Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 65: Hợp pháp sống chung rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:17:20
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ráng chiều dần buông, ánh tà dương nhuộm đỏ cả chân trời.

Đường Niệm nãy giờ vẫn gì, hai má phồng lên, khoanh tay ngực, ánh mắt chằm chằm về phía , cả trông vẻ cực kỳ vui.

Trần Tri Lễ liếc cô một cái, từ từ giảm tốc độ xe.

Anh thừa nhận quá nóng vội. Bọn họ bỏ lỡ bao nhiêu năm, cho nên thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa, chỉ hận thể lập tức cùng cô trở thành một nhà thiết nhất.

thấy cô bài xích như , trong lòng nhất thời cũng chút chắc chắn, rõ đề nghị của quá đường đột .

Có lẽ đối với cô mà , chuyện thực sự quá nhanh.

Cô mới nghiệp, sự nghiệp còn quỹ đạo, thể vẫn hề kế hoạch gì cho hôn nhân.

Trần Tri Lễ cất giọng ôn hòa: "Tùy ý em thôi, nếu em cảm thấy quá nhanh thì chúng bàn bạc ."

Ánh mắt Đường Niệm cụp xuống, hai tay bấu : "Cũng hẳn là chê nhanh."

"Vậy thì vì ?"

Đường Niệm lẩm bẩm: "Hôm nay em trang điểm..."

"..."

"Chụp ảnh sẽ ."

Cô thật sự vui cho lắm. Suy cho cùng, cô gái nào bức ảnh giấy chứng nhận kết hôn của thật xinh chứ?

Hôm nay cô trang điểm thì chớ, sáng ngủ dậy còn thèm rửa mặt, cứ thế mặc đại chiếc quần thể thao và áo thun, cả ngày hì hục dọn dẹp hành lý, là mùi mồ hôi. Giờ là vấn đề nữa, mà là thực sự .

Nghe cô , Trần Tri Lễ hiểu ý mỉm .

Hóa đăng ký kết hôn, mà chỉ vì ăn mặc .

Chuyện đơn giản.

Trần Tri Lễ lấy điện thoại gọi một cuộc. Đường Niệm rõ đầu dây bên gì, chỉ thấy Trần Tri Lễ "ừ" vài tiếng như đang dặn dò quy trình nào đó. Cúp máy xong, tiếp tục tà tà lái xe về phía Cục Dân chính.

"Giải quyết xong , thôi." Trần Tri Lễ .

"Hả?"

Đường Niệm hiểu ý cho lắm, hỏi thì cũng , cứ vẻ thần thần bí bí, thế là cô cũng lười hỏi thêm.

Sảnh Cục Dân chính bãi đỗ xe thu phí. Trần Tri Lễ lái xe bãi đỗ, qua cửa kính ô tô, cô thấy một chiếc xe RV (nhà xe lưu động) hạng sang đậu ngay cạnh xe họ.

Đường Niệm "Oa" một tiếng, chói mắt quá .

Chiếc RV màu phấn vàng lấp lánh, bên ngoài dán đầy hình Thủy thủ Mặt trăng sặc sỡ, đầu xe còn treo một dải bóng đèn nhỏ màu hồng sáng rực, trông giống mấy chiếc xe tiếp ứng của fan hâm mộ.

Nếu một thiếu nữ đam mê 2D như Dương Trăn Trăn mà thấy chiếc xe , chắc chắn sẽ kích động đến mức nhảy cẫng lên.

Trần Tri Lễ xuống xe. Một cô gái mặc đồng phục từ chiếc RV bước xuống, tươi chạy tới đón: "Xin hỏi hai vị là Trần và chị Trần đúng ạ?"

Bà... Trần?

Đường Niệm hoảng sợ tột độ: "Vẫn, vẫn ."

Cô gái mặc đồng phục : "Sắp ạ. Mời chị Trần theo , chúng sẽ thiết kế tạo hình độc quyền cho chị."

Đường Niệm hai chữ "chị Trần" cho lơ lửng tâm hồn, chẳng kịp suy nghĩ gì mà cứ thế bước lâng lâng theo .

Chiếc RV là một studio tạo hình di động. Tiện nghi bên trong xa hoa đầy đủ, cả phòng đồ, phòng tắm và bàn trang điểm.

Trong xe ba đang , phía mỗi còn trợ lý riêng, tất cả đều cung kính chờ đợi sự xuất hiện của cô. Nghe họ giới thiệu, nào là thợ tóc, thợ trang điểm, chuyên gia tạo hình,... là những từng đoạt giải thưởng quốc tế hoặc là chuyên gia tạo hình ngự dụng của ngôi nổi tiếng nào đó.

Đường Niệm sợ hãi thôi. Những chuyên gia tạo hình tầm cỡ thế chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là triệu tập hết ?

"Chị Trần, mời chị qua bên tắm ạ." Cô gái đồng phục .

"Được."

Đường Niệm dẫn phòng tắm. Không gian tắm quá rộng nhưng trang trí cực kỳ xa xỉ, đến cả đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng là của thương hiệu Bvlgari. Đường Niệm tắm rửa qua loa, bước kéo sấy tóc, tạo kiểu. Chuyên viên sắc thì vỗ vỗ xoa xoa lên mặt cô, còn chuyên gia tạo hình cầm vài đôi khuyên tai ướm thử lên tai.

Suốt cả quá trình, ai một lời nào, nét mặt nghiêm túc cẩn trọng. Đường Niệm cái trận thế cho sởn cả gai ốc.

Quá trình kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, chuyên gia tạo hình lấy vài bộ lễ phục phối sẵn để cô lựa chọn.

Một bộ là váy liền màu đen xẻ tà đến tận đùi, thanh lịch gợi cảm. Bộ là váy ôm sát đuôi cá hình hoa bách hợp, thiết kế cúp n.g.ự.c phối cùng vòng cổ ngọc trai, mang vẻ thoát tục, thanh tao.

Chuyên gia tạo hình cất lời hỏi: "Chị Trần, chị xem hai bộ bộ nào hợp hơn?"

Đầu óc Đường Niệm cứ ong ong. Quần áo thì thật đấy, nhưng mà...

Đường Niệm mím môi, yếu ớt lên tiếng: "Có bộ nào bình thường, đơn giản một chút ạ?"

Mấy quên mất cảnh ? Hôm nay cô đăng ký kết hôn, chứ t.h.ả.m đỏ Đêm hội Weibo ! Tại đưa cho cô mấy cái thể loại váy xẻ tới bến với cả váy khoe nửa vòng một thế !

"Chị thích cả hai bộ ?" Chuyên gia tạo hình cảm thấy hụt hẫng vô cùng vì hai bộ váy dày công phối đồ chọn.

Đường Niệm lạnh lùng đáp: "Vâng, thích. Lấy cho một chiếc áo sơ mi trắng ."

"..."

Ánh mắt chuyên gia tạo hình lộ rõ vẻ tổn thương sâu sắc. Chiếc váy cô cất công phối ròng rã một tiếng đồng hồ bằng một chiếc sơ mi trắng ư!

Cô gái đồng phục chu đáo lấy một chiếc sơ mi nữ mới tinh. Kiểu dáng đơn giản, cổ áo cắt may lượn sóng, tinh tế mà kém phần hoạt bát.

Đường Niệm phòng đồ mặc áo , cài khuy cẩn thận, tiện tay tháo luôn đống phụ kiện lộn xộn tai và tóc xuống.

Chuyên gia tạo hình: "!"

Trúng một mũi tên.

Sau đó, cô buộc tóc thành đuôi ngựa.

Thợ tóc: "!!"

Trúng thêm mũi tên nữa.

Cuối cùng, cô dùng khăn giấy lau bớt màu son.

Thợ trang điểm: "!!!"

A a a, thổ huyết mà c.h.ế.t...

Đường Niệm phớt lờ ba con đang hóa đá vì sự nghiệp hứng chịu đả kích nặng nề. Cô lướt qua gương, xác nhận bản trông giống một bình thường mới rời khỏi RV.

Trần Tri Lễ đợi cô ở bên ngoài. So với sự khoa trương lúc nãy của cô, trông vẻ thanh sảng hơn nhiều. Vẫn là chiếc sơ mi trắng , chỉ là mái tóc tạo kiểu đôi chút.

Tóc mái vuốt ngược lên, để lộ hàng chân mày và đôi mắt sắc sảo, tôn lên ngũ quan càng thêm phần tinh xảo. Đây chẳng là chuẩn mực của một vị công t.ử nhà giàu mười ngón tay dính nước mùa xuân ? Hoàn khác xa dáng vẻ tùy ý, tự nhiên thường ngày của .

Đáng ghét thật đấy, dựa mà gu thẩm mỹ của thợ tạo hình cho như ?

Vừa thanh sảng sến.

Thấy cô cứ ngốc đó, Trần Tri Lễ bước tới: "Ngẩn đó gì?"

Đường Niệm hừ một tiếng: "Anh tìm thợ trang điểm ở thế, trang điểm còn chẳng bằng một góc của Trăn Trăn."

Trần Tri Lễ cúi đ.á.n.h giá cô một lượt. Da cô trắng, màu môi nhạt, thực cũng chẳng cần trang điểm gì nhiều, chỉ cần thoa chút son để tôn thêm sắc khí là hiệu ứng mặt mộc xinh .

Trần Tri Lễ khẽ : "Thế ."

Ngữ khí của vô cùng nghiêm túc.

Mặt Đường Niệm đỏ bừng. Cô đắc ý nhưng ngại thể hiện mặt, đành mím chặt môi nhịn .

"Đây là xe trang điểm của , cho nên chuyên gia tạo hình cũng theo gu thẩm mỹ của bà . Quả thực là hợp với em, nhưng mà trong thời gian ngắn cũng tìm khác. Hay là hôm nay cứ về , mấy ngày nữa đến nhé."

Gu thẩm mỹ của bà Triệu Thục Lan quá mức thời thượng, còn là cái kiểu thời thượng mà bình thường thể cảm thụ nổi. Hơn năm mươi tuổi mà tối ngày chỉ thích chơi đồ hiệu phá cách, đương nhiên là hợp với cô gái nhỏ nhắn thanh thuần nhà .

Đường Niệm lắc đầu: "Không , em cũng cần trang điểm nhiều, chỉ cần tắm rửa một cái, áo sơ mi, con gọn gàng sạch sẽ là ."

"Bây giờ đủ gọn gàng ?"

"Rồi ạ."

"Vậy chúng ..."

Đường Niệm trấn tĩnh , hít một thật sâu: "Đi đăng ký kết hôn thôi."

Trần Tri Lễ mỉm : "Được."

Hai từ bãi đỗ xe thẳng đến khu vực đăng ký kết hôn. Lúc họ đến thì cũng sắp hết giờ việc. Tầm ít đến đăng ký, nên mấy nhân viên công tác đều đang lén lút cày phim chờ tan .

Trần Tri Lễ và Đường Niệm quầy lễ tân trình bày xong, nhân viên in hai tờ mẫu đơn bảo hai điền .

Thông tin cần điền khá nhiều. Đường Niệm chỉ vài dòng đầu tiên, còn quê quán, căn cước, địa chỉ gia đình ở phía thì mù tịt.

Cô chống cằm hỏi: "Anh Trung Quốc ?"

Trần Tri Lễ: "..."

Trần Tri Lễ: "Anh Trung Quốc thì là gì? Người ngoài hành tinh ?"

"Không , em thấy du học nhiều năm như , cứ tưởng thẻ xanh nhập tịch chứ."

"..."

Vài giây , cô hỏi: "Địa chỉ nhà là gì?"

"..."

Trần Tri Lễ dứt khoát đẩy luôn tờ đơn điền xong qua. Đường Niệm cứ thế nhắm mắt vẽ bùa chép , cuối cùng cũng điền xong thông tin.

Nhận lấy tờ đơn, nhân viên công tác hai với ánh mắt đầy thâm ý, hỏi hỏi Đường Niệm mấy : "Cô tự nguyện kết hôn với ?"

Đường Niệm "A" lên một tiếng, định buông lời trêu chọc thì liếc thấy đàn ông đang đút tay túi quần xem kịch vui bên cạnh, cô dám, đành yếu ớt gật đầu: "Vâng, tự nguyện ạ."

Nhân viên lúc mới yên tâm thu tờ đơn, cộp cộp đóng hai cái mộc đỏ chót: "Thế mà cô hiểu về ít quá đấy, hai quen qua xem mắt ?"

Đường Niệm gượng gượng, đáp.

Quy trình tiếp theo là chụp ảnh cưới. Chỗ chụp ảnh ai nên hai chẳng cần bốc chờ, trực tiếp chụp luôn.

Lúc , mỗi cầm một cuốn sổ nhỏ đỏ chót tay. Cuốn sổ vuông vức vẫn còn vương nóng của mực in, nâng trong lòng bàn tay mà như tỏa nhiệt.

Đường Niệm cúi đầu mở giấy chứng nhận kết hôn . Hai trong ảnh thật sự bắt mắt, trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi. Chỉ là cuốn sổ đỏ tay còn kịp cầm ấm Trần Tri Lễ giật lấy.

"Anh gì đấy!" Đường Niệm giậm chân vươn định giật . Người đàn ông ỷ lợi thế chiều cao, giơ tít cánh tay lên: "Em cứ hấp tấp nhỡ mất thì , để giữ cho."

Đường Niệm cảm giác như hồi bé nhận tiền mừng tuổi năm mới liền phụ tịch thu .

Bị giữ cho ư.

E rằng một trở .

"Vậy cũng cho em xem chứ, em còn đủ mà."

"Vừa nãy chẳng xem còn gì."

"Nhìn rõ cơ!" Đường Niệm tủi , hai ngón trỏ chọc chọc .

Đại ma vương liếc vẻ mặt thất vọng đến mức sắp của cô, cuối cùng cũng nổi lòng từ bi, trả hai cuốn sổ: "Chỉ xem một lát thôi đấy nhé."

Đường Niệm: "Thế quyển của ?"

Trần Tri Lễ: "Em đà lấn tới ?"

Đường Niệm: "Thì là... đằng nào cũng chẳng thấy nữa, hôm nay cho em một cho mắt ? Em còn thể tiện thể kiểm tra giúp xem ảnh chụp nữa."

Nghe cũng lý.

Thế là Đại ma vương đưa nốt cuốn còn cho cô.

"Được , về thôi."

Trần Tri Lễ ôm vai cô. Đường Niệm mỗi tay cầm một cuốn sổ nhỏ, cúi đầu say sưa ngắm nghía, dọc đường chẳng thèm ngẩng lên.

Mười lăm phút .

"Vẫn xem đủ ?"

Sợ giật mất, chuông cảnh báo trong lòng Đường Niệm réo ầm ĩ. Động tác của cô vô cùng lưu loát, nhét tọt hai cuốn sổ nhỏ túi quần ôm chặt lấy.

Trần Tri Lễ: "..."

Đường Niệm bộ nghiêm túc : "Em sợ mất nên cứ để em giữ cho an ."

Gậy ông đập lưng ông đây mà.

Trần Tri Lễ tức đến bật . Được , cứ để cô cầm .

Tối nay ngủ nhất là em nên mở một mắt mà canh chừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-65-hop-phap-song-chung-roi.html.]

Không thì nhất định sẽ lén trộm về.

Trở bãi đỗ xe, Trần Tri Lễ vô cùng ga lăng kéo cửa ghế phụ : "Chị Trần, mời lên xe."

Đường Niệm vẫn cứ ôm khư khư cuốn sổ nhỏ, trong lòng nở hoa tưng bừng.

Trời bên ngoài sắp tối, ráng chiều vắt ngang chân trời. Ánh hồng cam của tà dương chiếu rọi lên góc nghiêng thanh tú của đàn ông bên cạnh.

Đi nửa đường, Đường Niệm bỗng nhớ một chuyện tày đình: "Xong , xong , đại nạn lâm đầu, c.h.ế.t chắc !"

Trần Tri Lễ vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi nhận giấy đăng ký kết hôn, miệng còn ngân nga bài "Hôm nay là một ngày vui", ý thức cô đang cái gì.

Anh khẽ nhướng mày: "Anh ?"

"Chuyện tự ý đăng ký kết hôn với gia đình ?"

"Nói ."

"!"

Theo như kinh nghiệm tiểu thuyết từ đến nay của Đường Niệm, con cái trong những gia đình quyền thế thế dường như đều dùng hôn nhân liên minh để củng cố địa vị và tài sản. Đây cũng chính là lý do vì Lý Du Cảnh luôn cho rằng bản vẫn còn cơ hội.

Cho nên trong lòng cô chút thấp thỏm: "Vậy bọn họ đồng ý ?"

"Không ."

"?"

"Anh bảo đăng ký kết hôn xong là cúp máy luôn ."

"..."

Thế của gọi là "thông báo", chứ "hỏi ý kiến" nhé.

Đường Niệm phiền muộn hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ngó ngoài. Trần Tri Lễ nhắc nhở: "Làm gì thế, nguy hiểm lắm đấy."

Đường Niệm thụp , bộ dạng ỉu xìu: "Em đang xem bố vác d.a.o dài bốn mươi mét đuổi tới đây ."

"..."

Trần Tri Lễ bật , đưa tay đỡ lấy cái cái đầu đang gục xuống của cô, hỏi: "Cuối tuần nhé. Ngày mai đưa em về nhà, ?"

"Về nhà?" Hơn nửa khuôn mặt Đường Niệm bàn tay che , chỉ để lộ một con mắt tròn xoe, đen láy như hạt nho, giọng cô rầu rĩ.

"Ừ, nhà ." Trần Tri Lễ đáp.

"Bây giờ chúng chẳng đang về nhà..." Đường Niệm load kịp, một nửa mới phản ứng : "Nhà bố á?"

"Ừ."

"..."

Đường Niệm ngớ , há hốc miệng: "Ra, mắt phụ á?"

Trần Tri Lễ mỉm : "Ừ, về ?"

Đường Niệm im lặng vài giây.

rõ ràng, bọn họ đăng ký kết hôn , việc mắt phụ là chuyện nên sớm chứ nên muộn, càng kéo dài sẽ càng thất lễ.

cô vẫn chút lo lắng. Bởi cô Trần Tri Lễ một gia đình hạnh phúc, gia cảnh sung túc, bố yêu thương . So với , cảnh gia đình cô thực sự phần lép vế: bố mất, bặt vô âm tín, cuộc sống là một mớ hỗn độn. Cô nhiều bậc phụ để ý chuyện . Cô sợ bố cũng sẽ bận lòng vì xuất của cô.

Trần Tri Lễ đại khái thấu sự do dự của cô, liền : "Không , nếu thì bỏ , cũng gấp."

"Không ." Đường Niệm mím khóe môi, vươn thẳng lưng: "Chỉ là... bọn họ khi nào cảm thấy gia cảnh của em , đó thích em ?"

Hồi nhỏ, Đường Niệm luôn cảm thấy gia đình hạnh phúc. Bố là kỹ sư, là giáo viên, cô từng thiếu thốn bất cứ thứ gì về mặt vật chất. Tình cảm của bố cũng , bao giờ cãi vã.

Chỉ là khi lớn lên một chút, cô mới mơ hồ nhận bố giống với phụ nhà . Bọn họ sẽ gọi đối phương là " yêu/em yêu", cũng chuẩn cho những niềm vui bất ngờ trong những ngày lễ, càng nắm tay nũng nịu dựa . Bọn họ lúc nào cũng giữ cách, quá mức khách sáo và xa cách, khách sáo đến mức chẳng giống vợ chồng, mà giống hệt đồng nghiệp.

Đường Niệm vốn tưởng do tính cách của hai , dần dần sẽ . Suy cho cùng, trong mắt cô, bố là một thông minh, đáng tin cậy, còn thì dịu dàng hiền thục, hai đôi đến cơ mà. Cho đến khi bố cô gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, luôn ân cần với chồng và con gái rằng, cuỗm theo bộ tiền trong nhà bỏ .

Cô bàng hoàng như tỉnh giấc mộng, cuối cùng cũng ý thức gia đình chẳng hề hạnh phúc như vẻ bề ngoài. Đó là một gia đình vặn vẹo, lành mạnh. Cô tự nhiên cũng thấy bản xứng với .

Cô rơi một nỗi buồn bã khó tả. đợi cảm xúc lên men, Trần Tri Lễ cho cô một đáp án kiên định: "Không ."

Đường Niệm chớp chớp mắt, gì.

"Mẹ em cũng từng gặp đấy, bà thích em. Còn bố , ông cái gì cũng . Cho nên ở nhà , ai là thích em cả."

Đường Niệm im lặng thêm vài giây.

Cuối cùng, cô nghiêm túc gật đầu, đồng ý cuối tuần sẽ đến thăm nhà .

Chiếc xe rẽ hầm đỗ xe của Vân Thủy Loan. Trần Tri Lễ dừng xe. Đường Niệm quanh thấy ai liền chạy tới dang hai tay với : "Ôm ôm nào."

Trần Tri Lễ bật , khom bế bổng cô lên, thẳng một mạch thang máy.

Đường Niệm vòng tay qua cổ , ngửi mùi hương thoang thoảng vững chãi , cảm thấy tràn ngập cảm giác an .

Những bất an trong lòng nãy giờ cũng theo đó mà tan biến.

Vào đến nhà, Trần Tri Lễ mới thả cô xuống. Cô ghế cong lưng đổi dép lê, còn Trần Tri Lễ thì xuống lầu chuyển hành lý lên giúp cô.

Đường Niệm giày xong liền dạo vài vòng quanh nhà. Mặc dù dạo cô cũng thường xuyên đến Vân Thủy Loan, quen thuộc với kết cấu căn nhà , nhưng bình thường cô chỉ lấy phận khách đến chơi, hôm nay mới coi như là ngày đầu tiên đồng cư theo đúng nghĩa, góc độ nhận căn phòng cũng vì thế mà khác hẳn. Ví dụ như...

Chậu lan điếu để ở đây hợp lý lắm, chỗ nên lắp thêm một cái đèn cây, cả cái điều hòa tủ nữa, nên chuyển góc đằng .

Thế còn Tiểu Tô thì để nhỉ...

Khoét một cái lỗ ngăn kéo nhét Tiểu Tô đó, như bên ngoài sẽ gọn gàng, mắt hơn.

Tiểu Tô: "?"

Tiểu Tô: "Tui ảnh hưởng đến mỹ quan chỗ nào hả, thèm ở trong hộp ."

Đường Niệm tủm tỉm: "Chuyện do cưng quyết định , mới là chủ nhân."

Tiểu Tô: "QwQ!"

Đáng ghét, loài cậy thế bắt nạt AI.

Đường Niệm chắp tay lưng, lượn một vòng phòng khách cứ như lãnh đạo thị sát, đó mới mở cửa phòng ngủ chính. Phòng của Trần Tri Lễ vẫn giống y hệt lúc , tông màu tổng thể thiên về gam tối, ga trải giường và vỏ chăn màu xám đậm trải phẳng phiu vuông vức giường.

Cô kích động nhào tới, quẫy quẫy mặt chăn hệt như một con bạch tuộc. Mùi hương vương chăn cũng giống hệt như , là một loại hương xông cực kỳ thanh mát.

Chỉ là mùi hương tác dụng an thần quá đà.

sấp một lát là bắt đầu thấy buồn ngủ rũ rượi.

Lúc Trần Tri Lễ trở lên thì cô ngủ mất , chỉ là ngủ sâu, thấy tiếng là cô liền tỉnh dậy.

"Anh lên ." Giọng cô mềm mại, dính dính.

"Ừ, mệt ?" Anh cúi hôn khẽ lên trán cô.

Hôm nay cô chuyển nhà đăng ký kết hôn, quả thực là mệt mỏi. Cô gật gật đầu, nắm lấy tay : "Lại còn đói bụng nữa."

"Anh nấu cơm. Em ăn gì?" Trần Tri Lễ hỏi.

"Cá nục đù chiên giòn?"

"Được."

"Uống thêm chút cháo thịt bằm."

"Ừ."

Sau bữa tối, hai cùng siêu thị mua sắm đồ dùng sinh hoạt. Trở về, họ cùng sắp xếp quần áo và vật dụng cá nhân cô mang đến đúng vị trí. Phòng đồ của Trần Tri Lễ vốn dĩ vẫn còn trống, lúc nhường cho cô dùng.

Mặc dù đăng ký kết hôn, hai cũng coi như là vợ chồng son, nhưng cuộc sống chung đối với họ vẻ chẳng gì khác lạ, vẫn bình dị và tẻ nhạt như ngày thường. Tất nhiên là thỉnh thoảng cũng sẽ những lúc ngượng ngùng, ví dụ như lúc tắm xong buổi tối.

Đường Niệm mới qua quầy bar rót xong cốc nước thấy Trần Tri Lễ sải bước dài từ phòng tắm . Anh quấn mỗi chiếc áo choàng tắm, cổ áo hở sâu, lộ vòm n.g.ự.c săn chắc vẫn còn vương những bọt nước nhỏ giọt cứ thế phơi bày ngay mắt cô.

Đệt...

Đây là thứ cô mất tiền mà vẫn xem ?

Mái tóc đàn ông cất công chải chuốt hôm nay cũng ướt sũng, rũ xuống trán, vẫn còn đang nhỏ nước. Anh như ai ở đó, tiến thẳng về phía sô pha, hai chân bắt chéo. Cũng chẳng thèm vội vàng đồ, cứ thế chậm rãi lướt điện thoại.

Đường Niệm nhoài quầy bar, ánh mắt chằm chằm chớp, trong lòng bỗng nhiên ngứa ngáy khó chịu, trêu ghẹo một trận.

"Tri Lễ." Cô gọi .

"Hửm?" Trần Tri Lễ đặt điện thoại xuống, cầm quả quýt bàn ném về phía cô.

Đường Niệm đón lấy, bóc vỏ mút mát tép quýt.

"Dạo em đang học yoga, học một động tác thể giảm bớt mệt mỏi, em dạy cho ?"

Trần Tri Lễ đầy hứng thú sang: "Làm thử một cái xem."

Đường Niệm nhét nốt múi quýt cuối cùng miệng, phủi phủi tay, đó động tác dứt khoát ngay một tư thế trồng cây chuối. Cặp chân dài bao bọc trong chiếc quần bò vạch một hình bán nguyệt giữa trung, dang rộng tạo thành tư thế xoạc dọc hình chữ Nhất, kiên trì giữ vững mười giây đồng hồ.

Trần Tri Lễ: "..."

Đừng chứ, động tác trồng cây chuối xoạc chân chuẩn phết đấy.

Đường Niệm hạ chân xuống, vuốt vuốt tóc, hất hất cằm về phía : "Anh thử một cái ."

Trần Tri Lễ mím môi: "Em chắc chứ."

Đường Niệm chỉ sợ phát hiện tâm tư nhỏ nhen của , vẻ đạo mạo : "Nếu lúc đầu , thì thể bắt đầu từ việc dựa tường tập trồng cây chuối ."

Không ?

Không thể nào.

Trong từ điển của ba chữ " ".

Trần Tri Lễ dậy, sải bước lớn về phía cô.

Trong lòng Đường Niệm mừng như điên. Ấy dà, cá c.ắ.n câu !

Chậc chậc.

Lát nữa cô nhất định mở to con mắt háo sắc của .

Phải ngắm cho thật kỹ!

Chỉ tiếc là Trần Tri Lễ chẳng hề mắc mưu, cũng hề động tác trồng cây chuối. Anh dừng mặt cô, như cô: "Thực cũng cần phiền phức như ."

Đường Niệm: "?"

"Muốn xem thì nhiều cách khác mà."

"..." Đáng ghét, thế mà lộ .

Đường Niệm nuốt nước bọt, đột nhiên một dự cảm chẳng lành.

Bởi vì mỗi cô trêu chọc xong, kết cục đều vô cùng thê thảm, đều "" cho kêu trời trách đất.

Hôm nay... e rằng cũng ngoại lệ.

Chỉ xoay một cái, Đường Niệm đè xuống giường. Hai kề sát một kẽ hở, những phản ứng cơ thể thu hết đáy mắt.

Trần Tri Lễ hôn cô, trong thở nặng nhọc, kề sát tai cô, nhẹ nhàng thở dốc hỏi: "Bảo bối, em từng học yoga đúng ?"

Đường Niệm mơ mơ màng màng đáp , ánh mắt trở nên mê ly. Hồi đại học cô từng tham gia lớp yoga, đó cảm thấy khá thú vị nên vẫn duy trì luyện tập ngắt quãng, cũng để giữ dáng.

"Thế cái tư thế xoạc dọc em thể giữ bao lâu?"

Đường Niệm hiểu tại hỏi như . Cô nghĩ ngợi một lúc thành thật trả lời: "Em , chắc là... khá lâu."

Trần Tri Lễ nở nụ mấy . Bàn tay dời xuống , nắm lấy vòm bàn chân cô, chậm rãi ép ngược lên vai.

"Anh..." Gân cốt chân Đường Niệm kéo căng , mu bàn chân sắp chuột rút đến nơi . Cô nhọc nhằn ngóc đầu lên: "Anh cái gì đấy?"

"Thử xem?"

Đường Niệm dường như ý thức định gì.

"Không , , thử cái ."

...

Con bà nó chứ!

Ồ, và đó cô đành tiếp tục lóc thôi.

"..."

 

 

Loading...