Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 58: Kẹo Vải 58

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:56
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tòa nhà nghiên cứu là một công trình cũ kỹ, tuổi đời ngót nghét 30 năm, cao tổng cộng 7 tầng. Phía bên ngoài tầng sáu một sân thượng vươn , bình thường nơi luôn khóa kín, cấm cho ai bước .

Chẳng Thành Soái cạy tung cửa sổ từ nơi nào. Giờ đây, đang chênh vênh bên ngoài sân thượng. Lớp lan can gỉ sét đến mức thôi cũng đủ thấy rợn . Toàn lảo đảo, chòng chành tựa hồ chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ cuốn bay mất.

Thành Soái vô cùng kích động, gào thét: "Đừng qua đây, qua đây là nhảy xuống ngay đấy!"

Người hòa giải vội vã tiến lên thuyết phục: "Bạn học , ngàn vạn đừng nghĩ quẩn. Nhảy xuống là mất hết đấy, còn trẻ như , là tiến sĩ của một trường danh tiếng, tương lai đang rộng mở phía , khó khăn nào mà vượt qua cơ chứ."

"Ông thì hiểu cái gì? thể nghiệp nữa. Mài đũng quần tám năm ròng rã mà lấy bằng thì còn cái gì! Sống đời cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Đời chỉ mỗi con đường học vấn. Hơn nữa, chắc là lấy bằng. Cậu yêu cầu gì cứ với , sẽ liên hệ với các bộ phận liên quan để giải quyết. Đào tạo một vị tiến sĩ dễ dàng, hãy nghĩ đến bố , nếu thật sự , họ sống đây?"

"..."

Thành Soái ngập ngừng một chốc, thêm gì nữa, dường như đang cân nhắc thiệt hơn.

Người hòa giải nhiều đạo lý, sức khuyên can bước trong.

Thành Soái vẫn im bặt, hứng gió. Đôi môi nhợt nhạt, cả cơ thể khẽ run rẩy. Đôi mắt ghim chặt đám đông đang vây quanh bên . Một lúc , vẻ mặt dần bình tĩnh : " gặp viện trưởng của chúng ."

Người hòa giải lập tức đáp ứng: "Được, sẽ gọi điện thoại bảo ông đến ngay. Cậu cứ xuống đây , đó gió to nguy hiểm lắm."

" cứ đây, ông cam kết cấp bằng tiến sĩ cho ! ông ký tên đóng dấu, đem cả danh dự của nhà trường đảm bảo cho phép nghiệp, nội trong tháng trao bằng cho . Bằng sẽ nhảy từ đây xuống. đăng 4 bài SCI, luận văn cũng xong , dựa cái gì mà vẫn cho nghiệp. Không nghiệp thì công việc của cũng đổ sông đổ bể. Họ mà hiểu , họ bây giờ kiếm việc khó khăn nhường nào . Không nghiệp thì cũng thiết sống nữa!"

"Cậu bình tĩnh !"

"Ông mau gọi điện thoại ."

"Được, gọi ngay đây."

Đường Niệm ngoài ban công, những đoạn hội thoại bên ngoài nương theo gió vọng . Đại sư tỷ bên cạnh giấu nổi sự lo lắng: "Làm bây giờ, nhảy thật đấy chứ."

"Không ." Đường Niệm đáp lời.

Đại sư tỷ chút kinh ngạc: "Sao em chắc chắn là sẽ nhảy?"

"Bởi vì vẫn còn nhu cầu, vẫn còn thứ , cho nên sẽ dễ dàng tìm c.h.ế.t ."

Đại sư tỷ vẫn hiểu lắm.

Thực , Đường Niệm cũng từng lên sân thượng .

Chỉ là cô lên tầng hai mươi, chứ ở cái độ cao mà đệm cứu hộ thể đỡ như tầng sáu .

Gió sân thượng rít gào, từng luồng gió lạnh buốt quất mặt, mang theo cả sự ồn ào và tiếng rít gào.

sân thượng xuống, xe cộ và dòng đất bé xíu như những món đồ chơi.

Giữa cái nắng hè chói chang, gió lùa qua những ngọn cây, bóng cây lao xao. Dưới bóng râm, bán dưa hấu, đá bào thoăn thoắt thái dưa. Mấy nữ sinh tụm năm tụm ba dừng , mỗi mua một hộp lớn đùa rời .

Gió đung đưa bóng cây, phố qua kẻ tấp nập. Bọn họ đều cuộc sống của riêng , và câu chuyện của họ cũng tươi sáng hơn cô nhiều.

Cô cảm thấy như đang rơi một cái hố thỏ kỳ diệu, chút mất phương hướng về gian và cách. Dường như chỉ cần bước thêm một bước nữa, cô thể xuyên sang một thế giới khác, thoát khỏi cái thực tại bực bội, tồi tệ .

Tất nhiên là Đường Niệm sẽ thật sự nhảy xuống.

khi con rơi trạng thái suy sụp tinh thần, họ thường tưởng tượng đến những điều cực đoan. Chẳng hạn như, chỉ cần bước thêm một bước, xác sẽ hóa thành cánh diều đứt dây, cuốn theo chiều gió bay xa tít tắp, bao nhiêu muộn phiền cũng theo đó mà tan biến.

Thành Soái cũng chẳng ý định nhảy lầu thật.

Anh cứ bám lấy lan can, gào thét đòi viện trưởng mặt cho nghiệp. Viện trưởng còn thấy bóng dáng , nhưng lính cứu hỏa túc trực bên cạnh chớp lấy thời cơ, kéo tuột xuống.

Chuyện ngoài dự đoán một nữa leo lên top tìm kiếm. Sức ảnh hưởng thậm chí còn vượt xa những , dấy lên những cuộc tranh luận sôi nổi trong cộng đồng mạng, dìm cũng dìm xuống nổi.

#Tiến sĩ Đại học T vì "khó nghiệp" mà nhảy lầu, rốt cuộc là áp lực học hành quá lớn giáo sư hướng dẫn bóc lột?

Cư dân mạng chia hai phe. Phe ủng hộ chiếm đa , họ cho rằng bồi dưỡng một tiến sĩ chẳng dễ dàng gì. Nếu đến mức đường cùng thì chẳng ai chọn cách cực đoan cả, chắc chắn là uẩn khúc.

[Khi tuyết lở, bông tuyết nào là vô tội.]

[Trời ạ, công bố bốn bài SCI mà vẫn thể nghiệp, thật sự trả đũa ? Thật khó .]

[Ông sếp nhỏ của hình như còn mở công ty ngoài trường, điều khiến khó mà tin rằng ông thực tâm nghiên cứu khoa học.]

[Đây còn là trường hợp cá biệt nữa , mỗi năm bao nhiêu sinh viên nghèo học giỏi bỏ mạng con đường học thuật, chẳng lẽ bộ phận nào quan tâm ?]

Trong khi đó, một nhóm nhỏ tỏ ý nghi ngờ.

[Nghi ngờ chỉ đang diễn kịch.]

[ , nhảy lầu thật sự sẽ bình tĩnh như thế . Rõ ràng là hết trò , dùng việc nhảy lầu để uy h.i.ế.p nhà trường thôi.]

[Mau cho nghiệp , tiến sĩ trong nước giờ rởm lắm , thêm một đứa rởm nữa cũng chẳng , ngày nào cũng chễm chệ hot search, phiền c.h.ế.t .]

[Người bên cho nghiệp như thế công bằng ? Sau ai nghiệp cứ trèo lên sân thượng là xong, cần gì luận văn nữa.]

Đoạn của các bình luận thì hỗn loạn, đủ ý kiến trái chiều, khiến nhà trường buộc lên tiếng đính chính.

Đại học T đưa thông báo chính thức, rõ hiện tại tính mạng của tiến sĩ Thành còn nguy hiểm, nhà trường liên hệ bác sĩ tâm lý để xoa dịu tinh thần cho , đồng thời sẽ quan tâm sát hơn nữa đến trạng thái tâm lý của sinh viên trong trường.

Thế nhưng, sóng gió qua thì sóng gió khác ập tới. Sự việc nhảy lầu lắng xuống đầy ba ngày, thì sáng sớm tinh mơ một từ khóa nhảy vọt lên top 1 hot search, theo đó là biểu tượng hình ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

#Sự cố tự bốc cháy của xe tự lái do Hằng Vũ phát triển ba năm là do con gây .

Kẻ tung tin cũng dùng một nick ảo. Người tự nhận là ba năm từng định vị độ chính xác cao trong dự án xe tự lái của Hằng Vũ, tức là thuộc đội nhóm của Từ Thanh. Theo , chiếc xe mà Từ Thanh lúc đó cố ý can thiệp sai lệch dữ liệu cảm biến, dẫn đến việc phán đoán sai tình trạng đường sá trong điều kiện ánh sáng yếu, từ đó gây va chạm và bốc cháy.

Bên bài đăng đính kèm ảnh chụp dữ liệu của một cảm biến và chi tiết xe, cùng một đoạn nhật ký cuộc gọi của Từ Thanh khi còn sống.

Người tố cáo chỉ đích danh, nhật ký cuộc gọi cũng che phần nào, nhưng mũi dùi thì hướng đến vô cùng rõ ràng. Chẳng mấy chốc, những cư dân mạng tinh tường đào danh tính kẻ đó - chính là Cố Tung.

Thực , vụ t.a.i n.ạ.n từng gây bão mạng cách đây ba năm. Nay khơi , ký ức của bèn ùa về.

[Vãi thật, nếu chuyện là thật thì chẳng khác nào g.i.ế.c ? @Cảnh sát Bắc Kinh mau cuộc .]

[ nhớ rõ vụ . Hồi đó đang định mua xe của hãng , tin nó tự bốc cháy thì sợ xanh mặt, chẳng dám mua nữa, khủng khiếp quá. Tốt nhất là cứ trung thành với con xe xăng cà tàng của thôi.]

[Nếu nhớ lầm thì Từ Thanh là tiến sĩ MIT cơ đấy, năng lực siêu đỉnh. Còn cái gã Cố Tung chỉ nghiệp một trường đại học hạng ba, còn học về quang học nữa. Nếu Từ Thanh c.h.ế.t thì gã xách dép cho cô cũng xứng, thế là động cơ g.i.ế.c cũng nhé.]

[Mấy hôm nay nhiều phốt thế, như con lửng chạy loạn trong ruộng dưa .]

Chỉ trong một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, hàng trăm tài khoản tiếp thị đồng loạt cuộc, chĩa mũi nhọn dư luận Cố Tung. Nào là dùng thủ đoạn bẩn thỉu hãm hại đồng nghiệp, để thăng tiến màng bắt thư ký nữ tiếp khách, hầu rượu ban đêm... Gây sốc nhất là tin gã mua chuộc tiến sĩ một trường đại học danh tiếng để bịa đặt, bôi nhọ công tác nghiên cứu khoa học. Đến khi chuyện vỡ lở, gã dở trò tự t.ử để câu lòng thương hại.

Tiếp theo đó là một đoạn ghi âm.

Đó chính là đoạn đối thoại giữa Thành Soái và Cố Tung đêm hôm đó. Nếu như những vụ bê bối khác còn thiếu bằng chứng xác thực, thì đoạn ghi âm chính là bằng chứng thép thể chối cãi.

Phần bình luận bên bài đăng lên tới hàng trăm nghìn. Ngoài những đường thích hóng hớt, còn đội quân thủy quân, khiến máy chủ Weibo lập tức quá tải.

Bình luận dẫn đầu nhận hàng vạn lượt thích.

[Để tóm tắt cho nhé. Trước đây gã Cố trọng dụng ở Hằng Vũ, gã bèn liều mạng hại c.h.ế.t kỹ sư trưởng của bộ phận R&D. Sau khi thượng vị, gã ngang ngược hống hách trong công ty, nếm đủ vị ngọt. Giờ Hằng Vũ sắp công ty khác thu mua, gã thấy chuỗi ngày sung sướng của sắp kết thúc nên yên, bèn mua chuộc một tiến sĩ bịa chuyện hãm hại sáng lập của công ty mua (chính là nam chính trong vụ "Đát Kỷ học thuật" đấy).]

[Mẹ kiếp, các phốt xâu chuỗi với .]

[Làm giả học thuật?? Mọi mau tìm luận văn của cái gã Cố Tung mà xem, thế mới gọi là giả học thuật thật sự , giống luận văn của Từ Thanh khi qua đời đến 10000000%.]

[Cái loại tiểu nhân nham hiểm xảo trá vẫn còn sống cơ chứ.]

[Tạm gác mấy chuyện khác , điều tra tiền án của gã . G.i.ế.c chuyện nhỏ , chúc gã mục xương trong tù.]

[ đào dưa mới , tiết lộ hình như gã Cố Tung từng yêu thầm Từ Thanh.]

[Vãi, vãi, vãi, hóa còn là thù hận tình cảm nữa , vụ càng lúc càng gay cấn đây!]

[Thế còn tên tiến sĩ đồng phạm ? Mấy hôm chẳng loạn đòi nhảy lầu ? Nhảy ! Sao nhảy nữa, ai cản , nhảy nhanh .]

[...]

Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, Thành Soái trơ mắt dư luận đảo chiều ngoạn mục, ngọn lửa phẫn nộ chuyển hướng sang thiêu rụi chính . Phần tin nhắn trong tài khoản ảo Weibo của reo lên liên hồi. Những lời thông cảm, an ủi ban đầu nay nhường chỗ cho những câu c.h.ử.i rủa tục tĩu lôi cả bộ phận s.i.n.h d.ụ.c .

Cậu xóa mỏi tay cũng xuể.

Thành Soái hoảng loạn, mắt tối sầm . Cậu run rẩy bấm điện thoại gọi cầu cứu Cố Tung.

Mấy cuộc gọi đầu kết nối . Cậu gọi thêm mấy nữa thì đầu dây bên mới chậm rãi bắt máy. Giọng mang theo sự bực bội: "Có việc gì?"

"Anh xem Weibo ?" Thành Soái hỏi dồn: "Bây giờ dư luận đổi hướng , đây?"

"Làm ?"

"Tin nhắn bảo đăng phát hiện !"

" bảo đăng cái gì bao giờ?"

Thành Soái siết chặt điện thoại, hai hàm răng nghiến chặt : "Bọn họ đăng cả đoạn ghi âm lên , còn giả vờ với cái gì nữa. Anh nghĩ thể thoát ?"

Đầu dây bên bật : "Mấy cái thứ ghi âm đó chỉ lừa dư luận thôi, tòa án thì chẳng tác dụng gì ."

Đầu óc Thành Soái kêu ong ong. Cuối cùng cũng hiểu . Cái gì mà đôi bên cùng lợi, cái gì mà giúp việc, cho cổ phần... tất cả đều là lừa gạt. Gã chỉ coi là một quân cờ thí, thể trông cậy gã sẽ giúp đỡ .

Giọng Thành Soái run rẩy: "Anh lợi dụng ?"

" đang gì. căn bản quen , đừng gọi điện cho nữa."

"Tút tút tút..."

Sắc mặt Thành Soái tái nhợt, đôi chân tê dại mềm nhũn, ngã khụy xuống sàn. Cậu ôm mặt, thở dốc liên tục.

Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của cơ quan chức năng.

Thông qua hệ thống của Weibo, họ truy thông tin cá nhân của tung tin, đó tìm điện thoại của Đường Niệm, và yêu cầu cô sắp xếp thời gian đến sở cảnh sát lấy lời khai.

Đường Niệm đồng ý.

Cúp điện thoại, cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, hít sâu hai rảo bước về phía phòng thí nghiệm.

Những ngày đó, tài khoản phụ của Thành Soái Weibo vẫn tiếp tục hứng chịu cơn bão phẫn nộ. Cả khu vực bình luận tràn ngập những từ như: [Kẻ g.i.ế.c , kẻ g.i.ế.c ...]

Những bình luận như liên tục xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-58-keo-vai-58.html.]

Như thể đang thống trị bộ bảng xếp hạng .

Chẳng bao lâu , đăng đàn xin .

[ xin . thừa nhận bài đó là do bóp méo sự thật, xuyên tạc chân tướng. Tại đây, xin trịnh trọng gửi lời xin vì những hành vi bôi nhọ danh dự của hai cùng phòng thí nghiệm là bạn Đường và thầy Trần. Hai họ mối quan hệ yêu đương bình thường, hề chuyện đổi chác lợi ích. sẽ chịu hình phạt đích đáng cho những việc .

Bên cạnh đó, xúi giục và dụ dỗ để chuyện . Nếu bạn Đường và thầy Trần tiếp tục truy cứu, sẵn sàng cung cấp bằng chứng và tòa chứng.

Một nữa xin , thực sự xin .]

Bức thư xin chẳng vớt vát chút thương cảm nào từ cư dân mạng, bên vẫn là những lời lẽ c.h.ử.i bới ngớt.

mải mê hóng hớt và đồn đoán, thi suy luận theo những hướng tồi tệ nhất.

Ngày hôm , Đường Niệm xin nghỉ phép để đến đồn công an. Trần Tri Lễ yên tâm để cô một nên cùng cô.

thuật chi tiết về vụ việc năm xưa, đồng thời nộp những chứng cứ thu thập .

Khi bước khỏi đồn cảnh sát thì trời tối, bên ngoài trời lất phất mưa.

Đường Niệm cẩn thận gấp gọn tờ biên lai báo án cất túi xách, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.

Bấy nhiêu năm nay, chuyện cứ đè nặng trong lòng cô như một tảng đá.

, đây là việc cô nhất định , chỉ là ngờ nó diễn theo cách thức , bằng chính cái sức ép dư luận mà cô từng ghét cay ghét đắng.

Con phố dài ẩm ướt trong mưa dường như trải dài vô tận. Màn đêm ánh đèn đường chiếu rọi, tỏa một màn sương mờ ảo, lấp lánh ánh vàng.

Điện thoại báo tin nhắn mới, Đường Niệm cúi xuống liếc nhanh tắt màn hình chỉ vài giây.

Trần Tri Lễ cạnh thấy bèn hỏi: "Tin nhắn của ai thế?"

"Là tin nhắn xin của Thành Soái."

Trần Tri Lễ ừm một tiếng, đưa bình luận gì thêm.

"Lệ Chi, nếu em kiên quyết tha thứ, quyết truy cứu đến cùng, nghĩ em là kẻ m.á.u lạnh vô tình ?"

Trần Tri Lễ cô. Đôi mắt cô trong đêm tối sáng rực, ánh đèn đường hắt trong đôi mắt hệt như những vì tinh tú rải rác.

Anh bảo: "Không . Muốn tha thứ là chuyện của , nhưng tha thứ là quyết định của em, đó là quyền lợi của em."

Đường Niệm khẽ : "Vậy em truy cứu đến cùng."

Trần Tri Lễ gật đầu: "Anh cùng em."

Hai che ô, bước màn mưa nhạt nhòa, hướng về phía bãi đậu xe. Trên đường , Trần Tri Lễ hỏi cô: "Em về ký túc xá ?"

Đường Niệm khẽ lắc đầu, nhích gần hơn: "Em đến chỗ ."

"Được."

Về đến Vân Thủy Loan, Trần Tri Lễ cởi chiếc áo khoác ướt sũng, gọi Tiểu Tô tăng nhiệt độ điều hòa bảo cô tắm .

Đường Niệm lấy quần áo của phòng tắm.

Lúc cô bước , Trần Tri Lễ lúi húi trong bếp. Đường Niệm lau tóc tựa cửa . Người đàn ông của cô thật năng, ngay cả việc nấu nướng cũng giỏi giang thế nhỉ?

Hình như cũng hẳn thế. Ít tiếng Anh của thì , vẫn cái kiểu phát âm tiếng Nhật kỳ quái đó mà.

Nghĩ đến đây, cô bỗng bật khúc khích.

Trần Tri Lễ liếc cô: "Cười gì thế?"

"Không gì, nấu ăn trai quá."

"Xì.” Trần Tri Lễ hừ nhẹ: "Mau ngoài , trong nhiều dầu mỡ lắm."

"Em ." Đêm nay cô cứ bám riết lấy , rời nửa bước. Anh thái rau, cô theo. Anh xào nấu, cô cũng bám chặt lấy lưng .

Trần Tri Lễ hết cách, đành rửa sạch tay, cởi tạp dề, tắt bếp gas. Sau đó, giữ lấy eo cô, dùng sức nhấc bổng lên và đặt kệ bếp sạch sẽ bên cạnh.

"Có ăn cơm nữa hả?" Anh hỏi.

Đôi dép của Đường Niệm tuột khỏi chân. Cô chống tay lên vai , cúi xuống đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm của đàn ông, vẻ mặt như thôi.

"Sao thế, chuyện ?"

"Vâng, bài đăng của em là do mua hot search ?"

"Là ."

"Sao bài đó là do em ?"

"Phong cách hành văn của em đặc trưng quá, cái là nhận ngay. Hơn nữa, dù em , thấy mấy cái Weibo kiếm chuyện với Cố Tung thế , cũng bảo phòng quan hệ công chúng đẩy nó lên chứ."

"Vậy... mấy hôm khống chế bình luận, khóa tài khoản, ép độ hot xuống cũng là ?

"Chuyện đó thì , là bố đấy."

Anh rảnh mấy chuyện "bịt tai trộm chuông" mà chẳng chút đẳng cấp nào như thế.

"Chú ạ?" Đường Niệm ngạc nhiên.

"Ừ, ông trọng thể diện, trong mắt thể chứa nổi một hạt cát. Có ai nhắc đến tên ông trong mấy mục giải trí là ông vui , huống hồ là chuyện tổn hại đến thể diện của ông như thế . Vậy nên ông mới sai khóa một đống tài khoản."

Hóa .

Thảo nào hôm đó ngay cả chữ "Trần" cũng chặn, thể đăng lên .

Tuy nhiên, cô từng nghĩ chuyện kinh động đến bố , nên cũng lo lắng: "Dư luận sẽ ảnh hưởng gì đến chú chứ?"

"Em quá coi thường ông . Dám tung tin đồn về ông là phạm tội hình sự đấy, chẳng ai ngốc đến mức đó ."

Đường Niệm định hỏi thêm gì đó thì Trần Tri Lễ cắt ngang: "Anh khai báo xong , giờ đến lượt tính sổ với em."

Hàng mi Đường Niệm khẽ run rẩy: "Em ?"

"Lần thế nào nhỉ? Có bất cứ chuyện gì cũng giấu , với đầu tiên. Em to gan thật đấy, bàn bạc với mà dám đăng bài. Nếu thấy , bài của em Cố Tung chặn từ lâu . Để em nắm chứng cứ trong tay, em nghĩ tìm em gây rắc rối ?"

Đường Niệm nghĩ nhiều đến , cô chỉ là bốc đồng nhất thời: "Em chỉ thấy chuyện , ảnh hưởng đến tâm trạng của ."

"Đường Niệm.” Trần Tri Lễ khẽ thở dài: "Đến cả với , em cũng kiêng dè nhiều thứ thế ?"

"Không , em chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"Muốn... bảo vệ ."

Trần Tri Lễ thoáng sững sờ.

Đường Niệm e dè hỏi: "Anh giận ?"

"Không .” sắc mặt Trần Tri Lễ chùng xuống: "Anh chỉ cảm thấy quá vô dụng."

"Không , tài giỏi. Anh nên ánh đèn sân khấu, nên vướng những chuyện chẳng ho , nên em mới chúng ảnh hưởng đến , vì em mới đăng bài ."

"Em thể đừng coi như bằng giấy ? Mấy chuyện bảo vệ em hết , thì còn gì nữa?"

"Đâu , em..."

Trần Tri Lễ để cô cơ hội thanh minh. Một nụ hôn nồng cháy giáng xuống, chặn lời định tiếp theo của cô.

Đường Niệm vòng tay ôm lấy cổ , suýt chút nữa ngạt thở trong nụ hôn triền miên .

Không rõ do gian bếp quá nóng , nhưng làn da cô ửng lên màu hồng nhạt, trắng trẻo hồng hào, trong vắt như bạch ngọc. Trần Tri Lễ hôn cô, ngọn lửa t.ì.n.h d.ụ.c cũng trong khoảnh khắc bùng lên.

Sau khi tắm xong, cô chỉ lấy bừa một chiếc áo sơ mi của mặc . Bên trong trống rỗng, đôi chân trần trắng trẻo lộ ngoài. Người đàn ông nào chịu nổi sự kích thích nhường . Vừa hôn cô, bàn tay vô thức dừng nơi xương quai xanh, chậm rãi theo gỡ từng chiếc cúc áo.

Đường Niệm dường như hiểu ý , cô từ chối, chỉ ngượng ngùng quặp chặt ngón chân, vòng tay ôm lấy chặt hơn.

Hai trái tim cũng đang đập liên hồi, dồn dập.

mới cởi hai chiếc cúc áo, ánh mắt Trần Tri Lễ bỗng đổi. Như sực nhớ điều gì đó, ngượng ngùng buông cô .

Đường Niệm: "?"

Anh điều hòa nhịp thở, cài cúc áo cho cô, bế cô xuống khỏi kệ bếp. Đôi mắt vẫn tan hết ngọn lửa tình dục, khàn giọng : "Ra ngoài , nấu cơm."

"..."

Khoan , tình cảnh thế còn nấu cơm !

Trên cô ươn ướt dính dấp, phân biệt là mồ hôi là tàn dư từ nụ hôn mãnh liệt của . Đôi môi cô sưng đỏ, trong lòng vẫn còn dâng lên chút tủi . Kiểu khơi mào bỏ mặc thế , thật sự dễ khiến đối phương mất hứng mà.

Đường Niệm phụng phịu: "Em ăn nữa."

Cô định thì kéo : "Sao giận ?"

"Đâu giận, cứ cơm của ."

Anh cứ mà sống với cơm của .

Nhìn bộ dạng phồng má giận dỗi của cô, tâm trạng Trần Tri Lễ vô cùng vui vẻ. Anh nâng cằm cô lên: "Anh chuẩn ."

Đường Niệm ngơ ngác: "Chuẩn cái gì?"

"Biện pháp an .” Trần Tri Lễ : "Anh em vác bụng bầu nhận bằng nghiệp ."

Đường Niệm trêu chọc, hai má đỏ lựng nóng bừng. Cô ngập ngừng một lát mới lí nhí : "Em ."

"?"

"Ở trong ngăn phụ của túi xách ."

"..."

 

Loading...