Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 17: Đa tạ: Lắm mồm
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:51
Lượt xem: 152
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bóng tối, A Xuân rốt cuộc cũng cảm nhận Thẩm Duy Trinh nới lỏng tay .
"Tĩnh Huy.” trầm giọng cất lời: “Xin ."
Việc trưởng đột nhiên mở lời tạ khiến nàng ngơ ngác hiểu mô tê gì.
A Xuân bối rối áy náy: "Không , là do thể quá nhạy cảm chịu đau kém thôi."
Nàng còn tỏ vô cùng hiểu chuyện, chu đáo thêm: "Lần sẽ mặc y phục dày hơn một chút, lúc đó cứ thoải mái nắm, sẽ thấy đau nữa."
Thẩm Duy Trinh chững một giây: "Không chuyện đó... Thôi bỏ ."
Hắn nhổm dậy. A Xuân mắt mũi kèm nhèm chẳng thấy gì, chỉ mơ hồ cảm giác đầu chút động đậyCây trâm hoa sơn cắm búi tóc sớm lỏng lẻo chực rơi từ bao giờ. Ban nãy Chương Giản ngại ngùng dám nhắc nhở, sợ đường đột mạo phạm đến giai nhân.
Và bây giờ, đích trưởng rút cây trâm xô lệch , ôn nhu mà chậm rãi cài ngay ngắn nếp tóc cho nàng.
Thẩm Duy Trinh ôn tồn an ủi: "Muội cố nhẫn nhịn thêm một chút, sắp về đến nhà ."
A Xuân đoán chắc mẩm đang an ủi về chuyện cổ chân nàng trẹo.
Thực cần nghiêm trọng hóa vấn đề như thế. Nàng vốn dĩ kinh nghiệm đầy . Lần chỉ là trẹo gân nhẹ chứ đến mức gãy xương. Gãy xương đau đớn gấp bội phần cái nhiều.
Để khiến trưởng an tâm, A Xuân rạng rỡ: "Có ở đây, cứ ngỡ về đến nhà cơ."
Giọng ca ca vẻ là lạ: "Muội thực sự nghĩ như ?"
"Tất nhiên .” A Xuân khẳng định chắc nịch: “Hôm nay vốn dĩ sợ đến mức mất mật. thấy ca ca, bao nhiêu nỗi sợ hãi bay biến sạch sành sanh."
Nàng lờ mờ cảm nhận Thẩm Duy Trinh dường như xích gần hơn một chút. Hơi thở của vờn nhẹ qua lọn tóc tơ bên vành tai.
"Từ nay về sẽ còn sợ hãi nữa.” Thẩm Duy Trinh trầm giọng: “Ta hứa với ."
Cảm giác ngứa ngáy râm ran lan tỏa từ dái tai.
Tựa hồ như một mầm cây đang nảy mầm sinh sôi.
A Xuân bồn chồn khẽ siết chặt vạt áo.
Nàng đột nhiên rơi trạng thái bối rối tột độ. Dựa theo mớ lễ nghi quy củ nàng học, với mà giữ cách gần sát sạt thế , liệu là hành vi trái với khuôn phép ?
Chưa kịp để nàng mở lời thắc mắc, Thẩm Duy Trinh dứt khoát thẳng dậy.
"Ngồi cho vững.” lệnh: “Chúng về nhà."
Khi A Xuân đặt chân về tới Tàng Xuân Ổ, Thẩm Vân Nga vẫn gì về sự cố động trời ngày hôm nay, bà sớm chìm giấc ngủ.
A Xuân thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Thể trạng của Thẩm Vân Nga quá mức ốm yếu mỏng manh. Hôm nay lúc A Xuân xảy chuyện mất tích, Lý phu nhân hạ nghiêm lệnh phong tỏa tin tức, tuyệt đối cấm tiệt kẻ nào hé răng nửa lời với bà. Cốt cũng chỉ vì e sợ bà hung tin sẽ sinh cớ sự .
Trong phòng, A Xuân đảo mắt quanh, chỉ thấy một Thu Sương đang đó với đôi mắt đỏ hoe sưng húp, tuyệt nhiên thấy bóng dáng Đông Tuyết cả.
Gặng hỏi mãi, nàng mới bàng hoàng Đông Tuyết bắt chịu phạt đ.á.n.h bằng gậy, đến tối mịt mới thả về.
"Chuyện vốn dĩ của tỷ .” A Xuân vội vàng chống gậy lên, chẳng màng đợi đại phu đến nữa, cứ nằng nặc đòi xông ngoài: “Muội ...”
"Tiểu thư đừng .” Thu Sương vội vã níu tay nàng : “Lúc tiểu thư xảy chuyện mà mặt bảo vệ tiểu thư, đó là tội tày đình . Cũng giống như lúc đây, đại gia đích dặn dò nô tỳ trông chừng tiểu thư cẩn thận, đợi đại phu tới bôi thuốc. Nếu bây giờ tiểu thư chạy , lát nữa nô tỳ cũng sẽ lôi đ.á.n.h gậy đấy."
A Xuân trố mắt thể tin nổi: "Sao kiểu lý lẽ ngang ngược như ?"
Thu Sương gấp gáp giải thích: "Tiểu thư ơi, hôm nay đại gia hạ lệnh như là khoan hồng độ lượng lắm . May mắn là ngài bình an vô sự. Ngộ nhỡ ngài mệnh hệ gì, Đông Tuyết chắc chắn sẽ đem bán nô lệ nơi biên ải... Tỷ bây giờ vẫn còn giữ cái mạng để hầu hạ ngài, chỉ chịu mười gậy thôi, là do chủ t.ử nhân từ ban ơn ."
A Xuân từng nếm mùi gậy gộc bao giờ, nhưng cũng từng ăn ít roi vọt từ thước kẻ. Thước kẻ đ.á.n.h lòng bàn tay đau thấu trời xanh, huống hồ chi là những cây gậy tày đình như thế đ.á.n.h lên .
Chỉ mới diễn tả thôi mà nàng rùng ớn lạnh.
Nàng thất kinh lắp bắp: "Sao tỷ thể nhẹ bẫng là 'chỉ mười gậy thôi' cơ chứ? Đông Tuyết là một cô nương liễu yếu đào tơ, tỷ chịu đựng nổi...”
"Nô tỳ lén lút dấm dúi chút bạc vụn cho mấy bà t.ử hành hình, nhờ các bà giơ cao đ.á.n.h khẽ, cố gắng đừng Đông Tuyết nội thương.” Thu Sương hạ giọng thì thầm: “Chuyện ngày hôm nay quả thật hung hiểm vô cùng. Ngũ cô nương và Lục cô nương mỗi đều tát một bạt tai, hiện tại vẫn còn đang phạt quỳ ở từ đường kìa... Lệnh cấm túc ban vô cùng nghiêm ngặt, đến một giọt nước một hạt cơm cũng ai phép tuồn . Các vị phu nhân xúm khuyên can gãy lưỡi cũng chẳng ăn nhằm gì."
A Xuân xong hoảng hốt trợn tròn mắt: "Kẻ nào to gan dám đ.á.n.h Ngũ tỷ tỷ và Lục ? Các tỷ đều là tiểu thư cành vàng lá ngọc của phủ cơ mà."
Những cô nương xuất giá luôn giữ địa vị vô cùng tôn quý trong phủ .
Mỗi dịp dùng bữa cùng Lão tổ tông, ngay cả Lý phu nhân, Triệu phu nhân của Nhị phòng, Mã phu nhân của Tam phòng đều khép nép hầu bên cạnh gắp thức ăn cho Lão tổ tông. Chỉ các cô nương là đặc cách yên vị ghế thưởng thức.
"Là đại gia.” Thu Sương ngập ngừng một thoáng, nhưng nhận thấy cần để tiểu thư hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, liền rành rọt: “Chính tay ngài đánh."
A Xuân tài nào mường tượng nổi cảnh Thẩm Duy Trinh tự tay động thủ tát của .
Tuy lúc nào cũng rả bài ca quy củ lễ giáo, thường xuyên quở trách nàng vì những hành vi vượt quá khuôn phép, nhưng thực tâm đối xử với nàng vô cùng bao dung khoan thứ. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng túm chặt lấy tay nàng khiến cổ tay tím bầm đau nhức , thì bao giờ áp dụng bất kỳ hình phạt thể xác nào lên nàng.
"Tiểu thư nô tỳ .” Thu Sương thành tâm khuyên nhủ: “Đông Tuyết sắp thả về , chuyện hạ nhân đ.á.n.h gậy là chuyện cơm bữa, gì to tát ạ. Nếu ngài thực lòng xót thương cho bọn nô tỳ, thì hãy ngoan ngoãn đây chờ đại phu tới khám thương . Ngài xem cổ chân ngài sưng vù lên to thế , ngộ nhỡ tổn thương đến tận gân cốt, thì tính đây..."
Trong lòng A Xuân dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi, xen lẫn sự kinh hãi tột độ.
Nhớ chuyện , Thẩm Duy Trinh phạt trừ tiền nguyệt lệ của Thu Sương, mục đích là để răn đe nàng phép tùy tiện xuất phủ ban đêm, dù chỉ là loanh quanh trong con ngõ nhỏ sát vách phủ . Hay Thu Sương đổ bạo bệnh, nàng mới chua xót nhận rằng trong cái Hầu phủ , quy củ lễ giáo còn quan trọng hơn cả mạng sống của một con . Bất cứ chuyện gì cũng nhất nhất tuân theo quy củ. Cho đến ngày hôm nay, rõ ràng chẳng ai ác ý gì, nhưng khi sự cố xảy , tất thảy đều lôi chịu phạt chung.
"Tiểu thư.” Thu Sương lo lắng hỏi dồn: “Ngài thấy lạnh lắm ? Sao ngài cứ run bần bật thế ?"
"Không , .” A Xuân lẩm bẩm: “Thu Sương, khát... uống một bát nước nóng... Không cần pha thêm gì , chỉ cần là nước nóng là ."
Nàng ngẩng đầu ngoài cửa sổ, những bông tuyết vẫn đang ngừng rơi lả tả.
Tuyết ở kinh thành, xem còn khắc nghiệt và lạnh lẽo hơn gấp trăm ngàn những gì A Xuân từng tưởng tượng.
Bên trong từ đường, Thẩm Tương Mai ướt sũng mất hai chiếc khăn tay.
"Đại ca thể nhẫn tâm xuống tay đ.á.n.h cơ chứ?" Nàng nức nở gào thét: “Chỉ vì một con ranh nhà quê nghèo hèn đến bòn rút của cải...”
"Ngũ tỷ tỷ.” Thẩm Lâm Anh ngay ngắn , nghiêm túc ngắt lời: “Nếu tỷ còn tiếp tục buông những lời đó, ngộ nhỡ lọt đến tai Đại ca, tỷ chuẩn chịu đòn tiếp ."
Thẩm Tương Mai như thấy quỷ, hoảng hồn ngoái đầu dáo dác quanh, hồn xiêu phách lạc: "Muội đừng mà dọa ."
Thân mẫu của Thẩm Lâm Anh là Phồn di nương. Nàng từ nhỏ nuôi dưỡng gối Triệu phu nhân, lớn lên cùng với đích tỷ Thẩm Tông Thục.
Triệu phu nhân là thành tâm ăn chay niệm Phật, thấu sự đời, màng tranh quyền đoạt lợi. Bà thường xuyên khuyên bảo, uốn nắn Thẩm Lâm Anh ở nơi vắng vẻ.
Nhờ mà Thẩm Lâm Anh từ nhỏ thấu tình đạt lý, hiểu đạo lý đối nhân xử thế. Tuổi tuy còn nhỏ, nhưng cái về nhân tình thế thái sắc sảo và thấu đáo hơn Thẩm Tương Mai gấp vạn .
Hôm nay khi tin hai tỷ phạt quỳ, Triệu phu nhân bí mật phái một tiểu nha mang lời nhắn đến, lén lút tiết lộ phận thật sự của con Thẩm Tĩnh Huy cho Thẩm Lâm Anh . Bà dặn dò Thẩm Lâm Anh ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt, tuyệt đối hé răng tranh cãi nửa lời với Thẩm Duy Trinh.
Bởi lẽ, các nàng thực sự gây họa tày đình .
"Chẳng lẽ Ngũ tỷ tỷ vẫn vấn đề ?" Thẩm Lâm Anh chậm rãi phân tích: “Nhớ cái Lão tổ tông ban thưởng trâm cài, rõ ràng Ngũ tỷ tỷ nhanh miệng tranh cây trâm hoa sơn , nhưng kết quả thì ? Đại ca ngay lập tức tặng cho Tĩnh Huy một cây trâm lộng lẫy xa hoa gấp vạn . Rồi đến chuyện may y phục mới cũng thế. Mẫu cất công cho thợ may đồ mới cho hai , thì Đại ca cũng nhất quyết để Tĩnh Huy chịu thiệt thòi, lập tức sắm sửa lụa là gấm vóc may riêng cho tỷ . Cứ cái gì chúng , Tĩnh Huy đều đủ, thậm chí thứ tỷ còn đắt giá và sang trọng hơn đồ của chúng gấp bội phần... Lẽ nào tỷ còn sáng mắt ?"
Thẩm Tương Mai nín bặt, nước mắt ngừng rơi: "Ta hiểu ."
Thẩm Lâm Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Tỷ hiểu là ...”
"Đại ca đem lòng yêu thương Tĩnh Huy, cưới tỷ thê tử.” Thẩm Tương Mai nghiến răng ken két: “Thế nên mới bất chấp tất cả đem cây đàn 'Phi Phượng' tặng cho tỷ ."
Cây cổ cầm Phi Phượng đó vốn dĩ là lễ vật định tình dành cho Đại tẩu tẩu tương lai cơ mà.
Ấy mà Thẩm Tĩnh Huy gảy khúc nhạc nào cũng dở tệ hại như tiếng quạ kêu.
Thẩm Lâm Anh xong chỉ thầm than trong bụng, Ngũ tỷ tỷ đúng là hết t.h.u.ố.c chữa .
Nàng đành huỵch toẹt : "Mẫu của Tĩnh Huy, thực chất là ngoại thất của Đại bá."
Chẳng hiểu Tam thẩm thẩm chịu tiết lộ bí mật động trời cho Thẩm Tương Mai? Thẩm Lâm Anh thầm oán trách. Thảo nào Thẩm Tương Mai lúc nào cũng hậm hực, ganh tị vì Thẩm Duy Trinh luôn ban phát những thứ nhất cho Thẩm Tĩnh Huy.
Chuyện đó là điều hiển nhiên . Đồ vật Nhị ca Thẩm Kế Xương tặng cho Thẩm Tương Mai, chẳng cũng quý giá và đắt tiền hơn những thứ dành cho bọn các nàng đó ?
Chẳng qua là do Đại ca Thẩm Duy Trinh dư dả tiền bạc hơn, tay hào phóng hơn, nên mới nổi bật lên sự sủng ái thiên vị dành cho Thẩm Tĩnh Huy mà thôi.
Thẩm Tương Mai trố mắt kinh ngạc, như sực tỉnh nhớ điều gì, vội vàng đưa tay bưng chặt miệng: "Vậy thì Tĩnh Huy..."
"Xét cho cùng, Đại ca chiếu cố Tĩnh Huy nhiều hơn chúng cũng là lẽ thường tình.” Thẩm Lâm Anh : “Từ nay về , Ngũ tỷ tỷ đừng bao giờ thốt mấy từ như 'đến bòn rút của cải' gì gì đó nữa nhé."
Thẩm Tương Mai như bừng tỉnh khỏi giấc mộng hồ đồ: "Hèn chi cứ thắc mắc Đại ca ưu ái Thẩm Tĩnh Huy đến mức bất thường như . Ta còn tưởng Đại ca định nạp tỷ cơ đấy."
"Ngũ tỷ tỷ, tỷ ơn đừng mấy lời xúi quẩy đó nữa!" Thẩm Lâm Anh hốt hoảng bịt tai : “Đừng Tĩnh Huy là... ngay cả khi tỷ thật sự là họ hàng phương xa, cô thế cô ăn nhờ ở đậu, cuối cùng kết thành gia với Hầu phủ... Truyền ngoài, thiên hạ sẽ chỉ trỏ c.h.ử.i rủa Hầu phủ chúng cấu kết chuyện mờ ám, thậm chí còn độc mồm độc miệng vu oan giá họa cho Hầu phủ ỷ thế h.i.ế.p , ép buộc bức hôn họ hàng nghèo khó đấy!"
"Hảo , xin thề từ nay sẽ bao giờ nhắc đến mấy chuyện nữa.” Thẩm Tương Mai líu ríu hứa hẹn: “Đầu gối quỳ đến mức tê dại đau nhức đây . Sao nãy giờ chẳng thấy ai ngó ngàng tới thăm hỏi, cơm nước cũng chẳng thấy bóng dáng ..."
Gương mặt Thẩm Lâm Anh hằn lên nét sầu lo: "Cũng tìm thấy Tĩnh Huy nữa."
So với cơn đau ở đầu gối, nàng lo lắng cho sự an nguy của Tĩnh Huy nhiều hơn.
Tỷ trong nhà ai cũng Tĩnh Huy cứ hễ trời sập tối là hai mắt mờ tịt chẳng rõ đường sá. Nàng là phận nữ nhi, chân ướt chân ráo mới lên kinh thành, quen mấy ai... Nghe phong thanh vụ hỏa hoạn ở Thiên Bảo Tự hôm nay ghê gớm lắm, lúc giẫm đạp chen lấn chạy trốn còn c.h.ế.t nữa cơ.
Thẩm Tương Mai bỗng im bặt năng gì.
Một lát , nàng cúi gầm mặt, ánh mắt m.ô.n.g lung: "Hôm nay nên vô cớ sinh sự cãi với . Lâm Anh , tỷ xin , là do quá hẹp hòi tính toán."
Trong lòng Thẩm Lâm Anh cũng dâng trào cảm giác hối hận tột cùng.
, đang yên đang lành, chỉ vì một phút cãi vã bốc đồng mà đành lòng bỏ mặc Tĩnh Huy bơ vơ giữa chốn hỗn loạn đó... Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi , lạnh lẽo thấu xương. Nghe ở Nam Ngô Châu khí hậu quanh năm ấm áp từng tuyết rơi, một một Tĩnh Huy chịu đựng nổi cái lạnh giá khắc nghiệt ?
Nàng kìm mà rơi lệ chua xót: "Bây giờ trăm ngàn lời hối hận cũng vô ích. Tỷ chúng chỉ còn dập đầu cầu nguyện, mong linh tiên tổ trời hiển linh phù hộ độ trì cho Tĩnh Huy tỷ tỷ sớm ngày bình an trở..."
Lời còn dứt, hai tỷ đang sụt sùi ôm lóc chợt giật bởi một tiếng động khe khẽ phát từ cánh cửa từ đường. Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy hé .
Thẩm Tương Mai vội vã đưa tay quệt ngang đôi mắt đỏ hoe, đầu cửa. Ngay khoảnh khắc nhận bước , nàng cuống quýt lấy khăn tay che mặt, mừng rỡ thốt lên: "Tĩnh Huy!"
Nghe tiếng gọi thất thanh , Thẩm Lâm Anh mừng rỡ chực bật dậy ngay tức khắc. Ai ngờ do quỳ quá lâu nên hai chân tê cứng còn cảm giác, nhổm lên ngã bổ nhào xuống nền đá lạnh lẽo. Nàng chỉ mếu máo gọi: "Biểu tỷ!"
A Xuân chống nạng, cổ chân bôi t.h.u.ố.c cẩn thận và quấn một lớp vải trắng toát. Nàng khập khiễng lê từng bước chân khó nhọc, vô cùng vất vả mới chui lọt bên trong từ đường.
Nàng đảo mắt dáo dác xung quanh, khi xác nhận ai rình rập mới dám vịn cây nạng lết tới gần: "Ngũ tỷ tỷ, Lục , mang bánh bao tới cho hai đây. Bánh mới lò ở nhà bếp đấy, là bánh bao nhân thịt băm rau mai chua, thơm nức mũi luôn... Nào, hai mau ăn kẻo nguội."
Tại gian nhà chính, ba vị phu nhân cùng với Phồn di nương đang tề tựu đông đủ.
Ngoại trừ Lý phu nhân vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, Triệu phu nhân và Mã phu nhân đang sức thuyết phục Thẩm Duy Trinh khoan hồng thả hai đứa ngoài.
Suy cho cùng, Thẩm Tĩnh Huy cũng bình an vô sự trở về, chỉ là cẩn thận trẹo chân chút đỉnh mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-17-da-ta-lam-mom.html.]
Cũng đến mức gây hậu quả nghiêm trọng gì.
Thẩm Duy Trinh đưa lời giải thích với nhà rằng, do Thẩm Tĩnh Huy vô tình dòng xô đẩy dẫn đến lạc đường, thêm đó xui xẻo bong gân nên khó khăn trong việc , mắt kém nhận phương hướng. Cuối cùng, chính là tìm thấy nàng.
Tuyệt nhiên đá động nửa chữ về sự dính líu của Chương Giản.
Không thể hé môi. Nếu dính dáng đến Chương Giản, e rằng sẽ phát sinh vô vàn rắc rối ngoài ý , lúc đó Tĩnh Huy e là sẽ ép gả cho y.
Mã phu nhân vốn tính nôn nóng, bèn lên tiếng: "Nếu Tĩnh Huy bình an về đến nhà , con cũng nên mở lượng khoan hồng cho Tương Mai và Lâm Anh dậy . Hôm nay tuyết rơi lạnh giá thế , cứ quỳ mãi e hai đứa nó hỏng mất đôi đầu gối. Nếu con thực sự răn đe, chi bằng để dịp khác trời quang mây tạnh, bắt chúng nó quỳ thêm vài canh giờ nữa, con thấy ?"
Thẩm Duy Trinh nhếch môi lạnh: "Thẩm thẩm cũng hôm nay trời đổ tuyết, thời tiết giá rét cơ đấy. Tĩnh Huy một một dầm trong mưa tuyết bên ngoài, suýt chút nữa thì mất mạng, lẽ nào ngần đau khổ gánh chịu ít hơn nỗi khổ của hai đứa đang quỳ trong ? Giả sử thực sự xảy mệnh hệ gì, thẩm thẩm bây giờ liệu còn thốt những lời xót thương cho đôi đầu gối của hai nữa ?"
"Con cái kiểu gì kỳ cục .” Mã phu nhân buột miệng kịp suy nghĩ: “Cái con ranh con vốn dĩ sinh ở chốn man di rợ, da thô thịt dày, thể...”
"Tam .” Triệu phu nhân trầm giọng quát khẽ, cắt ngang lời Mã phu nhân: “Ăn cho cẩn thận."
Mã phu nhân hậm hực vò nát chiếc khăn tay, miễn cưỡng phịch xuống ghế.
Nàng lén liếc Thẩm Duy Trinh, phát hiện gương mặt lạnh tanh chút biểu cảm.
Lý phu nhân thì vẫn điềm nhiên ung dung nhấp ngụm .
Bà luôn cảm thấy cặp tỷ dâu thật thú vị. Một thì miệng mồm nhanh nhảu đoảng, lúc nào cũng bô bô; thì tâm cơ thâm trầm, mưu sâu kế hiểm, chẳng mấy khi nở nụ .
Phồn di nương địa vị thấp kém nhất, năn nỉ ỉ ôi mãi Triệu phu nhân mới cho phép theo diện kiến. Nàng nào tư cách xen leo, dẫu trong lòng nóng như lửa đốt cũng chỉ c.ắ.n răng câm nín.
Một lúc lâu , Thẩm Duy Trinh mới lạnh lùng cất lời: "Hóa trong mắt các vị thẩm thẩm, Tĩnh Huy là hạng như ?"
"Đâu .” Mã phu nhân chối bay chối biến: “Chỉ là... chỉ là..."
"Chỉ là, ban nãy vô tình hạ nhân bẩm báo, Tĩnh Huy lòng bao dung, vẫn luôn canh cánh lo lắng cho các tỷ . Cổ chân mới bôi t.h.u.ố.c xong vội vàng đội gió tuyết lết tới tận từ đường để đưa cơm cho Tương Mai và Lâm Anh.” Triệu phu nhân khéo léo chêm : “Tình cảm tỷ chúng nó vốn dĩ khăng khít gắn bó. Tĩnh Huy là một đứa trẻ tấm lòng nhân hậu, hiền lương. Nếu con cứ khăng khăng ép Tương Mai và Lâm Anh chịu phạt tiếp, Tĩnh Huy chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng và xót xa cho tỷ của . Tương Mai và Lâm Anh gây lầm thì đương nhiên chịu phạt, bậc như đây tán thành việc răn đe . con cũng nên nghĩ đến cảm nhận của Tĩnh Huy một chút... Lúc thấy tỷ của quỳ gối chịu khổ, trong lòng sẽ dằn vặt nhường nào."
Mã phu nhân như bắt cọc, vội vã hùa theo: " thế, đúng thế! Đó là những lời đang bày tỏ nãy giờ đấy."
"Lúc bình thường các vị thẩm thẩm đối xử với Tĩnh Huy lạnh nhạt thờ ơ, chẳng thèm đoái hoài quan tâm. Đến lúc con cái nhà gây họa chịu phạt, đột nhiên tỏ lo lắng sốt sắng cho thể cơ đấy.” Thẩm Duy Trinh mỉa mai: “Lúc các thẩm mở miệng mắng một câu 'nha đầu từ chốn man di tới', sợ sẽ chạnh lòng?"
Mã phu nhân lập tức tím mặt, ngượng ngùng giấu mặt .
"Chính vì thái độ khinh khi, ghét bỏ của các vị thẩm thẩm dành cho Tĩnh Huy ngày thường, mới khiến Tương Mai và Lâm Anh cả gan vứt bỏ bơ vơ trong Thiên Bảo Tự như ! Ta thừa hiểu bản tính của hai hề xa, nhưng cho dù là thánh nhân chăng nữa, sống trong môi trường độc hại cũng sẽ nhiễm thói hư tật từ những xung quanh.” Thẩm Duy Trinh nghiêm giọng: “Nên nhớ câu đê ngàn dặm sập vì tổ kiến. Gia nghiệp phủ tuy chút của ăn của để, nhưng nếu tỷ trong nhà đồng lòng đồng sức, chỉ vì một chút mâu thuẫn cỏn con mà đem lòng oán hận sinh thù chuốc oán, thì cái ngày gia đình ly tán, tán gia bại sản e rằng chẳng còn xa nữa ."
"Duy Trinh!" Lý phu nhân nghiêm mặt trách mắng: “Ăn hàm hồ cái gì ?"
Triệu phu nhân buông tiếng thở dài thườn thượt: "Tẩu tẩu, Duy Trinh chí lý lắm. Là do cách dạy dỗ con cái, thực sự vô cùng hổ thẹn."
Nói đoạn, bà ném một ánh mắt hiệu về phía Mã phu nhân.
Mã phu nhân lật đật hùa theo: "Nghe vua một lời, hơn sách mười năm! Lời con quả là khuôn vàng thước ngọc!"
Sau đó, bà còn hùng hổ vỗ n.g.ự.c thề thốt: "Ta nhất định sẽ dạy dỗ Tương Mai từ đầu, tuyệt đối để con bé tái phạm!"
Thẩm Duy Trinh vốn chẳng kỳ vọng gì tài năng giáo d.ụ.c của bà . Ngộ nhỡ bà truyền thụ hết tính nết của cho Thẩm Tương Mai, thì cái phủ chắc chắn sẽ gà bay ch.ó sủa mất.
Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu, viện cớ bằng hữu cũ tới thăm cần tiếp đón. Trước khi bước khỏi cửa, mới chịu ban phát ân huệ, bỏ một câu:
"Nếu Tĩnh Huy rộng lượng bỏ qua, thì cho xuống từ đường truyền lời, cho phép hai lên ."
Phồn di nương lấy khăn tay bụm chặt miệng, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Đợi bóng lưng Lý phu nhân khuất hẳn, Mã phu nhân vội vàng nắm lấy tay Triệu phu nhân, nịnh nọt lấy lòng: "Vẫn là Nhị tẩu tẩu túc trí đa mưu. Người học thức uyên bác quả nhiên khác biệt. Đâu giống như , vụng ăn vụng , mở miệng là đắc tội khác."
Triệu phu nhân lập tức giật phắt tay , tỏ vẻ lạnh lùng.
"Tối nay Tương Mai và Lâm Anh tiếp tục quỳ gối chịu phạt, đó là công lao của . Tất cả là nhờ Tĩnh Huy chịu đựng cơn đau ở chân, quản ngại đường xá xa xôi tới tận nơi thăm nom chúng nó..." Triệu phu nhân dằn từng tiếng: “Từ nay về , mong Tam hãy cẩn trọng lời ăn tiếng . Đừng bao giờ thốt những từ ngữ cay nghiệt như 'tiện chủng', 'đến bòn rút của cải' 'hạng bần cùng' nữa."
Mã phu nhân ngượng ngùng chống chế: "Ta... gì mấy lời thô bỉ đó bao giờ. Chắc chắn là do đám hạ nhân lắm mồm nhiều miệng bịa chuyện. Đợi về kiểm tra xem , tuyệt đối sẽ dung túng!"
Triệu phu nhân chẳng buồn đôi co thêm với bà . Bà ngẩng đầu lên trời, gió rít từng cơn lạnh buốt, cuốn theo những bông tuyết xoay tít mù, bầu trời mịt mù chẳng thấy ánh trăng .
"Gió đổi chiều .” bà lẩm bẩm: “Mọi chuyện bây giờ khác xa so với ba năm ."
Cơn gió bấc thổi càng lúc càng dữ dội.
Lớp tuyết mỏng phủ kín mặt đất. Thẩm Duy Trinh dẫm lên lớp tuyết xốp, tiễn Chương Giản tận ngoài cổng chính.
"Hôm nay tay tương trợ cứu mạng xá , ân tình Thẩm gia khắc cốt ghi tâm.” Thẩm Duy Trinh trịnh trọng : “Sau nếu việc gì cần đến giúp đỡ, cứ việc lên tiếng, nhất định dốc lực báo đáp."
Chương Giản nở nụ ngượng nghịu, đưa tay đè nén nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Thực lòng y chỉ thốt lời cầu với Tĩnh Huy.
trong cảnh hiện tại, mở miệng đòi hỏi e rằng sẽ mang tiếng là ỷ ân đòi báo đáp, thật sự quang minh chính đại chút nào.
Hơn nữa, nếu toẹt ngay lúc , sợ rằng sẽ quá đường đột và mạo phạm đến Tĩnh Huy cô nương.
"Biểu ca khách sáo quá.” Chương Giản khiêm tốn đáp: “Trước đây cũng từng cất công giúp đỡ nhiều, chuyện hôm nay chỉ là việc nhỏ nhặt đáng nhắc tới."
Thẩm Duy Trinh y, mỉm ẩn ý: "Sau cứ gọi là Nguyên Kính như , thuận tai hơn."
Chương Giản hổ nhận lỡ miệng xưng hô mật quá mức, bèn gượng gạo chữa thẹn. Y đội gió tuyết lủi thủi về. Trời lạnh căm căm, nhưng trong y như lửa đốt, rạo rực khôn tả.
Tốt quá . Hôm nay chỉ gặp mặt Tĩnh Huy, trò chuyện cùng nàng, câu chữ trao đổi còn nhiều hơn hẳn gặp gỡ . Lại còn để ấn tượng vô cùng trong lòng Thẩm Duy Trinh... Quả là một mũi tên trúng hai đích, tuyệt diệu , tuyệt diệu !
Đợi bóng Chương Giản khuất dạng, Diệp Thanh cạnh Thẩm Duy Trinh mới rụt rè lên tiếng: "Ban nãy lúc Bích Ảnh phụng mệnh tới từ đường truyền lời, tận mắt chứng kiến ba vị cô nương đang quỳ đất xúm xít chia ăn bánh bao nhân thịt. Thấy Bích Ảnh xuất hiện, các cô nương sợ hết hồn, luống cuống tìm chỗ trốn, mặt mày tái mét."
Thẩm Duy Trinh nhắm mắt , cố xua hình ảnh buồn khỏi đầu.
A Xuân hễ cuống quýt lên là y như rằng thói quen nhét đủ thứ ống tay áo. Y phục của nàng may sẵn bao nhiêu là túi bí mật, chứa nhét đủ thứ bà rằn, thế mà vẫn thấy nặng nề vướng víu.
bánh bao nhân thịt thì là chuyện khác. Dầu mỡ lem luốc chắc chắn sẽ bẩn hết ống tay áo của nàng... Thôi kệ, lát nữa bảo Hà Lộ bí mật mang mấy xấp vải sang đó, đặt may thêm cho nàng vài bộ y phục mới, Hầu phủ thiếu gì tiền mà may nổi.
Có điều, nhớ dặn dò thợ may chọn loại vải thật lụa là mềm mại, nếu sẽ xước làn da mỏng manh của nàng.
Vừa nãy cũng nắm mạnh tay lắm, mà nàng kêu oai oái lên .
Thẩm Duy Trinh buột miệng: "Quả nhiên là nghé con sợ cọp, dám to gan ăn uống đồ mặn ngay trong chốn từ đường thiêng liêng."
Trong bếp vốn dĩ hấp cả lố bánh bao chay, nàng cứ nằng nặc chọn nhân thịt mới chịu.
Mà thôi, ăn nhiều thịt cũng , thịt thà mới khỏe mạnh cường tráng .
"Có cần cử xuống đó răn đe một chút thưa đại gia?" Diệp Thanh ướm hỏi: “Chắc bây giờ mấy vị cô nương vẫn còn đang nán đó đấy."
Từ đường của Hầu phủ vốn là nơi linh thiêng để thờ cúng tổ tiên, đồng thời cũng là chốn thi hành gia pháp đối với các cô nương, công t.ử phạm . Cảnh tượng mấy vị tiểu thư khuê các xúm xít quây quần ăn thịt, buôn chuyện rôm rả từ đường thế , quả thực là chuyện xưa nay hiếm.
"Tiên tổ cao linh thiêng, chứng kiến cảnh tượng hậu bối đùm bọc yêu thương thế , chắc chắn sẽ vô cùng vui lòng.” Thẩm Duy Trinh phẩy tay màng: “Cứ sai canh gác cẩn thận, đừng để kẻ khác vô tình bắt gặp là ."
Tuy nổi tiếng là kẻ câu nệ lễ giáo, nhưng tuyệt nhiên loại cổ hủ, cố chấp.
Diệp Thanh cung kính .
Hai rảo bước một đoạn, Diệp Thanh bỗng tò mò lên tiếng: "Đại gia, giờ thì nô tài hiểu tường tận dụng ý của ngài . Ngài tay trừng phạt hai vị cô nương, ai cầu xin cũng nhất quyết chịu nương tay, khăng khăng đợi đích biểu cô nương mặt cầu tình mới chịu thả ... Hóa là ngài mượn chuyện để ép buộc các vị cô nương và các phu nhân mang ơn sâu nghĩa nặng của biểu cô nương."
Không, chỉ đơn thuần là việc ban ơn mắc oán. Trải qua sự việc chấn động ngày hôm nay, tuy bên ngoài vẫn cố tình bưng bít, nhưng các vị chủ t.ử trong phủ ai nấy đều tự khắc hiểu rõ một sự thật: Địa vị của Thẩm Tĩnh Huy tuyệt đối dạng .
Từ nay về , cho thêm mười lá gan cũng chẳng kẻ nào dám buông lời khinh miệt nàng nữa.
"Hơn nữa.” Diệp Thanh tiếp: “Biểu cô nương chân cẳng đang thương, mà vẫn c.ắ.n răng chịu đau lết tới tận từ đường đưa cơm cho hai vị cô nương. Hành động đầy nhân văn đó chắc chắn sẽ khiến hai vị cô nương cảm động đến rơi nước mắt. Bây giờ trong từ đường ngoài dòm ngó, bọn họ tha hồ mà giãi bày tâm sự. Tình cảm tỷ chắc chắn sẽ càng thêm khăng khít gắn bó... Có điều, đại gia , ngài đến nước , e rằng từ nay về Ngũ cô nương và Lục cô nương thấy ngài sẽ sợ như thấy cọp mất."
"Bọn họ vốn dĩ nên kính sợ .” Thẩm Duy Trinh thản nhiên đáp: “Có vấn đề gì ?"
Diệp Thanh thắc mắc: "Vậy tại đại gia nhân cơ hội để biểu cô nương cũng kính sợ ngài luôn?"
Thẩm Duy Trinh liếc một cái lạnh thấu xương: "Nhiều lời."
Diệp Thanh lắm mồm lập tức thức thời câm bặt.
Thẩm Duy Trinh là kẻ thiếu quyết đoán, một khi vạch kế hoạch, sẽ quyết tâm thực hiện đến cùng, bao giờ chùn bước ngần ngại. Mối bận tâm duy nhất của là tìm phương pháp hiệu quả nhất để đạt mục tiêu.
Ví dụ như lúc , đang vắt óc suy tính xem cách nào để thể giữ chân Tĩnh Huy ở Hầu phủ vĩnh viễn.
Hắn thú thê, nàng xuất giá.
Cho dù nàng ngu ngốc đến mức cả đời cũng chẳng thấu hiểu đoạn tình cảm dành cho nàng, thì cũng chẳng cả.
Chỉ cần ngắm nàng mỗi ngày, chỉ cần nàng luôn ngoan ngoãn ở cạnh bầu bạn bên là đủ.
Việc đầu tiên cần ngay lập tức là tìm bằng cho Chương Giản một mối hôn sự môn đăng hộ đối, để y dập tắt dã tâm nhòm ngó Tĩnh Huy, còn cơ hội mở miệng cầu nữa.
Tiếp theo, dứt khoát bẩm báo rõ ràng với Lão tổ tông và mẫu , yêu cầu bọn họ chấm dứt ngay trò xem mắt tìm vợ cho .
Vào giây phút , ý chí của vững như bàn thạch. Hắn sẽ bảo bọc đứa cả đời, tuyệt đối cho phép bất kỳ ai cướp nàng khỏi tay . Nàng là món quà quý giá nhất mà phụ để , cũng là duy nhất mà trân trọng nhất...
Mải mê chìm đắm trong suy nghĩ, đôi chân vô thức đưa tới khu vực gần từ đường. Vừa giải quyết xong một mối bận tâm to lớn, tâm trạng Thẩm Duy Trinh bỗng trở nên phơi phới lạ thường. Hắn định bụng lén lút ghé xem tình hình của Tĩnh Huy lúc . Nào ngờ đến nơi, bắt gặp cảnh tượng ba vị cô nương đang tỳ nữ dìu dắt, chuẩn chia tay ai về viện nấy.
A Xuân khó nhọc chống nạng, lê từng bước chân chậm rãi. Khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, trông nàng lúc chẳng khác nào viên bánh trôi nước trắng bóc nhấp nhô lặn ngụp trong nồi nước sôi.
Thu Sương cẩn thận đỡ lấy tay nàng. Chợt A Xuân thì thào dặn dò: "Đừng ngoái đầu nha. Hình như ban nãy thoáng thấy bóng dáng ca ca loanh quanh đây. Lỡ tóm thì toi đời."
Thu Sương thầm oán thán trong bụng: Đại gia sớm thu hết hành động của ngài tầm mắt .
Ngài nãy giờ vẫn trân trân một chỗ chằm chằm về phía bên đấy.
Chẳng hiểu hai vị chủ t.ử rốt cuộc đang chơi trò mèo vờn chuột gì, Thu Sương đành giả vờ như mù dở gì, ngoan ngoãn cúi gằm mặt xuống đất như con chim cút, cẩn thận dìu A Xuân từng bước một, chỉ sợ nàng trượt ngã.
"Ở trong từ đường là cấm kỵ ăn đồ mặn ?" A Xuân c.ắ.n rứt lương tâm: “Chúng cứ rón rén chuồn lẹ về viện thôi, tuyệt đối đừng để ca ca bắt quả tang. Bằng , cái mạng nhỏ của cô nương nhà ngươi cũng khó mà giữ nổi, lôi quỳ gối chịu phạt cho xem."
Thu Sương bĩu môi cãi : "Nô tỳ dặn dặn ngài mà. Tối nay nhà bếp hấp cả đống bánh bao, chúng cứ bốc đại vài cái nhân chay là êm chuyện. Tiểu thư cứ khăng khăng nằng nặc đòi ăn bánh bao nhân thịt cho bằng cơ..."
Nói đến đây, nàng chợt nhận điều gì đó sai sai.
Giờ dùng bữa tối qua từ đời tám hoánh nào , cớ tối nay nhà bếp vô duyên vô cớ hấp nhiều bánh bao đến ? Lại còn đủ loại nhân đa dạng phong phú nữa chứ, cứ như thể... cứ như thể họ tiên tri sẽ lén lút mò tới lấy trộm .
"Ăn nhiều thịt thì mới sức chứ.” A Xuân chống chế: “Nếu thì lấy năng lượng mà quỳ gối suốt một đêm dài đằng đẵng, bằng sắt cũng gục mất."
Đột nhiên, giọng lạnh lùng của Thẩm Duy Trinh vang lên ngay phía lưng nàng:
"Muội ăn nhiều thịt , là thể đủ sức quỳ gối suốt một đêm dài ?"