Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 63: Kẹo Vải 63

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:17:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bắt kịp chuyến bay, hôm nay Đường Niệm dậy sớm, kịp ăn sáng, khi rời khỏi nghĩa trang bèn hối hả tới sân bay.

Vì đang trong kỳ nghỉ Quốc khánh, sợ tắc đường nên sớm hơn dự định nhiều, ngờ đến sớm tận hơn hai tiếng. Hai bèn ghé một trung tâm thương mại gần đó, tìm một quán ăn sáng .

Đường Niệm chọn một bát mì bò. Chủ quán tâm, mặc dù mở quán gần sân bay nhưng giá mì hề đắt, thịt nhiều. Đường Niệm ăn một nửa thấy no.

"No quá mất, em thấy bữa trưa khỏi cần ăn luôn, về đến nơi cứ thế ngủ trưa là ."

Trần Tri Lễ bảo , thể bỏ bữa.

Đường Niệm bĩu môi, bất mãn: "Người nhịn một bữa c.h.ế.t, nhưng ăn nhiều quá sẽ no c.h.ế.t đấy."

Trần Tri Lễ: "Về nhà vận động một chút, tiêu thực là thôi."

Đường Niệm: " em lười vận động lắm."

Trần Tri Lễ trêu cô: "Vậy để vận động nhé?"

"!"

Anh đang cái gì thế hả, giữa thanh thiên bạch nhật cảnh sát giao thông đầy đấy, còn dám "lái lụa" cơ !

Tịch thu bằng lái của bây giờ!

Đường Niệm thèm để ý đến nữa, cắm cúi ăn mì. Ăn xong, cô kéo vali ngoài. Khu vực là một trung tâm thương mại.

Lúc hai thang cuốn xuống , màn hình lớn tầng hai đang phát bản tin thời sự. Không ít trẻ tuổi màn hình, xì xào bàn tán chuyện gì đó.

Vẻ mặt Đường Niệm thoáng sững sờ.

Bởi vì cô nhận , đàn ông bản tin chính là Cố Tung.

Đã một tháng trôi qua kể từ Cố Tung cảnh sát bắt vì hút ma túy. Cô nộp bộ bằng chứng mà lên cơ quan điều tra. Vì dính líu đến án hình sự, Cố Tung cũng tạm giam chờ ngày xét xử một tháng.

Sau đó, cô còn để tâm đến chuyện nữa.

Thì đến ngày tòa .

Vì vụ án gây chấn động quá lớn mạng xã hội, tòa án quyết định xét xử công khai để mang tính răn đe, giáo dục. Đoạn video xét xử cũng theo đó mà lan truyền rộng rãi.

Người đàn ông màn hình cạo trọc đầu, mặc chiếc áo tù nhân màu vàng, hai tay còng chặt đầy lúng túng. Dù khuôn mặt mờ nhưng vẫn dễ dàng nhận gã tiều tụy nhiều.

" nhiều , ban đầu hề hại cô . Là cô lợi dụng , thao túng , biến thành một con ch.ó của cô . Người đàn bà đó độc ác đến cùng cực. Nếu vì cô , căn bản thể nào dính ma túy, càng thể trở nên tàn ma dại như bây giờ! Tiền đồ của , cuộc đời của hủy hoại , hủy hoại trong tay đàn bà độc ác đó! hề hối hận chút nào, cô c.h.ế.t là đáng đời..."

...

Những lời đó Đường Niệm rõ nữa, bởi vì Trần Tri Lễ che hai tai cô . Anh kéo cô vội vã rời , thêm lời nào nữa.

Đường Niệm ngước lên , đôi mắt long lanh ngấn nước: "Anh xem, giáo sư của em thực sự là như Cố Tung ?"

Trần Tri Lễ trả lời ngay mà hỏi ngược : "Trong lòng em, giáo sư ý nghĩa như thế nào?"

Đường Niệm ngẫm nghĩ một lát: "Cô là chỗ dựa tinh thần của em. Hồi mới Hằng Vũ, em chẳng cái gì cả. Chính cô dìu dắt em, chỉ bảo em điều gì đúng đắn, giúp em đường vòng. Nhờ mà em trưởng thành nhanh, chỉ trong vỏn vẹn ba năm, em học những kiến thức mà khác mất cả chục năm chắc đạt tới ."

"Vậy em thấy cô như thế nào?"

"Tính cách cô sắc bén, việc cực đoan, xem ai gì. cực kỳ thông minh, chủ kiến, tài năng, là một thiên tài thực thụ. Vì em là một ngưỡng mộ kẻ mạnh, nên luôn mang bộ lọc khi . Thậm chí em còn thấy cái tính cách tồi tệ siêu cấp cá tính. Em thích em , nhưng em thực sự quý cô . Có đôi khi em gần gũi cô hơn một chút, mời cô ăn bữa cơm, trò chuyện dăm ba câu, nhưng cô bao giờ cho em cơ hội đó. Cô luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, bảo em nếu rảnh rỗi thì thêm vài dòng code . Thế nên, em mù tịt về cuộc sống đời tư của cô , thậm chí thể em cũng chẳng thực sự hiểu con . Ban đầu khi Cố Tung những lời , em tin một chữ nào. bây giờ em chút d.a.o động. Em chắc chắn nữa, bởi vì em thực sự hiểu rõ về cô ."

Trần Tri Lễ trầm mặc hồi lâu.

Từ Thanh mà Đường Niệm kể quả thực đúng là cô , nhưng là cô .

Từ Thanh sinh tại một vùng núi nghèo khó. Vì là trẻ mồ côi, tuổi thơ trải qua nhiều thăng trầm, chứng kiến vô góc khuất tăm tối của xã hội, nên tính cách của cô trở nên cực kỳ cực đoan và cố chấp.

Nhờ bộ óc thông minh xuất chúng, ngay từ lúc ở viện mồ côi, cô các nhà hảo tâm tài trợ ăn học. Cô thuận lợi đỗ trường danh tiếng, đó nhờ học bổng nhà nước mà nước ngoài du học.

Cô vô cùng ơn những giúp đỡ , luôn khao khát cống hiến cho đất nước, và cô cũng đủ năng lực để điều đó. Vì , khi nghiệp, cô dứt khoát về nước, chọn đầu quân một công ty khởi nghiệp kỳ lân vẫn đang trong giai đoạn phát triển.

Lý do cô chọn công ty đơn giản: giới thượng tầng hứa sẽ cho cô quyền tự do và quyền kiểm soát tuyệt đối. Cô thể tùy ý tiến hành nghiên cứu và phát triển các công nghệ của riêng .

Thế nhưng, rốt cuộc cô vẫn đ.á.n.h giá quá thấp bản chất của tư bản. Vì ô dù chống lưng, những nghiên cứu của cô thể sinh lời trong thời gian ngắn, nên cô chèn ép hết đến khác.

Để thể đưa sản phẩm của bộ phận xe tự lái mắt thành công, cô dùng đến ít những thủ đoạn nhơ nhuốc, bẩn thỉu. Chuyện vay nặng lãi chỉ là một phần nhỏ trong đó mà thôi.

Những chuyện Đường Niệm , và Trần Tri Lễ cũng sẽ bao giờ để cô .

Bởi vì đối với Đường Niệm, Từ Thanh thực sự dốc hết ruột gan truyền đạt, từng bạc đãi cô lấy nửa phần.

Từ Thanh thích những thông minh, cũng thích những nỗ lực vươn lên. Đường Niệm hội tụ đủ cả hai yếu tố đó, ngoan ngoãn và vô cùng sùng bái cô. Đường Niệm thực sự là một học trò xuất sắc.

Có lẽ Từ Thanh cũng thấy hình ảnh tuổi trẻ của chính qua cô học trò nhỏ. Vì , cô bảo vệ Đường Niệm cẩn thận. Ngoài việc nghiên cứu, Đường Niệm chẳng cần thêm bất cứ điều gì giông bão ngoài .

Chẳng trách Đường Niệm coi cô là chỗ dựa tinh thần.

Trần Tri Lễ nhẹ nhàng : "Giáo sư của em là như thế nào quan trọng. Con c.h.ế.t như ngọn đèn vụt tắt, mồ yên mả , những chuyện ân oán lúc sinh thời cũng nên xí xóa thôi. Quan trọng là cô để điều gì trong trái tim em, và em mong là một như thế nào."

Đường Niệm trầm ngâm vài giây, gật đầu thật mạnh: "Em mong cô mãi mãi là giáo sư của em."

Trần Tri Lễ khẽ "ừm" một tiếng: "Vậy thì cô sẽ vĩnh viễn là giáo sư của em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-63-keo-vai-63.html.]

Nói đoạn, nắm tay cô dắt ngoài.

Những áng mây mù u ám cuối cùng cũng tan biến.

Cơn ác mộng của cô thực sự kết thúc.

Mỗi ngày trong tương lai đều sẽ ngập tràn ánh sáng rực rỡ.

_

Báo cáo mở đề tài của Đường Niệm cuối cùng vẫn chốt hạ ở mảng nghiên cứu xe tự lái. Thứ nhất là vì cô kinh nghiệm và quen thuộc với nó. Thứ hai là cô vẫn tiếp tục phát triển theo hướng , tối ưu hóa sâu thuật toán tránh vật cản của Bulbasaur, nhằm giảm thiểu tối đa xác suất xảy tai nạn.

Vò đầu bứt tai suốt một tháng trời đến mức sắp hói cả đầu, cuối cùng cô cũng chốt xong tiêu đề và bản báo cáo mở đề tài.

"Nghiên cứu thuật toán chuyển làn tự động hướng tới tăng cường an trong hệ thống phối hợp xe và đường"

Đề tài thực chất mang tầm vóc vĩ mô. Bởi lẽ vấn đề an khi lái xe luôn là trọng tâm trong các nghiên cứu về công nghệ lái tự động, luôn cả giới chuyên môn lẫn xã hội quan tâm gắt gao. Có ví von sự an của xe tự lái giống như "Con mèo của Schrödinger" , ngập tràn những ẩn thể đoán . Đến một thiên tài như giáo sư của cô còn chẳng thể né tránh , thì đối với Đường Niệm, đây quả thực là một bài toán dễ xơi.

Thế nhưng, khó khăn đến mấy thì rốt cuộc vẫn giải quyết.

Nếu , tại đó thể là cô?

Kế hoạch ban đầu của Đường Niệm là bắt tay nghiên cứu từ sai cảm biến. Cụ thể là mô tả thuật toán huấn luyện chuyển làn của xe tác động của các sai động, đồng thời tích hợp thêm mô-đun huấn luyện an để nâng cao khả năng nhận diện các hành vi nguy hiểm của hệ thống.

Trần Tri Lễ xong bản báo cáo mở đề tài của cô, trầm ngâm một lúc lâu.

Anh nhíu chặt mày, chiều cực kỳ khó xử.

Đường Niệm thấy lo lắng: "Sao , đề cương duyệt ạ?"

Thông thường, một báo cáo mở đề tài đ.á.n.h rớt sẽ rơi ba trường hợp: vô giá trị, cần thiết, hoặc khả thi.

Vô giá trị nghĩa là đề tài nghiên cứu xong cũng chẳng để gì. Không cần thiết là mảng khác cày nát , cô đào xới cũng chỉ phí công vô ích. Còn khả thi là để chỉ những giống như cô: ôm mộng tưởng quá lớn, vung tay quá trán, tựa như đòi luận văn về việc di cư nhân loại lên mặt trăng , điều mà trong một sớm một chiều căn bản thể thực hiện nổi.

Thực lòng mà , Đường Niệm cũng lo lắng về điểm thứ ba .

Trần Tri Lễ bảo: "Không duyệt , chỉ là mù tịt về mảng . Nếu em quyết tâm theo đuổi đề tài , e là chẳng giúp gì cho em . Đến lúc đó mà hồn, nguy cơ hoãn nghiệp là cao đấy."

Đường Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Cô còn tưởng nội dung quá sức phi lý cơ đấy.

"Hoãn thì hoãn thôi, em sợ.” cô vô cùng bướng bỉnh, khăng khăng đòi , dù nguy cơ lấy bằng cũng cho bằng : "Nhỡ em thành xuất sắc, trở thành trẻ tuổi nhất đoạt giải thưởng Turing thì ."

Cho đến hiện tại, trẻ tuổi nhất vinh dự nhận giải thưởng Turing là nhà khoa học máy tính Mỹ - Donald Knuth. Ông nhận giải năm 36 tuổi và xưng tụng là "ông tổ của khoa học máy tính hiện đại".

nay cô mới 27 tuổi, vẫn còn khối năm phấn đấu, tương lai vươn lên thành "Bà của ngành lái xe tự động" cũng nên.

Giọng điệu của cô vô cùng ngang tàng, oai phong lẫm liệt, đắc ý đến tận cùng.

"Thế nhưng một nghiên cứu sinh thạc sĩ mà hoãn nghiệp tận tám năm thì e là chút... khó coi đấy."

"..."

"Sao mong cho em tí gì hả?"

Trần Tri Lễ đặt bản báo cáo sang một bên, cô mỉm : "Được , nếu em tự tin hừng hực thế , thể đ.á.n.h trượt đề tài của em ."

Ơ.

Không đ.á.n.h trượt kìa!

Tuyệt quá.

Quả tim nhỏ bé của Đường Niệm rốt cuộc cũng bình yên trở .

Tuy nhiên, những chuỗi ngày khi chốt đề tài chẳng hề dễ thở chút nào. Độ khó của đề tài chẳng kém cạnh gì một luận án tiến sĩ. Để tìm tư liệu, Đường Niệm vắt kiệt tâm can, cày ải thâu đêm suốt sáng tất cả các tài liệu cô thể đào bới . Không còn giáo sư dìu dắt, cô chỉ đành tự mày mò tìm đường. May mà còn Bulbasaur cho cô mặc sức vọc vạch, nên cuộc sống mỗi ngày dù bận rộn đến tối tăm mặt mũi nhưng cũng ngập tràn cảm giác ý nghĩa, trọn vẹn.

Thời gian trôi nhanh chậm.

Mãi cho đến ngày nộp bản thảo luận văn, Đường Niệm mới cảm thấy rốt cuộc cũng thời gian để thở một .

Trời tối.

Đường Niệm tắt máy tính thong thả rảo bước về ký túc xá. Đang độ sắp mùa nghiệp, khắp khuôn viên trường đều phảng phất một bầu khí chia ly trầm buồn. Đêm đến, còn mấy nam sinh bày nến lầu ký túc xá nữ để tỏ tình, bảo là bất luận thành công thất bại, thì cũng để thanh xuân nuối tiếc, xem như một chơi lớn cuối cùng.

Vậy là một năm nữa trôi qua .

Đường Niệm chợt nhớ hồi mới chân ướt chân ráo bước trường. Khi , cô chỉ ôm mộng "cá muối", học hành tà tà cốt lấy cái bằng thạc sĩ là xong. Ai mà ngờ thể tự cày cuốc xong một cái đề tài khủng đến thế cơ chứ.

Không , cô khui một chai sâm panh ăn mừng mới .

Tửu lượng của Đường Niệm vốn kém, còn mắc cái tật "yếu mà gió", nhấp vài ngụm là say bí tỉ.

, cô một ưu điểm cực lớn lúc say là bao giờ quên đường về. Lần nào cũng thế, cô luôn thẳng tắp một mạch về Vân Thủy Loan, lên đúng phòng 2-2-1201, cửa gào toáng lên: "Bé Tiểu Tô ngoan ngoãn, mau mở cửa nào!"

Tiểu Tô: "Sao chị tới nữa ?"

"Mày cái kiểu gì thế, một quản gia AI như mày mà cũng dám xen chuyện của nữ chủ nhân hả?" Đường Niệm chỉ huy nó với thái độ cực kỳ hống hách: "Mau rót cho chị một ly nước, nhiệt độ đúng 57 độ C."

Tiểu Tô: "~>_

Loading...