Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 64: Đừng khiêu khích đàn ông cztT
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:17:19
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài ngày khi nghiệp là thời gian điên cuồng nhất trong trường.
Liên hoan, nhậu nhẹt ăn xiên nướng, hát karaoke thâu đêm là những màn ăn chơi trác táng thể thiếu của mỗi khóa sinh viên sắp trường.
Có hai cô nàng ở một phòng ký túc xá nọ thức xem phim ma đến tận hai giờ sáng, tiếng la hét như quỷ sói gào vang vọng khắp hành lang. Ký túc xá phòng bên cạnh chịu thua kém, lập tức bật chế độ hát hò, thế là từ đó cả tòa nhà mất ngủ.
Đường Niệm vì một giấc ngủ ngon nên trốn sang khu Vân Thủy Loan.
Mấy ngày nay Trần Tri Lễ quá bận, Đường Niệm gần như cứ mở mắt là thể thấy . Sáng cùng ăn sáng, ăn xong cô về trường lo chuyện nghiệp, tối cùng ăn bữa cơm chiều, cuộc sống cứ thế trôi qua thật êm đềm và hạnh phúc.
Sau khi rảnh rỗi, thỉnh thoảng Đường Niệm cũng nghiên cứu chuyện bếp núc. Mặc dù tay nghề vẫn t.h.ả.m họa, đồ ăn nấu chẳng khác nào "con mèo của Schrödinger", cứ d.a.o động liên tục giữa ranh giới "dở" và "cực kỳ dở".
Trần Tri Lễ để cổ vũ cô, nào cũng nhíu mày ăn hết.
Tất nhiên Đường Niệm cũng nỡ để ăn quá nhiều, dẫu trong lòng cô cũng tự hiểu rõ trình độ của . Thứ tuy ăn c.h.ế.t , nhưng cấu trúc bên trong nó chắc chắn biến đổi , ngộ nhỡ kích phát mầm bệnh dị ứng tiềm ẩn nào đó thì .
Thế nên đa phần các trường hợp là cô nấu cho ghiền ném thẳng thùng rác, kèm theo một giây mặc niệm lên án hành vi lãng phí thức ăn của bản .
Thời tiết tháng Năm dần ấm lên, những cơn gió cũng ngày một dịu dàng.
Ăn tối xong, Đường Niệm cảm thấy đầy bụng, ngoài dạo cho tiêu thực.
Trần Tri Lễ giày ở cửa, cầm điện thoại đợi cô.
"Ting"
Màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Trên WeChat hiện thông báo từ một liên hệ: [Lý Du Kinh].
Cô WeChat của từ bao giờ thế?
Dạo gần đây dự án đang đến giai đoạn kết thúc, một thời gian dài gặp Lý Du Kinh. Lần gặp gần nhất là bữa cơm ở quê dịp Tết, bà nội vẫn từ bỏ ý định ghép đôi hai . Trần Tri Lễ từ chối năm bảy lượt, kết quả bà nội đuổi khỏi nhà, điện thoại cũng bỏ quên sô pha.
Lẽ nào là do bà nội thêm bạn bè đợt đó?
Trần Tri Lễ tập trung tin nhắn trong điện thoại.
Lý Du Kinh: [Thầy Trần, ở nhà ?]
czl: [Có chuyện gì?]
Lý Du Kinh: [Có chút chuyện nhờ giúp...]
czl: [Nói .]
Lý Du Kinh: [Bình nóng lạnh nhà em hỏng , xem thể...]
Trần Tri Lễ nhướng mày, gửi qua một dãy .
czl: [135xxxxxxx]
Lý Du Kinh: [Đây là?]
czl: [Số điện thoại ban quản lý tòa nhà.]
Im lặng một lát, đối phương nhắn tin tới.
Lý Du Kinh: [ muộn thế , ban quản lý chắc tan chứ.]
czl: [Cô đúng.]
Câu gửi , từng câu chữ trong khung chat của đối phương dường như đều mang theo sự mong đợi và phấn khích.
Lý Du Kinh: [Vậy ý là?]
czl: [Đến lúc tắt máy .]
Lý Du Kinh: [...]
Trả lời xong câu , Trần Tri Lễ khuyến mãi thêm combo chặn và xóa bạn bè, tiện tay đút điện thoại túi quần. Anh ngước mắt lên thì thấy Đường Niệm vẫn đang chạy loanh quanh khắp nhà, sốt ruột đến mức mồ hôi đầm đìa.
Trần Tri Lễ lên tiếng: "Cái gọi là dạo của em đừng là loanh quanh trong nhà nhé?"
"...Đương nhiên là ."
"Thế em chạy loạn cái gì?"
"Em tìm Pikachu."
"Tìm nó gì?"
"Đi dạo mà dắt chó, thì khác nào ch.ó dắt ch.ó dạo."
"..."
là kẻ tàn nhẫn dám c.h.ử.i cả chính . Thảo nào cô thể huấn luyện cái giống loài kỳ ba như Pikachu, gặp c.h.ử.i , gặp ch.ó c.h.ử.i chó.
Trần Tri Lễ thản nhiên : "Đừng tìm nữa, nó ồn ào quá, đem format ."
"..." Đường Niệm thở hồng hộc dừng , hiểu ý lắm: "Format là ?"
"Là định dạng dữ liệu."
"!"
Đường Niệm hóa đá.
Định dạng !
Thế thì khác gì g.i.ế.c ch.ó cơ chứ?
Chú ch.ó mà cô dốc hết tâm huyết huấn luyện suốt nửa năm trời, cứ thế c.h.ế.t trong tay ?
Trần Tri Lễ chẳng hề tỏ xót xa: "Đợi tuần lấy về, nó sẽ trở thành một chú ch.ó nhỏ ngây thơ, đáng yêu, chỉ sủa gâu gâu thôi. Đến lúc đó hẵng dắt dạo."
Đường Niệm lọt tai, trái tim cô đau như rỉ máu: "Anh dám tay sát hại Pikachu đáng yêu quyến rũ của em, thể nhẫn tâm như , thế lương tâm c.ắ.n rứt ?"
"Hoàn ."
"..." Đường Niệm ấm ức: "Anh ác độc quá."
"Yên tâm , dữ liệu của em xóa . Anh chỉ thêm chút thuật toán, để nó đừng như ch.ó điên, gặp ai cũng c.h.ử.i thôi."
Đường Niệm bĩu môi, gì, trông vẻ vẫn cam tâm.
"Mấy hôm dắt nó ngoài, nó cãi với con Husky nhà hàng xóm. Husky thì sủa tiếng chó, nó thì lôi tổ tông chửi, dọa bà cụ nhà hàng xóm sợ đến mức nhập viện, đền mất ba vạn tiền viện phí. Nếu em vui thì tiền viện phí em..."
"Cái thì ... Chuyện, chuyện , em thấy đúng, c.h.ử.i bậy đúng là ha."
Đường Niệm giả vờ như thấy lời , xỏ giày thể thao chạy biến, tốc độ nhanh như ch.ó đuổi.
Trần Tri Lễ ở phía khẽ một tiếng.
Khoan , ch.ó đuổi?
"..."
Nói cũng , Pikachu đúng là cô chơi hỏng . Không là do dữ liệu của cô vấn đề thuật toán vấn đề, mà nó cứ c.h.ử.i bới phân biệt cảnh, ngay cả bản cô nó cũng tha.
Format một chút cũng .
_
Sau lễ nghiệp, lớp tổ chức liên hoan. Trưa Đường Niệm ăn cơm cùng xong, đến tối rủ rê cả nhóm hát hò tăng hai.
Vì Trần Tri Lễ hẹn ngày mai sẽ đến giúp cô dọn hành lý, nên cô về thu xếp , đành từ chối lời mời của lớp, lấy cớ đều ở Bắc Kinh, vẫn còn cơ hội tụ tập.
Dương Trăn Trăn thấy một chơi cũng chẳng gì thú vị. Bình thường cô nàng ở lì trong phòng thí nghiệm, chẳng thiết mấy với các bạn trong lớp, nên cũng theo Đường Niệm về ký túc xá.
Hai tàu điện ngầm, đến cổng trường thong thả bộ về ký túc.
Trên đường, Dương Trăn Trăn hỏi: "Cậu thuê nhà ?"
Đường Niệm: "Chưa."
Dương Trăn Trăn: "Hay là hai đứa thuê chung ?"
Đường Niệm trả lời, ánh mắt đảo lộn xộn, đang do dự từ chối thế nào.
Bởi vì mấy hôm Trần Tri Lễ đề nghị cô khi nghiệp thì dọn đến Vân Thủy Loan ở, chỗ đó cũng tiện đường cô .
Lúc đó đầu óc mụ mẫm thế nào cô đồng ý.
Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của cô, Dương Trăn Trăn lập tức hiểu : "Cậu định dọn đến nhà thầy Trần ở ?"
Đường Niệm gật đầu nhè nhẹ: "Tiền thuê nhà ở Bắc Kinh đắt quá, tớ mới trường, tiền, cứ sang chỗ ở tạm một thời gian, đợi tích cóp chút đỉnh sẽ chuyển ."
Còn chuyển nữa chứ.
Đã sa hang cọp thì để dễ dàng thế .
Dương Trăn Trăn phì : "Thôi thôi, khỏi giải thích, tớ hiểu cả mà."
"..."
Cậu hiểu cái gì chứ.
Đường Niệm hỏi : "Còn thì ?"
Dương Trăn Trăn: "Cậu ở cùng thì tớ tìm khác ghép phòng thôi, yên tâm , mùa nghiệp thiếu gì tìm trọ."
"Không, ý tớ là ở cùng Tống Trí ? Anh nhiều nhà thế cơ mà, cứ chọn đại một căn, cần ghép phòng với ai."
"Đừng nhắc nữa, chia tay ."
"Lại chia tay á!"
Tốc độ chia tay còn nhanh hơn cả phim cẩu huyết.
"Ừ."
"Hai chia tay bao nhiêu , nữa?"
"Lần chẳng cả, là tớ, tớ để ý một em."
"Hả?"
Dương Trăn Trăn đắc ý : "Hơi giống Rukawa Kaede. Tí nữa về đúng lúc ngang qua sân bóng rổ, tớ chỉ cho xem nhé."
Đường Niệm cạn lời.
Sân bóng rổ của trường là một trong những địa điểm hoạt động hot nhất, đặc biệt là khi các nam thần nổi tiếng thi đấu, ngoài hàng rào lúc nào cũng bu đầy các em gái hâm mộ.
Hai dừng ở lối hàng rào, Dương Trăn Trăn kích động kéo cô xuống bậc thang, : "Kìa, cái cao nhất, trai nhất kìa, thấy ?"
Thấy .
Một thiếu niên phóng khoáng rạng rỡ, ánh mắt ý , đến cả những giọt mồ hôi cũng vương đầy thở thanh xuân.
Dương Trăn Trăn đến ngây : "Đẹp trai , em trai năm hai bên Học viện Thể thao đấy."
Đẹp trai thì trai.
Đường Niệm ngạc nhiên: "Bây giờ chuyển sang thích phi công trẻ ? Lần còn bảo thích đàn ông trưởng thành cơ mà?"
Dương Trăn Trăn đắc ý: "Gu là thứ thể đổi mà. Chắc là do tuổi nên bây giờ thấy mấy em trai trẻ đúng là cực phẩm, ha ha ha ha."
Đường Niệm nhẩm tính tuổi của Tống Trí trong lòng.
Anh bằng tuổi Trần Tri Lễ, tức là ba mươi tuổi, còn nhóc thể thao mới năm hai, chắc chừng hai mươi.
Kém tận mười tuổi.
Bước nhảy vọt trong tình trường cũng gắt thật.
Cô đang mải suy nghĩ thì Dương Trăn Trăn huých tay cô, hỏi: "Cậu nước ?"
Đường Niệm lặng lẽ nửa chai sữa chua uống dở tay : "Cái ?"
"..."
Thôi, bêu mặt nữa.
"Hôm nay đến đây thôi, mệt, tốn sức tán tỉnh nữa. Về ký túc xá nghỉ tính ."
Đường Niệm: "..."
Thế mà gọi là theo đuổi , chẳng tí nghiêm túc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-64-dung-khieu-khich-dan-ong-cztt.html.]
"Sao tớ cảm giác..." Đường Niệm nghiêm túc đ.á.n.h giá cô bạn, ngẫm nghĩ một lát: "Cậu giống như hoán đổi vai diễn với Tống Trí , giờ bắt đầu học thói tra nữ ?"
"Gì mà linh tinh thế, đây là bí kíp tóm gọn đàn ông mới của tớ, gọi là... lạt mềm buộc chặt."
Đường Niệm: "?"
"Đàn ông mà, mang tính tiện, cái gì mới là nhất. Cậu thể chiều chuộng bọn họ quá, cứ nửa vời thờ ơ thế mới nắm thóp họ. Nên lâu lâu tớ cứ chia tay cho vui, tiện thể trêu ghẹo mấy em trai nhỏ, cớ chứ."
Nghe cái giọng , vẻ cô nàng vốn định chia tay thật?
"..."
Khó đ.á.n.h giá quá, thanh niên các bây giờ chơi bạo thật đấy.
Dương Trăn Trăn ghé sát : "Thế với thầy Trần bình thường chung sống thế nào?"
Đường Niệm nghĩ ngợi, hai thật sự chẳng cách chung sống nào đặc biệt, chỉ là những sinh hoạt thường ngày bình đạm: "Sáng ăn cơm cùng , ban ngày mạnh ai nấy , tối về ăn cơm chung, ăn xong thì ngoài dạo."
Dương Trăn Trăn chép miệng chê bai: "Chán ngắt, cuộc sống của hai còn chán hơn cả ông bà nội tớ. Ông tớ còn dắt bà nhảy đầm giao tiếp cơ."
Đường Niệm: "..."
Cảm giác như trúng một mũi tên đầu gối.
"Thế xem gì thì mới chán?" Hơn nữa cô thấy cuộc sống như thế mà.
Dương Trăn Trăn ngoắc ngoắc tay, Đường Niệm ghé tai gần, cô nàng nhỏ giọng một tràng, Đường Niệm trợn tròn mắt: "Thật đùa thế?"
"Thật mà, trăm phát trăm trúng. Nghe tớ, tối nay về thử xem , nhớ kỹ nhé, tuyệt đối chiều theo ý , khiêu khích vài ."
Đường Niệm bĩu môi, vẻ mặt tin tưởng lắm: "Cậu chắc chứ?"
"Đương nhiên, đây là kiến thức trọng tâm đấy, học hỏi , trường học dạy mấy cái . Chỉ cần luyện thành tài, cả đời cũng thể rời xa ."
Khiêu khích?
khiêu khích thế nào cơ chứ.
Đường Niệm hiểu lắm, đường về cứ suy nghĩ mãi, đến nửa buổi chiều, cô chợt nảy một ý tưởng, lấy điện thoại đổi tên WeChat của .
Sợ thấy, cô còn cố ý gửi qua vài tin nhắn mờ ám.
czl-T: [Anh trai tới đây nào~]
cztT: [Quyến rũ~]
czl-T: [Hư~ hỏng~]
cztT: [~]
Năm phút , đối phương chỉ nhắn sáu dấu chấm.
czl: [...]
Khá là lạnh lùng.
Đường Niệm đinh ninh rằng chắc chắn hiểu, giở trò xong liền đắc ý cất điện thoại . Ai dè đến tối về đến nhà, giày còn kịp tháo, cô đại ma vương đè sô pha "thử nghiệm" một phen. Tất nhiên sấp là czl.
Thực tế chứng minh, tuyệt đối đừng bao giờ khiêu khích đàn ông.
Mái tóc đen dài xõa tung ngực, bọc lấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng càng thêm vẻ yếu ớt đáng thương, vòng eo thon lả lướt như xương, dường như chỉ cần dùng chút sức là thể bẻ gãy.
Đầu gối cô cọ xát với tấm t.h.ả.m lông nhám cào ngứa ngáy, nhưng cái vẻ mong manh càng kích thích d.ụ.c vọng chinh phục của đàn ông.
Đường Niệm thút thít, ngón tay bấu chặt lấy những tua rua của tấm thảm.
Trước mắt cô va chạm đến mức hoa cả lên, xuất hiện cả ảo ảnh.
Đồ Trăn ch.ó má c.h.ế.t tiệt, cái đồ tai họa.
Lần mà cô xúi dại nữa thì chó!
...
Đường Niệm mắng c.h.ử.i một vòng trong lòng. Xong việc, cô bẹp sô pha chằm chằm lên trần nhà, cảm giác như một con cá vắt kiệt nước.
Trần Tri Lễ ung dung thắt thắt lưng, vẻ mặt khôi phục sự lạnh lùng và điềm tĩnh vốn , khác hẳn với dáng vẻ hung hãn như ăn tươi nuốt sống cô ban nãy.
Đường Niệm run rẩy bò dậy, vuốt chiếc váy dài nhăn nhúm hình thù gì. Mũi chân chạm đất thì hai chân bủn rủn, ngã bệt xuống sô pha, liền Trần Tri Lễ từ phía ôm gọn lấy: "Nghỉ ngơi chút , vội lên gì?"
Đường Niệm đồng hồ: "Sắp tám giờ , hôm nay ngoài dạo nữa ?"
Trần Tri Lễ thực sự bái phục cô.
Tiêu hao nhiều thể lực như , chân nhũn cả , mà bò dậy việc đầu tiên nghĩ đến là dạo.
Xem ban nãy vẫn còn kiềm chế chán.
Lần thể cứ cô là mềm lòng .
Trần Tri Lễ bóp cằm mặt cô : "Không nữa, là từ nay đổi thành hoạt động trong nhà ."
"Trong nhà thì hoạt động thế nào?"
"Thể d.ụ.c hai bữa tối, giúp tiêu hóa ."
"..."
Đồ khốn, ngày nào cũng thế thì cô chịu thấu.
_
Dư âm của đợt "hoạt động" lớn quá, ngày hôm lúc về ký túc xá dọn đồ, bắp chân cô vẫn còn run rẩy, đau nhức, giống hệt cảm giác chạy xong bài kiểm tra tám trăm mét hồi năm nhất đại học.
tốn sức chính là cô.
Anh thế nhỉ?
Cô hiểu, định về hỏi "tài xế lão làng" trong ký túc xá xem .
Nghe cô kể xong, Dương Trăn Trăn mặc chiếc quần đùi hoa to tướng, ghế c.ắ.n kem que, đến mức vỗ đùi bôm bốp.
"Thế nào, tớ sai , bảo là tác dụng mà."
Đường Niệm trừng mắt lườm cô bạn: "Tác dụng cái rắm , bảo tiết mục dạo bữa tối sẽ đổi hết thành cái ."
Dương Trăn Trăn phá lên: "Thế càng chứ , mỗi ngày đều trải nghiệm khoái cảm mới. Cơ mà cũng nhắc giữ gìn sức khỏe, phóng túng quá độ dễ mắc các bệnh tim mạch, nguy cơ đột t.ử đấy."
"..."
Đường Niệm cảm thấy cứ thế thì : "Tớ nghĩ kỹ , tớ vẫn sẽ thuê nhà chung với , đời quả nhiên bữa tối nào miễn phí cả."
Dương Trăn Trăn c.ắ.n vỡ que kem: "Không , tớ lỡ hẹn thuê chung với mấy bạn phòng bên , ... hết cơ hội nhé."
Đường Niệm tủi .
Cô vứt bỏ .
Ăn xong que kem, Dương Trăn Trăn vứt que thùng rác, vỗ vai cô với vẻ đầy ẩn ý: "Cậu cứ từ từ mà... tận hưởng ."
"Khụ..."
Từ từ... tận hưởng?
Không liên tưởng đến chuyện gì mà mặt mũi Đường Niệm đỏ lựng lên, cô vội vơ lấy chai nước cam bàn tu một ngụm lớn.
Buổi chiều Trần Tri Lễ đến giúp cô dọn đồ, đồ đạc của Đường Niệm nhiều lắm, chỉ một chiếc vali to và hai thùng giấy.
Hôm nay ký túc xá thiết lập giờ giới nghiêm, ngoài cũng . Shipper dọn nhà, phụ , bạn trai, lầu nhà đông nghìn nghịt.
Đường Niệm xong các loại thủ tục, giao nộp chìa khóa, căn phòng ký túc xá trống trơn mà gắn bó suốt ba năm, trong lòng dâng lên chút lưu luyến.
Trần Tri Lễ bảo sẽ lên lầu giúp cô khuân đồ, bảo cô cứ đóng gói xong xuôi đợi trong phòng là , nhưng đợi lên tới nơi, Đường Niệm nhanh nhẹn tự xách hết đồ đạc xuống .
Trần Tri Lễ tới, xếp vali của cô cốp xe: "Sao đợi lên giúp em bê?"
Đường Niệm vuốt mái tóc lòa xòa đẫm mồ hôi, chống nạnh : "Ký túc xá đông quá, nhiều , dù cũng cho lắm, với đồ cũng chẳng nặng gì."
Trần Tri Lễ cũng thêm gì, lên xe bật điều hòa.
Đường Niệm lấy chai nước khoáng trong túi uống một ngụm, lạnh từ cửa gió thổi giúp xua tan sự nóng bức.
Chiếc xe lăn bánh khỏi cổng trường, Đường Niệm gục đầu bên cửa sổ ngoài. Khung cảnh quen thuộc còn ngày nào cũng ngắm nữa, nỗi buồn ly biệt dâng lên khiến hốc mắt cô ươn ướt.
"Đang gì thế?" Trần Tri Lễ hỏi cô.
"Ngắm cảnh, thêm một chút để ghi nhớ trong lòng."
Trần Tri Lễ nhạt một tiếng: "Em là về nhà với , chứ tù , cách vài cây , về thăm ?"
Đồ dân nghiên cứu khô khan, chẳng tí lãng mạn nào.
Sắp xa trường , cô buồn một chút thì .
Hứ.
Đường Niệm nuốt ngược nước mắt trong, sa sầm mặt mũi : "Sống chung với cũng chẳng khác nào tù."
Trần Tri Lễ nhướng mày: "Sao thế?"
"Đều là bất hợp pháp cả mà."
Trần Tri Lễ "ồ" lên một tiếng, vẻ như hiểu: "Vậy thì cho nó thành hợp pháp thôi."
"?"
Vừa dứt lời, chiếc xe lập tức đầu gấp ở ngã tư tiếp theo, lao vút theo hướng ngược .
Đường Niệm cảnh vật quen thuộc trong gương chiếu hậu ngày một lùi xa: "Anh thế?"
"Cục dân chính."
"..."
Đường Niệm load kịp tình hình hiện tại, cô chỉ là lời qua tiếng thuận miệng đến đó thôi, chứ hề ý định ép cưới.
"Thế là vội quá ?" Đường Niệm khuyên bình tĩnh .
"Không vội." Vốn dĩ Trần Tri Lễ vẫn luôn bình tĩnh, nắm tay lái, ánh mắt lướt qua đồng hồ màn hình điều hướng: "Muộn nữa là Cục dân chính đóng cửa mất."
Ai hỏi giờ giấc .
Cô đang là ngày tháng cơ mà.
Nhà ai đăng ký kết hôn mà chẳng chọn ngày lành tháng , thể tùy tiện thế .
Đường Niệm nghiêm túc : "Để em về xem hoàng lịch quyết định, hôm nay cứ về nhà ."
Trần Tri Lễ im lặng vài giây, tay thò hộc đựng đồ bên cạnh, lấy một cuốn hoàng lịch, trang đang mở vặn là ngày hôm nay.
[Mọi việc đều , ngày sáu Hoàng đạo]
[Chuyển nhà, xuất hành, cầu tài, gặp khách quý, đính hôn, cưới gả]
Thế mà trúng ngay ngày hoàng đạo thật.
Đường Niệm lật lật phía , ngày mai [Đại hung], ngày [Tiểu hung], ngày kìa [Ngày hắc đạo cực hung, hung hung hung...]
Đường Niệm mặt cảm xúc gấp cuốn hoàng lịch .
Anh cứ thật , cuốn hoàng lịch là do tự tìm in !
Đường Niệm từ bỏ con đường tìm ngày , sực nhớ hộ khẩu của vẫn ở trường, hôm nay dọn nhà nên giấy tờ đang mang theo hết . cô đoán Trần Tri Lễ chắc chắn mang theo, dẫu hôm nay cũng chỉ đến giúp cô chuyển nhà thôi mà.
Đường Niệm nuốt nước bọt, : "Anh mang sổ hộ khẩu đúng , là để hôm khác..."
"Mang ."
Đường Niệm: "?"
Anh móc từ trong túi áo khoác bên một cuốn sổ nhỏ bọc da, năm chữ to tướng "Sổ hộ khẩu cư trú" đập thẳng mắt.
Đường Niệm: "..."
Không , bệnh .
Anh tới giúp dọn đồ mà mang theo sổ hộ khẩu cái gì!