Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 6: Kẹo vải 6
Cập nhật lúc: 2026-09-08 00:58:17
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời chẳng khác nào thẳng mặt cô: Cô là cô bạn gái cũ xui xẻo quên cả tên , ông đây thấy thương hại mới đưa cô về ký túc xá, mong cô tự trọng, đừng ôm mộng tưởng hão huyền.
Đường Niệm quả thực hề ôm mộng hão huyền. Cô vốn định giải thích vài câu, nhưng thấy chuyện chẳng giải thích thế nào cho cam. Rõ ràng là cô vì trốn tránh nên mới chạy sang nhóm khác phỏng vấn.
Bị bắt quả tang ngay tại trận đủ hổ lắm , cô gì còn tâm trí mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Cô cúi gằm mặt: " sợ thấy sẽ thấy thoải mái, cho nên mới chuyển nhóm."
Cơn mưa bên ngoài mỗi lúc một nặng hạt. Những hạt mưa li ti gõ xuống mặt ô, phát những tiếng "lộp bộp" trầm đục.
Trần Tri Lễ che ô, giọng nhẹ như mây gió: "Chẳng là sợ cho cô nghiệp ?"
Đường Niệm: "..."
Thôi , cũng một phần lý do đó.
Trần Tri Lễ dứt lời, điện thoại trong túi bỗng rung lên báo tin nhắn tới. Anh lấy lướt qua: "Rất tiếc, buổi phỏng vấn của cô qua."
"Ồ." Đường Niệm chẳng hề tỏ thất vọng. Điều cũng dễ hiểu thôi, nãy cô trả lời một mớ hỗn độn như thế, qua mới là chuyện lạ.
"Nếu cô vì sợ khó dễ chuyện nghiệp mà đòi chuyển nhóm, thì cần thiết lãng phí thời gian như ."
Đường Niệm: "..."
" tuy chẳng là kẻ khoan dung độ lượng gì, nhưng cũng đến mức lạm dụng chức quyền để trả thù một sinh viên. Chỉ cần luận văn dự án của cô đạt chất lượng, đời nào dùng bất cứ lý do gì để chặn đường trường của cô."
Không gian tán ô khá hạn hẹp, hai sát . Khi bước song song, bờ vai họ gần như chạm . Đường Niệm nghiêng đầu khuôn mặt , chờ đợi câu tiếp theo.
"Đương nhiên, nếu cô để tâm đến mối quan hệ từng giữa chúng , thì ngày thường cô chỉ thể tự chú ý cách một chút."
Trong lòng Đường Niệm chợt sụp đổ một mảng. Lời nghĩa là giữa bọn họ chẳng còn chút quan hệ nào nữa. Những chuyện thể tính toán, hy vọng tự cô phận, đừng lân la với .
"Xin , sẽ chú ý.” Đường Niệm bấu chặt những ngón tay , giọng lí nhí như muỗi kêu: "Bình thường sẽ ít đến phòng thí nghiệm, cũng lượn lờ lảng vảng mặt ..."
Vế "để khỏi chướng mắt " còn kịp thốt , Trần Tri Lễ liếc cô một cái: "Khả năng thấu hiểu vấn đề của cô đúng là khiến ngả mũ thán phục."
Đường Niệm: "..."
" đang đến luận văn đạt chất lượng, trọng điểm ở 'đạt chất lượng'. Cô đến phòng thí nghiệm thì thành luận văn kiểu gì, mơ để tìm ý tưởng ? Cứ lười biếng, rề rà sống cho qua ngày đoạn tháng, đó chính là cuộc sống mà cô mong ?"
Câu giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, dấy lên những gợn sóng lăn tăn chồng chéo. Chút cảm xúc nhỏ bé đáng kể trong lòng cô cũng theo đó mà phóng to, ngừng phóng to lên.
Đường Niệm chợt cảm thấy khó thở, cổ họng khô khốc đến khó chịu.
Cô thấy bộ dạng mất kiểm soát của bản , bèn cố gắng kìm nén cảm xúc, ngước mắt lên, bướng bỉnh thẳng : "Cuộc sống như ?"
"Tốt cái gì cơ?" Trần Tri Lễ lạnh một tiếng: "Cô thực sự sống lười biếng qua ngày thì việc gì cất công thi đại học T. Điểm thi vòng một 426 là con thi bừa mà ? Đã thi đỗ thì tại trân trọng!"
"Bởi vì đại học T là trường top trong mắt các nhà tuyển dụng. Những bình thường tìm một công việc thì chỉ cách liều mạng chạy đua bằng cấp thôi."
Trần Tri Lễ dường như ngờ cô đáp trả thẳng thừng như , nhất thời sững sờ.
" nghĩ chẳng thể nào hiểu . Cũng thôi, một về nước thăng liền bốn bậc, vô doanh nghiệp săn đón như thì mà hiểu . đủ thông minh, cũng chẳng bối cảnh chống lưng. Năm đó thi đại học, ôn thi cả một năm trời mà vẫn trượt đại học T. Anh hiểu ôn thi là thế nào ? Trong từ điển của từng hai từ 'thất bại' ? Đa thi trường danh tiếng chẳng vì cống hiến thành tựu to lớn gì cho xã hội, họ chỉ khi nghiệp một công việc t.ử tế, để bản thể sống tiếp, chỉ thôi!"
Những lý tưởng từng lớn tiếng thốt cái thuở thiếu thời bồng bột mới ngây thơ . Đứng cơm áo gạo tiền của hiện thực, chúng trở nên bé nhỏ chẳng đáng nhắc tới đến nhường nào.
Trần Tri Lễ cô, trong ánh mắt hiện lên một tia dám tin, giấu trong màn đêm tăm tối khiến rõ: "Bối cảnh chống lưng? Cô cảm thấy tất cả những gì ngày hôm nay đều là nhờ bối cảnh, đúng ?"
"Lẽ nào ?" Đường Niệm buông xuôi, một nụ đầy nhợt nhạt: "Anh một cha che chở mở đường, 16 tuổi đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi Olympic Toán Quốc tế (IMO), gì cũng chẳng lo nghĩ đến hậu quả. Còn thì gì chứ? chẳng gì cả, chỉ thể dựa dẫm tấm bằng nghiệp mới mong một công việc định mà thôi."
Đường Niệm từng nghĩ đến việc thốt những lời như . Cô hiểu rõ hơn ai hết Trần Tri Lễ ghét nhất là khác lôi bối cảnh gia đình bàn tán. Cô cũng tất cả những thành tựu học thuật của chẳng liên quan gì đến gia đình, mà dựa sự xuất sắc và nỗ lực của chính bản .
Thế nhưng con là như đấy, càng đối mặt với quan tâm, càng xù bộ lông nhím sắc nhọn lên, liều mạng bộc phát hết cảm xúc tiêu cực, đ.â.m thẳng một nhát d.a.o chỗ yếu đuối nhất của đối phương, để tổn thương cả lẫn .
Và cô quả thực điều đó. Khuôn mặt tuấn tú của Trần Tri Lễ thoáng chốc cứng đờ. Đó là vẻ mặt tổn thương mà ngay cả khi chia tay cô cũng từng thấy.
Anh bao giờ ngờ rằng cô nhận như .
là nhiều thành tựu và danh xưng: Nghiên cứu sinh Tiến sĩ tại MIT, Nhà nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo, nghiên cứu viên trẻ tuổi nhất của Trung tâm Siêu máy tính, viện đặc cách thăng liền bốn bậc, Trưởng nhóm nghiên cứu sở hữu phòng thí nghiệm độc lập, còn từng đảm nhiệm vị trí Báo cáo viên khách mời tại các hội nghị học thuật hàng đầu.
Từng truyền thông phỏng vấn , hỏi cách nào mà tuổi đời còn trẻ gặt hái nhiều thành quả như , một gia đình thế nào mới thể nuôi dưỡng một thiên tài.
Thiên tài ?
Thực tế là điểm TOEFL của chỉ vặn qua mức điểm sàn. Cho đến tận bây giờ, vẫn hiểu hết các bài báo cáo của những giáo sư thâm niên, ghi âm để mang về nhiều . Anh còn mắc chứng rối loạn ở mức độ nhẹ, đặc biệt là khi đối mặt với những bài tổng quan tài liệu dày đặc chữ, lấy bút gạch chân từng dòng một, mỗi xong đều đau đầu sinh lý. Để theo kịp tiến độ, một năm thì đến quá nửa thời gian thức trắng đêm để ngắm mặt trời mọc ở Boston.
Làm gì thiên tài nào cơ chứ. Chẳng qua chỉ là sự kiên trì bền bỉ ngày qua tháng khác mà thôi.
Thế nhưng tất cả những điều , cô hề . Trong mắt cô, cô chỉ thấy bối cảnh gia đình . Chỉ hai chữ "bối cảnh" gạch bỏ sạch trơn bộ những nỗ lực của .
Trần Tri Lễ bật bi thương hai tiếng. Anh thậm chí còn cảm thấy sự kiên trì của bản trong suốt những năm qua hệt như một trò .
Hai đối diện , chìm lặng thật dài. Xung quanh chỉ còn đọng tiếng mưa rơi lộp bộp, mà rõ ràng đến thế.
Biểu cảm khuôn mặt Trần Tri Lễ dần nhạt , những ngón tay nắm chặt cán ô siết , mãi cho đến khi mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh.
Cô cô chọc giận . Chỉ là tám năm trôi qua, cách kiểm soát cảm xúc hơn thời niên thiếu, còn dễ dàng bộc lộ ngoài nữa.
"Được, cô thích gì thì .” yết hầu lăn lộn, cố gắng kiềm chế lắm mới thốt mấy chữ : " lười quản cô ."
Ngắn gọn vài chữ xem như x.é to.ạc lớp vỏ bọc thể diện cuối cùng, vạch ranh giới rõ ràng. Chút tình cũ mỏng manh cuối cùng dành cho cô cũng mài mòn sạch sẽ.
Chắc chắn thất vọng về cô đến tột cùng. Trái tim Đường Niệm bất chợt chùng xuống.
Trước , những đêm khuya thanh vắng, cô từng tự hỏi bản , chia tay hối hận ? Câu trả lời chắc chắn là . Sao thể hối hận khi từ bỏ một thiếu niên luôn vây quanh, cao ngạo chói lọi, nhưng trong lòng chỉ duy nhất hình bóng cô.
Cô cũng từng nghĩ, nếu như bản của thuở ban đầu cố gắng thêm một chút nữa, thì kết cục liệu đổi khác .
tình cảnh hiện tại, kết cục vẫn sẽ như thôi, chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn.
Bọn họ vốn dĩ từng là cùng một thế giới, cuối cùng vẫn sẽ bước hai con đường xa lạ.
Thay vì đợi đến khi tình cảm bào mòn cạn kiệt, chán ghét lẫn , thì chi bằng cứ dừng tại đây. Cứ thế . Con đường phía của rộng mở thênh thang, đáng một tương lai tươi sáng hơn. Còn cô... cũng , cô thế nào cũng xong.
" cô cho rõ đây, yêu cầu nghiệp của học viện là một bài luận văn lớn cộng thêm một bài luận văn nhỏ tên tác giả chính, đăng tải các hội nghị từ loại B trở lên do CCF chỉ định. Nếu thành, thì dù nhắm mắt ngơ cho cô qua, phía học viện cũng đời nào chấp nhận. Đến đại học T để nước đục béo cò, lười biếng qua ngày thì cô cũng thực lực mới ."
Anh mang theo thái độ vô cùng trách nhiệm để cảnh cáo cô, thế nhưng Đường Niệm chẳng còn lọt tai chữ nào nữa.
"Tự suy nghĩ cho kỹ xem bản đang cái gì ."
Đường Niệm khẽ buông thõng mí mắt, cũng rõ rốt cuộc cô lọt tai bao nhiêu phần.
Tòa nhà nghiên cứu khoa học cách ký túc xá xa. Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, trong khí ngập tràn mùi ẩm ướt, những giọt nước mưa tuôn dọc theo nan ô rỏ xuống, vỡ tan tành thành những bọt nước chân.
Đến lầu ký túc xá, Đường Niệm cởi chiếc áo khoác trả cho Trần Tri Lễ. Cô sợ thấu điều gì đó nên cố ý né tránh ánh mắt , lí nhí tiếng cảm ơn vội vã lao khỏi chiếc ô, bóng lưng chớp mắt chìm khuất màn mưa xối xả.
Lúc bước lên lầu, những giọt nước mắt cô kìm nén suốt cả quãng đường mới bắt đầu thi rơi lã chã. Cô tựa lưng tay vịn cầu thang, sụp xuống, nức nở đến mức thở nổi.
Bắt cô suy nghĩ cho kỹ xem bản cái gì ? Cô còn là cô bé ngây thơ hiểu chuyện đời nữa, khi sự thất vọng tích tụ đủ nhiều thì tự khắc sẽ đối mặt với hiện thực. Điều cô hiện tại đơn giản, chỉ là bình bình an an nghiệp, tìm một công việc nhà nước định để chẳng sắc mặt ai mà sống, đó nhàn nhã một kẻ vô dụng sống qua ngày.
Quý Tiện Lâm từng , phần lớn cuộc đời của mỗi con đều là những chuỗi ngày giá trị, chẳng mang ý nghĩa gì.
Có sinh ngậm thìa vàng ngự ở vạch đích, những chỉ nguyên việc thở để sống tiếp thôi cũng mệt mỏi rã rời. Trải qua những tháng ngày một con cá muối lười biếng thoải mái thì gì ? Tại cứ nhất quyết bỏ nỗ lực gấp bội, chỉ để đổi lấy chút phần thưởng ít ỏi đến đáng thương.
Trong xã hội ngày nay, tài nguyên chính là tất cả. Những kẻ nạp tiền chơi game nhắm mắt bốc bừa cũng thẻ tướng xịn SSR, thế mà tới cũng rao giảng rằng thứ đều là do bản họ nỗ lực phấn đấu mà . Sau đó, bọn họ rót những chén "súp gà đạo lý" đầu những bình thường, rằng: "Người xuất sắc hơn bạn vẫn đang nỗ lực, bạn lấy lý do gì để phấn đấu?", tiện tay lùa thêm một mẻ gà mờ.
Cô nuốt trôi cái thói . Đừng ai hòng đến thao túng tâm lý cô!
Trở về phòng ký túc xá, Đường Niệm tắm rửa, một bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái, ườn lên giường tiếp tục buông xuôi mặc kệ đời, kiên quyết một con cá muối lười biếng vĩnh viễn bao giờ trở .
Lúc tỉnh giấc là hơn chín giờ tối. Cô thẫn thờ một lúc với tay lấy điện thoại nghịch.
Nhóm Wechat [Nhóm công tác Thần Nông 1.0] bắt đầu điên cuồng nảy thông báo.
Trần Tri Lễ: [Tài liệu 1-5.pdf]
Trần Tri Lễ: [Buổi họp nhóm thứ Hai tuần sẽ do @ĐườngNiệm chia sẻ tài liệu, và thuyết trình đoạn code thuật toán tái tạo.]
Đường Niệm: "?"
Nhóm chat do viện sĩ Dương kéo cô . Ngoài viện sĩ Dương và vài nghiên cứu sinh của đại học T , còn giáo sư Hàn Kỳ của trường Đại học Y Dược và các thành viên trong đội của thầy . Nhìn chung, đây xem là một nhóm chat chính thức.
Đường Niệm dán mắt dòng tin nhắn trong nhóm, thẩn thơ mất một lúc. Ngay đó, phía màn hình nảy thêm một tin nhắn nữa.
Trần Tri Lễ: [Có vấn đề gì ? @ĐườngNiệm]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-6-keo-vai-6.html.]
Đường Niệm cạn lời. Không nhớ nổi tên cô, mà lúc gõ @ tag tên thì thuần thục gớm nhỉ. Chẳng là mặc xác cô ? Còn tag cô cái gì?
Cô thật sự , vô cùng ghét việc khác gọi tên réo gọi lúc đêm hôm khuya khoắt thế . vì đây là nhóm chat chung chính thức nên cô dám nhắn bừa, chỉ đành bất đắc dĩ rep một câu [Đã rõ].
Ném điện thoại sang một bên, Đường Niệm đầu liếc thời gian. Bây giờ là 9 giờ 46 phút tối. Tính nhẩm sơ sơ thì thời gian từ giờ đến buổi họp nhóm thứ Hai tuần còn đầy 48 tiếng đồng hồ nữa. Vậy mà cô dịch ba bài báo khoa học, còn tìm hiểu chuyên sâu về nội dung thuật toán và bộ code từ đầu.
Nếu duy trì chế độ sinh hoạt ngủ nghỉ bình thường, thì bắt buộc cô thành xong một bài luận văn trong vòng sáu tiếng đồng hồ. Chuyện đối với cô mà gần như là nhiệm vụ bất khả thi. Vậy ý của là bắt cô thức trắng đêm để cày tài liệu đấy ?
Ờm... Địa chủ Chu Lột Da sống cũng giơ ngón cái bái phục một cái mới dám tiếp.
Thời gian lửa cháy đến m.ô.n.g , Đường Niệm hít một thật sâu. Sự thật đang phơi bày ngay mắt cô lúc là: cô thể bỏ học, cũng chẳng thể đổi nhóm. Quan trọng hơn, oan gia ngõ hẹp chạm trán , cô tuyệt đối phép lùi bước.
Vì thế, Đường Niệm quyết định... ngủ cái , đợi sáng mai thức dậy tính tiếp. Lỡ ngày mai cô thăng thiên luôn thì , thế thì sẽ vĩnh viễn đối mặt với nữa.
Chúc thế giới ngủ ngon, ngoại trừ Trần Tri Lễ.
Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ biến thành bản nhạc ru ngủ êm ái nhất. Đường Niệm ôm chặt lấy tấm chăn, đôi mắt dần đờ đẫn mất tiêu cự, chìm sâu một vài đoạn ký ức xa xăm.
Đường Niệm chuyển lên sống ở khu trung tâm thành phố học kỳ hai năm lớp mười. Khi , bố cô qua đời một t.a.i n.ạ.n ngoài ý , cô thì bước nữa, để cô một một lặn lội lên Bắc Kinh, nương tựa nhà cô ruột.
Ngày nhập học, mặt trời rực lửa vắt ngang đỉnh đầu, tiếng ve kêu râm ran nhức óc. Đang trong giờ lên lớp nên khuôn viên trường học rộng lớn vắng tanh vắng ngắt. Vì quen đường lối nên cô lạc, ngơ ngác quanh bốn phía, chợt loáng thoáng thấy một bóng đang gốc cây ngân hạnh cách đó xa.
Chàng thiếu niên vóc dáng cao gầy như hạc giữa bầy gà, khẽ tựa lưng cây, mang theo dáng vẻ phần lười nhác. Đường Niệm chạy chậm tới định hỏi đường, lúc đến gần mới phát hiện bên cạnh còn một khác, là một cô bạn nhỏ nhắn hình cao lớn của che khuất.
"Trần Tri Lễ." Cô bạn gái rụt rè e ngại gọi tên .
Nam sinh ậm ừ một tiếng hờ hững mặn nhạt. Cậu mặc một chiếc áo phông cộc tay màu trắng, đang cúi đầu châm t.h.u.ố.c lá. Từ góc độ , Đường Niệm thể thấy rõ phần cẳng tay để lộ bên ngoài của một vết sẹo khá rõ ràng.
"Tớ thích , thể... hẹn hò với tớ ?" Giọng của cô bạn pha lẫn sự ngượng ngùng và căng thẳng.
Người đối diện chẳng phản ứng gì, chỉ uể oải ngậm điếu t.h.u.ố.c môi, nét mặt dửng dưng như thể chẳng bận tâm gì đến chuyện .
Hút thuốc, đ.á.n.h , rủ rê bạn nữ rúc lùm cây. Chắc chắn học sinh gì. Sau gặp đường vòng mới . Đó là ấn tượng đầu tiên của Đường Niệm về Trần Tri Lễ.
Nghĩ , cô lập tức từ bỏ ý định đến hỏi đường , cẩn thận rón rén lùi về định chuồn êm. Ngờ cô vô tình giẫm vỏ lon nước ngọt, phát một tiếng "kéttttt" chói tai.
Nam sinh nọ thấy tiếng động bèn sang, đuôi chân mày nhướng lên. Ánh mắt men theo bàn chân đang giẫm lên vỏ lon của cô từ từ lia lên , đ.á.n.h giá cô trong chốc lát.
Ánh nắng buổi chiều dịu nhẹ ấm áp, bóng cây đung đưa xào xạc. Phân nửa khuôn mặt lẩn khuất trong bóng tối, phần xương mày góc cạnh hắt xuống một mảng bóng râm nơi hốc mắt sâu thẳm, vô hình trung tăng thêm vài phần áp bức nặng nề.
Đường Niệm thót tim, vội vã đầu co giò bỏ chạy.
Về , Đường Niệm thường xuyên thấy đám đông nhắc tới tên , nhất là cô bạn cùng bàn. Ánh mắt ngưỡng mộ của cô nàng bộc lộ quá đỗi rõ ràng, cứ mỗi bàn luận về là thao thao bất tuyệt ngừng nghỉ.
"Cậu , ông ngoại của Trần Tri Lễ là vị tướng lĩnh khai quốc công thần đấy, bố là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, còn là vận động viên từng đoạt huy chương vàng Olympic. Cái gia thế nếu đặt ở thời cổ đại thì dù ít nhiều cũng phong là thế gia văn võ song !"
"Mà bản cũng cực kỳ xuất sắc nhé, thi IMO đạt điểm tuyệt đối. Mới 16 tuổi, lên lớp mười giành suất tuyển thẳng khoa Toán của trường Bắc Đại nhờ tham gia kỳ thi Olympic Toán học. Thế nhưng từ chối! Lý do đưa là: toán học của bản chỉ ở mức bình thường, chỉ xem là sở thích thôi, ý định theo học ngành Toán!!! Cậu xem tức c.h.ế.t cơ chứ, đàng hoàng t.ử tế ai lôi Toán học sở thích bao giờ!"
"Giáo viên chủ nhiệm của sắp chọc cho tức hộc m.á.u . Tại vì học lệch cực kỳ nghiêm trọng, tiếng Anh với Ngữ văn thì dở tệ, dựa điểm Toán và tổ hợp môn Tự nhiên kéo . Nếu tự thi đại học thì cùng lắm cũng chỉ đỗ một trường top cuối của dự án 985 thôi. Khoa Toán Bắc Đại đấy, một cơ hội nhường nào, nghiệp trường phân tích tài chính, phát triển phần mềm tính toán liệu, nghề nào mà lương chẳng khởi điểm từ vài triệu tệ một năm. Kết cục dửng dưng như ! nghĩ nghĩ cũng đúng, với cái gia cảnh nhà thì thèm mức lương trăm vạn tệ đấy . Khéo khi vốn dĩ chẳng ý định học đại học trong nước chứ."
Những lời miêu tả mĩ miều trật lất so với hình tượng nam sinh trong ấn tượng của Đường Niệm. Cô dán mắt kệ hàng, chọn một chai sữa chua vị nho: "Liệu nhầm lẫn gì đấy, tớ thấy giống mấy thằng lưu manh xã hội đen thì ."
"Làm gì chuyện đó, con trai cung Nhân Mã tỏa nắng và cởi mở bao nhiêu, lưu manh chỗ nào chứ."
Đường Niệm cầm chai sữa chua quầy thanh toán: "Cung Nhân Mã chẳng là chúa sản sinh tra nam ?"
Lớp filter mà cô bạn cùng bàn dành cho Trần Tri Lễ dày đến tám trăm mét , kiên quyết chịu tin: "Cậu mới tra nam, bên cạnh từng xuất hiện bóng hồng nào ."
"Hay là vì hẹn hò bạn nữ chui lủi rúc trong lùm cây, nên các thấy?"
Cô bạn cùng bàn: "..."
Cô bạn: "Cậu thành kiến với lắm ?"
"Biết mặt lòng. Tớ chỉ khuyên đừng đắp filter ảo tưởng quá đà về thôi. Cái loại thiếu gia con nhà giàu lúc nào cũng thích theo ý là bọn tồi tệ nhất, ỷ việc trong nhà chút tiền bạc để lừa gạt tình cảm của khác. Cậu đừng để vẻ bề ngoài của đ.á.n.h lừa."
Để tránh cho cô bạn cùng bàn bé nhỏ bước lầm đường lạc lối, cô tung hết vốn liếng ngôn từ học trong cả cuộc đời để bôi nhọ .
Thế nhưng cô bạn cùng bàn rõ ràng u mê quá sâu : "Không chuyện đó , học giỏi thế cơ mà, còn nhiều bạn bè, tính cách chắc chắn cũng , thể nào lừa gạt tình cảm của ."
Cô bạn cùng bàn dứt lời, khóe mắt chợt liếc thấy một nam sinh bước chân căng tin. Cô nàng khựng , ngoái đầu , mà là Trần Tri Lễ.
Cô nàng vội vàng nắm tay đưa lên miệng hắng giọng ho khan một tiếng, liên tục nháy mắt hiệu bảo cô đừng nữa.
Đường Niệm nhận điều bất thường, vẫn hồn nhiên tiếp: "Học giỏi nghĩa là nhân phẩm cũng . Hơn nữa Trần Tri Lễ đủ tuổi vị thành niên phì phèo hút thuốc, gia giáo cỡ đó mà cũng dám xưng là thế gia văn võ song ."
Nghe thấy tên , mi tâm Trần Tri Lễ khẽ giật, dừng bước, cách lưng hai một đoạn xa.
Cô bạn cùng bàn kéo kéo vạt áo cô, ho khù khụ mấy tiếng rõ to, thế mà Đường Niệm vẫn chẳng mảy may nhận , còn nhớ vết sẹo tay : "Với còn đ.á.n.h nữa, là mầm mống bạo hành gia đình cũng nên."
Cô bạn cùng bàn: "..."
Thôi bỏ , tự cầu nguyện bình an cho nhé.
Càng thao thao bất tuyệt, thái dương Đường Niệm chợt giật giật. Rốt cuộc cô cũng nhận bầu khí xung quanh gì đó sai sai, đằng lưng dường như một ánh mắt vô cùng mạnh mẽ đang ghim chặt lấy cô.
Không thể trùng hợp đến mức thế chứ, đầu tiên mà bắt tại trận luôn á?
Cô khẽ nuốt nước bọt, một loại tiềm thức nào đó dẫn dắt mà chầm chậm đầu . Quả nhiên ngoài dự đoán, ánh mắt cô chạm ngay một đôi mắt đen láy sâu thẳm hẹp dài.
Không sai, nó đúng là trùng hợp đến thế đấy.
Đôi mắt mang một màu đen tuyền tĩnh mịch hề phù hợp với độ tuổi, giống hệt một vòng xoáy sâu hun hút thấy đáy. Chẳng hiểu , nhịp tim của Đường Niệm lỡ mất một nhịp.
Ánh mắt của thiếu niên rõ ràng lười biếng phân tán, nhưng vô tình toát vài phần uy hiếp: "Bạo hành gia đình?"
Nhất thời Đường Niệm dọa sợ điếng , bàn tay siết chặt lấy chai sữa chua.
Cô thiếu nữ mặc chiếc áo phông đồng phục đan xen hai màu đỏ trắng, mái tóc dài đen nhánh dày mượt buộc đuôi ngựa gọn gàng đơn giản, làn da trắng nõn nà trong trẻo. Cô cứ thế đực trong sự hoang mang bất an, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng vì nín thở, hai bờ vai run lên bần bật vì khiếp sợ.
Người bạn cùng Trần Tri Lễ ở bên cạnh thuận mắt nổi nữa, lên tiếng nhắc đừng dọa cô bé sợ.
rõ ràng cái gì . Chỉ cái gan cỏn con cỡ mà cũng dám lưng ?
Trần Tri Lễ rũ mắt, chậm rãi thong thả rút bao t.h.u.ố.c trong túi , dúi về phía mặt cô: "Làm một điếu ?"
Đường Niệm sợ đến mức hồn bay phách lạc, miệng liên tục lắp bắp , theo bản năng co giò cắm cổ bỏ chạy.
Giây tiếp theo, cổ áo gáy cô xách ngược lên một cách thương tiếc, đầu lọc của điếu t.h.u.ố.c cưỡng chế nhét tọt miệng cô.
Đường Niệm mím chặt môi, nín bặt cả thở. điều ngoài dự đoán là, mùi khói t.h.u.ố.c lá hắc xộc lên mũi, đó là một hương vị ngọt ngào của sô-cô-la tràn ngập trong khoang miệng.
Đường Niệm chớp chớp mắt, phần bất ngờ. Thứ nhét cho cô ăn, mà là một thanh kẹo sô-cô-la dạng điếu thuốc.
"Ngọt ?" Cậu hỏi.
Đường Niệm ngây ngốc gật đầu.
Lượng đường trong kẹo sô-cô-la đậm. Chỉ khẽ c.ắ.n một miếng nhỏ xíu mà vị ngọt lịm lan tỏa khắp khuôn miệng.
"Vậy cho nên..." Bàn tay túm cổ áo gáy cô buông lỏng , trượt lên xoa nhẹ đỉnh đầu cô, khẽ vò rối mái tóc: "Đừng đ.á.n.h giá khác qua vẻ bề ngoài, đàn em ạ."
Trái tim bé nhỏ của Đường Niệm tự chủ mà thình thịch nhảy loạn lên hai nhịp.
Ngữ điệu cao vút của thiếu niên lúc nghiêng ghé sát tai gọi cô hai chữ "đàn em" dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, khung cảnh đột ngột chuyển hướng. Khuôn mặt mờ dần, chầm chậm biến thành dáng vẻ của hiện tại.
Người đàn ông mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt lia tới mang theo vẻ sắc bén thấu xương. Giọng trầm lạnh, chậm rãi thốt những âm thanh hệt như giọng ma quỷ gọi hồn:
"Cô xong luận văn ?"
Á á á...
Đường Niệm bừng tỉnh mở bừng mắt, giật thót bật bật phắt dậy khỏi giường.
Đã bao nhiêu năm cô hề mơ. Càng thể ngờ ngày mơ thấy Trần Tri Lễ. Đã thế, trong mơ còn dí kề cổ ép tài liệu.
Đường Niệm đưa tay xoa bóp huyệt thái dương. Đợi nhịp tim dần bình , cô mới với tay lấy chiếc điện thoại ở đầu giường. Mới sáu giờ sáng.
"Trần Tri Lễ, vô chuyện ác, chúc cho luận văn của rớt hạng!"