Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 10: Túi thơm: Giận gió thu
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:43
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt dọc đường từ thư viện kinh thành, Chương Giản thao thao bất tuyệt bàn luận văn chương với Thẩm Duy Trinh.
Nếu nhờ Thẩm Duy Trinh lên tiếng nhắc nhở, Chương Giản suýt nữa mặt dày đòi tháp tùng đưa các vị cô nương về tận cửa Thẩm phủ.
Tiếc là tới ngã ba đường chia tay, Chương Giản cũng dám quá trắng trợn, đành ngậm ngùi chắp tay thi lễ cáo biệt Thẩm Duy Trinh.
Lúc xách ngựa đầu rời với vẻ lưu luyến rời, Chương Giản để ý thấy suốt chặng đường, tấm rèm chiếc xe ngựa của vị Thẩm Tĩnh Huy khẽ động đậy rung rinh mấy liền...
Chắc mẩm nàng cũng ngó đây mà.
Nếu nàng , tức là nàng đang tò mò về ;
Nếu nàng tò mò về , chứng tỏ nàng đang để ý tới ;
Nếu nàng để ý tới , nàng chắc chắn sẽ phản đối chuyện gả cho ;
Nếu nàng phản đối chuyện gả cho , thể mặt dày về nài nỉ mẫu qua Thẩm phủ cầu !
...
Vừa nghĩ đến viễn cảnh đó, khắp Chương Giản bỗng ấm áp lâng lâng, sướng rơn cả , chỉ hận thể tung roi phi ngựa một mạch ngàn dặm để xả hết cái sự phấn khích tột độ .
Trong xe ngựa, A Xuân đang bí bách c.h.ế.t.
Hôm nay là ngày đầu tiên lên lớp ở nữ học. Nhờ Đông Tuyết phụ đạo từ nên A Xuân những phu t.ử la mắng mà còn khen ngợi vài lời: "Tĩnh Huy thông minh lanh lợi, học một mười."
Đây là đầu tiên A Xuân khen là năng khiếu học hành!
Nàng đem tin vui chia sẻ với Thẩm Duy Trinh. Nhờ ca ca chỉ dạy tận tình mà hôm nay nàng mới học thuộc lòng trơn tru đoạn văn phu t.ử yêu cầu.
vì đồng môn của Thẩm Duy Trinh ở đó, A Xuân dám vén rèm bô lô ba la với .
Đợi về đến phủ thì càng phiền toái hơn, sai tỳ nữ qua truyền lời chứ phép hấp tấp xông tới.
Đêm hôm đó Thẩm Duy Trinh từng cảnh báo nàng, dù là , tỷ cùng chung dòng m.á.u cũng phép ở riêng một phòng.
Cái thứ lễ nghĩa mới rườm rà , mấy cái quy củ mới đáng ghét .
Lễ giáo khắt khe phân biệt nam nữ ở chốn kinh thành mà quá quắt, lẽ nào giữa ruột thịt với còn nảy sinh chuyện đồi bại gì ? Chẳng thà ở Nam Ngô châu còn hơn, nếu Thẩm Duy Trinh mà sống ở Nam Ngô châu thì nàng thể lôi tuột trèo cây hái quả, xuống sông mò cá từ đời thuở nào .
Cách một bức rèm.
Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng bánh xe lộc cộc, hòa cùng tiếng ca ca đàm đạo văn thơ với vị bằng hữu ... A Xuân áp tai cố gắng lắng xem ca ca rốt cuộc đang đàm đạo cái gì. Hiện giờ trong mắt nàng, ca ca là bậc thánh nhân gì , gì thấu.
Nghe một chốc, ngoài dự đoán là chẳng hiểu cái mô tê gì, cố vểnh tai thêm lúc nữa, A Xuân ngả đầu dựa vách xe, quyết định ngủ quách cho xong.
Đụng chuyện đau đầu thì cứ một giấc tính tiếp; ngủ đủ giấc thì đầu đau, não bộ minh mẫn, lúc đó từ từ suy nghĩ .
Buổi tối đến thỉnh an Lão tổ tông, cuối cùng cũng chạm mặt Thẩm Duy Trinh, ngặt nỗi quá đông, A Xuân tiện mở miệng lời cảm tạ - chẳng nhẽ kể oang oang việc ca ca lén dạy kèm lúc nửa đêm ?
May mà Lão tổ tông mở lời hỏi han , A Xuân mới hớn hở báo cáo chuyện hôm nay ở nữ học học "Lưỡng Đô Phú", còn học toán thuật, đ.á.n.h cờ và thưởng .
Lục nghệ bát nhã tuy bắt buộc học hết, nhưng chương trình giảng dạy ở nữ học cũng hề nhẹ nhàng.
Lễ nghi, gảy đàn, chơi cờ, thưởng , vẽ tranh, điều hương, cắm hoa, thơ phú, sử sách đàm luận... tổng cộng tới chín môn học.
Ở môn thi từ ca phú, A Xuân đổ mồ hôi sôi nước mắt mới nhai nổi, nhưng ở môn tính toán thì đầu óc nàng vô cùng linh hoạt. Thường phu t.ử xong đề toán, đáp án hiện rõ mồn một trong đầu nàng - cũng nhờ kinh nghiệm mấy năm công, đếm hàng tính toán tiền nong, tính nhẩm nhanh và chính xác trượt một ly.
Chuyện chơi cờ thì đây Thẩm Sĩ Nho từng dạy qua, nàng học mót chút da lông nên tàm tạm, giỏi dốt; còn việc thưởng thì đúng là nàng thiên phú bẩm sinh. A Xuân cái lưỡi cực kì nhạy cảm, chỉ nhấp môi một cái là ngay mùi vị của từng loại nước suối.
Tổng kết ngày đầu tiên tới nữ học của A Xuân cũng khá là vui vẻ.
Chỉ điều ngày mai là môn khó nhằn. Phu t.ử đòi dạy gảy đàn, bắt mỗi mang đàn tới lớp; các tỷ khác ai nấy đều sẵn đàn tay, riêng A Xuân trắng tay .
Đợi bọn tỷ lui hết ngoài, A Xuân mới bẽn lẽn ngỏ lời xin Lão tổ tông một cây đàn. Loại nào cũng , cần đồ , nàng vốn gảy, sợ phá hỏng mất đồ ngon.
Lão tổ tông gật đầu đồng ý. Khổ nỗi nhạc cụ giống mấy thứ đồ đạc lặt vặt, hiện tại trong tay Lão tổ tông cũng chẳng dư cây đàn nào, bà đành bảo A Xuân cứ về , ngày mai sẽ sai tìm cho nàng một cây.
Thẩm Duy Trinh vẫn rời , thấy đoạn hội thoại đó bèn tiếp lời: "Lão tổ tông cần phí công tìm kiếm, chỗ viện con vẫn còn một cây, lát nữa con sai mang tới đó là ."
Nói xong, bước cửa gọi Diệp Thanh: "Ngươi dặn Hà Lộ lôi cây đàn 'Phi Phượng' mang tới Tàng Xuân ổ ."
Khỏi lo ngày mai lấy gì mà học, A Xuân cảm tạ ngớt: "Cảm ơn ca ca."
Thẩm Duy Trinh dặn dò nhàn nhạt: "Học đàn cho t.ử tế, đừng mất mặt ."
Lão tổ tông bỗng dưng biến sắc mặt.
Đợi A Xuân khuất bóng, bà mới sang trách Thẩm Duy Trinh: "Cây 'Phi Phượng' là quà sinh thần mà phụ con đích chọn, ban đầu là để tặng cho thê t.ử của con, cớ bây giờ đem cho Tĩnh Huy dùng?"
Sinh thần lên năm tuổi của Thẩm Duy Trinh cũng là cuối cùng Thẩm Sĩ Nho tổ chức sinh nhật cho . Lúc Thẩm Sĩ Nho vẫn còn quan ở kinh thành, thấy Thẩm Duy Trinh thích tiếng đàn nên tốn ít công sức mới tìm hai danh cầm là "Phi Phượng" và "Minh Kỳ".
Hai cây cổ cầm đều do nhất chế cầm sư của triều đại chế tác , từ gỗ sam tùng, phần ngựa đàn bằng gỗ t.ử đàn, giá trị liên thành, bạc vàng cũng đong đếm .
Cây "Minh Kỳ" thì Thẩm Duy Trinh coi như báu vật, thế cớ cây "Phi Phượng" đem ném cho con bé A Xuân đến cả nốt nhạc cũng mù tịt phá phách?
"Cổ cầm đến mấy mà cứ bỏ xó thì cũng bằng thừa.” Thẩm Duy Trinh điềm nhiên: “Hơn nữa, vị thê t.ử tương lai của con chắc đ.á.n.h đàn. Bây giờ tặng cho Tĩnh Huy, phụ suối vàng ắt hẳn cũng sẽ thấy an ủi phần nào."
"Dù cũng lý, nhưng... chỉ sợ con bé hỏng đàn mất thôi."
"Đồ vật quý giá đến thì mục đích cuối cùng cũng là để dùng. Hỏng thì đem sửa, sửa thì đành cái khác.” Thẩm Duy Trinh đáp: “Xưa bậc thầy chế tác dày công chẻ gỗ đẽo đàn cũng để đời cất xó phủ bụi. Hơn nữa Tĩnh Huy là nâng niu đồ vật, sẽ bao giờ phụ tâm huyết của đàn ."
Bao nhiêu lý lẽ đều lọt tai cả, Lão tổ tông đành thở dài một : "Tam thẩm mẫu của con dạo cứ lượn qua lượn lải nhải suốt, lén lút tìm hiểu vài đám cho Kế Xương. Nếu cô nương nào mắt thì đợi khoa thi cử sẽ tới coi mắt dạm ngõ."
Lại là cái chuyện .
Lòng Thẩm Duy Trinh vui nhưng ngoài mặt chẳng hề gợn sóng, chỉ khẽ gật đầu: "Xem Lão tổ tông chấm nào ."
"Gọi là thì tới, chỉ là mấy cô nương ngày thường để ý thấy cũng ngoan ngoãn, tuổi tác xấp xỉ Kế Xương. Ta và mẫu con lập sẵn một tờ danh sách, con thử xem qua .” Lão tổ tông hiểu rõ tầm quan trọng của việc thông gia nên mới cần bàn bạc kĩ lưỡng với Thẩm Duy Trinh để tránh bỏ lỡ đại sự: “Nếu thấy ai mắt thì cứ gạch bỏ; hoặc nếu ai cần lưu ý kĩ càng thì chúng cũng tiện bề sắp xếp coi mắt sớm một chút. Không đám nào thì tính tiếp, nếu con ngoài gặp gia đình nào thích hợp thì cứ ghi để và mẫu con tham khảo."
Thẩm Duy Trinh gật đầu.
Triệu ma ma bưng một chiếc khay nhỏ, bên xếp sẵn vài mảnh giấy, đề tên khuê nữ mà chỉ rõ gốc gác gia môn và tuổi tác.
Thẩm Duy Trinh soi từng tờ một, thẳng tay gạch bỏ ba tờ, đó khoanh tròn hai tờ còn .
Nếu gì bất trắc, một trong hai vị cô nương mà khoanh tương lai sẽ là nương t.ử của Thẩm Kế Xương.
Lật đến tờ cuối cùng, chợt thấy đề rõ họ tên, Thẩm Duy Trinh khựng , nheo mắt kĩ thành tiếng: "Chương Giản - tứ công t.ử nhà Thượng thư Tả bộc xạ?"
"Ồ, tờ danh sách cuối cùng đó là chuẩn cho hai còn của con đấy.” Lão tổ tông mỉm : “Đều là những đứa trẻ độ tuổi ngang ngửa. Nếu con thời gian rảnh rỗi thì thử ngó qua xem ."
Thẩm Duy Trinh xếp đống giấy: "Thế Lão tổ tông để ý cho Tĩnh Huy ?"
So thì Tĩnh Huy vẫn lớn tuổi hơn Lâm Anh một chút.
"Ta họ hàng bên ngoại, hiện đang cư ngụ ở trấn Thanh Thạch chốn ngoại thành.” Lão tổ tông chậm rãi : “Hắn tên là Lý Tề, mồ côi từ nhỏ, trong nhà sở hữu một trăm mẫu ruộng . Cha lấy vợ kế, hiện mướn thêm tá điền cày cấy, còn thì đầu tư nuôi ăn học. Đứa trẻ chí cầu tiến, thi Hương thứ hai trúng cử, nay đang dùi mài kinh sử... Tính theo vai vế thì còn gọi con là biểu ca đấy."
Thẩm Duy Trinh thờ ơ hỏi: "Nhân phẩm ?"
Bất chợt, nhớ cái đêm trong Thính Tuyết hiên, đôi mắt nàng đờ đẫn cố gắng dán chặt , nài nỉ cầu xin tìm cho nàng một nhà giàu dư dả.
Thế nhưng vỏn vẹn trăm mẫu ruộng thì đào hai chữ "giàu ".
"Lý Tề cực kỳ hiếu. Cha thích ăn cá chép, mỗi khi học về là xách cần bờ sông câu, bất kể gió mưa bão bùng."
Thẩm Duy Trinh đáp: "Biết do đam mê câu cá."
Lão tổ tông kể: "Lý Tề chỉ hiếu thảo mà còn tiết kiệm, quần áo thường xuyên chắp vá đủ chỗ, hiếm khi thấy sắm sửa đồ mới."
Thẩm Duy Trinh bình luận: "Xem gia cảnh cũng chẳng khấm khá gì, Tĩnh Huy mà gả qua đó chỉ e chịu khổ cực."
"Hắn mua nổi, mà là chịu mua, là do tính tiết kiệm thôi."
"Ừ, chịu mua, tính keo kiệt bủn xỉn."
"Cha năm nào cũng may y phục mới, còn thì . Hắn bảo cứ nhường áo mới cho cha mặc , đợi cha mặc sờn mặc ."
"Trong mắt chỉ mỗi phụ , thế thành chẳng nhẽ đối xử tệ bạc với thê t.ử ."
"Duy Trinh.” Lão tổ tông thấy lạ: “Đứa trẻ đắc tội gì với con ?"
"Vẫn .” Thẩm Duy Trinh lên: “Chuyện hôn sự của Tĩnh Huy cứ để con tự lo liệu là , ngài và mẫu cần phiền lòng."
Lão tổ tông hỏi ngược con mà chọn? nghĩ Tĩnh Huy hiện tại ngôn hành vẫn đạt tiêu chuẩn của quý nữ khuê các, nay đang tới nữ học . Hơn nữa, tên nàng cũng ghi danh nghĩa của Thẩm Sĩ Nho như một nghĩa nữ. Đợi học hành đàng hoàng sắm sửa đủ danh thế thì vớ tấm chồng quyền thế.
Cũng tại bà dạo Mã phu nhân lải nhải đến phát cáu nên đầu óc mụ mẫm.
Thẩm Duy Trinh nghĩ sâu xa tới nhường .
Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng hạng như mà mang phối với Thẩm Tĩnh Huy thì thật là chà đạp .
Rời Nhân Thọ đường, Thẩm Duy Trinh về viện ngay mà rẽ sang tẩm viện của Thẩm Kế Xương.
Đợi bọn hạ nhân lui hết ngoài, Thẩm Duy Trinh mới nghiêm giọng hỏi: "Tĩnh Huy tặng một chiếc túi thơm ?"
Thẩm Kế Xương tháo luôn túi thơm bên hông xuống, hớn hở khoe: "Đây xem, đeo suốt. Dịp Thất Tịch tặng túi thơm thì trông bình thường lắm, ngờ bây giờ tay nghề lên hương, túi thơm đến . Tĩnh Huy đúng là khéo tay."
Thẩm Duy Trinh trừng mắt chiếc túi.
Quả nhiên là tinh xảo. Màu xanh lục sẫm, hình trái tim, dây đai tết từ sợi tơ đồng màu gắn thêm hạt ngọc thạch, thắt nút kết tường, bề mặt dùng chỉ vàng thêu họa tiết tứ hợp như ý, tinh xảo đến độ thêu luôn cả hai mặt.
Giật lấy chiếc túi thơm, Thẩm Duy Trinh nắm chặt trong tay, chằm chằm hồi lâu.
Hắn còn chẳng nàng học cái trò thêu thùa từ bao giờ.
Mà thực cũng chả cần .
"Đệ ngày nào cũng đeo thứ bên ?" Thẩm Duy Trinh gặng hỏi bằng giọng nhàn nhạt: “Lúc nào cũng dùng?"
Thẩm Kế Xương cứ ngỡ đại ca xem xong sẽ trả , xòe tay chực sẵn, ai dè cứ nắm khư khư chịu buông.
Hắn đành rụt tay về: "Vâng, Tĩnh Huy tỉ mỉ tinh tế, bên trong túi thơm còn may thêm mấy ngăn cách lớp, sử dụng cực kì tiện lợi."
Thẩm Duy Trinh tháo dây rút, mở miệng túi dòm. Ồ, cả lớp chia ngăn, cả túi nhỏ nhắn xinh xẻo cơ đấy.
Nhớ cái túi thơm cùi bắp tặng cho , phẳng lì trống , bên trong đếch cái ngăn nào.
Cụp mắt liếc vị nhị một cái, Thẩm Duy Trinh hỏi thẳng: "Đệ cưới Tĩnh Huy ?"
Thẩm Kế Xương sợ té đái lùi mấy bước, đại ca như thấy quỷ giáng trần, sợ tức gào lên: "Làm chuyện đó? Tĩnh Huy là của , cái thứ suy nghĩ súc sinh cầm thú bằng heo ch.ó ? Muội kính trọng như trưởng nên mới đem tặng chiếc túi thơm , nếu mà dám tơ tưởng ý đồ đen tối với thì đó là tội dâm loạn trái luân thường, bại hoại đạo đức, mà trời tru đất diệt..."
"Được .” Thẩm Duy Trinh gạt : “Ta cũng gì ."
Thẩm Kế Xương mặt đỏ tía tai: "Mấy cái chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n nhảm nhí , xin đại ca tuyệt đối đừng đem trêu đùa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-10-tui-thom-gian-gio-thu.html.]
Móc hết mớ bạc vụn cùng đồ đạc lặt vặt bên trong đổ bàn, Thẩm Duy Trinh cuỗm luôn chiếc túi thơm rỗng tuếch, lạnh nhạt nhắc nhở Thẩm Kế Xương: "Đệ cái suy nghĩ đó thì . Tam thẩm mẫu dạo cứ dăm bữa nửa tháng tìm Lão tổ tông chuyện, e rằng hiểu lầm chuyện gì đó ."
Thẩm Kế Xương ngẩn , lắp bắp: " Tĩnh Huy là của mà!"
"Ai tam thẩm mẫu suy tính chuyện gì.” Thẩm Duy Trinh : “Lại thêm chuyện ngày nào cũng kè kè cái túi thơm bên hông, bà sốt ruột cho ."
Thẩm Kế Xương giải thích: "Hôm tết Thu xã, Ngũ cô mẫu về chơi mà lỡ quên quà cho Tĩnh Huy . Khổng T.ử câu: 'Không sợ thiếu, chỉ sợ công bằng'. Đệ luôn khắc cốt ghi tâm lời đại ca dạy đối xử với các thật công bằng, nên mới đem nhường phần quà của cho . Tĩnh Huy vì cảm tạ tấm lòng nên mới tặng chiếc túi thơm ..."
Hắn vò đầu bứt tai: "Tất cả là tại , quả thực nên ngày nào cũng đeo nó, mới khiến mẫu sinh ảo giác kinh khủng ."
"Túi thơm cầm .” Thẩm Duy Trinh tuyên bố: “Lát nữa bảo tỳ nữ trong viện cái khác đền cho ."
Thẩm Kế Xương vội vàng từ chối dám nhận.
Thật tình mà , chiếc túi thơm khâu vá vô cùng sắc sảo, chỉ thiết kế tiện lợi mà phối màu cũng mắt.
Hắn chiếc túi thơm trong tay trưởng mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa, nhưng thừa hiểu từ nay cấm tiệt bao giờ phép đeo nó nữa.
Phải rằng Thẩm Duy Trinh đối xử với các còn đôi phần nhẹ nhàng, chứ đối với các thì thuần túy là bàn tay sắt. Hồi nhỏ, Thẩm Kế Xương và Thẩm Văn Hoán giành một viên nghiên mực, lúc cãi vã xô xát kinh động đến Thẩm Duy Trinh.
Thẩm Duy Trinh chẳng buồn mắng mỏ nửa lời, trực tiếp đập nát bét viên nghiên mực , lôi cổ cả hai đứa quẳng từ đường bắt quỳ gối gập lưng chịu tội. Hai đứa quỳ ròng rã suốt ba canh giờ, đó Thẩm Duy Trinh mới tự tay cầm thước bảng quất mỗi đứa ba mươi roi, lòng bàn tay sưng tấy ửng đỏ như tôm luộc.
Tiếp theo, đích quỳ đó suốt đêm cùng hai .
Hai đứa vì một món đồ vô tri vô giác mà gây gổ đ.á.n.h , bất chấp tình nghĩa thủ túc, đó là nặng thứ nhất;
Thẩm Duy Trinh trưởng, quản lý chu , ngăn cản răn đe kịp thời, đó là nặng thứ hai.
Hắn tự phạt chính , hành động đó khiến cả nhị phòng và tam phòng cũng câm nín, ai dám hó hé nửa lời xin xỏ cầu tình.
Sáng hôm , Thẩm Duy Trinh cho mang tới hai viên nghiên mực y hệt , chia cho mỗi đứa một viên.
Kể từ ngày đó, trong nhà vĩnh viễn bao giờ chuyện tranh giành đồ đạc, tất thảy đều kính nhường , hữu cung.
Mùa hè năm nay, Thẩm Kế Xương đám bạn học dụ dỗ dắt uống hoa tửu, xướng khúc, tuy gọi kĩ nữ hầu rượu nhưng thực chất hề giở trò bậy bạ. Vốn tưởng chuyện bưng bít kín kẽ tường đồng vách sắt, nào ngờ Thẩm Duy Trinh vẫn đ.á.n.h .
Hắn một lời, cũng chẳng phạt Thẩm Kế Xương gậy nào, mà lôi xềnh xệch một miếu hoang ở ngoại ô thành. Bên trong miếu nồng nặc mùi hôi thối, đầy rẫy những kẻ mắc bạo bệnh, bất kể già trẻ lớn bé nam nữ, da thịt ai nấy đều lở loét hoại tử, ruồi muỗi bu đen bu đỏ. Vài vệt lở loét nhung nhúc dòi bọ bò lúc nhúc, Thẩm Kế Xương kĩ thấy giòi trắng hếu béo núc ních trườn , gớm ghiếc đến độ lợm giọng buồn nôn oẹ mật xanh mật vàng tại chỗ.
Thẩm Duy Trinh bình thản bảo rằng, những kẻ đó đều là những kẻ vớt vát từ chốn kĩ viện mà Thẩm Kế Xương dạo bước hôm nọ; những chứng bệnh hoa liễu hết t.h.u.ố.c chữa, đến khi lở loét tiếp khách nữa sẽ chủ chứa vứt bỏ ném đây.
Thẩm Kế Xương đến tận bây giờ vẫn còn rùng khi nhớ từng câu từng chữ của Thẩm Duy Trinh:
"Nếu lỡ nhiễm căn bệnh , sẽ tự tay kết liễu cuộc đời ngay khi những nốt ghẻ chốc lở loét ăn mòn da thịt , đó sẽ sắm cho một cỗ quan tài gỗ thượng hạng. để tránh bôi nhọ thanh danh gia môn, sẽ bao giờ phép chôn trong nghĩa trang của Thẩm gia. Yên tâm, sẽ tìm cho một bãi đất phong thủy hữu tình, lập một cái bia mộ đàng hoàng cho ."
...
Tấm gương tày liếp còn sờ sờ đấy, lúc ông ca ca đại ca sợ là đang hiểu lầm ý đồ bất chính với nhà - Thẩm Kế Xương còn sống thêm vài chục năm nữa, bỏ mạng sớm thế .
Đừng là cái tư tưởng l.o.ạ.n l.u.â.n cầm thú , dù cho chăng nữa, để khỏi trưởng nhét quan tài xịn vùi thây nơi hoang dã bãi tha ma nào đó, Thẩm Kế Xương cũng đành chôn giấu nó xuống đáy lòng, sống c.h.ế.t cạy miệng dám để lộ nửa câu.
Đêm về khuya.
Thẩm Duy Trinh bước khỏi viện của Thẩm Kế Xương thì bắt gặp một bóng đen khả nghi lướt qua.
Thật kì lạ.
Hắn nhăn mày.
Hôm nay Tĩnh Huy mặc đồ tỳ nữ cái quái gì?
Để bảo vệ thanh danh của , Thẩm Duy Trinh lệnh cho Diệp Thanh lui , còn thì lặng lẽ bám gót theo nàng.
A Xuân nài nỉ Thu Sương gãy cả lưỡi mới dụ nàng đồng ý, cả hai khoác áo tỳ nữ lén lút trốn khỏi viện để mua đồ ăn vặt lót .
Hiện tại hoàng đế thánh minh, buổi tối lệnh giới nghiêm, chợ đêm thậm chí thể mở tới rạng sáng tảng sáng.
A Xuân đang tuổi ăn tuổi lớn nên mau đói, thêm ban ngày học, buổi tối cày kéo sách vở vất vả nên chiếc bụng đói cứ liên tục đ.á.n.h trống biểu tình. Rời khỏi Tàng Xuân ổ tản bộ, tiếng rao hàng của các xe đẩy lề đường cứ văng vẳng vọng , nào là kẹo mạch nha, vải ngâm mật, tàu hủ ky xé phay, mứt mai vàng thái chỉ...
Nhịn mãi nhịn mãi rốt cuộc cũng trụ nổi, hôm nay nàng than ỉ ôi năn nỉ Thu Sương dẫn ngoài mở mang tầm mắt.
Gần đây, nhiều chủ nhân ban đêm lót đều thể gọi hầu túc trực chạy vặt mua, mỗi viện đều đội ngũ chuyên canh ca trực đêm như . Có điều một vài cô nương kĩ tính, chê đồ hầu bốc vác bẩn thỉu nên sẽ sai tỳ nữ cùng, khâu nhận đồ góiém đều do tỳ nữ tự tay hết.
Thu Sương đắn đo một hồi lâu, thấy A Xuân đói bụng đến tội nghiệp, cuối cùng đành thỏa hiệp.
Chỉ là chuyện lén lút như mèo ăn vụng, tuyệt đối cấm kinh động ngoài, đặc biệt là đại gia.
Nếu thì...
Thực sự dám tưởng tượng nổi viễn cảnh .
Người hầu thì phép bước qua cổng Tàng Xuân ổ nên cũng mặt A Xuân. A Xuân và Thu Sương đều lấy khăn lụa che kín mặt, tên hầu cũng chẳng dám hỏi han nhiều, cứ thế nhanh nhảu giới thiệu hết chỗ bánh ngọt ngon, chỗ nọ chè tuyết nhĩ thanh mát sạch sẽ.
A Xuân tham lam tò mò sự náo nhiệt của chợ đêm nhưng cũng dám dạo quá đà, cứ men theo sự dẫn đường của tên hầu quanh quẩn mua một đống thức ăn. Nàng tính mua về chia cho các tỳ nữ khác trong Tàng Xuân ổ cùng nếm thử, đặc biệt là Đông Tuyết, hôm nay học cũng nhờ nàng phụ đạo ...
Căng thẳng nhưng bình an vô sự trở về phủ , lúc tên hầu lui về, Thu Sương mới nhẹ nhõm thở phào, lầm bầm phàn nàn: "Lần cô nương đừng chơi trò nữa đấy."
A Xuân vội vã phụ họa: "Muội chừa , dám nữa ."
"Trên đời còn chuyện gì mà dám nữa? Sao nhỉ?"
Một giọng lạnh buốt sống lưng đột ngột chen . Thu Sương giật nảy , xoay ngoắt cái rầm quỳ sụp xuống đất, trán dập sát xuống nền đá tảng lạnh lẽo, run rẩy bủn rủn cả : "Đại gia."
A Xuân giật b.ắ.n đầu , cũng hồn xiêu phách lạc.
Dưới ánh trăng tỏ vằng vặc, tán lá phong rợp bóng, Thẩm Duy Trinh đang chắp tay lưng bước tới, sắc mặt lạnh băng như sương giá, chòng chọc tiểu đang thất kinh hồn vía của , hề lấy một tia .
"Ta cứ tưởng cái đêm hôm bữa là chuyện xuất cách liều lĩnh nhất mà từng ; hiện tại xem vẫn coi thường Tĩnh Huy quá."
Thu Sương quỳ úp mặt xuống đất mà chỉ hận thể c.h.ế.t quách cho xong.
Đêm hôm bữa?
Vậy là trong thời gian nàng để ý, vị cô nương còn lén lút giở trò gì lưng nàng nữa?
"Ca ca.” A Xuân vội vàng nịnh nọt lấy lòng: “Muội mua mứt quả hồng tẩm đường ngon lắm, nếm thử ?"
Thẩm Duy Trinh thờ ơ: "Không ."
"Là uy h.i.ế.p ép buộc Thu Sương tỷ tỷ dẫn đó.” A Xuân vội vàng cầu tình: “Ca ca nể mặt tha cho Thu Sương tỷ tỷ , đ.á.n.h phạt gì cũng , đừng phạt tỷ - bảo tỷ lên ? Trời sang thu , nền đá lạnh lẽo thế sẽ ảnh hưởng tới đầu gối đấy ạ."
Thẩm Duy Trinh thèm liếc Thu Sương lấy một cái: "Ta bắt nàng quỳ."
Thu Sương vội vã: "Đại gia, là do của nô tỳ, nô tỳ tội đáng muôn c.h.ế.t vì khuyên răn cô nương chu ."
A Xuân c.ắ.n chặt môi, cúi nhẹ nhàng đặt cẩn thận bọc đồ ăn xuống bên vệ đường, xốc vạt váy lên chuẩn quỳ rạp xuống mặt Thẩm Duy Trinh - Hắn tay nhanh như chớp, đỡ phắt nàng dậy, cau mày quát khẽ: "Thẩm Tĩnh Huy!"
"Ca ca tuy bắt Thu Sương tỷ tỷ quỳ, nhưng thừa hiểu tỷ kính trọng ca ca. Ca ca lên tiếng, tỷ còn lâu mới dám dậy. Chuyện do gây , đời gì đạo lý tòng phạm quỳ gối mà kẻ chủ mưu nhởn nhơ chịu phạt. Thế nên cũng quỳ ở đây để cầu xin ca ca..."
Phiền toái thật sự.
Trời thu, vẫn dăm ba nụ sen nở muộn, hương sen cứ đứt quãng từng trận len lỏi lởn vởn quanh mũi thế .
Thẩm Duy Trinh cau mày đỡ lấy A Xuân, mạnh bạo lôi nàng thẳng dậy, thầm mắng.
Sớm muộn gì cũng san lấp quách cái đầm sen cho khuất mắt.
"Đứng lên .” Thẩm Duy Trinh lệnh: “Cảm tạ chủ t.ử của ngươi ."
Thu Sương đang quỳ đất vội vàng dập đầu với A Xuân: "Tạ ơn cô nương."
"Ngươi lui sang một bên.” Thẩm Duy Trinh xua tay: “Ta chuyện riêng với Tĩnh Huy."
Thu Sương luống cuống nhặt bọc đồ ăn lên, lùi tít ngoài xa canh chừng, đề phòng kẻ lạc bước xen phá bĩnh nhã hứng của hai .
Thấy Thu Sương lùi xa, Thẩm Duy Trinh bèn bước giật lùi về một bước, trừng mắt A Xuân - Bốn mắt chạm , thế quái nào nàng nhe răng tươi rói với một cái.
Cơn bực tức trong lồng n.g.ự.c Thẩm Duy Trinh càng bốc hỏa.
Nàng nhận thức tình thế hiện tại đang căng thẳng thế nào , còn tâm trạng cợt nhả nhã .
Trong đám , nàng đúng là đứa ăn gan hùm mật gấu, to gan lớn mật nhất.
Nếu đổi là kẻ khác, e là lúc sớm lóc t.h.ả.m thiết bù lu bù loa .
"Ca ca.” A Xuân nhỏ giọng: “Lần ca ca khen bánh Thu xã ăn ngon miệng, tối nay trốn ngoài là tìm xem món gì mới mẻ hợp khẩu vị của ca ca nữa . Ca ca dạo thức đêm ôn thi vất vả, của ngon vật lạ trong phủ nhiều cũng chán miệng - mua thêm vài miếng bánh vân phiến, đang định lát nữa nhờ gói ghém mang sang phòng ca ca đây."
"Ta mà thèm ăn thì tự sai mua.” Thẩm Duy Trinh nhíu mày trách cứ: “Nếu thèm ăn thì cứ việc nhờ hạ nhân mua . Thân là cô nương của Hầu phủ mà dám khoác áo tỳ nữ lén lút trốn khỏi viện ban đêm, nếu lỡ..."
"Làm gì chuyện lỡ.” A Xuân cãi ngang: “Ca ca xem, chẳng bình an vô sự ?"
"Thế ? Rơi tay cũng tính là bình an ?"
"Chính vì gặp ca ca nên mới bình an đó.” Mắt A Xuân sáng rực rỡ, lấp la lấp lánh: “Ca ca thương , lo cho nên mới tức giận, mới mắng , cái đó chứng tỏ ca ca đang quan tâm , hiểu mà."
Đến nước , Thẩm Duy Trinh thực sự rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan, mắng mà dỗ cũng xong.
Bất kể cái gì, tai nàng cũng sẽ tự động chuyển đổi thành sự quan tâm chiếu cố, điểm khác biệt duy nhất là tình yêu thương nghiêm khắc tình yêu thương ôn hòa mà thôi.
Trên đời sản sinh cái thể loại tiểu cô nương kì quặc thế .
Hắn vớ bở đứa quái đản thế cơ chứ.
"Khoan bàn tới chuyện loạn tối nay.” Thẩm Duy Trinh bắt đầu chất vấn: “Ban nãy ngoài phố mấy tên sâu rượu, đường né tránh xa một chút? Không sợ chúng giở trò xằng bậy đ.á.n.h ?"
A Xuân vắt óc nhớ : "À, chuyện đó á... Ca ca xem, say khướt bẹp nhão nhẹt như bùn , chân còn vững, còn thẳng nổi thì đ.á.n.h ?"
Thẩm Duy Trinh vặc : "Ngộ nhỡ uống rượu sinh man lực thì ?"
A Xuân ngây , ngẫm nghĩ một hồi gật gù đồng tình.
"Là sai .” A Xuân sửa sai: “Ca ca giáo huấn đạo, nên chủ quan cho rằng những kẻ say khướt như bùn thì khả năng gây thương tích... Dù thì đời cũng những kẻ như thật, uống rượu là biến thành dũng sĩ lực điền."
Thẩm Duy Trinh "ừm" một tiếng, thăm dò: "Muội từng thấy ?"
"Muội thấy, là cha kể thôi.” A Xuân cực kì thành thật: “Lưu Bang say rượu c.h.é.m bạch xà, Võ Tòng say rượu đả hổ đồi Cảnh Dương, cả Vương Uy náo động bờ sông nữa."
Hai điển tích đầu tiên thì lưu truyền rộng rãi trong dân gian ai ai cũng , nhưng cái tên Vương Uy thì Thẩm Duy Trinh thực sự tới bao giờ.
Hắn nhíu mày tò mò: "Vương Uy là điển cố gì? Xuất xứ từ ?"
"Vương Uy là biểu di phu của .” A Xuân ngoan ngoãn khai báo chân tướng: “Xuất xứ từ... trại Kim Ngưu, quận Bạch Vân, vùng Nam Ngô châu. Hồi đó dượng uống say bét nhè, một xách gậy đ.á.n.h c.h.ế.t tươi hai con rắn nước."
Thẩm Duy Trinh bất động như tượng đá, ánh mắt sắc như d.a.o chằm chằm A Xuân, sắc mặt phủ một tầng sương giá lạnh lẽo.
Ban nãy... cô dắt mũi trêu cợt đúng ?