Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 55: Kẹo Vải 55
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:53
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác ngạt thở vì đuối nước tầng tầng lớp lớp bủa vây.
Trần Tri Lễ thấy như đang rơi một xoáy nước khổng lồ.
Anh nuốt chửng, giằng xé, chốn chạy thoát, cũng chẳng còn sức lực chống cự, chỉ đành phó mặc cho cơ thể chìm nổi bềnh bồng.
Thực Đường Niệm mù tịt về chuyện . Thế nhưng, lý thuyết và thực hành rốt cuộc vẫn sự khác biệt. Cô chỉ đành từng chút từng chút thăm dò, dè dặt chạm , động tác chậm chạp lóng ngóng.
Bàn tay cô mềm mại trơn tuột, nhưng mấy ngón tay chẳng thịt, sờ cảm giác xương xẩu, điều càng tăng thêm sự kích thích nơi các giác quan.
Đường Niệm vùi mặt hõm cổ , vành tai thở nóng rực của cho đỏ bừng như rỉ máu. Cô vẫn giữ thái độ hiếu học mà nghiêm túc hỏi thăm: "Lệ Chi, thấy ?"
Môi Trần Tri Lễ mấp máy, nhưng chẳng thốt nên lời. Anh sợ chỉ cần mở miệng là sẽ bật những âm thanh... nhã nhặn cho lắm.
Bên ngoài xe, ánh đèn ồn ã, xe cộ qua nườm nượp, thi thoảng còn đường lướt qua, tiếng rộn rã.
Anh ngước mắt lên, đôi đồng t.ử đen láy đăm đăm cô gái trong lòng. Đôi mắt xong của cô ướt át long lanh, vẫn còn vương những vệt nước ẩm ướt, giống hệt như đôi mắt của yêu tinh biển sâu, bí ẩn mờ mịt.
"..."
Anh cúi đầu hôn lên má cô, cơ bắp cánh tay căng cứng. Lòng bàn tay dán chặt eo cô, ấn sát cô lòng .
Đường Niệm bất giác nín thở, nhịp tim đập thình thịch kéo theo lực đạo nơi bàn tay cũng mạnh hơn. Phản ứng của đàn ông càng khích lệ cô thêm bạo dạn. Cô đỏ mặt hỏi nữa: "Anh thấy chứ?"
Rõ ràng cô đang gọn trong vòng tay , thế mà cảm giác từ trong ngoài của đều cô nắm chặt. Trần Tri Lễ hít một thật sâu, vượt qua cơn tê dại như kiến c.ắ.n xé , mới khàn giọng đáp: "Được."
Đường Niệm mím môi mỉm , ánh mắt đong đưa. Làn da trắng sứ cũng nhuốm màu ửng đỏ, trông hệt như chiếc bánh pudding dâu tây mềm mại.
Trần Tri Lễ cô, yết hầu liên tục trượt lên trượt xuống, ánh mắt tối sầm .
Điềm Điềm của quá.
Thật nuốt chửng cô bụng.
...
Một tiếng , Trần Tri Lễ lái xe về Vân Thủy Loan. Đường Niệm ở ghế phụ, lấy khăn giấy lau lau lòng bàn tay đang nóng rực.
Cô bắt đầu thấy hối hận . Ban đầu, cô chỉ đơn thuần đối xử với một chút, lúc nào cũng để là cho , chủ động hơn thôi. Nào ngờ, hậu quả của việc chủ động là hai cánh tay bủn rủn, run lẩy bẩy đến mức vặn nắp chai cũng nổi.
Về đến Vân Thủy Loan, Trần Tri Lễ đỗ xe gara mở cửa định bế cô. Đường Niệm cạn lời: "Em chỉ mỏi tay chứ mỏi chân , bế em cũng vô dụng thôi."
"Lát nữa cân bằng cho em."
"Cân bằng thế nào?"
"Dùng chân thêm nữa nhé?"
"..."
Anh đang phát ngôn cuồng ngôn gì trời!
Đường Niệm trố to đôi mắt nai trong veo, đ.á.n.h nhẹ lên vai , chỉ là đ.á.n.h mềm xèo chẳng chút sức lực nào, trông hệt như con mèo nhỏ đang nũng: "Anh còn là thế, đến lừa của đội sản xuất cũng bóc lột đến mức nhé!"
Trần Tri Lễ chỉ .
Dục vọng của con quả thực là vô đáy, nếm thử cao lương mỹ vị thì những thức ăn bình thường thể nuốt trôi.
Lúc nào cũng chỉ chăm chăm ăn thêm nữa.
Ra khỏi thang máy, trở về căn hộ 1201, mở cửa, đèn trong nhà tự động bật sáng. Cùng lúc đó, giọng của Tiểu Tô cũng vang lên: "Chào mừng chủ nhân về nhà, ngài dặn dò gì ạ?"
Trần Tri Lễ: "Xả nước nóng ở phòng tắm."
Tiểu Tô: "Vâng ạ, nhiệt độ nước điều chỉnh ở mức 36 độ, bồn tắm chuẩn xả nước, khăn tắm đang ở trong máy sấy. Sàn phòng tắm trơn trượt, ngài cẩn thận nhé."
Trần Tri Lễ thì thầm hỏi cô: "Muốn tắm ?"
Đường Niệm: "Vâng."
Trần Tri Lễ bế bổng cô phòng tắm, đặt thẳng lên bệ rửa mặt, đó khom cởi tất giúp cô. Anh tủm tỉm hỏi: "Có qua mới toại lòng , là cũng giúp em một chút nhé?"
Nhiệt độ mặt cô mới hạ xuống lập tức tăng vọt. Đầu óc tinh trùng ăn mòn hết ?
Đường Niệm tức tối đẩy : "Em tự !"
Trần Tri Lễ nhếch mép: "Được, gì thì gọi ."
Nhìn ném tất của cô giỏ đựng đồ bẩn xoay định , Đường Niệm vội vàng gọi với theo: "Thế tắm xong em mặc gì?"
Trần Tri Lễ: "Trong đó váy ngủ đấy, tối nay em cứ mặc tạm. Lát nữa bỏ quần áo của em máy giặt, sấy khô xong sáng mai là mặc ."
Đường Niệm trố mắt ngạc nhiên: "Váy ngủ á? Sao trong nhà váy ngủ!"
Trần Tri Lễ cố nhịn : "Em thử nghĩ xem?"
"Anh cho phụ nữ khác qua đêm ở đây!"
Uổng công tối nay cô còn đối xử với như thế.
Đường Niệm toan nhảy xuống khỏi bệ rửa mặt thì ôm chặt lấy. Trần Tri Lễ bật : "Nghĩ thế, đặc biệt chuẩn cho em đấy, mua cùng với đôi dép lê em đang đó."
"Dép lê?" Cô phát hiện điểm mù: "Chẳng mua dép lê từ lâu , lúc đó còn yêu em cơ mà, chuẩn váy ngủ cho em?"
Trần Tri Lễ gì, nhưng Đường Niệm nhận sự chột của .
"Hóa mưu đồ bất chính với em từ lâu !" Cô bệ rửa mặt, mũi chân liên tục đá eo .
Trần Tri Lễ khẽ , giơ tay giữ chặt bắp chân đang loạn của cô: "Dùng từ lắm, chính xác thì đây gọi là..."
"Mưu tính lâu."
Đường Niệm ánh mắt chẳng vẻ gì là đùa cợt của , mím môi đắc ý : "Vậy là bây giờ cầu ước thấy ."
Trần Tri Lễ mỉm đáp: " ."
Nói , ghé sát tới như hôn cô. Đường Niệm cũng né tránh, nhắm mắt ngoan ngoãn chờ đợi. Chỉ là nụ hôn mãi mà chịu buông xuống, cô mở mắt , đôi mắt chứa chan ý của đàn ông.
"Được lắm, dám trêu em." Đường Niệm giả vờ giận dỗi, vùng vẫy đôi chân đang giữ chặt định đá .
Trần Tri Lễ những né mà còn nhân cơ hội cù lét lòng bàn chân cô. Trước khi cô kịp phản công, vội vã chuồn ngoài, còn chu đáo đóng kín cửa phòng tắm giúp cô.
Đường Niệm: "..."
Đồ ấu trĩ.
Chẳng mấy chốc, trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách.
Trong nhà hai phòng tắm. Đường Niệm dùng phòng ở phòng ngủ dành cho khách. Nửa tiếng , cô lau tóc bước ngoài: "Có máy sấy tóc ?"
Trong phòng tắm cô thấy.
Trần Tri Lễ đang xem điện thoại ghế sofa phòng khách, ngước mắt lên cô một cái.
Cô gái của chỉ mặc một chiếc váy lụa hai dây mát mẻ, để lộ làn da trắng nõn nà mịn màng. Cô cúi lau tóc, hai xương hồ điệp xinh phía lưng nhấp nhô theo từng chuyển động, trông như một con bươm bướm đang vỗ cánh chực bay.
Cảnh tượng mang tính sát thương cao, yết hầu Trần Tri Lễ bất giác trượt lên trượt xuống. Anh đáp "Có", đó dậy lấy máy sấy tóc treo tường trong phòng tắm chính : "Anh sấy giúp em nhé?"
Đường Niệm gật đầu, dùng khăn thấm bớt nước ở ngọn tóc xuống bên cạnh .
Trần Tri Lễ từng sấy mái tóc nào dài như bao giờ, động tác mấy thành thạo. Anh gom từng lọn tóc lòng bàn tay, sợ cô đau nên nâng niu từng sợi tóc vô cùng cẩn thận.
Đường Niệm tiếng máy sấy cho buồn ngủ, đầu cứ gật gù liên tục. Phải mất một lúc lâu mới tắt máy sấy, ghé sát tai cô khẽ: "Cục cưng tối nay vất vả , ngủ thôi nào, chúc em một giấc mơ ."
Đường Niệm vốn dĩ quên mất chuyện , thế mà câu "vất vả " của một nữa gợi nhớ khung cảnh diễm tình mấy tiếng . Cô hổ ném một chiếc gối ôm về phía .
Trần Tri Lễ tươi né tránh: "Ngủ ngon."
Giấc ngủ của Đường Niệm ngon giấc cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-55-keo-vai-55.html.]
Trước khi ngủ, trong đầu cô hiện lên quá nhiều suy nghĩ đan xen, trằn trọc mãi yên. Trong lúc mơ màng dường như cô còn gặp ác mộng, nhưng là "giấc mơ " như lời Trần Tri Lễ .
Cô mơ thấy đang trong một cái giếng trời khổng lồ, bốn bề là những tòa nhà cao tầng. Vô mặc đồng phục trường trung học trực thuộc đang nhoài ban công cô.
Bọn họ rõ mặt mũi, cô rõ khuôn mặt ai cả, nhưng những âm thanh chói tai ngừng đ.â.m màng nhĩ cô, ồn ào đến mức khiến cô phiền lòng.
"Cô chính là Đường Niệm đó hả, cái mà lão đàn ông điên khùng cổng trường tìm gặp đúng ?"
"Chính là cô đấy."
"Bọn họ quen ? Chẳng lẽ là loại quan hệ... đó."
"Chắc chắn là quen , nếu tự dưng lão tìm cô gì."
"Vậy cô ngoài giải thích cho rõ ràng , phiền c.h.ế.t , nhà trường cũng chẳng quản. Lão ngày nào cũng chầu chực ở cổng trường, đáng sợ quá mất, dạo cũng chẳng dám tự về nhà nữa."
"Ai mà , chắc chuyện gì mờ ám tật giật chứ ."
Giữa những âm thanh ồn ào huyên náo đó, Đường Niệm lờ mờ thấy một gã đàn ông đang tiến về phía .
Cô cũng rõ mặt gã, chỉ mang máng nhận gã mặc một bộ đồ bảo hộ lao động bẩn thỉu, râu ria xồm xoàm, giọng vô cùng khàn đặc.
Gã đang gọi tên cô, gọi cô là: "Điềm Điềm!"
Rõ ràng là một cái tên đầy mật, mà từ miệng gã phát chẳng khác nào tiếng thét gào của quỷ dữ. Đường Niệm sợ hãi theo bản năng, cô bỏ chạy, nhưng đôi chân như đổ chì, tài nào nhấc lên nổi.
Cô giãy giụa, chống cự, nhưng chỉ thể trơ mắt gã đàn ông tiến mỗi lúc một gần...
Nỗi sợ hãi mất kiểm soát trỗi dậy trong lòng cô.
"Đường Niệm..."
Âm thanh tựa như tiếng chuông sớm trống chiều, nháy mắt xoa dịu trái tim đang hoảng loạn, sợ hãi của cô, khiến nó dần dần bình yên trở .
Đường Niệm mơ màng mở mắt, tiếng ồn ã xung quanh phút chốc rút như thủy triều.
Cô về trường trung học trực thuộc, cô đang tấm đệm êm ái, chiếc váy ngủ ướt đẫm mồ hôi. Định thần một lúc lâu, ánh mắt cô chạm đôi đồng t.ử đong đầy sự quan tâm của đàn ông.
Cô lập tức dậy, vòng tay ôm chặt lấy eo . Mùi hương bạc hà nhàn nhạt cuối cùng cũng khiến trái tim cô an tâm.
Trần Tri Lễ vỗ nhẹ lên lưng cô: "Gặp ác mộng ?"
Đường Niệm: "Vâng."
Trần Tri Lễ: "Mơ thấy gì thế?"
Đường Niệm: "Mơ thấy em trường trung học trực thuộc, xung quanh đều đang em."
Chỉ thôi mà trái tim Trần Tri Lễ quặn thắt kìm nén nổi. Bàn tay dừng lưng cô, nhẹ nhàng vỗ về: "Mọi chuyện qua ."
Giọng Đường Niệm vẫn còn vương chút âm mũi nghèn nghẹt: "Chắc là do hôm qua nhớ mấy chuyện vui, , em cũng ít khi gặp ác mộng lắm."
Trần Tri Lễ "Ừm" một tiếng, lấy điện thoại đầu giường cô, thiết lập điện thoại khẩn cấp. Chỉ cần bấm nút nguồn bốn , điện thoại sẽ tự động gửi vị trí định vị đến liên hệ khẩn cấp.
Anh vô cùng nghiêm túc dặn dò: "Có bất cứ chuyện gì cũng cho ngay đầu tiên, phép giấu nữa, rõ ?"
Đường Niệm gật đầu: "Vâng."
Hôm nay là ngày việc, Trần Tri Lễ đến Bệnh viện Tây Uyển, còn Đường Niệm thì về phòng thí nghiệm, hai tiện đường.
Trong lúc ăn sáng, Đường Niệm gửi lệnh cho Bulbasaur, bảo nó tự lái từ trường đến đón cô.
Tám giờ sáng, Đường Niệm căn chuẩn giờ bước phòng thí nghiệm.
Vừa bước phòng, cô cảm nhận bầu khí trong phòng chút vi diệu. Mấy vốn đang tụ tập ồn ào thấy cô bước bèn kinh hoảng tản , vẻ mặt kỳ quặc, thi cúi đầu về chỗ việc của .
Không Đường Niệm nhạy cảm, chỉ là cô từng trải qua, quá quen thuộc với cái cảm giác .
Bọn họ tụ tập thảo luận về cô.
cô thì chuyện gì để thảo luận cơ chứ?
Lẽ nào là vì phát hiện cô vẫn mặc đồ hôm qua, đêm về ký túc xá?
Không thể nào, đám mọt sách kỹ thuật mà tinh tế đến mức đó .
Đường Niệm nghĩ mãi , bèn lững thững về chỗ , đặt balo sang một bên. Vừa mở máy tính đăng nhập WeChat, cô thấy tin nhắn của Dương Trăn Trăn nhảy liên hồi.
Dương Trăn Trăn: [Trường lên hot search , cô gái trong đó là , mau lên xem .]
Kèm theo đó là một đường link.
Hot search?
Hot search gì cơ?
Đường Niệm chút hoang mang nhấn xem, tiêu đề lớn đập ngay mắt khiến trái tim cô bất thình lình co rút.
[Bóc trần Đát Kỷ học thuật của trường Đại học T và mối quan hệ bất chính với giáo sư hướng dẫn]
Người đăng bài thậm chí còn đặt tên tài khoản là [Tố cáo một nghiên cứu sinh Đại học T gian lận học thuật]. Rõ ràng đây là một nick ảo mới lập, xem là tạo riêng để đăng bài bóc phốt .
Người đăng bài tự xưng là nghiên cứu sinh tiến sĩ của Đại học T, kinh nghiệm nghiên cứu khoa học xuất sắc tại trường và xuất bản 4 bài báo SCI. khi việc tại một phòng thí nghiệm trọng điểm, liên tục chèn ép, chỉ những công việc vặt vãnh, tiếp xúc với thí nghiệm cốt lõi, dẫn đến việc thành quả và sắp đối mặt với nguy cơ hoãn nghiệp. Trong khi đó, cô nàng "Đát Kỷ học thuật" lợi dụng nhan sắc để quyến rũ PI, mới học năm nhất PI luận văn hộ nộp lên hội nghị hàng đầu, còn ngang nhiên bóp méo luật chơi của một cuộc thi để giành ngôi vô địch, khiến một tay đua thất nghiệp, sự nghiệp tiêu tan .
Bài đăng Weibo còn kèm theo một bức ảnh chụp lén, ống kính chĩa hai đang ôm giữa đám đông hỗn loạn. Bức ảnh khá mờ và chụp chính diện khuôn mặt, nhưng quen chỉ cần thoáng qua cũng nhận đó là Trần Tri Lễ và cô, đúng ngày diễn giải đua DeepRacer.
Ngôi trường top đầu như Đại học T chỉ cần chút gió thổi cỏ lay là dễ lên hot search, huống hồ đây là vấn đề gian lận học thuật vô cùng nghiêm trọng.
Đầu óc Đường Niệm ong ong, thở như ngừng trệ vài giây. Chẳng cần nhấn xem phần bình luận bên , cô cũng thừa trong đó tanh tưởi m.á.u me đến mức nào.
Dương Trăn Trăn: [Là Hồ Minh đấy.]
Dương Trăn Trăn: [Chắc chắn là . Cái gì mà sự nghiệp tiêu tan chứ, rác rưởi! Rõ ràng là do vi phạm luật nên đội xe đuổi cổ, mà còn định hắt bát nước bẩn lên , đồ hổ!]
Dương Trăn Trăn: [ đừng lo, thứ hạng tìm kiếm cũng tụt xuống tít phía , chắc chẳng mấy ai tin .]
Không Hồ Minh , Đường Niệm thầm nghĩ.
Hồ Minh thể nào nhiều chi tiết nội bộ trong phòng thí nghiệm đến thế, càng thể thuật ngữ chuyên ngành "PI" là gì, huống hồ bây giờ đang viện, lấy tâm trí mà bày trò .
Chắc chắn là một nào đó trong phòng thí nghiệm.
Đường Niệm thẳng lưng lên, đảo mắt một vòng quanh phòng thí nghiệm. Mọi đều đang cúi đầu, đấy việc của . Đại sư tỷ bên cạnh cũng đang luận văn.
Nhìn bề ngoài, phòng thí nghiệm vẻ yên bình, hề bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Cô hỏi Hầu ca: "Hầu sư , xem hot search ?"
Bàn tay đang cầm cốc cà phê của Hầu ca run lên bần bật, ánh mắt lảng tránh ánh của cô: "Hot... hot search gì thế, xem, ."
Phản ứng thực sự quá rõ ràng, nào mới là bất thường đấy. Nếu Hầu ca , thì những khác trong phòng thí nghiệm chắc cũng cả , chỉ là ngại bàn tán mặt cô thôi.
Vậy thì Trần Tri Lễ thì ?
Trong thoáng chốc, một cơn ớn lạnh từ đầu đến chân bỗng chốc xộc từ lòng bàn chân chạy dọc sống lưng.
Từ đầu đến cuối chuyện chẳng liên quan gì đến cả. Bất kể là ai chơi xỏ cô, cũng nên kéo theo . Sự nghiệp trong sạch của nên vấy bẩn bởi những vết nhơ như "gian lận học thuật", “nghiên cứu giả mạo".
Cô hiểu rõ hơn ai hết sự đáng sợ của những lời đồn thổi.
Sao thể trải qua những chuyện thế cơ chứ?
Anh thể trở thành chủ đề bàn tán trong miệng khác.
Cô thể tưởng tượng , nếu chuyện lan truyền ngoài, bất luận sự thật là gì, khi dạo trong trường, các giáo viên cùng trường, những đồng nghiệp việc cùng , thậm chí là học sinh trong phòng thí nghiệm sẽ dùng ánh mắt nào để đây?
Đường Niệm yên nữa, phắt dậy chạy ào khỏi phòng thí nghiệm.