Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 67: Em là sự ưu tiên hàng đầu của anh

Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:17:22
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Romeo và Juliet.

Một bi kịch tình yêu mang lưng mối thù gia tộc.

Hóa là nửa đêm xem truyện bi đát nên . Trần Tri Lễ cảm thấy dáng vẻ nhạy cảm của cô cũng thật đáng yêu, bèn xích gần ôm lấy eo cô: "Không , đó chỉ là xung đột kịch bản thôi, chúng sẽ gặp chuyện như ."

mà gặp đó thôi.

Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, mà cuộc sống càng cẩu huyết hơn.

Đường Niệm vùi mặt trong chăn, đến mức hai mắt sưng húp mở nổi: "Nếu chia tay với em thì cho em , bạo lực lạnh đấy."

Trần Tri Lễ cách lớp chăn ôm chặt lấy cô: "Tại chia tay với em, vất vả lắm mới theo đuổi cơ mà."

"Đợi đến lúc đó sẽ ."

Trần Tri Lễ vẫn cứ mờ mịt hiểu gì: "Anh cái gì cơ?"

"Hu hu hu hu..."

"?"

Dáng vẻ thoạt giống như câu chuyện cho cảm động mà , giống như đang tự trải qua chuyện gì đó buồn bã hơn.

Trần Tri Lễ nắm lấy một góc chăn dùng sức kéo , cô gái bên trong hệt như con ốc sên lột mất vỏ, đôi môi run rẩy, cả cuộn tròn thành một cục, trông vô cùng đáng thương.

Trái tim Trần Tri Lễ bỗng nhói lên một cái: "Gặp chuyện gì , xem nào."

"Không thể ."

"Tại ?"

"Nói thì nhà sẽ tan nát mất."

"Nhà tan nát á? Bố lén tìm gặp em ? Nói những lời với em ?"

Mặc dù Trần Tri Lễ cảm thấy chuyện thể nào xảy , thích cô, còn bố lúc theo đuổi cũng từng trải qua sự phản đối từ gia đình ông ngoại, càng khả năng can thiệp chuyện tình cảm của con cái, nhưng lúc cũng chẳng nghĩ nguyên nhân nào khác.

"Không ."

"Vậy rốt cuộc là ?"

Anh thực sự đoán , rõ ràng tối qua vẫn còn êm , ngủ một giấc dậy biến thành một cây cải bắp nhỏ đáng thương sụt sùi lóc .

Đường Niệm nghẹn ngào: "Là nhà em và nhà mối thù truyền kiếp."

"..."

Thù... truyền kiếp là ý gì.

Thù qua một đêm ?

"Rồi nữa?" Tư duy của cô gái Đường Niệm nhảy cóc, thực sự đoán câu tiếp theo cô sẽ gì, cũng lười phiền lòng vắt óc suy đoán, hơn nữa đoán cũng chẳng trúng.

"Chúng thể ở bên ." Đường Niệm .

Trần Tri Lễ thực sự gấp buồn : "Vậy thì bây giờ, em ngủ riêng giường với ?"

"Không ngủ riêng." Đường Niệm tủi lưng về phía , tay thò xuống gối lấy hai cuốn sổ đăng ký kết hôn đang đè bên : "Anh xem... nếu lúc nào rảnh rỗi, chúng ly hôn nhé..."

Gương mặt nãy giờ vẫn đang mỉm của Trần Tri Lễ cuối cùng cũng lạnh xuống, hai cuốn sổ đăng ký kết hôn cũng rút : "Trò đùa vui chút nào ."

"Không đùa mà..." Đường Niệm vẫn đang , lời còn dứt nắm lấy cổ tay kéo tuột xuống, bóp cằm hôn tới tấp, nước mắt vỡ vụn hòa tan giữa môi răng hai .

"Tuy em , nhưng ly hôn là chuyện thể nào."

Không ly hôn !

Đường Niệm thở gấp, mặt cũng đỏ bừng lên.

"Em đúng là cách cứa tim khác đấy." Trần Tri Lễ hung hăng c.ắ.n một cái lên môi cô: "Tám năm vẫn đủ, còn hành hạ tiếp đúng ?"

Đường Niệm tủi tột độ, hôn đến mức thở dốc: "Không , chỉ ở bên cạnh em lúc thôi, đợi khi sự thật thì sẽ nữa..."

Lại là sự thật, rốt cuộc là sự thật gì thể khiến cô đòi ly hôn chứ.

Không đúng .

Được, cách ép cô mở miệng.

Trần Tri Lễ hết sạch kiên nhẫn, xoay bả vai cô cho ngay ngắn, dứt khoát lột bỏ bộ đồ ngủ của cô, làn da mỏng manh tiếp xúc với khí khiến cô nhịn mà rùng co rúm .

Đôi mắt đỏ hoe của cô tràn ngập sự kinh ngạc, vội đưa tay che ngực: "Anh... định gì?"

"Anh thấy em đúng là nợ đòn , hỏi cũng chịu , còn đòi ly hôn? Anh thấy em là ..."

Trần Tri Lễ c.h.ử.i thề một câu, cúi tiếp tục hôn cô. Lực đạo của lớn, giống như đang thực sự tức giận. Đường Niệm c.ắ.n đau, kêu nhẹ một chút, chịu, thở cũng dần trở nên hỗn loạn: "Còn đòi ly hôn nữa ?"

"Không... đòi nữa!"

Đường Niệm bắt đầu .

Chỉ là cách giống với lúc nãy, tiếng nức nở ư ử như mèo con, cào tim ngứa ngáy khó nhịn.

"Bây giờ ?" Trần Tri Lễ hỏi,

Đường Niệm c.ắ.n môi, chịu mở miệng. Trần Tri Lễ tiếp tục: "Ồ, vẫn đúng , vẫn !" Anh tăng thêm sức lực. Đường Niệm dằn vặt đến mức hết cách, lóc cầu xin tha thứ: "Em , đừng... em mà..."

"Nói ." Trần Tri Lễ cuối cùng cũng dịu , hôn lên dái tai cô, giọng cũng bình tĩnh hơn: "Anh đang đây."

"Nói bây giờ luôn á?"

"Ừ, bây giờ."

"Bây giờ... kiểu gì... hả ?"

"Sao bây giờ , bịt miệng em ."

"!"

Anh là đồ biến thái . Đường Niệm bắt đầu giãy giụa, giãy giụa đến cuối cùng c.ắ.n , cuối cùng vẫn là Trần Tri Lễ thỏa hiệp, buông cô .

"Được , trêu em nữa, bây giờ ."

Đường Niệm mếu máo, túm lấy góc chăn che cơ thể , bắt đầu rối rắm. Cô cảm thấy đây là chuyện trọng đại, Trần Tri Lễ chắc chắn , dì Triệu thể cũng lừa gạt giấu giếm, nếu như thì chẳng sẽ...

"Lại định chơi đấy ?"

"Không , em... ."

"Bố hình như... thể... lẽ..." Đường Niệm do dự hồi lâu, mới gian nan thốt từng chữ: "Là chồng cũ của cô em."

"..." Trần Tri Lễ.

Chuyện tày đình như xong, sắc mặt Trần Tri Lễ thế mà chẳng đổi mảy may, thậm chí còn toát lên vẻ nhẹ nhõm như chuyện chẳng liên quan gì đến : "Ý của em là bố lấy vợ hai á?"

Đường Niệm gật gật đầu, sợ nổi giận, ánh mắt chút căng thẳng .

"Cô em với em như ?"

"Thế thì , là tự em đoán ."

"Vậy thì em đoán đúng là..." Trần Tri Lễ nhướng mày: "Chẳng chuẩn chút nào."

"Em là nhất thời thể chấp nhận ."

"Anh chấp nhận cái rắm ." Trần Tri Lễ cạn lời: "Bảo ông từng g.i.ế.c xác suất còn cao hơn là ông lấy vợ hai đấy."

Đường Niệm: "..."

Trần Tri Lễ sự giải thích của lúc là bằng thừa, hơn nữa thực sự cũng rõ chuyện giữa bố và Đường Ngân Uyển. tự nhận thức nhân phẩm của bố ; một đường thấy ai vứt rác bừa bãi cũng tiến lên giáo huấn một chập thì thể cái chuyện trái với luân thường đạo lý .

Anh cúi nhặt quần áo đất lên mặc , lấy điện thoại xin nghỉ một ngày, đó với Đường Niệm: "Hôm nay em hết, tối nay về sẽ giải thích chuyện với em. Nói tóm thể nào như em nghĩ , ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-67-em-la-su-uu-tien-hang-dau-cua-anh.html.]

" chiều nay em hẹn Trăn Trăn dạo phố ."

"Hủy kèo ."

"Tại chứ, đến Trăn Trăn cũng gặp ?"

"Cô bạn đó của em mạch não cũng chẳng giống bình thường , ai tiêm nhiễm đầu em mớ bòng bong gì nữa."

"..."

Để tránh việc cô lên mạng tìm kiếm mấy tin tức xã hội tương tự, khi , Trần Tri Lễ còn tịch thu luôn điện thoại và máy tính của cô.

Trần Tri Lễ cả ngày, Đường Niệm điện thoại cũng chẳng máy tính, đành ngoài phòng khách xem Pokémon, thuận tiện tám nhảm với Tiểu Tô.

Cô vẫn nhịn mà suy nghĩ m.ô.n.g lung, một bên kỳ vọng chuyện sự thật, một bên nghĩ lỡ như là thật thì . Suy cho cùng, vận may của cô nay vốn dĩ cho lắm, gặp chuyện thế dường như cũng là lẽ bình thường.

Đường Niệm trong lòng cứ thấp thỏm cả một ngày trời.

Cho đến tận chập tối, Trần Tri Lễ mới trở về.

Ngày hôm nay giải quyết ít việc. Không chỉ về hỏi Trần Đắc Tiến, để cho độ chân thực và đáng tin cậy cao hơn, còn hỏi dò một vòng các chú bác từng là bạn học đại học của bố, thậm chí còn lật tìm hồ sơ học bạ năm xưa.

Chuyện đương nhiên chỉ là hiểu lầm. Trần Đắc Tiến và chồng cũ của Đường Ngân Uyển là bạn từ nhỏ, còn Trần Đắc Tiến với cô là bạn học cùng lớp. Cậu bạn ngay ngày đầu đến trường báo danh trúng tiếng sét ái tình với Đường Ngân Uyển. Thời bấy giờ thông tin liên lạc thuận tiện, nam nữ thanh niên qua đều dựa việc thư tay.

Cậu bạn nhiều nhờ Trần Đắc Tiến đưa thư tình, chuyển lời... Thực bạn đó tài, Đường Ngân Uyển chuộng kiểu văn chương lãng mạn trăng hoa tuyết nguyệt , qua vài , hai cứ thế thuận lợi bước con đường yêu đương.

Sau khi nghiệp đại học, bạn phân công một công việc cho lắm, ông vẫn luôn xin thuyên chuyển. Về , cuối cùng ông cũng quen với một vị quý nhân, thuận lợi chuyển tới một cơ quan trọng yếu, đó quen với con gái của vị quý nhân nọ.

Những chuyện xảy tiếp theo đó thì đại khái cũng đều cả .

Trần Đắc Tiến vốn là quan điểm đạo đức mạnh mẽ, thể dung túng cho những hành vi suy đồi đạo đức của khác. Chuyện bạn bỏ vợ bỏ con khiến ông vô cùng day dứt bứt rứt, ông cảm thấy bản cũng gánh một phần trách nhiệm.

Nếu như sự giúp đỡ của ông, Đường Ngân Uyển thể nào quen bạn của .

ông vẫn luôn ôm trong lòng sự áy náy, nhưng chẳng thể . Ông nhiều chìa tay giúp đỡ Đường Ngân Uyển, chỉ là Đường Ngân Uyển gặp bất kỳ ai dính dáng tới bất kỳ chuyện gì liên quan đến chồng cũ, dứt khoát cắt đứt liên lạc.

Cứ thế chớp mắt qua hơn hai mươi năm.

Lần đầu tiên Trần Đắc Tiến thấy Đường Niệm, dường như ông ngược thời gian trở về cái ngày báo danh nhập học năm nào. Cô gái phương Nam thanh tú, sở hữu đôi mắt to tròn, đen láy như hạt nho; lúc lên tựa như đóa hoa mùa đông, thanh lệ, thuần khiết, hệt như Đường Ngân Uyển của năm xưa.

Ông khó để hồi tưởng những chuyện trong quá khứ.

Đồng thời cũng tình hình hiện tại của bà.

Hy vọng thể tin lành từ bà.

Trần Tri Lễ tựa lưng sô pha, kể cho cô bộ ngọn nguồn sự việc: "Hiểu cả chứ?"

Mãi cho đến khi Trần Tri Lễ kể xong xuôi chuyện, Đường Niệm mới rốt cuộc hiểu lầm chuyện gì. Cô thầm nghĩ, chắc chắn là đầu óc cô chập mạch nên mới lấy một bằng chứng nào vội suy nghĩ lung tung.

"Xin , là em hiểu lầm bác trai ."

"Nếu như đem não của hai chúng chợ bán, chắc chắn não của em sẽ giá trị hơn đấy."

"Tại... chứ?" Đường Niệm yếu ớt lên tiếng hỏi.

"Bởi vì não của em còn mới tinh, từng dùng đến."

"..."

Đường Niệm cúi gằm mặt xuống, hệt như học sinh tiểu học đang chịu phạt, hổ đến mức chỉ hận thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó chui tọt xuống cho xong.

Anh mắng đúng lắm.

Trần Tri Lễ tiếp: "Bố bảo chuyện vẫn luôn là một nỗi hổ thẹn trong lòng ông . Lúc cô em kết hôn với Hồ Khả Cường, ông cũng cực lực phản đối. ông chỉ là một ngoài, căn bản cách nào ngăn cản , còn Đường Ngân Uyển xóa hết phương thức liên lạc. Thế nên lúc tin cô em ly hôn, ông cũng mừng cho cô ."

Đường Niệm lí nhí cất lời xin : "Em xin ."

"Với thì cần xin ."

"Em với bác trai cơ."

"Ông ."

Đường Niệm chớp chớp mắt, giọng vẫn còn khàn khàn: "Anh với ông ?"

"Chuyện mất mặt như thế thì bảo mở miệng kiểu gì?"

"..."

Cũng lý.

Đường Niệm ỉu xìu gật gật đầu. Là do tâm tư cô đen tối quá , cô thề sẽ bao giờ mấy cuốn tiểu thuyết cẩu huyết nữa.

"Cho nên rốt cuộc là tối qua em nghĩ cái gì? Nếu như năm xưa bố thực sự là vứt bỏ cô em, thì em chuẩn tâm lý ở bên nữa, ly hôn với luôn đấy ?"

Đường Niệm trả lời . Thực chính cô cũng chẳng suy nghĩ thông suốt , nhưng nếu điều đó là thật, thì hai nhà bọn họ chẳng thù oán với , thể tiếp tục ở bên nữa.

"Em cũng thế nào."

"Vậy em suy nghĩ của ?"

Đường Niệm ngẩng mặt lên, đôi mắt nai con ươn ướt, trông đặc biệt chọc mềm lòng.

Trần Tri Lễ chậm rãi : "Ân oán của trưởng bối thể ngăn cản tình cảm cá nhân. Anh tự tin thể xử lý mối quan hệ giữa đôi bên. nếu thực sự gặp chuyện ngoài ý thể lường , giữa tình và tình yêu thể lưỡng , sẽ chọn em."

Tự dưng Đường Niệm chút : "Tại , bố đối xử với như , là nên lời bọn họ ?"

"Họ đối xử với , sẽ ơn, cũng sẽ hiếu kính với họ. so với việc họ cần , em càng cần hơn, và cũng cần em. Vậy nên hy vọng , bất luận gặp chuyện gì, em cũng thể chọn , và tin tưởng , đừng tự trốn ở một góc lóc một nữa, ?"

Đường Niệm c.ắ.n chặt môi, đáy mắt phủ một tầng nước ướt át. Không rõ là vì cảm động, vì sự kiên định trong lựa chọn của .

Từ nhỏ cô chẳng quyền lợi lựa chọn. Bất luận gặp chuyện gì, cô cũng luôn mang cảm giác sẽ là vứt bỏ, cứ thế nghiễm nhiên cho rằng nếu gặp mâu thuẫn sự phản đối, cũng sẽ chọn cô.

Thế nhưng một nữa kiên định với cô.

Rằng chuyện như .

Cô mãi mãi là sự ưu tiên hàng đầu của .

Khoảnh khắc , ngôn từ chẳng thể nào diễn tả tâm trạng của cô nữa.

Đường Niệm dứt khoát nhào tới, dán môi lên hôn .

Trần Tri Lễ cô đè rạp xuống sô pha. Nụ hôn nhiệt liệt và chủ động khiến chút trở tay kịp. Nụ hôn của cô loạn xạ chẳng theo một trình tự nào, so với hôn thì giống như đang gặm c.ắ.n hơn, răng cô va hàm khiến cảm thấy đau đau.

Trần Tri Lễ chút bất đắc dĩ. Thừa dịp cô đang lấy , ôm lấy gương mặt cô để tạm dừng nhịp độ: "Em ? Anh đang dốc bầu tâm sự với em, thế mà trong đầu em chỉ nghĩ tới sắc d.ụ.c thôi ?"

Thực sự là cô đang gấp gáp khao khát . Cô dùng cách thức mật nhất để cho rằng cô cần , và cũng cần cô.

"Ưm..."

Đường Niệm lao hôn , nhắm ngay yết hầu của mà gặm cắn. Trần Tri Lễ thở hắt , thở rối loạn. Anh nắm lấy vai cô, dùng sức lật , đổi thế tiến công, trong đáy mắt đè nén ngọn lửa t.ì.n.h d.ụ.c đậm đặc.

"Bé cưng , loại chuyện vẫn nên để đàn ông chủ động thì hơn."

Đường Niệm thèm , cô cứ khăng khăng chủ động một cơ. Cô nâng đầu gối huých n.g.ự.c , luồn chui từ cánh tay .

Thân hình cô vốn thanh mảnh, độ dẻo dai nên động tác vô cùng linh hoạt và nhanh nhẹn. Trần Tri Lễ kịp chú ý cô nhào lên ôm chặt lấy cổ, dùng hai chân vòng qua eo vật ngã xuống.

Thấy cô kiên quyết như , Trần Tri Lễ cũng đành bó tay từ bỏ.

Được , cô ở bên cũng .

Anh xoay ngửa xuống sô pha, mặc cho cô gái của bò lên ngừng mút mát, gặm c.ắ.n đôi môi.

Trần Tri Lễ bao giờ hôn bằng cái tư thế , cảm giác mang khác biệt so với . Cô ngậm lấy môi , đầu lưỡi hệt như một chú cá nhỏ tinh ranh trơn trượt; bắt lấy nhưng cô thừa cơ trốn mất. Cảm giác thể kiểm soát khiến cả như đang lơ lửng giữa trung, bồng bềnh rơi xuống bay lên theo từng chuyển động nhỏ của cô, trêu chọc cõi lòng ngứa ngáy khó nhịn.

Hai tay Trần Tri Lễ ghim chặt lấy eo cô. Bị ép sấp n.g.ự.c , bờ lưng mỏng manh của cô vẽ nên một đường cong uyển chuyển đầy mê hoặc. Trên chỉ còn mái tóc dài như dải lụa buông xõa, ngọn tóc đung đưa quét qua đầu ngón tay , mang theo cảm giác ngứa ngáy.

Màn đêm bên ngoài đang dần buông xuống đặc quánh. Anh chút hoảng hốt mở mắt , thu tầm mắt là làn da trắng ngần phát sáng ánh đèn đêm, trong phút chốc ngỡ như đang mộng thấy nữ thần ánh trăng giáng trần.

 

 

Loading...