Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 16: Tuyết đầu mùa: Ca ca, muội đau.
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:50
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Duy Trinh cưỡi ngựa xuất phủ, khi quên căn dặn: "Cứ báo ngoài là thăm bạn lúc đêm khuya, tuyệt đối để lộ phong thanh."
Bên phía Lão tổ tông vẫn thể giấu giếm thêm một chốc. Lão nhân gia bà luôn yêu thương các tôn nam tôn nữ, gặp những chuyện dạo chơi thế đều sẽ cho phép nghỉ ngơi, miễn cả việc thỉnh an sớm.
Một tên hầu chạy tới bẩm báo: "Đại gia, Nhị phu nhân, Tam phu nhân và Phồn di nương gặp ngài."
Mẫu ruột của Thẩm Tương Mai, đích mẫu và mẫu của Thẩm Lâm Anh, tất cả đều vội vã chạy tới cầu xin .
Cũng là chuyện trong dự liệu. Ngày thường các nàng phạm , gia pháp đ.á.n.h khẽ tay, ba vị mẫu xót xa rơi lệ, ngừng cầu tình xin tha nhẹ.
Huống hồ là chuyện tày đình ngày hôm nay.
Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đáp: "Hiện tại ngoài, thời gian đôi co với họ. Cứ tìm cái cớ nào đó đuổi khéo ."
Nếu A Xuân thể bình an trở về, tự khắc sẽ do thi ân, tránh để mấy vị thẩm thẩm cùng đám hạ nhân bên cạnh cớ khua môi múa mép, bàn tán về thế của .
Còn nếu A Xuân thể trở về, thì hình phạt tuyệt đối sẽ chỉ đơn giản là quỳ từ đường tha nhẹ như .
Tỷ trong nhà dám coi thường A Xuân, lẽ nào phần từ những xung quanh? Giả sử các vị trưởng bối đối xử khách khí với A Xuân, thực sự coi nàng là cô nương của Hầu phủ, chứ buông lời cay nghiệt mắng nàng là đứa con gái của ngoại thất, là kẻ nghèo hèn đến bòn rút của cải, thì hai đứa tỷ dám vì một chút xích mích nhỏ mà vứt bỏ nàng một ?
Bọn họ coi nàng như một món đồ vật, chẳng màng đến ý nguyện của nàng, chỉ vì một phút bốc đồng mà lôi lôi kéo kéo. Đến lúc dầu sôi lửa bỏng, chỉ lo giữ mạng lên xe ngựa hồi phủ, bỏ mặc tỷ sống c.h.ế.t !
Thẩm Duy Trinh thực sự vô cùng thất vọng về các nàng.
Trước đây, trừng phạt mấy đứa nghiêm khắc. Dù là Thẩm Văn Hoán từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, cũng từng ăn đòn, từng quỳ đến sưng tấy cả đầu gối.
đối với các , quá mức nương tay, mới dẫn đến mầm họa ngày hôm nay.
Trong lòng Thẩm Duy Trinh chợt dâng lên một tia hối hận.
Đáng lẽ hôm nay nên cùng.
Chứ cố tình tìm cớ né tránh.
Nếu ở đó, A Xuân khép nép hòa giải giữa hai tỷ ? Để mẫu thể yên chữa bệnh trong phủ, một cô nương vốn mang tính tình ngay thẳng, hoạt bát nay ép trở nên cẩn trọng, dè dặt.
Không hiện tại A Xuân đang ở chốn nào, gặp tìm .
Cảnh thái bình thịnh trị, lớp vỏ bọc phồn hoa ẩn giấu vô vàn những chuyện bẩn thỉu, dơ dáy.
Cây đại hương bốc cháy nổ tung ở Thiên Bảo Tự hôm nay, vốn là do gia đình Tham tri Chính sự Tiết Chất dâng cúng cầu phúc. Nay gây cớ sự lớn thế , ắt hẳn kinh động đến bề .
Chỉ e chẳng bao lâu nữa, triều đình sẽ hạ lệnh triệt để điều tra.
Thẩm Duy Trinh nhíu mày. Hắn ngờ đối phương dám tay tuyệt tình đến thế. hiện tại A Xuân còn đang bặt vô âm tín, chẳng còn tâm trí mà suy tính sâu xa chuyện .
Nàng rành đường sá kinh thành, khỏi cửa chỉ đếm đầu ngón tay. Thiên Bảo Tự cách phủ xa xôi như , nàng tự tìm đường về?
Một khắc cũng thể chậm trễ.
Thủ hạ của Thẩm Duy Trinh sớm phái tìm kiếm khắp nơi, bên cạnh lúc chỉ còn Diệp Thanh.
Hắn thầm nghĩ, nếu A Xuân may mắn thoát ngoài, với tính cách cẩn thận của nàng, chắc chắn sẽ chọn đường lớn. liệu nàng nhận đường ?
Trời đang dần sập tối. Đôi mắt của nàng là một vấn đề lớn, vật cứ mờ mờ ảo ảo. Bên cạnh ai hầu hạ, khoác y phục của nữ t.ử quyền quý...
Đang giục ngựa phi nước đại phố, bỗng bên cạnh tiếng gấp gáp gọi: "Nguyên Kính !"
Thẩm Duy Trinh ghì cương đầu , trông thấy Chương Giản đang ló đầu khỏi chiếc xe ngựa đỗ bên đường. Mặt mũi y đỏ bừng, hưng phấn hô lớn: "Nguyên Kính , tìm, đang ở chỗ đây!"
Thẩm Duy Trinh lập tức phi xuống ngựa: "Muội đang ở ?"
Chương Giản lúc chẳng còn tâm trí mà kinh ngạc vẻ hớt hải, mất sự trầm thường ngày của Thẩm Duy Trinh. Bởi lẽ, bản y niềm hạnh phúc cho choáng váng đến lú lẫn.
Hôm qua, tin các cô nương Thẩm gia hôm nay sẽ đến Thiên Bảo Tự dâng hương, ngay từ sáng tinh mơ, Chương Giản vội vàng tắm gội y phục. Trong đầu y chỉ đau đáu một ý niệm: gặp Thẩm Tĩnh Huy thêm một , để lưu ấn tượng trong lòng nàng.
Mặc dù chỉ cần y mở lời cầu , mối hôn sự mười phần nắm chắc đến tám chín. Thẩm Tĩnh Huy tuổi đời còn nhỏ, chẳng chờ đợi bao lâu nữa mới thể rước nàng về dinh.
Y thậm chí ước gì thể cưới nàng ngay lúc .
Sang năm, con của bọn họ sẽ chào đời. Y sẽ nhân đôi sự sủng ái dành cho nàng, sẽ đích dạy dỗ đứa trẻ, đưa nó thư viện sách, thi lấy công danh.
Nào ngờ, hôm nay hương hỏa ở Thiên Bảo Tự xảy sự cố. Trong cơn bạo loạn, đầu tiên Chương Giản nghĩ tới là Thẩm Tĩnh Huy. Nhớ chuyện mẫu nàng đang mang bệnh, y liền ba chân bốn cẳng chạy tới điện Địa Tạng Bồ Tát. Tìm thấy , y lao như bay về phía Dược Sư Điện, và may mắn , y tìm thấy nàng.
Biển cuồn cuộn, khung cảnh hỗn loạn vô cùng. Tùy tùng theo hầu đa phần dòng xô đẩy tản mác. Mũ sa trùm đầu của nàng cũng rơi mất, trâm cài xô lệch. Nàng dường như chẳng còn bận tâm đến việc ngoài thấy dung nhan, cứ khập khiễng bước , miệng ngừng gọi "Đông Tuyết", ánh mắt lo âu hoảng loạn tìm kiếm khắp nơi.
Chương Giản nén niềm vui sướng đang trào dâng, vội vã tiến lên xưng rõ danh tính, tự xưng là đồng song của Thẩm Duy Trinh. Y khuyên nàng hãy tạm lánh xe ngựa của để chờ đợi, bởi nơi quá mức hỗn loạn, e rằng sẽ thương tổn đến thiên kim tiểu thư. Y bảo A Xuân miêu tả vóc dáng, y phục của Đông Tuyết, lập tức sai mấy tên hầu lanh lợi tìm giúp nàng.
Thực ngay lúc đó, cổ chân A Xuân bong gân. Giữa biển xô lấn, kẻ nào xui xẻo ngã xuống liền giẫm đạp thương tiếc, lớp đè lên lớp khác, nặng thậm chí mất luôn cả mạng.
A Xuân đành ngoan ngoãn đợi xe ngựa nhà họ Chương. Chương Giản chầu chực bên ngoài lâu, nhưng vẫn tìm thấy bóng dáng Đông Tuyết.
Mắt thấy trời sắp tối, Chương Giản liền ngỏ ý đưa A Xuân hồi phủ.
Cũng chính lúc , y mới phát hiện A Xuân trẹo chân.
Tình thế cấp bách, y đành đưa nàng về trong thành, thẳng tới y quán.
Mặt khác, Chương Giản cũng e ngại đến danh tiết của nữ tử, định bụng sẽ đích đến Thẩm phủ báo tin, để Thẩm Duy Trinh đón về. Thế nhưng, y luyến tiếc nỡ cứ thế mà tiễn nàng . Ích kỷ trong lòng thôi thúc y, ở cạnh nàng thêm một lúc cũng là mãn nguyện. Vì , y tự ý quyết định lưu y quán một chốc, bản gác bên ngoài, định bụng hễ thấy nhà họ Thẩm tìm thì mới bước báo tin.
Và thế là dẫn đến cớ sự gặp mặt lúc .
Thẩm Duy Trinh rảnh rỗi lời khách sáo với Chương Giản. Gương mặt lạnh tanh, sải những bước dài trong y quán, vạch tấm rèm lên, rốt cuộc cũng thấy A Xuân.
Trái tim vẫn đang đập thình thịch liên hồi, một khoảnh khắc nào dám nới lỏng.
Búi tóc nàng xộc xệch, trâm ngọc nghiêng ngả chực rơi. Nàng chiếc đôn tròn, bàn là một chén rót đầy, đôi mắt ngẩn ngơ vô hồn.
Nhìn thấy , A Xuân mếu máo chực , nhưng cố c.ắ.n răng nhẫn nhịn, thở gấp gáp: "Ca ca, lạc mất Đông Tuyết ."
"Đông Tuyết .” Thẩm Duy Trinh dịu giọng: “Bọn họ đều bình an vô sự. Ta đưa về nhà."
A Xuân ngoan ngoãn "" một tiếng. khi thấy gương mặt nghiêm nghị của ca ca, nàng như ý thức điều gì, lập tức thanh minh: "Huynh đừng phạt tỷ ! Hôm nay là chuyện ngoài ý . Tỷ vẫn luôn liều mạng bảo vệ , nhưng vì đông quá nên mới chen lấn đến lạc mất ... Không của tỷ , tỷ tròn bổn phận ."
Thẩm Duy Trinh đáp lời, chỉ vươn tay về phía nàng: "Qua đây, chúng về nhà."
A Xuân dậy. Vừa mới bước hai bước, mắt cá chân truyền đến cơn đau nhói như kim châm. Gương mặt nàng trắng bệch, nhưng hé răng kêu ca nửa lời, vẫn c.ắ.n răng định bước tiếp.
Tỳ nữ ở đây, nàng thể để ca ca dìu dắt .
Thẩm Duy Trinh ngoắt , đẩy Chương Giản đang định bước ngoài: "Đệ ngoài , vài lời riêng với ."
Chương Giản chỉ mới liếc A Xuân một cái thấy choáng váng cả đầu óc.
Cố giữ bình tĩnh, y hạ giọng: "Lần đám tùy tùng mang theo đều là kẻ trung thành tận tâm, cũng hề tiết lộ danh tính của Tĩnh Huy cô nương. Huynh cứ yên tâm."
Thẩm Duy Trinh gật đầu: "Đa tạ."
Cánh cửa khép , Thẩm Duy Trinh hiệu cho A Xuân xuống: "Vén váy lên, cởi vớ , để xem cổ chân ."
A Xuân rụt rè: "Chỉ là lúc ngã trẹo nhẹ một chút thôi, vấn đề gì to tát ạ, bôi chút t.h.u.ố.c là khỏi ngay."
Vừa đại phu trong y quán cũng yêu cầu nàng cởi giày vớ xem. Lúc nàng đang định tháo, Chương Giản đột nhiên lên tiếng hỏi vị đại phu xem tình hình nghiêm trọng .
Sau khi đại phu chẩn đoán vết bong gân gì đáng lo, Chương Giản liền bảo nàng cần cởi giày vớ nữa.
Nói rằng cứ đợi nàng hồi phủ, mời đại phu trong nhà đến xem mạch kê đơn.
Ở kinh thành, đôi bàn chân của nữ t.ử thể tùy tiện cho ngoài thấy. A Xuân càng cảm thấy kinh thành thật đáng thương, cái gì cũng phép để lộ ngoài, ngoại trừ mỗi khuôn mặt. Bất luận chuyện gì cũng nơm nớp lo sợ xem tổn hại đến thanh danh .
Cứ như thể con sống đời chỉ dựa mỗi một cái mặt tiền .
Giọng điệu Thẩm Duy Trinh cho phép cự tuyệt: "Để xem."
Lúc A Xuân mới dám vén gấu váy lên một chút, cúi đầu tháo giày, tuột một nửa đôi vớ , để lộ mắt cá chân.
Khí hậu Nam Ngô Châu vốn dĩ nắng nóng nhiều mưa, đường xá thường xuyên đọng nước. Giày vải loại chẳng chịu nổi mấy bận lội nước như , nên nàng thường xuyên mang đôi giày cỏ do mẫu bện để khắp nơi, thậm chí còn chân trần trèo cây hái quả. từ khi bước chân lên kinh thành, giày vớ lúc nào cũng mang kín bưng, hở một kẽ hở.
Có lẽ vì tiết trời lạnh, lúc đôi bàn chân trần lộ , A Xuân cảm giác da thịt như đang run rẩy vì giá rét.
Thẩm Duy Trinh cúi đầu, đăm đăm cổ chân sưng vù của nàng. Tình trạng rõ ràng hề nhẹ nhàng như lời nàng . Chỗ sưng tấy đỏ bừng, phồng lên một vòng rõ rệt, đau đến mức vững nữa, mà vẫn mạnh miệng bôi chút t.h.u.ố.c là xong.
Nàng là bằng sắt đá , đau đớn nhường mà vẫn thể c.ắ.n răng chịu đựng.
"Chúng mau về thôi.” A Xuân nhỏ: “Lão tổ tông ở nhà sẽ sốt ruột lắm."
"Chuyện vẫn bẩm báo với bà nội.” Thẩm Duy Trinh đáp: “Mang giày vớ , bế về."
A Xuân chần chừ: " về mặt lễ tiết thì...”
"Chân sắp tàn phế đến nơi , còn chuyện lễ tiết cái nỗi gì?" Thẩm Duy Trinh quát khẽ: “Tin sách thì thà sách còn hơn. Có ở đây, còn sợ cái gì?"
A Xuân ngẫm nghĩ một lát, liền thông suốt: " ha, là ca ca của mà."
Ca ca là hiện của lễ nghi, là am hiểu quy củ nhất cái phủ . Huynh , thì nhất định là .
Huynh với , nay nàng tiện , ca ca bế cũng là lẽ đương nhiên, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Chẳng hiểu , khi xong câu , sắc mặt Thẩm Duy Trinh càng trở nên khó coi hơn.
A Xuân lo lắng hỏi han: "Ngũ tỷ tỷ và Lục ? Các tỷ dọa sợ ?"
Thẩm Duy Trinh đáp nhạt: "Vẫn ."
Hắn bước gần A Xuân, cởi chiếc áo choàng lông cáo đen tuyền của , cẩn thận khoác lên nàng, thắt dây buộc cho thật chặt, cẩn thận kéo mũ trùm lên che kín đầu nàng.
A Xuân ngửa mặt, ngước đôi mắt tròn xoe đăm đăm.
Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, bảo nàng đừng nữa.
Đừng nữa, nên ca ca với cách gần như thế .
Trăng trong nước, hoa trong gương; tuyết mùa hạ, chồi mùa đông; âm dương sai lệch, hoa đào cắm ngược.
Trên đời , chẳng thứ gì thể chịu đựng sự soi xét tường tận.
trong lòng A Xuân chỉ duy nhất một ý nghĩ: Ca ca thật sự mắt.
Nhìn gần, xa, kỹ, qua, chăm chú liếc trộm, dù bằng cách nào, thời khắc nào, vẫn cứ rạng ngời.
Thẩm Duy Trinh trầm mặc cúi , một tay vững vàng đỡ lấy nhượng chân nàng, tay ôm sát lấy bờ vai nàng, dễ dàng bế ngang nàng lên bằng một động tác dứt khoát.
Tựa như đang nâng niu một đám mây mù mỏng manh, chực chờ tan biến bất cứ lúc nào.
Ai mà bên trong đám mây mù giấu những cơn mưa phùn rả rích, ẩn chứa giông bão sấm sét xé trời.
A Xuân từng ai bế bồng như bao giờ, cảm giác chút gượng gạo, sợ ngã nên vội vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Thẩm Duy Trinh. Theo quán tính, cơ thể và gương mặt nàng bất giác xích gần hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-16-tuyet-dau-mua-ca-ca-muoi-dau.html.]
Trên ca ca thơm quá.
Nói cũng thấy kỳ lạ. Khứu giác của A Xuân vô cùng nhạy bén, chỉ cần ngửi qua một loại hương thơm nào đó một , nàng thể tự tay pha chế mùi hương giống hệt như đúc. Lần khi túi thơm cho Thẩm Duy Trinh xong, hương liệu vẫn còn thừa một ít. Thế nhưng dù nàng ngửi ngửi thế nào, cũng thấy nó khác biệt với mùi hương tỏa từ cơ thể Thẩm Duy Trinh lúc .
Rốt cuộc là còn thiếu vị hương liệu nào nữa nhỉ?
A Xuân vắt óc suy nghĩ mãi cũng . Đó là một mùi hương vô cùng đặc biệt, chỉ khi xích thật gần mới thể ngửi thấy. Rất khó để dùng ngôn từ miêu tả, thậm chí nó chẳng giống một loại hương thơm nào thể pha chế . Ngửi chỉ thấy tâm hồn vô cùng thư thái, chỉ chui rúc chiếc chăn bông ấm áp mà đ.á.n.h một giấc say sưa.
"Sao thế?" Thẩm Duy Trinh hỏi nhỏ: “Ta đau ?"
"Dạ ."
Hắn thấy tiếng thì thầm nhỏ xíu của A Xuân. Nàng ngửa mặt lên, thở ấm áp phả nhẹ lên từng tấc da thịt .
Đôi tay gầy gò vòng qua ôm lấy cổ , ống tay áo thoảng đưa tới một mùi hương sen thanh nhã, dịu nhẹ.
Lớp lụa là mềm mại, thêu gấm tinh xảo khẽ sượt qua yết hầu của . Một , hai ... tựa như tơ liễu bay lả tả tháng ba, xa vời như đám mây trắng trôi dạt tận chân trời.
Lẽ nên cất tiếng hỏi nàng, lẽ nàng cũng nên hô hấp.
Hắn càng nên sở hữu đôi cánh tay .
Cái cổ nàng ôm lấy , nhất là nên chặt . Từng tấc da thịt nảy sinh những mộng tưởng tà dâm , đáng lẽ lột sạch. Từng giọt m.á.u đang cuộn trào sôi sục , nên rút cạn. Từng thớ thịt đang run rẩy kích thích , nên dùng d.a.o khoét bỏ.
Làm trái luân thường đạo lý.
Đại nghịch bất đạo.
Thẩm Duy Trinh thẳng lên, cảm thấy cho dù chịu nhục hình tra tấn cũng chỉ đến mức mà thôi.
Thà rằng dùng d.a.o đ.â.m một nhát còn hơn.
Ngặt nỗi A Xuân hề những sóng gió đang cuộn trào trong lòng . Nàng thậm chí còn cọ xát gần hơn, hít hà mùi hương , phả từng luồng nóng hổi dồn dập.
Thẩm Duy Trinh khao khát nàng cách nào để thở luồng , khám phá ngọn nguồn của luồng nhiệt năng đang thiêu đốt tâm trí .
Ngửi xong, A Xuân nhịn mà bật thốt lên: "Ca ca, thơm quá."
Nàng thầm nghĩ, mớ hương liệu pha chế, chắc chắn là thiếu mất một vị .
Thẩm Duy Trinh nhíu chặt đôi mày rậm. Toàn như điện giật, tê dại từ gáy dọc xuống sống lưng, cả một đường xương sống chẳng lấy một đoạn nào nhũn .
Cảm xúc của đổi chóng mặt. Từ sự hoảng loạn tột độ khi tìm thấy nàng, đến sự thả lỏng nhẹ nhõm lúc nãy, và giờ đây là cảm giác tê dại khi bế nàng trong vòng tay... Mọi thứ diễn quá đỗi đột ngột, lên bổng xuống trầm, tựa như tạt một gáo nước lạnh chảo dầu đang sôi, ném một quả pháo nổ đống lửa đỏ rực.
Bắt buộc bế ngoài, bởi ở đây chẳng tỳ nữ nào theo hầu. Cổ chân nàng bong gân nghiêm trọng, tự bước là chuyện thể. Nếu nhanh chóng đưa về chữa trị, ngộ nhỡ để di chứng tàn tật thì ? Nàng vẫn còn đang độ tuổi xuân xanh phơi phới...
Thế nhưng, cũng thể cứ bế mãi như thế , bởi tâm tư hiện giờ chẳng hề phẳng lặng như mặt hồ nước thu.
là tạo nghiệt.
Tạo nghiệt mà.
"Huynh dùng hương liệu gì thế?" A Xuân tò mò hỏi cặn kẽ: “Có thể cho xem qua công thức ?"
Thẩm Duy Trinh gằn giọng: "Ta là ca ca của ."
Việc dùng hương liệu gì thì liên quan gì đến chuyện ca ca?
A Xuân ngập ngừng suy đoán: "Lẽ nào là hương liệu gia truyền, chỉ truyền cho con trai chứ truyền cho con gái ?"
Cứ tiếp tục bế thế thì nguy to mất.
Thẩm Duy Trinh đột nhiên gắt nhẹ: "Đừng lộn xộn nữa." Rồi siết chặt lấy nàng, sải bước thẳng ngoài.
Ôm cục than hồng rực lửa trong lòng, để tránh ngọn lửa thiêu rụi, chi bằng sớm ngày buông bỏ xuống.
Chương Giản đợi bên ngoài, hành động bất ngờ của Thẩm Duy Trinh và A Xuân gọn trong vòng tay dọa cho giật .
y tự nhủ: Huynh với , bế bồng một chút cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là, bản y chắc chắn sẽ chẳng bao giờ ôm ấp Chương Hồng Phù kiểu như thế.
cũng , tình cảnh bây giờ quả thực chút đặc thù.
Chương Giản lén thở phào một . Thấy Thẩm Duy Trinh chuẩn rời , y vội vàng lên tiếng: "Cổ chân biểu đang thương, cưỡi ngựa e là bất tiện. Bên ngoài tuyết đang rơi lất phất, chi bằng hai cứ xe ngựa của về phủ , sẽ tự cưỡi ngựa theo ."
Thẩm Duy Trinh đáp lễ: "Làm phiền Thiếu Phồn ."
Chương Giản mỉm xua tay: "Huynh chúng với , còn chữ phiền với phiền cái nỗi gì?"
Trong lúc trò chuyện, ánh mắt y kìm mà cứ len lén liếc A Xuân. Nàng lúc đang cuộn tròn trong chiếc áo choàng của Thẩm Duy Trinh, đầu đội chiếc mũ trùm kín mít, từ đầu tới chân hở một kẽ hở, ngay cả chiếc giày cũng chẳng lộ nửa điểm. Xem gia giáo Thẩm phủ quả nhiên vô cùng nghiêm ngặt.
Đã quen thiết đến nhường , mà Thẩm Duy Trinh vẫn một mực chịu cho y rõ dung nhan của lấy một .
Thẩm Duy Trinh cũng khách sáo chối từ thêm nữa. Bầu trời u ám suốt cả một buổi chiều cuối cùng cũng chịu trút xuống những bông tuyết trắng muốt, bay lả tả từng mảng lớn, phủ kín mặt đất. Hắn rõ A Xuân cưỡi ngựa , nhưng nếu để nàng cưỡi chung một con ngựa với , cách tiếp xúc chắc chắn sẽ còn mật hơn, thậm chí là gần gũi, riêng tư hơn cả lúc .
Hắn tuyệt đối thể để phát hiện bất kỳ điều gì bất thường.
Hắn càng cho phép bản những hành vi cầm thú bằng. Không tơ tưởng, đụng chạm, thì cơ thể sẽ nảy sinh phản ứng sinh lý.
Huống hồ, lỡ để nàng dầm trong gió tuyết suốt dọc đường, e rằng khi về đến nhà, nàng đổ bệnh liệt giường.
Thẩm Duy Trinh vững vàng bế A Xuân tiến về phía xe ngựa. Chương Giản bám sát nút bên cạnh, ánh mắt vẫn rời cục kén to sụ đang cuộn tròn trong vòng tay bạn .
Hóa , khi rúc vòm n.g.ự.c rộng lớn của trưởng, Tĩnh Huy cô nương trở nên bé nhỏ mong manh đến nhường .
Hay là do vóc dáng Thẩm Duy Trinh quá đỗi cao lớn vạm vỡ? Đi từ phía , Chương Giản gần như thấy bóng dáng Tĩnh Huy cô nương cả, nàng che khuất bởi tấm lưng vững chãi của trưởng.
Chương Giản vắt óc tìm chủ đề bắt chuyện: "Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, ngờ rơi lớn đến . Người thường tuyết dày báo hiệu năm mới mùa, sang năm bà con nông dân chắc lo mất mùa nữa ."
Lời đáp chỉ là một tiếng "Ừ" cộc lốc. Thẩm Duy Trinh lúc chỉ rảo bước thật nhanh, để mau chóng đặt A Xuân xuống.
Chỉ cần đặt nàng xuống là chuyện sẽ dễ thở hơn nhiều, so với việc cứ ôm ấp nàng khư khư như thế , ?
Mùi hương tỏa từ cơ thể nàng, cảm giác mềm mại xuyên thấu qua lớp y phục, vòng tay nhỏ nhắn vòng qua vai , từng nhịp thở phả nóng hổi, sự phập phồng nhè nhẹ lồng ngực... Phải mau chóng buông nàng xuống, kẻo nhịn mà siết chặt lấy nàng mất.
"Năm ngoái phủ ươm mấy gốc lạp mai. Nếu đợi đến lúc hoa mai nở rộ, nhất định sẽ gửi thiệp mời Nguyên Kính đến hàn xá thưởng hoa.” Chương Giản bắt đầu tung hỏa mù ẩn ý: “Lần xá tổ chức tiệc cúc hoa, về nhà cứ khen ngợi nức nở các vị cô nương Thẩm gia mãi. Nếu thời gian rảnh rỗi, chi bằng mời tất cả cùng đến tệ xá khách. Tuyết trắng xóa một vùng, hương lạp mai thoang thoảng, quây quần bên lò sưởi ấm ngắm tuyết rơi, thật là mỹ cảnh nhân gian..."
Lời y chợt im bặt giữa chừng.
Nguyên cớ là do A Xuân, đang Thẩm Duy Trinh bọc kín mít kẽ hở, bỗng dưng cố sức rướn , thò nửa khuôn mặt khỏi lớp áo lông cáo đen tuyền.
Chương Giản đến ngây ngẩn cả .
Và Thẩm Duy Trinh thu trọn khoảnh khắc tầm mắt.
"Bên ngoài tuyết đang rơi lớn lắm ?" A Xuân ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, tò mò hỏi: “Trên đường đọng tuyết ạ?"
Chương Giản lúc hồn bay phách lạc, quên sạch luôn cả họ tên là gì.
Y chớp mắt chằm chằm A Xuân, đầu óc trống rỗng, chỉ lắp bắp đáp lời: "Vẫn... vẫn đọng nhiều. nếu cứ rơi thế suốt đêm, sáng mai thức dậy nhất định sẽ là một màu trắng xóa khắp nơi."
"Thích thật đấy.” A Xuân thốt lên đầy ngưỡng mộ: “Từ lúc cha sinh đẻ tới giờ, vẫn thấy tuyết rơi bao giờ."
Nàng tò mò liếc Chương Giản một cái, liền khẽ nghiêng đầu qua. Thẩm Duy Trinh lập tức nhận động thái đó. Một luồng cảm giác bực bội khó tả bỗng dâng trào trong n.g.ự.c . Đột nhiên, những lời mẫu răn dạy đây văng vẳng hiện về trong tâm trí.
"Sau con bé xuất giá, con bắt buộc thêm một phần hồi môn sính lễ, đích cõng nó lên kiệu hoa; nó nếu như gả nhà chồng chịu sống như ý, con chỗ dựa, đón nó về...”
Của hồi môn ư?
Hắn hao tâm tổn trí dọn sẵn đường lui, chuẩn mặt bằng cửa tiệm cho nàng, lẽ nào chỉ để tự tay cõng nàng lên kiệu hoa, dâng hai tay đưa nàng phủ của một tên đàn ông khác?
Đều là nam nhân với , cớ thể?
Thẩm Duy Trinh hé răng nửa lời, bất chợt rảo bước thật nhanh, bỏ Chương Giản xa tít tắp phía .
Chương Giản quýnh quáng chạy theo, vội vã bắt chuyện: "Thế ? Mùa đông ở kinh thành nhiều thú tiêu khiển ho. Để xá ..."
Chưa kịp dứt câu, Thẩm Duy Trinh bế bổng A Xuân đặt hẳn bên trong khoang xe ngựa. Chương Giản chỉ kịp thấy tấm lưng rộng lớn của che khuất bóng dáng A Xuân.
Tựa như đám mây đen xì che khuất vầng trăng sáng.
Bên trong xe ngựa thắp đèn, khí phần se lạnh. Trong bóng tối, các giác quan dường như trở nên nhạy bén hơn hẳn. A Xuân nhạy bén cảm nhận Thẩm Duy Trinh dường như đang vui.
Sau khi đặt nàng xuống, lập tức rời , mà vẫn duy trì tư thế cúi , hai tay chống mạnh xuống sàn xe ngay sát hai bên sườn nàng.
A Xuân vươn tay sờ thử xem mặt . mới nhấc tay lên, nắm chặt lấy cổ tay đè mạnh xuống sàn. Hành động đột ngột khiến nàng hoảng hốt kêu khẽ một tiếng "A", vội vã thanh minh: "Muội cố ý sờ mó , chỉ là do thấy gì thôi."
"Ừ."
Trong bóng đêm mịt mùng, Thẩm Duy Trinh thể thấy nàng rõ mồn một.
Muội của .
Đây là sự thật hiển nhiên định đoạt từ lúc mới lọt lòng.
, nếu ông trời sắp xếp cho nàng của , chẳng nàng sinh là để ca ca ?
Nói cách khác, nàng là món quà do ông trời ban tặng riêng cho , là đứa duy nhất thuộc về một .
Nếu , tại nàng chẳng lấy một ca ca, tỷ tỷ ruột thịt nào cùng huyết thống? Và tại chẳng thêm bất kỳ một đích đích nào khác?
Không do phụ mẫu thể sinh thêm, mà bởi vì ông trời ngầm ám chỉ rằng: Bọn họ sinh là để dành cho , là sự tồn tại duy nhất của đối phương.
Vậy thì tại gả nàng cho kẻ khác?
Lũ đàn ông phàm tục ngoài , kẻ nào xứng đáng với nàng cơ chứ?
Nàng nên gả, cũng phép gả. Hắn tuyệt đối cho phép nàng xuất giá.
Đâu là đủ khả năng nuôi nấng một đứa .
Hắn tự tin thể đối đãi với nàng hơn gấp trăm ngàn bất cứ tên phu quân nào. Nàng sẽ chẳng bao giờ chịu nỗi đau đớn thập t.ử nhất sinh khi sinh nở, nàng thể vĩnh viễn ở đây của , một vị cô nương tôn quý của Hầu phủ. Nàng sẽ sống trong nhung lụa, vui vẻ vô ưu vô lo cho đến lúc răng long đầu bạc. Nàng sẽ chẳng bao giờ nhà chồng đày đọa, chẳng bao giờ lo nơm nớp phu quân phụ bạc, càng cần hao tâm tổn trí vì chuyện con cái...
Hỗn loạn, tối tăm mù mịt.
Thẩm Duy Trinh giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt lạnh lẽo chằm chằm A Xuân đang mù mờ thấy gì.
A Xuân sự im lặng đáng sợ của cho sởn gai ốc.
Nàng rụt tấm t.h.ả.m trải trong xe, thể nhỏ bé gọn lỏn trong chiếc áo choàng của trưởng. Hai tay chống hờ hai bên , nhưng cổ tay Thẩm Duy Trinh siết chặt lấy. Lực đạo ngày một mạnh hơn, siết càng lúc càng chặt.
Nàng gần như sinh ảo giác rằng bản sắp ca ca ăn tươi nuốt sống đến nơi.
A Xuân sợ hãi thốt lên: "Ca ca, đau."