Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 1: Tàng Xuân Ổ - "Muội muội."
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:34
Lượt xem: 504
A Xuân lạc đường.
Chuyện cũng thể trách nàng , bởi Thẩm phủ thực sự quá rộng lớn. Dẫu ở nơi kinh thành tấc đất tấc vàng, Thẩm gia nhờ hưởng phước lành của tổ tiên nên đến nay vẫn sở hữu những viện gác nguy nga, phủ nối tiếp trùng trùng điệp điệp.
Còn nàng sinh ở Nam Ngô Châu hẻo lánh, sống đến mười sáu tuổi mới là đầu tiên đặt chân đến kinh thành.
Phụ ruột nhắm mắt xuôi tay từ khi nàng chào đời. Mẫu nàng là Thẩm Vân Nga thì tính tình hèn nhát, mắc thêm chứng ho lao nên vô cùng chật vật để duy trì sinh kế. Cũng may nhờ vị biểu cữu ở xa là Thẩm Sĩ Nho thường xuyên chu cấp, hai con mới những tháng ngày yên qua ngày.
ba năm , Thẩm Sĩ Nho đột ngột qua đời. Nguồn chu cấp cắt đứt, A Xuân đành ngoài thuê cho các tửu quán để kiếm tiền bốc t.h.u.ố.c trị bệnh cho mẫu .
Sự tích về nàng truyền đến tai mẫu của Thẩm Sĩ Nho, cũng là vị Lão tổ tông vẫn còn tại thế của Thẩm phủ. Cảm động tấm lòng hiếu thảo của A Xuân, bà sai đón hai con kinh thành và sắp xếp chỗ ở ngay trong phủ.
Đây mới là ngày thứ hai A Xuân bước chân Thẩm phủ.
Hôm nay, trong lúc dạo hoa viên, tỳ nữ hầu hạ nàng đột nhiên Ngũ tiểu thư gọi việc. A Xuân rành đường lối, cũng chẳng hiểu quy củ của hầu phủ nên đành ngoan ngoãn chờ ghế đá. Đợi mãi thấy , nàng sợ lỡ mất canh giờ thỉnh an Lão tổ tông, nên đành dựa theo trí nhớ mà tự mò về hướng Mục Hòa Đường.
Thế nhưng, giữa những dãy lầu son gác ngọc, thủy tạ hoa đình quanh co khúc khuỷu, nàng một vòng về đúng chỗ cũ.
Mặt trời đang độ gắt gao. A Xuân gấp gáp đến mức đỏ bừng cả khuôn mặt, đành rút chiếc khăn tay từ trong tay áo để lau mồ hôi.
Đang mải lau, nàng chợt cảm nhận ánh mắt đang . A Xuân ngẩng đầu lên, liền thấy ở hành lang đình tạ phía bên hồ sen một vị công t.ử đang .
Lúc đúng giữa độ hạ, cả hồ ngập tràn sắc hồng của hoa sen. Gió thổi qua mang theo hương thơm thanh khiết tỏa khắp gian. Giữa những tán lá sen cuộn mở đan xen sắc xanh đậm nhạt, y vận một bộ cẩm bào trắng bạc, đầu đội kim quan. Dáng ngọc thụ lâm phong, đường nét chân mày sâu thẳm, dung mạo toát lên vẻ tuấn lãng và rạng rỡ.
Mí mắt khẽ giật, trong đầu A Xuân chợt lóe lên một suy nghĩ: đó nhất định là vị trưởng Thẩm Duy Trinh.
Bởi lẽ, nàng bỗng sinh một cảm giác thiết đến mức tự nhiên.
Dù đó, hai từng gặp mặt nào.
Hôm qua, trong bữa cơm tại viện của Lão tổ tông, A Xuân diện kiến tất cả các tỷ khác, duy chỉ thiếu vắng Thẩm Duy Trinh. Hắn sai tên hầuqua báo rằng dạo gần đây đang nhiễm phong hàn, sợ truyền bệnh cho nên tiện mặt gặp mặt.
thực lòng A Xuân thừa hiểu, vị trưởng vốn dĩ chán ghét nàng.
Nàng rõ phận của . Trên danh nghĩa là họ hàng xa, nhưng thực tế thì ? Lão tổ tông thương xót nên mới cho nàng ăn mặc, tiêu pha theo quy cách ngang bằng với các vị tiểu thư khác trong phủ. Tuy nhiên, A Xuân tuyệt đối dám tự coi là cô nương danh giá của Thẩm phủ.
Thẩm Duy Trinh thì khác.
Hắn là trưởng tử, mang phận thế tập tước vị, chính trực ngay thẳng. Mười chín tuổi đậu Giải nguyên; nếu vì vướng bận việc để tang phụ , chỉ sợ sớm bước chân triều đình. Tương lai của vô lượng, là xuất chúng nhất của cả Thẩm gia.
Bên mặt nước rợp bóng phù dung, A Xuân luống cuống về phía Thẩm Duy Trinh mà hành lễ.
Nàng cất tiếng gọi một tiếng "Ca ca" nhưng sợ chán ghét, còn nếu bắt chước hạ nhân gọi là "Đại thiếu gia" thì càng thỏa đáng.
Chiếc khăn lụa trong tay sắp vò cho rách nát, cuối cùng A Xuân mới nén nghẹn thốt một câu: "Thẩm công tử."
Tay chân nàng luống cuống, trong lòng đ.á.n.h thình thịch liên hồi, chẳng tư thế hành lễ của đúng , cách xưng hô như liệu hợp cảnh . Lần đầu tiên kinh, nàng thực sự chung đụng với vị ca ca như thế nào.
Nơm nớp sang, A Xuân phát hiện Thẩm Duy Trinh hề đáp lễ, cũng chẳng thấy tiếng gọi của nàng . Hắn chỉ yên tại chỗ, hề nhúc nhích, cách một mặt nước tĩnh lặng mà về phía nàng.
A Xuân càng thêm bất an.
Lão tổ tông từng Thẩm Duy Trinh giống phụ . thực tế, khí chất của vị trưởng giống mẫu hơn, tức là Lý phu nhân, trưởng nữ của Vĩnh Gia Hầu, mang dáng vẻ thờ ơ và xa cách.
Sự lạnh lùng như băng sương của Lý phu nhân đêm qua, cộng thêm ánh mắt chằm chằm chớp của Thẩm Duy Trinh lúc ... Bất kể là ánh mắt nào cũng đều khiến sống lưng A Xuân ớn lạnh, mồ hôi mỏng thấm ướt cả lớp xiêm y.
Trong lúc đang bối rối cực độ, A Xuân bỗng thấp thoáng thấy bóng dáng của tỳ nữ. Nàng lập tức mừng rỡ như đại xá, vội vàng từ xa hành lễ với Thẩm Duy Trinh thêm một nữa vội vã rời .
Thôi thì, cho dù tư thế sai chăng nữa nhưng nàng cẩn trọng hành lễ tận hai , chắc hẳn cũng sẽ lượng thứ cho tấm lòng thành của nàng nhỉ?
A Xuân vốn phận. Nàng Thẩm Duy Trinh chán ghét đứa " " từ trời rơi xuống , thế nên nàng tuyệt đối sẽ lỳ ở đó một khúc gỗ chướng mắt .
Chỉ là nàng , vì cớ gì Thẩm Duy Trinh vẫn luôn dõi mắt theo bóng lưng của nàng.
Chắc hẳn là vì chán ghét nàng đến mức chỉ hận thể khiến nàng lập tức biến mất khỏi tầm mắt mà thôi. Vậy nên A Xuân đành thức thời mà rời thật nhanh.
Thế nhưng, việc đến thỉnh an Lão tổ tông vẫn trễ giờ.
Lúc A Xuân bước qua bậc cửa của Mục Hòa Đường, các tỷ đều tề tựu đông đủ và đang hàn huyên chuyện trò.
Lão tổ tông tính tình vốn khoan dung, chẳng hề để tâm so đo mấy chuyện vụn vặt . Hơn nữa, lúc trong lòng bà chỉ tràn ngập tâm tư về chuyện hôn sự của Thẩm Duy Trinh.
A Xuân im lặng một góc, lắng tai ngóng đôi chút.
Hóa , ban nãy Thẩm Duy Trinh ở bên hồ sen là để gặp mặt xem mắt .
Thẩm Duy Trinh mãn tang, Lý phu nhân bèn sốt sắng lo liệu chuyện chung đại sự cho nhi tử. Bà chấm trúng Mạnh tiểu thư, nên hôm nay cố tình mời nàng phủ khách cốt để Thẩm Duy Trinh cơ hội gặp mặt một .
"Mạnh tiểu thư là Tam cô nương của phủ Xương Ninh Hầu, tính tình thông tuệ thục hiền.” lên tiếng là Tam tỷ Thẩm Tông Thục, trưởng nữ của Nhị phòng. Tính cách nàng hiền hòa nhất, lúc đang với Lão tổ tông: “Năm ngoái tại buổi diễn tập ở Kim Minh Trì, ngài cũng từng gặp mặt đấy ạ."
"Là con bé đó .” Lão tổ tông trầm ngâm một lát sang hỏi tên hầuchuyên lo việc truyền lời: “Thế Duy Trinh thế nào?"
"Hồi bẩm Lão tổ tông.” tên hầucung kính đáp: “Đại thiếu gia , Mạnh tiểu thư hôm nay vận một xiêm y màu xanh thiên thủy, sáng trong như ánh trăng rọi xuống rừng bạt ngàn, tựa thiên nhân."
Lão tổ tông xong thì bật đầy mãn nguyện.
Như tức là Thẩm Duy Trinh đồng ý .
Một chuyện hệ trọng cuối cùng cũng kết quả, Lão tổ tông tâm trạng vô cùng thư sướng, sang dặn dò Lý phu nhân: "Ta nhớ dạo tháng ba tiến cống mấy xấp lụa Hàng La màu xanh thiên thủy. Nếu Duy Trinh khen màu tôn lên vẻ của Mạnh tiểu thư, lát nữa con hãy cho đem bộ đưa đến phủ Xương Ninh Hầu ."
Lý phu nhân đáp lời: "Lúc đó tổng cộng đưa tới sáu xấp. Hôm qua A Xuân kinh, ngài dặn may cho con bé vài bộ y phục. Thế nên con sai trích hai xấp, mang gấp rút may xiêm y mới cho A Xuân ."
Quả thực là gấp, thợ may thức trắng đêm để thành, và A Xuân hiện tại đang mặc .
Vốn dĩ y phục của nàng mang theo chẳng là bao, là đồ vá chằng vá đụp, trông lạc lõng với khung cảnh của Hầu phủ. Lão tổ tông thấy đều để trong lòng, nên mới đặc biệt căn dặn may thêm cho nàng nhiều quần áo mới. A Xuân cũng tự hiểu bản thể để Hầu phủ mất mặt, nên ngay khi váy áo đưa tới, nàng liền lập tức mặc đến đây để bái tạ.
Bất ngờ nhắc tên, A Xuân đỏ bừng hai má. Nàng vội dậy, khom hành lễ với Lão tổ tông và Lý phu nhân: "Đã phiền Lão tổ tông và cữu mẫu bận tâm vì con ."
Lý phu nhân nàng, cũng chẳng mỉm .
Lão tổ tông cẩn thận ngắm nàng một lượt hiền từ : "A Xuân mặc màu cũng vô cùng xinh . Vậy cứ giữ thêm hai xấp nữa cho A Xuân . Phần còn , con tìm thêm bốn xấp vải dệt màu khác, gom chung cho đưa đến phủ Mạnh tiểu thư."
Lý phu nhân khẽ lời.
A Xuân Lão tổ tông yêu thương nàng, nhưng ngờ bà sủng ái nàng đến nhường .
Khi nàng trở về Tàng Xuân Ổ, đồ đưa tới chỉ hai xấp lụa Hàng La màu xanh thiên thủy , mà còn kèm theo hơn mười xấp vải vóc khác. Từ lụa là gấm vóc, sa tuế tiêu trứu, đủ chủng loại thiếu thứ gì; thêm vô trâm hoa cài đầu và trang sức đựng cẩn thận trong các hộp gỗ đàn hương. Đích Triệu ma ma, hầu hạ bên cạnh Lão tổ tông, dẫn theo mười mấy tỳ nữ mang đến.
Triệu ma ma luôn nở nụ tủm tỉm, ăn nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng cung cách việc thì hề hàm hồ chút nào.
Tỳ nữ bỏ mặc A Xuân giữa trưa nay vì phạm đuổi khỏi Tàng Xuân Ổ. Lão tổ tông bèn đưa tới một tỳ nữ khác tên là Thu Sương.
Triệu ma ma lời đầy hàm súc: "Trong thời gian tới, Lão tổ tông còn lo liệu đại sự cho Đại thiếu gia, e rằng nhất thời rảnh để chiếu cố bên ; nếu cô nương chuyện gì cần giúp đỡ, xin cứ đến tìm lão nô."
A Xuân vội đáp: "Đã phiền ma ma cất công đem tới, mời ngài dùng chén hẵng ."
Triệu ma ma kiên quyết từ chối uống. A Xuân đích dậy tiễn bà cửa, quên nhét thêm mấy nén bạc vụn tay bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-1-tang-xuan-o-muoi-muoi.html.]
Thu Sương bên cạnh, âm thầm quan sát hành xử của A Xuân, trong lòng thầm khen ngợi: vị Biểu cô nương quả nhiên là tâm tư linh hoạt, thấu tình đạt lý.
Tính cách Thu Sương vốn thẳng thắn. Lần nhận lệnh của Lão tổ tông tới đây, nàng lập tức bắt tay việc dọn dẹp, chỉnh đốn viện t.ử của A Xuân.
Tàng Xuân Ổ vốn là thư phòng của Thẩm Sĩ Nho. Về ông phái nhậm chức ở nơi khác nên chỗ bỏ trống. Đám hầu và nha dặn tới đây, ai nấy đều rõ xuất của A Xuân. Bọn họ cho rằng nàng chỉ là từ châu phủ hẻo lánh quê mùa tới, nên việc vô cùng lười nhác, qua loa.
Thế mà ngay trong buổi chiều đầu tiên Thu Sương tới, nàng lập tức thiết lập quy củ: kẻ đáng phạt thì phạt, đáng thưởng thì thưởng. Một phen ăn sắc sảo, khéo léo nghiêm ngặt, khiến A Xuân xong cũng sững sờ ngây ngốc.
Nàng vốn dĩ lớn lên ở chốn chợ búa hương dã, gì từng chứng kiến những trận thế quy củ nhường .
Thu Sương đối với A Xuân cũng vô cùng nghiêm khắc.
"Cô nương.” Thu Sương nghiêm giọng: “Người nay là tiểu thư của Hầu phủ , chắc chắn tránh khỏi việc theo chân phu nhân ngoài khách. Thể diện của chỉ là thể diện của Lão tổ tông, mà còn là thể diện của cả Hầu phủ. Những quy củ , bắt buộc học cho bằng ."
A Xuân vất vả học suốt cả buổi chiều, cũng chỉ mới luyện xong tư thế hành lễ. Thật vất vả mới nghỉ ngơi, đến tối nàng chẳng thể dùng bữa cùng mẫu ; bởi Lão tổ tông sai truyền lời, gọi nàng sang Mục Hòa Đường ăn tối.
Nào ngờ, bước chân sân của Mục Hòa Đường, A Xuân đ.â.m sầm Thẩm Duy Trinh. Nàng đập thẳng đầu vòm n.g.ự.c rắn chắc của một cú thật kêu.
Đang ôm trán suýt xoa, nàng liền thấy giọng đầy hoảng hốt của Thu Sương vang lên: "Cô nương nhà nô tỳ mới phủ, quy củ học thuần thục nên lỡ lời mạo phạm Đại thiếu gia. Cúi xin ngài ngàn vạn chớ trách tội."
Nhờ ánh đèn lồng tay Thu Sương chiếu tới, A Xuân mới mờ mịt rõ vạt áo của Thẩm Duy Trinh. Một màu xanh thẫm, bên thêu vô họa tiết lá trúc bằng chỉ bạc.
Cây cỏ ở Mục Hòa Đường vốn mọc um tùm rậm rạp, thảo nào ban nãy nàng thấy đó.
Vào ban ngày, thị lực của A Xuân cực kỳ . Ở cách trăm bước, nàng thể dùng ná cao su b.ắ.n rơi con bọ nhỏ đậu lá vải một cách chuẩn xác; thế nhưng cứ hễ màn đêm buông xuống, đôi mắt nàng liền trở nên mù lòa, thậm chí khả năng vật còn kém xa so với bình thường.
A Xuân vội vàng bấu lấy tàu lá chuối bên cạnh để cho vững.
Giọt sương đọng lá chuối trượt dài theo đường gân rơi bộp xuống mi tâm nàng, mang theo cảm giác lạnh lẽo và buốt giá. A Xuân lòng rối bời, khẽ ngẩng mặt lên: "Ca ca."
Dưới ánh đèn lồng le lói, nàng rõ khuôn mặt của Thẩm Duy Trinh, chỉ ngửi thấy mùi hương trầm hương thoang thoảng toát từ , một mùi hương trầm , khắc chế, nhẹ và nhạt.
Chỉ thấy giọng điệu quái lạ của Thẩm Duy Trinh vang lên: "Ca ca?"
Trái tim A Xuân lập tức nguội lạnh.
Quả nhiên, vẫn chịu nhận đứa " " .
"Thẩm công tử.” A Xuân rõ, dám nhiều vì sợ bắt gặp sự chán ghét hằn khuôn mặt trưởng . Nàng cúi gằm mặt, dùng tư thế tiêu chuẩn mà Thu Sương dạy ban chiều để hành lễ: “Mắt của tật, về đêm thể rõ, nên thực sự công t.ử đang ở đây..."
Từ khóe mắt, nàng lờ mờ thấy từ từ lùi một bước, giữ cách với nàng.
A Xuân c.ắ.n chặt môi, những lời định tiếp theo đều nghẹn ứ ở cổ họng, thốt nên lời.
"Ngươi là Tĩnh Huy?" Thẩm Duy Trinh cất giọng hỏi: “Mắt ?"
"Tĩnh Huy là cái tên hôm qua Lão tổ tông ban cho, công t.ử cứ gọi là A Xuân là ." A Xuân vẫn cúi đầu thật thấp: “Ban đêm rõ đồ vật, đại phu căn bệnh cách chữa trị, là tật mang từ trong bụng , bẩm sinh như ."
Chữ "Xuân" vốn là nhã xưng của loài hoa sơn .
Nam Ngô Châu thời tiết quanh năm nóng bức, bao giờ tuyết rơi, bốn mùa ấm áp như mùa xuân, ẩm ướt nhiều mưa nên cực kỳ thích hợp cho hoa sơn sinh trưởng. Việc mẫu đặt tên nàng là A Xuân cũng gửi gắm hy vọng nàng thể sống tự do tự tại, bung nở rực rỡ khắp núi rừng giống như loài hoa .
Lão tổ tông cho rằng nữ nhi gia cần một cái tên đàng hoàng, cái tên "Thẩm A Xuân" qua thực sự thể bước lên nơi khuê các tao nhã.
Trước đây Thẩm Duy Trinh đáng lẽ một đứa , nhưng đáng tiếc c.h.ế.t yểu từ lúc chào đời. Khi đó Lão tổ tông lật sách tìm tên và chọn sẵn hai chữ "Tĩnh Huy". Bỏ xó nhiều năm nay dùng tới, bây giờ mang đặt cho A Xuân khéo.
Còn về căn bệnh ở mắt , A Xuân thực sự hết cách.
Bởi lẽ phụ ruột của Thẩm Duy Trinh là Thẩm Sĩ Nho cũng mắc chứng bệnh y hệt như nàng. Hồi còn trẻ, ông bái phỏng bao nhiêu vị danh y, nhưng tất thảy đều vô dụng.
Vậy nên, A Xuân cũng chẳng còn ấp ủ hy vọng gì nữa.
Thẩm Duy Trinh chìm im lặng.
Hắn thêm một lời nào, cứ thế thẳng sượt qua nàng.
A Xuân vẫn duy trì tư thế cúi đầu, mãi cho đến khi tiếng bước chân của xa dần tan biến hẳn, nàng mới khẽ chớp chớp mắt.
Không .
Nàng thầm nhủ trong lòng, những chuyện đều là lẽ thường tình.
Thử đặt vị trí của khác mà xem, nếu là nàng, nàng cũng tuyệt đối thể thích nổi một kẻ đột nhiên chen ngang, cướp sự quan tâm chăm sóc của cha ruột .
Chỉ là...
A Xuân nắm chặt lấy vạt tay áo.
Cảm giác khác chán ghét, ít nhiều gì cũng vẫn thấy buồn tẻ.
Dưới ánh trăng bàng bạc, Thu Sương thấy vẻ mặt thẫn thờ của A Xuân, đột nhiên cảm thấy vô cùng thương xót.
Vị Biểu cô nương Lão tổ tông thương xót đón phủ, tuổi đời còn nhỏ, dẫu mang dung mạo tựa tiên nhân nhưng phận quá đỗi lênh đênh lận đận. Vừa lúc dạy quy củ, Thu Sương lén chú ý tới mười đầu ngón tay của nàng, chỗ nào cũng chai sần, trong lòng bàn tay còn ít vết sẹo chằng chịt. Liên tưởng đến những lời đồn đại đó, Thu Sương nàng chắc chắn chịu nhiều khổ cực, sống vô cùng dễ dàng.
Đến buổi tối, Lão tổ tông vô cùng hài lòng với từng cử chỉ hành xử của A Xuân.
Thu Sương thở phào nhẹ nhõm.
Khi phái nàng tới Tàng Xuân Ổ, Lão tổ tông kín đáo nhắc nhở nàng chăm sóc vị Biểu cô nương cho thật chu đáo. Thu Sương sợ Biểu cô nương mang theo thói quê mùa, chỉ sợ nàng ỷ sủng sinh kiêu, tính tình cao ngạo chịu học hỏi. May mắn , Biểu cô nương là tâm tính ôn hòa, tuy thích nhiều nhưng vô cùng hiểu chuyện và thấu tỏ đúng sai.
Cứ ngỡ hôm nay trôi qua trong êm đềm, ai dè bên Nhân Thọ Đường bỗng nhiên nổi lên một trận phong ba. Chẳng vì lý do gì, Lý phu nhân giận dữ quát mắng Thẩm Duy Trinh xối xả, hùng hổ xông viện của hầm hầm bỏ .
Sau khi hầu hạ A Xuân ngủ say, Thu Sương mới ngoài dò hỏi mấy vị tỷ đang trực đêm thì mới nguyên do.
Thì ngay lúc nãy, Thẩm Duy Trinh đột ngột thông báo với Lý phu nhân rằng tiếp tục bàn chuyện nghị với Mạnh tiểu thư nữa.
Lý phu nhân xong liền nổi trận lôi đình.
"Đại thiếu gia xưa nay việc luôn quyết đoán, hôm nay thế rốt cuộc là ?" Thu Sương vô cùng kinh ngạc: “Không , buổi trưa Đại thiếu gia chỉ liếc mắt Mạnh tiểu thư một cái lập tức đồng ý ?"
" .” Tiểu Hồng gật gật đầu: “Lúc đó đang hầu hạ bên ngoài viện, cực kỳ rõ ràng luôn. Sau buổi gặp gỡ bên hồ sen lúc trưa, chính miệng Đại thiếu gia dặn dò hầu rằng màu xanh thiên thủy cực kỳ hợp với Mạnh tiểu thư, còn bảo sai mua thêm lụa là để đem sang tặng nàng cơ mà."
Thu Sương trầm ngâm suy nghĩ một lúc, trong lòng khỏi hồ nghi: "Nói mới nhớ, chiều nay tỷ cũng gặp Mạnh tiểu thư, quả thực là xinh như tiên nữ giáng trần. mà... bộ xiêm y nàng mặc hôm nay rõ ràng là màu xanh đồng, màu xanh thiên thủy?"
"Có lẽ là nhớ nhầm chăng?" Tiểu Hồng rướn cổ hỏi: “Tỷ tỷ, Biểu cô nương ngủ ? Chỗ y phục bẩn đưa cho , đem giặt giũ xông hương cho."
Thu Sương gật đầu đồng ý, liền phòng để lấy.
Trong nội thất lúc chỉ thắp le lói hai ngọn nến, ánh sáng vô cùng lờ mờ. Nàng tình cờ thấy tấm rèm che giường hé mở một khe nhỏ xíu, đôi giày vốn dĩ xếp ngay ngắn bên mép giường cũng đặt lệch vị trí.
Khựng một giây, Thu Sương giả vờ như thấy gì, gom hết quần áo đem đưa cho Tiểu Hồng đang đợi ngoài cửa.
"Biểu cô nương thích mùi hương hoa quả thanh nhã, nhớ ngàn vạn đừng xông mùi quá đậm nhé.” Thu Sương cẩn thận dặn dò: “Còn nữa, mấy bộ ..."
Đột nhiên, nàng im bặt, ánh mắt ngây dại chằm chằm bộ y phục lộn xộn trong sọt trúc.
Hôm nay, lúc Biểu tiểu thư ngang qua hồ sen để đến thỉnh an Lão thái thái, rõ ràng mặc một xiêm y màu xanh thiên thủy.