Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 52: Kẹo Vải 52

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:50
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Tri Lễ là việc thiết thực. Anh thu mua Hằng Vũ là c.h.é.m gió, mà thực sự chuẩn vung tiền. Phải rằng với đà phát triển của Hằng Vũ mấy năm nay, hai tỷ tệ thì cơ bản thể nào thâu tóm .

Trần Tri Lễ nhiều tiền đến thế, Tống Trí cũng .

Ngay trong ngày chốt xong các chi tiết thu mua, về nhà họ Triệu một chuyến. Sáu trong nhà tin mượn tiền thì đều thấy hiếm lạ. Bọn họ còn tưởng định sắm sửa thiết mới cho phòng thí nghiệm, loanh quanh cũng quá chục triệu tệ, nên ai nấy đều chuẩn khảng khái dốc hầu bao.

Thế nhưng, báo con hai tỷ, cánh cửa lớn lập tức đóng sầm "rầm" một tiếng.

Trần Tri Lễ ăn ngay quả đắng khép cửa bèn ngoài gọi vọng : "Cậu cả, xem tập tài liệu của cháu ."

Cậu cả thẳng thừng đáp: "Cậu cả của cháu chẳng xem nổi một chữ nào ."

Nhìn một cái là bay mất hai tỷ.

Hai tỷ lận đấy, hai chục đồng .

Trần Tri Lễ gõ cửa, tiếp tục gọi : "Cậu hai, ba, tư, chuyện gì thì từ từ thương lượng, khóa cửa thế trượng nghĩa nhé."

"Ai trượng nghĩa thì đó móc hai tỷ đây."

"..."

Trần Tri Lễ trầm ngâm cửa vài giây. Đằng nào thì cũng gõ mở cánh cửa , đành gọi điện thoại mời "Lão Phật gia" về .

Lúc nhận điện thoại, bà ngoại đang đ.á.n.h mạt chược. Nghe cháu ngoại cưng nhà nhốt ở ngoài cửa, bà cũng chẳng màng ván ù , lập tức phi ngay về nhà.

"Sao thế ?" Bà ngoại gõ gõ cây gậy xuống đất: "Mấy đứa đóng cửa cái gì?"

Sáu xếp hàng ngay ngắn sô-pha. Cậu cả lên tiếng : "Sao hỏi xem đứa cháu cưng của định gì? Mở miệng là đòi hai tỷ, bọn con đào nhiều tiền thế, bán thận cũng chẳng gom đủ. Còn nữa, cháu cần nhiều tiền như để gì?"

"Cháu thu mua một công ty."

"Thu mua công ty?"

"Vâng. Từ đầu năm đến nay, lĩnh vực AI luôn là điểm nóng và xu hướng của giới đầu tư. Vô các ông lớn công nghệ đích tham chiến. Hồng Trí của chúng cũng chia một phần miếng bánh . Thế nên, việc đặt chân điểm nóng lớn nhất của thị trường hiện nay cũng lợi cho việc bố cục của công ty trong lĩnh vực AI ."

Cậu cả cũng chẳng dễ lừa: "Ăn cơm ăn từng miếng, đường từng bước. Công ty của mấy đứa mới thành lập mấy năm mà vội nôn nóng hái quả ngọt. Bây giờ mà mở rộng quy mô quá mức thì chẳng lợi lộc gì ."

Trần Tri Lễ đáp: "Đường thể từ từ, nhưng cơ hội bỏ lỡ là mất luôn. Miếng bánh ngọt cũng chỉ lớn ngần , bây giờ gia nhập thị trường vẫn tính là muộn, thể nhân tiện giải quyết luôn một đối thủ cạnh tranh. Đây chẳng là chuyện một mũi tên trúng hai đích ?"

Sáu , cuối cùng rút kết luận: "Cậu bảo , là tổng giám đốc của Hằng Vũ đắc tội với cháu đấy chứ?"

"Đâu , cháu chỉ nhân cơ hội nắm lấy công nghệ cốt lõi của bọn họ để thành lập bộ phận công nghệ lái xe thông minh thôi."

Anh thế cũng khá lý.

Suy cho cùng, thành lập một bộ phận mới toanh chẳng hề đơn giản. Nào là tìm kiếm khách hàng mới, tuyển dụng nhân sự, cả đống chuyện bắt đầu từ con , tiền đầu tư chắc chắn hề nhỏ. Hơn nữa, chỉ cần quyết sách sai lầm là tiền dễ đổ sông đổ bể. So , phương án thu mua mang rủi ro thấp hơn nhiều.

Cậu cả khựng một lát: "Để bọn bàn bạc thêm . Nếu thực sự đầu tư tiền thì bọn chiếm cổ phần đấy."

"Không thành vấn đề."

Chịu bàn bạc tức là chuyện nắm chắc tám mươi phần trăm.

Sau khi giải quyết xong chuyện tiền bạc, những việc còn đơn giản hơn nhiều, chẳng qua chỉ là kỳ kèo thêm với bên Hằng Vũ mà thôi.

Rời khỏi nhà họ Triệu, khi Trần Tri Lễ trường thì hơn bốn giờ chiều. Giải quyết xong công việc trong tay, tiện đường dạo qua phòng thí nghiệm một vòng, vặn thấy Thành Soái bước . Nhớ tới bài luận văn gửi tới , bèn gọi giật : "Có rảnh , chuyện chút?"

Thành Soái gật đầu: "Dạ rảnh, rảnh ạ."

Hai đến cuối hành lang, Trần Tri Lễ cũng chẳng vòng vo mà thẳng vấn đề: "Bài luận văn gửi xem . Nếu định dùng trình độ để lấy bằng tiến sĩ thì e là khó, chuẩn tâm lý ."

Sắc mặt Thành Soái thoáng biến đổi: "Chắc thầy cũng , giữa chừng em đổi đề tài nên thời gian thí nghiệm đủ lắm. Hiện tại em chỉ thể thành đến mức thôi. Thầy thể châm chước cho em một chút ạ?"

Trần Tri Lễ đáp: "Đây vấn đề châm chước . Cho dù thả cửa cho đem nộp, thì khâu xét duyệt kín qua nổi ? Còn nữa, chuyện đổi đề tài nhắc nhở , lúc đó chính khăng khăng bảo rằng thời gian vẫn đủ cơ mà."

Thành Soái c.ắ.n môi: "Xin thầy, là em đ.á.n.h giá sai. Em còn đăng thêm một bài báo nữa mới đủ điều kiện nghiệp, dạo thực sự thời gian tiếp luận văn nghiệp. Thầy xem..."

"Nếu , mong thể chủ động lùi thời hạn nghiệp để chừa đủ thời gian luận văn. Nội dung đề tài của thì đủ , nhưng nửa quá vội, phần thí nghiệm cũng thiện."

Thành Soái c.ắ.n môi, rõ ràng là hài lòng với kết quả chút nào, nhưng thể bộc phát , chỉ đành cúi đầu lúng búng: "Để em sửa thêm xem ."

"Cậu cứ suy nghĩ ."

Xong việc bên , Trần Tri Lễ xem như thành nhiệm vụ trong ngày. Buổi tối còn việc gì nữa, đang định tan thì cửa thấy Đường Niệm đeo balo, vội vội vàng vàng chạy ngoài.

"Vội đấy?" Anh cất tiếng gọi cô từ phía .

Đường Niệm ngoảnh , thấy là bèn giãn mày tươi: "Sư mới tới bảo mời em ăn."

?

À, nhớ .

Tân sinh viên năm nhất hệ thạc sĩ mới phòng thí nghiệm năm nay, tên là Thường Lê gì đó.

Mới tới mời sư tỷ ăn, trai tâm thuật bất chính đây.

Trần Tri Lễ nhướn mày: "Chỉ mời mỗi em thôi ?"

Đường Niệm lắc đầu: "Đương nhiên là , còn Đại sư tỷ và Hầu ca nữa, trong phòng thí nghiệm đều , xem như là tiệc tụ tập của phòng luôn."

Trần Tri Lễ hừ nhạt: "Ồ, đều cả, hóa là chừa mỗi đúng ?"

Đường Niệm hì hì: "Bọn em ăn cốt là để mà. Hơn nữa, mục đích chính sư mời ăn là để cảm ơn em và Đại sư tỷ phụ đạo cho trong kỳ thi phỏng vấn nghiên cứu sinh, vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì tới ."

Lại phụ đạo thi cao học.

"Rốt cuộc em còn phụ đạo cho bao nhiêu thi cao học nữa ?"

"Cũng nhiều lắm, một đàn em khóa , một sư , hơn nữa tất cả đều đậu ." Đường Niệm giải thích, đúng lúc cửa thang máy mở , hai cùng bước trong.

Vị "đàn em khóa " còn là của nữa chứ.

Nhắc mới nhớ, ăn với dì Triệu cô về sớm, vốn hẹn mua sắm cuối cùng cho leo cây. Chắc tìm thời gian rảnh để hẹn dì một bữa, nếu mang tiếng là thất hứa, bất lịch sự.

Trần Tri Lễ bật một tiếng: "Vậy thì em giỏi quá , mở lớp luôn cho xong."

Lúc lời , cô, chỉ đút tay túi quần, hai mắt thẳng về phía , nhưng cái mùi chua loét thì cô ngửi thấy rõ mồn một.

Đường Niệm nghiêng đầu tìm ánh mắt : "Anh đang ghen đấy ?"

Trần Tri Lễ vẫn ngoảnh , kiêu ngạo đáp: "Không ."

"Nếu thực sự thì em thể dẫn ăn cùng, miễn là sợ thẳng mặt."

"Thôi dẹp .” Trần Tri Lễ ngoảnh đầu , nhếch mày : "Nếu thật, em chắc tiểu sư của em còn nuốt trôi cơm ?"

Có sếp ở đó, bữa cơm định sẵn là khó nuốt . Để cho mấy họ ăn ngon miệng, Trần Tri Lễ cũng chẳng buồn góp vui nữa: "Ăn xong thì gọi điện thoại cho , tới đón em."

Đường Niệm nghiêm túc gật đầu: "Vâng, buổi tối ăn gì?"

"Ăn đại gì đó thôi, c.h.ế.t đói là ."

Đường Niệm: "..."

Còn bảo ghen, cái vị chua của sắp ngâm nở luôn cả cái thang máy .

"Còn nữa.” thang máy xuống đến tầng một, hai một một bước ngoài, bỗng dừng bước, xoay đối diện với cô: "Nhớ nhắc nhở tiểu sư của em rằng, các sư tỷ trong phòng thí nghiệm đều là hoa chủ , bảo bớt bớt những cái tâm tư lệch lạc , bằng ..."

Đường Niệm: "?"

Đại ma vương mỉm: "Quãng đời thạc sĩ vốn bấp bênh của sẽ càng trở nên gian nan trắc trở đấy."

Đường Niệm: "..."

Thật đáng sợ quá .

_

Cứ đến mùa khai giảng của hệ thạc sĩ và tiến sĩ hàng năm, phòng thí nghiệm đều tổ chức tụ tập ăn uống, nhằm ăn mừng một lứa nghiên cứu sinh mới chuẩn chịu đủ sự vùi dập bước chân hố.

Bữa tiệc sáu tới.

Không giáo sư hướng dẫn, bầu khí trong phòng bao cực kỳ thư giãn và thoải mái.

Thường Lê là tân sinh viên năm nhất năm nay, là một trai khá lanh lẹ, bước sốt sắng gọi món, lấy bát đũa.

Hôm nay Đường Niệm trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài quá vai cần chải chuốt nhiều vẫn mềm mượt như lụa. Vừa xuất hiện, cô thu hút ánh của tất cả các sư .

Thường Lê dậy giúp cô kéo ghế: "Sư tỷ, chị bên ."

Đường Niệm tiếng cảm ơn, nhưng vẫn bước tới xuống bên cạnh Đại sư tỷ.

"Thời gian trôi qua nhanh thật, tiểu sư của chúng giờ lên chức sư tỷ ." Chúc Khanh Ninh : "Được , sư , cũng đừng khách sáo nữa, cùng xuống cả ."

Sau khi món ăn dọn lên đông đủ, Hầu ca gần cửa bèn đóng cửa phòng bao . Mọi ăn trò chuyện, bầu khí vô cùng hòa hợp.

Bình thường đều ở chung một phòng thí nghiệm, chạm mặt suốt nên quá đỗi thiết. Thế nên, phần lớn các chủ đề đều do mới tới Thường Lê đặt câu hỏi, đó xúm giải đáp.

Thường Lê mặt gửi lời, rót rượu cho mấy vị sư sư tỷ hỏi vấn đề mà quan tâm nhất: "Sếp của chúng như thế nào ạ?"

Đại sư tỷ đáp: "Sếp lắm, trai còn hào phóng. Trợ cấp thầy cho là cao nhất cả viện đấy. Mấy việc vặt vãnh lung tung đến tay , sếp tự đẩy hết , cũng tuyệt đối tranh vị trí tác giả chính của . Nếu chuyên tâm nghiên cứu khoa học thì theo thầy chắc chắn là hời nhất."

Hầu ca bổ sung: " tính tình thầy cho lắm cũng là thật. Bình thường nhất đừng mang mấy câu hỏi ngu xuẩn hỏi thầy , chắc chắn sẽ mắng cho vuốt mặt kịp. Tất nhiên mắng thì cũng đừng để bụng, mắng đến mức tự kỷ là con đường tất yếu mà mỗi chúng qua, quen thôi."

Đàn em nhỏ "Á" lên một tiếng, rõ ràng là dọa sợ : "Nghe vẻ nghiêm khắc quá, lười biếng trốn việc chút đỉnh ạ?"

"Lười biếng á.” Đại sư tỷ liếc Đường Niệm bên cạnh với ánh mắt đầy thâm ý, tủm tỉm : "Cái thì hỏi tiểu sư tỷ Đường Niệm của , em kinh nghiệm lắm."

Tiểu sư hai mắt sáng rực sang: "Đường tiểu sư tỷ, chị truyền thụ chút kinh nghiệm ?"

Đường Niệm thụ sủng nhược kinh đáp: "Chị kinh nghiệm gì, chỉ là bình thường cứ tà tà việc, canh sát hạn chót để thành nhiệm vụ là ."

Đại sư tỷ đến đây thì bật : "Cậu học theo . Đường tiểu sư tỷ của tuy mang tiếng là cá muối lười biếng, nhưng ngay năm nhất bài đăng hội nghị hàng đầu , thực lực vô cùng đáng gờm đấy. Sự lười biếng của với sự lười biếng của hề giống ."

Năm nhất bài đăng hội nghị hàng đầu!

Tiểu sư than ngắn thở dài một tiếng, quả nhiên là học nổi mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-52-keo-vai-52.html.]

Sư môn đúng là cao thủ nhiều như mây, bái phục bái phục.

Nghe nhắc đến việc cô bài đăng hội nghị hàng đầu, sắc mặt Thành Soái cạnh phần khó coi. Thế nhưng đang ăn uống vui vẻ nên cũng chẳng mấy ai để ý đến .

Trên bàn tiệc dăm ba câu trò chuyện. Có mới tất sẽ cũ. Thành Soái là sinh viên khóa cao nhất trong lứa nghiên cứu sinh , dự định tháng chín năm nay sẽ bảo vệ luận án nghiệp. Bữa cơm cũng coi như để tiễn một đoạn đường .

Thường Lê hào hứng gợi chuyện: "Em Thành sư ký hợp đồng với phòng nghiên cứu phát triển của công ty công nghệ Hằng Vũ ? Lương năm tám trăm nghìn tệ cơ đấy, thật sự quá đỉnh luôn. Chúc mừng sư nhé, nào, cạn ly ăn mừng thôi."

Thành Soái thở dài sườn sượt: "Khoan hãy ăn mừng, khả năng cao là sẽ hoãn nghiệp , ký hợp đồng việc cũng vô ích thôi."

Hoãn nghiệp?

Mấy chữ cho tiểu sư mới đến giật nảy : "Sư , đăng bốn bài báo SCI ? Sao vẫn hoãn ạ?"

Thành Soái rầu rĩ ực một ngụm rượu, sầu não : "Haiz, sếp cho gửi bài xét duyệt, hết cách , đành đăng thêm vài bài nữa ."

Tiểu sư trong nháy mắt hạ điểm ấn tượng về Trần đại ma vương xuống mức âm. Đây rõ ràng là một tên bóc lột học trò, bóp nghẹt thành quả học thuật, còn cho sinh viên nghiệp mà.

"Thầy cho là nghiệp á? Đâu thể để thầy bừa như , lên viện tố cáo ."

"Tố cáo nỗi gì. Chống lưng của ông mạnh lắm, nhà là quan chức cấp cao, ngay cả viện trưởng cũng là học trò của ông nội ông đấy. Chú em nghĩ xem, dựa cái gì mà ông về nước nhận dự án lớn đến thế? Chắc chắn là chống lưng . Nếu tố cáo thật, cuối cùng ai mới là lãnh đủ hậu quả chứ?"

Tiểu sư tuổi trẻ bồng bột, gai mắt nhất là những chuyện bất công thế , bèn phẫn nộ đầy lòng : " chúng cũng thể nhẫn nhục chịu đựng như ."

"Không nhẫn nhục chịu đựng thì còn gì nữa. Ông đì c.h.ế.t thì cần gì tự tay. Sau chúng vẫn việc trướng , đừng tự chuốc lấy ấm ức gì, ngoan ngoãn chấp nhận phận thôi."

Tiểu sư ỉu xìu, bắt đầu cảm thấy lo lắng cho sự nghiệp học thạc sĩ sắp tới của .

"Học hỏi chút luật ngầm ở đất Bắc Kinh , tiểu sư ."

Chuyện tụ tập giáo sư hướng dẫn là việc bình thường như cơm bữa. Vốn dĩ Đường Niệm xen , nhưng Thành Soái càng càng quá đáng. Nghe cứ như chuyện thể nghiệp là do Trần Tri Lễ hãm hại, hòng giữ lao động miễn phí .

thực tế, rõ ràng là do chính đăng đủ lượng bài báo.

Đại học T tính điểm bài báo dựa chỉ ảnh hưởng. Thành quả của nghiên cứu sinh tiến sĩ hệ học chuyển tiếp thạc sĩ - tiến sĩ đạt 8 điểm. Thành Soái mặc dù đăng bốn bài SCI, nhưng cộng cũng mới chỉ 7 điểm, căn bản đủ điều kiện nghiệp.

Đường Niệm nhíu chặt mày, thực sự lọt tai nổi nữa: "Anh thể đừng gây hiểu lầm cho sư nữa ? Anh hoãn nghiệp là vì đăng đủ luận văn, đây là yêu cầu của viện, liên quan gì đến thầy Trần Tri Lễ?"

Lời thốt , khí bàn ăn lập tức tĩnh lặng vài giây.

Thực đều rõ nguyên nhân Thành Soái hoãn nghiệp, nhưng ai giáp mặt phản bác . Dù thì sếp cũng mặt ở đây, cứ để ông đổ vỏ cho xả giận một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Một tràng thẳng thừng nể nang của Đường Niệm cho bầu khí hiện trường trở nên ngưng trệ.

Thành Soái cau mày sang, hừ lạnh một tiếng: "Có thể nghiệp chẳng chỉ dựa một câu của ổng . Ổng cho , thì đăng bao nhiêu bài cũng vô ích."

Đường Niệm cạn lời: "Thầy giữ cái gì chứ? Cái bài báo SCI 1 điểm của gắn tên thầy , khéo thầy còn thấy mất mặt ."

"Cô thế là ý gì?" Thành Soái phắt dậy: "Bênh vực ổng chằm chặp như thế, là cô ý đồ với ổng đấy chứ? Chẳng trách ngày nào cũng thấy cô chạy vùn vụt sang phòng 601."

Đường Niệm thậm chí còn lười giải thích: "Bản nổi luận văn bôi nhọ khác, thật sự hèn mạt."

Thành Soái đỏ hoe cả mắt, đầy oán hận trừng mắt cô: "Được lắm, cô thì giỏi , cô đăng bài hội nghị hàng đầu nên trời đất chứ gì."

" đăng bài top thì đương nhiên là giỏi !"

Hồi Đường Niệm mới tới phòng thí nghiệm, cô từng chút xích mích nhỏ với Thành Soái. Chẳng qua cũng chỉ là vài lời tranh cãi miệng, cô để bụng nhiều, ngày thường thể lờ thì lờ cho xong. lúc thực sự nhịn nổi nữa, cô bèn độp thẳng mặt : "Một bài báo của 6 điểm . Đâu như ai , đăng một mớ hỗn độn cộng mới 7 điểm, vẫn chẳng thể nghiệp thì ích lợi gì!"

"Cô..."

Thấy bầu khí hiện trường ngày càng căng thẳng như cung giương kiếm bạt, Đại sư tỷ vội vã lên, bắt đầu xoa dịu: "Thôi thôi thôi nào, chúng bàn chuyện nữa. Món cá toan thái hôm nay ngon lắm, ăn cơm , ăn cơm ."

Cơm nước gì tầm nữa, nuốt cục tức cũng đủ no .

Đường Niệm xách túi lên, dậy bước ngoài.

Đại sư tỷ gọi với theo từ phía . Cô ngoảnh dặn một câu: "Đại sư tỷ, em về trường đây, cứ từ từ ăn nhé."

Nói xong bèn bỏ thẳng.

Bên ngoài gió thổi mạnh. Đường Niệm siết chặt chiếc áo khoác, men theo đường cái hướng về trạm tàu điện ngầm. Lúc thời gian khá muộn, bộ đường cũng lác đác.

Cách một lát , chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên ong ong.

Là tin nhắn WeChat của Trần Tri Lễ.

czl: [Ăn xong ?]

Đường Niệm dừng bước bên lề đường, điều chỉnh tâm trạng một chút gõ chữ đáp lời .

Bánh donut: [Chưa ạ, em ăn nữa.]

Bánh donut: [Anh tới đón em bây giờ ?]

Trần Tri Lễ gặng hỏi lý do.

czl: [Đang ở ?]

Đường Niệm chôn chân tại chỗ, ngó nghiêng bốn phía một hồi. Khu vực cô hiếm khi lui tới, các tòa nhà xung quanh trông vô cùng xa lạ.

Cô nghĩ ngợi một lát, cúi đầu nhắn .

Bánh donut: [Đang ở một đám mây hình con mèo.]

czl: [...]

czl: [Mở định vị lên .]

Bánh donut: [Ồ.]

Trần Tri Lễ đến nhanh. Chưa đầy mười phút , chiếc xe dừng đỗ bên lề đường. Đường Niệm vẫn còn chút ngơ ngác, ánh đèn xe rọi tới chói mắt.

Trần Tri Lễ bước xuống xe, đỡ lấy chiếc balo trong tay cô: "Ngẩn đó gì? Lên xe ."

Đường Niệm "Vâng" một tiếng, ngoan ngoãn theo ghế phó lái.

Trần Tri Lễ lên xe, nghiêng qua cài dây an giúp cô. Trong xe bật điều hòa ấm, nhanh xua tan luồng khí lạnh buốt cô.

"Sao thế , vui ?" Trần Tri Lễ nhận cảm xúc của cô đang chùng xuống, bèn lên tiếng hỏi: "Chỉ ăn bữa cơm mà ăn đến mức tự trầm cảm luôn thế ."

Đường Niệm quả thực chút vui, bĩu môi đáp: "Em cãi với ."

"Vì ?"

"Có , em giận quá nhịn nổi nên cãi với luôn."

Trần Tri Lễ một tay cầm vô-lăng, thì bật : "Đi c.h.ử.i sếp, học c.h.ử.i thầy, đó chẳng là chuyện thường ở huyện . Em nhảy hát ngược kịch bản như thế, sợ cô lập ?"

"Khác chứ.” Đường Niệm vẫn bất mãn: "Chửi là thánh cày cuốc, ép uổng khác, tính tình tệ hại thì đúng là chẳng . tung tin đồn nhảm lưng bảo chèn ép cướp đoạt thành quả học thuật của sinh viên thì em chịu thấu."

Trần Tri Lễ chẳng mấy bận tâm. Có lẽ là mấy năm nay nhiều tuổi , ngày càng mấy để ý tới những vật ngoài và hư danh nữa. Huống hồ, mấy tụ tập ăn ở phòng thí nghiệm của bọn cô đều là sinh viên, ngày thường chèn ép quá đáng nên mắng c.h.ử.i vài câu cũng là lẽ thường tình.

cô gái của luôn che chở bênh vực , vì mà kêu oan, điều vẫn khiến trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp vô cùng.

Anh đưa tay lên, dịu dàng xoa xoa đầu cô, hệt như vỗ về: "Không đấy, bạn gái của cũng trượng nghĩa phết."

"Hứ, em thể mắng , khác mắng thì ."

Đường Niệm chu mỏ, cái bụng chịu thua kém mà kêu rột rột hai tiếng. Trần Tri Lễ khởi động xe, mỉm bảo: "Đừng giận nữa, dẫn em ăn khuya nhé."

Bữa tối Đường Niệm ăn bao nhiêu, lúc đúng là đói thật.

Trần Tri Lễ tìm một nhà hàng, hai đối diện .

Cô gọi một phần mì hải sản, Trần Tri Lễ ăn nên chỉ lấy một chai nước giải khát, đối diện cô ăn.

Dáng vẻ lúc cô ăn uống vô cùng ngoan ngoãn. Hai má phồng lên giống hệt một con chuột hamster nhỏ đang giấu thức ăn, nhưng nhã nhặn, nhai kỹ nuốt chậm. Bát mì hải sản bỏ thêm ớt cay, bờ môi cô cay cho đỏ rực, khuôn mặt nhỏ nhắn mộc mạc càng tôn lên vẻ kiều diễm.

Trần Tri Lễ rút một tờ khăn giấy đưa cho cô: "Anh nhớ ngày em thích ăn cay mà, khẩu vị đổi ?"

Đường Niệm là một cô gái Chiết Giang điển hình. Bình thường ăn uống chuộng sự thanh đạm, khẩu vị cũng thiên về đồ ngọt.

Đường Niệm ngước mắt lên, đôi mắt cay xộc lên ngập tràn sương mờ: "Bạn học đại học của em là Triệu Tiểu Thanh quê ở Hồ Nam, chính là cô bạn gái mà chúng Hàng Châu công tác từng gặp . Có lẽ là do ăn chung với cô nhiều quá, nên em dần dần ăn cay luôn."

Hóa .

Đó là một đoạn quá khứ mà chẳng gì.

Trần Tri Lễ rũ mi, nhấp một ngụm nước, lời nào.

Qua một lúc lâu, Trần Tri Lễ bỗng lên tiếng hỏi cô: "Đường Niệm, quãng thời gian học đại học, em từng nghĩ đến ?"

Đường Niệm ngẩn một lát, những ngón tay cầm đũa bất giác siết chặt hơn. Cô vẫn thực sự hiểu tại hỏi như . Sau vài giây im lặng, cô thành thực trả lời: "Có ạ."

Làm nhớ cơ chứ.

Trong lòng cô, chói sáng và rực rỡ đến , cô chỉ là dám mà thôi.

tư cách gì mà nhớ nhung cơ chứ, thế nhưng chẳng tài nào kiềm chế nổi.

Hơn nữa, mỗi khi chịu ấm ức, buồn bã tổn thương, cô mới nhớ đến sự của , hoài niệm ấm từ vòng tay . Thậm chí vài cô cầm điện thoại lên, định gọi qua cho , níu lấy đừng tiếp tục tiến về phía nữa.

Cô là một ích kỷ, vô cùng tồi tệ.

Nhận câu trả lời khẳng định của cô, tảng đá trong lòng Trần Tri Lễ như thả xuống. Nhìn hốc mắt dần ửng đỏ của cô, vô tình chọc nỗi buồn của cô .

Anh vốn dĩ hướng chủ đề quỹ đạo nặng nề. Những chuyện cũ trong quá khứ nên tiếp tục so đo tính toán nữa.

Anh chuyển đề tài, hỏi cô: "Ngày mai em rảnh ?"

Đường Niệm chút ngơ ngác: "Có ạ, thế ?"

"Ngày mai là Thất Tịch.” Trần Tri Lễ nhắc nhở: "Đi hẹn hò nhé?"

Đường Niệm chớp chớp mắt, những giọt lệ sắp chực tuôn trào cô kiềm chế ép ngược trong: "Dạ, ."

 

 

Loading...