Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 13: Kẻ ngoài thềm: Tư hội

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:47
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trò Phi Hoa Lệnh kết thúc, các cô nương xúm cùng nối chữ, ngâm thơ.

A Xuân vốn thơ.

Mấy hôm , Hướng Vân đề thơ là "Cảm xúc ngày thu". A Xuân sầu não đến mức mất ăn mất ngủ, vất vả thức bao đêm mới vắt óc nặn một bài:

"Gió thu nổi dậy lạnh đìu hiu, lá rụng lìa cành trút sạch veo;

Sáng nay lười biếng quét sân viện, ngày mai vẫn y nguyên một sân vàng."

Hướng Vân xong bài thơ thì ôm bụng ngặt nghẽo. Nàng tiên khen A Xuân cũng tồi, đó bồi thêm một câu:

"Sau ngoài đừng nhận là học trò của nhé. Phàm ai hỏi phu t.ử của là ai, cứ là Diêu Khê cư sĩ."

Diêu Khê cư sĩ vốn là kẻ thù đội trời chung của Hướng Vân.

A Xuân tự phận , hiểu rằng từ nay về tham dự yến tiệc tuyệt đối thể thơ nữa.

Thật là nhục sư môn.

Nàng vốn nỗ lực thơ, cố gắng cảm nhận và lĩnh hội, nhưng đáng tiếc chẳng thiên phú. Ví như hôm qua câu "Trăng sáng nơi khuyết lá ngô đồng", A Xuân thực hiểu vì tác giả như .

Rõ ràng mặt trăng ở mà chẳng sáng.

Mạnh Tự Tiêu thơ xong liền bước tới, xuống bên cạnh A Xuân mỉm : "Vừa nãy chỉ mải khen trang sức của , giờ kỹ mới thấy bộ váy còn hơn. Đây chẳng là lụa Nguyệt Hoa Cẩm nức tiếng của vùng Thục ?"

Cuối cùng cũng chịu đến bắt chuyện.

A Xuân lập tức phấn chấn tinh thần: "Hà Lộ tỷ tỷ cũng bảo đó."

Mạnh Tự Tiêu tò mò hỏi: "Hà Lộ là vị cô nương nào thế?"

Cô nương trong Thẩm gia vốn nhiều, nàng đều quen cả, chẳng từ khi nào xuất hiện thêm một tên "Hà Lộ"?

"Đó là tỳ nữ của đại ca .” A Xuân vui vẻ đáp: “Đống trang sức hôm nay diện đều do tỷ giúp chọn lựa."

Nghe A Xuân gọi một tỳ nữ là tỷ tỷ, Mạnh Tự Tiêu thoáng sửng sốt, khẽ : "Thật quá."

Lần Thẩm phủ đột nhiên gửi thiệp mời nàng đến khách, Mạnh Tự Tiêu thừa hiểu đó là một buổi xem mắt khéo léo, trong lòng thầm vui mừng lâu. Nàng vốn quen Thẩm Tông Thục, cũng từng gặp qua Thẩm Duy Trinh, tướng mạo đường hoàng, hành sự quang minh chính đại, quả thực là phu quân chọn xuất chúng.

Thế nhưng hôm nàng chẳng hề thấy bóng dáng Thẩm Duy Trinh, lẽ do ở chỗ quá khuất, cũng thể do nàng rõ. Tóm , buổi xem mắt thấp thỏm đó mang kết quả như ý nguyện.

Thẩm phủ đó sai mang theo nhiều lễ vật đến tận cửa, uyển chuyển rằng Thẩm Duy Trinh hiện đang một lòng hướng về Xuân vi, tạm thời bàn chuyện cưới xin, vì lỡ dở Mạnh tiểu thư.

Giờ nghĩ , nàng vẫn thấy tiếc nuối vô cùng.

, chuyện cũng hề ảnh hưởng đến tình cảm mà Mạnh Tự Tiêu dành cho các cô nương Thẩm gia. Huống hồ, A Xuân dung mạo giống trưởng, nên nàng thấy sinh lòng yêu mến.

Hai tiểu cô nương trò chuyện một lát, Mạnh Tự Tiêu chút ngạc nhiên khi A Xuân ít khi khỏi cửa. Nàng liền hứa hẹn, đợi đến tiết Trùng Cửu tháng Chín, nhất định sẽ gửi thiệp mời A Xuân cùng đến Sư T.ử Hội để xem múa báo, múa sư tử.

A Xuân thì vui mừng khôn xiết.

vui xong nàng bắt đầu sầu lo: "Nhỡ ngày hôm đó Lan Chương Đường cho nghỉ học, bây giờ?"

Hiện tại cứ mỗi bảy ngày nàng mới một ngày nghỉ hưu mộc, lên lớp.

"Sư T.ử Hội chỉ diễn trong một ngày.” Mạnh Tự Tiêu an ủi: “Ta sẽ đợi ."

Lúc , Chương Hồng Phù và Thẩm Lâm Anh sóng vai bước tới.

Bọn họ đều A Xuân rành thi từ, thế nên liền bàn bạc cùng chơi trò giấu câu. Vì ít chơi sẽ vui, Thẩm Lâm Anh bèn gọi Thẩm Tương Mai, nhưng Thẩm Tương Mai đang lúc thi hứng dâng trào nên một mực từ chối.

Mạnh Tự Tiêu liền kéo thêm hai vị cô nương nữa tới. Người lớn tuổi hơn một chút tên là Dư Hiểu Sơn, còn là Cửu của nàng, năm nay mới mười bốn tuổi, nhũ danh gọi là Huệ Lan.

A Xuân nghiêm túc ghi nhớ tên của từng .

Bạn bè của nàng ở kinh thành thực sự nhiều.

Ở Thẩm phủ, Thẩm Tông Thục là đích trưởng tỷ, thường quyền thế phụ, trưởng tỷ như . Thẩm Duy Trinh thì nghiêm nghị giống hệt phụ , còn Thẩm Tông Thục ôn nhu như mẫu , tuy tỷ sẽ bao giờ những lời vượt quá quy củ, chăm sóc nàng vô cùng chu đáo, nhưng tuyệt đối thể cùng nàng vui đùa như thế .

Thẩm Tương Mai và Thẩm Lâm Anh tuy xấp xỉ tuổi , nhưng hai cứ dăm bữa nửa tháng là cãi vã hòa, lặp lặp bao nhiêu . A Xuân kẹt ở giữa, cảm thấy vô cùng khó xử.

Tình bạn giữa ba vốn là thứ gian nan nhất. Lúc hai bọn họ chơi với , mới gia nhập là A Xuân sẽ rìa. hễ bọn họ cãi , A Xuân lập tức trở thành công cụ để cả hai tranh giành hòng "chọc tức" đối phương.

Bình thường A Xuân vẫn luôn thiết với Thu Sương nhất, nhưng hôm nay nàng cùng.

May mà vẫn còn Mạnh Tự Tiêu và Chương Hồng Phù.

Mãi cho đến khi bóng ác ngả về tây, đội của A Xuân liên tiếp giành chiến thắng ba ván. Nàng leo lên xe ngựa với tâm trạng thòm thèm , vui vẻ trở về phủ.

A Xuân háo hức tìm Thu Sương để khoe: Hôm nay học một trò chơi mới thú vị, chúng thể rủ thêm những khác cùng chơi. Thế nhưng hăm hở bước phòng, nàng chẳng thấy bóng dáng ai. Mang theo cõi lòng đầy thắc mắc, nàng cất tiếng gọi Thu Sương hai .

Lục Thủy, tỳ nữ nhị đẳng, bưng chậu nước bước đáp lời: "Tiểu thư, Thu Sương tỷ tỷ bệnh . Vì sợ lây bệnh khí cho tiểu thư nên đại gia sai đưa tỷ khỏi Tàng Xuân Ổ ạ."

A Xuân kinh ngạc hỏi dồn: "Tỷ bệnh khi nào ? Bây giờ tỷ đang ở ?"

Ngay cả bản Thu Sương cũng chẳng rõ phát bệnh từ lúc nào.

Sáng nay khi thức dậy, nàng thấy cả rã rời mệt mỏi. A Xuân liền bảo nàng ngủ thêm một lát, cũng chính vì thế mà dự tiệc cúc hoa mới mang nàng theo.

Thu Sương ngủ một giấc đến tận trưa, đầu óc vẫn cứ choáng váng nặng trĩu. Bụng đói kêu râm ran, nàng gượng dậy định kiếm chút gì lót , ai ngờ bước xuống giường ngã lăn đất.

Toàn nàng nóng hầm hập đến phát sợ.

Hôm nay Lão tổ tông và Lý phu nhân đều ngoài lễ Phật. Lục Thủy chạy tìm các ma ma quản sự xin thẻ bài xuất phủ để mời đại phu, nhưng đối phương cứ đùn đẩy thoái thác, bảo rằng chủ t.ử nhà nên ai dám tự tiện chủ. Cạn cách, Lục Thủy đành sai Trường Đăng chạy đến Nhân Thọ Đường báo tin. Hà Lộ chuyện lập tức cấp ngay thẻ bài xuất phủ của Nhân Thọ Đường, lúc mới mời đại phu tới.

Nào ngờ, uống cạn một thang t.h.u.ố.c mà bệnh tình chẳng chút thuyên giảm. Thu Sương sốt cao đến mức mê man, ngay cả mắt cũng mở nổi.

Biểu cô nương ở viện, Trường Đăng sốt ruột như lửa đốt, đành chạy đến Nhân Thọ Đường thêm một chuyến, bắt gặp Thẩm Duy Trinh mới hồi phủ.

Thẩm Duy Trinh xong sự tình, liền lệnh cho bọn họ tiên dời Thu Sương ngoài, đó cho thỉnh một vị đại phu khác tới.

Suy cho cùng, Tàng Xuân Ổ hiện giờ A Xuân sinh sống, thêm di mẫu Thẩm Vân Nga bệnh nặng quanh năm bước khỏi cửa. Hai họ, một thì tuổi còn nhỏ, một thì bệnh tình nguy kịch, đều dễ lây nhiễm.

A Xuân đến đây thì sốt sắng hẳn lên: "Sao mời Trương đại phu tới?"

Thẩm phủ vốn nuôi sẵn hai vị đại phu, đều là ngự y từ trong cung cáo lão lui về. Đặc biệt là Trương đại phu, y thuật thể là xuất thần nhập hóa.

Hồi mới tới kinh thành, Thẩm Vân Nga từng mấy ngày ho máu. Trương đại phu đến kê một đơn thuốc, chỉ uống đúng bảy ngày, bà còn thổ huyết nữa.

Tính , hôm nay đáng lẽ là phiên trực của Trương đại phu mới đúng.

Lục Thủy lộ vẻ khó xử: "Tiểu thư, Trương đại phu là chuyên khám bệnh cho các vị chủ t.ử trong phủ. Trước đây lúc Phồn di nương của nhị phòng sinh bệnh, cũng đều mời đại phu bên ngoài khám đấy ạ..."

Phồn di nương là mẫu của Thẩm Lâm Anh.

A Xuân chợt bừng tỉnh.

Đây là quy củ.

Trước đây nàng từng tò mò hỏi qua Thu Sương. Lão tổ tông, Lý phu nhân, cùng các thái thái của nhị phòng và tam phòng, nguyệt lệ mỗi tháng đều là ba mươi lượng bạc. Các cô nương và các vị công t.ử đều mức nguyệt lệ như là bốn lượng mỗi tháng. Thẩm Vân Nga mang danh nghĩa biểu , tình cảnh đặc thù nên hiện giờ mỗi tháng thể nhận năm lượng bạc. Còn các vị di nương, nguyệt lệ mỗi tháng chỉ vọn vẹn hai lượng.

Bởi lẽ di nương cũng chỉ tính là nửa chủ. Thu Sương từng dạy A Xuân như thế, nữ nhi do di nương sinh thì mang phận tôn quý, nhưng bản di nương thì rốt cuộc vẫn chỉ là một tỳ mà thôi.

Ngay khoảnh khắc , A Xuân chợt hiểu lý do vì cha để nương nhận danh phận biểu . Hóa ông dặn dò rằng, nếu bước đường cùng phủ, nàng nhất định lấy danh nghĩa biểu mà nương nhờ.

Lão tổ tông tuy khoan dung rộng lượng, nhưng quy củ thì vẫn cứ là quy củ.

Trong tay Phồn di nương còn hai cửa tiệm, cuộc sống cũng coi như dư dả. nếu Thẩm Vân Nga ghi gia phả với phận di nương, thì Trương đại phu tuyệt đối sẽ đến chữa bệnh cho bà. Một vị di nương góa bụa, trong tay chẳng lấy một tấc đất cắm dùi cửa tiệm nào, còn mang trong trọng bệnh, chắc chắn những tháng ngày sẽ còn thê t.h.ả.m hơn cả hiện tại.

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài khóe mi A Xuân.

"Tiểu thư đừng quá lo lắng.” Lục Thủy dịu giọng khuyên can: “Đại gia phái mời đại phu . Giờ trời cũng sắp tối, càng về chiều tối càng dễ phát sốt hơn. Thu Sương tỷ tỷ xưa nay thể luôn khỏe mạnh, nhất định sẽ tai qua nạn khỏi."

Đông Tuyết lên tiếng hỏi: "Tiểu thư tối nay dùng món gì? Để nô tỳ xuống bếp xem ."

Hôm nay các cô nương dự tiệc, Lão tổ tông sai truyền lời, rằng thương xót mấy các nàng mệt nhọc, ngày mai đến Nữ Học, nên buổi tối cần qua thỉnh an nữa, cứ ở viện nghỉ ngơi cho khỏe.

A Xuân lắc đầu quầy quậy: "Ta nuốt trôi, xem Thu Sương."

Nói đoạn, nàng bật dậy định bước ngoài. Đông Tuyết vội vàng dang tay cản : "Tiểu thư, chỗ đó bẩn thỉu lắm, ."

Ngoại trừ những tỳ nữ hầu hạ cận kề trong phòng, những hạ nhân còn đều sống tại các gian hạ phòng rải rác trong phủ. Hạ phòng dĩ nhiên thể sạch sẽ bằng chốn khuê phòng, huống hồ một phát bạo bệnh như Thu Sương, sợ nàng c.h.ế.t, chỗ chuyển đến ắt hẳn là nơi xa xôi tồi tàn, thường là những góc hẻo lánh hiếm lui tới trong phủ.

Một khi tắt thở, chỉ cần cuộn bằng một manh chiếu rách, mang khỏi phủ bằng cánh cửa nách nhỏ.

A Xuân sợ. Căn nhà rách nát nào nàng từng ở qua? Hạ phòng của Thẩm phủ ít vẫn còn mái ngói che mưa che nắng. Nhớ căn nhà cũ ở Nam Ngô Châu thủng một lỗ lớn, cũng chính tự tay nàng tìm bạt cỏ gianh để gõ đập tu bổ đấy thôi.

Nàng nóng lòng gạt Đông Tuyết sang một bên, sải bước dứt khoát tiến về phía .

Chợt tiếng gọi: "Tiểu thư."

Thẩm Vân Nga ở lì trong phòng dưỡng bệnh lâu, thấy tiếng động ồn ào bên ngoài liền sai tỳ nữ Thủy Thông gọi nàng .

"Đại gia vốn là việc trầm .” Thẩm Vân Nga thều thào với A Xuân: “Nếu sai mời đại phu, con cũng đừng quá lo lắng nữa... khụ khụ."

Sắc mặt bà nhợt nhạt như giấy, ho lên một hồi. A Xuân vội vàng rót nước bưng tới hầu hạ mẫu uống, hạ giọng : "Làm bận lòng ."

Thẩm Vân Nga là xa trông rộng, bà ân cần căn dặn: "Tuyệt đối đừng phật ý. Chuyện hôn sự tương lai của con, tất cả đều trông cậy đại gia cả."

Kể từ khi bước chân Thẩm phủ, Thẩm Vân Nga một bước khỏi Tàng Xuân Ổ.

Lão tổ tông tâm địa hiền từ, bà mắc bệnh nặng, từng đích đến thăm hỏi hai , t.h.u.ố.c thang đồ bổ cũng tiếc tay sai đưa tới tấp nập.

Trương đại phu chỉ định khám chữa cho bà, khi kê đơn cũng hề e dè. Chỉ cần là d.ư.ợ.c liệu ích cho bệnh tình, dù đắt đỏ đến mấy cũng đều mang dùng.

Thẩm Vân Nga ý thức rõ tình cảnh hiện tại của . Bà bản chẳng còn sống bao lâu nữa, mỗi một ngày còn thở đều là do ơn rủ lòng thương xót.

Năm xưa phu quân mới qua đời, bà liền Thẩm Sĩ Nho cưỡng bức, bất do kỷ. Thủ đoạn của Thẩm Sĩ Nho tàn nhẫn như , một nữ t.ử như bà thì lấy sức mà phản kháng.

Chẳng từng nghĩ đến cái c.h.ế.t. Sau khi nhục mạ, Thẩm Vân Nga chỉ quyên sinh để theo chân vong phu. khi trong bụng mang giọt m.á.u của A Xuân, vì đứa trẻ, bà đành c.ắ.n răng mà nhẫn nhục sống tiếp.

Thế nhưng giờ đây , một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như A Xuân, sống trong cái phủ cũng nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng khép nép cẩn trọng, chỉ vì hai chữ tương lai...

Thẩm Vân Nga thực sự hối hận .

Nếu ngày hôm nay, lẽ lúc bà nên treo cổ tự vẫn cho xong. Chẳng thà đừng mang A Xuân đến thế giới , để nó khỏi cam chịu bao tủi nhục cầu .

A Xuân khẽ nắm lấy tay mẫu : "Ca ca đối xử với con ."

Thẩm Vân Nga thấu hiểu.

Thẩm Sĩ Nho từng với bà, Thẩm Duy Trinh là một kẻ vô cùng trọng tình . Chỉ cần tay g.i.ế.c con bà, tức là ngầm thừa nhận họ là trong phủ, tuyệt đối sẽ bỏ mặc con họ bơ vơ.

Vào giây phút lâm chung, Thẩm Sĩ Nho từng để di thư, yêu cầu Thẩm Duy Trinh đối đãi t.ử tế với Thẩm Vân Nga và A Xuân. Ông thừa hiểu tính cách mềm yếu của Thẩm Vân Nga, thêm A Xuân còn quá nhỏ, chắc bảo vệ nổi phần gia sản chia.

Quả nhiên là giữ nổi.

Hiện tại Thẩm Vân Nga còn dám mơ tưởng đến ngày tận mắt thấy A Xuân xuất giá, nhưng bà cũng đành lòng để con gái bơ vơ một cõi đời . Đêm nay nhắm mắt, ai liệu ngày mai còn thể mở mắt ? Bà nhất định dặn dò A Xuân, để nữ nhi của cách sinh tồn cho thật .

"Ca ca con thương con, đối với con, lo lắng cho thể của con nên mới sai đưa Thu Sương . Bây giờ con chạy đến thăm Thu Sương, chẳng phụ một phen tâm ý của ?" Thẩm Vân Nga : “Huống hồ con cũng là đại phu, lẽ nào con cứ đến một cái thì bệnh của nó sẽ tự khỏi? Chi bằng đợi đại phu chẩn mạch cho Thu Sương xong, con sai hỏi thăm tình hình một chút. Nếu cần loại d.ư.ợ.c liệu nào thì cứ lấy từ chỗ của nương, đó sai mang thêm chút đồ bổ và thức ăn cho nó."

A Xuân rưng rưng nước mắt gật đầu.

Nàng rống lên mặt mẫu , sợ mẫu đau lòng. Đau buồn hại phổi, mà phổi của mẫu vốn chẳng chút nào.

Thẩm Vân Nga gọi nàng bước đến gần, vươn bàn tay gầy gò lạnh lẽo xoa đầu nàng, khẽ véo lên gò má nhỏ.

"A Xuân ngoan.” bà dặn dò: “Con nhớ kỹ, chỉ khi bản con tôn quý, bên cạnh con mới thể tôn quý theo. Hãy tỉnh táo , kinh thành giống như Nam Ngô Châu, con tuyệt đối tùy hứng, giữ quy củ."

Nghe lời mẫu dặn, A Xuân đành ngoan ngoãn yên đợi tin tức.

Giữa chừng bưng cơm tối lên một , nhưng nàng chẳng ăn nổi, nuốt món gì cũng thấy nghẹn ứ ở cổ.

Nàng sợ Thu Sương sẽ bỏ .

Hồi còn ở Nam Ngô Châu, lúc A Xuân phụ việc ở tiệm hương liệu, nàng từng kết giao với một tiểu đồng bạn. Người , vô cùng ưa sạch sẽ, cơ thể vốn khỏe mạnh tráng kiện.

Thế mà chỉ vì dầm một trận mưa mùa hè, đột nhiên đổ bệnh. Cơn sốt kéo dài suốt cả một đêm, sang đến ngày hôm thì tắt thở.

A Xuân sợ hãi Thu Sương cũng sẽ giống như .

Ở cái Tàng Xuân Ổ , nàng và Thu Sương thiết với nhất.

Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ...

Nàng nhất định gặp Thu Sương, tuyệt đối thể để Thu Sương trong cô độc.

Chờ mãi cuối cùng cũng thấy Trường Đăng về bẩm báo. Sắc mặt nàng lộ vẻ khó xử, ngập ngừng rằng vị đại phu thứ hai cũng chẩn đoán nguyên nhân phát bệnh của Thu Sương, chỉ kê vài thang t.h.u.ố.c bảo cứ uống thử xem .

A Xuân sốt ruột hỏi: "Còn thể mời lang trung khác tới nữa ?"

Đông Tuyết vội khuyên: "Tất cả đều là mệnh, tiểu thư đừng quá nôn nóng. Hôm nay phá lệ mời hai vị lang trung phủ , nếu còn đòi mời thêm, e rằng..."

A Xuân thấu hiểu điều đó.

Phần lớn hạ nhân trong phủ hễ sinh bệnh là chỉ đành theo ý trời. Hoặc là tìm đến mấy bà t.ử lớn tuổi, kinh nghiệm để xin chút bài t.h.u.ố.c dân gian trị bệnh. Chữa khỏi thì coi như phúc mạng lớn, chữa khỏi cũng đành xuôi tay nhắm mắt.

Chỉ những tỳ nữ nhất đẳng may mắn chủ t.ử sủng ái, ví như Thu Sương, Đông Tuyết, Hà Lộ, Triệu ma ma đang hầu hạ cận kề Lão tổ tông, mới phép xuất tiền mời đại phu từ bên ngoài khám trị.

Trường hợp như Thu Sương, đặc cách mời tận hai vị đại phu, nếu còn cố chấp thỉnh thêm một vị nữa, ắt hẳn sẽ chuốc lấy những lời dị nghị từ xuống .

"Ta cầu xin Trương đại phu.” A Xuân suy nghĩ một lát : “Cầu xin ông lén lút sang đây... Không, cứ là mẫu thể khó chịu, mời ông tới xem bệnh... Chúng sẽ giấu nhẹm tin tức trong viện, để lộ nửa chữ."

Đông Tuyết thở dài thườn thượt: " Thu Sương vẫn còn đang ở bên ngoài, lệnh của đại gia hoặc phu nhân, chúng thể đưa tỷ viện ?"

Giá như Thu Sương còn tỉnh táo thì chuyện còn dễ xoay xở. Đằng tỷ đang sốt đến mức bất tỉnh nhân sự, mà bưng về cho ?

"Sẽ cách thôi, nhất định sẽ nghĩ cách! Bây giờ đang đau đầu, nhất thời nghĩ , nhưng chắc chắn sẽ tìm cách.” A Xuân kiên quyết đáp: “Đông Tuyết, mau mời Trương đại phu... Không, sẽ cùng ."

Dù trong lòng đang bi thương, nàng tuyệt đối .

Thu Sương từng dạy rằng, mẫu ngã bệnh thì nàng là chủ nhân của cái Tàng Xuân Ổ .

Chủ nhân của một viện thì bao giờ phép gục ngã. Nàng là rường cột ở đây, bất kể xảy chuyện tày trời gì nữa, cũng phép gào t.h.ả.m thiết tỏ suy sụp.

Trời ngả màu đen kịt. Đông Tuyết thắp một chiếc lồng đèn , A Xuân cũng tự tay xách theo một chiếc đèn lồng ngói trong, vì sợ rõ đường, cứ thế lầm lũi hướng về chỗ ở của Trương đại phu.

Khi tin tức truyền đến tai Hà Lộ, nàng lo lắng đến mức toát mồ hôi hột, lập tức ba chân bốn cẳng chạy tìm Thẩm Duy Trinh.

Hà Lộ cố tình quá sự việc lên: "Biểu cô nương hồi phủ tin Thu Sương ngã bệnh thì vô cùng sốt ruột, thậm chí còn òa lên. Đừng là cơm tối, đến một ngụm nước biểu cô nương cũng chẳng buồn uống. Đông Tuyết khuyên can thế nào cũng vô dụng. Trưa hôm nay lúc dự tiệc ở Chương phủ, mâm cỗ chủ yếu là cua và gỏi củ niễng. Tiểu thư vốn thích ăn cua, đũa cũng thèm động, chỉ dùng hai miếng bánh hoa cúc và uống vài hớp . Tính đến bây giờ, biểu cô nương vẫn đang để bụng đói lả đấy ạ."

"Đang tuổi ăn tuổi lớn, bỏ bữa ?" Thẩm Duy Trinh trầm ngâm một lát bảo: “Chẳng dạo từng dạy Xuân Vũ cách hầm canh ? Mau bảo Xuân Vũ nấu vài món thanh đạm bổ dưỡng mang qua đó ngay."

bản thì chẳng bước chân qua đó.

"Chỉ e là biểu cô nương cũng chịu ăn ạ.” Hà Lộ hạ giọng lí nhí: “Đại gia, biểu cô nương tận mắt thấy Thu Sương khỏe thì mới yên tâm ."

Thẩm Duy Trinh nhíu mày.

Chỉ là một hạ nhân cỏn con, hôm nay vì Thu Sương mà liên tiếp mời đại phu hai vốn là phá lệ lắm .

Hắn im lặng gì, chỉ chìm trầm tư.

Hà Lộ do dự hồi lâu, nàng thừa hiểu những lời tiếp theo nên .

Thẩm Duy Trinh sống trong phủ từ nhỏ, sớm quen với sự phục thị hầu hạ của kẻ , trong thâm tâm bao giờ xem mạng sống của hạ nhân là thứ gì cao quý.

vị biểu cô nương mới tới khác . Bình thường đối xử với đám tỳ nữ lúc nào cũng gọi một tiếng tỷ tỷ vô cùng kính trọng, hễ gặp chuyện tìm đến các nàng để bàn bạc. Biểu cô nương vốn xem Thu Sương như tri kỷ tâm giao, bây giờ Thu Sương bệnh nặng sắp c.h.ế.t, biểu cô nương dù rõ là trái với quy củ nhưng vẫn quyết tự thỉnh Trương đại phu.

Ngộ nhỡ hôm nay Thu Sương thực sự mệnh một mạng, biểu cô nương chẳng sẽ đau lòng đến mức nào. Tuy chuyện vốn dĩ chẳng mảy may liên quan đến Thẩm Duy Trinh, nhưng nếu chịu giải quyết... biểu cô nương ắt hẳn sẽ vô cùng cảm kích, từ nay về tình cảm chỉ ngày càng thêm khăng khít.

Huống hồ, Hà Lộ và Thu Sương vốn quen từ tấm bé, cùng chung đợt tiến phủ, tình cảm tỷ hề hời hợt.

Hôm nay Thu Sương đột nhiên phát bạo bệnh, lòng nàng cũng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn cố gượng ép bản tập trung việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-13-ke-ngoai-them-tu-hoi.html.]

Cuối cùng, Hà Lộ vẫn c.ắ.n răng lên tiếng: "Đại gia, ngài nên xem thử một chút ạ."

Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đáp bằng một câu rõ thái độ: "Ta xem thì bệnh của Thu Sương sẽ tự khỏi chắc?"

Hà Lộ c.ắ.n chặt môi, tự bản lỡ lời lạm quyền.

Thẩm Duy Trinh lật sang một trang sách, đăm đăm đó một lúc lâu. Lát , đặt mạnh cuốn sách xuống bàn, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Ngươi , biểu cô nương ?"

Thực A Xuân .

Nàng tuyệt đối thể .

Thu Sương hiện giờ vẫn còn đang thoi thóp, đang đợi nàng nghĩ cách thỉnh đại phu tới cứu mạng. Khóc lóc thì ích gì? Giờ phút nàng phép lãng phí thời gian những việc vô bổ.

Trương đại phu vẫn nghỉ ngơi, đang chong đèn cặm cụi chép y kinh. Vừa A Xuân bảo bệnh ho của mẫu trở nặng, ông liền lập tức gọi d.ư.ợ.c đồng chuẩn hòm thuốc.

A Xuân thăm dò ướm hỏi, rằng trong viện một tỳ nữ đột nhiên phát bạo bệnh, đại phu mời từ bên ngoài tới tài nào chẩn nguyên nhân.

"Biểu cô nương.” Trương đại phu khó nàng, bèn ôn tồn giải thích: “Người cũng đấy, lão hủ chỉ khám bệnh cho các vị lão gia, phu nhân, cô nương và công t.ử trong phủ. Còn tỳ nữ ngã bệnh, quy củ là ngoài tìm lang trung."

A Xuân cất tiếng cầu xin ai oán, do dự quỳ rạp xuống đất: "Cầu xin Trương gia gia! Thu Sương tuổi đời còn quá nhỏ, bây giờ cả nóng rực lùi, còn bất tỉnh nhân sự. Chỉ mong gia gia thương tình liếc mắt xem qua một cái, cho một phương t.h.u.ố.c là . Tuyệt đối cần động đến ngân lượng trong phủ, cháu sẽ tự sai mua t.h.u.ố.c và sắc thuốc."

Trương đại phu kinh hãi giật , vội vàng nghiêng né tránh: "Biểu cô nương hành đại lễ như , lão hủ chịu đựng cho thấu... Còn mau đỡ cô nương của các ngươi lên!"

Đông Tuyết nãy giờ vẫn đang c.h.ế.t trân tại chỗ, Trương đại phu quát một tiếng mới sực tỉnh, vội vã đưa tay nâng A Xuân dậy.

Trong lòng nàng kinh hoàng tột độ, chẳng thể ngờ A Xuân sẵn sàng hạ quỳ gối chỉ để cứu mạng Thu Sương.

A Xuân chắp chặt hai tay , ánh mắt van lơn Trương đại phu: "Cầu xin ngài, xin ngài hãy cứu lấy tỷ ."

Đây là đầu tiên Trương đại phu chứng kiến cảnh chủ t.ử đích chạy tới quỳ xin ông cứu một mạng nha .

Y giả vốn tấm lòng nhân hậu. Huống hồ A Xuân tuổi đời vẫn còn nhỏ xíu, vóc dáng cũng chỉ ngang ngửa đứa cháu gái ở nhà của ông. Bình thường mỗi khi Trương đại phu đến Tàng Xuân Ổ chẩn bệnh cho Thẩm Vân Nga, nếu A Xuân bận lên lớp, ắt hẳn con bé sẽ túc trực ngay bên giường bệnh, tự tay hầu hạ t.h.u.ố.c thang.

"Thở dài.” Trương đại phu khẽ than một tiếng, : “Đêm nay nếu ghi chép là chẩn bệnh cho Thẩm phu nhân thì ắt lưu phương thuốc. Nhỡ hai bên đối chiếu khớp thì dễ sinh chuyện rắc rối. Biểu cô nương nên là mẫu bệnh."

A Xuân vốn dĩ lanh lợi, cái khó ló cái khôn, lập tức đáp lời: "Cháu thể lập tức phát bệnh ngay bây giờ! Chỉ cần cháu về viện, cháu sẽ lập tức ngã bệnh, sốt cao mê man bất tỉnh. Chỉ cần Trương gia gia chịu đến khám, cháu mắc bệnh gì cũng ."

Trương đại phu nàng với ánh mắt tán thưởng: "Vậy thì đành phiền bên cạnh biểu cô nương tới đây thỉnh lão hủ thêm một bận nữa ."

Chỉ cần chuyện ngoài sáng thể danh chính ngôn thuận, Trương đại phu cũng chẳng ngại tạo chút điều kiện giúp đỡ.

Ông thương xót cho cô tỳ nữ , nhưng càng xót xa cho đứa trẻ hiểu chuyện như A Xuân hơn.

A Xuân mừng rỡ như điên, vội vã đưa tay quệt ngang dòng nước mắt: "Ngày mai cháu xong bánh hoa cúc, nhất định sẽ mang đến biếu Trương gia gia thưởng thức đầu tiên."

Nàng dám nán lâu, mau chóng về để nghĩ cách đón Thu Sương trở Tàng Xuân Ổ.

Nên bịa một cái cớ gì cho hợp lý bây giờ?

A Xuân khỏi, tin tức lập tức truyền thẳng tới Ngọc Hoa viện.

Sau khi hầu hạ Lão tổ tông ngủ, Lý phu nhân mới tháo trâm cài và vòng tay xuống, chợt Tiền ma ma ghé sát tai thì thầm, rằng Tĩnh Huy cô nương ở Tàng Xuân Ổ đột nhiên phát sốt cao, đến mức bất tỉnh nhân sự.

Lý phu nhân khẽ nhíu mày: "Kẻ mắc bệnh chẳng là con a Thu Sương cận của con bé ? Trưa nay Tĩnh Huy về phủ vẫn còn nhảy nhót khỏe mạnh, tự dưng ...”

Đột nhiên, bà ngừng bặt, dường như lờ mờ đoán ngọn ngành.

" là một đứa to gan lớn mật.” bàn tay Lý phu nhân đang đặt bàn trang điểm khẽ siết chặt, : “Chỉ vì một hạ nhân mà mời tận hai vị lang trung vẫn thỏa mãn ? Lại còn dám bày trò dối tày đình nhường ."

Tiền ma ma ướm hỏi: "Hay là, để nô tỳ sai Tiểu Hoàng qua đó xem ?"

Lý phu nhân trầm mặc lời nào.

Một lúc lâu , bà khẽ nhắm nghiền hai mắt: "Bỏ , dẫu cũng chẳng chuyện ác nhân thất đức gì. Cũng chỉ là hai đứa tiểu nha đầu đáng thương, tuổi đời còn nhỏ, cái gì là nặng nhẹ ."

Tiền ma ma hùa theo: "Quả thực là đáng thương thật, tận hai vị lang trung mà chẳng tìm nguyên nhân phát bệnh. Nghe Tĩnh Huy cô nương đến cầu xin Trương đại phu, thế mà trực tiếp quỳ rạp xuống mặt lão luôn."

Sự tồn tại của A Xuân và Thẩm Vân Nga vốn như một cái gai trong mắt. Tiền ma ma một lòng trung thành tận tâm với Lý phu nhân, tất nhiên sẽ chẳng nửa điểm yêu thích gì với con họ.

Chỉ là... bọn họ cũng quá đỗi đáng thương.

Trái tim con dẫu cũng bằng m.á.u thịt. Tiền ma ma và Lý phu nhân đều là những từng . Huống hồ đây Lý phu nhân từng sảy t.h.a.i mất một đứa con gái, nếu cái t.h.a.i sinh hạ bình an thuận lợi, cái tên ban cho ắt hẳn cũng là "Tĩnh Huy".

Lão tổ tông nay quyết định ban cái tên cho A Xuân, cũng là ngầm mang hàm ý hy vọng Lý phu nhân thể chiếu cố cho đứa trẻ nhiều hơn một chút.

Tiền ma ma hỏi: "Vậy chúng cứ coi như chuyện phu nhân nhé? Dù bề ngoài thứ vẫn kín kẽ qua ải , cứ mặc kệ cho bọn họ tự biên tự diễn thôi."

"Ngươi đúng là hồ đồ, thể nhắm mắt ngơ như ! Con nhóc đó chuyện tày đình thế , chắc chắn trong lòng luống cuống lắm . Phàm lúc nóng vội thì đầu óc dễ mụ mẫm, ngươi trông cậy con bé thể biên một lời dối hảo ?" Lý phu nhân suy ngẫm một lát dặn: “Truyền lời qua đó, Tĩnh Huy bệnh, thì hai ngày tới cũng cần đến Nữ Học nữa."

Nói xong bà cau mày: "Cái đầu óc chẳng thừa hưởng từ ai, xem chừng chẳng thừa kế chút ưu điểm nào của lão gia. Lão gia học hành uyên bác là thế, con ranh học cái gì cũng chữ nào. Duy Trinh cất công mời phu t.ử đến kèm cặp riêng, thế mà vẫn chẳng nặn chút tài cán gì... Con bé cũng chẳng đường phái qua đây xin nghỉ phép, bộ diễn kịch thì diễn cho tròn vai ."

Tiền ma ma hì hì: "Cũng là phúc phận của nha đầu đó , mới gặp phu nhân rộng lượng như ."

Lý phu nhân chẳng hề nghĩ rằng mệnh của A Xuân .

Nếu con bé thực sự hưởng, lẽ đầu t.h.a.i bụng bà, bình an suôn sẻ mà chào đời.

Thẩm Duy Trinh vốn mang tính cách lạnh nhạt xa cách, từ nhỏ chẳng mấy gần gũi với các bậc trưởng bối trong nhà. Nhất là trận ốm thập t.ử nhất sinh năm sáu tuổi, đ.á.n.h mất sự hoạt bát vốn của trẻ thơ. Tuổi còn nhỏ xíu mà vô cùng hiểu chuyện, thậm chí phần già dặn tuổi.

Lý phu nhân luôn khao khát một mụn con gái tri kỷ kề bên... Nếu A Xuân thực sự là khúc ruột do chính bà mang nặng đẻ đau sinh , thì sẽ Lão tổ tông cưng chiều, bà thương yêu, thêm một ca ca như Thẩm Duy Trinh dung túng. Dẫu cho con bé dốt nát thi từ, trong bụng chẳng lấy nửa điểm mực thước, chỉ cần A Xuân buông lời than thở thích, liệu ai dám ép uổng con bé đ.â.m đầu khổ học?

Đứa trẻ mệnh khổ.

Một chút xíu cũng .

Màn đêm buông xuống đặc quánh.

Bên ngoài Tàng Xuân Ổ, A Xuân đang "bệnh nặng" mang theo Trường Đăng và một tỳ nữ tứ đẳng việc vặt sức vóc khỏe mạnh, định bụng sẽ đến cõng Thu Sương đang mê man trở về viện.

Ai ngờ bước chân khỏi cửa, Hà Lộ chặn ngang đường.

"Biểu cô nương, phiền dời gót một lát.” Hà Lộ : “Nô tỳ vài lời thưa chuyện với biểu cô nương."

Vừa thấy bóng dáng Hà Lộ, cõi lòng A Xuân lập tức an ủi tĩnh .

Nàng thừa hiểu sự xuất hiện của Hà Lộ đại diện cho điều gì.

Hà Lộ dặn dò Trường Đăng và tỳ nữ canh gác tại chỗ, đó tự dẫn A Xuân bước về phía . Đi qua hàng cây ngô đồng cao vút, xuyên qua một vạt hoa tường vi, đến cạnh giàn hoa tiêu, trong đình lục giác, Thẩm Duy Trinh đang chắp tay đó.

Hà Lộ hạ giọng thì thầm: "Biểu cô nương cứ yên tâm bước , trong ngoài , nô tỳ sẽ canh chừng bên ngoài."

Đình lục giác thắp sáng, A Xuân dẫu chẳng rõ gì nhưng trực giác vẫn mách bảo rằng vị trưởng đang đợi bên trong.

Sợ bản chê , nàng rụt rè cất tiếng hỏi: "Ca ca đang ở trong đình ?"

Hà Lộ ngờ thị lực của A Xuân kém cỏi đến mức , liền nhẹ giọng đáp .

"Sao ca ca hẹn giờ , mà còn hẹn ở cái nơi thế .” A Xuân buột miệng lẩm bẩm: “Trông cứ như hẹn hò vụng trộm ."

Hà Lộ ngừng lẩm nhẩm trong bụng: Đồng ngôn vô kỵ, biểu cô nương tính tình thẳng thắn nên mới thế với . Nàng cuống quýt nhắc nhở: "Biểu cô nương xin cẩn trọng lời ạ!"

A Xuân gật gật đầu, xách theo chiếc lồng đèn ngói trong nhỏ bé, rón rén men theo con đường rải sỏi bước trong đình: "Ca ca."

Nàng căng mắt cũng chẳng rõ, chỉ thấy tiếng Thẩm Duy Trinh trầm thấp "ừ" một tiếng đỉnh đầu.

"Muội định cách nào để đưa Thu Sương về?" Thẩm Duy Trinh thẳng vấn đề chính: “Định để trực tiếp cho con tỳ nữ to xác cõng về ?"

A Xuân đáp: "Trong viện nhất định sẽ để lộ phong thanh gì , đảm bảo vạn vô nhất thất."

"Trần đời bức tường nào lọt gió.” Thẩm Duy Trinh thản nhiên : “Lá gan của đúng là to tày trời."

A Xuân vội vã phân bua: "Cứu như cứu hỏa, định bụng đêm nay về sẽ từ từ đan dệt lời dối . Bệnh tình của Thu Sương tỷ tỷ đang nguy tại sớm tối...”

"Lúc nào cũng gọi một tiếng tỷ tỷ, lẽ nào xem ả là tỷ tỷ của thật ?" Thẩm Duy Trinh hừ lạnh: “Ả chẳng qua chỉ là một con tỳ nữ hèn mọn. Mạng sống giữ thì đó là mệnh của ả, lỡ c.h.ế.t bệnh thì đó cũng là mệnh sắp xếp."

A Xuân đáp trả: "Thế nhưng từ đến nay, bao giờ tin mệnh."

Thẩm Duy Trinh sững sờ nàng.

Trong màn đêm đặc quánh, đôi mắt dẫu nàng cố mở to đến thì vẫn chẳng thể gì.

Tình trạng của Thu Sương lành ít dữ nhiều, Thẩm Duy Trinh tự khắc hiểu rõ căn bạo bệnh thế , dẫu mời Trương đại phu đích mặt thì cũng chắc giành giật mạng sống.

Hắn xưa nay hiếm khi những chuyện dư thừa vô bổ.

"Nếu như ả c.h.ế.t .” Thẩm Duy Trinh cất giọng đều đều: “Ca ca sẽ tự tay chọn cho một tỳ nữ khác hơn."

Lời dứt, bỗng thấy trong đôi mắt A Xuân lăn dài những giọt lệ.

Một giọt.

Như bỏng rát ánh của .

Lồng n.g.ự.c Thẩm Duy Trinh tựa hồ rắn độc c.ắ.n .

Nanh dài sắc nhọn, cơn đau buốt nhói cắm sâu từng tấc da thịt.

Hắn cất giọng: "Đang yên đang lành, cớ lóc."

Hắn thể tiến lên lau nước mắt cho nàng, như thế thì quá gần gũi.

Không thể quá gần.

Tuyệt đối quá gần.

A Xuân nghẹn ngào nức nở: "Nếu lỡ như c.h.ế.t , sẽ chọn cho ca ca một đứa khác hơn, ?"

Thẩm Duy Trinh nhíu chặt mày: "Lại ăn hồ đồ."

"Ca ca cho rằng đang ăn hồ đồ, cũng cảm thấy ca ca mới là ăn hồ đồ. Ca ca nỡ rời xa , lẽ nào nhẫn tâm vứt bỏ Thu Sương ?" A Xuân nức nở: “Thu Sương là Thu Sương, Thu Sương đời chỉ một... Không , bây giờ thể , lóc cũng chẳng giải quyết gì. Muội nhanh chóng bế Thu Sương về Tàng Xuân Ổ ngay, lát nữa Trương đại phu sẽ sang đó khám bệnh mất."

Nói đoạn, nàng vội vã dùng ống tay áo quệt ngang qua quýt vài cái lên mặt, hấp tấp xoay định bước , chân nọ đá chân .

Thẩm Duy Trinh hành động theo bản năng, vươn tay chộp chặt lấy cánh tay nàng giật : "Đứng ."

A Xuân cuống quýt: " mà Thu Sương...”

"Ta sai khiêng Thu Sương trở về . Đối ngoại cứ phao tin là đổ bệnh, do quen hầu hạ nên thể sống thiếu ả.” Thẩm Duy Trinh : “Giờ chắc cũng sắp tới Tàng Xuân Ổ . Mắt vốn kém, đừng chạy lăng xăng, cẩn thận kẻo đập đầu ."

A Xuân sững , những lời từ miệng , tảng đá đè nặng trong lòng tức khắc tan biến.

mặt khác nàng cảm thấy xót xa cho đám hạ nhân thấp cổ bé họng. Dẫu ốm đau bệnh tật thế nào chăng nữa, một khi chủ t.ử cần đến, cho dù khiêng về thì cũng cố mà lết hầu hạ.

Thẩm Duy Trinh cất công bịa cái cớ , ắt hẳn lý do đó cực kỳ thuyết phục và dễ khiến tin tưởng. Điều đó chứng tỏ những chuyện bạc bẽo thế ngoài đời thực sự vẫn luôn diễn , thậm chí là như cơm bữa.

Chắc hẳn do ban nãy tâm trạng quá đỗi căng thẳng, lóc cũng bào mòn bao sinh lực, giờ đây đầu óc A Xuân cứ ong ong mụ mẫm, đầu lảo đảo cuồng. Trước mắt nàng như bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, giống như một bát tào phớ phẳng lặng chẳng gợn sóng.

Nàng lí nhí đáp: "Muội chạy lung tung, lồng đèn mà, vẫn thể rõ đường , chỉ là lờ mờ một chút thôi."

"Cái đèn lồng nhỏ xíu thì tích sự gì. Gần đây tặng một chiếc lồng đèn lưu ly bốn góc, ánh sáng của nó xuyên thấu và tỏ hơn cái nhiều, lát nữa sẽ sai mang qua cho ."

A Xuân mỉm : "Đa tạ ca ca."

Nàng ngập ngừng, quyết định nuốt ngược câu "Cái lồng đèn nhỏ cũng là do chính tay ca ca tặng cho mà, lẽ nào ca ca quên ?" trong bụng.

"Từ nay về đừng giấu giếm xách lồng đèn dạo ban đêm nữa, như là cách nhất để đa tạ .” Thẩm Duy Trinh : “Bây giờ xách cái lồng đèn nhỏ to gan đòi chạy khỏi phủ. Lỡ trong tay cái lồng đèn lưu ly bốn góc, e chỉ trong một đêm phóng ngựa chạy khỏi kinh thành mất."

A Xuân biện bạch: "Mẫu và ca ca đều đang ở kinh thành, thể bỏ chạy chứ?"

Thẩm Duy Trinh chợt im lặng gì thêm.

Nếu như nàng nguyên cớ sâu xa, chỉ e ngay bây giờ cắm đầu chạy trối c.h.ế.t từ lâu.

Vốn dĩ ban đầu chẳng hề ý định đến gặp nàng.

nàng thì quá mức rắc rối.

Nếu đêm nay A Xuân thực sự mạnh bạo cố cõng bằng Thu Sương về Tàng Xuân Ổ, chịu bịa một lý do cho mỹ, ngày mai cái phủ chẳng sẽ nổi lên bao nhiêu trận phong ba bão táp.

là một đứa để cho ai bớt lo.

May mà vẫn còn khả năng thu dọn tàn cuộc nàng.

"Xuân Vũ mới nấu canh xong, nhớ uống một chút.” Thẩm Duy Trinh dặn dò: “Không chịu ăn cơm uống canh thì mà cao lên ."

A Xuân ngoan ngoãn đáp: "Cảm ơn ca ca, nhất định sẽ ăn."

Thực tình thì lâu nàng hề cao thêm một tấc nào.

A Xuân tự nhủ trong lòng sẽ giấu nhẹm chuyện , kẻo khiến Thẩm Duy Trinh thất vọng.

Cứ để ca ca lầm tưởng rằng nàng sẽ ngày cao bằng . Bây giờ nàng nhất định một lời dối đầy thiện ý.

"Xuân Vũ ninh một nồi lớn, đủ cho , Thu Sương, Đông Tuyết và thêm hai tiểu nha nữa ăn no nê.” ân cần căn dặn: “Đừng tự nhịn đói nhường hết phần của cho tụi nó đấy."

A Xuân : "Muội nhớ ."

"Ra ngoài diễn kịch thì diễn cho trót, trong hai ngày tới đừng bước chân khỏi cửa, bên Nữ Học cứ xin phu t.ử nghỉ phép . Chớ để đêm nay thì bệnh tình nguy kịch, ngày mai còn sắc t.h.u.ố.c uống, thế mà nhảy tót đến lớp học. Kẻ ngu cũng thừa chuyện khuất tất."

"Vâng ạ."

"Đừng hở một tí là giả vờ ngã bệnh, tự trù ẻo bản sốt cao ngất xỉu, đến chịu cái trò của . Có ai đời tự rủa như bao giờ ."

"... Ca ca."

"Lần nếu gặp chuyện cấp bách, đám bà t.ử vẫn cứ đùn đẩy thoái thác chịu cấp thẻ bài xuất phủ, cứ như hôm nay , cần đôi co lằng nhằng với bọn họ, lập tức đến Nhân Thọ Đường tìm Hà Lộ ngay cho ."

"Muội ghi nhớ ."

Thẩm Duy Trinh vốn dĩ kẻ lắm lời, thừa cũng chẳng hạng ngu . đôi lúc, vẫn chẳng thể nào ngăn cản bản bận lòng vì nàng.

"Muội đối đãi nhân từ với kẻ là điều . nhớ kỹ, một tên hạ nhân chắc giúp nên trò trống gì, nhưng thừa sức để phá hỏng đại sự của .” Thẩm Duy Trinh kiên nhẫn uốn nắn: “Ngày thường rải thêm chút tiền tài cũng chẳng bề nào thiệt thòi. Đặc biệt là những kẻ thường ngày chủ t.ử trọng dụng, đừng bao giờ tỏ ý khinh mạn tụi nó. Cả năm chẳng xơ múi đồng nào, một khi ban thưởng chút ân huệ, bọn chúng sẽ cảm kích coi trọng chúng, tương lai khi việc cho ắt sẽ càng dốc hết tâm can."

A Xuân vỡ lẽ gật gù: "Đa tạ ca ca chỉ điểm."

"Lát nữa sẽ sai mang lồng đèn qua, đồng thời gói ghém thêm mấy gói bạc vụn gửi để dành lộ phí ban thưởng. Dùng hết thì đến tìm mà lấy, đừng keo kiệt, tiền trong tay sẽ giúp cuộc sống của dễ thở hơn nhiều."

"Ca ca.” A Xuân chớp chớp mắt đầy ngưỡng mộ, tò mò hỏi: “Muội thể hỏi ca ca một chuyện ?"

"Chuyện gì?"

"Làm ca ca thể kiếm nhiều tiền đến như ? Muội cũng trở nên thật giàu ."

"..."

"Chỉ cần tiền, sẽ chẳng cần nghĩ đến chuyện gả một gia đình bề thế nữa, mà quyền tự do chọn lựa một vị phu quân khôi ngô tuấn tú, dáng vóc cao ráo.” A Xuân bằng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: “Muội thể tự tay lo liệu chi trả tiền t.h.u.ố.c thang, khám bệnh cho nương... Ca ca đừng chê nhé, một đồng tiền cũng thể dìm c.h.ế.t một vị hùng hán. Chính vì bần hàn nên mới thấy khó xử. Giả sử ca ca cũng từng một sầu não vì tiền giống như , chắc chắn ca ca sẽ thấu hiểu nỗi lòng của ngay thôi."

Thẩm Duy Trinh bỗng trầm giọng hỏi: "Sau còn những lời ngốc nghếch như chuyện nữa ?"

"Không nữa, tuyệt đối , cũng thèm tơ tưởng đến luôn.” A Xuân ngẩn , vội lắc đầu nguầy nguậy: “Muội đây chẳng hề , hóa di nương... khổ cực đến thế."

Trước đó nàng vốn chẳng hiểu sự tình sâu xa bên trong.

Chỉ thấy Phồn di nương lúc nào cũng nở mày nở mặt, thái thái cũng đối đãi t.ử tế với bà. Chẳng qua trải sự đời nàng mới vỡ lẽ, hóa cũng chỉ là vẻ vang bề ngoài mà thôi, còn những nỗi đắng cay tủi nhục âm thầm chịu đựng phía thì chỉ tự ngậm bồ hòn ngọt.

"Biết thì , từ nay về đừng bao giờ những ý nghĩ lệch lạc như thế nữa.” Thẩm Duy Trinh : “Được , về ."

A Xuân hỏi nấn ná: "Ca ca xong hết những gì ?"

Thẩm Duy Trinh: "Ừ."

A Xuân do dự một lát mới dám cất lời: "Vậy ca ca thể buông ? Huynh nắm tay chặt quá. Ca ca sức lực lớn thế , đau lắm đó."

 

Loading...