Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 7: Kẹo vải 7
Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:04:20
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thứ Bảy, chim chóc ngoài cửa sổ hót ríu rít.
Đường Niệm giường, chằm chằm trần nhà, tự đặt ba câu hỏi từ tận đáy lòng: Có thể dậy ? Có thể dậy muộn chút ? Có thể xin nghỉ luôn ?
Đến cuối cùng, mắt cô hiện khuôn mặt lạnh như băng của đại ma vương.
Câu trả lời chắc chắn là thể!
Đường Niệm lủi thủi bò dậy.
Kiếp nhiều việc ác, kiếp dậy sớm .
Ba bài báo mà Trần Tri Lễ gửi đều là những bài kinh điển trong lĩnh vực xử lý ngôn ngữ tự nhiên trong vòng năm năm trở đây. Bài đầu tiên về việc xử lý mô hình huấn luyện , và cách huấn luyện chúng tạo văn bản phù hợp với sở thích của con .
Trình độ tiếng Anh của Đường Niệm tính là tệ, hồi cấp ba còn giỏi hơn Trần Tri Lễ nhiều. cô bỏ bê quá lâu nên giờ vẫn chật vật. Đặc biệt là phần mở đầu và bối cảnh, một tràng dài những từ ngữ chuyên ngành tối nghĩa khiến cô nhức đầu kinh khủng.
Cô đành copy từng câu từng chữ Google Dịch, ghi chú từng danh từ, cuối cùng ghép ... vẫn chẳng hiểu gì.
Ai thể cho cô câu nghĩa là gì: "Chúng một khía cạnh , một đối thủ lớn hơn đối thủ và nhập câu ngẫu nhiên mặt nạ các từ trong đó, đồng thời dự đoán vấn đề bối cảnh nhất quán."
Đây căn bản là ngôn ngữ của loài !
Đeo mặt nạ đau khổ.
Chuông báo thức của Dương Trăn Trăn reo lúc bảy giờ. Cô nàng ngáp một cái dậy, xuống giường thấy Đường Niệm đang vò đầu bứt tai bàn học. Cô nàng còn tưởng đang mộng du: "Mặt trời mọc đằng Tây , dậy sớm thế?"
"Gặp ác mộng."
"Ác mộng gì?"
"Bị yêu cũ đuổi theo bắt báo cáo."
"..." Dương Trăn Trăn cạn lời: "Người yêu cũ của đáng sợ thật đấy, trong mơ mà cũng dí deadline. Đủ hiểu sẽ là một cô gái nhỏ bé t.h.ả.m thương nhường nào."
Đường Niệm oán hận lườm cô nàng một cái: "Mau cứu tớ với. Có cách nào báo cáo khoa học nhanh ? Ví dụ như cấy chip não tự động chẳng hạn?"
"Thế thì .” Dương Trăn Trăn bật : " tớ bảo bối."
Mắt Đường Niệm sáng rỡ: "Bảo bối gì?"
Dương Trăn Trăn: "Phần mềm dịch thuật tớ tự huấn luyện."
Đường Niệm nhớ bản dịch Google dở ban nãy, bán tín bán nghi: "Có dùng đấy?"
"Tớ c.h.é.m gió với . Phần mềm dịch của tớ khác hẳn mấy cái máy dịch linh tinh bên ngoài, là đích tớ huấn luyện từng chút một đấy. Ngoài cách dùng từ đặt câu, nó còn thể tự động lấy biểu đồ và hình ảnh, rút ý chính và kết luận chỉ bằng một nút bấm, tóm tắt và khái quát. Nói miệng bằng thử, gửi tớ một đoạn, tớ mẫu cho xem."
Đường Niệm gật đầu lia lịa: "Được."
Cô cố tình chọn một câu chuyên ngành dài ngoằng, chứa định ngữ bổ ngữ cả biểu đồ gửi qua. Chẳng bao lâu , Dương Trăn Trăn gửi bản dịch tiếng Trung.
Đường Niệm xem qua, trật tự từ trơn tru đến bất ngờ, câu từ trôi chảy, súc tích. Biểu đồ còn sử dụng thành ngữ tiếng Trung thông tục để dễ hiểu hơn. Trình độ dư sức đ.á.n.h bại 95% sinh viên chuyên ngành tiếng Anh.
Đường Niệm trầm trồ: "Lợi hại quá."
Dương Trăn Trăn đắc ý: " chứ, đây là tâm huyết suốt ba năm đại học của tớ đấy. Tớ đặt tên cho nó là 'Lời Trăn Trăn'."
Đường Niệm: "Thảo nào bác Stephen Hawking từng cảnh báo, một khi trí tuệ nhân tạo phát triển đến mức thiện thì sự diệt vong của nhân loại cũng đến. Cậu thế đúng là dồn sinh viên chuyên Anh chỗ c.h.ế.t mà."
Dương Trăn Trăn: "Đừng bi quan thế. Chúng tin việc hợp tác với AI chứ mối đe dọa từ AI. Ngôn ngữ vốn dĩ đa dạng, AI chỉ bắt chước, con mới là sáng tạo."
Quả hổ danh là sinh viên ưu tú của đại học T, tẩy não cũng chuyên nghiệp hơn khác.
Đường Niệm : "Cậu gửi code cho tớ , tớ cài đặt dùng thử chút."
"OKKKK."
Giải quyết xong bài toán dịch thuật, những việc còn đơn giản hơn nhiều. Đường Niệm bắt chước y đúc, thuật toán trong báo cáo, chạy thử, mặc kệ đúng sai, miễn là coi như xong.
Buổi họp nhóm diễn chiều thứ Hai. Đây xem là cuộc họp chính thức đầu tiên khi dự án Thần Nông 1.0 thành lập. Học viện coi trọng, mời các sếp lớn trong viện đến dự.
Đường Niệm đến sớm nhất, chọn một góc khuất gục mặt xuống bàn nghịch điện thoại.
Người bước hội trường ngày một đông. Một lát , một cô gái xuống cạnh cô. Một nam sinh hàng quét mắt quanh lớp một vòng, cuối cùng dừng ở chỗ cô, xác định đây là , bèn nhắn tin nhóm nhỏ để bàn luận.
Hầu ca: [Mau hướng 3 giờ kìa, phòng thí nghiệm mới đến.]
Sếp Chúc: [Cô gái cạnh đại sư tỷ á? Xinh thật đấy, nhưng cũng chỉ thôi. Dạng con gái thế tu luyện vài năm nữa thành cỗ máy cày chỉ ảnh hưởng, gặp thần g.i.ế.c thần gặp Phật g.i.ế.c Phật cho xem. Cậu kham nổi , đồ kỹ sư điều chỉnh tham .]
Siêu Soái: [Tớ 4 bài SCI trong tay mà đủ sức khiến cô để mắt tới ?]
Hầu ca: [Trừ phi cho cô tên tác giả chính.]
Siêu Soái: [Mạng thể cho, tác giả chính thì tuyệt đối .]
Đám con trai đang bàn tán rôm rả gầm bàn thì cô gái cạnh Đường Niệm nhích gần bắt chuyện: "Chào em, tiểu sư . Chị tên là Thịnh Viên, nghiên cứu sinh Tiến sĩ năm ba. Chị cạnh em phiền chứ?"
Cô gái mặc trang phục giản dị, tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, lúc lộ một chiếc răng khểnh nhỏ mang cảm giác cực kỳ tương phản.
Đường Niệm: "Dạ đương nhiên là phiền ạ. Em là Đường Niệm, nghiên cứu sinh Thạc sĩ năm nhất mới tới."
"Người mới đến . Vậy thì chị dạy cho em mấy quy củ mới ."
"Quy củ ạ?"
"Chính là sếp mới của phòng thí nghiệm chúng , học trò cưng của viện sĩ Dương, chiêu mộ từ MIT về đấy. Tuy mới 28 tuổi nhưng là Nghiên cứu viên cấp cao . Thành tựu học thuật của thầy liệt kê cả một trang giấy cũng hết. Tính cách thì quyết đoán, việc dứt khoát. Thầy ghét nhất là thái độ gian lận trong học thuật và việc lười biếng. Em nhớ cẩn thận đấy nhé."
Ờ...
Ghét lười biếng. Thật trùng hợp, cô giỏi nhất là khoản lười biếng lén lút.
Đường Niệm mỉm đồng ý: "Em sẽ chú ý ạ, cảm ơn đàn chị."
Thịnh Viên vốn sức kháng cự những cô gái dễ thương, cô ôm hai má khẽ lắc lư , đổi giọng nhỏ nhẹ: "Ui chao, gọi đàn chị xa lạ quá. Đồng môn chúng đều gọi là sư ca sư tỷ, em cứ gọi chị là đại sư tỷ như ."
Đường Niệm: "Đại sư tỷ."
Thịnh Viên híp mắt: "Chào em, chào em. Tiểu sư chọn môn học ? Hay để chị gợi ý cho vài môn chuyên ngành nhé. Năm nhất cao học việc xây dựng nền tảng vẫn quan trọng đấy."
"Em chọn xong ạ." Còn là Thưởng thức phim ảnh nữa cơ.
"Vậy .” cô một vòng quanh hội trường, là nam giới: "Phòng thí nghiệm chúng vẻ chỉ hai chị em là nữ, là kết bạn Wechat nhé?"
"Dạ ạ."
"Ừ ừ, 'Khu Vườn Lập Trình' trong nhóm chung là chị đấy, ảnh đại diện màu xanh lam thứ ba, em kết bạn ."
Hai kết bạn Wechat xong thì giảng đường cũng gần kín chỗ. Mở đầu là giáo sư Hàn Kỳ lên bục trình bày về bối cảnh và mục tiêu dài hạn của dự án [Thần Nông].
Giáo sư Hàn Kỳ năm nay 62 tuổi, là bác sĩ trưởng khoa, giáo sư của Bệnh viện Tây Uyển. Y thuật của thầy xuất sắc, chuyên chữa trị các căn bệnh nan y khó chữa, mệnh danh là "Quốc y đại sư của Bắc Kinh".
So với Tây y, Trung y thực chất phức tạp hơn, dựa nền tảng thuyết Âm Dương Ngũ Hành, xem con là một thể thống nhất của "Khí, Thần, Hình", chẩn đoán nguyên nhân gây bệnh thông qua Tứ chẩn: Vọng (Nhìn), Văn (Nghe, Ngửi), Vấn (Hỏi), Thiết (Bắt mạch).
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-7-keo-vai-7.html.]
Sự phát triển bùng nổ của y học phương Tây khiến vị thế và sức ảnh hưởng của Trung y ngày càng giảm sút. Trên mạng thậm chí còn xuất hiện một bộ phận những chống đối Trung y với khẩu hiệu "Trung y c.h.ế.t, Trung Hoa thể hưng thịnh", khiến giới trẻ hiểu rõ về Trung y từng một thời cho rằng Trung y là mê tín, huyền học, ngụy khoa học.
Giáo sư Hàn Kỳ vô cùng đau xót thực trạng . Trung y rõ ràng là nền y học đúc kết từ thực tiễn hàng ngàn năm của Trung Quốc, là một môn y học kinh nghiệm, mà dữ liệu kinh nghiệm phù hợp cho việc huấn luyện AI. Đây chính là lý do giáo sư Hàn Kỳ đồng ý tham gia dự án Thần Nông.
Vì thế, thầy đại diện cho Bệnh viện Tây Uyển, liên kết với 420 bệnh viện Trung y và phòng khám Đông y quốc, cung cấp hàng vạn bộ sách cổ y học, bệnh án, thông tin về kinh lạc, huyệt đạo, mạch tượng, hình ảnh lưỡi... các loại dữ liệu kinh nghiệm để hỗ trợ vẽ sơ đồ tri thức.
"Ngày Quốc y hưng thịnh trở chắc chắn còn xa nữa."
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.
Trần Tri Lễ ở hàng ghế đầu tiên. Chẳng hôm nay đeo một chiếc kính gọng bạc, che khí thế sắc bén bức cơ thể. Xung quanh là những nhân vật tai to mặt lớn trong viện. Họ dường như đang thảo luận chuyện gì đó, thỉnh thoảng lắc đầu đầy tiếc nuối.
Sau bài phát biểu mở màn của giáo sư Hàn Kỳ, Trần Tri Lễ mời lên sân khấu. Anh micro, ánh mắt hờ hững lướt một vòng, tay hề cầm bài phát biểu, cứ thế cất tiếng.
" là Trưởng nhóm dự án Thần Nông 1.0, Trần Tri Lễ."
Không cần những lời chào hỏi rườm rà khách sáo, một lời giới thiệu thẳng vấn đề cũng đủ thu hút sự chú ý của . Bên vang lên một tràng pháo tay giòn giã.
Khung cảnh khiến Đường Niệm bất giác nhớ một bài phỏng vấn diễn đàn trường hồi cấp ba. Khi , cô cũng từng thấy giọng thế .
Trầm ấm, tự tin, bắt tai.
Anh mặc bộ đồng phục mùa hè pha lẫn màu đỏ trắng, hờ hững tấm biển cổng Nam của trường Trung học Phổ thông Chuyên.
" là Trần Tri Lễ, học sinh lớp 12 Ban tự nhiên."
Cuộc phỏng vấn đó dành cho những học sinh bài văn xuất sắc đoạt giải cấp quận. Lẽ Trần Tri Lễ thể đạt giải, bởi môn Ngữ Văn của tệ, đặc biệt là văn, thường xuyên mắc ngữ pháp. thầy chủ nhiệm nhất quyết bắt tham gia, thậm chí còn nhờ tổ trưởng bộ môn Ngữ Văn bài hộ .
Sự việc đồn ầm lên trong trường khó , bảo dựa , cửa các kiểu.
"Tưởng Nhớ Người Ông Tướng Quân Của "
Đọc tựa đề , bản Trần Tri Lễ cũng suýt bật .
Ông ngoại lúc chào đời gần tám mươi. Sức khỏe ông yếu, trải qua mấy đại phẫu, sống trong viện dưỡng lão cao cấp. Một năm gặp ông nhiều nhất là một . Anh còn chẳng tưởng nhớ điều gì, mùi t.h.u.ố.c sát trùng của viện dưỡng lão chăng?
Sau phần mở đầu, dẫn chương trình hướng về phía ống kính đưa micro cho : "Không ông ngoại của bạn Trần khi bài văn sẽ cảm xúc như thế nào nhỉ?"
Trần Tri Lễ nhếch môi, nở nụ đầy mỉa mai ống kính: "Xin nhé, cũng rõ nữa."
"Có vì việc học lớp 12 quá bận rộn nên bạn kịp với ông ?"
"Cũng hẳn."
"Vậy là vì ?"
"Vì ông ngoại qua đời mười năm ."
"..."
"Nếu chị thực sự , chị thể tự xuống đó hỏi ông xem. khuyên chị nhất là đừng, ông ngoại tính tình nóng nảy, ghét nhất là mấy kẻ nịnh hót bợ đỡ."
"..."
Chắc hẳn nhận lời phần hỗn xược, thái độ của Trần Tri Lễ đó nghiêm túc trở , lời lẽ cũng đường hoàng, chuẩn mực: " là ông ngoại lập nhiều chiến công hiển hách, thành tựu lẫy lừng. đó đều là chuyện của quá khứ. Thế hệ tương lai như chúng cũng sẽ trở thành những mũi nhọn tiên phong, bách chiến bách thắng."
Tất nhiên là đoạn phỏng vấn với những phát ngôn gây sốc sử dụng. Sau đó Trần Tri Lễ thầy giáo chủ nhiệm gọi lên mắng cho một trận té tát.
Anh vô tội: "Em sự thật mà."
" em thể dùng cái từ 'c.h.ế.t' thiếu tôn trọng như để về ông ngoại của ? Ông là hùng của đất nước chúng . Thầy bảo em tưởng nhớ hùng, bài sẵn cho em em thèm học thuộc, em định chọc tức thầy cho đến c.h.ế.t đấy ?"
Trần Tri Lễ im lặng một lát, cụp mắt xuống: "Ý thầy là em là lễ phép ạ?"
"Em cũng là lễ phép cơ đấy!"
"Vậy em đổi cách khác nhé. Ông ngoại em cưỡi hạc quy tiên mười năm ."
"..."
Đường Niệm xem đoạn video do một bạn học đăng tải diễn đàn trường.
Chàng thiếu niên ngỗ ngược, kiêu ngạo, chỉ qua một giọng mang đầy sức mạnh xuyên thấu, cũng thể cảm nhận sự ngạo mạn chẳng coi ai gì trong đó.
"Thế hệ tương lai như chúng cũng sẽ trở thành những mũi nhọn tiên phong, bách chiến bách thắng."
Khoảnh khắc đó, ngay cả một chẳng hoài bão gì lớn lao, sống mơ màng cho qua ngày như Đường Niệm cũng khỏi thứ ánh sáng chói lóa tỏa từ con cho lây nhiễm, khiến bầu m.á.u nóng cuộn trào sục sôi.
Đường Niệm ngước lên bục giảng. Tám năm trôi qua, thiếu niên kiêu ngạo, phóng túng ngày nào trưởng thành thành một đàn ông thực thụ, chất giọng cũng trở nên trầm tĩnh, chín chắn hơn.
Những mũi nhọn tiên phong, bách chiến bách thắng.
Anh .
Bài phát biểu của Trần Tri Lễ ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn vài lời: "Tiếp theo, thành viên trong nhóm , bạn Đường Niệm sẽ trình bày bài báo cáo đầu tiên."
Nghe thấy tên , Đường Niệm bừng tỉnh thoát khỏi dòng ký ức, vội vàng ôm máy tính xách tay bước lên bục giảng, căng thẳng đến mức suýt vấp ngã ở bậc thang.
Cô cắm dây cáp HDMI máy tính, màn hình lớn phía lập tức hiển thị giao diện máy tính của cô. Đường Niệm di chuột mở tệp PowerPoint chuẩn sẵn.
"Tài liệu em chia sẻ hôm nay là về mô hình huấn luyện .” cô nuốt nước bọt, tiếp tục theo kịch bản: "Mục tiêu của quá trình huấn luyện là dự đoán từ tiếp theo của một đoạn câu..."
Trái ngược với phần trình bày của Trần Tri Lễ, từ lúc cô bước lên sân khấu, phía chẳng mấy ai tập trung lắng .
Có lẽ vì bài báo khoa học cô chọn quá đỗi cơ bản, thêm bài phát biểu xuất sắc của Trần Tri Lễ đó, nên các nhân vật sừng sỏ hàng ghế đầu lộ rõ vẻ tẻ nhạt. Họ bắt đầu rỉ tai trò chuyện, tung hô lẫn và thảo luận về những mô hình mới nổi trong ngành.
Đường Niệm cũng đẩy nhanh tốc độ, cô bấm chuyển slide liên tục. Khi chuyển đến một slide nào đó, bên bỗng xôn xao hẳn lên.
Tiếng chuyện trò của các sếp lớn dần lắng xuống. Họ hướng ánh mắt kỳ lạ, thôi chằm chằm cô. Lời thuyết minh của Đường Niệm cũng chậm , một cảm giác hoang mang ập đến, dường như cô từ ánh mắt của các vị tiền bối bốn chữ "đạo đức suy đồi" in hằn mặt .
Lẽ nào cô trình bày tệ hại đến mức mất mặt nhà trường ?
Không đến mức đó chứ.
Đường Niệm chuyển ánh sang đàn ông ở vị trí trung tâm. Trần Tri Lễ tỏ điềm tĩnh hơn những khác nhiều. Ánh nắng hắt từ khung cửa sổ chói mắt, nheo mắt , ánh lướt nhẹ qua cô dừng ở màn hình slide phía lưng cô, đuôi lông mày khẽ động.
Tuy khả năng quản lý biểu cảm của vô cùng , nhưng cô vẫn nhận những đổi vi diệu khuôn mặt .
"?"
Ý gì đây?
Đường Niệm bối rối theo ánh mắt chậm rãi đầu . Khi thấy bản dịch slide, sắc mặt cô tái nhợt với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
[Kẻ giấu mặt trong nhà vệ sinh vuốt ve , một tay run rẩy xxx...]
"?"
Cái quái gì thế !!!