Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 56: Kẹo Vải 56
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:54
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Tri Lễ đến bệnh viện buổi sáng. Vừa về đến trường, nhận điện thoại của viện trưởng Chu. Đầu dây bên chỉ đúng một câu: "Đến văn phòng của một chuyến."
Nghe giọng điệu vẻ cực kỳ vui.
Trần Tri Lễ cũng lờ mờ đoán nguyên nhân. Lúc sáng khỏi nhà, thấy bản tin hot search. Khi đó bài đăng Weibo vẫn thực sự nổi bật. đó, bài vài tài khoản lớn chia sẻ , độ nóng tăng vọt. Lượt xem chủ đề lập tức vượt qua con trăm triệu, còn kéo theo ít những từ khóa tương tự.
#Nghiên cứu viên nào đó về nước thăng bèn bốn cấp, liệu đúng quy định?
#Lai lịch thể tiết lộ của một nghiên cứu viên thỉnh giảng trường đại học nọ
#Bóc trần Đát Kỷ học thuật của trường Đại học T và mối quan hệ bất chính với giáo sư hướng dẫn
Những bình luận bên càng chướng tai gai mắt.
[Độc quyền học thuật, lũ trộn giới học thuật, Đát Kỷ học thuật. Thảo nào bảo dạo nghiệp ngày càng khó, giới học thuật Trung Quốc tàn lụi thật .]
[Chuyện lâu thế mà nhà trường vẫn đính chính ? Chắc định giả c.h.ế.t cho qua chuyện nhỉ. Mau mau thông báo đuổi học , đừng để con sâu rầu nồi canh, phá hỏng hình tượng của Đại học T trong lòng .]
[Nhìn con ả là chẳng loại lành gì, thằng chắc cũng cùng một giuộc. Đề nghị điều tra cho kỹ , khéo lòi bất ngờ cũng nên.]
Lúc đó Trần Tri Lễ đang bận họp. Trong tình thế cấp bách, liên hệ với bộ phận quan hệ công chúng của Hồng Trí để ép độ hot xuống , tránh cho sự việc tiếp tục leo thang.
Chưa đầy một tiếng , độ hot của các từ khóa bắt đầu giảm xuống. Thế nhưng, nhóm từ khóa dường như còn một nhóm khác thao túng, cứ tụt xuống một chút đẩy lên, luôn treo lơ lửng bảng xếp hạng.
Lại còn là một tay chơi nạp tiền.
Trần Tri Lễ vẫn nghĩ ai là giật dây chuyện .
Anh dậy, tắt máy tính đến văn phòng viện trưởng. Gõ cửa, thấy tiếng "Vào ", mới đẩy cửa bước . Vừa ngước lên thấy viện trưởng Chu đang ghế sofa.
Viện trưởng Chu Lâm là một ông lão gầy gò ngoài sáu mươi tuổi, từng là học trò của ông nội Trần Tri Lễ những năm 80. Ngay từ hồi học đại học, chính ông là nhiều tiến cử Trần Tri Lễ với viện sĩ Dương, nhờ đó mới thuận lợi gia nhập nhóm của viện sĩ, trở thành t.ử chân truyền của thầy Dương. Sau khi Trần Tri Lễ về nước, cũng nhờ viện trưởng Chu nhiều đ.á.n.h tiếng mời mọc, mới đến Đại học T tiếp quản nhóm nghiên cứu dự án "Thần Nông". Đãi ngộ dành cho cũng vô cùng hậu hĩnh, từ việc cung cấp GPU năng lực tính toán cao cho đến phòng thí nghiệm riêng biệt.
Trần Tri Lễ luôn kính trọng viện trưởng Chu: "Viện trưởng Chu, thầy tìm em ạ?"
Viện trưởng Chu tháo kính lão, thẳng vấn đề: "Tiểu Trần, chắc cũng những tin đồn về mạng hôm nay chứ?"
Quả nhiên là vì chuyện .
Trần Tri Lễ thản nhiên đáp: "Dạ, em ."
"Vậy định xử lý thế nào?"
"Trước tiên cứ gỡ hot search xuống , đó điều tra rõ ngọn ngành kẻ tung tin đồn thất thiệt, lập hồ sơ khởi kiện."
Viện trưởng Chu thở dài: "Kiện tụng mất thời gian lắm, mạng bảo bịt miệng khác vì chột . Chuyện mà xé to thì chẳng ai lợi lộc gì . Hay thế , cứ một bản thông báo đính chính , rõ và nữ sinh bất kỳ quan hệ nào, sẽ bảo trang Weibo chính thức của trường đăng lên cho ."
"Không là quan hệ."
Viện trưởng Chu sững , đôi mắt cặp kính lão trợn tròn: "Cậu cái gì?"
Trần Tri Lễ đáp: "Cô là bạn gái em."
"Bạn gái?" Giọng viện trưởng Chu cao vút lên quãng tám: "Cậu lợi dụng chức quyền đưa bạn gái phòng thí nghiệm? Hay là yêu đương với học trò trong phòng thí nghiệm?"
Trong mắt ngoài, chuyện vẻ như là thật.
Anh lạm dụng chức quyền, dụ dỗ nữ sinh.
Trần Tri Lễ phủ nhận, chỉ là đều đảo ngược nguyên nhân và kết quả của sự việc.
"Không vì dự án mới quen cô , mà là vì cô , em mới nhận dự án . Là em theo đuổi cô ."
Lời chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang, nổ tung khiến đầu óc viện trưởng Chu ong ong, suýt chút nữa văng tục: "Cậu điên , dám yêu đương với học trò, đúng là trái với đạo đức nghề giáo, bôi nhọ danh dự nhà trường!"
"Cô là sinh viên, nhưng em là giáo viên. Em chỉ cùng một công việc với cô , từng dạy cô điều gì, quan hệ nhân sự của em cũng thuộc về trường. Huống hồ cô 26 tuổi , 16, hai trưởng thành yêu đương bình thường thì bôi nhọ danh dự nhà trường ?"
"Thôi thôi, giải thích với thì ích gì. hiểu , nhưng những mạng hiểu ? Bây giờ hai đang ở trong trường, chính là quan hệ thầy trò. "Làm gương cho " là bốn chữ vô cùng nặng nề, phẩm chất và nguyên tắc."
Trần Tri Lễ gì, nhưng rõ ràng là mang thái độ phản đối với lời .
"Cậu thử xem mạng gì , dư luận cần quan tâm hai yêu đương bình thường . Chỉ cần mối quan hệ là nắm thóp , đến lúc đó thêm mắm dặm muối, đổ thêm dầu lửa, chức vụ của là quang minh chính đại, là con ông cháu cha. Lúc đó nữa ?"
Dù Trần Tri Lễ cũng chẳng tính tình dễ chịu gì: "Vậy thì em nữa, như thế thì tính là quan hệ thầy trò nữa ."
"Cậu... thật sự chọc tức c.h.ế.t mới lòng ."
"Dự án Thần Nông nửa chặng đường , phần em theo sát cũng chẳng , thầy cứ tìm em ."
Thấy định bỏ gánh giữa đường, viện trưởng Chu nghiêm túc thẳng dậy: "Chuyện nào chuyện nấy, việc thì giải quyết việc . Cậu nữa thì cái đống hỗn độn vứt cho ai dọn?"
Trần Tri Lễ im lặng, vẻ mặt dửng dưng như thể "liên quan gì đến ".
Viện trưởng Chu: "..."
Hai giằng co hồi lâu.
Viện trưởng Chu cũng tính , mềm nắn rắn buông, đành vuốt lông xuôi.
Thấy quyết tâm, viện trưởng Chu ném iPad lên bàn, lý lẽ với : "Cậu đừng chắc như đinh đóng cột thế. Thế , cứ về bình tĩnh , cho nghỉ phép một thời gian."
"Vâng.” Trần Tri Lễ đáp lời thêm: "Viện trưởng Chu, tạm thời em sẽ tham gia dự án nữa, nhân sự trong nhóm cuối cùng mong thầy đừng đổi."
Lời quá rõ ràng , chỉ thiếu điều toẹt thôi.
Đừng động bạn gái !
"Hừ, lo cho cô bạn gái nhỏ của gớm nhỉ."
"Cũng liên quan nhiều đến cô . Dự án chỉ là thành quả của một em, công sức của thể vì một em mà đổ sông đổ bể ."
"Tùy thôi." Mấy chuyện chỉ là vặt vãnh, viện trưởng Chu sắp chọc cho tức điên lên , bực dọc phẩy tay: "Nhớ nghĩ cách giảm thiểu sức ảnh hưởng của chuyện . Lớn chuyện thì chỉ mà danh tiếng của cả trường cũng ảnh hưởng theo đấy."
"Vâng."
Trần Tri Lễ xong, đợi viện trưởng Chu dặn dò nốt những việc còn mới đóng cửa bước khỏi phòng viện trưởng.
Mặc dù dự án "Thần Nông" do một tay sáng lập, nhưng tất cả trong phòng thí nghiệm đều đổ tâm huyết đó. Từ những bước quy hoạch sơ khai cho đến giai đoạn thử nghiệm lâm sàng hiện tại, đó xem như thành quả suốt một năm rưỡi nỗ lực của cả tập thể. Anh thể bỏ dở giữa chừng, nhưng hề liên lụy đến những khác.
Đến cuối hành lang châm một điếu thuốc, Trần Tri Lễ mở Weibo. Các từ khóa hot search vẫn đang treo chình ình đó, hàng chục ngàn bình luận, thậm chí thông tin cá nhân của cũng kẻ tâm đào xới .
Nào là cháu ngoại của ông , con trai của bà , sơ đồ gia phả nhà đều vẽ rành rọt, chi tiết đến mức cả tên bệnh viện tư nhân nơi chị họ sinh con cũng phơi bày.
Chuyện mà để bố , e là ông sẽ tức c.h.ế.t mất.
Đương nhiên ầm ĩ đến mức thì chắc chắn là giấu nữa.
Trần Tri Lễ day day mi tâm.
Tiến sĩ, học thẳng lên tiến sĩ ở trường, 4 bài SCI, hoãn nghiệp.
Mũi dùi cá nhân trong bài blog quá rõ ràng. Dẫu là chậm tiêu đến mấy, chỉ cần từng ở trong phòng thí nghiệm, liếc mắt một cái là ngay ai là tác giả.
Anh với viện trưởng Chu, cũng rõ mũi dùi của bài blog chĩa , là Đường Niệm.
Ngày thường Thành Soái bêu rếu , cũng ít nhiều . Anh so đo, thứ nhất là vì thời gian, thứ hai là cảm thấy cần thiết. Anh chẳng quan tâm đến danh tiếng, càng sợ phiền phức.
Đường Niệm thì khác. Cô nghiệp, vẫn ở phòng thí nghiệm gần hai năm nữa, xung quanh đều là bạn học, khó tránh khỏi việc qua . Vậy nên, ngay từ đầu ép đường cùng.
Hơn nữa, cũng cho rằng một nghiên cứu sinh tiến sĩ khả năng và vốn liếng để liên tục vung tiền mua hot search. Đằng chắc chắn giật dây, chẳng qua chỉ là một con thí mạng mũi chịu sào mà thôi.
dù nữa, cũng tìm vị tiến sĩ chuyện một phen.
Hút xong điếu thuốc, Trần Tri Lễ rời khỏi văn phòng viện trưởng, tòa nhà nghiên cứu.
Vừa qua khỏi cửa xoay, bắt gặp Thành Soái đeo balo đựng máy tính bước từ thang máy. Vừa thấy , Thành Soái lộ vẻ hoảng hốt, lưng định chuồn.
Trùng hợp ghê, cũng đỡ mất công tìm.
Trần Tri Lễ yên tại chỗ, đợi một hai mét mới nhẹ nhàng cất tiếng: "Đứng ."
Thành Soái rụt rè đầu , đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng, ngạo mạn đang bước tới: "Thầy Trần, ... chuyện gì ạ?"
Trần Tri Lễ tiến lên hai bước. Sảnh lớn vắng lặng, lúc chẳng mấy ai, cũng cần né tránh khác: "Cậu ý kiến gì với ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-56-keo-vai-56.html.]
Thành Soái thót tim, siết chặt nắm đấm: "Không ạ, thầy hỏi thế?"
"Cậu hoãn nghiệp là do năm hai nghiên cứu sinh tiến sĩ đổi đề tài, thí nghiệm bổ sung và tiếp xúc với dự án mới, dẫn đến việc chậm trễ thành luận văn. Dù đó 4 bài báo SCI chăng nữa, nhưng chỉ IF 8 thì vẫn đạt yêu cầu nghiệp. Lúc đổi đề tài, rõ với , luận văn cho đề tài mới cần thời gian. Chính bảo vấn đề gì mới đồng ý cho nhóm. Sao nào, bây giờ nghiệp đổ lên đầu ?"
Trần Tri Lễ vốn chẳng còn bao nhiêu kiên nhẫn. Lời cũng thẳng thừng, chẳng hề vòng vo. Thành Soái tất nhiên ngốc, nếu lộ thì cũng chẳng còn gì giấu giếm nữa.
Cậu dám đăng bài lên thì chuẩn sẵn tâm lý phát hiện , huống hồ vốn bất mãn với từ lâu.
Thành Soái ưỡn thẳng lưng: ", ý kiến với thầy đấy. Thầy thừa chỉ thiếu 1 điểm là thể nghiệp, mà giao đề tài ngon ăn hơn cho đứa sinh viên năm nhất, tại quyền ý kiến với thầy?"
Trần Tri Lễ khẽ biến sắc, nhíu mày.
Anh còn tưởng mang thâm thù đại hận gì với , hóa chỉ vì chuyện ?
Trần Tri Lễ bật : "Cậu cho rằng giao đề tài ngon ăn hơn cho Đường Niệm?"
"Chẳng lẽ đúng ?"
"Nếu thực sự giao đề tài cho , liệu ? Nội dung nhận diện chữ tay từng theo dõi qua ?"
Sắc mặt Thành Soái tái . Thực vẫn luôn e dè , chỉ bởi sự nghiêm khắc thường ngày, mà chủ yếu là vì khí chất quyết đoán toát từ .
Vì thế, hiếm khi chủ động tìm , vấn đề gì thường tự vật lộn suy nghĩ. Đường Niệm thì ngày nào cũng lượn lờ đến văn phòng mấy bận. Vác bộ mặt hồ ly tinh quyến rũ đàn ông khắp nơi, hai đó gì trong văn phòng thì đoán cũng .
" là do năng lực yếu kém. còn cô , cô dựa cái gì? Một đứa sinh viên năm nhất suốt ngày lười biếng thì khả năng đăng bài lên hội nghị hàng đầu. Thầy dám là thầy lén lút giúp đỡ cô ? Thầy dám luận văn đó do thầy ?"
"Cái dám thật đấy.” Trần Tri Lễ đáp: "Bài luận văn đó, ngoài việc đưa những gợi ý chỉnh sửa cuối cùng, hề hộ cô một chữ nào. Thí nghiệm của cô là thành quả của hơn ba mươi ngày ở trường kỳ nghỉ đông, còn kỳ nghỉ đông của thì đang gì?"
"..."
"Nếu nhớ nhầm, lúc đó đang bận rộn du lịch Tây Tạng với bạn học thì , vòng bạn bè Wechat tràn ngập bài đăng của cơ mà."
Người đàn ông rũ bỏ vẻ ngoài thanh tao, nho nhã thường ngày, khẽ híp mắt, giọng điệu bình thản, ánh hoàng hôn vương gương mặt như phủ thêm một tầng băng giá, đầy tính áp bức.
Thành Soái dám thẳng . đến nước , đắc tội với đến cùng cực, còn đường lùi nữa, đành c.ắ.n răng cố lấy khí thế: "Thầy thì dễ lắm. tin thầy thiên vị. Không chỉ riêng Đường Niệm, thầy đối xử với trong phòng thí nghiệm đều hơn . Nếu thầy thành kiến với , tại còn nhận ? Nhận cho tài nguyên, cũng chẳng cho nghiệp, ai mà chẳng uất ức?"
"Mẹ..." Trần Tri Lễ ngập ngừng, giáo d.ụ.c nuốt chữ "nó" trong, tổ chức ngôn từ: "Cậu sinh viên , khả năng thấu hiểu của vấn đề ?"
Môi Thành Soái mấp máy.
"Tài nguyên của phòng thí nghiệm là đồ chung, thiên vị ai? Đại sư tỷ của các ? Cô ngày nào cũng rời khỏi phòng thí nghiệm lúc mười hai giờ đêm, chỉ thí nghiệm của , luận văn, mà còn giúp dự án chạy thử nghiệm, liên lạc với nhân sự bên ngoài. Những việc vặt vãnh cô ít hơn chắc?
Còn cả Chúc Khanh Ninh nữa, thời gian đầu khởi nghiệp thường xuyên đến phòng thí nghiệm. Tuy ngoài mặt quy định thời gian chấm công, nhưng từng ép buộc bao giờ ? Cậu nghĩ xem công việc của thế nào mà thành ?
đến thái độ việc thường ngày của , mỗi đều thói quen và phương pháp học tập riêng, cần tôn trọng . chỉ cho , là PI của nhóm nghiên cứu, giáo viên mầm non. bận, thời gian để lúc nào cũng để mắt đến ."
Thành Soái chặn họng, một câu cũng thốt .
Trần Tri Lễ dường như cạn kiệt kiên nhẫn, lời cực kỳ lạnh nhạt: "Lời đến nước , nghĩ dám chuyện như thì hẳn là tìm đường lui cho . Vậy thì , thêm gì nữa. Cùng việc hơn một năm qua, quả thực đóng góp cho dự án, ghi nhận công sức của . Vì hôm nay đến đây chỉ để thông báo cho một tiếng, cũng cần nương tay nữa, tự lo cho bản ."
Thành Soái chùng lòng xuống, chút thể tin nổi ngẩng đầu .
Lời là ý gì?
"Thầy Trần..."
Trần Tri Lễ thêm gì nữa, khuôn mặt chút biểu cảm.
Anh tự thấy thẹn với lương tâm, lời cũng rõ ràng , chẳng cần thiết tiếp tục chuyện nữa.
Rời khỏi tòa nhà nghiên cứu, Trần Tri Lễ cảm thấy vô cùng thoải mái. Vốn dĩ còn một đống việc ngập đầu, giờ cách chức , thành rảnh rỗi.
Sáu giờ chiều, ánh nắng vẫn còn gay gắt, chói lòa đến mức mở nổi mắt. Con đường lát đá xanh nung nóng bừng bừng, nóng bốc lên ngùn ngụt.
Trần Tri Lễ vốn định về Hồng Trí một chuyến, tìm bộ phận pháp chế để lập hồ sơ khởi kiện. Vừa bước một quãng ngắn, bỗng nhiên một bóng trắng lao tầm mắt.
Bóng đó chạy nhanh, hệt như một chú thỏ nhỏ đang phi nước đại. Anh kịp phản ứng thì bóng đ.â.m sầm n.g.ự.c .
Trần Tri Lễ lực va chạm mạnh đẩy lùi vài bước. May mà thể lực tồi, vững vàng đón trọn lấy cô gái tự dâng đến cửa.
Trần Tri Lễ bật , hạ giọng : "Mới gặp vài tiếng đồng hồ, vội vàng ôm ấp thế ?"
Đường Niệm cũng vì sốt ruột nên mới nhất thời hãm phanh kịp. Lúc cổ và cánh tay cô đều đẫm mồ hôi. Cô hốt hoảng : "Anh còn nữa, xảy chuyện lớn ?"
"Anh chứ."
"Anh ?"
"Ừ, sẽ giải quyết, em cần bận tâm , cứ về ngủ một giấc, ngày mai thức dậy là chuyện êm xuôi ."
Đường Niệm hiểu, mạng c.h.ử.i rủa thậm tệ như , cô thì cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, mà vẫn thể bình chân như vại thế ? Cô c.h.ử.i thì thôi , đằng họ nhắm cả .
Mà bằng những lời lẽ khó đến cùng cực.
Nào là giả học thuật, bóc lột sinh viên, dụ dỗ nữ sinh, thì chức vụ do chống lưng mà .
Trần Tri Lễ tỏ bình thản, vòng tay ôm eo cô cúi xuống: "Đừng chuyện nữa, đây, hôn một cái nào."
"Anh nghiêm túc một chút , đây là ở trường đấy." Đường Niệm hoảng hốt đẩy cánh tay , nhưng Trần Tri Lễ kéo lòng, quang minh chính đại đặt lên môi cô một nụ hôn sâu.
"Anh bây giờ , chẳng còn liên quan gì đến cái nghề giáo viên nữa, thế nên thích hôn thế nào thì hôn, xem kẻ nào dám xằng bậy."
Đường Niệm cho rối bời, mất một lúc lâu mới nhận : "Ý là , ở trường nữa ?"
"Bị cách chức ."
"!"
Cách chức!
Chuyện tày đình như thế mà với vẻ hờ hững, nhẹ tênh.
"Là ý của viện trưởng Chu ? Vì vụ hot search là vì em? Anh giải thích với thầy , cho rõ ràng , như mạng đồn đại !"
"Không cái nào cả, là chủ động đề nghị."
Đường Niệm sắp phát điên vì sốt ruột : "Tại chứ?"
Nếu đổi PI, thì dự án gần như m.á.u , chẳng khác nào đổi luôn cả nhóm nghiên cứu.
Khoan hãy đến việc các thành viên trong nhóm cần thời gian để thích nghi , tiến độ của dự án cũng sẽ ảnh hưởng. Viện trưởng Chu thể nào điều . Mọi chuyện còn điều tra rõ ràng, thể dễ dàng cách chức chứ.
"Phiền phức, nữa." Trần Tri Lễ.
Đường Niệm: "..."
Đường Niệm: "Không , thể đừng giận dỗi trẻ con thế ? Hồi đó ai là hùng hồn tuyên bố đổi phương thức kế thừa của Đông y, đưa nền y học Trung Quốc vươn thế giới, trở thành một nền y học thực chứng đủ sức đối trọng với Tây y? Bây giờ dở dang nửa vời bỏ ngang thế là hả?"
"Em nhớ rõ nhỉ." Câu là phát biểu tại buổi lễ khởi công dự án. Trần Tri Lễ nhướn mày, trêu chọc cô: "Mấy lời c.h.é.m gió để lừa kinh phí đó mà em cũng tin ?"
Anh thì nhẹ nhõm, vẻ bất cần, nhưng Đường Niệm . Bỏ dở giữa chừng bao giờ là phong cách của . Anh cũng kiểu trốn tránh, phó mặc để giải quyết vấn đề. Rõ ràng là thích đón nhận thử thách, chút khó khăn thể khó ? Huống hồ “Thần Nông" vốn dĩ là tâm huyết mà luôn ấp ủ.
Đường Niệm buồn lòng, bĩu môi: "Anh đừng bỏ cuộc dễ dàng như , thế giống Trần Tri Lễ mà em chút nào."
"..."
Trần Tri Lễ thu vẻ bông đùa, kéo tay cô lôi lòng, nghiêm nghị : "Yên tâm, những gì thuộc về thì một xu cũng bớt . Anh chỉ là đang cần xin nghỉ phép một thời gian thôi. Vừa , một chuyện khác chứ nhỉ?"
Mi Đường Niệm run rẩy: "Chuyện gì cơ?"
"Lôi cổ kẻ vụ tung tin đồn ánh sáng."
"Rồi nữa?"
"G.i.ế.c c.h.ế.t."
"..."
Chuyện đó... g.i.ế.c c.h.ế.t thì thôi .
Sau song sắt sẽ rơi lệ đấy.