Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 51: Kẹo vải 51

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:49
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi gửi tin nhắn đó , đối phương im lặng suốt một phút.

Hình như cô thả thính quá đà .

Chậc chậc.

Trai tân đúng là trêu đùa , bảo thủ quá mất.

Đường Niệm tiếc nuối lắc đầu, mang phong thái của một kẻ háo sắc dày dặn kinh nghiệm, định thu hồi tin nhắn thì đối phương bỗng gửi tới một lời mời gọi video.

"Reng reng..."

Anh gọi thật kìa.

Đường Niệm giật , chiếc điện thoại suýt nữa thì rơi xuống đất. Cô cuống cuồng chụp lấy, ngón cái ấn nút xanh trượt sang .

C.h.ế.t tiệt, thế mà máy thật .

Tim Đường Niệm đập nhanh như bay ngoài. Cô vội vàng vơ lấy chiếc gối ôm bên cạnh, úp mặt đó, chỉ để lộ đôi mắt lén lút quan sát đàn ông màn hình.

Có vẻ như Trần Tri Lễ đang ở nhà. Anh mặc một bộ đồ thể thao màu xám. Màn hình rung rinh, cô thấy xuống sô pha, tay cầm một chai nước ga, ngửa cổ uống một ngụm. Yết hầu chạy dọc theo chiếc cổ thon dài chậm rãi trượt xuống, giọng trầm đục: "Muốn xem thế nào?"

Xem... xem thế nào á?

còn quyền lựa chọn nữa cơ . Trời ơi, bình thường là Bồ Tát sống .

Đường Niệm nuốt nước bọt, cố vẻ bình tĩnh: "Thì... cứ xem đại ."

"Xem đại ." Trần Tri Lễ cúi đặt điện thoại lên giá đỡ, chỉnh góc , ống kính hướng thẳng vùng bụng của : "Chỗ ?"

Đường Niệm gật đầu lia lịa.

Lần để ý , cơ bụng của Trần Tri Lễ quá lực lưỡng nhưng săn chắc, sắc nét. Lần do quá hồi hộp nên cô rõ, hôm nay cô nhất định chụp màn hình để hình nền.

Trần Tri Lễ động tĩnh gì thêm, ống kính chĩa thẳng cơ bụng lấp ló lớp áo mỏng manh của . Anh cứ yên như , bụng khẽ phập phồng theo từng nhịp thở.

Một lúc lâu vẫn thấy nhúc nhích.

"Anh ..." Đường Niệm lên tiếng: "Anh thế keo kiệt ?"

"Hửm? Nói thử xem, keo kiệt chỗ nào?"

Người trong màn hình khẽ cử động, chắc là đổi tư thế khom lưng nên áo cũng nhăn nhúm nhiều hơn.

"Thì... chỉ cho xem qua lớp áo thôi ?"

Chắc là qua màn hình nên cô to gan hơn hẳn, còn dám lớn tiếng khiêu khích.

Trần Tri Lễ bật trầm khàn: "Em xem qua lớp áo nữa cơ ?"

"Em xem chùa, em trả tiền mà, 250 tệ đủ ?"

Trần Tri Lễ : "Chỉ đủ trả tiền cọc thôi."

"Thế thì em đủ tiền ." Đường Niệm ỉu xìu: "Anh cúp máy , em tự một lát là hết thôi."

Đầu dây bên , Trần Tri Lễ : "Đừng chứ, nể tình chúng thiết thế , thể giảm giá cho em."

Đường Niệm đồng tình: "Thế mới đúng chứ, qua mà. Nếu phục vụ , em đến."

Trần Tri Lễ: "..."

Nói cứ như nghề gì mờ ám lắm .

Vậy mà Trần Tri Lễ thực sự chỉnh điện thoại, lùi xa một chút, lấy tay vén mép áo lên. Chiếc áo thun mỏng thỉnh thoảng tung bay ống kính, vòng eo lúc ẩn lúc hiện của lọt mắt Đường Niệm như một đoạn phim chậm.

Mắt Đường Niệm đến đờ đẫn.

Lấy cái thử thách cán bộ thì hỏi cán bộ nào chịu cơ chứ!

Làn da bên trong của Trần Tri Lễ còn trắng hơn cả bên ngoài. Những múi cơ sắc nét trông giống hệt như một khối bạch ngọc tì vết. Cô thậm chí còn thấy cả đường V-line tuyệt chạy dọc theo đường viền bụng, lặn mất hút cạp quần thể thao.

Suỵt.

Máu dồn hết lên não .

Thế thì 18+ quá đấy!

Cô sắp chảy m.á.u cam đến nơi .

Đường Niệm gần như ngừng thở, hai má ngày càng nóng bừng. Cuối cùng, cô kìm nữa mà vùi mặt chiếc gối ôm, khúc khích.

Tiếng vẻ ... đê tiện.

Dương Trăn Trăn đang gội đầu trong nhà vệ sinh, bọt xà phòng còn xả sạch đội nguyên một đầu bọt chạy ngoài: "Để chị xem xem con nhóc đang gì? Cười rợn cả ."

gần, vòng lưng cô nàng. Mới liếc mắt màn hình một giây, Đường Niệm nhanh như chớp ấn tắt màn hình, úp ngược điện thoại xuống bàn, căng thẳng ngoái đầu .

Tuy động tác của cô nhanh, nhưng Dương Trăn Trăn vẫn kịp thấy, đồng t.ử giãn to: "Mẹ kiếp, hai dám chat sex!"

Đường Niệm suýt tiếng hét của cô nàng cho thủng màng nhĩ, chột giải thích: "Chat s.e.x gì , chỉ là chuyện bình thường thôi!"

"Đừng giấu nữa, tớ thấy hết ."

"Cậu thấy gì chứ?"

"Núm ti của thầy Trần chứ gì nữa."

"..."

???

Khoan .

bỏ lỡ cái gì , tại thấy!

Đáng ghét, tại cô chịu kỹ.

Tí nữa về phạt xem đoạn một trăm mới .

Cô lao tới lắc điên cuồng vai Dương Trăn Trăn: "Cậu mau quên ! Quên cho tớ!"

Dương Trăn Trăn lắc đến mức bọt xà phòng đầu văng tung tóe, cô nàng nhún vai: "Tớ , tớ cứ nhớ đấy. Tí nữa về bắt Tống cặn bã tập luyện cho bằng mới thôi."

"..."

Đường Niệm khựng : "Cậu hòa với Tống Trí ?"

" ."

"Từ lúc nào thế?"

"Mấy ngày Mỹ ."

"Vì ?"

"Tại dạo đúng là tớ hiểu lầm . Là con ả Vãn Vãn tự biên tự diễn, chẳng liên quan gì đến cả. Thật tớ phát hiện chuyện từ lâu , nhưng mà dạo bận quá, nên tớ nghĩ liên lạc nữa thì chia tay luôn cũng . mà mấy ngày gần đây cứ tìm tớ đòi , thái độ cũng khá chân thành. Thế nên tớ đổi ý định, nghĩ là cứ tiếp tục yêu đương một thời gian nữa cũng , đằng nào tớ cũng thiệt."

"..."

Yêu đương một thời gian á?

Sao tự nhiên cô cảm giác phân biệt hai rốt cuộc ai đang đùa giỡn ai thế?

...

Về ký túc xá nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm trở về một nhân viên thuê tràn trề năng lượng.

Hôm nay tâm trạng Đường Niệm khá , đường cứ nhảy hát. Chẳng vì quá vui sướng mà lúc phòng thí nghiệm, cô vấp bậu cửa suýt ngã, may mà đại sư tỷ ngay phía đỡ lấy.

Đại sư tỷ: "Ôi trời, đường cẩn thận chứ."

Đường Niệm đầu đáp: "Em , cảm ơn đại sư tỷ ạ."

Đại sư tỷ: "Vui thế cơ , Mỹ chơi vui lắm hả, mặt mũi hớn hở thế . Em những , kể cho với, cơ hội chị cũng ."

"Em cũng chẳng chơi , nhưng em mua đặc sản về chia cho đây."

"Thế , hóng nha."

Dưới ánh mắt đầy mong đợi của trong phòng thí nghiệm, Đường Niệm mở balo, lôi hơn chục quả táo đỏ au.

Đại sư tỷ kinh ngạc: "Em Mỹ một chuyến mà mang về mỗi túi táo thôi á?"

Đường Niệm: "Đây là táo Newton đấy."

Đại sư tỷ: "Thì cũng vẫn là táo mà?"

"Là táo, nhưng chỉ đơn thuần là táo ạ." Đường Niệm nghiêm túc giải thích cho : "Tương truyền rằng Newton chính nhờ quả táo rơi trúng đầu mà phát hiện vạn vật hấp dẫn đấy ạ. Thế nên đây là quả táo bình thường , nó là biểu tượng của trí tuệ. Em mang trí tuệ về cho đây."

Cô mong đợi , ai nấy đều ấp úng, dường như chẳng mấy mặn mà với những quả táo Newton của cô.

Đại sư tỷ: "..."

Hầu Ca: "..."

Chúc Khanh Ninh: "..."

Chúc Khanh Ninh lựa lời cẩn thận: "Vậy là quả táo để ăn, mà là để đập đầu ?"

Đường Niệm: "Cũng ăn mà."

Hầu Ca: " nhớ Newton... là Anh mà nhỉ. Em chắc là táo Newton mua ở Boston là hàng chuẩn ?"

Đường Niệm: "..."

Được , những quả táo Newton mà cô lặn lội mang về hề yêu thích, ngược còn dấy lên một làn sóng nghi ngờ.

Cô cũng thấy nản, bèn cất táo túi: "Mọi thích ăn thì thôi , em đem về hấp bánh táo."

"Từ từ ." Đại sư tỷ xòa, thò tay túi cô lấy một quả: "Đàn em cất công mang từ xa về cho, mà ăn là , đừng kén chọn nữa. Cảm ơn em nhé, chị ăn một quả."

"Em cũng lấy một quả." Sư Hầu Ca cũng hùa theo, c.ắ.n một miếng: "Công nhận táo giòn thật. Chứ đầu thì lấy sầu riêng đập cũng vô dụng thôi."

Chúc Khanh Ninh cũng lấy một quả: "Boston thời kỳ đầu cũng từng là thuộc địa của Anh mà, nên quả táo đúng là táo Newton thật đấy. Cảm ơn em nhé."

Tuy chỉ hùa theo cho vui, nhưng Đường Niệm vẫn vui vẻ, đặt những quả táo còn tủ đồ ăn vặt ngoài cửa. Quay thấy đại sư tỷ đang báo cáo kiểm tra, cô bèn lên tiếng: "Đại sư tỷ ơi, dạo việc gì thì giao bớt cho em ."

Họp xong cô vẫn việc gì mới để .

Đại sư tỷ bỏ chuột xuống: "Dạo dự án đang trong giai đoạn nghiệm thu, cần kiểm tra sức chịu tải của hệ thống trực tuyến. Cái đây em ?"

Đường Niệm lắc đầu: "Dạ ."

"Chưa cũng . Lát nữa chị gửi cho em báo cáo kiểm tra, em xem thử cần kiểm tra những nội dung cụ thể nào. Phần mềm kiểm tra thì tải Google Drive nhé. Công việc tốn khá nhiều thời gian đấy, em cần vội , cứ từ từ."

Đường Niệm , trở về chỗ việc của . Khi bận rộn, thời gian trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc Dương Trăn Trăn réo ăn trưa.

Bước sang tháng Sáu, kỳ nghỉ hè cũng sắp đến. Lịch nghỉ hè của Đại học T quy củ. Sinh viên đại học nghỉ hai tháng, thạc sĩ nghỉ hai tuần, còn tiến sĩ thì... bộ đều ở phòng thí nghiệm cắm đầu cắm cổ việc. Dù thì khai giảng mùa thu là nộp luận án để phản biện giấu tên , nếu đạt yêu cầu nghiệp thì sẽ hoãn nghiệp, ai nấy đều bận đến tối mắt tối mũi.

Dự án Thần Nông bước giai đoạn kết thúc, ngày nào Trần Tri Lễ cũng chạy đôn chạy đáo đến Bệnh viện Tây Uyển. Ban ngày thì lách đủ loại tài liệu, hồ sơ, tối đến phòng thí nghiệm chạy đua tiến độ.

Đường Niệm nghỉ hè chỗ nào để nên chủ động xin ở trường giúp đỡ. Nói là giúp đỡ nhưng thực cô cũng chẳng việc gì to tát, chỉ là vài bản báo cáo đơn giản, dán hóa đơn thanh toán, đặt phòng họp, là mấy việc lặt vặt.

Tuy chỉ là những công việc lặt vặt, nhưng Trần sếp rộng rãi hơn phần lớn các giáo sư trong khoa, tiền trợ cấp cũng thuộc hàng cao nhất.

Ngày đầu tiên của tháng Bảy, trời nắng chang chang, một gợn mây.

8 giờ 50 phút, chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ hẹn với Giáo sư Hàn Kỳ, Đường Niệm xuống tàu điện ngầm cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía bệnh viện.

Hôm nay là buổi nghiệm thu dự án hợp tác giữa Đại học T và Bệnh viện Tây Uyển. Lãnh đạo các cấp của nhà trường và bệnh viện đều mặt đầy đủ. Tuy cô chỉ là một nghiên cứu sinh nhỏ bé, nhưng đến muộn cũng là một chuyện .

May mắn , cô đến nơi đúng ba phút cuối cùng. Cuộc họp buổi sáng kết thúc, Trần Tri Lễ ngừng nghỉ, tiếp tục thống nhất một chi tiết và kế hoạch cho giai đoạn hai của dự án.

Cuộc họp kéo dài đến tận mười hai giờ rưỡi. Vừa bước khỏi phòng họp, chạm mặt Tống Trí đang tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-51-keo-vai-51.html.]

Tống Trí cũng họp suốt cả buổi sáng, mệt mỏi vươn vai gọi : "Buổi trưa ăn cùng nhé."

Trần Tri Lễ thu hồi ánh mắt: "Để hôm khác , dạo bận."

"Ông thì ngày nào chả bận, dạo mới bận . Chút thời gian ăn cơm thì kiểu gì chả sắp xếp . Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay đang vui, thôi, mời."

"Ông vui chuyện gì, nhặt tiền ?"

"Nhặt tiền gì chứ, là với bạn gái hòa . Đi , nhanh lên."

Trần Tri Lễ cạn lời: "Ông dở , ông hòa với bạn gái thì liên quan gì đến , ăn chung với hai cái quái gì?"

"Bạn mà, tin vui thì chia sẻ chứ. Ông đến chứng kiến tình yêu ngọt ngào của chúng , đồ cẩu độc ."

"Cút!" Trần Tri Lễ lạnh lùng đáp: "Làm như mỗi ông bạn gái bằng."

Nét mặt Tống Trí cứng đờ: "Ông cũng bạn gái á? Từ lúc nào thế?"

lúc đó, điện thoại của Trần Tri Lễ reo lên. Anh liếc màn hình, khóe môi nhếch lên: "Thấy , mới xa mấy phút mà gọi điện kiểm tra đây ."

Được kiểm tra lịch trình thì gì mà ông đắc ý thế.

"Vậy thì tiện quá, gọi bạn gái ông ăn cùng luôn ."

"Xin nhé, bạn gái ..." Trần Tri Lễ hất cằm, giọng điệu kiêu ngạo đến đáng ghét: "Không cho chơi với ông, sợ ông hư hỏng mất."

Tống Trí: "..."

...

Kỳ nghỉ hè, Dương Trăn Trăn tìm một công việc thực tập, từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, một ngày 200 tệ. Cậu bận tối mắt tối mũi, ký túc xá chỉ còn mỗi Đường Niệm. Vì thế, cô cũng chẳng mấy khi ở lì trong ký túc xá mà thường đến phòng thí nghiệm thử nghiệm, báo cáo.

Mỗi tầng của phòng thí nghiệm đều hai phòng . Phòng lớn ở hướng Bắc dành cho sinh viên, còn phòng ở hướng Nam thì các thầy cô thường ghé qua hơn.

Đường Niệm đây sang phòng phía Bắc rót nước, nhưng dạo gần đây cô thích bưng ly nước sang phía Nam hơn. Nguyên do là bởi cửa sổ của phòng thẳng phòng 601.

Cô cảm thấy một ngày của Trần Tri Lễ dường như tới 48 tiếng, nhưng cũng thật sự tẻ nhạt: thực nghiệm, tài liệu, báo cáo, cứ thế lặp lặp mà chẳng lấy chút thời gian giải trí nào.

Đường Niệm bưng ly cà phê, nhấp một ngụm mở cửa sổ . Không khí trong lành ùa , ánh nắng chiếu rọi lên bệ cửa sổ, hắt rõ từng đường vân viên gạch lát nền.

Ở phía đối diện, Trần Tri Lễ vẫn đang miệt mài việc. Cô ngắm góc nghiêng của ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu vàng ấm áp, nhấp thêm một ngụm cà phê.

Chẳng bao lâu .

Người đàn ông dường như cảm nhận điều gì đó, ngước mắt lên.

Bốn mắt . Bị bắt quả tang đang trộm, Đường Niệm chút ngượng ngùng hắng giọng một cái. Trần Tri Lễ buông cây bút máy tay xuống, nhướng mày, khẩu hình miệng khẽ mấp máy.

Đường Niệm , là "Qua đây."

Thực cô cũng thấy ngại, bèn đưa tay gãi đầu. rốt cuộc vẫn cưỡng cám dỗ, bưng ly cà phê chạy sang phòng 601.

Vừa bước cửa, cô vội vàng lên tiếng thanh minh: "Em trốn việc nhé, việc của em xong hết , giờ là lúc relax."

Trần Tri Lễ chẳng năng gì, chỉ cong ngón tay hiệu gọi cô: "Lại đây."

Đường Niệm: "Làm gì thế ạ?"

Trần Tri Lễ: "Hơi mệt, cho ôm một lúc để sạc pin nào."

Đường Niệm nín : "Thật hết cách với , đeo bám thế cơ chứ."

Miệng thì than vãn thế, nhưng cơ thể thành thật. Đặt ly cà phê xuống, cô chầm chậm bước tới: "Chỉ ôm một lát thôi đấy."

"Được, một lát thôi."

Cô còn kịp tiến đến gần nắm lấy cổ tay, kéo ngã nhào lòng . Cự ly gần đến mức thể đếm từng sợi mi cong vút của .

Trần Tri Lễ đỡ lấy eo cô, cúi xuống, đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên môi cô.

Đường Niệm giật nảy như mèo giẫm đuôi, trợn tròn đôi mắt nai: "Đã bảo là chỉ ôm một lát thôi mà, ai cho hôn em."

Trần Tri Lễ đáp: "Cái gọi là đ.á.n.h bất ngờ khi đối phương phòng ."

Đường Niệm hừ một tiếng, định bỏ chạy thì giữ chặt, ôm chầm lấy vùi mặt hõm cổ cô. Cảm giác như chiếc lông ngỗng lướt qua, nhồn nhột.

Đường Niệm cựa quậy yên, rầu rĩ : "Không trêu em nữa, yên nào. Lần ôm thật đấy."

Đường Niệm ngoan ngoãn im, vòng tay ôm lấy lưng , tĩnh lặng một chiếc gối ôm hình . Cô vuốt ve mái tóc mềm mại gáy : "Tối qua mấy giờ mới về thế?"

Trần Tri Lễ: "Anh về."

"Không về á, thức trắng đêm luôn ?"

"Ừ."

"Bận việc gì mà dự án gấp thế? Chẳng nghiệm thu xong , giai đoạn hai vẫn còn một thời gian nữa mới bắt đầu cơ mà."

Anh thở dài một nặng nhọc, tì cằm lên vai cô, giọng mệt mỏi rã rời: "Sửa hợp đồng thu mua."

"Hợp đồng thu mua?"

"Ừ, thu mua."

"Thu mua cái gì?"

"Hằng Vũ."

Đường Niệm kinh ngạc, ngẩng đầu lên khỏi lồng n.g.ự.c : "Cái gì, định mua Hằng Vũ á?"

Trần Tri Lễ : "Sao, em tưởng hôm đó đùa ?"

Cô thực sự tưởng chỉ đùa thôi. Mua một công ty kỳ lân* chuyện đơn giản.

* startup định giá 1 tỷ USD.

"Tống Trí cũng đồng ý ?" Đường Niệm vẫn cảm thấy khó tin.

"Tất nhiên."

Về vấn đề , Trần Tri Lễ và Tống Trí suy xét vô cùng kỹ lưỡng. Thứ nhất, Hằng Vũ là một công ty xe tự lái vốn đầu tư nước ngoài. Nếu thể mua Hằng Vũ, Hồng Trí sẽ nhận nhiều chính sách hỗ trợ ưu đãi hơn về thuế suất, thu hút nhân tài và công nghệ kỹ thuật.

Mặt khác, thế mạnh của Hồng Trí là về phần cứng. Năm nay, họ bắt tay phát triển lĩnh vực phần mềm, thành lập nhiều phòng ban mới, bao gồm cả mảng mô hình AI cỡ lớn và xe tự lái.

Trong khi đó, Hằng Vũ sở hữu rào cản công nghệ cao, chân dung khách hàng rõ ràng, và mức độ đầu tư R&D cũng khủng. Một khi thương vụ mua thành công, Hồng Trí chỉ thể tiến quân thị trường chứng khoán thứ cấp mà còn tạo lập một hệ sinh thái sản phẩm quy mô nhất định. Điều ý nghĩa vô cùng to lớn đối với định hướng mở rộng của Hồng Trí trong tương lai.

Tuy nhiên, do sự phát triển bùng nổ của Hằng Vũ trong thời gian gần đây, mức giá chào bán ban đầu mà họ đưa cao, vượt xa dự tính của . Bởi , cuộc đàm phán đến hiện tại vẫn thực sự suôn sẻ, cần thương lượng thêm với bộ phận pháp lý.

Không hề ngoa khi rằng não bộ Đường Niệm đình công.

Cô ngập ngừng hỏi: "Thế mua xong thì các định gì?"

Hơi thở nóng hổi của đàn ông phả qua, cô cảm nhận đôi môi kề sát tai , thầm thì: "Thành lập một phòng ban mới."

Thật là ngông cuồng quá .

"Trời lạnh , cho tập đoàn Vương thị phá sản thôi" - câu đùa của bá đạo tổng tài nay trở thành hiện thực .

"Em thấy..."

Lời còn dứt, cánh cửa phòng đột nhiên mở tung, một bước : "Thầy Trần ơi, em sửa xong báo cáo , phiền thầy xem qua giúp em ạ."

C.h.ế.t tiệt, là Thành Soái!

Trời đất ơi!

Đầu óc Đường Niệm ong ong, tim suýt nữa thì ngừng đập vì sợ hãi.

Ngay khoảnh khắc ngoài cửa ngước mắt lên , cô nhanh như chớp, trượt theo đầu gối Trần Tri Lễ, tụt cái tót xuống gầm bàn việc của .

Tốc độ nhanh chẳng khác gì nhân tình bắt quả tang tại trận.

Trần Tri Lễ: "?"

Anh cúi xuống cô với vẻ mặt khó hiểu.

Đường Niệm lấy tay che miệng, quơ tay múa chân liên hồi, sức lắc đầu hiệu bảo đừng lên tiếng.

[Tình yêu công sở, thể để ai phát hiện .]

[Bằng là c.h.ế.t chắc, c.h.ế.t chắc đó!]

Trần Tri Lễ thể hiểu nổi suy nghĩ của cô, nhưng cũng hề bóc mẽ. Anh từ từ thở một kìm nén, ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi d.a.o sắc lẹm.

Thành Soái run b.ắ.n , gáy lạnh toát như gí một con d.a.o băng cổ. Anh gì sai , trông sếp vẻ cáu gắt thế nhỉ.

"Cậu gõ cửa ?" Trần Tri Lễ nổi trận lôi đình.

"Em xin , em... em quên mất ạ."

"Sao ăn cơm quên , não để đấy dùng thì mang hiến tặng !"

Thành Soái rụt cổ , thở cũng dám thở mạnh, cúi gằm mặt chửi. Trần Tri Lễ mất kiên nhẫn hỏi: "Có việc gì?"

"Báo cáo... em sửa xong gửi qua email cho thầy ạ. Phiền thầy xem giúp em với."

"Biết , về !"

Thành Soái gật đầu, thì chợt để ý thấy gấu váy màu trắng lấp ló gầm bàn của sếp đung đưa. Ơ, hình như đây là váy của con gái mà, sếp giấu phụ nữ trong văn phòng ?

Anh còn tưởng nhầm, dụi dụi mắt thì thấy vạt váy giống như một sinh vật sống, thụt hẳn gầm bàn.

Thành Soái: "?"

Nhìn rõ , đúng là váy của con gái thật.

Trần Tri Lễ thấy vẫn đực đó thì hết kiên nhẫn. Anh gõ gõ cây bút máy xuống bàn, nhắc nhở: "Cậu còn việc gì nữa ?"

Thành Soái giật tỉnh mộng: "Dạ , , em ngay đây ạ."

Mãi cho đến khi Thành Soái đóng cửa rời , Đường Niệm mới phủi phủi đầu gối, xoa bóp đôi chân tê rần, chui từ gầm bàn.

Trần Tri Lễ như cô: "Em trốn cái gì?"

Đường Niệm bĩu môi: "Bây giờ coi là thầy giáo, em là học sinh. Cái Thành Soái là kẻ lắm mồm, thì cả phòng thí nghiệm đều chuyện. Em đồn thổi linh tinh , đến lúc đó loan truyền ngoài thì khó lắm."

Mối quan hệ giữa thầy giáo và học sinh quả thực dễ dấy lên đàm tiếu, nhất là ở môi trường học đường. Đường Niệm chuốc thêm phiền phức, bớt một chuyện vẫn hơn.

Trần Tri Lễ khẽ ngả , hàng mi cụp xuống, chẳng phản ứng gì, cũng chẳng ừ hử với lời giải thích của cô. Có vẻ như đồng tình cho lắm.

Đường Niệm tiến gần, cúi xuống mổ nhẹ lên môi một cái: "Đền bù cho đấy, thế đủ ."

Đương nhiên là... đủ .

Trần Tri Lễ nắm lấy cổ tay cô kéo xuống, giữ chặt cằm cô, ngước lên ngậm lấy môi cô mà c.ắ.n nhẹ.

Môi ấm nóng, mang theo cảm giác như dòng điện chạy qua. Đường Niệm ôm trọn trong lòng, hôn đến mức đầu óc mụ mị. Cô vô thức đưa tay đẩy n.g.ự.c , lòng bàn tay chợt khựng .

Ơ kìa, hình như cô sờ thấy thứ gì đó.

Không chắc lắm, thử xem .

Biubiu, chọt chọt, bóp bóp, xoa xoa...

Cảm giác tay ghê.

Trần Tri Lễ cúi đầu bàn tay nhỏ bé đang loạn n.g.ự.c .

"Em đang gì đấy?"

Đường Niệm ngẩng mặt lên khỏi n.g.ự.c , hàng mi cong vút là đôi mắt trong veo: "Sờ ti."

"..."

 

Loading...