Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 11: Loạn: Sai
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:45
Lượt xem: 190
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thật là dầu muối lọt.
Thẩm Duy Trinh dạy dỗ bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên thất thủ. Cảm giác lúc giống như tay vớt quả cầu băng ao sâu, trơn tuột, tóm , nắm xong, mắng đành mà xót cũng chẳng đành.
Lần nàng nửa đêm trốn giả sơn, nhượng bộ một bước, hôm nay nàng liền to gan dám trốn khỏi phủ. Nếu hôm nay nhượng bộ thêm bước nữa thì ? E rằng ngày mai nàng sẽ dời kinh thành về Nam Ngô Châu, ngày liền vượt biển xa xôi chạy hải ngoại mất.
Hắn hạ quyết tâm thể nương tay, giờ phút nàng giở trò cợt nhả cũng vô dụng, bèn sầm mặt xuống: "Đừng ."
A Xuân chớp mắt: "Muội cứ thấy ca ca là thấy vui vẻ, kìm ."
Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, đáng lẽ nên để nàng mở miệng. Giọng của nàng luôn thể cắt ngang những lời quở trách định tuôn .
"Ta sẽ bẩm báo với Lão tổ tông rằng Thu Sương đ.á.n.h vỡ chiếc bình sứ tặng , coi như là để trừng phạt, sẽ phạt nàng ba tháng tiền nguyệt lệ." Thẩm Duy Trinh cất giọng lạnh nhạt: “Bắt đầu tính từ tháng ."
A Xuân kinh hãi: "Là ép Thu Sương tỷ tỷ, xét theo lý thì nên phạt..."
"Phạt ?" Thẩm Duy Trinh ngắt lời: “Được thôi, sẽ bẩm báo Lão tổ tông, đêm khuya du đãng, chẳng thể thống gì, phạt ..."
"Khoan !" Đầu óc A Xuân bỗng chốc tỉnh táo : “Vẫn là nên phạt Thu Sương tỷ tỷ . Nguyệt lệ mỗi tháng của tỷ là một lượng, mỗi tháng thể lĩnh tới bốn lượng, thể trích một ít để bù đắp cho tỷ ."
Nàng văn chương tuy kém cỏi nhưng khả năng tính toán sổ sách là hạng nhất. Thật hiểm, thật hiểm quá. Suýt chút nữa thì chịu thiệt .
Thẩm Duy Trinh gật gù: "Biết tính toán là ."
" nếu là do Thu Sương tỷ tỷ sai, liệu ảnh hưởng đến tương lai của tỷ ?"
"Lẽ nào bây giờ nàng sai?"
A Xuân xích gần mặt Thẩm Duy Trinh, đưa tay kéo tay áo , nhẹ nhàng lay lay, khẩn cầu: "Ca ca cứ là do tự trốn khỏi viện dạo trong phủ, còn Thu Sương tỷ tỷ thấy, như ?"
Thẩm Duy Trinh dứt khoát rút tay áo . Thật sự nên bịt miệng nàng , đó trói luôn cả tay chân mới .
"Tội lơ là chức vị, hình phạt sẽ càng nghiêm khắc hơn." Hắn thiết diện vô tư hỏi tiếp: “Muội thấy khó chịu ?"
Tay áo của Thẩm Duy Trinh rút , đầu ngón tay A Xuân vẫn còn vương cảm giác chạm lớp hoa văn in chìm vải vóc. Nàng buồn bã gật đầu, chỉ tay lên ngực: "Muội đau lòng, chỗ nghẹn khó chịu lắm, là do liên lụy Thu Sương tỷ tỷ."
"Vậy thì nhớ kỹ bài học ngày hôm nay." Thẩm Duy Trinh gằn giọng: “Sự to gan bậy của sẽ gây họa cho những xung quanh. Sau bất luận chuyện gì cũng nhớ tới ngày hôm nay."
A Xuân cúi gầm mặt, nặng nề "" một tiếng. Thẩm Duy Trinh nàng .
...Lẽ nên bịt luôn cả mắt nàng .
Hắn tiếp tục nhiễu loạn tâm trí, đành buông một câu: "Về ."
A Xuân ngoan ngoãn lời, xoay lủi thủi bước . Khi đến bên cạnh Thu Sương, nàng lấy một gói đồ, cúi đầu đưa cho : "Là mứt mận Kim Ti Đảng, ăn ngon lắm."
Thẩm Duy Trinh lạnh lùng : "Muội nửa đêm vượt rào khỏi phủ chỉ để mua mấy thứ đồ ăn vặt , tưởng sẽ ăn một cách vui vẻ ?"
"Vậy thì đành ăn trong ấm ức , cũng hết cách ." A Xuân đau lòng thầm thì: “Dù thì tối nay cũng ăn mấy thứ buồn bã thôi."
Thẩm Duy Trinh quả thực là chỉ hận sắt thể rèn thành thép. Chỉ mong Nữ học thể dạy dỗ nàng cho t.ử tế. Suy cho cùng là ca ca, tỷ tỷ, thể thực sự xéo tai nàng lên mà răn dạy. Ngộ nhỡ nhéo hỏng mất thì .
A Xuân ôm một bụng muộn phiền, cùng Thu Sương xách theo một đống đồ ăn vặt về Tàng Xuân Ổ.
Thu Sương khi kể về hình phạt dành cho liền cảm kích rơi nước mắt: "Đại gia quả thực là Bồ Tát sống."
"Huynh đòi phạt tỷ, tỷ còn khen là Bồ Tát? Sao tỷ còn thấy hơn cả thế, rốt cuộc tỷ là cùng phe với ai ?" A Xuân ỉu xìu, chủ động lên tiếng an ủi: “Đừng buồn, đợi lĩnh nguyệt lệ , mỗi tháng sẽ chia cho tỷ một lượng."
Thu Sương lắc đầu, : "Chuyện vốn dĩ là do nô tỳ sai, chiếu theo quy củ..."
"Đừng nhắc nữa." A Xuân thở dài sườn sượt: “Bây giờ cứ thấy hai chữ quy củ là thấy nhức cả đầu."
Ngày hôm , chuyện khiến nàng nhức đầu hơn nữa xuất hiện. Các vị cô nương khác ít nhiều gì cũng chút nền tảng, duy chỉ A Xuân quả thực là đầu tiên gảy đàn. Vị phu t.ử dạy đàn lọt tai mà đau thắt trong lòng, chỉ thở dài liên tục.
"Quả thực là phí phạm một cây cổ cầm!" Phu t.ử đau xót mắng mỏ: “Trò xem xem, ở đây còn cô nương nào cây đàn hơn cây của trò ?"
A Xuân nào am hiểu gì về cầm nghệ. Nhớ câu "Đừng mất mặt " của Thẩm Duy Trinh ngày hôm qua, nàng hổ vô cùng, cả gương mặt đỏ bừng lên. Mãi đến khi Thẩm Lâm Anh nhận cây đàn, kinh ngạc thốt lên lai lịch của cây "Phi Phượng" thì sự hổ của A Xuân phút chốc biến thành sự hoảng hốt.
"Không nhầm chứ?" A Xuân lắp bắp: “Nếu đây là đàn dành cho Đại tẩu tương lai, thể lấy cho đồ luyện tay ?"
"Đại ca thiên vị , lẽ nào bản ?" Thẩm Tương Mân cây đàn với ánh mắt vô cùng hâm mộ: “Thật là... Haizz!"
Lòng A Xuân phút chốc rối bời. Nàng cẩn thận lau chùi cây đàn cho thật sạch, thầm nghĩ tối nay nhất định đem trả . Đồ vật quan trọng thế , quả thực nên để nàng tùy tiện gảy hỏng.
Chờ mãi đến chạng vạng tối, A Xuân cũng chịu bước lên xe ngựa mà cứ ôm khư khư cây đàn đợi. Cũng may hôm nay ngoài, chỉ một Thẩm Duy Trinh cưỡi ngựa tới đón.
Nàng ôm cây đàn tiến lên nghênh đón. Thẩm Duy Trinh chỉ liếc mắt một cái liền thấu rõ mục đích của nàng. Không đợi nàng mở miệng, nhạt giọng : "Cổ cầm để lâu ngày cũng sẽ hỏng hóc, cứ dùng , coi như là bảo dưỡng nó."
A Xuân bối rối: " đây là đàn của Đại tẩu tương lai..."
"Bát tự còn nổi một nét.” Thẩm Duy Trinh vẫn vững lưng ngựa: “Muội vội cái gì."
A Xuân nào vội, nàng chỉ đơn thuần cảm thấy như thực thỏa đáng.
"Lên xe ." Thẩm Duy Trinh giục: “Có tới ."
A Xuân cẩn trọng ôm lấy cây cổ cầm bước lên xe ngựa, trong lòng càng thêm nơm nớp lo sợ rơi vỡ món đồ trân quý . Quả nhiên, Chương Giản đang giục ngựa phi nước đại, trán lấm tấm một tầng mồ hôi. Ngay khi tới nơi, vội vàng dừng , lấy khăn tay lau mặt sạch sẽ, điều chỉnh nhịp thở cho thật bình mới ung dung cưỡi ngựa tới, giả vờ như tình cờ gặp gỡ mà sảng khoái cất lời chào hỏi: "Nguyên Kính , thật trùng hợp, hôm nay cũng tới đón ?"
Hóa tìm một cái cớ hảo hơn, đó là năn nỉ Chương Hồng Phù ngày ngày chịu khó đợi thêm một lát để đích tới đón. Bằng cách , ngoài còn thể biện bạch rằng hai gia đình quan tâm lẫn , cùng hộ tống các hồi phủ.
Chỉ tiếc là, suốt chặng đường trở về đêm , Chương Giản cứ liên tục ngoái ba chiếc xe ngựa. Ba chiếc xe bề ngoài giống hệt , Thẩm Tĩnh Huy lên chiếc nào, chỉ dọc đường chẳng hề một tấm rèm xe nào lay động.
Đêm hôm đó, Chương Giản ôm một bụng sầu muộn trở về phủ. Thẩm Duy Trinh thấu tâm tư của cơ chứ? Chẳng qua thấy tuy đôi chút cẩu thả bộp chộp, nhưng chung quy vẫn giữ đúng lễ nghĩa, dám tò mò hỏi han vượt quá giới hạn nên mới lười can thiệp.
Dẫu , trong lòng Thẩm Duy Trinh vẫn luôn âm ỉ một sự khó chịu khó tả. Hắn vui thói tham luyến nhan sắc của Chương Giản, chỉ một cái tơ tưởng tiếp cận Tĩnh Huy; cũng chướng mắt cái kiểu đường vòng của tên ... mà, giả sử Chương Giản bộc trực tiến tới thì giờ cho đuổi cổ từ lâu .
Chớp mắt qua ba ngày, phía Tàng Xuân Ổ bỗng nhiên im ắng lạ thường. Trước , cứ cách một ngày Tàng Xuân Ổ sai hạ nhân mang đồ tới tặng. Thẩm Duy Trinh tuy từng dặn dò cần bẩm báo với , nhưng những thứ đó đa phần đều là đồ ăn nên Hà Lộ vẫn luôn cẩn thận bưng tới để qua một chút. Dù cho Thẩm Duy Trinh ít khi động đũa, đa đều để Hà Lộ đem chia cho đám hạ nhân khác.
Thế nhưng nay chuyện đổi khác. Hay là do mấy ngày nay thứ Tĩnh Huy mang tới là đồ ăn, mà là những món đồ chơi vặt vãnh khác?
Thẩm Duy Trinh bèn cất tiếng hỏi Hà Lộ: "Dạo gần đây Tàng Xuân Ổ sai đưa đồ qua đây nữa ?"
Hà Lộ đáp: "Dạ thưa ạ. Đại gia để quên thứ gì ở bên đó ? Nô tỳ sẽ lấy ngay."
Thẩm Duy Trinh xua tay gì, lặng lẽ bước thư phòng. Hắn khẽ nhíu chặt hàng chân mày. Lẽ nào răn dạy nặng lời quá? Nàng chịu uất ức nổi, sinh lòng giận dỗi nên nhất quyết thèm tới nữa chăng?
Không tới cũng . Đỡ chướng mắt bực .
Mấy ngày nay, cứ hễ Nữ học tan lớp là A Xuân ngoan ngoãn chui tọt xe ngựa từ sớm. Hai chẳng hề giáp mặt, cũng chẳng cơ hội trò chuyện lấy nửa lời.
Lại một ngày nữa trôi qua, vẫn im lặng tiếng, chẳng mảy may gửi tặng thứ gì. Trái , Thẩm Lâm Anh sai mang tới một phần điểm tâm.
Lúc Hà Lộ mang hộp điểm tâm ngang qua thư phòng, cánh cửa sổ đột nhiên mở toang. Thẩm Duy Trinh sừng sững bên trong, mặt biểu tình, cất giọng gọi nàng : "Là do cô nương nào sai mang tới ?"
"Thưa là Lục cô nương ạ." Hà Lộ kính cẩn đáp: “Người bên đó đây là kiểu điểm tâm mới của Mật Cẩm Trai."
"Lấy chút đem qua quà đáp lễ ." Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: “Còn điểm tâm thì cần mang đây , mấy đứa các ngươi cứ đem chia mà ăn."
Hà Lộ lời, định cất bước dời thì gọi giật . Thẩm Duy Trinh thản nhiên dặn dò: "Nếu như bên phía Tàng Xuân Ổ đưa thứ gì sang... thì nhớ báo với một tiếng."
Hà Lộ lập tức hiểu vấn đề. Xem chừng hai vị đang mẩy với .
Buổi chiều, dò la tin hôm nay Nữ học nghỉ hưu mộc, các vị cô nương đều đến lớp, nàng liền cầm theo chiếc hà bao tìm đến chỗ A Xuân, mượn cớ thỉnh giáo cách may giấu nếp gấp bên trong. A Xuân thấy chiếc hà bao liền giật nảy : "Đây chẳng là thứ tặng cho Nhị ca ca ? Cớ gì trong tay Đại ca ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-11-loan-sai.html.]
"Đại gia thích kiểu dáng nên cố ý xin về." Hà Lộ đáp: “ ngài phiền cô nương vất vả, nên mới bảo tự mày mò một chiếc giống hệt như ."
"Đại ca thực sự thích ?" A Xuân mừng rỡ reo lên: “Vậy thì để tự tay một chiếc mới đem tặng nhé."
Hà Lộ thầm nghĩ trong bụng: Quá chứ. Đại gia nhà đang dài cổ mong chờ đấy, mà bản cũng mỏi mắt ngóng trông hai vị sớm ngày băng thích tiền hiềm.
Hà Lộ nán Tàng Xuân Ổ một lúc lâu. Thực kỹ thuật giấu nếp may cũng chẳng gì phức tạp, nhưng A Xuân vô cùng nghiêm túc đem hết bí quyết truyền đạt. Nàng còn cẩn thận dò hỏi xem Thẩm Duy Trinh thích màu sắc, hoa văn gì, thường ngày mang theo những vật dụng gì bên để tiện bề tính toán kích cỡ, kiểu dáng cho chiếc hà bao. Nhìn thấy A Xuân bận lòng để tâm đến , Hà Lộ mới len lén thở phào nhẹ nhõm. Thật là may quá, xem chừng phía biểu cô nương chẳng hề giận dỗi gì, vấn đề chắc chắn là ở phía Đại gia .
Thực bề ngoài Thẩm Duy Trinh luôn tỏ uy nghiêm khắt khe, nhưng trong lòng vô cùng thương xót mấy . Chỉ là trong nhà sớm vắng bóng phụ , gánh vai trọng trách của vị trưởng , đành nghiêm khắc dạy dỗ, tuyệt đối để thói cưng chiều hỏng chuyện. Song những lời vốn chẳng đến phiên một tỳ nữ như Hà Lộ cất lời, nàng đành nuốt ngược trở , chỉ âm thầm cầu mong hai họ sớm ngày hòa giải. Chủ t.ử vui vẻ thì những kẻ kẻ ăn ở như bọn họ mới nới lỏng nhẹ gánh.
Chuyến tới Tàng Xuân Ổ ngày hôm nay, Hà Lộ vốn dĩ dám bẩm báo với Thẩm Duy Trinh, chỉ e khéo quá thành vụng. Nàng chỉ mong đợi đến khi biểu cô nương tự tay xong chiếc hà bao, đem tới biếu tặng, hai giáp mặt , bao nhiêu khúc mắc cũng sẽ tuôn mà giải quyết thỏa. Ngờ kịp đợi hà bao thành, Chương gia phái mang bái tới, ân cần ngỏ ý mời các vị cô nương qua dự yến thưởng cúc.
Lý phu nhân bèn cho gọi Thẩm Duy Trinh tới để bàn bạc xem liệu nên để mấy cô tham dự . Thực lòng bà vẫn còn chút lưỡng lự; bởi những dịp xã giao như thế vốn bao giờ sự góp mặt của Tĩnh Huy. Suy cho cùng, một thiếu nữ lễ nghĩa chu , nhỡ ngoài rước lấy tiếng , mất mặt mũi gia tộc. Có điều lúc thỉnh an sáng nay, Lão tổ tông cố ý khen ngợi Tĩnh Huy, khen nàng dạo quy củ hiểu chuyện hơn hẳn, còn phấn đấu học hành nơi Nữ học.
Thẩm Duy Trinh điềm nhiên đáp: "Đi chứ, cớ ? Bọn chúng cũng đến tuổi cập kê , cứ giam lỏng mãi trong nhà là cách , cứ để chúng hết ."
Lý phu nhân do dự: "Mang theo cả Tĩnh Huy ?"
Thẩm Duy Trinh hờ hững gật đầu: "Vâng."
Chuyện vốn dĩ chẳng gì to tát, dù các cũng thể ở lỳ trong nhà mãi , chuyện xuất giá chung quy cũng chỉ là vấn đề thời gian. Thẩm Duy Trinh vốn thấu tỏ từ lâu, thể níu giữ, thì tuyệt đối phép giữ .
Tối hôm đó, Hà Lộ mặt mày hớn hở chạy vội thông báo: "Đại gia, phía Tàng Xuân Ổ sang đưa đồ tới ạ."
Vì phép bước thư phòng nên nàng đành đợi ở ngoài cửa. Chắc do tin tất tả chạy tới nên thở vẫn còn gấp gáp, năng đứt quãng.
Thẩm Duy Trinh đang bỗng nhổm dậy, cầm cuốn sách phịch xuống: "Tới thì tới thôi, cớ gì chạy đôn chạy đáo tới truyền lời gì, gì mà vội?"
Hà Lộ kính cẩn đáp: "Là do biểu cô nương đích mang tới ạ."
Một lặng trôi qua, chẳng thấy bên trong động tĩnh gì, nàng bèn rụt rè gọi: "Đại gia?"
Cánh cửa kẽo kẹt mở . Thẩm Duy Trinh cất giọng: "Nàng đang ở ?"
A Xuân lúc đang mải mê chuyện trò với Xuân Vũ. Hôm qua Xuân Vũ gửi sang một gói bánh xốp vô cùng thơm ngon, khiến nàng tò mò thỉnh giáo cách . Thẩm Duy Trinh vén rèm trúc bước , Xuân Vũ lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, thi lễ một cái lặng lẽ lui ngoài. Hà Lộ cũng ý, vội vàng kéo tay Thu Sương, mượn cớ nhờ nàng chọn giúp mấy mẫu hoa văn thêu khăn tay dắt mất.
Giờ đây trong phòng chỉ còn hai . Ánh mắt Thẩm Duy Trinh lập tức lướt qua chiếc hà bao đặt bàn. Sắc xanh thiên thủy bích thanh tao, sợi chỉ bạc thêu họa tiết trúc thanh mảnh, điểm xuyết thêm mấy viên ngọc thanh thúy, tổng thể vô cùng trang nhã xinh xắn. Kích thước nhỉnh hơn một chút so với chiếc nàng tặng cho Thẩm Kế Xương dạo .
"Đại ca thích món đồ , cớ với Hà Lộ tỷ tỷ một tiếng để truyền lời cho ?" A Xuân cất giọng mềm mỏng: “Như mới sớm thêu xong mang qua biếu chứ."
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh hòa hoãn đôi chút: "Nhiệm vụ trọng yếu nhất của hiện tại là học hành, ba cái đồ nữ công gia chánh cứ giao cho đám hạ nhân là ."
"Chỉ may một chiếc hà bao thôi mà, tốn mấy công sức." A Xuân dậy: “Muội may tới hai chiếc lận, lát nữa sẽ mang một chiếc biếu Nhị ca ca..."
"Đừng mang tặng nữa." Thẩm Duy Trinh thẳng thừng dập tắt ý định của nàng: “Chỉ e Tam thẩm mẫu càng thêm kinh sợ mà thôi."
A Xuân lộ vẻ ngạc nhiên: "Hả?"
Thẩm Duy Trinh cũng chẳng màng vòng vo: "Lần tặng hà bao cho Kế Xương, ngày ngày đeo bên hông. Tam thẩm mẫu liền sinh lòng nghi kị, tưởng rằng để mắt tới , nên mới vội vã chạy tới chỗ Lão tổ tông, nháo nhào tìm mối xem mắt riêng cho cả hai đứa."
"A?!" A Xuân kinh hãi bụm chặt miệng, bấy giờ mới vỡ lẽ vì Thẩm Duy Trinh tìm cách chuyện riêng với nàng. Loại chuyện , loại chuyện ... Nàng sốt sắng biện bạch: "Nhị ca ca là trưởng của mà! Trong lòng , cũng giống như Đại ca đây, đều là những trưởng ruột thịt... Sao Tam thẩm mẫu thể suy diễn một cách hoang đường đến mức ? Tình cảm thể... A, thật kinh tởm, thật nhơ nhớp, quả là cầm thú bằng!"
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh lạnh tanh chút ý : "Thân là nữ nhi gia giáo, chớ lời thô bỉ."
Phải mất một lúc lâu, A Xuân mới từ từ bình tâm trạng. Đầu tiên là sửng sốt, căm phẫn, tiếp đến là kinh tởm, buồn nôn. Vất vả lắm mới khôi phục tâm tình, nàng Thẩm Duy Trinh ôn tồn dặn dò: "Sau nếu tặng đồ cho các , tuyệt đối mang những món đồ nữ công do chính tay nữa. Chẳng ai dám chắc sẽ khác nảy sinh suy nghĩ sâu xa ."
A Xuân gật đầu lời, lẳng lặng nhét chiếc hà bao định tặng cho Thẩm Duy Trinh trong tay áo. Thẩm Duy Trinh cau mày hỏi: "Muội đang gì ?"
"Để tránh ngoài sinh lòng nghĩ ngợi lung tung chứ ." A Xuân đáp: “Chẳng ca ca đem đồ nữ công do tặng ?"
Thẩm Duy Trinh gằn giọng: "Mau đặt chiếc hà bao đó xuống đây ."
A Xuân dùng ánh mắt nghi hoặc dè chừng liếc một cái.
"Không là cho mang tặng, chỉ là những món đồ suy cho cùng vẫn mang ý nghĩa riêng tư." Thẩm Duy Trinh nghiêm mặt: “Xét theo lý, ngoại trừ phụ và trưởng, chỉ phép đem tặng cho phu quân tương lai mà thôi."
A Xuân lôi chiếc hà bao ngoan ngoãn nhét trở tay áo: "Đa tạ trưởng chỉ giáo." Nàng buồn bã thở dài: " phụ qua đời , hà bao cũng mất công thêu xong, mang tặng ai bây giờ?"
Thẩm Duy Trinh đăm đăm đôi tay, đưa mắt lướt qua ống tay áo của nàng: "Vẫn còn trưởng cơ mà, ví dụ như đây ."
A Xuân phút chốc sững sờ.
"Phải ha." Nàng áy náy đáp: “Muội suýt chút nữa thì quên mất, thật đáng c.h.ế.t."
Thẩm Duy Trinh vốn ưng việc nàng tùy tiện chữ : "Đừng mở miệng là nhắc tới chữ 'c.h.ế.t', chú ý kỵ húy."
A Xuân ngẫm nghĩ một chốc thốt lên: "Giá như thật nhiều tiền thì mấy."
Thẩm Duy Trinh chỉ ậm ừ một tiếng "Ừm". A Xuân lôi chiếc hà bao , nắm chặt trong tay, chẳng dám đặt lên mặt bàn nữa. Trầm tư một hồi, nàng mới dè dặt hỏi Thẩm Duy Trinh: "Ca ca lấy chiếc hà bao ?"
Thẩm Duy Trinh điềm nhiên đ.á.n.h giá: "Chiếc hà bao thêu khéo lắm."
"Ca ca cần miễn cưỡng ." A Xuân vốn hiểu chuyện nên lập tức nhận ý tứ trong lời của : “Huynh cần vì cố kỵ thể diện của mà miễn cưỡng giữ . Muội tự hiểu chút tài mọn nữ công thể sánh bằng Hà Lộ tỷ tỷ. Chi bằng để đem bí quyết truyền cho tỷ ..."
Thẩm Duy Trinh lọt tai nổi nữa. Cứ đà thì e là nàng sẽ thèm đưa đồ cho thật mất, bèn thẳng vấn đề: "Muội tặng ?"
A Xuân gật đầu lia lịa: "Tất nhiên là tặng chứ! Chiếc hà bao vốn là để cố ý riêng cho ca ca mà. Muội dò hỏi kỹ chỗ Hà Lộ tỷ tỷ, rõ ca ca mang theo nhiều vật dụng bên , thêm vóc dáng cao lớn hơn thường nên cất công may kích cỡ lớn hơn những chiếc hà bao thông thường đấy."
Lời biện bạch của nàng khiến Thẩm Duy Trinh vô cùng hài lòng. Cố ý, còn chu đáo dặn hỏi Hà Lộ . Bề ngoài vẫn duy trì vẻ lãnh đạm gợn sóng: "Lại đây, đeo thử cho xem ."
Bấy giờ A Xuân mới nhận , hôm nay ngang hông Thẩm Duy Trinh trống trơn, chẳng vướng bận món đồ nào, đến cả ngọc bội cũng thèm đeo. Nàng hớn hở bước tới, cẩn thận móc chiếc hà bao mới thêu lên thắt lưng . Còn kịp ngẩng đầu lên, nàng thấy giọng trầm ấm của Thẩm Duy Trinh vang lên đỉnh đầu: "Mấy hôm nay thấy mang đồ sang cho ? Vẫn còn giận dỗi chuyện hôm ?"
A Xuân lập tức ngẩng đầu lên. Phản xạ của Thẩm Duy Trinh cực kỳ nhạy bén, lúc nãy vốn đang cúi đầu ngắm món đồ trang sức cài tóc nàng, nay vội vã ngửa mặt một chút mới tránh việc hai chạm mặt .
Phảng phất quanh chóp mũi là vô vàn hương sen ngào ngạt. Hoa sen năm nay nở rộ đến phát rồ chăng.
"Không là do ca ca đang giận ? Bởi chẳng gảy đàn, mất mặt ca ca." A Xuân tủi giãi bày: “Lúc Lão tổ tông mở lời khen ngợi , ca ca cũng thèm liếc lấy một cái."
Thẩm Duy Trinh đăm đăm nàng, trầm mặc một hồi lâu mới lên tiếng: "Quân t.ử tu tính, vui buồn lộ mặt, yêu ghét chẳng rõ qua lời . Muội tiến bộ vượt bậc, nhận lời ngợi khen của Lão tổ tông, trong thâm tâm vô cùng mừng rỡ."
A Xuân bĩu môi đáp: "Vậy đường đường là thục nữ, xét theo lý cũng nên giống như bậc quân t.ử các , rèn luyện cái tính vui buồn lộ ngoài, yêu ghét vội biểu đạt. ca ca thiên vị , mà là thiên vị cái tính thẳng thắn bộc trực của . Thế nên chẳng thục nữ gì cả, cứ thích vui buồn đều bộc lộ mặt, yêu ghét rành rọt phân minh cơ! Ca ca thấy mừng cho , đương nhiên cũng vui vẻ."
Ánh mắt nàng quá đỗi chân thành, hương sen vấn vít quá đỗi nồng nàn. Bất thình lình, tim Thẩm Duy Trinh nảy lên một nhịp, sực nhận chuyện thể cứ tiếp diễn thế nữa. Sự chân thành của nàng sẽ hủy hoại danh tiết của cả hai, thậm chí là thiêu rụi bộ tương lai .
"Kẻ nào thiên vị ?" Thẩm Duy Trinh nghiêm mặt: “Mấy cô trong nhà , đều đối xử như ."
A Xuân vẫn đắc ý tủm tỉm: "Muội hiểu mà, ngoài chắc chắn như thế, bằng mấy khác sẽ vui. Muội thấu tỏ bề mặt cả , ca ca ! Kẻ quân t.ử yêu ghét bộc lộ ngoài, đạo lý học thuộc lòng ."
"Muội cũng vô cùng thiên vị ca ca." A Xuân dúi luôn chiếc hà bao còn tay Thẩm Duy Trinh: “Thực chiếc hà bao ban đầu tính may theo vóc dáng của Nhị ca ca, thế nhưng chẳng hiểu , tới lui, bất cẩn nắn nót theo đúng kích cỡ mà Đại ca vẫn thường dùng... Ca ca ngàn vạn đừng kể cho mấy khác nhé, chỉ mỗi chuyện cho thôi."
Thẩm Duy Trinh khẽ nhắm nghiền hai mắt . Hắn nhận thức rõ ràng, chuyện chấm dứt tại đây. Hắn mắng nhiếc nàng, uốn nắn nàng, dạy nàng hiểu đạo lý đối xử công bằng với tất cả các vị , sống hòa thuận, yêu thương tỷ , tuyệt đối tư tâm thiên vị.
Việc nàng đang hiện tại là sai trái. Dòng suy nghĩ ngổn ngang rối bời trong lòng lúc cũng là một mớ sai lầm. Hương sen là sai lầm, bóng trúc ngoài là sai lầm, tất thảy thứ đều là sự lầm lạc thể tha thứ.
Giữa chập chùng những sai lầm , tự thấy bản thật đáng hổ khi mừng thầm cái "sự bất cẩn" của nàng. Đã đến lúc kết thúc tấn bi kịch sai trái . Thẩm Duy Trinh lấy bình tĩnh, âm thầm suy tính. Phải nhẫn tâm vung khoái đao chặt đứt cuộn tơ vò , kẻo sa lầy tới mức thể cứu vãn nổi.
"Ngày mai dự yến thưởng cúc, hãy mặc bộ xiêm y mới ." Thẩm Duy Trinh từ từ mở mắt, cất giọng: “Lát nữa bảo Hà Lộ dẫn tới nhà kho. Gần đây mới thu nạp một ít châu báu trang sức, nhắm trúng món nào thì cứ việc lấy món đó."
A Xuân nghi hoặc chớp mắt .
"Từ nay về , nếu tặng thứ gì, cũng cần đích lặn lội tới đây nữa, hãy chuyên tâm mà học hành cho giỏi." Thẩm Duy Trinh dán chặt ánh mắt nàng, dứt khoát buông lời: “Cứ sai bọn tỳ nữ mang qua là . Lúc nào việc, tự sẽ tìm đến chỗ ."