Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 53: Kẹo Vải 53
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:51
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trăn Trăn, dạo buổi tối còn bận ?"
Khi Đường Niệm về ký túc xá, cô thấy Dương Trăn Trăn đang c.ắ.n ống hút sữa xem điện thoại. Dạo Trăn Trăn thực tập ở một công ty, thường xuyên tăng ca đến khuya, Đường Niệm cũng chắc cô rảnh .
Dương Trăn Trăn lướt điện thoại đáp: "Cũng tàm tạm, dạo buổi tối tăng ca nữa, chuyện gì ?"
Đường Niệm bảo: "Ừm, mua một chiếc váy, cùng ?"
Mua váy ?
Dương Trăn Trăn ngước mắt lên, thấy khóe môi cô gái mặt đang cong lên, ánh mắt chan chứa tình cảm, mang theo chút ngượng ngùng.
Cô lập tức hiểu : "Ôi chao, định hẹn hò với thầy Trần đấy ?"
Đường Niệm mím môi: “Ừm" một tiếng, vẫn còn hổ.
"Thế thì chắc chắn rảnh , Tây Đơn Tam Lý Đồn?"
"Tây Đơn , gần hơn một chút."
"Được, thôi."
Hai chốt địa điểm xong bèn xuất phát ngay. Nói thật thì lâu lắm Đường Niệm mua sắm, nên cô nắm rõ những mẫu quần áo mới gần đây.
Dương Trăn Trăn vẻ tùy ý hơn nhiều: "Đi mua sắm mà, cũng giống như yêu đương , cứ xem nhiều, thử nhiều thì kiểu gì cũng sẽ gặp cái phù hợp."
Cô xong, đợi một lúc lâu thấy tiếng trả lời, đầu thì thấy Đường Niệm đang một cửa hàng, chằm chằm chiếc váy đỏ khoác ma-nơ-canh ở cửa. Phong cách của cửa hàng theo hướng trưởng thành nhẹ nhàng, đủ các kiểu áo hai dây trễ vai, chân váy chữ A, trông khá sexy.
Dương Trăn Trăn tới: "Cậu mua kiểu ?"
Phong cách thường ngày của Đường Niệm là hệ đáng yêu, hầu hết là quần áo màu trắng hoặc be với tay bồng, cơ bản là những màu sắc rực rỡ thế .
Đường Niệm: "Cậu thấy mặc hợp ?"
Dương Trăn Trăn: "Thích thì thử ."
Đường Niệm gật đầu, bước cửa hàng thử chiếc váy hai dây màu đỏ đó. Hai sợi dây áo cực mảnh vắt hờ hững bờ vai vuông vức mỏng manh. Dưới nửa khúc xương quai xanh là mảng da thịt trắng ngần đến chói mắt, qua cổ chữ V khoét sâu thể lấp ló thấy sự đầy đặn bên trong.
"Oa.” Dương Trăn Trăn suýt thì hét lên: "Không ngờ nhé cục cưng, mặc kiểu quần áo mang hướng ' xanh' cũng hợp phết đấy."
Mang hướng " xanh", tính từ kiểu gì trời.
Đường Niệm từng mặc kiểu váy như thế bao giờ, vẫn cảm thấy hở hang: "Tóm là ?"
"Chắc chắn là , mua nó!"
Đường Niệm liếc mác giá, hơn chín trăm tệ, cũng đắt. Dù thì bình thường cô mua quần áo mạng, đồ mùa hè cơ bản quá trăm tệ. Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định chơi sang một phen, c.ắ.n răng mua nó.
Sau khi mua quần áo xong, hai tiện thể ăn tối trong trung tâm thương mại.
Dương Trăn Trăn chọn một quán cá nướng.
Dương Trăn Trăn bảo: "Món cá nướng vải thiều của quán ngon lắm, chúng gọi một phần nhé."
Không hai chữ "vải thiều" chạm dây thần kinh của cô , Đường Niệm dần nhớ hồi năm cuối cấp ba, cô và Trần Tri Lễ ăn ngoài, cô thực đơn liên tục lắc đầu: "Trông tàn nhẫn quá, thôi ăn món ."
Trần Tri Lễ nhướng mày: "Bây giờ nổi lòng từ bi đấy ? Bình thường thấy em ăn ít thịt gà vịt cá mắm nào ."
Đường Niệm: "Em cá."
Trần Tri Lễ: "?"
Đường Niệm chỉ bức ảnh thịt vải bốc nghi ngút lớp dầu ớt đỏ au thực đơn : "Nhìn nó xem, thấy cảm giác như chính lột trần ném chảo dầu ?"
Trần Tri Lễ: "..."
Đường Niệm đang nghĩ ngợi, bỗng bật thành tiếng. Dương Trăn Trăn sang: "Sao thực đơn thôi mà mặt mày cũng hớn hở thế?"
Đường Niệm gập thực đơn , xoa xoa hai bên má đến phát mỏi: "Gọi , món cá ngon lắm."
"Cậu từng ăn ?"
"Ừm, ăn một từ mấy năm ."
Sau khi gọi món xong, Dương Trăn Trăn bắt đầu tán gẫu với cô: " , một vấn đề thỉnh giáo . Sau khi và thầy Trần với , còn cảm giác tim đập thình thịch, adrenaline tăng vọt, kiểu một ngày gặp là mất ngủ như ?"
Đường Niệm khựng : "Sao hỏi thế?"
"Dạo với Tống Trí chẳng với , cũng từng 'nhai cỏ cũ' bao giờ, khác thế , nhưng cảm giác hình như còn thích nhiều như thế nữa."
"..."
"Còn nữa, khi hai hòa giải, thầy Trần nhắc đến chuyện cũ ?"
Đường Niệm ngừng một chút: "Không, nhắc ."
"Không nhắc?" Dương Trăn Trăn: "Vậy là để bụng chuyện cũ nữa , chẳng từng là năm đó đá ?"
Có để bụng nhỉ?
Cô thật sự .
từ khi đến nay, quả thực Trần Tri Lễ từng hỏi một câu nào về chuyện .
Đường Niệm lắc đầu: "Mình ."
"Ồ, nhưng thấy thầy Trần giống hẹp hòi, chắc là sớm để bụng nữa . Đâu như cái gã họ Tống , chỉ trách lầm một , xin bao nhiêu bận mà tí là lôi chuyện cũ xỉa xói, đúng là đàn ông hẹp hòi, bụng hẹp hòi. Hơi hối hận , 'cỏ cũ' chẳng ngon chút nào."
Đường Niệm: "..."
Cậu thật sự vứt bỏ cái não lụy tình ?
Ăn cơm xong, hai tiện đường ghé qua siêu thị một vòng, mua chút sữa chua và đồ ăn vặt. Lúc thanh toán, Dương Trăn Trăn nhảy xổ đến quầy hàng cạnh nhân viên thu ngân, nhặt một chiếc hộp nhỏ nhét giỏ hàng của cô.
Đường Niệm cúi đầu , một chiếc hộp vuông vức, bên chữ "Siêu trơn", “Okamoto", còn cả tiếng Nhật mà cô hiểu.
cô nhanh chóng nhận đó là cái gì, hai má đỏ bừng lên quá nửa.
"Không chứ, , , , lấy cái ... gì?"
Cô cố hết sức hạ thấp giọng, sợ khác thấy, nhưng vẻ mặt Dương Trăn Trăn vô cùng tự nhiên, dáng một tay lái lụa sành sỏi: "Cậu mặc thế hẹn hò với , thằng đàn ông nào kiềm chế nổi chứ. Mình thấy thầy Trần định lực thế , chắc là ăn tươi nuốt sống , nên cứ chuẩn sẵn ."
Cậu đang hươu vượn cái gì trời?
"Không , bọn ..."
"Mọi đều là lớn cả , đều hiểu mà.” Dương Trăn Trăn đẩy cô thanh toán: "Cẩn tắc vô áy náy, nếu lúc đó mới mua thì mất hứng lắm, , cứ cầm lấy, cầm lấy."
Dưới sự xúi giục của Dương Trăn Trăn, Đường Niệm vẫn mua hộp b.a.o c.a.o s.u đó, giấu trong ngăn lót của túi xách, kiểm tra kiểm tra mấy chắc chắn dễ rơi ngoài mới yên tâm.
Cũng vì chuyện mà mãi đến ngày hôm hẹn hò, cô vẫn cảm thấy giống một con sắc lang ấp ủ mưu đồ bất chính, mong ngóng xảy chuyện gì đó với .
"Chúng hẹn hò ở ?" Cô vội vàng chuyển chủ đề, cho bản bớt suy nghĩ miên man.
"Công viên giải trí?" Trần Tri Lễ đề nghị.
Đường Niệm sững sờ: "Anh vẫn nhớ ?"
Cô từng vô tình nhắc đến với chuyện hồi nhỏ, lúc cô sinh nhật hoặc đạt điểm , bố sẽ dẫn cô chơi ở công viên giải trí trọn một ngày. Từ khi chuyển đến Bắc Kinh cô từng nữa, cô , Trần Tri Lễ bèn hứa khi thi đại học xong sẽ dẫn cô .
Sau xảy nhiều chuyện, cô cũng còn cơ hội cùng đến công viên giải trí nữa.
Trần Tri Lễ tự nhiên nắm lấy tay cô ngoài: "Anh thì luôn giữ lời."
Trong lòng Đường Niệm dâng lên một tia ấm áp.
Đây là đầu tiên như .
Anh quả thực luôn giữ đúng lời hứa.
Hai đến Universal Studios, một công viên giải trí theo chủ đề điện ảnh.
Lúc xếp hàng ở lối , họ còn tình cờ gặp Vưu Vận và bạn học của em . Cô bé hào hứng chào hỏi cô, vẻ mặt tò mò nhiều chuyện giấu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-53-keo-vai-53.html.]
"Sếp Trần, đàn chị, hai tới hẹn hò ?"
Đường Niệm ngại ngùng gật đầu, Trần Tri Lễ thản nhiên, như thể thấy ánh mắt tò mò của mấy . Anh lấy vé xong đưa cho cô, kéo luôn.
Trang phục hôm nay của Đường Niệm thực sự thích hợp đến công viên giải trí, cũng chơi những trò chơi cảm giác mạnh, nên cô chỉ chọn vài trò nhẹ nhàng để chơi. Lúc khỏi công viên Minion thì đụng mặt nhóm Vưu Vận.
"Đàn chị, cần em chụp ảnh giúp hai ?" Vưu Vận mang theo máy ảnh cơ: "Em mang theo thiết chuyên nghiệp đấy nhé."
Đường Niệm cũng khá chụp ảnh, dẫu thì cũng là con gái mà, hơn nữa hôm nay cô mặc đồ . Chỉ điều cô đoán Trần Tri Lễ thích, trông giống thích chụp ảnh.
Cô phiền , đang định từ chối thì Trần Tri Lễ lên tiếng : "Cảm ơn em."
Đường Niệm: "..."
A, chụp ?
Vưu Vận: "Không gì ạ, lấy lâu đài Harry Potter nền nhé, em chụp mấy tấm ở đây , lắm ạ."
Trần Tri Lễ nghiêng đầu hỏi ý kiến Đường Niệm, Đường Niệm . Vưu Vận chỉ đạo hai vị trí, lùi vài bước, phó nháy lão luyện giơ máy lên bắt góc máy cực .
"Hai xích gần chút, mật hơn tí nữa ."
Đường Niệm nhích từng bước nhỏ về phía , Trần Tri Lễ cũng nghiêng sang một chút, vươn cánh tay dài ôm lấy vai cô. Một mùi hương thoang thoảng dễ chịu xộc mũi, khung cảnh ngưng đọng trong khoảnh khắc .
"Oa, quá mất, hai đúng là xứng đôi lứa." Vưu Vận tung tăng chạy tới cho cô xem thành quả.
Quả thực chụp , chỉ là hợp với chiếc váy gợi cảm của cô cho lắm. Đáng cô cũng nên thuê một bộ áo chùng pháp thuật, như thế sẽ khí hơn.
Vưu Vận : "Lát em gửi ảnh cho chị nhé, phiền hai hẹn hò nữa , bai bai."
Chắc là do đang kỳ nghỉ hè nên Universal Studios đông nghịt . Bảy khu công viên chủ đề mới dạo ba khu thì trời chập choạng tối. Tuy là mùa hè, nhưng mặt trời lặn vẫn chút se lạnh. Đường Niệm chỉ mặc một chiếc váy hai dây, cả bờ vai trần đều lộ ngoài.
Trần Tri Lễ thấy, bèn cởi áo khoác ngoài khoác lên vai cô: "Có lạnh ?"
Đường Niệm: "Cũng tàm tạm, lạnh ạ."
Trần Tri Lễ ôm lấy vai cô, Đường Niệm rụt hai tay ống tay áo . Vừa nãy còn bảo thuê áo chùng pháp thuật, đây chẳng là áo chùng tự nhiên . Cô vung vẩy ống tay áo, ngửi thấy mùi hương nam tính quen thuộc , tâm trạng cũng theo đó mà trở nên tươi sáng.
Đường Niệm ngước mặt lên trong vòng tay : "Khi nào chúng về ạ?"
"Chơi đủ ?"
"Dạ, hôm nay mang giày hợp, mang giày thể thao đến chơi tiếp."
"Được, thời gian vẫn còn sớm, dẫn em một nơi nữa nhé?"
Đường Niệm chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Nơi nào thế ạ?"
"Đến sẽ ."
"Vâng, ."
Đường Niệm theo lên xe. Một tiếng , Trần Tri Lễ đưa cô đến một phòng khám Đông y mang tên Tứ Huệ Đường đường Vành đai 4.
Vừa bước cửa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c Đông y nồng nặc. Trực ban là một bác sĩ trẻ, mặc áo blouse trắng đang bốc t.h.u.ố.c ở quầy lễ tân, thấy đến bèn khá ngạc nhiên: "Thầy Trần đến ạ?"
Trần Tri Lễ gật đầu: "Qua xem thử."
Bác sĩ Đông y trẻ tuổi: "Mời thầy ạ."
Vì từng tham gia dự án Thần Nông nên Đường Niệm hiểu về Tứ Huệ Đường. Đây là một phòng khám cực kỳ nổi tiếng ở Bắc Kinh, cũng cung cấp ít bệnh án, phác đồ điều trị, đơn t.h.u.ố.c Đông y... cho dự án .
Hơn nữa còn tin vỉa hè rằng sáng lập Tứ Huệ Đường chính là bà nội của Trần Tri Lễ.
Chắc hẳn Trần Tri Lễ đến đây ít , rành sơ đồ của phòng khám, cần dẫn đường, trực tiếp thẳng về phía phòng Tây sương: "Thần Nông Bot đang thử nghiệm trực tuyến tại cửa hàng ?"
Bác sĩ trẻ : "Vâng, một thời gian , đ.á.n.h giá đều bảo dễ sử dụng ạ."
Đường Niệm ngạc nhiên sang: "Thần Nông đến cuối năm mới mắt , bây giờ triển khai môi trường lâm sàng thực tế ạ?"
Trần Tri Lễ : "Chỉ là thử nghiệm nội bộ giai đoạn một, quảng bá bên ngoài, đến dùng đều là cư dân quanh đây."
Đường Niệm khá phấn khích, nóng lòng thử: "Có bắt mạch bằng AI ?"
Trần Tri Lễ: "Tất nhiên , mạch tượng, thiệt tượng (tình trạng lưỡi), sắc mặt là những mục khám cơ bản của Đông y mà."
Đường Niệm: "Em thử."
Trần Tri Lễ dắt tay cô, mỉm : "Đưa em đến đây là để cho em thử đấy."
Bước phòng Tây sương, đây là phòng khám bệnh. Ở giữa là một bức bình phong chạm rỗng, phía đặt một màn hình cảm ứng LCD bốn mươi inch, màn hình lớn đang hiển thị logo của Thần Nông Bot.
Đường Niệm buông tay , háo hức chạy tới. Cô màn hình nghiên cứu một lúc. Trên màn hình đủ các loại thao tác hoa cả mắt, nhất thời cô bấm .
Bác sĩ trẻ tuổi bước tới giải thích cho cô: "Hiện tại Thần Nông Bot tải ba mô-đun: mô hình dự đoán bệnh tật và sức khỏe, mô hình phân tích công hiệu t.h.u.ố.c Đông y và mô-đun giáo dục."
"Có cả mô-đun giáo d.ụ.c ?"
"Vâng, đây là ý kiến của thầy Trần. Mục đích căn bản của dự án chúng đều là kế thừa quốc túy, gìn giữ bản tâm mà. Thế nên Thần Nông Bot cung cấp các ca bệnh lâm sàng ảo và tài liệu đào tạo cho sinh viên ngành Đông y sử dụng."
Quả hổ là công tác ở trường học lâu như .
Sự giác ngộ , Đường Niệm xin bái phục.
Đường Niệm vẫn luôn mong ngóng bắt mạch bằng AI, cô hỏi bác sĩ trẻ một lúc mới thao tác thành công. Chiếc máy bắt mạch giống hệt một chiếc máy đo huyết áp tự động, cô cần đưa cánh tay trong, đầy vài giây màn hình hiển thị kết quả bắt mạch và chẩn đoán của cô.
[Thể chất thiên về âm hư, can uất khí trệ, hàn tà ngưng kết]
[Bệnh nhân dễ trầm cảm về mặt cảm xúc, tức n.g.ự.c sườn, kinh nguyệt đều, thích hợp ăn các thực phẩm tư âm nhuận táo như địa hoàng, bách hợp, thịt vịt, kiến nghị ngủ trưa nửa tiếng, thể dùng Lục Vị Địa Hoàng Hoàn.]
Đường Niệm: "..."
Khoan bàn đến chuyện khác, mấy mục cũng khá chuẩn xác đấy.
Bác sĩ trẻ tiếp tục giới thiệu: "Mô-đun là phân tích công hiệu, tiến hành phân tích đặc điểm, d.ư.ợ.c hiệu, công hiệu của t.h.u.ố.c Đông y trong lâm sàng, còn thể hỗ trợ nghiên cứu phát triển t.h.u.ố.c mới."
Đường Niệm: "AI bào chế thuốc?"
Bác sĩ trẻ mỉm : " , chúng cũng coi là y học thực chứng , sẽ còn ai Đông y chỉ dựa kinh nghiệm, thiếu cơ sở khoa học nữa."
"Nghe nhiệt huyết sôi sục quá." Đường Niệm đầu với Trần Tri Lễ: "Nói thật, cái chơi vui hơn Universal Studios nhiều."
Trần Tri Lễ : "Khám bệnh mà em cũng thấy vui cơ ?"
Qua gần một tiếng đồng hồ mày mò, Đường Niệm quen thuộc với hầu hết các tính năng của Thần Nông Bot, cô bèn phản bác ngay: "Không chỉ là khám bệnh , xem ở đây còn dưỡng sinh, đưa tính năng đồng hồ thông minh là thể nhắc nhở tình trạng cơ thể lúc . Bây giờ đều chú trọng đến dưỡng sinh, em nghĩ sẽ hot lắm đấy."
Trần Tri Lễ: "Hồng Trí đang ."
Quả nhiên là đầu óc của nhà tư bản, lãng phí bất cứ cơ hội kiếm tiền nào.
Đường Niệm giơ ngón cái lên với .
Góc bên trang web là danh sách nhân viên nghiên cứu phát triển ở mục "Về chúng ", Đường Niệm thấy tên và tên xếp cùng .
Không hiểu , cô chợt cảm thấy chút cảm động.
Dự án nghiên cứu và phát triển cũng sắp một năm . Mặc dù ngoài miệng cô luôn , chỉ tà tà trốn việc, nhưng khi thực sự đến ngày thành quả, trong lòng vẫn cảm thấy vui vẻ, dẫu thì trong đó cũng sự đóng góp của cô.
"Thần Nông Bot" là dự án ứng dụng mô hình ngôn ngữ lớn đầu tiên trong lĩnh vực Đông y trong nước triển khai thực tế. Hồi đầu, khi Trần Tri Lễ nhận dự án cũng vấp nhiều trở ngại. Ví dụ như thế nào để bảo vệ quyền riêng tư bệnh án của bệnh nhân, nguồn dữ liệu liệu chính thống và hợp pháp , dựa mà đem y thuật gia truyền huấn luyện cho AI. Hơn nữa, mô hình AI thiếu tính minh bạch về quá trình đưa kết quả, điều càng dấy lên mối lo ngại của công chúng trong lĩnh vực y tế nghiêm túc.
Trước nay vẫn luôn đủ loại nghi ngờ, nhưng vẫn kiên định những việc mà cho là đúng.
Bản chất mà Đông y theo đuổi là một quy luật mạng lưới mơ hồ, tất cả các thông tin đặc trưng tồn tại độc lập mà là nương tựa lẫn , phụ thuộc lẫn . Khái niệm sẽ phát triển và kế thừa hơn thông qua AI.
Từ lúc rời khỏi phòng khám, Trần Tri Lễ hỏi cô: "Cảm thấy thế nào?"
"Rất chấn động.” Đường Niệm : "Trước đây khi mới nghề, em tưởng rằng AI trong tương lai thể thế con một công việc chân tay lặp lặp , còn chúng thì thể tìm thơ ca và những chân trời xa xôi. cùng với sự phát triển của AI, em mới nhận , hóa là AI tìm thơ ca và chân trời xa xôi, còn con chúng thì công việc chân tay."
Trần Tri Lễ khựng : "Sao em ?"
"Vì chúng rẻ hơn AI."
"..."