Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 54: Kẹo Vải 54

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:52
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là lễ Thất Tịch, phố nhiều cặp tình nhân, náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Đường Niệm mua một xâu kẹo hồ lô ở sạp hàng ven đường, đó theo Trần Tri Lễ về trường.

Trên đường xe cộ đông đúc, tắc đường nghiêm trọng. Xe cứ nhích từng chút một, cô ăn sắp hết xâu kẹo hồ lô mà vẫn nửa đường.

Lúc , chiếc điện thoại trong túi xách bỗng rung lên.

Đường Niệm lau sạch tay, lấy điện thoại xem. Là tin nhắn của Đường Ngân Uyển.

Đường Ngân Uyển: [Điềm Điềm, Hồ Khả Cường tìm cháu ?]

Hàng mi Đường Niệm khẽ rung, cô dự cảm lành: [Dạ , chuyện gì cô?]

Đường Ngân Uyển: [Dạo ông đ.á.n.h bạc thua, tới tìm cô đòi tiền nhưng cô cho. Cô cũng đến lạy ông luôn, cô để cho ông hai triệu tệ, thế mà mới mấy ngày hết sạch.]

Đường Ngân Uyển: [Hiện giờ cô ở Bắc Kinh, cũng quản ông nữa. Cô sợ ông hết tiền sẽ tìm cháu. Cái loại con bạc như ông lúc túng quẫn thì chuyện gì cũng dám .]

Đường Ngân Uyển: [Năm đó nếu tại ông , cháu cũng đến mức thi .]

Đường Ngân Uyển: [Bình thường cháu nhớ chú ý an một chút, cố gắng đừng ngoài ban đêm nhé.]

Đường Niệm trả lời, tin nhắn của Đường Ngân Uyển vẫn liên tục hiện lên. Bà than vãn về những hy sinh của suốt bao năm qua, kể lể Hồ Khả Cường tồi tệ , vân vân.

chằm chằm màn hình nhưng chẳng lọt chữ nào đầu. Tâm trạng đang vui vẻ bỗng chốc rơi thẳng xuống đáy vực.

lúc dừng đèn đỏ, Trần Tri Lễ thấy cô cứ điện thoại ngẩn bèn lên tiếng hỏi: "Em đang nhắn tin với ai thế?"

Đường Niệm vội vàng tắt màn hình, nhét điện thoại túi xách, giấu đầu hở đuôi đáp: "Không, ai ạ."

Trần Tri Lễ chỉ liếc cô một cái, gặng hỏi thêm.

Chiếc xe lăn bánh lên đường vượt tuyến. Trong khoang xe tĩnh lặng, cả hai đều im lặng lời nào.

Mãi một lúc , Đường Niệm mới nhận câu phủ nhận trong vô thức của thật .

Kể từ khi ở bên Trần Tri Lễ, cô luôn giữ kín như bưng chuyện thi đại học, ngay cả quãng thời gian học đại học cũng hiếm khi nhắc đến.

Dù mang tiếng là bạn trai, nhưng thực chất chẳng hề hiểu chút gì về chuyện của cô cả.

Trần Tri Lễ nên nay từng gặng hỏi. Anh hỏi bất cứ điều gì về quá khứ.

Thế nhưng, hỏi chẳng nghĩa là chuyện qua . Những lời tuyệt tình khi chia tay năm đó vẫn còn rành rành mắt, thể nào quên . Vết sẹo vẫn còn đó, che giấu thế nào cũng chẳng thể bộ như sóng yên biển lặng.

Có lẽ tạo áp lực cho cô, đợi cô tự chủ động kể . Thế nhưng hôm nay cô vội vã phủ nhận như , mang dáng vẻ từ chối chia sẻ, chịu tin tưởng , điều chắc chắn tổn thương trái tim .

Đường Niệm c.ắ.n vụn đường xiên kẹo hồ lô, trong lòng rối bời.

Cô thật sự nhắc đến những chuyện rách nát trong cái nhà đó nữa, bất kể là Đường Ngân Uyển, Hồ Khả Cường là Hồ Minh.

vạch rõ ranh giới với bọn họ, nhất là bao giờ liên lạc nữa. Quá khứ đó quá đỗi tồi tệ, ngay chính bản cô còn chẳng nhớ , thì thể mở lời kể cho đây?

Cô chỉ sống cuộc sống hiện tại của . Còn với Trần Tri Lễ, cô cũng chỉ hy vọng thể thấy những mặt nhất của cô, yêu thích một Đường Niệm tích cực và lạc quan .

thế là đúng. Tình cảm là từ hai phía, hai ở bên quan trọng nhất là sự chân thành. Cô thể nào trốn tránh mãi .

Rõ ràng bước về phía cô chín mươi chín bước, nhưng cô chẳng dám bước nốt bước cuối cùng.

Đột nhiên Đường Niệm tiếp tục như nữa. Cô cảm thấy rằng đoạn tình cảm chỉ một đang vun đắp, đang hy sinh, hết đến khác nhượng bộ.

Cô suy nghĩ lâu, cuối cùng mới lấy hết dũng khí gọi : "Lệ Chi."

Trần Tri Lễ vẫn lái xe, ánh mắt liếc sang: "Ừ."

"Vừa quả thực là em đang nhắn tin với khác.” Đường Niệm mím môi: "Là cô của em."

Lúc Trần Tri Lễ mới chút phản ứng. Anh liếc nhanh về phía cô: "Bà tới đòi tiền em ?"

Ấn tượng duy nhất của về tới tìm cô đòi tiền ở cổng ký túc xá. rõ chuyện xảy thường xuyên chỉ là tình huống cá biệt.

"Không ạ. Dạo tìm em đòi tiền là vì dượng của em cờ bạc, cô trả nợ ông . hiện tại cô ly hôn , cũng ở Bắc Kinh. Hơn nữa, cô bán căn nhà gần trường học ở Bắc Kinh , kha khá tiền, giàu hơn em nhiều, chẳng lý do gì đòi tiền em cả."

"Vậy bà tìm em chuyện gì?"

Đường Niệm cúi đầu. Trong xe bật đèn, hàng mi rủ xuống vặn che cảm xúc trong đáy mắt cô: "Cô bảo em cẩn thận một chút."

"Cẩn thận một chút?"

Trần Tri Lễ nhận sự bất thường, dứt khoát tìm một chỗ ven đường đỗ xe cô: "Rốt cuộc là chuyện gì, em rõ ràng xem nào."

"Là chồng cũ của cô em, đây em gọi là dượng."

Trần Tri Lễ im lặng, chăm chú lắng tiếp.

"Em... từ kỳ thi đại học còn gặp đó nữa." Giọng Đường Niệm chút căng thẳng. Bản cô vẫn còn bài xích chuyện , nhưng cô hạ quyết tâm kể hết tất cả cho .

"Em dạo tình hình ông . hồi cấp ba, lúc em sống trong nhà ông , ông ... đàng hoàng cho lắm. ông thường xuyên cờ bạc, tâm trạng tồi tệ là cáu gắt, đập phá đồ đạc. Thậm chí đôi khi ông còn ý đồ với em, em bỏ học đến xưởng công nhân. Có ông còn lẻn phòng em...

xảy chuyện gì, nhưng em sợ, dám sống ở đó nữa. Nên em báo cảnh sát tố cáo ông đ.á.n.h bạc. ông nhốt trong đồn công an mười mấy ngày, cũng chính là kỳ nghỉ đông mà em tới ở nhờ nhà đó."

"Em ơn vì lúc đó cho em tá túc. Thật đấy. Nếu , lúc đó em thực sự chẳng nữa."

"..."

Đường Niệm kể với vẻ phần kích động, hốc mắt ửng đỏ, khóe mắt ướt nhòe. Trần Tri Lễ vội vã tháo dây an , kéo cô lòng ôm chặt.

"Mọi chuyện qua cả ."

Cụm từ mà Đường Niệm dùng để miêu tả gã dượng chỉ vỏn vẹn ba chữ " đàng hoàng", nhưng thừa hiểu, gã đó chắc chắn là một kẻ vô cùng tồi tệ.

Anh thậm chí dám tưởng tượng cô gánh chịu áp lực tinh thần khủng khiếp đến mức nào, bước đường cùng mới đem bộ hy vọng gửi gắm một bạn học khi còn tính là thiết.

Trần Tri Lễ cũng thầm thấy may mắn. Hôm đó rảnh rỗi sinh nông nổi, mang chiếc flycam tự chế chụp ảnh quanh thành phố, tình cờ thế nào ngang qua lầu nhà cô.

Anh địa chỉ nhà cô cũng chỉ vì một tình cờ thấy lúc sắp xếp tài liệu trong phòng giáo viên. Bất kể là do lúc đó buồn chán, do hiếu kỳ do chút thiện cảm với cô, vô cùng ơn bản ngày từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô.

Nếu , thực sự dám nghĩ hậu quả sẽ .

Đường Niệm tựa đầu lên vai , viền mắt dần nhòe : "Lúc em tựu trường năm lớp mười hai, ông cũng thả . ông vẫn luôn ghi hận chuyện em báo cảnh sát bắt ông nên lúc nào cũng chực chờ tìm em gây rắc rối. em xin ở nội trú, an ninh trường học nghiêm ngặt nên ông . Thế là ông bèn chặn ở cổng trường, rêu rao em với các bạn học."

"..."

"Thực em căn bản cần bận tâm đến chuyện đó, ông gì thì mặc ông , chỉ cần em khỏi trường thì sẽ an . Chỉ cần c.ắ.n răng chịu đựng nốt nửa năm là em sẽ rời khỏi đây, để ông vĩnh viễn tìm thấy em nữa. Trong lòng em vẫn luôn tự an ủi như . Thế nhưng, em kiên cường như tưởng tượng. Những lời xì xầm bàn tán rác rưởi vẫn ảnh hưởng đến em.

Thành tích của em tụt dốc hết tới khác. Điều đó khiến em trở nên lo âu, bồn chồn, tâm trạng tồi tệ đến cực điểm. Vậy nên mỗi gọi điện thoại đến, em đều... nóng nảy, buông những lời khó kiểm soát. Em cũng nữa, chỉ là tìm ai để trút giận, nên đành trút hết lên đầu . Thậm chí em còn oán trách , cảm thấy đời thật bất công. Tại em cố gắng như mà vẫn học , trong khi những như các chỉ cần nhẹ nhàng một chút là thể bước chân ngôi trường nhất."

Trần Tri Lễ nhạy bén nhận cảm xúc của cô bên bờ vực sụp đổ. Anh nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt trở nên sắc bén: "Bỏ , kể thì đừng kể nữa."

Đường Niệm lắc đầu: "Không , em ."

Khó khăn lắm cô mới lấy đủ dũng khí, cô hết trong một . Nếu , ngọn lửa can đảm sẽ nhanh chóng lụi tàn, những chuyện tồi tệ cô sẽ vĩnh viễn mở lời kể nữa.

"Về mỗi nhớ , em đều thấy hối hận, nhưng em chẳng kiểm soát nổi bản . Em cũng chẳng giải thích thế nào. Người những lời tuyệt tình là em, trút giận cũng là em, em cách nào ngụy biện cả. Đợi đến khi thi thử ba kết thúc, chỉ vài ngày kỳ thi đại học, em hiểu rõ... Đừng là đại học T, khi đến một trường top 985 em cũng đỗ nổi. Lúc đó em hạ quyết tâm sẽ thi , hơn nữa còn là rời khỏi Bắc Kinh, về quê thi . Em nhất định rời khỏi nơi . Cô em tuy nhiều khuyết điểm, nhưng về chuyện học hành, bà bao giờ phản đối. Cô đồng ý cho em học ."

Đường Niệm cố nén nước mắt: "Thế nên em mới... với nhiều lời tàn nhẫn. những lời đó là thật, em chỉ cảm thấy... bản đủ , em là một kẻ vô cùng tồi tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-54-keo-vai-54.html.]

, nhưng nước mắt cứ chực tuôn rơi.

Quãng thời gian đó cô thực sự lo âu, cực kỳ bất an. Vô cảm xúc tiêu cực thể bùng phát bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi . Một cô gái như thế, lấy tư cách để theo đuổi bước chân .

mệt mỏi, lo cho còn xong, liên lụy đến , thế nên cô lùi bước, cũng chọn cách từ bỏ.

cho dù cô trải qua bao nhiêu đau khổ và trắc trở chăng nữa, đó cũng thể là lý do để cô tổn thương .

"Chắc hẳn lúc đó giận lắm."

"Anh giận.” Trần Tri Lễ ôm cô chặt hơn, giọng trầm thấp: "Anh chỉ thấy sợ hãi."

Đường Niệm hít mũi, chút hiểu: "Sợ hãi?"

"Không chỉ em mới nhát gan, cũng .” Trần Tri Lễ trầm giọng: "Anh sợ do quá bận rộn nên bỏ bê em, thế nên em mới tức giận với . Anh càng sợ em thực sự thích khác, còn thích nữa nên mới lạnh nhạt với ."

Đường Niệm bật nhưng vẫn cố kìm nén, điều một giọt lệ vẫn tuôn rơi, lăn dài mu bàn tay trắng lạnh của : "Em từng thích khác, em chỉ thích mỗi thôi."

Ngắn ngủi một câu nhưng mang sức công phá mãnh liệt, hòa cùng thở của cô phả bên tai, khiến cứng đờ: "Ừ, ."

"Em xin ."

Xin vì cô thất hứa, cũng xin vì sự hèn nhát của .

Đường Niệm của tuổi hai mươi sáu thể thế cho Đường Niệm của tuổi mười tám với câu "xin " muộn màng , nhưng cô nhất định .

"Không cả."

Trong khoang xe tĩnh mịch đến cùng cực.

Trần Tri Lễ cúi xuống hôn lên môi cô.

Anh chuyển sang nắm chặt lấy tay cô, bao bọc trong lòng bàn tay . Trước khi Đường Niệm chìm sự mơ màng, bên tai cô vương lời cuối cùng của : "Anh cũng , là do trở về quá muộn."

Anh cho ?

Anh từng hứa sẽ chỗ dựa cho cô, thế nhưng chẳng thể gì cả.

Cách cả một Thái Bình Dương, thậm chí còn chẳng trải qua những chuyện tồi tệ gì.

cũng may là cô đủ kiên cường, cô cố gắng vượt qua.

Quãng quá khứ mà cô nhắc , suy cho cùng cũng trở thành dĩ vãng.

Dù Đường Niệm kể hề chi tiết, Trần Tri Lễ vẫn chậm rãi chắp vá bộ những ngóc ngách mà cô trải qua suốt bao năm nay. So với sự nghiệp học thuật nhàm chán đến cùng cực của , cuộc sống của cô chứa đầy rẫy những chông gai và đau đớn.

Anh , cô sống vất vả.

Thật những năm qua, nghĩ tới vô lý do khiến cô chia tay.

Rằng cô thích khác, rằng việc cô ở bên lúc đó vốn dĩ là mục đích, rằng cô từng thích , giờ mục đích đạt nên tự nhiên cũng chẳng cần đến nữa.

Anh chỉ ngờ tới chuyện cuộc sống của cô gặp biến cố. Cô chịu đựng bao nhiêu giày vò, chút một mài mòn ý chí và lòng can đảm. Chính những yếu tố đan xen phức tạp khiến họ bỏ lỡ bao nhiêu năm ròng.

Anh vô cùng hối hận.

Anh quá muộn màng.

Anh nhận cũng quá muộn màng, chẳng một chút gì cả.

Nếu như sớm hơn...

Nếu như tinh tế hơn một chút...

Anh nhất định sẽ trở về sớm hơn, cô gánh chịu sự trừng phạt tàn độc nhất của phận.

Đáng tiếc, thế gian hai từ "giá như".

Thời gian cũng chẳng nhân từ với một ai.

Đường Niệm hôn đến mức mềm nhũn , cả cơ thể dựa hẳn lồng n.g.ự.c , ngón tay móc nhẹ mép túi áo sơ mi của mà khẽ thở dốc.

Trần Tri Lễ luôn trách cô trốn tránh, nhưng cơ chứ. Cho dù bên lâu như , vẫn dám mở miệng gặng hỏi cái đáp án luôn cào xé ruột gan . Anh , bản đang ghen tị.

Anh ghen tị với tất cả những luôn ở bên cạnh cô trong quãng quá khứ mà chẳng hề mặt.

Anh tham lam trở thành duy nhất của cô.

giờ phút , mới thấy sai lầm đến nực . Anh nên cảm ơn bọn họ, cảm ơn từng từng bạn bên cô.

Đường Niệm bình nhịp thở tiếp: "Em về quê thi . Một năm đó xem như yên bình, điểm thi đại học cũng khá cao, còn cao hơn cả điểm thi của lúc , cũng đủ điểm chuẩn đại học T."

Nói đến đây, khóe môi cô cuối cùng cũng hé mở một nụ : " em chọn đại học T. Bởi vì còn ở đó nữa, em cũng chẳng chút hảo cảm nào với Bắc Kinh, thế nên , cứ thế chọn học đại học ở quê."

"Quãng thời gian học đại học trôi qua khá trọn vẹn. Ngoài việc lên lớp thì em thi đấu chung với các bạn học. Năm ba em đến thực tập tại Hằng Vũ, tình cờ quen giáo viên hướng dẫn của em, cho tới tận khi nghiệp em vẫn luôn theo cô học tập."

Đôi mắt Trần Tri Lễ đen láy, vẻ mặt khó dò. Nhìn hốc mắt ửng đỏ của cô, tim như ai đó bóp nghẹt, đau xót đến tột cùng.

Đường Niệm nhích gần , giọng mềm mại còn vương chút âm mũi, nhưng đôi mắt sáng rực: "Những năm qua, em vẫn luôn nhớ ."

Cô hận thể dùng cả hai tay hai chân để bày tỏ tình yêu của , chỉ mong thể đón nhận.

Trần Tri Lễ lên tiếng, đôi bàn tay đặt bên hông cô lặng lẽ siết chặt hơn. Anh cô, trái tim vốn đè nén bấy lâu bắt đầu đập mạnh bạo dạn: "Anh cũng thế."

Anh nữa kéo cô lòng, cúi xuống hôn lên môi cô, hôn lên đôi mắt cô, mơn trớn hôn lên gò má cô.

Anh áp sát quá gần. Bầu khí hòa quyện với mùi sáp thơm trong xe như bốc cháy. Đường Niệm cảm thấy gương mặt cũng sắp phát hỏa đến nơi .

Trần Tri Lễ thủ thỉ: "Anh cũng nhớ em..."

ôm quá chặt, thể cử động, nhưng trớ trêu vô cùng thích cảm giác .

Giống như rơi tõm một vùng biển an , nước biển len lỏi bao bọc lấy cơ thể cô. Quần áo mùa hè vốn mỏng manh, cô thậm chí thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ n.g.ự.c và cơ bụng nhấp nhô của mỗi khi hít thở.

Vành tai cô âm thầm ửng đỏ, cô mất tự nhiên mà cựa quậy cơ thể trong lồng n.g.ự.c , vô tình cọ chỗ nào đó. Người đàn ông đang ôm cô khẽ hừ nhẹ một tiếng, cánh tay càng ôm siết chặt hơn.

Đường Niệm khó thở. Rất nhanh, cô cảm thấy điều gì đó . Bụng của cô một thứ gì đó tì , tựa như một con dã thú đang bừng bừng sức sống và đầy nguy hiểm phục cô, chỉ chờ tích đủ lực là sẽ nhào tới nuốt chửng cô bụng.

Gương mặt Đường Niệm thoắt cái đỏ bừng. Cô mấp máy môi, thanh âm vẫn mềm xèo: "Có ..."

Hơi thở của Trần Tri Lễ ngày một nóng rực, dường như thiêu đốt luôn cả cô theo. Giọng trầm khàn cất lên: "Cục cưng, những lúc thế , nhất là em đừng nên gì cả."

Đường Niệm rụt rè co lùi về một chút, trái tim đập loạn nhịp liên hồi.

Cô ngoan ngoãn im lặng, cũng dám cử động bậy bạ nữa.

Đợi một hồi lâu.

Hình như chỗ đó vẫn chịu xẹp xuống.

Cô ngước mặt lên, đôi má vẫn ửng đỏ, dè dặt pha chút chắc chắn mở miệng hỏi: "Có cần... em giúp một chút ?"

Trần Tri Lễ: "?"

 

Loading...