịu thua. ai ngờ đến năm thứ năm, cây cầu thực sự sập vì lưu lượng xe cộ quá đông... Cây cầu Harvard hiện tại là xây một . Sau khi cầu xây xong, phía MIT thấy cơ hội đến. Giữa đêm khuya, bảy sinh viên kéo dùng chính cơ thể để đo chiều dài cây cầu, còn dùng sơn chữ lên đó, dõng dạc tuyên bố cây cầu thuộc về MIT."
"Thế đổi tên ?"
Trần Tri Lễ nhún vai: "Đương nhiên là , giờ vẫn gọi là cầu Harvard thôi. nhiều sinh viên MIT đến tận bây giờ vẫn khăng khăng cho rằng cây cầu tên là cầu MIT. Cây cầu còn gắn bèn với một truyền thuyết lãng mạn nữa đấy."
Nghe đến chuyện xưa tích cũ, Đường Niệm lập tức vểnh tai lên: "Truyền thuyết gì thế ?"
"Tương truyền rằng, những cặp đôi nắm tay cùng qua cây cầu sẽ ở bên mãi mãi."
Đường Niệm nửa tin nửa ngờ: "Không do bịa đấy chứ?"
"Sinh viên nghiệp MIT thể bịa chuyện . Chuyện đó rõ ràng là do cái đám Huge Ego của Harvard mà."*
* Bản ngã khổng lồ - từ chỉ những kẻ kiêu ngạo
Đường Niệm ngặt nghẽo, mấy cũng rảnh rỗi sinh nông nổi thật.
Vì cái tên của một cây cầu mà đấu đá cả thế kỷ.
cũng dễ hiểu thôi, thử tưởng tượng nếu đường Bắc Đại ở Trung Quan Thôn mà đổi tên thành đường Bắc Đại xem, sinh viên trường cô chắc chắn cũng biểu tình tập thể cho mà xem.
"Tuy MIT và Harvard 'dìm hàng' suốt bao nhiêu năm, nhưng sự hợp tác và công nhận lẫn giữa hai trường sâu sắc. Hai bên công nhận tín chỉ của , nguồn tài nguyên học liệu cũng dùng chung. Nghĩa là sinh viên MIT đăng ký học các khóa của Harvard thì trường vẫn công nhận kết quả."
"Trường từ năm ngoái cũng bắt đầu công nhận tín chỉ với trường bên cạnh ."
" ."
Hai tiếp tục tản bộ. Các tòa nhà trong khuôn viên MIT đều đặt tên bằng các con . Trần Tri Lễ chỉ tay: "Phòng thí nghiệm của đây ở tòa nhà 32, em xem thử ?"
Đường Niệm chớp mắt: "Có ?"
"Được chứ, cuối tuần phòng thí nghiệm cũng vắng mà."
"Cuối tuần mà vắng á? Trường em là hoạt động quanh năm suốt tháng ngày nghỉ, một ngày cắm rễ trong phòng thí nghiệm 16 tiếng đấy. Hứ, xem lời đồn là thật , quẩy bar hết chứ gì."
Trần Tri Lễ bật , thèm phản bác cô.
Quần thể kiến trúc tòa nhà 32 chỉ hình dáng bên ngoài kỳ dị với những bức tường cong, nghiêng ngả, tuyệt nhiên lấy một bức tường thẳng nào cho hồn.
Bước qua cửa chính, bên trong cũng là những lối quanh co uốn lượn như một mê cung. Gần như chẳng một dãy hành lang nào thẳng tắp, lối thì lúc rộng lúc hẹp, tuân theo bất kỳ quy luật nào.
Đường Niệm con đường ngoằn ngoèo qua, chút hoang mang: "Anh chắc chắn là chúng vẫn tìm đường chứ?"
Trần Tri Lễ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Yên tâm , ở đây suốt 7 năm , nhắm mắt cũng lạc ."
Đường Niệm theo chân lên tầng bốn. CSAIL - Phòng thí nghiệm Khoa học Máy tính và Trí tuệ Nhân tạo, đây là phòng thí nghiệm cũ của Trần Tri Lễ. Là phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo danh giá nhất cầu, quy tụ 24 nhóm nghiên cứu với các lĩnh vực bao trùm từ sinh học tính toán, thuật toán cho đến lý thuyết. Rất nhiều chủ nhân của giải thưởng Turing danh giá cũng từng thực hiện các nghiên cứu tại đây.
Đường Niệm kiễng chân, qua cửa kính bên trong phòng thí nghiệm. Trông cũng giống các phòng thí nghiệm trong nước thôi, chẳng gì đặc biệt cả.
"Hồi chỗ của ở ?" Cô hỏi.
Trần Tri Lễ đảo mắt quanh phòng thí nghiệm, nhớ một chút: "Dãy thứ ba, sát cửa sổ."
Dãy thứ ba, sát cửa sổ.
Đường Niệm ngó trong.
Chỗ đó hiện tại đang một thanh niên mang nét mặt châu Á . Cậu mặc áo blouse trắng. Thì việc trong phòng thí nghiệm ở nước ngoài đều mặc áo blouse trắng .
Bên cạnh là một cô gái đang gục mặt xuống bàn nghỉ ngơi. Cậu thanh niên màn hình máy tính một lát, nhích gần tết tóc đuôi sam cho cô gái.
Đường Niệm đang mải mê lén thì chợt thấy một giọng đầy vẻ ngạc nhiên vang lên từ phía .
"Jiri?"
"Hi, đúng là thật !"
Đó là một đàn ông da trắng, mặc đồ jean từ đầu đến chân, râu quai nón, tóc nâu đeo kính râm. Trần Tri Lễ thiện chào hỏi : "Karl, lâu gặp."
Người đàn ông tháo kính râm xuống, chạy đến ôm chầm lấy . Đường Niệm bên cạnh, hai trò chuyện bằng tiếng Anh.
Sau màn chào hỏi, Trần Tri Lễ sang giới thiệu với cô: "Đây là Karl, bạn học thời học Tiến sĩ. Cậu hiện đang giảng dạy tại trường, giờ gọi là Giáo sư Karl ."
"Ha ha ha, cũng tại Jiri từ chối lời mời của trường đấy chứ, nếu với khả năng của thì mà trụ . Tí nữa vài ly ?"
"Lần chắc , thời gian eo hẹp. Lần đưa bạn gái đến tham quan một chút về ngay, để dịp khác mời nhé."
Nghe giới thiệu, tai Đường Niệm bỗng chốc nóng bừng, cô vẫn quen với cách xưng hô lắm.
"Được thôi.” Karl khó nhọc dùng vốn tiếng Trung bập bẹ để giao tiếp với cô: "Chào cô gái xinh , tiếng Trung của cũng tạm đấy, học lỏm từ Jiri, phát âm chuẩn ?"
Đường Niệm đáp: "Thực cứ tiếng Anh em càng dễ hiểu hơn ạ."
"Ha ha ha, nhiều năm nên quên hết ." Karl một chút tiếng Trung, nhưng thành thạo lắm: " ngạc nhiên thật đấy, ngờ tên lập dị Jiri thể tìm bạn gái."
Đường Niệm sững , lập dị ?
"Anh kỳ quặc lắm ạ?"
"Cậu chỉ kỳ quặc , mà đúng là một kẻ điên. Hồi ở trường, chẳng thèm đoái hoài đến ai, ngày nào cũng ngủ nghỉ, chẳng đang nghiên cứu cái thứ gì. Chẳng ai rủ rê . Các giáo sư còn nghi ngờ đang lén lút tiến hành thí nghiệm cơ thể cơ đấy. Họ còn ám chỉ nên đưa khám bác sĩ tâm lý. nào dám, cứ tránh xa cho lành."
Đường Niệm khẽ nghiêng đầu . Nét mặt Trần Tri Lễ vẫn bình thản, dường như đang lắng câu chuyện của một ai khác.
" quả thực xuất sắc. Người Trung Quốc các bạn giỏi toán thật đấy. hiểu nổi những gì nghiên cứu. Thực thấy hợp với việc trở thành một nhà toán học hơn là phòng thí nghiệm của chúng để nghiên cứu đa ngành. Cậu mới đầy một năm thành hết tín chỉ của chương trình Thạc sĩ, đó thì điên cuồng đăng báo cáo khoa học. Vừa lấy bằng mời trợ lý giáo sư. cứ đinh ninh sẽ ở trường tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu, ai dè một ngày nọ lẳng lặng về nước mà chẳng tiếng nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-50-keo-vai-50.html.]
Karl hỏi: "Này cô gái xinh , cô trúng tiếng sét ái tình với ở điểm nào thế? Vì đăng luận văn ?"
Đường Niệm im lặng lắng . Hình ảnh Trần Tri Lễ qua lời kể của Karl trái ngược với đàn ông trong ấn tượng của cô. Trần Tri Lễ là một kẻ lập dị chỉ cắm đầu nghiên cứu và luận văn. Rõ ràng nhiều sở thích, đông đảo bạn bè, là một cách tận hưởng cuộc sống.
Đường Niệm ngẫm nghĩ một chút : "Em thấy khá thú vị."
"Thú vị?" Karl như chuyện hài hước nhất trần đời. Rất nhanh, nhận vấn đề: "Ồ đúng đúng đúng, đây chắc là thành ngữ của Trung Quốc, gọi là... 'trong mắt tình nhân hóa Tây Thi'."
Ba nán trò chuyện thêm một lúc.
Khi rời khỏi tòa nhà 32, trời bắt đầu nhá nhem tối.
Cô dám chắc liệu những gì bạn của Trần Tri Lễ kể là sự thật .
Cô thực tâm hy vọng điều đó là sự thật.
Một như Trần Tri Lễ dường như sinh là để tỏa sáng ánh đèn sân khấu. Anh một gia đình êm ấm, bản xuất chúng phi phàm. Tâm hồn phong phú, bạn bè vây quanh. Khi ăn uống thì yêu cầu đủ bốn món mặn một món canh, kén cá chọn canh đủ đường. Vậy nhưng, luôn rực rỡ, chói lọi, việc gì cũng dễ như trở bàn tay.
Cuộc đời đáng lý là một đường băng phẳng lì, bao giờ bất kỳ ai ảnh hưởng.
Cô mong rằng ngần năm qua, vẫn luôn sống thật .
Ít nhất là hơn cuộc sống lộn xộn, rối ren của cô.
Hai sánh bước , Đường Niệm bỗng cất lời: "Cô giáo của em hồi trẻ cũng từng du học ở đây."
"Ở MIT ?"
"Vâng, cô học đại học chuyên ngành Toán, giành học bổng phần đến MIT học Tiến sĩ ngành Khoa học Máy tính."
"Nếu mà Karl nhắc đến là cô giáo em thì em chẳng thấy lạ chút nào, cô vốn là một sắc sảo và cực đoan.” Đường Niệm trầm ngâm: "Em nghĩ lẽ cô cũng từng thực nghiệm ở tòa nhà 32 . Thức trắng đêm chỉ vì một ý tưởng, đồng hành cùng một ly cà phê. Cuộc sống của cô đỗi giản đơn, ngoài nghiên cứu khoa học chẳng còn gì khác. Điều đó mang cho cô cảm giác trọn vẹn và thỏa mãn. Cô cũng yêu thích cuộc sống bình dị như thế."
Trần Tri Lễ nên giống như cô giáo của cô.
"Trần Tri Lễ, mấy năm nay vui ?"
Trần Tri Lễ đáp lời, chỉ xa xăm. Những ô cửa sổ tòa nhà 32 trông giống hệt như đôi mắt của một cỗ máy, đôi khi gợi liên tưởng đến ánh giễu cợt của ngoài hành tinh dành cho nhân loại.
Có vui ư?
Câu hỏi từng nghĩ đến. Dường như từng trải qua chuyện gì khiến bản muộn phiền, nhưng cũng chẳng gì khiến đặc biệt vui vẻ. Ngay cả cái ngày cầm tay tấm bằng Tiến sĩ, tâm trạng vẫn phẳng lặng như tờ.
Cô giáo của Đường Niệm quả là một phụ nữ bản lĩnh.
Cô sở hữu một động lực mạnh mẽ từ bên trong, khó lay chuyển bởi những xôn xao bên ngoài. Dù cho vô đồng nghiệp khuyên can nên ở Mỹ để phát triển sự nghiệp, cô vẫn kiên quyết trở về quê hương ngay khi thành khóa học, dấn con đường mà bản tin là đúng đắn.
Thế nhưng Trần Tri Lễ giống cô . Anh sự kiên định như Đường Niệm vẫn tưởng. Thành thật mà , lạc lõng, và chính sự lạc lõng khiến luôn cố tỏ bận rộn.
Anh lặp lặp những công việc giống hệt ngày qua tháng khác. Đến khi sực tỉnh, bỗng nhận thứ thật vô vị.
Nơi như một hòn đảo hoang vắng, và cũng là một hòn đảo cô độc.
Anh gặt hái vô vinh quang, nhưng càng ngày càng cảm thấy tương lai mù mịt, trống rỗng. Anh chẳng gì trong tay.
Anh là tuýp thể cống hiến cả đời cho khoa học và sự nghiệp. Anh những mưu cầu cá nhân, đỗi trần tục và thực dụng.
Thứ mà vẫn hằng khao khát, từ đầu đến cuối.
Thậm chí cả việc chọn con đường .
Chỉ vì một duy nhất.
Thế nên mới quyết định về.
Giờ đây ở ngay bên cạnh , vì chẳng còn chút vương vấn nào với nơi nữa.
"Chuyện quá khứ nhớ rõ nữa.” Trần Tri Lễ khẽ , cúi đầu cô: " hiện tại đang vui."
Đường Niệm ngước , đôi mắt hạnh long lanh như chứa đựng cả mùa xuân, chớp mắt ngắm .
Trần Tri Lễ chịu nổi ánh mắt tình tứ nhường , nó khiến khao khát hôn cô. nơi đông quá, rõ ràng là địa điểm lý tưởng. Anh đành lảng sang chuyện khác: "Để chụp cho em một bức ảnh nhé?"
Đường Niệm sực tỉnh: "Dạ ."
Cô chạy đến cổng chính tòa nhà 32, tạo dáng thật điệu đà. Trần Tri Lễ giơ điện thoại lên, lưu nụ rạng rỡ của cô trong khoảnh khắc .
Đường Niệm chạy ùa về, cầm lấy điện thoại xem. Trần Tri Lễ chụp ảnh gu, khung cảnh và con hòa quyện một cách hảo.
"Anh chụp quá."
Đường Niệm trả điện thoại cho , chủ động nắm lấy tay : "Chúng về nhà thôi."
Trần Tri Lễ siết chặt những ngón tay cô: "Được, về nhà thôi."
Lần họ cùng bước lên chuyến bay về nước, chặng đường còn cô đơn lẻ bóng nữa.
Những vinh quang trong quá khứ , thể sánh bằng cô chứ.
...
Lúc trở về Bắc Kinh thì cũng sắp đến tết Đoan Ngọ.
Thời tiết cũng bắt đầu oi bức.
Cái nóng của những ngày đầu hè len lỏi khắp ngóc ngách của thành phố. Đường Niệm ở ghế phụ, ngoái ngoài cửa sổ. Ánh nắng rọi xuyên qua tán lá ngô đồng rậm rạp đỉnh đầu, len lỏi qua từng kẽ lá rải rác xuống mặt đường.
Những cảnh vật quen thuộc đường phố lượt lướt qua mắt.
Trần Tri Lễ đang tập trung lái xe bỗng lên tiếng hỏi: "Sắp tới em bảo vệ đề cương đúng ?"
Đường Niệm khựng : "Vâng, chắc qua kỳ nghỉ hè ạ."
Trần Tri Lễ: "Em ý tưởng gì ?"
Đường Niệm: "Chưa ạ, em vẫn nên về cái gì."
Trần Tri Lễ: "Không về quy hoạch quỹ đạo nữa ?"
Đường Niệm: "Thôi ạ, bây giờ mà em đ.â.m đầu cái đó thì chẳng khác nào gia nhập Quốc dân đảng năm 1949."*
*Ý gia nhập lúc thế lực suy yếu, cầm chắc thất bại.
Trần Tri Lễ: "Thế còn nhận diện chữ tay thì ?"
Đường Niệm: "Nội dung mỏng quá, đủ để thành một bài luận văn lớn."
Trần Tri Lễ trầm ngâm một lát bỗng phì .
Đường Niệm thắc mắc: "Anh gì thế?"
"Không gì.” Trần Tri Lễ cố nhịn : "Anh đang nghĩ, là em theo học Tiến sĩ . Chỗ nhiều hướng nghiên cứu lắm, tha hồ cho em ."
Đường Niệm bĩu môi: "Em thèm. Đừng mà lừa em, hứ."
Đèn đỏ bật sáng, Trần Tri Lễ thong thả gác tay lên vô lăng: "Sao em học?"
"Em là khả năng học Tiến sĩ. Anh cũng đấy, em chẳng hứng thú gì với nghiên cứu lý thuyết, học cũng chẳng vô. Em hợp với việc code, thuật toán kỹ thuật hơn."
"Thế em chọn học Thạc sĩ?"
"Em học Thạc sĩ là do ép ký thỏa thuận cạnh tranh, tìm việc nên mới học thôi. Đừng thấy em bây giờ tệ hại thế , em cũng giỏi lắm đấy. Cái gã Cố Tung đó sợ em nhảy sang công ty đối thủ cạnh tranh c.h.ế.t ."
"Đừng tự ti như thế, bây giờ em cũng xuất sắc mà. Cho dù ở trường Đại học T , sinh viên năm nhất Thạc sĩ mà bài báo cáo đăng tải các hội nghị hàng đầu cũng chỉ đếm đầu ngón tay thôi."
Nói cũng đúng, cô nên lúc nào cũng đem so sánh với những xuất chúng như Trần Tri Lễ cô giáo của cô. Trong mắt những bình thường, thực sự cô ưu tú .
Đường Niệm lén nở một nụ : "Anh cứ khen nhiều , em thích lắm."
Trần Tri Lễ mỉm , lặp câu nãy: "Em giỏi đấy, bạn học Điềm Điềm."
Đường Niệm bẽn lẽn tủm tỉm.
"Hay là em về công ty .” Trần Tri Lễ đề nghị: "Đầu năm công ty sẽ thành lập phòng ban xe tự lái mới. Em về đó là thẳng ghế Giám đốc kỹ thuật luôn."
"Anh đề cao em thế cơ ?"
"Học trò của Từ Thanh thì chức Giám đốc kỹ thuật là xứng đáng."
Đường Niệm kinh ngạc: "Anh cả tên cô giáo em cơ á? Anh điều tra em đấy ?"
Trần Tri Lễ bật : "Rõ ràng là tìm hiểu, qua miệng em thành giống đặc vụ thế ."
"..."
Đường Niệm nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị của trong ba giây. Không thể phủ nhận, cô cũng chút mủi lòng: " trong vòng ba năm em phép việc cho các công ty cùng ngành. Hay là đợi đến ngày công ty các lớn mạnh, thâu tóm luôn Hằng Vũ nhé. Lúc đó em sẽ đuổi cổ Cố Tung, ép ký thỏa thuận cạnh tranh thời hạn một vạn năm. Sau đó em sẽ chia sẻ thuật toán cốt lõi của cô giáo em cho công ty . Chúng cùng kiếm tiền, đôi bên cùng lợi."
Khá khen cho câu "cùng kiếm tiền, đôi bên cùng lợi".
Trần Tri Lễ khẽ , thêm gì nữa.
Về đến trường thì trời cũng chập choạng tối. Đường Niệm dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, tắm rửa thì mười một giờ đêm.
Vừa định leo lên giường đ.á.n.h một giấc thật ngon thì Trần Tri Lễ nhắn tin tới.
czl: [Được.]
Bánh Donut: [?]
czl: [Mua Hằng Vũ, mở rộng quy mô, mời em về Giám đốc Kỹ thuật.]
Đường Niệm: "..."
Câu lúc sáng của cô chỉ là đùa thôi mà.
Sao coi là thật .
Đường Niệm trả lời thế nào, cứ gõ xóa, loay hoay mất năm phút đồng hồ.
czl: [Sao im lặng ?]
Bánh Donut: [Em hồi hộp.]
czl: [Hồi hộp chuyện gì?]
Bánh Donut: [Tâm tư đàn ông các khó đoán quá, em sợ sai phật ý.]
czl: [Nghĩ gì nấy , đừng đắn đo nhiều thế.]
Bánh Donut: [Vậy... em thật nhé?]
czl: [Ừ]
Bánh Donut: [Cho xem cơ bụng nào.]
...