Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 61: Kẹo Vải 61

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:16:59
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự việc của Cố Tung một nữa gây chấn động mạnh mẽ trong nước. Danh tiếng của Hằng Vũ tổn hại nghiêm trọng, ban lãnh đạo nguy cơ xáo trộn, cổ phiếu rớt giá thê thảm, tụt xuống cả mức giá phát hành.

Các nhà đầu tư tức giận đến ọc m.á.u đòi nhảy lầu. Vài kẻ hiếu sự còn kéo đến loạn tòa nhà công ty Hằng Vũ. Tòa nhà vây kín mít một kẽ hở, tạo thêm một làn sóng hot search mới.

Dù mấy năm nay mảng năng lượng mới mấy khả quan, xe điện năng lượng mới trong nước ngày nào cũng chê bai, nhưng Hằng Vũ nắm giữ công nghệ cốt lõi, báo cáo thường niên vẫn khả quan. Điều khiến giá cổ phiếu của họ cũng theo đó mà tăng vọt.

chuyện nổ , các nhà đầu tư c.h.ử.i đổng suốt ngày, kêu trời trách đất vì tên nghiện ngập liên lụy.

Mãi cho đến 10 giờ sáng thứ Hai, một nguồn vốn bất ngờ xuất hiện, bắt đầu điên cuồng thu gom cổ phiếu Hằng Vũ.

Trong giới tin đồn râm ran rằng, nguồn vốn xuất phát từ một tổ chức đầu tư chống lưng cực mạnh. Chỉ trong vỏn vẹn một giờ đồng hồ, họ quét sạch 1 tỷ tệ, trực tiếp đẩy giá cổ phiếu lên đỉnh nóc.

Thao tác quá sức chớp nhoáng, khiến các nhà đầu tư đang hóng chuyện cũng ngẩn tò mò, hiểu chuyện gì đang xảy .

Ngay trong ngày, hàng loạt các tài khoản mạng xã hội chuyên về chứng khoán lượng theo dõi lớn đồng loạt đăng đàn: "Tin sốc: 60% cổ phần Hằng Vũ Công nghệ thâu tóm", “Các công ty chứng khoán đối mặt với sự m.á.u lớn, phận cuối cùng của Hằng Vũ Công nghệ là mua ", vân vân và mây mây.

Cùng lúc đó, tay to giật dây phía - Trần mỗ - đang khốn khổ cắm mặt báo cáo dự án.

Hôm nay là cuối tuần. Đường Niệm nổi hứng món đùi heo xông khói mật ong bơ, định bụng cho Trần Tri Lễ nếm thử tài nghệ nấu nướng của .

Cô đeo tạp dề, bồn rửa chén nghiền ngẫm công thức: thái váng đậu thành sợi, xay nhuyễn bơ, chiên váng đậu trong chảo dầu đến khi vàng ruộm, cuối cùng vớt để ráo dầu và bày đĩa.

Chuyện nhỏ như con thỏ. Đường Niệm gập sách hướng dẫn , cho bơ máy xay, đổ dầu chảo, chẳng mấy chốc tiếng dầu sôi "xèo xèo" vang lên.

Đường Niệm tràn đầy tự tin, động tác hất chảo cũng dáng hình lắm.

Thao tác nhanh nhẹn dứt khoát như hổ đói vồ mồi. Chỉ điều, 5 phút , chiếc chảo hy sinh dũng.

"..."

Trần Tri Lễ phi vội bếp xem thử. Khói đen mù mịt bốc lên ngùn ngụt, Đường Niệm lấy tay bịt mũi lao ngoài.

Trần Tri Lễ liếc cô: "Em chọc giận Ngọc Hoàng đại đế đấy ?"

Đường Niệm: "..."

Cũng đến mức gây tội tày trời thế, chỉ là lỡ tay cháy nồi thôi mà.

Mặt mày lấm lem tro bụi, cô gãi gãi gáy: "Trưa nay ăn ngoài nhé."

Trần Tri Lễ bất lực, xách cổ áo cô ném ngoài: "Sau bớt bếp !"

Đường Niệm thấy các bước của chẳng gì sai, đều bám sát công thức cả, cũng chẳng hiểu khúc giữa xảy chuyện gì, tóm là cháy nồi .

Cuối cùng cô đúc kết , nấu ăn cũng giống như học toán, đều cần năng khiếu. Vậy nên, cô nhất là nên tránh xa chuyện bếp núc .

Ăn trưa xong, Trần Tri Lễ về phòng việc tiếp. Đường Niệm thì ngoài phòng khách dạy dỗ Pikachu. Dạo hệ thống c.h.ử.i bậy của nó cập nhật nhanh quá, cứ hở là c.h.ử.i ầm lên, phân biệt cảnh. Ngay cả Tiểu Tô cũng nó c.h.ử.i cho đến mức tự kỷ, đình công suốt một tuần nay.

Cô quyết định "bơm" thêm cho nó những từ ngữ , tích cực, để nó trở thành một chú cún ngoan ngoãn, tràn đầy năng lượng tích cực.

Ví dụ như sáng nào ngủ dậy cũng tụng "Xuất Sư Biểu".

Trần Tri Lễ ở trong thư phòng cặm cụi báo cáo dự án. Mấy ngày nay khối lượng công việc của lớn. Làm việc căng mắt suốt cả buổi chiều khiến mắt chút cay xè. Anh đưa tay xoa nhẹ hốc mắt, lúc đó tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trần Tri Lễ chẳng buồn xem ai gọi, nhấc máy luôn: "Ai đấy?"

"Ông nội đây.” tiếng Tống Trí gầm lên trong điện thoại: "Anh đang ở thế hả, tìm cả ngày trời thấy mặt mũi ?"

"Đang thắp hương cho ông nội ."

"..."

"Thôi , bớt mồm mép !" Tống Trí gào thét xong, tiếp: "Tối nay bữa tiệc với bên Hằng Vũ, nhớ đến đấy."

Hồng Trí thành lập cũng sắp 3 năm . Trần Tri Lễ nay từng nhúng tay mấy chuyện tiếp khách xã giao. Dù thì "bậc thầy ngoại giao" Tống Trí ở đó, từ nhậu nhẹt, c.h.é.m gió đến pha trò, việc gì cũng thông thạo, căn bản chẳng cần bận tâm.

Tuy nhiên, việc thâu tóm Hằng Vũ gây ít bất mãn trong nội bộ Hằng Vũ. Một mặt là do cách thức của quá quyết liệt, âm thầm gom cổ phiếu, nhảy thâu tóm bằng biện pháp cưỡng chế, chừa đường lui để thương lượng; mặt khác, một vị thành viên hội đồng quản trị của Hằng Vũ là bạn cũ của chú . Bọn họ quen từ nhỏ, coi là trưởng bối. Lần họ chỉ đích danh đến, mà từ chối thì bất lịch sự chút nào.

Hơn nữa, mục đích ban đầu của vụ thâu tóm là hy vọng chiêu mộ nhân tài của Hằng Vũ để thành lập bộ phận mới cho Hồng Trí, thì chắc chắn sẽ việc chung với nội bộ Hằng Vũ. Anh cũng hoang mang, coi như "bạo chúa", mà thiết lập mối quan hệ hợp tác một cách thiện. Vì , cũng cần cho các cổ đông của Hằng Vũ thấy thực lực và thành ý của Hồng Trí.

Trần Tri Lễ : "Biết , gửi địa chỉ cho ."

"Được."

Điện thoại "ting" một tiếng, nhận tin nhắn Tống Trí gửi tới, 7 giờ tối tại phòng VIP tầng cao nhất khách sạn Hải Thiên.

sz: [Bữa tiệc tối nay do Lương Huy, một thành viên m.á.u mặt trong hội đồng quản trị của Hằng Vũ sắp xếp, những cùng đoán chừng đều là tay chân tín của lão .]

Đức cao vọng trọng cái gì chứ.

Toàn một lũ cáo già xảo quyệt.

Xem là một bữa tiệc Hồng Môn Yến đây.

Trần Tri Lễ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát dậy phòng đồ. Khi ăn mặc chỉnh tề bước , thấy Đường Niệm đang sấp ghế sofa xem phim hoạt hình "Pokemon", mà còn là bản tiếng Anh.

Trần Tri Lễ thấy khá kỳ lạ: "Em đang... học tiếng Anh ?"

Đường Niệm ngẩng đầu lên, nở nụ ngọt ngào với : "Em đang ôn tuổi thơ."

Trần Tri Lễ bước tới. Đường Niệm cũng nhỏm dậy, chuyển từ tư thế sấp sang khoanh chân, vỗ vỗ chiếc nệm bên cạnh nhường chỗ cho .

Trần Tri Lễ: "Hồi bé em xem bản tiếng Anh ?"

"Vâng, bố em là kỹ sư điện gió, hồi nhỏ cử công tác nước ngoài nhiều năm. Đến kỳ nghỉ em theo bố nước ngoài sống một thời gian. Vô tình lúc đó tivi bên đấy đang chiếu 'Pokemon', thế là em cứ cày miết bản , cảm thấy thuộc lắm."

Đây là đầu tiên Trần Tri Lễ khen bản tiếng Anh của 'Pokemon' mang cảm giác thuộc đấy: "Chẳng trách tiếng Anh của em giỏi thế, hóa là do mưa dầm thấm lâu."

Đường Niệm đắc ý: "Thì kỹ năng của em cũng tạm , khá hơn một chút thôi."

Cô bỗng nhớ điều gì: "À đúng , ai bảo phát âm tiếng Anh âm điệu giống Nhật ?"

"..." Trần Tri Lễ khựng : "Em chê thâm độc đấy!"

Đường Niệm phá lên ha hả: "Đùa chút thôi, phát âm quan trọng lắm, hiểu là ."

Nói đoạn, lúc cô mới để ý hôm nay Trần Tri Lễ ăn mặc trịnh trọng. Áo vest đen, giữa mùa hè mà áo sơ mi bên trong cài khuy kín mít đến tận cổ, toát lên vẻ thanh cao, nho nhã, chỉ là cà vạt lệch một chút.

Đường Niệm thẳng dậy xích gần, chỉnh cà vạt giúp : "Anh sắp ngoài ?"

"Ừ.” Trần Tri Lễ đáp khẽ. Ngay khi tay cô định rút , bèn vươn tay tóm lấy, siết nhẹ trong lòng bàn tay. Bàn tay cô mềm mại, sờ mịn dễ chịu: "Tối nay một bữa tiệc thể , chắc sẽ về muộn."

Đường Niệm gật đầu: "Mấy giờ , để em đón nhé?"

Trần Tri Lễ trầm ngâm một lát. Anh cũng chắc mấy giờ mới kết thúc, nhưng chắc chắn một điều là lũ cáo già sẽ dễ dàng buông tha cho . Dù thì đây cũng là cơ hội hiếm mới giành .

Trần Tri Lễ bảo: "Không cần , chắc khuya lắm, em cứ ở nhà là ."

Đường Niệm: "Vậy em đợi ở nhà nhé?"

Trần Tri Lễ: "Không cần đợi , em cứ ngủ ."

"Đằng nào cũng là cuối tuần, em cũng ngủ sớm , cứ đợi về ngủ cùng luôn." Cô khá bướng bỉnh. Trần Tri Lễ cúi đầu cô, gương mặt cô gái dù trang điểm vẫn rạng rỡ, thanh tú tì vết ánh đèn.

Anh nhịn , cúi xuống hôn nhẹ một cái: "Muốn ngủ cùng đến thế cơ ?"

Anh kề sát cô, đầy mị hoặc.

Hơi thở của hai như quyện .

Mẹ ơi, quyến rũ cô.

Đừng lấy cái thử thách cán bộ chứ.

Sức hút chí mạng cỡ thì Đường Niệm cưỡng : "Vâng, chứ, về sớm nhé."

Anh bật , giơ tay lên xoa đầu cô: "Em ngủ , về sẽ bồi tiếp em."

"Ngoan nào~"

Anh luôn cách nắm lấy t.ử huyệt của cô chỉ bằng một từ.

Đường Niệm mím môi, hai má đỏ bừng.

Thôi .

Sau khi Trần Tri Lễ rời , Đường Niệm đành ăn tối một . Mấy hôm nay cô phá hỏng hai cái nồi, ba cái nồi cơm điện , cũng chẳng dám bén mảng bếp bày vẽ nữa, cứ ngoan ngoãn gọi đồ ăn ngoài cho lành.

Ăn xong bữa tối thì rảnh rỗi. Pikachu cứ lăn lộn ăng ẳng sủa gâu gâu trong phòng, hòa lẫn với tiếng kêu của Pikachu trong phim tivi.

Đường Niệm ườn ghế sô-pha, xem tivi dọn dẹp dung lượng điện thoại. Làm xong ngó lên xem đồng hồ, mới 10 giờ thôi .

Nghe giọng Trần Tri Lễ, lẽ đến nửa đêm mới về.

Chán c.h.ế.t .

"Tiểu Tô! Chủ nhân của mày lúc ở nhà chán thì gì?" Đường Niệm ngửa cổ trần nhà, hỏi bâng quơ.

Tiểu Tô - phiên bản tự kỷ vì Pikachu c.h.ử.i cho sập nguồn - từ từ khởi động , giọng ỉu xìu: "Đọc luận văn ạ."

C.h.ế.t tiệt!

nổi.

Đường Niệm bật dậy khỏi sô-pha như tôm luộc, chạy tót thư phòng của Trần Tri Lễ xem cuốn tạp chí nào để . Đáng tiếc là giá sách của Tiến sĩ Trần chẳng lấy một mống sách giải trí nào, là sách chuyên ngành khô khan.

Đang định bước , cô chợt thấy biểu tượng WeChat màn hình máy tính của nhấp nháy, là tin nhắn Tống Trí gửi đến.

sz: [Trần Tri Lễ, ngoài ngay , nán đó gì nữa. Mấy lão già đó căn bản ý định ký hợp đồng t.ử tế , ba cái trò buồn nôn. Cái hợp đồng rách ký thì thôi. Với cái danh tiếng nát bét của Hằng Vũ bây giờ, ma mới vực dậy nổi. Cứ để bọn họ tự sinh tự diệt .]

sz: [Này, Trần Tri Lễ!!!]

sz: [Trả lời tin nhắn !]

sz: [Đờ mờ.]

sz: [ bảo , hồ ly tinh hớp hồn , cớ vội vàng ký hợp đồng như ? Phải ký ngay tối nay mới chịu ? Thiếu gì công ty xe tự lái cầu xin hợp tác với chúng , thèm ngó ngàng đến ! Có mỗi cái công ty rác rưởi cứ đ.â.m đầu .]

sz: [Không thèm trả lời thì thôi, gì thì , đây, ông đây rảnh để chịu cái cục tức .]

Tin nhắn gửi cách đây nửa tiếng, nhưng cách màn hình vẫn thể cảm nhận sự phẫn nộ của Tống Trí.

Đường Niệm ngơ ngác.

Nghe vẻ như Tống Trí vì ấm ức trong bữa tiệc tối nay nên bỏ về giữa chừng, nhưng Trần Tri Lễ vẫn còn ở .

Lẽ nào bữa tiệc tối nay đơn thuần chỉ là ăn một bữa cơm?

Cô tiếp tục lướt lên , phía là định vị nhà hàng mà Tống Trí gửi, nữa là những lời cằn nhằn, bất mãn của về các thành viên hội đồng quản trị Hằng Vũ.

Cô chú ý đến một dòng tin nhắn lọt thỏm giữa những lời than vãn.

sz: [Anh dị ứng cồn đấy, nhớ tối nay đừng uống rượu.]

Trần Tri Lễ dị ứng cồn?

Hình như là .

Anh từng với cô chuyện , nhưng cô mấy bận tâm, vì cồn cũng chẳng là nhu yếu phẩm, uống cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống.

Bây giờ nghĩ , cô quả thực hiếm khi thấy uống rượu.

Chỉ một , cô với công tác cãi , cô bỏ về trường . Lúc đó trông chẳng biểu hiện gì khác thường, chắc dị ứng cũng nghiêm trọng lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-61-keo-vai-61.html.]

Đường Niệm bần thần ghế hồi lâu, cuối cùng vì yên tâm, cô bèn cầm theo chìa khóa ngoài.

Khách sạn Hải Thiên.

Đường Niệm thở hồng hộc chạy tới. Lúc đang chờ thang máy thì một nhóm bước .

Một lẩm bẩm phàn nàn: "Thằng ranh con nhà họ Trần đúng là khó nhằn. cứ tưởng dân học thì cách việc ôn hòa hơn chứ, ai ngờ tàn nhẫn hơn cả. Vừa c.h.é.m giá một nửa, chẳng cho lấy nửa cơ hội thương lượng, sợ toát cả mồ hôi hột. Cứ tưởng như đang thấy ông chú hai của nó thời trẻ ."

Người đế thêm: "Đứa nhóc chui từ hang sói thì hiền lành nỗi gì. Chúng cũng đừng lão Lương xúi giục, theo lão thì chỉ nước húp cháo. Không chừng theo phe thằng nhóc nhà họ Trần kiếm miếng thịt vụn cũng nên."

" , đúng , mua cũng , chúng già , sức mà bon chen nữa. Hàng tháng lĩnh chút tiền mọn dưỡng lão cũng xong."

Đường Niệm , hình như bọn họ đang bàn tán về Trần Tri Lễ.

nán thêm, bước ngay thang máy, thẳng lên tầng cao nhất.

Trên vắng bóng khách khứa, chỉ còn vài phục vụ đang dọn dẹp các phòng. Đường Niệm đếm từng phòng, men theo hành lang trong. Cho đến tận cuối hành lang, cô chợt thấy một đang ôm thùng rác nôn mửa.

Tối nay Trần Tri Lễ chẳng ăn mấy, thành cũng chẳng nôn thứ gì. Chỉ thấy bao nhiêu thứ trong dày cứ trào ngược lên tận cổ, cả như thiêu đốt. Thứ dịch vị chua loét nôn thậm chí còn lẫn cả tia máu.

Đường Niệm c.h.ế.t sững tại chỗ, tim thắt . Túi xách tuột khỏi tay, cô chẳng buồn nhặt, lao thẳng về phía : "Lệ Chi!"

Trần Tri Lễ ngờ cô chạy đến đây. Bất thình lình cô gọi tên, thoáng hoảng hốt ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt: "Sao em đến đây?"

Đường Niệm xổm xuống mặt , ánh mắt đầy lo lắng: "Sao uống rượu thế , bảo là uống cơ mà."

"Không .” Trần Tri Lễ nôn xong, đẩy thùng rác sang một bên bệt xuống đất, tựa lưng tường thở hổn hển. Bên tay là một tập hợp đồng. Anh cầm lấy đưa cho cô xem: "Hằng Vũ bây giờ là của , Giám đốc Đường."

Đường Niệm: "..."

Cô căn bản chẳng hề màng tới cái chức giám đốc nào đó, cũng chẳng tha thiết gì cái chuyện lật đổ Hằng Vũ. Cô chỉ mong bình an, sống một cuộc đời vô tư lự trong tháp ngà, trong sạch và tận hưởng những đam mê của riêng .

Thế nhưng giờ đây, rũ bỏ kiêu hãnh, lao những bữa tiệc rượu, chen chân cái thế giới thương trường đầy rẫy mưu mô toan tính, chỉ vì những lợi ích tầm thường. Đây là Trần Tri Lễ mà cô từng .

Trong phút chốc, Đường Niệm gì, chỉ thấy mũi cay xè, tầm mắt ngày càng nhòe .

"Sao ?" Trần Tri Lễ đưa tay gạt giọt nước mắt lăn dài má cô. Những ngón tay lạnh buốt, chẳng còn chút ấm nào. Vừa định rút tay thì Đường Niệm nắm chặt lấy: "Anh dị ứng cồn mà, bây giờ thấy khó chịu ở ?"

Trần Tri Lễ khẽ thở dài: "Hơi khó chịu một chút, chắc em đưa bệnh viện ."

Đường Niệm hoảng hốt, nước mắt cũng dám rơi nữa: "Vâng, em lái xe đến đây, em đưa ngay."

Trần Tri Lễ lắc đầu: "Bây giờ tinh thần em đang căng thẳng, lái xe nguy hiểm lắm, gọi taxi ."

"Vâng, em gọi taxi." Đường Niệm gật đầu, tay run rẩy lấy điện thoại đặt xe. Đã gần nửa đêm, tài xế nhận cuốc cũng nhiều.

Đường Niệm cái vòng tròn cứ xoay mòng mòng ứng dụng, sốt ruột như đống lửa: "Sao mãi ai nhận cuốc thế ."

Trần Tri Lễ tựa lưng tường, mồ hôi lạnh toát ướt sũng lưng áo.

Triệu chứng của hiện tại quá nghiêm trọng, chỉ là dày khó chịu. Những cơn đau quặn thắt do chất cồn kích thích cứ chạy dọc theo dây thần kinh đ.â.m sâu cơ thể. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của , uống nhiều rượu thế chắc chắn nổi mẩn ngứa, hành hạ thêm vài ngày nữa là ít.

Anh vẫn đang an ủi cô: "Đừng vội, từ từ thôi."

Đường Niệm vội , cô đang sợ hãi vô cùng. Sắc mặt quá kém, cảm giác như thể ngất bất cứ lúc nào, thể sốt ruột cho .

Cũng may là chờ quá lâu, ba phút nhận cuốc.

Không do say do khó chịu, Trần Tri Lễ bước loạng choạng vững. Đường Niệm đỡ , ôm ngang eo dìu xe. Vừa lên xe, cô bèn với tài xế: "Đến khoa cấp cứu bệnh viện gần nhất ạ."

Bác tài đáp lời "Được", nhấn ga phóng vút .

Lên xe, Trần Tri Lễ như rút cạn chút sức lực cuối cùng, ngả đầu tựa lưng ghế, mệt mỏi nhắm nghiền mắt .

Dáng vẻ của thực sự Đường Niệm phát hoảng: "Lệ Chi, đừng ngủ, chuyện với em , sắp đến bệnh viện ."

Trần Tri Lễ đáp lời cô.

Gương mặt nhợt nhạt như tờ giấy, vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Trần Tri Lễ! Anh đừng dọa em mà!" Đường Niệm hoảng hốt vươn tay kiểm tra thở của . May mà vẫn còn thở, nhưng cô vẫn giấu nổi sự sợ hãi, bật nức nở: "Trần Tri Lễ, ngốc hả, dị ứng mà còn uống rượu. Ai bảo với là em cái chức giám đốc nghiên cứu gì chứ, đồ ngốc nhà !"

Cô gào đến mức khản đặc cả giọng, khiến bác tài cũng đành bất lực: "Thôi đừng nữa cô em, c.h.ế.t mà cô như đưa đám thế."

Câu như giẫm đuôi cô.

Đường Niệm sầm mặt, quát lớn: "Ông mới c.h.ế.t , cả nhà ông mới c.h.ế.t!"

"Này, cái cô c.h.ử.i bậy thế?"

"Anh chỉ đang ốm thôi, ai mà chẳng lúc ốm đau, ai rủa khác như ông ?"

Bác tài ấm ức chẳng thanh minh thế nào: " thấy cô lóc t.h.ả.m thiết quá nên mới định trêu một câu, cô thích thì nữa là , việc gì c.h.ử.i rủa thế."

Đường Niệm cũng nhận thái độ của quá đáng. Cô cúi đầu lau nước mắt, lí nhí xin bác tài.

Đường sá ban đêm thưa thớt xe cộ, chiếc xe lao vun vút đường, chẳng mấy chốc tới Bệnh viện Nhân dân.

Khoa cấp cứu của bệnh viện lúc nào cũng tất bật.

Trần Tri Lễ vẫn hôn mê bất tỉnh, Đường Niệm tài nào xoay xở nổi . Cuối cùng, mấy cô y tá hợp sức cáng lên băng ca di động, chạy vội phòng cấp cứu.

Trần Tri Lễ sốc phản vệ do sử dụng rượu quá liều, nhịp tim đập nhanh, khó thở và mất ý thức.

"Bệnh nhân sốc phản vệ, lập tức cho thở oxy, mắc monitor theo dõi điện tim, chuẩn lấy khí máu.” bác sĩ gọi cửa: "Người nhà bệnh nhân , nhà ký giấy cam đoan!"

Đường Niệm ngớ . Anh chỉ dị ứng thôi mà?

Tại ký giấy cam đoan?

Cô lảo đảo bước tới: ", là bạn gái ."

"Bạn gái , mau gọi điện thoại bảo nhà đến đây, cô xem qua cái ." Vừa , bác sĩ đưa hai tờ giấy.

Giấy báo nguy kịch!

Đôi chân Đường Niệm mềm nhũn, cô khuỵu xuống chiếc ghế băng dài.

thể hiểu nổi, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ? Rõ ràng nãy vẫn còn khỏe mạnh, còn an ủi cô cơ mà, tại chỉ trong vài phút ngắn ngủi phát giấy báo nguy kịch thế .

"Anh gặp nguy hiểm đến tính mạng ạ?" Cô hốt hoảng nắm lấy tay một vị bác sĩ. Bác sĩ ôn tồn đáp: "Về mặt lý thuyết thì , nhưng may là đưa đến bệnh viện kịp thời. Chúng sẽ cố gắng hết sức, cô đừng quá lo lắng."

Đường Niệm giữ bên ngoài phòng cấp cứu. Cô Trăn Trăn tại chỗ, thẫn thờ cánh cửa thép lạnh lẽo từ từ khép mắt.

Ký ức bất chợt dội về năm cô mười lăm tuổi, đầu tiên cô cánh cửa phòng cấp cứu.

Từ ráng chiều chạng vạng đến tận nửa đêm rạng sáng, cô đó mòn mỏi chờ đợi. Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bước từ phòng cấp cứu, chỉ với cô vỏn vẹn sáu chữ: "Rất tiếc, xin cô nén bi thương."

Chỉ sáu chữ ngắn ngủi .

Kể từ giây phút đó, cô mãi mãi mất cha yêu của .

Ký ức lùi xa hơn một chút. Ba năm , cũng tại chính nơi đây, cánh cửa phòng cấp cứu , cô cũng mòn mỏi chờ đợi suốt một ngày một đêm, nhưng thứ cô nhận chỉ là giấy báo t.ử của giáo sư.

Mọi thứ đến quá đỗi bất ngờ.

Hệt như ngày hôm nay .

Rõ ràng khi , còn tươi hứa hẹn sẽ về ngủ cùng cô, mà chỉ vài tiếng , trong , đối diện với tờ giấy báo nguy kịch.

dùng ngôn từ nào để diễn tả tâm trạng của lúc .

Không tuyệt vọng, sợ hãi, cũng chẳng là đau khổ.

Cô chỉ cảm thấy tê dại, một sự trống rỗng, m.ô.n.g lung đến đáng sợ.

tin phận, nhưng dường như việc liên tiếp mất những yêu nhất chính là định mệnh của đời cô. Phải chăng cô là một kẻ mang đến điềm gở, một khắc tinh thực sự? Bất cứ ai ở bên cạnh cô quá lâu đều sẽ gặp chuyện chẳng lành.

Dù bề ngoài cô luôn tỏ vui vẻ, cợt nhả, như thể chẳng bận tâm đến điều gì, nhưng sâu thẳm bên trong, cô là một lạc quan. Cô nhạy cảm, suy nghĩ và luôn quen nhận vấn đề từ góc độ tồi tệ nhất.

Nếu Trần Tri Lễ thực sự xảy chuyện gì.

chắc thể gượng dậy thứ ba , cô e là thể.

kiên cường, cũng chẳng hề dũng cảm.

Cô nhút nhát và yếu đuối, một cô căn bản thể bước tiếp con đường . Cô cần một vững vàng, mạnh mẽ mặt bảo cô rằng: em mà. Cô cần một dẫn đường, dắt tay cô về phía con đường vô định phía .

Nếu phía một ai chờ đợi, thì cô thà chẳng bước tiếp nữa.

Từng phút từng giây trôi qua, trái tim Đường Niệm dần chìm sâu, chìm sâu mãi xuống tận đáy vực thẳm, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Cô chẳng thể nhớ nổi c.ắ.n răng chịu đựng bao lâu để gục ngã ngay tại chỗ.

Trần Tri Lễ đẩy khỏi phòng cấp cứu nhưng vẫn tỉnh . Bác sĩ cho tiêm t.h.u.ố.c mê để súc ruột, t.h.u.ố.c vẫn tan hết nhưng còn nguy hiểm đến tính mạng, khuyên cô cần lo lắng.

Đường Niệm lời nào, chỉ lặng lẽ bên mép giường .

Mãi đến rạng sáng hôm , Trần Tri Lễ mới dấu hiệu tỉnh . Ngón tay khẽ nhúc nhích, khó nhọc hé mở đôi mắt nặng trĩu.

Dường như Đường Niệm hề để ý rằng tỉnh.

Cô vẫn đó, chiếc ghế dài cạnh giường, ánh mắt rũ xuống nhưng tiêu cự vô định, chẳng chút thần sắc. Đôi mắt đen láy Trăn Trăn xuống sàn nhà chớp, trông hệt như một con búp bê gỗ tinh xảo nhưng vô hồn.

Trái tim Trần Tri Lễ chợt nhói đau. Anh đột ngột ngất xỉu của chắc chắn dọa cô sợ c.h.ế.t khiếp.

Anh chống tay thành giường, gượng nửa dậy, cất tiếng gọi cô: "Đường Niệm..."

Do trải qua việc đặt ống súc ruột, thanh quản của ảnh hưởng đôi chút, giọng trở nên khàn đặc.

Đường Niệm khựng , đôi mắt trống rỗng bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Cô loạng choạng lao tới, gục đầu bên mép giường. Chỉ khi thần kinh căng như dây đàn thả lỏng, cô mới dám nức nở thành tiếng.

Trần Tri Lễ vuốt ve lưng cô: "Có em sợ lắm , xin ."

Đường Niệm mãi nín , nước mắt tuôn rơi ướt đẫm cả mảng ga giường.

"Không , chỉ dị ứng thôi.” Trần Tri Lễ dỗ dành: "Qua ngày hôm nay là khỏe ngay, tự chừng mực mà."

"Anh thì cái gì cơ chứ, hôm qua bác sĩ đưa giấy báo nguy kịch cho hả!"

Giọng của cô chất chứa sự run rẩy: "Rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì , Hằng Vũ quan trọng đến thế , quan trọng đến mức bất chấp cả tính mạng để lấy bằng !"

Trần Tri Lễ thừa nhận hành động mạo hiểm. Hợp đồng của Hằng Vũ thực chất gì đáng ngại, hôm nay ký thì từ từ thương lượng cũng . Tống Trí cũng nghĩ , nên giữa bữa tiệc giận dữ bỏ về.

Thế nhưng Trần Tri Lễ rời . Anh cố tình chọn cách quyết liệt nhất, ép những con cáo già ký ngay bàn tiệc.

Hậu quả của việc mạo hiểm là tự chuốc lấy khổ đau, súc ruột, còn cô gái của sợ khiếp vía: "Anh , từ nay về sẽ uống rượu nữa."

Đường Niệm xót ruột tức giận: "Anh còn thấy khó chịu ở ?"

"Hết . Ngoài cái bệnh dị ứng cồn lặt vặt thì sức khỏe lắm, thể cho em xem giấy khám sức khỏe luôn."

Mạng nhỏ sắp tong đến nơi mà còn bảo là bệnh lặt vặt.

Cái tên thật khiến tức điên lên .

Đường Niệm nắm chặt bàn tay nhỏ bé: "Sau mà còn dám uống rượu nữa, tin em phạt ?"

Trần Tri Lễ mỉm , giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn: "Em định phạt thế nào?"

"Em in thông tin liên lạc của thành quảng cáo vặt dán đầy trong nhà vệ sinh luôn!"

"..."

 

Loading...