Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 66: Ra mắt phụ huynh
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:17:21
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì Trần Tri Lễ cuối tuần sẽ đưa cô về nhà, nên suốt cả tuần đó, Đường Niệm cứ thấp thỏm yên.
Sau khi ký hợp đồng việc, một thời gian nữa mới đến ngày nhân viên mới nhận việc. Quãng thời gian rảnh rỗi , vốn dĩ cô định du lịch nghiệp cùng Dương Trăn Trăn, nhưng vì chuyện mắt phụ nên đành hủy kèo.
Con một khi rảnh rỗi thì càng dễ suy nghĩ lung tung. Cô luôn cảm thấy bản đủ , ngộ nhỡ bố thích cô, hoặc giả cô thất lễ để ấn tượng thì .
Việc mắt phụ vô hình trung tạo một loại áp lực, thế là Đường Niệm bèn lên mạng, tìm kiếm sự trợ giúp từ các cư dân mạng.
[Cầu cứu, các chị em kinh nghiệm ơi, đầu tiên đến nhà bạn trai, chuẩn những gì, cần chú ý điều gì ?]
Những cư dân mạng nhiệt tình (ăn no rửng mỡ việc gì ) thi để bình luận.
[Chủ đề nhớ tới đầu tiên bạn trai đến nhà . Anh uống say mèm, khoác vai gọi bố là em, hét lớn: "Từ nay về , con gái cũng chính là con gái em!"]
[Haha, lầu vẫn tính là thái quá . Tết đến nhà bạn trai, cực kỳ nhiệt tình lì xì cho . giả vờ rụt rè nhận, giằng co qua hai hiệp, đẩy ngã phịch xuống đất luôn, hahaha!]
……
[Sao lầu là mấy cặp tình nhân trẻ thế. Để kể một câu chuyện từ góc độ nhé. Con trai bảo Tết con dâu sẽ về nhà ăn cơm, kích động chuẩn cả một bàn đồ ăn, còn mua dép lê mới. Con dâu cửa, nhiệt tình lấy dép cho con bé , kết quả là quên cắt chỉ buộc hai chiếc dép với . Con dâu bước một bước ngã sấp mặt ngay tại trận. Giờ nghĩ vẫn thấy hổ.]
Đường Niệm mặt cảm xúc lướt xem hết khu bình luận.
Không chứ, mấy đang cái gì .
Xin ý kiến đàng hoàng, chứ bảo mấy kể chuyện .
Thật sự chẳng đáng tin chút nào.
Tốt nhất vẫn là nên tìm quen để hỏi thì hơn. Suy nghĩ một vòng, đầu cô bỗng lóe lên một tia sáng, nhớ một .
cztT: [Hello, trai đang bận ?]
cztT: [Ra đây nào ~ vẫy vẫy ~ chị đây mua KFC cho cưng nhé ~]
Cách năm phút , Triệu Tri Duật mới trả lời cô.
Triệu Tri Duật: [...]
Triệu Tri Duật: [Cái tên Wechat của cô là cái quỷ gì ?]
cztT: [Thì là nghĩa mặt chữ đó.]
Triệu Tri Duật: [Nghĩa mặt chữ?]
cztT: [Đây là trọng điểm, tìm là để hỏi vài chuyện.]
Triệu Tri Duật: [Chuyện gì?]
cztT: [Là thế ... cuối tuần sẽ cùng trai về nhà chào ba . Muốn hỏi xem bố thích cái gì, để chuẩn .]
Triệu Tri Duật: [Mẹ thích Đấu địa chủ, bố thích Cờ cá ngựa.]
cztT: [...]
Ai thèm hỏi mấy cái cơ chứ.
cztT: [Không sở thích nào... mang tính vật chất hơn một chút ? Ví dụ như thích hút loại t.h.u.ố.c lá nào, hoặc thích ăn cua hoàng đế gì đó?]
Triệu Tri Duật: [Cô chắc là hai họ thiếu mấy thứ đó ?]
Thôi , đúng là thiếu.
thích chơi Đấu địa chủ thì cô ?
Cô thể cứ vác cái mặt đến ăn chực uống chực, lôi kéo bố chơi Đấu địa chủ cả buổi chiều . Vẫn mua chút quà cáp thực tế, ít nhiều gì cũng là tấm lòng.
Đường Niệm vắt óc suy nghĩ, cuối cùng lên Taobao đặt mua một thẻ nạp một trăm triệu Đậu vui vẻ.
Đặt hàng xong, cô cảm thấy gì đó sai sai. Việc gây cái cảm giác kiểu "Cho hai bác một trăm triệu, giao con trai hai bác cho cháu" nhỉ.
Cảm giác sỉ nhục mạnh.
Không , thế là ấn hủy đơn.
Đường Niệm đang cầm điện thoại mải mê suy nghĩ thì đàn ông xuất hiện từ lúc nào phía ôm chầm lấy.
Dạo Trần Tri Lễ khá bận rộn, chuyện tăng ca buổi tối là như cơm bữa. Khó khăn lắm mới hôm tan sớm, vốn định mật với cô một chút, nhưng cô gái của trưng bộ mặt dửng dưng, tâm tư đó, cả ngày cứ ôm khư khư cái điện thoại đang xem cái gì.
Trần Tri Lễ hoài nghi mất một giây xem sức hút của giảm sút . Vừa nghĩ, bàn tay bắt đầu an phận mà nắn bóp vòng eo cô.
"......"
Đường Niệm huých cùi chỏ lưng thúc một cái.
Trần Tri Lễ né, hứng trọn cú huých của cô.
Vòng tay ôm eo cô siết chặt hơn, vùi mặt gáy trắng ngần của cô, cọ cọ.
"Hơi đau đấy."
"?"
Cô còn thèm dùng sức cơ mà.
"Đi ngủ ?" Anh rầu rĩ hỏi.
"Anh ngủ , em chơi thêm lát nữa." Đường Niệm tiếp tục lướt điện thoại, trả lời qua loa.
"Còn lướt đến nghiện ." Trần Tri Lễ lên tiếng kháng nghị, xoay mặt cô , cho cô điện thoại mà ép cô : "Không cho xem nữa, mới kết hôn mấy ngày mà em lạnh nhạt với thế ?"
Đường Niệm liếc một cái, vô cảm thốt câu kinh điển của một tra nữ: "Anh cứ nghĩ thì em cũng hết cách."
Trần Tri Lễ tức đến bật , thò tay xuống cù léc cô.
Đường Niệm vứt điện thoại xuống, cầu xin tha thứ: "Được , ngủ, ngủ ngủ thôi!"
"……"
_
Cuối tuần là một ngày trời quang mây tạnh. Những chậu cây xanh ngoài ban công vươn thư thái, những giọt sương mai trượt dọc theo gân lá thon dài, lấp lánh rực rỡ ánh mặt trời.
Sáng sớm tinh mơ Đường Niệm thức dậy, lục đục loảng xoảng ngoài phòng khách đang gì.
Trần Tri Lễ ngáp ngắn ngáp dài .
Liếc thời gian, mới đến sáu giờ, quá sớm.
Anh từng thấy cô dậy sớm thế bao giờ.
"Cái gì đây?" Trần Tri Lễ bước tới, một đống hộp quà la liệt mặt đất, cô đang cầm dải ruy băng thắt nơ.
"Quà chứ ." Đường Niệm đáp.
Trần Tri Lễ khụy gối xổm xuống, tiện tay cầm một hộp lên. Nhìn thấy dòng chữ giấy gói là Tây Hồ Long Tỉnh, khá bất ngờ: "Em mua cái ?"
Đường Niệm vươn vai thư giãn gân cốt: "Là cô em gửi cho đấy. Em đến nhà thì nên mang quà gì. Nhớ nhà em gần núi Sư Phong, nên em nhờ cô gửi một ít lên. Trà mới hái đợt tháng ba năm nay, mới xong, hương vị ngon, hy vọng hai bác sẽ thích."
Danh thiên hạ nhắc tới Long Tỉnh, tuyệt phẩm Long Tỉnh ở Sư Phong.
Long Tỉnh Sư Phong coi là loại Tây Hồ Long Tỉnh thượng hạng nhất, đây chính là lễ vật cấp bậc quốc yến. Có thể thấy cô thực sự coi trọng buổi mắt .
Thực trong lòng Trần Tri Lễ chút cảm động. Lễ nhẹ nhưng tình nghĩa nặng: "Thực em cần mang quà cáp gì ."
Đường Niệm: "Thế . Em hai bác chẳng thiếu thứ gì, nhưng tay thì thất lễ lắm, đây là tấm lòng của em mà."
Đã như , tự nhiên cũng thể thêm gì nữa.
Trần Tri Lễ giúp cô cất mấy hộp quà gói ghém cẩn thận túi xách. Ăn xong bữa sáng, lề mề ở nhà thêm một lát, hai mới xách đồ ngoài.
Nhà họ Trần trong một khu đại viện thuộc khu đất vàng ở khu Tây, thành phố An Kinh. Hệ thống an ninh của đại viện vô cùng nghiêm ngặt, mỗi ngày đều cảnh vệ túc trực và tuần tra. Đa những sinh sống ở đây đều là cán bộ công chức trung ương, thậm chí còn ít vị từng đến chức Phó Thủ tướng.
Vị cảnh vệ gác lẽ quen Trần Tri Lễ. Xe chạy tới liền cho qua thẳng mà cần đăng ký. Chiếc xe chạy phía thì suôn sẻ như , cảnh vệ chặn tra hỏi hồi lâu.
Đường Niệm chợt dâng lên cảm giác nơm nớp lo sợ như dân đen tiến cung.
Dì Triệu thì vẫn , cô từng gặp qua , dì dễ chuyện thú vị. đối với bố Trần, cô thực sự cảm thấy thấp thỏm. Suy cho cùng, hồi học mỗi gọi lên văn phòng gặp chủ nhiệm ban là cô sợ nơm nớp hồi lâu, huống hồ gì bây giờ gặp nhân vật cỡ như bố Trần. Lát nữa khi cô căng thẳng đến mức lắp bắp cũng nên.
Trần Tri Lễ sự căng thẳng của cô. Anh đưa tay , bao trọn lấy đôi bàn tay đang nắm chặt đến trắng bệch đặt đùi cô, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng căng thẳng, chuyện đây."
Lời tuy , nhưng Đường Niệm vẫn cứ hồi hộp. Cô gạt tấm gương ghế phụ xuống, cẩn thận kiểm tra lớp trang điểm của một lượt.
"Em gì thế?" Trần Tri Lễ hỏi.
Đường Niệm hất tấm gương lên, chút rầu rĩ: "Anh xem, lát nữa bước cửa em nên bước chân trái chân ?"
Trần Tri Lễ cảm thấy dáng vẻ xoắn xuýt của cô chút đáng yêu: "Lát nữa em nhảy cương thi tưng tưng cũng ."
Đường Niệm: "..."
Thế thì... lịch sự cho lắm nhỉ.
Đỗ xe xong, Trần Tri Lễ dẫn Đường Niệm xách theo quà cáp lên lầu. Càng đến gần chiến trường, cô càng trở nên nhát cáy. Hết đòi uống nước, đòi vệ sinh. Trơ mắt con trong thang máy cứ nhích lên từng tầng, cô bèn tính bài bôi mỡ chân định chuồn êm.
"Thôi thôi bỏ , để em đến chào họ. Hôm nay cứ về một nhé."
Trần Tri Lễ bước nhanh hai ba bước, dang tay chặn cửa thang máy: "Định lính đào ngũ ?"
"Không , em chuyện gấp."
"Chuyện gì gấp?"
"Em đ.á.n.h xếp hạng Vương Giả Vinh Diệu, hôm nay reset rank , đ.á.n.h là rớt đấy."
Trần Tri Lễ hỏi: "Em rank gì ?"
Đường Niệm lục lọi trí nhớ một lúc: "Đồng kiên cường."
"……"
Thế thì em còn rớt nữa hả trời!
"Lý do chính đáng, bác bỏ."
Trần đại ma vương vô tình cự tuyệt. Đường Niệm dở dở , thì chạy, tiếc là chạy mấy bước tóm cổ xách về.
Sau khi bấm chuông cửa, Trần Tri Lễ một tay xốc eo cô lên, tay xách hộp quà, đợi cửa.
"Rụt cổ cũng c.h.ế.t mà vươn cổ cũng c.h.ế.t, dứt khoát một d.a.o ." Trần Tri Lễ thong thả .
Đường Niệm phản bác: " mà c.h.ế.t sớm và c.h.ế.t muộn vẫn sự khác biệt chứ."
Trần Tri Lễ: "Yên tâm, c.h.ế.t , cửa là ngay."
Đường Niệm: "Biết cái gì cơ?"
Đương nhiên là còn căng thẳng hơn cả em. , vẻ mặt cứ bình chân như vại. Dáng vẻ của càng Đường Niệm thêm phần hồi hộp.
Đường Niệm xách bổng cả lên, chân chạm đất. Cô hung hăng đạp đạp chân hai cái nhưng vẫn chẳng tới .
A a a, đàn ông ch.ó cao như thế để gì cơ chứ!
Dì Lưu, giúp việc trong nhà, tiếng chuông cửa liền vội vàng chạy mở. Nhìn thấy hai , gương mặt dì ngập tràn niềm vui vẻ bất ngờ: "A Lễ về đấy , mau mau ."
Lúc , Trần Tri Lễ mới chịu thả Đường Niệm xuống, bảo cô , nhưng cô chịu, cứ thu nấp lưng như cái đuôi nhỏ.
Trần Tri Lễ định thô bạo túm lấy cô lôi thì từ trong nhà tiếng vọng : "Là Tiểu Đường đến đấy ?"
Dì Lưu vọng : " , cả hai đứa đều đến ."
"Ây da, đến sớm thế cơ chứ, còn trang điểm xong nữa. Đợi chút nhé, chị cứ bảo hai đứa chơi một lát , gọt ít trái cây . Lão Trần, ông mau lên xem nào, Tiểu Đường đến đấy, đừng kén chọn nữa."
Đường Niệm: "……"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-66-ra-mat-phu-huynh.html.]
Dì Lưu tủm tỉm mời cô sô pha , khẽ nhỏ: "Ông bà chủ từ sáng tinh mơ rục rịch chuẩn ."
Đường Niệm ngẩn : "Chuẩn gì cơ ạ?"
"Thì nguyên liệu nấu ăn , hoa quả, nước trái cây. Ồ, trong nhà còn tổng vệ sinh một trận cơ, trong trong ngoài ngoài đều thu xếp thỏa cả ."
Ơ .
Hình như gì đó khác so với tưởng tượng của cô.
Cô ngẩng đầu thoáng qua Trần Tri Lễ.
Anh thì vẫn ung dung tự tại, mặt rõ dòng chữ "Anh mà".
Cách bài trí nhà họ Trần thiên về phong cách Trung Hoa, tông màu chủ đạo đều là những gam màu đất trầm tĩnh. Trên lớp giấy dán tường dọc hành lang treo mấy bức tranh thủy mặc đan thanh. Đồ nội thất trong phòng khách cũng từ gỗ lim nguyên khối, cổ điển trang nhã.
Đến lúc , Đường Niệm còn thấy quá căng thẳng nữa. Chuyện cũng giống hệt như lúc thi, thời khắc thấp thỏm nhất chính là lúc đợi cửa, đến lúc bước phòng thi thật thì lòng tự nhiên bình tĩnh .
Ngồi chờ chừng mười lăm phút thì Triệu Thục Lan mới từ trong phòng đồ bước . Hôm nay bà trang điểm vô cùng rạng rỡ, ăn mặc toát lên vẻ quý phái. Người đàn ông bên cạnh càng trịnh trọng hơn. Ông khoác bộ âu phục phẳng phiu, thắt cà vạt chỉnh tề, khuôn mặt toát lên vẻ uy nghiêm nhưng nở một nụ ấm áp vặn.
Đường Niệm vội vàng bật dậy, ngoan ngoãn cúi chào: "Cháu chào hai bác ạ."
Triệu Thục Lan vốn cô từ . Vừa bước tới, bà nhiệt tình nắm lấy tay cô: "Ây da, vẫn còn gọi là bác thế?"
"Cháu..."
Nói mới nhớ, hai bọn họ bây giờ đăng ký kết hôn . Tuy rằng là chuyện tiền trảm hậu tấu, nhưng phương diện pháp luật thì là vợ chồng hợp pháp. Về mặt lý thuyết thì đúng là gọi là bố , nhưng đột ngột thế cô chút ngượng ngùng gọi thành tiếng .
Triệu Thục Lan vẫn đang mang vẻ mặt đầy mong đợi cô.
Xuyên suốt cả quá trình, ước chừng chỉ dì Lưu và Trần Tri Lễ là thả lỏng nhất. Anh dựa lưng thành sô pha, cất giọng giải vây cho cô: "Con vất vả lắm mới đưa về đây, đừng sợ chạy mất đấy."
"Hahaha, , cứ từ từ, nhà cũng vội." Triệu Thục Lan kéo cô cùng xuống sô pha: "Tiểu Đường nghiệp đúng con?"
"Vâng ạ, tuần cháu bảo vệ khóa luận xong."
"Giỏi quá ."
Đường Niệm khen mà sợ hãi: "Dạ ạ, bác mới là giỏi, bác thi đỗ cả cao học luôn ."
"Bằng thạc sĩ của bác giá trị gì mấy , giống như dân bách khoa của bọn con. Bác cũng chẳng áp lực nghiên cứu khoa học, chỉ lên lớp giảng, rảnh thì dạo phố với mấy bạn trẻ, lười biếng xả đôi chút, ngày tháng trôi qua nhẹ nhàng lắm."
Nói đến đây, Trần Đắc Tiến khẽ hắng giọng một tiếng "khụ", nét mặt thoạt vẻ vui cho lắm: "Đừng mấy chuyện với bọn trẻ. Bà bề thì gương, suốt ngày lôi ba cái chuyện lười biếng ỷ , thật chẳng ."
"Ô , ai đó đúng là mắc bệnh thích thầy khác. Dạy dỗ con trai thì tính, con dâu còn bước qua cửa mà ông vẻ đây . Tiểu Đường đừng thèm ông ."
Lời chẳng nể nang chút nào. Mặt mũi Trần Đắc Tiến tối sầm , lén kéo kéo vạt áo bà: "Bà chừa cho chút thể diện chứ."
Triệu Thục Lan phớt lờ ông, ánh mắt lẳng lặng quan sát cô gái nhỏ mặt. Trần Tri Lễ dặn dò từ , thế nên bà hỏi han quá sâu chuyện gia đình và bố cô, chỉ lân la hỏi chuyện dự định khi nghiệp, sinh hoạt thường ngày thời còn học nghiên cứu sinh của cô.
Chuyện phiếm một hồi, chủ đề câu chuyện dần chuyển hướng sang hôn lễ của hai : "Khách sạn để tổ chức hôn lễ, nhẫn cưới, cả váy cưới các thứ nữa, mấy đứa chọn xong hết ?"
Đường Niệm "A" một tiếng, khuôn mặt ửng hồng: "Vẫn ạ."
"Vẫn gấp ạ." Câu là do Trần Tri Lễ đỡ lời.
"Sao gấp. Mấy hôm xem bói, tháng Tám năm nay một ngày hoàng đạo cực . Hai đứa xem thể dứt khoát đám cưới ngày đó luôn ."
Bây giờ là cuối tháng Sáu , cách tháng Tám còn chẳng bao ngày.
Cô cảm giác kể từ khi nghiệp, chuyện dường như ấn nút tua nhanh.
Cô còn kịp thích ứng với phận gia đình, bây giờ giục cưới .
Trần Tri Lễ : "Cứ từ từ mà chuẩn , ngày chỉ một ngày. Sang tuần cô , vẫn còn dành một thời gian để quen với công việc, mấy chuyện cứ dời tính ."
Anh tới nước , Triệu Thục Lan tự nhiên cũng thể cứ bắt ép nể mặt con: "Được , các con cần chuẩn gì thì cứ mạnh dạn bảo . Từ lâu mong mỏi tổ chức một đám cưới lãng mạn như cổ tích, nay thì cuối cùng cũng sắp cơ hội ."
Đường Niệm mỉm .
Đến lúc đó nhất định sẽ nhờ bác chủ trì.
Lúc dọn cơm lên bàn thì câu chuyện xoay quanh những điều vụn vặt thường ngày. Triệu Thục Lan vô cùng nhiệt tình, bà là hoạt ngôn nên bầu khí chẳng mấy khi trầm xuống. Ngược , bố của Trần Tri Lễ thì phần kiệm lời hơn. Hơn nữa, kể từ lúc mới gặp, ánh mắt ông thi thoảng cứ dán chặt lên mặt cô, đôi lúc tỏ vẻ như thôi, khiến cô đến mức gai ốc nổi rần rần.
Lẽ nào ông đang điểm gì lòng về cô chăng?
Đường Niệm cũng dám hỏi thẳng, bèn chủ động tìm chủ đề bắt chuyện để dò xét thái độ: "Bác trai, cháu A Lễ bác thích uống , nên cháu nhờ cô cháu gửi lên một ít đặc sản quê hương, là Long Tỉnh Sư Phong ạ."
Vừa đến hai tiếng "Sư Phong", đồng t.ử của Trần Đắc Tiến khẽ co : "Quê cháu ở gần núi Sư Phong ?"
"Dạ , cũng khá gần ạ. Đứng tầng còn thấy cả Tây Hồ nữa."
Trần Đắc Tiến ậm ừ một tiếng, do dự hồi lâu mới cất lời hỏi: "Chuyện là thế Tiểu Đường, bác một việc hỏi cháu, tiện ."
Đường Niệm lập tức thẳng lưng, mang theo thái độ nghiêm túc y hệt như lúc chuẩn phòng thi, ngoan ngoãn đáp: "Dạ bác cứ hỏi ạ."
"Cháu họ Đường, là vùng Tây Hồ, cháu Đường Ngân Uyển ?"
Đường Niệm ngớ , cực kỳ kinh ngạc việc một nhân vật tầm cỡ như bố của Trần Tri Lễ mà quen Đường Ngân Uyển: "Dạ, đó là cô của cháu ạ."
"Ra là , thảo nào hai giống đến thế. Cháu và bà hồi trẻ quả thực là giống hệt như đúc, cháu bước cửa là bác chú ý đến ."
Triệu Thục Lan nghiêng đầu thắc mắc: "Đường Ngân Uyển là ai thế?"
"Bà ." Trần Đắc Tiến đáp: "Là một bạn học hồi đại học của . Sau khi nghiệp cũng từng việc chung cơ quan mấy năm. Chẳng qua nhiều năm lắm còn liên lạc." Nói đoạn, ông sang hỏi Đường Niệm: "Dạo bà vẫn khỏe chứ?"
Đường Niệm: "Vâng, cô vẫn khỏe ạ, Long Tỉnh Sư Phong cũng chính là do cô cháu gửi lên đấy ạ."
"Bà ở Kinh Bắc nữa ?"
"Dạ, từ lúc nghỉ hưu cô dọn về quê ở ."
"Vậy cháu thể cho bác xin cách thức liên lạc với bà ?"
Đường Niệm nhất thời trả lời , sững sờ ngẩn một lúc lâu.
Trần Đắc Tiến là nhân vật cộm cán cỡ nào cơ chứ, thấu sự băn khoăn của cô. Ông bèn : "Là bác đường đột quá. Không , lát nữa bác sẽ để điện thoại cho cháu, cháu về hỏi thử cô cháu , nếu bà thấy tiện thì cứ liên lạc cho bác."
Đường Niệm đáp lời "Vâng ạ".
Bản cô cũng dám chắc Trần Đắc Tiến và cô của rốt cuộc mối quan hệ gì. Cô cũng suy diễn quá nhiều. Có khi hai bọn họ thực sự chỉ là bạn bè bình thường thôi. Suy cho cùng, ông thể ngang nhiên nhắc đến cô của cô ngay bàn ăn, mặt cả vợ và con trai, thì giữa bọn họ thể khúc mắc gì .
cô thể nghĩ lệch . Bởi vì ngẫm nghĩ cho thật kỹ, bố Trần và chồng của cô mà bố cô thỉnh thoảng vẫn nhắc đến quả thật là quá nhiều điểm tương đồng.
Cả hai đều là bạn học đại học, là bản địa, cùng việc trong cơ quan cấp cơ sở. Sau đó quen con gái của một vị lãnh đạo cấp cao, từ đó mà từng bước thăng quan tiến chức, chễm chệ vị trí cao.
Hồi còn học cấp ba, Đường Niệm từng bàn tán về ông ngoại của Trần Tri Lễ. Đó là một vị tướng quân với chiến công hiển hách. Nếu thì dì Triệu đúng là thể xem như là...
Tự dưng cô cảm thấy sống lưng lạnh toát, cổ họng như nhét một cục bông gòn, nuốt trôi mà nhổ cũng .
Ánh mắt Triệu Thục Lan cứ lượn lờ quét qua quét khuôn mặt hai bọn họ. Đã một khoảnh khắc Đường Niệm gần như tưởng tượng rằng suy nghĩ trong lòng đều bà thấu, cô vội vàng cúi gằm mặt xuống lùa cơm.
rốt cuộc, bà vẫn chẳng hề gặng hỏi nửa câu, vẫn cứ giữ nguyên nụ tủm tỉm, gắp đồ ăn cho cô rôm rả chuyện phiếm.
Trên đường về, cô rõ ràng là cứ mãi lơ đễnh, ánh mắt trống rỗng dán chặt về phía , đờ đẫn mất tiêu cự. Tận đến khi xe lái hẳn hầm đỗ xe, Đường Niệm vẫn hồn.
Trần Tri Lễ khẽ búng tay cái "tách" ngay mặt cô: "Lại mải nghĩ gì thế?"
Đường Niệm mím chặt môi, thanh âm bất an trong lòng ngày một lớn dần. Cuối cùng, cô cũng chịu ngẩng đầu lên: "Lệ Chi, bố quen với cô của em lắm hả?"
Trần Tri Lễ lắc đầu: "Anh cũng là đầu tiên ông nhắc tới, chắc chỉ là bạn học bình thường thôi, thế?"
tại bạn học bình thường, bao nhiêu năm liên lạc mà nay ông vội vã đòi liên lạc như chứ.
Hơn nữa, lúc đề cập đến cô, cảm xúc của bố Trần rõ ràng là chút biến động.
Chuyện bảo suy nghĩ sâu xa mà .
"Vậy..." Đường Niệm ấp úng hỏi: "Trước đây bố bao giờ kể cho chuyện ngày xưa hai quen như thế nào ?"
"Có chứ, suốt ngày nhai nhai . Bà bảo bố vì theo đuổi bà mà đủ chiêu trò, vất vả bao lâu mới cưa đổ . theo ý của thì vẻ như mới là để ý bố . Hồi trẻ ông trai ngời ngời, xung quanh lúc nào chẳng vây quanh mấy cô gái nhỏ. Có một cô ngày nào cũng mang cơm đến cho ông , thế là ăn giấm chua, còn tìm đến dọa dẫm , ép khó mà lui."
Đường Niệm càng nghĩ càng thấy : "Thực sự là mấy cô gái nhỏ theo đuổi ông ? Chứ là..."
"Không là cái gì cơ?" Trần Tri Lễ ngơ ngác hiểu ý.
Là cái gì cơ!
Hầy.
Là kết hôn mất chứ ...
mà bắt cô mở miệng thế nào đây. Huống hồ gì cô cũng dám chắc chắn trăm phần trăm. Không thể chẳng bằng cớ gì mà cứ đổ oan cho khác .
"Không gì, em chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Trần Tri Lễ "Ồ" một tiếng, cũng gặng hỏi thêm. Đậu xe cẩn thận xong xuôi, liền cùng cô về nhà.
Đường Niệm lo sốt vó, cả đêm chợp mắt nổi. Cô cứ trằn trọc lật qua lật , càng nghĩ càng cảm thấy tám chín phần mười chuyện là sự thật. Nửa đêm nửa hôm, cô lồm cồm bò dậy, len lén chạy ban công gọi điện thoại cho Đường Ngân Uyển.
Đường Ngân Uyển vốn say giấc nồng thì cô đ.á.n.h thức. Giọng bà vẫn còn mờ mịt, ngái ngủ: "Sao nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại thế ?"
"Cô ơi, cháu việc hỏi cô." Cô lấy tay che mic thoại, hạ thấp giọng thì thào: "Cô Trần Đắc Tiến ạ?"
Đầu dây bên rõ ràng là khựng một nhịp: "Sao cháu ông ?"
Đường Niệm: "Đó là bố của Trần Tri Lễ ạ."
Đường Ngân Uyển: "Thì là thế, thế giới đúng là nhỏ thật."
Đường Niệm: "Ông thấy cháu giống với cô lúc còn trẻ, cùng họ Đường nên mới nhắc hỏi về cô đấy ạ."
Đường Ngân Uyển dường như phản ứng gì quá đặc biệt: "Ồ, chỉ là bạn học hồi đại học, bạn bè quen lúc còn trẻ mà thôi, nhắc thì cứ nhắc ."
Đường Niệm: "Ông còn xin cháu liên lạc của cô, cháu nên cho ạ?"
"Đừng cho!" Đường Ngân Uyển lập tức cắt ngang lời cô: "Đừng đưa cho ông ."
"Sao thế ạ, chỉ là bạn học bình thường thôi ?"
"Cháu cần bận tâm. Nếu cháu vẫn còn tiếp tục ở bên cạnh Tiểu Trần, thì tuyệt đối đừng tiết lộ bất kỳ thông tin nào của cô ngoài."
"……"
Trái tim Đường Niệm nháy mắt lạnh toát mất một nửa.
Thế là ý gì, cô đây là ngầm thừa nhận ?
Chẳng lẽ cái thứ kịch bản cẩu huyết sắp giáng thẳng xuống đầu cô ?
_
Trần Tri Lễ tỉnh giấc thấy Đường Niệm tựa ở đầu giường lén lút lau nước mắt. Quầng thâm mắt của cô đen kịt hệt như gấu trúc. Vừa thấy tỉnh , cô liền vội vã kéo chăn trùm kín mít qua đỉnh đầu.
Trần Tri Lễ giật nảy : "Sao thế, em gặp ác mộng ?"
Đường Niệm giấu trong chăn lắc đầu quầy quậy, càng nghĩ càng cảm thấy uất ức.
Càng nghĩ càng thấy mà thê thảm.
Kiếp rốt cuộc cô gây nên nghiệp chướng tày trời gì mà để kiếp vướng cái mớ bòng bong thế cơ chứ!
"Hay là tối qua bố lỡ lời gì ?"
Trần Tri Lễ sớm nhận từ lúc ở nhà về cô chút khác thường, nhưng ngày hôm nay cũng xảy chuyện gì to tát , bố cũng hề đề cập tới cảnh gia đình giống như điều cô vẫn luôn canh cánh trong lòng.
"Không ." Đường Niệm c.ắ.n môi đáp.
"Vậy rốt cuộc là ." Trần Tri Lễ ôm chặt cô qua lớp chăn dày, an ủi cô mà chẳng thế nào: "Nói cho , ?"
"Làm bây giờ hả , nếu chúng biến thành Romeo và Juliet, thì kết cục của hai cũng bết bát y hệt ."
"……"