Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 19: Nhân duyên: Đa tạ ca ca đã thay muội tìm được mối nhân duyên tốt đẹp này

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:53
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai khi pháp hội kết thúc, A Xuân tự tay một ít bánh trái mang đến Nhân Thọ Đường.

Trùng hợp , Thẩm Duy Trinh ở nhà. Hà Lộ tươi rói báo rằng đại gia hẹn bằng hữu săn b.ắ.n .

"Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi mà.” A Xuân ngạc nhiên thốt lên: “Không lạnh ?"

Trong nhà thì còn đỡ, đều đốt địa long, khí ấm áp như mùa xuân, chỉ cần mặc áo mỏng là đủ. bên ngoài thì lạnh đến thấu xương, đặc biệt là những ngày tuyết tan. Gió lạnh táp mặt tê buốt, sờ lên mặt mà cứ ngỡ đang sờ mặt khác, ngay cả ngón tay cũng dám thò ngoài. là giọt nước rơi xuống cũng đóng băng ngay lập tức.

Hôm A Xuân nặn một tuyết. Ban đầu mười đầu ngón tay lạnh buốt như băng, nhưng đó dần dần nóng bừng lên, tấy đỏ và sưng vù suốt mấy ngày liền.

Thu Sương xót xa, tối nào cũng bôi t.h.u.ố.c cho nàng, miệng ngừng cằn nhằn rằng đây là do cước, tuyệt đối nghịch dại như thế nữa… Nếu nghiêm trọng, thể sẽ nổi mụn nước đấy!

"Đi săn mùa đông là thú vui của đại gia.” Hà Lộ bưng một chén nóng hổi dâng cho A Xuân, ôn tồn : “Chiều nay cô nương đừng ăn nhiều đồ ăn vặt nhé. Tối nay đại gia nhất định sẽ mang chiến lợi phẩm là nai thỏ rừng về. Theo lệ thường, đại gia sẽ sai nhà bếp một bữa tiệc thịnh soạn, mời Lão tổ tông cùng các vị công tử, cô nương cùng chung vui."

A Xuân chép miệng ngưỡng mộ: "Thích thật đấy."

Hà Lộ cứ ngỡ A Xuân đang khen ngợi Thẩm Duy Trinh, bèn tự hào khoe khoang: "Tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của đại gia là nhất kinh thành, ai sánh kịp ạ."

Thực , A Xuân là: Được tự do khỏi phủ, cưỡi ngựa săn b.ắ.n thật tuyệt vời bao.

Ngày nàng cũng từng cưỡi ngựa đấy chứ. Chính Thẩm Sĩ Nho đích dạy nàng, chỉ là lâu còn cưỡi nữa thôi.

Hồi đó, Thẩm Sĩ Nho còn mua cho nàng một con ngựa tía con. Ngay từ lúc nó mới chập chững , đưa đến bên cạnh A Xuân. Nàng tự tay chăm bẵm, cho nó ăn từng nắm cỏ, ưu ái đặt tên nó là "Hồng Táo": “Hồng Táo" đôi mắt to tròn, lanh lợi, hễ A Xuân là nó lẽo đẽo theo đó, giống như một báu vật vô giá của nàng.

khi Thẩm Sĩ Nho qua đời, mẫu tiền mua t.h.u.ố.c chữa bệnh. Cực chẳng , A Xuân đành gạt nước mắt đem bán nó .

Vào cái đêm ngày "Hồng Táo" bán , dường như nó linh cảm điều gì, cả ngày bỏ ăn bỏ uống. A Xuân đến bên cạnh chuồng, ôm lấy cổ nó nức nở xin . Nàng nghẹn ngào tâm sự rằng nàng còn cách nào khác, nàng cứu sống mẫu , nhưng tiền. Khám bệnh, bốc thuốc, tất thảy đều cần đến tiền. Hiện tại trong túi nàng chẳng còn lấy một đồng cắc bạc, ngay cả củ khoai môn để lót cho ngày mai cũng tiền mua.

"Hồng Táo" cúi đầu cọ cọ má nàng, dùng chiếc lưỡi thô ráp l.i.ế.m láp khuôn mặt đẫm lệ của nàng, từng nhát, từng nhát một, tỉ mỉ như một con ngựa đang âu yếm l.i.ế.m láp đứa con bé bỏng của .

Liếm xong, nó cúi đầu, chậm rãi nhai nuốt nhúm cỏ tay A Xuân.

A Xuân luôn tin rằng "Hồng Táo" là một con ngựa linh tính, bởi lẽ nàng thấy rõ những giọt nước mắt lăn dài trong đôi mắt to tròn của nó.

Sáng hôm , tay lái ngựa lạnh lùng dắt "Hồng Táo" .

A Xuân nhận lấy hai mươi quan tiền, và từ đó về , vĩnh viễn bao giờ gặp nó nữa.

Chính khoảnh khắc , A Xuân thấu hiểu một chân lý phũ phàng: Vì cứu lấy mạng sống của mẫu , nàng sẵn sàng bán tất cả, kể cả chính bản .

Cũng từ đó, nàng bao giờ cưỡi ngựa thêm một nào nữa.

Và cũng quên luôn cách cưỡi.

Tranh thủ lúc A Xuân đang uống , Hà Lộ nhanh nhẹn gian phòng trong, gói ghém một bọc đồ lớn mang dúi tay Thu Sương.

Nàng cẩn thận dặn dò: "Chỗ phấn son son phấn đều là hàng tuyển chọn mới gửi từ Dương Châu lên mấy hôm , chất phấn mịn màng hơn hẳn phấn ở kinh thành. Có loại hương hoa nhài, cũng loại hương hoa sen. Ngươi cứ mang về cho cô nương dùng thử, ưng ý loại nào thì bảo một tiếng, sẽ mang thêm cho. À, mấy hôm thấy da mặt cô nương chỗ ửng đỏ, chắc là do gió bắc thổi khô nẻ . Đây là hũ Ngọc Chi Cao, vốn dĩ chỉ dành cho quý nhân trong cung dùng, hiệu quả hơn hẳn đồ bán ngoài chợ. Ngươi cầm lấy bôi cho cô nương ."

Nghe Hà Lộ liến thoắng một tràng, Thu Sương ngẩn kinh ngạc: "Ngươi kiếm mấy thứ xa xỉ ?"

"Ngươi nghĩ là ai? Làm bản lĩnh kiếm mấy thứ ? Ngươi đề cao quá .” Hà Lộ mỉm đắc ý, toát lên sự tự hào của một tỳ nữ nhất đẳng: “Tất cả đều là đại gia đích dặn dò chuẩn cho cô nương đấy."

Thu Sương dám hó hé hỏi thêm nửa lời.

Ở chốn , càng nhiều chuyện thì càng rước họa .

Điều nàng mong mỏi nhất hiện tại là bình an hầu hạ A Xuân. Cô nương sống thì đám hạ nhân trong viện mới thể sống yên .

Cảnh ngộ hiện tại khác xưa một trời một vực. Kể từ vụ hỏa hoạn ở Thiên Bảo Tự, tuy chuyện vẫn bưng bít kín kẽ, nhưng thái độ của các vị phu nhân bên Nhị phòng, Tam phòng cùng các vị cô nương, công t.ử ngoắt 180 độ. Bọn họ thường xuyên cho mang quà cáp, đồ đạc sang Tàng Xuân Ổ hỏi thăm.

Bọn hạ nhân vốn là lũ gió chiều nào che chiều . Trước đây, mỗi của Tàng Xuân Ổ lĩnh đồ dùng theo lệ, bọn chúng đùn đẩy, kéo dài thời gian, mà đồ phát cũng là đồ thừa thãi, xí. Nếu sớm quá thì từ chối thẳng thừng, lấy cớ là hàng về, bảo chờ thêm một thời gian nữa...

bây giờ thì khác , chẳng cần đích lĩnh, bọn chúng lăng xăng mang đồ đến tận cửa dâng hầu.

Thậm chí nhà bếp còn bắt đầu chủ động mang thêm các bữa ăn khuya sang, viện cớ là biểu cô nương thức khuya ôn bài tổn hao tâm trí, cần ăn nhiều đồ bổ dưỡng.

Mới hôm thôi, cái tên hầu chuyên phụ trách việc mua sắm còn lén lút tìm gặp Thu Sương, xun xoe nịnh bợ rằng dầu hoa quế dạo chất lượng kém, sợ cô nương dùng quen. Thế là tự móc tiền túi mua một lọ dầu hoa lan cao cấp để hiếu kính cô nương.

Thu Sương vẫn còn nhớ như in cái bộ mặt vênh váo, hống hách của ngày lúc nàng lĩnh dầu dưỡng tóc. Hắn từng gắt gỏng bảo rằng dầu hoa hồng chỉ còn đúng hai lọ, lấy thì lấy, lấy thì thôi, chê ỏng chê eo thì nhịn.

Cũng hết cách, đại gia dẫu cũng là nam nhân. Trước đây ngài tặng lụa là, trâm cài là vô cùng chiếu cố , thể để ý tỉ mỉ đến mấy thứ vật dụng lặt vặt .

Chẳng hiểu hôm nay mặt trời mọc hướng Tây chu đáo gửi sang những thứ đang cần gấp.

Thu Sương tò mò hỏi khẽ: "Các vị cô nương khác cũng phần chứ?"

Hà Lộ hạ giọng thì thầm: "Ai cũng một phần, đang kiểm kê , lát nữa sẽ mang qua. Ta bật mí cho ngươi chuyện , tuyệt đối bép xép ngoài nhé: Đồ đại gia tặng cho các cô nương khác, chất lượng thể nào sánh bằng đồ ."

Trái tim Thu Sương bỗng đập thình thịch liên hồi.

Nàng dường như lờ mờ đoán điều gì đó, nhưng dám tin phỏng đoán của . Đại gia, cô nương, và cả... ánh mắt hôm đó ở buổi tiệc...

Nàng nhớ rõ hôm đó cô nương mặc trang phục gì, và Mạnh cô nương mặc trang phục gì.

Nhân lúc A Xuân ở đây, Thẩm Duy Trinh khi rời dặn dò, nếu nàng đến, cứ bảo nàng thư phòng tự do lựa chọn giấy Tuyên Thành và bút lông, ưng ý món nào thì cứ việc mang về dùng.

Trong phủ một quy định bất thành văn: Vào dịp Tết Nguyên Đán, câu đối và tranh dán cửa ở các viện đều do tự tay các cô nương, công t.ử .

mất mặt, Thẩm Duy Trinh đang ép A Xuân ngày đêm luyện chữ.

Phải rằng, đại gia vốn dĩ ghét cay ghét đắng việc khác xâm phạm thư phòng của .

Ngoại trừ những chịu trách nhiệm dọn dẹp vệ sinh, thì ngay cả đám Hà Lộ, Diệp Thanh khi mang đồ đạc đến cũng chỉ phép đợi bên ngoài cửa, chờ đại gia tự lấy.

Thu Sương chắc mẩm mười mươi là đại gia lòng cô nương .

Chắc chắn là tình cảm đơn thuần.

Không dám hỏi sâu thêm, Thu Sương từng A Xuân tâm sự, nàng tìm một tấm chồng dung mạo khôi ngô, gia thế , nhân phẩm đoan chính. việc cưới xin đều do phu nhân và Lão tổ tông xem xét quyết định, A Xuân quyền tự định đoạt.

Trước đây Thu Sương còn nuôi hy vọng đại gia sẽ là mặt bảo vệ và chọn lọc phu quân cho cô nương. với tình hình hiện tại, e là khó như lên trời.

Không do nàng tự suy diễn , nhưng dường như đại gia ý định gả cô nương cho bất kỳ ai.

Đến tối, Lão tổ tông quả nhiên cho sang mời qua dùng bữa, còn đặc biệt nhấn mạnh rằng các vị phu nhân hôm nay cũng mời đến chung vui, cần hầu hạ như khi. Các vị công t.ử cũng sắp xếp riêng ở một bàn khác.

Hôm nay Thẩm Duy Trinh săn thu hai con nai, sáu con thỏ rừng, bốn con gà lôi, còn thêm hai con cáo. Quả là một chuyến bội thu.

Thẩm Kế Xương đại ca với ánh mắt đầy thán phục: "Tài b.ắ.n cung của đại ca đúng là xuất thần nhập hóa, thêm con mắt tinh tường. Đứng từ xa như mà chỉ một mũi tên xuyên thủng yết hầu con nai."

A Xuân chép miệng ngưỡng mộ, thầm nghĩ bụng: Mắt tinh thì sướng thật, bảo hôm nọ xa tích tắp mà vẫn thấy rõ mồn một.

Thẩm Văn Hoán vốn ốm yếu nhiều bệnh, mùa đông hiếm khi bước chân khỏi cửa, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ khát khao.

Thẩm Duy Trinh nở nụ hiền hậu với Thẩm Văn Hoán: "Đợi Tết, bằng hữu cũ của Trương đại phu là Trần lão sẽ cáo lão hồi hương. Ta gửi thư mời lão ghé qua phủ nán ít hôm, tiện thể nhờ bắt mạch điều dưỡng cơ thể cho . Nếu thuận lợi, mùa thu sang năm chúng sẽ cùng cưỡi ngựa săn."

Triệu phu nhân xưa nay vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nay cũng giấu nổi sự kích động, thốt lên: "Có ... con đang nhắc đến Trần Liễn lão , Viện phán của Thái y viện ?"

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu: " là ông ."

Triệu phu nhân chắp tay lạy tạ: "Bồ Tát hiển linh, Bồ Tát hiển linh! Quả đúng là lão ."

Mã phu nhân tò mò hỏi chen : "Ông lão tài giỏi lắm ?"

"Dưới thời Tiên hoàng trị vì, Lệ Quý phi, sủng ái nhất hậu cung, từng mắc chứng ho lao nghiêm trọng. Bệnh tình ngày một trở nặng, sức khỏe suy kiệt, tưởng chừng qua khỏi. May mắn , nhờ Trần lão dùng phép cải t.ử sinh mà bà mới khỏe mạnh trở , còn hạ sinh Thập lục Vương gia và Thập bát Vương gia nữa.” Triệu phu nhân xúc động tiếp: “Nếu Trần lão chịu nán bắt mạch kê đơn cho Văn Hoán, thì đúng là phúc đức ba đời."

Thẩm Văn Hoán xong, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

Mặc dù bệnh tình của đến mức nguy kịch như biểu cô mẫu Thẩm Vân Nga, nhưng chỉ cần nhiễm chút gió lạnh là lập tức ho sặc sụa, thậm chí là ho máu... Cứ mỗi độ đông về, gần như cấm túc , phép bước chân khỏi cửa nửa bước.

Làm ghen tị với các khác khi thấy họ thỏa sức phi ngựa tự do nền tuyết trắng cơ chứ.

Thẩm Duy Trinh đáp lời ôn hòa: "Đó là điều hiển nhiên."

Mã phu nhân hí hửng góp lời: "Ôi dào, thật là trùng hợp! Hai ngày nay Nguyên Kiệt cũng đang ho húng hắng..."

Bị Lý phu nhân lườm cho một cái cháy mặt, giọng của Mã phu nhân mới nhỏ dần tắt ngấm.

Triệu phu nhân nhân cơ hội vuốt ve nịnh bợ: "Vẫn là Duy Trinh nhà chúng quảng giao rộng rãi, ngay cả Viện phán của Thái y viện mà cũng mời đến tận phủ ."

Viện phán của Thái y viện, bình thường mơ cũng đừng hòng với tới.

Từng lời từng chữ, A Xuân đều ghi tạc trong lòng.

Nàng thực sự động tâm. Nàng cũng nhờ vị danh y tài ba bắt mạch chẩn bệnh cho mẫu . ngặt nỗi phận thấp kém, lời đến cửa miệng nuốt ngược trong.

Đến Mã phu nhân còn chặn họng dám ho he, huống hồ chi là nàng? Hơn nữa, Thẩm Nguyên Kiệt còn là đường ruột thịt của Thẩm Duy Trinh cơ mà.

Thẩm Tông Thục dường như thấu tâm tư của A Xuân, bèn ghé tai nhỏ: "Trần lão một khi cất công đến phủ, ắt hẳn sẽ xem bệnh cho biểu cô mẫu... Muội cứ đ.á.n.h bạo thưa chuyện với đại ca xem ."

A Xuân e dè hỏi : "Như đúng quy củ tỷ?"

"Có gì mà đúng?" Thẩm Tông Thục khẽ : “Muội sợ đại ca ?"

A Xuân ngoan ngoãn gật đầu.

là điếc sợ súng.

Lúc mới bước chân phủ, nàng chẳng sợ là gì. từ ngày nhồi sọ đủ thứ quy củ lễ giáo, nỗi sợ hãi dần dà ngấm sâu trong xương tủy.

Hóa Thẩm Duy Trinh thực sự là một nghiêm khắc, hễ phạt là nương tay.

Thẩm Tông Thục ôn tồn an ủi: "Đại ca bây giờ nghiêm khắc như âu cũng là do cảnh đưa đẩy. Đại bá thì mất sớm, phụ và tam thúc mang tính cách nhu nhược, thiếu quyết đoán. Nếu đại ca cứ tiếp tục nhượng bộ, thì cái gia sản sớm bọn ngoài rỉa rói sạch sành sanh ."

A Xuân "a" lên một tiếng đầy ngạc nhiên.

Thấy phản ứng của nàng, Thẩm Tông Thục thừa hiểu từ đến nay ai kể cho nàng những chuyện .

Với tư cách là một tỷ tỷ, nàng kiên nhẫn giải thích: "Trước đây, lúc đại ca chính thức tiếp quản công việc trong phủ, tính tình hiền hòa lắm. Ngày nào cũng tươi rạng rỡ, thích bày trò dẫn đám chơi bời lêu lổng. Trèo cây hái quả, mò cua bắt ốc, bắt cào cào châu chấu, chẳng trò nào tinh thông. Cũng chính vì những trò nghịch ngợm mà đại ca ít quỳ từ đường chịu phạt. Sau , khi đại bá cử nhận chức ở nơi xa, đám điêu nô trong phủ, lũ quản sự ở các trang viên, cả bọn chưởng quỹ ở các cửa tiệm... tên nào tên nấy đều ngấm ngầm tìm cách bòn rút, đục khoét gia sản. Phải chịu cảnh ngậm đắng nuốt cay mấy bận, đại ca mới dần dần rèn giũa bản tính cứng rắn như bây giờ."

A Xuân gật gù thấu hiểu: "Muội hiểu , đại ca thực luôn dành những điều nhất cho chúng ."

"Muội cũng tận mắt chứng kiến đấy, phụ và thúc thúc suốt ngày lêu lổng nhàn hạ, chẳng màng đến chuyện ăn. Nếu nhờ đại ca thiết quân luật, ép uổng Kế Xương và Văn Hoán sách, thì e rằng ngay cả kỳ thi Viện chúng nó cũng thi rớt.” Thẩm Tông Thục với giọng điệu sâu sắc: “Đại ca một lòng vì cái nhà , quản lý gia sản, răn đe kẻ , thể nghiêm khắc cho ? Trong thâm tâm, luôn xót xa thương yêu các , chỉ là tiện bộc lộ ngoài mà thôi."

A Xuân gật gù, cảm thấy những lời tỷ tỷ vô cùng chí lý.

Hồi mới phủ, nàng gây đủ thứ lầm ngớ ngẩn. Thẩm Duy Trinh chứng kiến hết, nhưng cũng chỉ gọi nàng một góc dạy bảo riêng, chứ từng bắt nàng quỳ từ đường.

Rõ ràng vô cùng khoan dung độ lượng. Huynh thừa hiểu nàng vốn dĩ học hành bài bản, nên mới nặng lời trách phạt.

bây giờ nàng hiểu chuyện, phân biệt đúng sai. Nếu còn cố tình vi phạm quy củ, đó chẳng là ỷ sủng sinh kiêu, coi trời bằng vung ...

"Muội cứ mạnh dạn chuyện với đại ca .” Thẩm Tông Thục khích lệ: “Huynh yêu quý như thế, nhất định sẽ đồng ý thôi."

A Xuân gật đầu quyết tâm.

Đây là chuyện hệ trọng liên quan đến mạng sống, nàng nhất định tìm thời cơ thích hợp để trình bày rõ ràng với Thẩm Duy Trinh.

Lại thêm hai trận bão tuyết nữa ập xuống kinh thành.

Thẩm Duy Trinh hào phóng ban tặng cho nàng ba cửa tiệm. Cứ mỗi dịp nữ học nghỉ hưu mộc, A Xuân lẽo đẽo theo Lý phu nhân gặp mặt đám quản sự của các cửa tiệm.

Lý phu nhân vốn dĩ an tâm giao phó cơ ngơi cho một tiểu nha đầu hỉ mũi sạch quản lý, lo sợ bọn quản sự cáo già thấy nàng nhỏ tuổi, non nớt sẽ bày trò lừa gạt. Thế là bà đích ở bên cạnh chỉ bảo cặn kẽ, truyền đạt bí kíp kinh doanh để phòng hờ nàng dắt mũi.

Lúc rảnh rỗi, Lý phu nhân thường tâm sự với Tiền ma ma: "Ta dám cá, Duy Trinh sinh con gái ruột chăng nữa, cũng chắc chiều chuộng, cung phụng nó đến mức ."

Đã ngã ngũ chuyện cưới xin , tay phóng khoáng ném luôn ba cái cửa tiệm... Ngay cả những gia đình đội con gái lên đầu cũng hiếm khi vung tiền bạo tay đến thế.

Tiền ma ma mỉm trấn an: "Phu nhân lo xa quá . Hiện tại ngài hết mực yêu thương bảo bọc cô nương như , thì thành gia lập thất, cưới vợ sinh con, tình yêu thương dành cho thê t.ử và con cái chắc chắn sẽ còn sâu đậm gấp bội phần."

Lý phu nhân thở dài não nuột, tâm tư nặng trĩu: "Cũng cái buổi pháp sự hôm nọ mang kết quả gì nữa."

"Con cái phúc của con cái.” Tiền ma ma nhẹ nhàng khuyên giải: “Phu nhân cứ thuận theo tự nhiên . Đại gia là bậc quân t.ử phẩm hạnh đoan chính, ngời ngời khí chất. Dù tuổi tác lớn hơn một chút so với chúng bạn, nhưng những gia đình danh giá kết thông gia với phủ vẫn xếp hàng dài dằng dặc đấy thôi."

Nói câu khó , cho dù Thẩm Duy Trinh cố tình trì hoãn thêm mười năm nữa, thì vẫn thừa sức chọn một đám cưới môn đăng hộ đối đàng hoàng.

Lý phu nhân kiên quyết: "Mong là như . Phụ nó tuy mang tiếng là kẻ bội bạc lật lọng, nhưng tuyệt đối thể nối gót kẻ nuốt lời. Một khi gánh vác trách nhiệm duy trì nòi giống, nhất định tự tay chọn cho Duy Trinh một vợ nết na, hiền thục, hợp ý nhất."

Nói đến đây, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: "Duy Trinh cũng thật là, lúc nào cũng lo sốt vó chuyện cưới xin của bọn , ngay cả con nha đầu Tĩnh Huy mà nó cũng lo lắng thu xếp chu đáo đấy... Vậy mà chuyện trăm năm của bản thì dửng dưng như , chẳng chịu bận tâm suy nghĩ lấy một chút!"

Thoáng chốc sang tháng Chạp. Khắp các hang cùng ngõ hẻm ở kinh thành bắt đầu nhộn nhịp tiếng rao của những gánh hàng rong, bày bán đủ thứ đồ dùng cho lễ "Dục Phật Hội" ngày mồng tám tháng Chạp, nào là tản phật hoa, quả óc chó, mầm lan...

Vào đúng ngày mồng tám tháng Chạp, các ngôi chùa lớn đều tổ chức phát cháo Lạp Bát miễn phí cho bá tánh chúng sinh. Đối với những danh gia vọng tộc như Thẩm phủ, đương nhiên cần chen lấn xếp hàng xin cháo. Từ hôm , các nhà chùa chu đáo mang gạo trắng, táo đỏ, khoai lang, khoai môn... đến tận phủ, để nhà bếp tự tay ninh cháo dâng lên chủ tử.

Ban đầu A Xuân còn hí hửng tưởng hôm nay dịp tung tăng xuất phủ, chen chúc xếp hàng xin cháo ở chùa cho khí. Nào ngờ tin cấm túc bước chân khỏi cửa, khuôn mặt nàng lập tức tiu nghỉu như bánh đa nhúng nước.

"Sau vụ kinh thiên động địa , đại gia dám buông lỏng cho cô nương chạy loạn ngoài nữa?" Thu Sương ân cần dỗ dành: “Nếu cô nương ăn quen món cháo ngũ vị , để chạy sang Nhân Thọ Đường nhờ Xuân Vũ tỷ tỷ nấu riêng cho cô nương một bát cháo bát bảo nhé, ?"

A Xuân rầu rĩ đáp: "Tỷ cũng lý. Muội chỉ là... chỉ là cảm thấy bí bách một chút thôi."

Bị nhốt vài hôm thì còn chịu , chứ giam cầm triền miên thế , nàng cảm thấy bản chẳng khác nào con chim nhốt trong lồng son, con gà trói chặt đôi cánh trong lồng tre.

Những khu vườn trong phủ, nàng dạo mòn cả gót giày, đếm thuộc lòng từng gốc cây ngọn cỏ, nhắm mắt cũng sợ lạc đường.

"Dịp cuối năm việc bề bộn, xe qua đông đúc nhộn nhịp. Càng đông thì càng dễ xảy sự cố ngoài ý .” Đông Tuyết giải thích cặn kẽ: “Đợi qua năm mới, tiết trời ấm áp, đại gia chắc chắn sẽ đưa cô nương du xuân ngắm cảnh."

Nghĩ đến cảnh tung tăng dạo chơi, tâm trạng A Xuân lập tức vui vẻ trở .

Lại thêm một niềm hy vọng để trông chờ.

"Cô nương ơi.” Hà Lộ vén rèm bước , khuôn mặt tươi rói rạng rỡ: "Muội mang cháo bát bảo đến cho cô nương đây ạ."

là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

Lục Thủy vội vàng tiến lên cởi áo choàng giúp Hà Lộ: "Ngoài trời tuyết rơi lớn thế , tỷ cất công lặn lội sang đây gì?"

"Sáng nay nhà bếp mang cháo ngũ vị lên, đại gia nếm thử một miếng liền nhíu mày, bảo rằng cô nương chắc chắn thích ăn loại , thế là sai Xuân Vũ tỷ tỷ nấu ngay nồi cháo bát bảo.” Hà Lộ híp mắt giải thích: “Cô nương nếm thử xem , ăn bát cháo Lạp Bát, cả năm bình an sung túc."

Bình an sung túc là .

A Xuân thầm mong đợi sang xuân, bệnh tình mẫu sẽ thuyên giảm, để hai con cùng du xuân ngắm cảnh.

A Xuân rối rít cảm ơn: "Đa tạ Hà Lộ tỷ tỷ. Muội sẽ ăn ngay đây... À mà bên Tam tỷ tỷ, Ngũ tỷ tỷ với Lục mang cháo qua ?"

Hà Lộ nhẹ nhàng đáp: "Hôm nay ba vị cô nương đều nhận lời mời đến các phủ khác khách , mặt ở nhà ạ."

A Xuân thoáng ngẩn .

Hà Lộ sợ nàng suy nghĩ lung tung, tính nàng ngay thẳng ruột ngựa, bèn rỉ tai nhỏ: "Phủ Ngự sử Trung thừa hôm nay mở tiệc, lấy danh nghĩa là thưởng tuyết ngâm thơ, nhưng thực chất là để tạo cơ hội cho các vị công tử, tiểu thư danh môn các phủ quen, xem mắt . Đại gia đích dẫn Nhị công tử, Ngũ cô nương và Lục cô nương tới đó dự tiệc, là để xem tìm mối lương duyên nào hợp nhãn ."

Thường thì hôn sự do phụ mẫu sắp đặt, mai mối định đoạt.

ở Thẩm phủ thì là "Trưởng sắp đặt, mai mối định đoạt".

Sau khi Lão tổ tông và Lý phu nhân nhắm mối nào ưng ý, Thẩm Duy Trinh sẽ trực tiếp tiến hành vòng khảo sát cuối cùng. Hắn tỉ mỉ lựa chọn vài ứng cử viên sáng giá nhất, lập danh sách rút gọn, mới cho phép các đến gặp mặt.

Nếu hôm nay dự tiệc cảm thấy đôi bên vẻ ưng mắt , thì mới tính đến chuyện gửi thiệp mời du xuân gặp gỡ .

Cứ qua tìm hiểu cỡ bảy tám như thế, nếu cả hai bên đều ý kiến gì phản đối, lúc đó mới chính thức bàn bạc chuyện cưới xin.

Bằng cách , trong khuôn khổ lễ giáo khắt khe, Thẩm Duy Trinh vẫn cố gắng hết sức để tạo điều kiện cho các quyền lựa chọn bạn đời hợp ý nhất.

A Xuân bỗng cảm thấy hối hận vì lời thỉnh cầu qua loa hôm nọ.

nên ăn giấy cầu nguyện, lúc gấp giấy thì thiếu thành tâm. Chắc hẳn các vị thần tiên thấu thái độ thiếu nghiêm túc của nàng nên mới giáng đòn trừng phạt, từ chối chịu biến ước nguyện thành hiện thực.

Đừng đến chuyện tìm lang quân như ý, ngay cả hôm nay Thẩm Duy Trinh dẫn tiệc xem mắt cũng thèm gọi nàng theo.

Tất cả là do thần tiên đang trừng phạt nàng vì tội ăn chữ đây mà.

A Xuân mang theo vẻ mặt tiếc nuối húp cạn bát cháo bát bảo.

ngẫm nghĩ , lẽ ca ca chắc mẩm chuyện của nàng với Chương Giản , nên mới cố tình dẫn nàng xem mắt thêm đám nam nhân khác nữa.

Nghĩ đến đây, A Xuân nở nụ rạng rỡ.

Ca ca đối xử với nàng thật là tuyệt vời!

Tại phủ Ngự sử Trung thừa, Chương Giản hắt liên tục hai cái.

Nghe tin Thẩm Duy Trinh sẽ dẫn các tới dự tiệc, Chương Giản sướng rơn cả , mừng đến mức hai đêm liền trằn trọc chợp mắt nổi.

Nhất là đêm qua, càng cố nhắm mắt càng tỉnh như sáo, cứ nhắm mắt là hình ảnh Tĩnh Huy cô nương hiện rõ mồn một trong tâm trí.

Khó khăn lắm mới lết qua một đêm dài đằng đẵng. Vừa tảng sáng, y bật dậy tắm gội sạch sẽ, diện bộ áo bào mới cứng cựa, hăm hở lao đến nơi tổ chức tiệc. Ngó nghiêng khắp tứ phía, lật tung cả hội trường, mà vẫn thấy bóng dáng thương .

Thẩm Duy Trinh nhấp ngụm , thản nhiên buông một câu: "Xá Tĩnh Huy tuổi đời còn non nớt, nhà giữ phủ thêm vài năm nữa, tạm thời ý định bàn chuyện cưới xin."

Lừa trẻ con lên ba chắc!

Nhờ Chương Hồng Phù gián điệp, Chương Giản nắm rõ mồn một thứ tự lớn nhỏ của mấy cô nương Thẩm gia. Hôm nay, đến cả cô tiểu Thẩm Lâm Anh còn vác mặt đến đây, dám trơ trẽn viện cớ Tĩnh Huy "tuổi đời còn non nớt"?

Rõ ràng là do bản hẹp hòi, keo kiệt nhả thì !

, ai bảo Thẩm Duy Trinh là trưởng cơ chứ.

Chương Giản tức ách trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn nặn nụ tươi roi rói để xã giao với Thẩm Duy Trinh. Trong thâm tâm, y thầm rủa xả cả ngàn . Một ngoan hiền, xinh như cố tình giấu nhẹm cho mắt. Bây giờ chân cẳng nàng chắc chắn bình phục , những chỗ khác bất tiện thì thôi, chứ đến đây dự tiệc thì khó khăn gì cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-19-nhan-duyen-da-ta-ca-ca-da-thay-muoi-tim-duoc-moi-nhan-duyen-tot-dep-nay.html.]

Chương Hồng Phù từng tiết lộ, Tĩnh Huy cô nương ít khi bước chân khỏi cổng phủ. Bị nhốt kỹ như trong một thời gian dài, chắc chắn nàng cuồng chân, bức bối lắm.

Bữa tiệc náo nhiệt như hôm nay mà Thẩm Duy Trinh cũng cấm cửa cho nàng đến, lẽ nào định giam lỏng trong nhà cả đời, định bức nàng c.h.ế.t ngạt trong bốn bức tường đó ?

Nàng là của , chứ phạm nhân đày !

Đang mải mê oán hận, Chương Giản mẫu là Chương phu nhân gọi giật , lôi xệch xem hoa lạp mai.

Cứ đến hai từ "lạp mai" là Chương Giản thấy lộn ruột lộn gan. Mấy ngày , lúc lạp mai trong vườn nhà nở rộ rực rỡ nhất, Thẩm Duy Trinh viện cớ trời lạnh giá, mới từ phương Nam xa xôi chuyển lên, cơ thể mỏng manh chịu rét... để cự tuyệt lời mời đến thưởng hoa.

Thật phiền phức c.h.ế.t !

Bây giờ hoa lạp mai đang tàn úa, rụng lả tả, Tĩnh Huy cô nương xem cũng chẳng còn cơ hội nữa.

Hứa mà , Chương Giản luôn mang một cảm giác áy náy khôn nguôi đối với nàng.

Mà khoan, hoa lạp mai ở phủ Ngự sử Trung thừa vẫn còn nở rộ rực rỡ thế ?

Chương Giản mang một bụng đầy nghi vấn bước đến vườn mai. Hoa chẳng thấy, chỉ thấy một đám tiểu thư khuê các đẩy tới mặt để mai mối giới thiệu: Tiểu thư nhà xinh mỹ miều, cô nương nhà nọ thông minh lanh lợi...

Đáng tiếc , bây giờ trong đầu y chỉ tràn ngập hình bóng của Thẩm Tĩnh Huy, đôi mắt y mù quáng những giai nhân khác.

Chương phu nhân vô cùng bất mãn với thái độ dửng dưng của con trai. Trên đường trở về, bà bắt đầu cằn nhằn: "Hôm nay con trúng tà ? Sao cứ như cái bánh đa nhúng nước thế? Tại chủ động bắt chuyện quen với La Ngũ cô nương?"

Dạo , La phu nhân từng ngầm b.ắ.n tiếng với Chương phu nhân, tỏ ý ưng mắt Chương Giản và tác hợp y với Ngũ cô nương nhà . Bà thăm dò xem ý tứ của Chương phu nhân .

Ở chốn kinh thành , chuyện hôn nhân thường tuân theo quy luật "cao giá đê thú".*

*con gái gả nhà danh giá hơn, con trai cưới vợ gia thế thấp hơn.

Gia đình họ La tuy thuộc hàng danh gia vọng tộc khét tiếng, nhưng là dòng dõi thư hương lâu đời, gia phong nề nếp vô cùng . Hơn nữa, họ còn giữ mối giao hảo cực kỳ thiết với Thẩm phủ.

Nếu kết với La gia, cũng đồng nghĩa với việc tạo dựng mối quan hệ với Thẩm phủ.

Những lời đường mật của La phu nhân khiến Chương phu nhân xao xuyến.

Một nhân vật tiếng tăm lẫy lừng như Thẩm Duy Trinh, đồng minh với chắc chắn sẽ lợi hơn gấp vạn so với việc đối đầu.

Cả kinh thành ai mà trọng tình trọng nghĩa, yêu thương che chở hết mực.

Hắn bao giờ để những tín quanh chịu thiệt thòi.

Chương Giản đ.á.n.h liều, quyết định tung đòn quyết định. Y thầm nghĩ, Thẩm Duy Trinh giữ thêm vài năm cũng chẳng , quan trọng là chốt hạ hôn sự .

Hơn nữa, việc chuẩn cho một lễ cưới hoành tráng cũng tiêu tốn cả đống thời gian. Cứ quyết định xong xuôi trong năm nay . Cho dù Thẩm Duy Trinh mặt dày mày dạn đến , lưu luyến bịn rịn đến mức nào, thì cũng chẳng thể giam lỏng cả đời . Con gái lớn cũng xuất giá tòng phu... Cùng lắm là đợi dăm ba năm nữa là rước nàng về rinh.

Y lên tiếng: "Nếu nhi t.ử mạnh dạn thú nhận rằng trong lòng trót trao gửi tình cảm cho một vị cô nương khác, mẫu sẵn lòng vì nhi t.ử mà đích cầu ?"

Chương phu nhân ngỡ ngàng: "Là thiên kim tiểu thư nhà nào? Sao nay từng con đả động đến?"

Chương Giản rành rọt đáp: "Là tiểu thư Thẩm gia, ruột thịt của Thẩm Duy Trinh."

Chương phu nhân bật thành tiếng: "Để đoán thử xem... Chắc hẳn là Thẩm Tương Mai ? Con bé đó cũng khá khẩm đấy. ngóng phong thanh, con bé vẻ nhắm cho Trình T.ử Hi, nhi t.ử của Ngự sử Trung thừa . Cậu là đồng song của con, là bằng hữu chí cốt từ thuở nhỏ của Thẩm Duy Trinh. Con chắc cửa tranh ."

Chương Giản kiên quyết lắc đầu: "Không nàng ."

"Vậy chắc là Thẩm Lâm Anh ?" Chương phu nhân nhẩm tính: “Tuy tuổi tác nhỏ một chút, nhưng bù con bé thông minh lanh lợi, xinh rạng rỡ, ăn hoạt bát, duyên dáng."

Chương Giản vẫn lắc đầu quầy quậy.

Chương phu nhân tiện tay vỗ một phát rõ đau ót con trai: "Tỉnh con trai! Thẩm Tông Thục định hôn sự từ kiếp nào ! Sang năm là con bé lên xe hoa đấy. Con đừng mà mơ mộng hão huyền như Tào Tháo nữa!"

"... Người con đem lòng thương nhớ hôm nay mặt.” Chương Giản xoa xoa chỗ đánh, nhăn nhó: “Nương nương, tay nặng quá đáng đấy."

Chương phu nhân nhíu mày khó hiểu: "Thẩm gia tính chỉ ba vị cô nương thôi mà? Rốt cuộc là con lọt mắt xanh vị tiểu thư nào ?"

"... Vẫn còn một vị biểu cô nương nữa."

Chương Giản bắt đầu kể lể ngọn ngành câu chuyện: Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ở Thẩm phủ, cho đến khoảnh khắc trúng tiếng sét ái tình. Để bảo vệ thanh danh của Tĩnh Huy, y khéo léo lược bỏ những gặp gỡ lén lút đó.

Càng kể, y càng trở nên kích động. Y van nài mẫu tha thiết: "Mẫu , xin hãy nhi t.ử đến đó cầu . Đời kiếp , nếu cưới Thẩm cô nương vợ, nhi t.ử thà ở suốt đời chứ tuyệt đối lấy ai khác."

Chương phu nhân trầm ngâm suy xét: "Nếu đúng như những gì con trình bày, nàng chỉ là một đứa họ hàng xa đèo bòng, gia thế như thực sự xứng với con."

" Thẩm Duy Trinh cực kỳ xem trọng nàng .” Chương Giản vội vàng phản bác: “Nhi t.ử cất công dò la kỹ càng . Lý phu nhân ý định nhận nàng nghĩa nữ, thậm chí đ.á.n.h tiếng với các vị trưởng bối trong dòng họ. Chắc chắn sang năm sẽ ghi danh gia phả. Đã thế, mới cách đây lâu, Thẩm Duy Trinh còn hào phóng tặng cho nàng ba cái cửa tiệm kinh doanh sầm uất nữa."

Mặc dù vẫn còn lấn cấn về xuất của A Xuân, cảm thấy môn đăng hộ đối, nhưng sự van xin thiết tha của con trai, cộng thêm những thông tin béo bở về sự ưu ái đặc biệt của Thẩm Duy Trinh dành cho vị biểu , Chương phu nhân đành buông tiếng thở dài bất lực: "Nếu chuyện đúng như con , thì ngày mai sẽ dẫn con đến Thẩm phủ, viện cớ biếu quà Tết để thăm dò tình hình xem ... Chưa chắc thành công nhé, nhận lời con bất cứ điều gì. Dù con vẽ hươu vẽ vượn tán hươu tán vượn đến , cũng đích tận mắt mới quyết định ."

Ngày hôm , Chương gia quả nhiên cho mang quà Tết đến Thẩm phủ.

Từ đến nay, mối quan hệ giữa Chương gia và Thẩm gia chỉ dừng ở mức độ xã giao hời hợt. Việc họ đột nhiên mang quà Tết đến biếu xén quả là chuyện hiếm thấy. Lý phu nhân chỉ cần suy nghĩ sơ qua là lập tức hiểu ngay ẩn ý sâu xa đằng . Bà liền sai tỳ nữ báo cho ba vị cô nương chuẩn quần áo chỉnh tề để tiếp khách.

Tỳ nữ Lan Thúy xin chỉ thị: "Có cần sang Tàng Xuân Ổ báo một tiếng ạ?"

Hôm nay Thẩm Duy Trinh vắng nhà. Lý phu nhân chợt nhớ đây từng nôn nóng gả Thẩm Tĩnh Huy cho rảnh nợ. Nào là nhận nghĩa nữ, nào là điền tên gia phả, cả việc vung tay tặng luôn mấy cái cửa tiệm của hồi môn.

Xét về độ tuổi và gia thế, Chương Giản quả thực là một ứng cử viên vô cùng sáng giá. Nói câu khó , nếu Tĩnh Huy thực sự chỉ là một đứa họ hàng xa ăn bám, mà thể kết với Chương gia, thì quả là phúc đức ba đời, nhặt vàng ròng.

"Đi , báo cho tất cả cùng đến.” Lý phu nhân gật đầu đồng ý: “Mời cả biểu cô nương diện kiến luôn."

Ngay từ giây phút đầu tiên chạm mặt A Xuân, Chương phu nhân hiểu ngay lý do vì con trai say đắm cô nương đến mức quên ăn quên ngủ.

Quả thực là một tuyệt sắc giai nhân, cử chỉ vô cùng đoan trang, thục nữ. Nếu báo , bà tuyệt đối thể tưởng tượng nổi đây là một đứa cháu họ ở nhờ từ nơi thôn quê hẻo lánh lên kinh thành nương nhờ.

Chương Giản kìm cứ liên tục lén lút trộm A Xuân. Y lo lắng đến toát mồ hôi hột, sợ khác phát hiện thì thành trò . ánh mắt cứ dán chặt nàng rời, khao khát nàng cũng sẽ liếc lấy một .

Đáng buồn , Tĩnh Huy cô nương chỉ khẽ liếc y đúng một cái, ánh mắt vô cùng khách sáo và lịch sự.

Thái độ khiến Chương Giản cũng đành tỏ nghiêm nghị, khách sáo đáp , sợ nàng hoảng sợ.

Sau khi thưởng , đàm đạo, Chương phu nhân quyết định trong lòng.

Những gì Chương Giản kể quả thực sai nửa lời. Cả cái phủ một ai dám bạc đãi vị biểu cô nương . Chỉ cần liếc mắt bộ y phục nàng đang khoác là đủ hiểu. Đó là loại vải Vân Cẩm thượng hạng, đầu cài cây trâm vàng ròng nạm mấy viên hồng ngọc to bằng hạt lựu, áo choàng đính lông hồ ly trắng muốt mượt mà, tìm mỏi mắt cũng một sợi lông tạp.

Sự sủng ái mà gia đình dành cho vị biểu cô nương quả thực dạng .

Chỉ là thể dễ dàng nuông chiều theo ý của nhi t.ử .

Chương phu nhân tháo một đôi vòng tay ngọc tặng cho các cô nương, mỉm vài câu khách sáo dậy cáo từ.

Chương Giản cố kìm nén sự nóng ruột cho đến khi về tới nhà mới lôi mẫu hỏi dồn dập. Nào là dạm ngõ ? Ngày mai luôn ? Nếu gấp quá thì ngày mốt ?

Sắp đến Tết , chi bằng đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, chốt hạ luôn Tết cho xong chuyện.

Chương phu nhân bộ dạng cuống cuồng của con trai mà lắc đầu ngao ngán: "Tuy gia thế hèn kém, nhưng dung mạo thì chê . Cứ đợi đến khi con vượt qua Xuân vi, nếu may mắn đậu đạt công danh, sẽ chiều ý con, đến Thẩm phủ cầu ."

Chương Giản mừng rỡ như điên, nhưng buông tiếng thở dài thườn thượt: "Giá như ngày mai là đến Xuân vi thì mấy!"

Chương phu nhân tiện tay giáng cho y một cú tát gáy.

Ở một diễn biến khác, Thẩm Duy Trinh đặt chân về đến phủ báo cáo chi tiết về chuyến viếng thăm của hai con Chương gia ngày hôm nay.

Lý phu nhân hớn hở khoe khoang thành tích: "Theo quan sát thái độ của Chương phu nhân, dám cá mười mươi là bà nhắm trúng Tĩnh Huy nhà . Ây da, cái con bé Tĩnh Huy đúng là đỏ. Chương phu nhân nổi tiếng là hiền hậu, khoan dung, từ thuở còn ở khuê các tiếng thơm đồn xa. Hôm nay bà lặn lội đến đây, chắc chắn là nắm rõ lai lịch của Tĩnh Huy nhưng vẫn hề để tâm... Lấy chồng nhân từ như , cuộc sống của Tĩnh Huy coi như êm xuôi... Ủa? Duy Trinh, con thế?"

Bà bỗng khựng khi phát hiện sắc mặt Thẩm Duy Trinh tối sầm như đ.í.t nồi.

"Còn Chương Giản thì ?" Thẩm Duy Trinh gằn giọng: “Hắn biểu hiện gì?"

Nhớ cảnh tượng lúc nãy, Lý phu nhân kìm tiếng khúc khích: "Thằng bé cứ liên tục lén lút trộm Tĩnh Huy. Lúc Tĩnh Huy nhún hành lễ, cất tiếng gọi một tiếng 'ca ca', thằng bé cuống quýt tay chân, suýt chút nữa thì đ.á.n.h đổ cả chén ."

Thẩm Duy Trinh lạnh lùng phán: "Thật chẳng thể thống gì."

"Cái thằng .” Lý phu nhân bênh vực: “Con thì hiểu cái gì. Nam nhân khi đối diện với con gái ngày đêm mong nhớ, đương nhiên sẽ kích động đến mức mất kiểm soát. Thi thoảng chút lóng ngóng cũng là chuyện dễ hiểu, ảnh hưởng gì to tát."

Thẩm Duy Trinh phản bác: "Muội của con và mới chỉ giáp mặt đếm đầu ngón tay, chuyện tình yêu sâu đậm ở đây? Rõ ràng chỉ là hạng sắc lang thấy gái là mờ mắt."

Lý phu nhân nhíu mày: "Duy Trinh."

"Dạ?"

"Chương Giản chẳng là bằng hữu của con ?" Lý phu nhân thắc mắc: “Chẳng đây con từng ca ngợi thằng bé là một trượng nghĩa, quân t.ử ?"

"Làm , bằng hữu thì , chứ phu quân thì là một phạm trù khác.” Thẩm Duy Trinh rành rọt giải thích: “Hắn thể là một bạn , nhưng chắc là một chồng ."

Lý phu nhân gật gù tán thành: "Con cũng lý. Giống như con , một vị trưởng , nhưng chắc là một phu quân ... Kén cá chọn canh như con, cô nương nào thèm lấy con!"

Sau khi quở trách, Lý phu nhân tiếp tục bài ca ca ngợi: "Ngay cả Lão tổ tông cũng chấm Chương Giản điểm mười. Phụ thằng bé nổi tiếng là vị quan thanh liêm chính trực, trong nhà lấy một mống thất nào. Mẫu hiền lương thục đức, tỷ trong nhà yêu thương đùm bọc lẫn . Theo quan sát của , Chương Giản vẻ si mê Tĩnh Huy. Đây quả là mối lương duyên trời ban, nếu để vuột mất thì mỏi mắt tìm cũng mối thứ hai ."

Thẩm Duy Trinh lạnh lùng gạt : "Thiên hạ thiếu gì đàn ông, việc gì hấp tấp vội vã như thế."

Lý phu nhân quá quen với cái tính ngang bướng của , thừa hiểu một khi quyết định chuyện gì thì mười con trâu cũng kéo .

Chỉ là hiểu nguyên cớ vì , đang yên đang lành, một bạn học giỏi giang, xuất chúng bỗng chốc biến thành "vô tổ chức vô kỷ luật, sắc lang mờ mắt".

Còn cô từng nóng ruột tống cho sớm, nay trở thành "việc gì hấp tấp vội vã".

"Bao nhiêu gia đình đang dòm ngó Chương Giản đấy.” Lý phu nhân nhắc nhở: “Ta thấy con cũng vẻ ưng lắm...”

Sắc mặt Thẩm Duy Trinh tối sầm : "Tĩnh Huy chính miệng là thích ?"

Lá gan của nàng cũng to gớm nhỉ?

À quên mất.

Nàng xưa nay vốn to gan lớn mật .

"Chưa đến mức thẳng .” Lý phu nhân giải thích: “Chương phu nhân tặng con bé một đôi vòng ngọc. Ban nãy lúc đến thỉnh an, thấy con bé vẫn còn đeo tay. Nếu thích, con bé nâng niu, đeo mãi tay như thế?"

Thẩm Duy Trinh biện minh: "Chắc chỉ đơn thuần thích đôi vòng đó thôi. Tĩnh Huy còn nhỏ dại, hiểu mấy chuyện lắt léo, phức tạp ? Muội vẫn chỉ là một tiểu cô nương, thấy đồ trang sức thì thích thôi."

Lý phu nhân phẩy tay đuổi khéo: "Thôi thôi, con ngoài ! Nói chuyện với con bực cả ."

Vừa bước khỏi Ngọc Hoa Viện, Thẩm Duy Trinh hậm hực sải bước tiến thẳng về phía Nhân Thọ Đường, tâm trạng tồi tệ đến cực điểm.

Diệp Thanh chạy lon ton đón, bẩm báo: "La Đại công t.ử chiều nay gửi bái , ngỏ ý ...”

"Không .” Thẩm Duy Trinh thẳng thừng cắt ngang lời gã: “Thay gửi lời từ chối."

là đám phế vật.

Có mỗi việc cỏn con cũng xử lý xong.

Về đến Nhân Thọ Đường, Thẩm Duy Trinh ghé thư phòng như thường lệ.

Đêm nay trời đổ tuyết, trăng sáng vằng vặc chiếu rọi. Lớp tuyết trắng xóa phủ kín sân viện cố tình giữ phần lớn để tạo cảnh quan thưởng ngoạn, đám hạ nhân chỉ cẩn thận dọn dẹp một lối nhỏ. Do tuyết quét nên nhiệt độ ở đây lạnh hơn hẳn so với những nơi khác. , những nụ hoa lạp mai vẫn kiên cường bung nở trong giá rét, tỏa hương thơm ngát dịu dàng.

Hắn thẫn thờ mái hiên một lúc, lên tiếng dặn dò Hà Lộ: "Ngươi chạy sang Tàng Xuân Ổ, bảo với bên đó là hôm nay nhức đầu, đang thèm ăn một món gì đó chua chua. Hỏi xem ô mai mà biểu cô nương còn sót chút nào ."

Hắn dừng một nhịp, tiếp tục dặn dò: "Nhớ mang theo chiếc lồng đèn lưu ly cỡ lớn. Nếu biểu cô nương đích mang sang, ngươi soi đường cho cẩn thận, tuyệt đối đừng để vấp ngã."

Hà Lộ ngay lập tức hiểu ý đồ sâu xa của chủ tử.

Mục đích là biểu cô nương đích sang đây.

Ý đồ của đại gia là mấy viên ô mai chua loét, mà là biểu cô nương kìa.

Ban đầu A Xuân hề ý định tự đưa ô mai.

Bây giờ nàng rành rẽ quy củ lễ giáo, thừa hiểu việc một nữ t.ử chinh đến viện của nam nhân giữa đêm hôm khuya khoắt là thích hợp. Hà Lộ kể lể tình trạng đau đầu của Thẩm Duy Trinh vẻ vô cùng nghiêm trọng, A Xuân đ.â.m khó xử, cảm thấy nếu đến thăm thì cũng .

Bởi lẽ, ca ca đối xử với nàng quá đỗi .

Ca ca ốm, nàng thể ngơ đến thăm hỏi.

Chuyện Chương Giản và mẫu ghé thăm phủ ngày hôm nay, cộng thêm món quà Chương phu nhân tặng, chắc hẳn cũng là do sự sắp đặt tinh tế của ca ca.

Nàng tuyệt đối thể phụ lòng của .

Vả , Chương Giản quả thực là một xuất chúng: trai, nhà giàu. Mẫu của y cũng vô cùng nhân từ, dù rõ xuất thấp kém của nàng nhưng vẫn ngớt lời khen ngợi.

Nhìn cách hai con họ tương tác với , thể đoán chắc gia quy của Chương gia sẽ đến mức khắt khe, nghẹt thở.

Đại ân đại đức của ca ca khi cất công tuyển chọn cho nàng mối lương duyên hảo , nàng nhất định đến bày tỏ lòng ơn sâu sắc.

nàng một , mà nhất quyết rủ rê lôi kéo bộ các tỷ khác cùng "hỏi thăm sức khỏe".

Kết quả là, tại Nhân Thọ Đường, Thẩm Duy Trinh đối mặt với một binh đoàn các xếp hàng chỉnh tề.

Thậm chí cả Thẩm Văn Hoán đang ốm dở dở ương ương cũng ráng lết tấm tàn tạ tới, ho sặc sụa lo lắng hỏi han: "Đại ca, thấy trong khó chịu ở ?"

Thẩm Duy Trinh chằm chằm A Xuân đang lấp ló ở cuối hàng, đành ngậm bồ hòn ngọt: "Chắc là do hôm gặp Đại sư nhiễm gió lạnh thôi, gì đáng lo ngại ."

Đám cất công tới tận đây , nào nỡ lòng đuổi về, ai cũng mang theo một tấm chân tình cơ mà.

Thẩm Duy Trinh dặn nhà bếp nhỏ nhanh chóng nấu mấy bát chè gừng giải cảm, mời tất cả sương phòng quây quần bên lò sưởi trò chuyện.

A Xuân tinh mắt nhận nét mặt Thẩm Duy Trinh vẻ vui vẻ cho lắm, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá, ca ca vẫn còn đủ sức để tức giận cơ đấy, chứng tỏ bệnh tình cũng đến nỗi nào.

Chỉ là kẻ to gan lớn mật nào chọc giận .

Thật là quá đáng.

Sao thể chọc giận một đang mang bệnh chứ?

A Xuân thầm chỉ trích kẻ giấu mặt .

Chè gừng bưng lên, A Xuân mới cầm lấy chiếc thìa, kịp đưa miệng nếm thử thì tiếng Thẩm Duy Trinh gọi đích danh: "Thẩm Tĩnh Huy, đây gặp ."

Tim A Xuân đập thịch một cái.

Đây là đầu tiên nàng gọi cả họ lẫn tên một cách nghiêm trọng như . C.h.ế.t dở, cái kẻ chọc giận ... chẳng lẽ ?

dạo gần đây nàng luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy định cơ mà, gây lầm gì .

Ngay cả việc sai hầu ngoài mua đồ ăn vặt cũng hạn chế tối đa .

Bỏ chiếc thìa xuống, ánh mắt đồng tình pha chút thương hại của các tỷ , nàng rụt rè lẽo đẽo theo Thẩm Duy Trinh bước khỏi phòng.

Thẩm Kế Xương gãi đầu thắc mắc: "Kỳ lạ thật, dạo đại ca cứ gọi riêng Tĩnh Huy ngoài chuyện nhỉ?"

Thẩm Tông Thục lo lắng nhíu mày: "Đừng là biểu cô mẫu mệnh hệ gì nhé?"

Thẩm Tương Mai thở dài não nuột: "Suốt thời gian qua, đại ca chỉ mải mê huấn luyện Tĩnh Huy, đến mức chẳng thèm bận tâm đến việc quở trách chúng nữa... Thật tội nghiệp cho Tĩnh Huy."

Thẩm Lâm Anh lên tiếng bênh vực: "Đâu , Tĩnh Huy dạo ngoan ngoãn, hề phạm gì cả! Các phu t.ử đều hết lời khen ngợi sự tiến bộ của tỷ ... Đại ca đối xử với tỷ khắt khe quá mức ."

Thẩm Văn Hoán rút khăn tay bịt miệng ho khù khụ: "Khụ khụ khụ... khụ khụ khụ..."

Thẩm Nguyên Kiệt đặt chiếc bát xuống bàn, l.i.ế.m mép thòm thèm: "Ngon quá ngon quá, ngon tuyệt cú mèo! Hà Lộ tỷ tỷ ơi, cho thêm một bát nữa ?"

Thẩm Duy Trinh sải bước thư phòng, tiếng bước chân phía bỗng dưng im bặt, thì thấy A Xuân đang lừng chừng cửa.

Hắn vẫy tay hiệu: "Vào đây."

A Xuân chần chừ chịu bước : "Thư phòng của trưởng, phận nữ nhi như tiện tùy tiện ạ."

"Thế hôm lúc ôm khư khư hộp đồ ăn xông thẳng đây, lôi cái cớ biện hộ?" Thẩm Duy Trinh hừ lạnh: “Qua đây nhanh, đừng để nhắc hai."

A Xuân đành miễn cưỡng rón rén bước .

Thẩm Duy Trinh tiện tay đóng sập cửa .

Nàng giật hoảng sợ lùi một bước.

Ca ca xích gần thêm chút nữa .

Lẽ nào hôm nay nhấp chút rượu?

Ánh mắt Thẩm Duy Trinh vô tình lướt qua chiếc vòng ngọc đeo cổ tay A Xuân. Chất ngọc cũng khá , nhưng thể xếp hàng cực phẩm.

Hắn nhớ những chiếc vòng ngọc thượng hạng từng cất công tìm kiếm tặng nàng, chiếc nào cũng quý giá gấp ngàn vạn cái . Thế mà bao giờ thấy nàng đeo tay.

là đồ trẻ con trải sự đời, ngốc nghếch chẳng phân biệt vàng thau lẫn lộn.

Không , sẽ tặng nàng thêm nhiều đồ hơn nữa. Cứ mãi đồ quý giá, tự khắc mắt thẩm mỹ sẽ nâng cao, phân biệt thật giả .

À , khi chính vì nàng từng thấy những món đồ xoàng xĩnh như nên mới cảm thấy mới mẻ, lạ lẫm.

Giống như việc ngắm mãi những đóa mẫu đơn đài các, kiêu sa, bỗng dưng cảm thấy những bông hoa dại nhỏ bé ven đường thú vị và hấp dẫn hơn chăng.

Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Thẩm Duy Trinh cũng vơi phần nào.

Cũng thôi, trách nàng gì, một cô nương nhỏ bé thì hiểu gì cơ chứ.

"Ca ca.” A Xuân lên tiếng phá vỡ bầu khí im lặng, nàng chân thành bày tỏ lòng ơn: “Đa tạ ca ca dốc sức tìm kiếm cho mối lương duyên hảo . Đại ân đại đức của , thực sự lấy gì để đền đáp cho xứng."

 

Loading...