Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 20: Duyên: Chém không đứt

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:54
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Xuân nhận ánh mắt của ca ca cứ dán chặt một cách kỳ lạ.

Và sắc mặt của ...

Hình như càng trở nên khó coi hơn .

Hồi lâu , Thẩm Duy Trinh buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Nhân duyên gì cơ?" Hắn lạnh lùng hỏi, đợi nàng kịp mở miệng trả lời lệnh ngay lập tức: “Tháo cái vòng tay , chướng mắt quá."

Đây là đầu tiên A Xuân nhận xét thẳng thừng và phũ phàng đến .

"Muội thấy nó cũng mà.” A Xuân bênh vực: “Đây là ngọc Bích Ngọc Điền thượng hạng đấy."

Trước đây chẳng ca ca cũng từng tặng nàng một chiếc vòng ngọc Điền ? Sao bây giờ chê bai nó khó coi cơ chứ.

Nàng ngập ngừng hỏi tiếp: "Chẳng ca ca nhắm Chương gia cho ?"

"Ta bao giờ đồng ý chuyện đó."

A Xuân nghệch mặt , lúc mới vỡ lẽ thì nàng tưởng bở. Hóa sự xuất hiện của Chương Giản ở phủ hôm nay do sự sắp đặt của .

"Ồ.” nàng thành thật thú nhận: “Muội cứ đinh ninh là sắp gả Chương gia cơ đấy. Hôm nay Lý phu nhân còn khen gia phong nhà họ nề nếp, phu nhân Chương gia nhân hậu, vị tha nữa."

Thẩm Duy Trinh tức đến mức hộc máu.

Nàng vẫn cứ giữ cái vẻ mặt ngây thơ vô tội , thốt những lời khiến như kim đ.â.m muối xát tim.

Quả nhiên quyết định cho nàng lấy chồng là sáng suốt.

Chưa cưới xin gì cả, đối phương chỉ mới thò mặt đến cửa một , nàng răm rắp lời , coi lời trưởng như gió thoảng bên tai .

Sau nếu mà gả thật, chắc nàng cầm d.a.o đ.â.m lưng luôn quá?

"Chiếc vòng là do Chương phu nhân tặng ?" Thẩm Duy Trinh cố nén cơn giận đang chực trào, gằn giọng: “Con trai nhà bà đang độ tuổi kén vợ, nếu cứ khư khư đeo nó tay, ngoài sẽ tưởng Hầu phủ đang mong mỏi kết với nhà họ đấy."

A Xuân bừng tỉnh ngộ, vô thức vuốt ve chiếc vòng: "Hóa ."

Thẩm Duy Trinh vô cùng hài lòng với phản ứng của nàng.

là nàng chẳng hiểu mô tê gì về những toan tính sâu xa .

Giọng trở nên hòa hoãn hơn: "Mau tháo nó ."

Ai ngờ A Xuân hồn nhiên đáp : " thực sự kết với gia đình họ mà."

Thẩm Duy Trinh chỉ ước gì đột nhiên điếc đột ngột trong vòng một ngày.

"Thẩm Tĩnh Huy.” nghiến răng ken két: “Muội cút ngoài cho !"

A Xuân ngoan ngoãn nhún hành lễ, gót bước chút chần chừ.

Chưa kịp bước khỏi cửa, giọng Thẩm Duy Trinh gọi giật đầy bức xúc: "Đứng ."

Nàng cảm thấy chẳng khác nào một con tội nghiệp.

Còn Thẩm Duy Trinh là chiếc roi da quất thương tiếc.

A Xuân định nhún hành lễ, Thẩm Duy Trinh gắt lên: "Đứng thẳng lên, mặt cần gì bày vẽ mấy cái lễ nghi phiền phức ."

Nàng ngơ ngác hiểu, lí nhí thanh minh: "Đây là quy định bắt buộc mà."

Bây giờ rành rẽ quy củ , cớ ca ca vẫn tỏ thái độ hài lòng?

Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đáp trả: "Quy củ nào dạy cái thói huỵch toẹt chuyện lấy ai giữa bàn dân thiên hạ hả?"

"Chẳng chính miệng ca ca từng dạy rằng: Làm nên quá cứng nhắc, việc đều thể linh hoạt ứng biến. Cho dù là bậc thánh nhân cũng khó mà giữ vẹn lễ tiết lúc nơi.” A Xuân trích dẫn vanh vách: “Ca ca còn bảo: Ở mặt , cần câu nệ tiểu tiết, chỉ cần thể hiện sự đoan trang thục nữ mặt ngoài là ... Muội luôn khắc ghi lời dạy của ca ca trong lòng. Muội coi ca ca là nhà thiết nhất, nên mới đối xử một cách tự nhiên, thoải mái như . Lẽ nào ca ca xem dưng nước lã ?"

Thẩm Duy Trinh lý lẽ của nàng chọc cho tức : "Cái miệng dẻo quẹo thật đấy."

A Xuân tưởng đang khen ngợi , bẽn lẽn đáp: "Đa tạ ca ca quá lời khen, cũng là nhờ công lao giáo dưỡng của ca ca cả thôi."

"Chỉ tiếc là học cách 'linh hoạt ứng biến' nhưng áp dụng sai cảnh. Lúc cần tuân thủ quy củ thì phớt lờ, lúc cần thì cứ khư khư bám lấy.” Thẩm Duy Trinh lệnh: “Bước lên phía , vòng quanh thư phòng một vòng cho xem."

A Xuân mù mịt chẳng hiểu định giở trò gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn hết một vòng.

Thẩm Duy Trinh tiếp tục chỉ thị: "Cầm cây bút lông mặt lên, quệt bừa một đường lên tờ giấy ."

A Xuân tờ giấy trắng tinh, nỡ tay: "Giấy đắt tiền lắm đấy."

Dạo gần đây nàng bắt đầu phân biệt giá trị của những món đồ đắt tiền.

"Ta bảo quệt thì cứ quệt, quệt loạn xạ cũng ."

A Xuân đành nhắm mắt liều, quẹt một đường nguệch ngoạc lên tờ giấy.

"Muội thấy chiếc bình hoa phía ?" Thẩm Duy Trinh chỉ tay: “Nhấc nó lên, đập nát xuống đất cho ."

A Xuân trố mắt kinh ngạc: "Nếu ca ca thích chiếc bình thì cứ giao cho xử lý, đập vỡ thế thì lãng phí quá...”

"Ta bảo đập là đập."

A Xuân run rẩy bê chiếc bình hoa lên, nhẹ nhàng đặt nó xuống nền gạch: "Ca ca cứ coi như đập vỡ nó nhé."

Thấy nàng trân trọng đồ vật, Thẩm Duy Trinh cũng ép uổng thêm. Hắn dẫn nàng một vòng quanh các giá sách, kiên nhẫn giải thích cặn kẽ mỗi kệ trưng bày những loại sách gì, nội dung .

Đầu óc A Xuân càng thêm rối bời.

Sau khi giới thiệu xong xuôi, Thẩm Duy Trinh mới nghiêm túc tuyên bố: "Trong viện của , nơi nào phép bước , cũng chẳng kẻ hầu hạ nào dám trái lệnh . Ở mặt , thích gì thì , thích thì thôi. Bất kể gây chuyện tày đình cỡ nào, ca ca cũng sẽ là chống đỡ giông bão ... Đã ?"

A Xuân vội vàng hứa hẹn: "Muội cam đoan sẽ gây chuyện thị phi ."

Nàng tuyệt đối sẽ đập phá bình hoa vô cớ, càng bao giờ lãng phí giấy mực quý giá của ca ca.

Thẩm Duy Trinh buông tiếng thở dài bất lực: "Ý là, đừng giữ cái vỏ bọc quy củ cứng nhắc đó khi ở mặt nữa. Tĩnh Huy, bộ dạng chân thật nhất của nắm rõ mồn một ; cứ khép nép dè dặt thế , mà thấy xót xa trong lòng."

A Xuân " mà".

chữ "nhưng" cứ mắc nghẹn nơi cổ họng, thốt nên lời.

Cổ họng nàng đau rát, hệt như cảm giác cạo gió quá tay lúc đang sốt cao.

"Ta thừa hiểu bản tính hoang dã của , và cũng chẳng ý định gò ép khuôn khổ thêm nữa.” Thẩm Duy Trinh chân thành : “Tuy nhiên, sống ở đời, con thể cứ tùy tiện theo ý mãi . Trừ phi dọn rừng sâu núi thẳm, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Chừng nào còn sống giữa xã hội loài , chừng đó còn tương tác với khác. Mà hễ là ắt sẽ những quy tắc bất thành văn. Sự khác biệt duy nhất là: Quy củ ở Nam Ngô Châu và quy củ ở kinh thành giống . Tại chốn phồn hoa đô hội , thể bảo vệ một đời sống trong nhung lụa, vinh hoa phú quý, cũng sẽ ép uổng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, chỉ cần giữ kẽ đôi chút mặt ngoài để giữ thể diện là ."

Giọng trầm xuống, đong đầy sự dịu dàng: "Vậy thì khi ở riêng với ca ca, còn gồng tuân thủ quy củ gì nữa? Nếu gặp bất cứ khó khăn, trắc trở nào, gì mà thể thẳng thắn chia sẻ với ca ca chứ?"

A Xuân ngơ ngẩn thầm nghĩ: Liệu ca ca từng những lời tương tự như với các vị tỷ khác nhỉ?

Nhìn thái độ của họ, vẻ như là .

Tại chỉ đặc biệt ưu ái những lời tâm can với riêng một nàng?

vì nàng may mắn lớn lên ở chốn hoang dã?

Hay là vì động lòng trắc ẩn thương hại nàng?

"Muội ca ca mất mặt. Ai ai cũng đặc biệt quan tâm chiếu cố , đời gièm pha rằng cô nương do Thẩm Duy Trinh dạy dỗ chẳng hiểu chút lễ nghĩa nào. Muội tuyệt đối để chịu cảnh khác chê .” A Xuân rành rọt đáp: “Muội cũng cảm thấy tủi chút nào. Cuộc sống hiện tại đối với là một giấc mơ . Ngày nào cũng ăn no mặc ấm, phòng ốc khang trang để ở, y phục lộng lẫy và trang sức đắt tiền... Mẫu cũng chăm sóc tận tình."

Đối với nàng, thế là quá đủ đầy .

Ngày nào A Xuân cũng chắp tay thầm cảm tạ ân đức của Hầu phủ, của Lão tổ tông, Lý phu nhân và Thẩm Duy Trinh. Nói họ là ân nhân cứu mạng của mẫu nàng cũng gì là quá lời.

Giả sử cứ bám trụ cái xứ Nam Ngô Châu nghèo nàn đó, thiếu thốn đủ đường, t.h.u.ố.c thang , mẫu nàng e rằng chẳng thể sống nổi qua cái Tết .

Nàng tuy học hành ít ỏi, nhưng đầu óc hề chậm chạp.

A Xuân tự thể cả cá và hùng chưởng cùng lúc. Nàng quyết định chọn phần cá béo ngậy, đành ngậm ngùi từ bỏ phần hùng chưởng kém quan trọng hơn.

thì con ăn hùng chưởng cũng chẳng c.h.ế.t .

lúc , nàng bắt buộc chọn con cá.

"Muội thực sự vô cùng ơn.” A Xuân bày tỏ từ tận đáy lòng: “Muội vô cùng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại."

Nghe những lời lẽ non nớt, chân chất của nàng, Thẩm Duy Trinh thốt lên: Vậy thì hãy ngoan ngoãn ở Hầu phủ, ở bên cạnh ca ca. Ca ca sẽ cưng chiều, yêu thương, che chở cho , một đời một kiếp như , chẳng lẽ ?

Muội sẽ bao giờ nếm trải bất kỳ đắng cay tủi nhục nào.

Tình yêu nam nữ thể phai nhạt theo thời gian, nhưng tình cảm thì trường tồn vĩnh cửu.

Cho dù rạch nát da thịt, bẻ gãy xương cốt, rút cạn m.á.u trong cơ thể, thì mối liên kết giữa chúng cũng bao giờ đứt đoạn.

Đây là sự thật hiển nhiên sắp xếp từ khi lọt lòng, ngay cả cái c.h.ế.t cũng thể đổi . Xương cốt của chúng lưu cõi đời , ngàn năm hóa thành tro bụi, thì cũng sẽ hòa quyện , giống hệt gì khác biệt.

Chương Giản tuấn tiêu sái đến chăng nữa, thì đàn ông cũng sẽ lúc già . Nhan sắc mỹ đến mấy cũng sẽ hóa thành bộ xương khô. Đợi đến lúc y râu tóc bạc phơ, đôi mắt mờ đục, còn thể tiếp tục đem lòng yêu thương y nữa ?

Nhà y giàu nứt đố đổ vách thì , cơ ngơi của Thẩm gia đồ sộ, hoành tráng hơn Chương gia gấp vạn . Đem lên bàn cân so sánh, chút tài sản cỏn con của Chương gia e rằng còn thua xa khối tài sản cá nhân kết xù của .

Chương phu nhân tính tình hiền hậu, so đo tính toán phận của thì ? Mẹ chồng đối đãi với đến , cũng thể bằng ca ca ?

còn những đứa con đẻ của , liệu bà tâm ý lo lắng cho bằng ? Muội là duy nhất của , sẽ bao giờ lấy vợ sinh con, sẽ bất kỳ kẻ nào khác quyền chia sẻ tình thương mà dành riêng cho .

Ngay cả mẫu cũng cho rằng lấy y là "trèo cao", nếu thực sự gả nhà đó, những kẻ xung quanh đều sẽ xì xào bàn tán như . Lẽ nào nghĩ cái mác gả cao đó là một lời khen ngợi dành cho ?

Nếu bọn họ thực lòng coi trọng , thành tâm ngợi khen , thì cớ dùng từ "cao giá" để về , y cưới cao?

thì khác.

Ca ca của khác biệt.

Ta vô cùng trân trọng .

Ta thực tâm dốc hết tình thương để yêu thương .

Ta chỉ ước gì do một tay sinh .

"Nếu hài lòng với cuộc sống hiện tại.” Thẩm Duy Trinh gặng hỏi: “Vậy cớ nhất quyết gả cho Chương Giản? Muội mê mẩn đến mức độ đó ?"

Trong cái Hầu phủ , thứ đều tuân theo sự sắp đặt của , là hiện của quy củ. Bất kể nàng gì, thứ gì, đều cách đáp ứng;

nếu bước chân Chương phủ, nơi đó những lề thói riêng của Chương phủ. Cho dù nhọc công bảo vệ nàng đến , cũng sẽ lúc lực bất tòng tâm… Lẽ nào lén lút chui xuống gầm giường, bám theo nàng như hình với bóng để canh chừng nàng từng phút từng giây?

Những giọt nước mắt cảm động chực trào nơi khóe mi A Xuân sự gắt gỏng của Thẩm Duy Trinh dọa cho sợ hãi ép ngược trở : "Muội với Chương công t.ử mới chỉ gặp mặt dăm ba ... chuyện yêu đương ở đây."

"Thế tại hùng hồn tuyên bố rằng ưng ý mối hôn sự ? Lại còn dám đến đây để cảm tạ nữa.” Thẩm Duy Trinh tức giận mắng: “Muội định chọc cho tức c.h.ế.t mới lòng ."

"Phỉ phui cái miệng, đừng gở như thế.” A Xuân vội vàng thanh minh: “Chẳng đây từng tâm sự với ca ca, chỉ mong tìm một tấm chồng gia cảnh khá giả, dung mạo khôi ngô, nhân phẩm đoan chính ? Hồi đó ca ca ướm hỏi lấy Chương Giản , lúc đó còn mù mờ gì. Bây giờ tìm hiểu kỹ , đồng ý mối hôn sự …”

"Ta thấy vẫn thủng ."

A Xuân nghệch mặt : "Hả?"

"Gia cảnh khá giả, dung mạo khôi ngô, nhân phẩm đoan chính, mấy cái tiêu chuẩn vớ vẩn đàn ông đời thiếu gì, quơ đại một nắm cũng cả rổ.” Thẩm Duy Trinh phản bác: “Cũng do ít va chạm với đàn ông nên mới lầm tưởng Chương Giản là tuyệt phẩm. Gặp nhiều , sẽ nhận cũng chỉ là hạng tôm tép bình thường, chẳng gì đặc sắc."

A Xuân bán tín bán nghi: "Người hội tụ đủ ngần tiêu chuẩn chắc cũng hiếm lắm chứ... dễ tìm ."

"Không dễ tìm?" Thẩm Duy Trinh đáp trả thẳng thừng: “Chẳng mắt đang sờ sờ một đây ?"

A Xuân hốt hoảng: "Ca ca, ốm thật hả?"

Thẩm Duy Trinh đăm đăm nàng: " thế, đêm nay đau đầu dữ dội… Hà Lộ cho ?"

Cảm giác tội trào dâng trong lòng A Xuân: "Thôi c.h.ế.t, não cá vàng quên béng mất nhỉ. Cái đầu óc đúng là, cứ mải mê buôn chuyện là y như rằng quên sạch sành sanh thứ... Ngay cả món thanh mai sấy khô, cũng quên khuấy mất việc lấy mời ."

Thẩm Duy Trinh bất chợt nhớ mùa hè năm ngoái, nàng còn từng tươi rói bảo rằng "Vừa nãy chỉ mải ca ca, nên để ý đến vị Chương công t.ử ".

Thời gian trôi , đôi mắt nàng cũng đổi theo, những hình bóng lọt mắt nàng ngày một nhiều lên, đến mức còn chừa vị trí nào cho trưởng nữa.

Một cảm giác bất lực bỗng bủa vây lấy Thẩm Duy Trinh.

Biết , nếu chuyển đến một môi trường khác sẽ cải thiện tình hình hơn.

Một nơi khỉ ho cò gáy chẳng ai mảy may đến thế của họ.

Sau đó sẽ chuốc cho nàng uống một thang t.h.u.ố.c xóa sạch ký ức.

Như , họ thể danh chính ngôn thuận kết nghĩa phu thê, sớm tối bên , tình ý .

Nàng sẽ vĩnh viễn đoạn tuyệt với ý định gả cho kẻ khác, bởi vì nàng trở thành nương t.ử của .

A Xuân hồn nhiên hề những suy tính đáng sợ trong đầu . Nàng lôi từ trong tay áo một bọc thanh mai sấy khô nhỏ xíu. Ngó quanh quất một vòng, thấy góc phòng đặt chiếc kỷ và vài tấm bồ đoàn, nàng bèn lết tới đó và phịch xuống.

"Món thanh mai là do tự tay tẩm ướp đấy. Thanh mai ở kinh thành vị chua gắt hơn ở Nam Ngô Châu, sợ hỏng nên chỉ dám thử một chút xíu.” A Xuân ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Bây giờ chỉ còn chừng thôi, đủ chia cho nên đành giấu nhẹm tay áo. Định bụng lát nữa kiếm cớ đưa cho ca ca, ai dè cứ mải chuyện trời biển nên quên béng mất… May quá, ca ca mau đây thưởng thức ."

Thẩm Duy Trinh đăm đăm nàng.

Rồi chuyển ánh sang những viên thanh mai sấy khô bọc cẩn thận trong lớp giấy thấm dầu đang chễm chệ bàn. Từng viên, từng viên một, giống hệt như chính nàng, đều nâng niu cất giấu, trân trọng gìn giữ như một báu vật vô giá.

Nàng đang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nở nụ rạng rỡ.

Thôi thì đành .

Nếu xóa sạch ký ức của nàng , thì nàng còn nhớ cách món thanh mai sấy khô nữa.

Thẩm Duy Trinh bước đến mặt nàng, thả xuống tấm bồ đoàn, tâm trạng bình phục.

"Hôm nay gặp Vị Không Đại sư.” chậm rãi mở lời: “Nhân tiện nhờ Đại sư xem cho một quẻ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-20-duyen-chem-khong-dut.html.]

A Xuân lo lắng hỏi dồn: "Đại sư phán hả ca ca? Có sẽ sống trong nhung lụa ?"

"Có chứ, vinh hoa phú quý đếm xuể, trong mạng quý nhân phù trợ, gặp dữ hóa lành, tai qua nạn khỏi."

A Xuân chắp tay cảm tạ trời đất: "Ca ca, Lão tổ tông, Lý phu nhân, tất thảy đều là quý nhân trong đời . Số quả là phúc mới gặp nhiều quý nhân giúp đỡ đến ."

"Bớt nịnh bợ .” Thẩm Duy Trinh thản nhiên dội gáo nước lạnh: “ mà Đại sư cũng dặn, năm nay tuổi phạm Thái Tuế, kỵ tuyệt đối việc đeo trang sức bằng ngọc Điền, dễ tương khắc mang họa ."

"Ái chà!"

A Xuân vội vàng sờ lên cổ tay .

Chiếc vòng ngọc mà Chương phu nhân tặng hôm nay, đích thị là ngọc Điền xịn sò .

Nàng nhanh chóng tháo chiếc vòng khỏi tay: "Vậy thì đeo nữa."

Thẩm Duy Trinh xòe tay : "Đưa đây cho ."

A Xuân ngơ ngác hiểu: "Ca ca cũng thích món đồ ? vòng nhỏ thế đeo ?"

Đàn ông mà thích đeo vòng ngọc của phụ nữ?

Nói cũng , gì mà chứ.

Đây là Thẩm phủ, địa bàn của ca ca, gì mà chẳng .

"... Chẳng trót đeo nó .” Thẩm Duy Trinh bịa lý do trơn tru: “Ta sẽ mang nó đến nhờ Vị Không Đại sư tụng kinh gõ mõ, phép giải trừ xui xẻo cho ."

A Xuân bừng tỉnh ngộ: "Hóa ."

Nàng lật đật lấy chiếc khăn tay từ trong tay áo , cẩn thận gói gém chiếc vòng ngọc trao tận tay cho Thẩm Duy Trinh, vẻ mặt tràn đầy ngưỡng mộ: "Ca ca chu đáo thật đấy, cái gì cũng lo xa."

Thẩm Duy Trinh nhét gọn cả chiếc khăn tay lẫn chiếc vòng ngọc trong vạt áo ngực: "Chuyện nhỏ như con thỏ mà."

Chiếc khăn tay vẫn còn phảng phất mùi hương đặc trưng của nàng, áp sát n.g.ự.c , tựa như một con mèo con ngoan ngoãn đang cuộn tròn sưởi ấm.

A Xuân đợi Thẩm Duy Trinh nhai xong viên thanh mai sấy khô mới rụt rè lên tiếng: "Đợi ăn Tết xong xuôi, lúc vị Viện phán của Thái y viện ghé qua phủ, thể mạn phép nhờ ông chẩn bệnh cho mẫu ạ?"

Thẩm Duy Trinh cảm thấy cụm từ "phủ " thốt từ miệng nàng mà êm tai, lọt lỗ tai đến thế.

Đây chắc chắn là câu ngọt ngào, êm ái nhất mà nàng thốt trong suốt cả đêm nay.

"Có gì mà ?" Thẩm Duy Trinh gật đầu: “Ta dự tính sẵn trong đầu . Đến lúc đó sẽ nhờ ông kê đơn điều dưỡng cơ thể cho biểu cô mẫu luôn thể."

A Xuân rối rít cảm tạ: "Muội đa tạ ca ca!"

"Cảm ơn với chả cảm huệ cái nỗi gì.” Thẩm Duy Trinh quen nàng tỏ mang ơn sâu nghĩa nặng như , lòng dâng lên niềm xót xa: “Từ đến nay, chuyện gì của chiều theo ý chứ?"

Hắn thực sự hề nàng kính sợ, rụt rè khi ở bên cạnh .

"Muội chứ.” A Xuân thấu hiểu: “Ca ca bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp vô cùng, luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho các ."

Không, gì cả.

Muội chẳng một cái quái gì cả.

Thẩm Duy Trinh những toan tính sâu xa trong đầu. Hắn tinh ý nhận , với bản tính ưa tự do tự tại của A Xuân, lý do duy nhất khiến nàng cam tâm tình nguyện chôn chân ở Hầu phủ là vì mẫu nàng.

Đông Tuyết dăm ba bận bẩm báo rằng biểu cô nương luôn canh cánh nỗi nhớ về Nam Ngô Châu.

Cái xứ Nam Ngô Châu khỉ ho cò gáy thời tiết oi bức, khí độc lan tràn, lắm rắn rết côn trùng c.ắ.n , nàng vương vấn nơi đó chẳng qua chỉ vì ở đó nàng tự do bay nhảy, gò ép bởi mớ quy củ lề thói khắt khe ở kinh thành. Nàng cảm thấy ngột ngạt, tù túng, nên mới dòng tâm nguyện mong Chương phủ đừng quá hà khắc.

Giả sử Thẩm Vân Nga may qua đời, chắc chắn ngay ngày hôm nàng sẽ khăn gói quả mướp cút thẳng về Nam Ngô Châu một lời từ biệt.

níu kéo mạng sống cho mẫu , nàng từng suy nghĩ sẵn sàng hạ cho , thì chuyện gì mà nàng dám cơ chứ.

Thẩm Vân Nga giai đoạn bệnh tình nguy kịch, sự sống chỉ còn tính bằng ngày bằng tháng, việc cầm cự cũng chỉ là vớt vát kéo dài thêm tàn mà thôi.

Thẩm Duy Trinh cúi đầu, nhấp một ngụm , thầm nhủ trong bụng: Nhất định tìm một lý do chính đáng khác để trói buộc nàng ở , vĩnh viễn thể rời khỏi kinh thành.

Và tất nhiên, cái lý do đó thể nào là Chương Giản.

"Bây giờ cũng lớn .” Thẩm Duy Trinh khéo léo dẫn dắt: “Biết rung động cái , mộng mơ về tình yêu cũng là lẽ thường tình."

A Xuân vội vã xua tay chối bay chối biến: "Muội háo sắc đam mê sắc d.ụ.c ."

Thẩm Duy Trinh ngạc nhiên tột độ: "Phu t.ử của dạy dỗ kiểu gì !"

"Thì bà cầm tay chỉ việc, truyền đạt từng câu từng chữ đàng hoàng mà.” A Xuân thắc mắc: “Có chuyện gì ?"

Nhìn khuôn mặt xinh xắn nhưng toát lên vẻ ngây ngô hiểu chuyện của nàng, Thẩm Duy Trinh khẽ thở dài.

Cũng thể trách nàng . Tuy cọ xát với sách "Mạnh Tử", nhưng thời gian học tập quá ngắn ngủi, nàng thể nhồi nhét, lĩnh hội hết bộ những triết lý cao siêu trong đó .

Thôi bỏ , chuyện cứ để từ từ đích chỉ bảo, uốn nắn nàng cũng .

"Không gì.” Thẩm Duy Trinh đáp: “Bà dạy dỗ ."

"Hôm nay ca ca ăn trúng cái gì mà cứ liến thoắng khen suốt thế.” A Xuân phụng phịu: “Làm ngượng chín cả mặt đây ."

Thẩm Duy Trinh mới là thực sự ngượng ngùng.

Nếu để lọt chuyện tiếp thu những tư tưởng sai lệch từ sách "Mạnh Tử" ngoài, thì mới là kẻ còn mặt mũi nào mà thiên hạ.

Thôi .

Nàng cũng cố gắng nỗ lực .

Không nên tạo áp lực cho nàng.

"Nếu cảm thấy ở trong phủ quá bí bách ngột ngạt.” Thẩm Duy Trinh ngỏ lời: “Đợi qua Tết, xuân về hoa nở, sẽ đích dẫn dạo chơi. Ở kinh thành , ranh giới nam nữ thụ thụ bất cũng đến mức quá hà khắc , sẽ đưa du ngoạn mở mang tầm mắt."

Tuy nhiên, nàng bắt buộc trùm kín mũ sa .

A Xuân suy nghĩ một lúc đáp: "Ca ca cứ chuyên tâm ôn luyện cho Xuân vi , đừng bận tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt gì cho mệt xác."

"Hay là.” Thẩm Duy Trinh vờ như tình cờ đề xuất: “Ta sắm cho một con mèo mướp bầu bạn nhé? Muội thích màu lông gì?"

Rất nhiều gia đình quyền quý ở kinh thành sở thích nuôi mèo cưng như con đẻ, hết mực chiều chuộng. A Xuân nặng tình nặng nghĩa, đối với đám hạ nhân mà nàng còn tận tâm tận lực, nếu để nàng tự tay nuôi nấng một con mèo, lỡ nàng ý định rời bỏ Thẩm phủ, thì chắc chắn sẽ thêm một sợi dây vô hình níu kéo nàng .

Suy cho cùng, loài vật giống như con . Hạ nhân chuyển sang viện khác phục dịch thì vẫn sống khỏe re. Còn mèo thì cần chăn dắt, cho ăn, nó sẽ thể sống thiếu nàng.

"Sắm?" Nụ môi A Xuân chợt vụt tắt, đó là vẻ hoảng hốt tột độ: “Ca ca gả cũng , nhưng cũng đến mức ép 'kết duyên' với một con mèo chứ? Luật pháp kinh thành cho phép thành với mèo ?"

Thẩm Duy Trinh cạn lời: "... Chuẩn một phần lễ vật hậu hĩnh, mang đến gia đình nào mèo đẻ, rước mèo con về phủ nuôi dưỡng, gọi đó là sính miêu ."

A Xuân vuốt n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm: "Làm sợ c.h.ế.t khiếp."

Thẩm Duy Trinh bất lực đáp: "Muội cũng sợ tim đây ."

Cái đầu óc của nàng, cấu tạo bằng chất liệu gì nữa.

Vừa khiến bực , đáng yêu, khiến dở dở .

"Thôi nuôi .” A Xuân lắc đầu từ chối: “Muội thích vướng bận chuyện nuôi nấng thú cưng."

Nàng sợ đối mặt với cái c.h.ế.t, sợ cảnh chia ly t.ử biệt, sợ cảm giác bất lực khi rứt ruột bỏ những thứ yêu thương.

Thà rằng nuôi, thà rằng chấp nhận cảnh cô đơn lẻ bóng, còn hơn là gánh chịu những tổn thương mất mát tiềm tàng.

"Phu t.ử giao bài tập về nhà chất cao như núi, ở phủ các tỷ ríu rít chuyện trò.” A Xuân tiếp: “Muội hề thấy cô đơn chút nào, tuyệt đối ."

Ở sương phòng kế bên, chè gừng uống cạn và dọn dẹp sạch sẽ, nhường chỗ cho những chén hoa thơm ngát.

Thẩm Nguyên Kiệt còn nhỏ tuổi, sức đề kháng yếu nên phép uống nhiều . Nó chỉ cúi gầm mặt, cái mũi phập phồng hít hà liên tục hương thơm thoang thoảng của .

Thẩm Tông Thục bồn chồn lo lắng: "Lâu thế mà vẫn thấy hai họ ?"

Thẩm Kế Xương dỏng tai lên cố gắng ngóng động tĩnh, tò mò hỏi: "Hai họ đang cãi nảy lửa ?"

rõ nội dung, nhưng nhịp độ trò chuyện vẻ nhanh và dồn dập hơn hẳn ngày thường.

Thẩm Tương Mai tỏ vẻ ngưỡng mộ mặt: "Tĩnh Huy quả nhiên lợi hại, dám cự cãi tay đôi với đại ca."

là kẻ ngoại đạo nhảm, nghé con mới đẻ sợ hổ.

Thẩm Lâm Anh đưa ý kiến: "Có khi nào chúng nên qua đó can ngăn một tiếng ?"

Nhớ cái tát đau điếng , Thẩm Tương Mai vội vã rụt cổ , đáp nhanh: "Ta dám .” ngoảnh mặt , đưa mắt tò mò ngắm nghía khắp căn phòng.

Nàng hiếm khi dịp bước chân viện của Thẩm Duy Trinh.

Thẩm Văn Hoán: "Khụ khụ khụ khụ khụ... Chắc là... khụ khụ khụ... khụ khụ khụ..."

Tỳ nữ vội vàng rót nước cho , Thẩm Tông Thục ân cần khuyên nhủ nên về phòng nghỉ ngơi.

Đợi tiễn ốm yếu về phòng, nàng mới phịch xuống ghế, vẻ mặt đăm chiêu nặng nề.

"Đừng dại dột qua đó can ngăn.” Thẩm Tông Thục đưa lý do: “Ngộ nhỡ đại ca đang quở trách Tĩnh Huy thì ? Nếu chúng xuất hiện, Tĩnh Huy sẽ bẽ mặt lắm."

Thẩm Lâm Anh mạnh miệng phán: "Nếu hai họ thực sự lao khẩu chiến, chắc Tĩnh Huy ở thế yếu ."

Người xưa câu, quyền pháp loạn xạ khi đả thương cả võ sư già.

"Thế thì càng nên bén mảng tới.” Thẩm Kế Xương phân tích: “Lỡ đại ca cãi thua mất mặt, ai trong chúng dám chứng kiến cảnh đó?"

Tất cả đều câm như hến.

Sau một lúc chìm trong im lặng, bắt đầu chuyển hướng sang chủ đề bàn luận về bữa tiệc ngày hôm qua. Thẩm Lâm Anh nức nở khen ngợi các món ăn ngon tuyệt hảo, khiến Thẩm Tương Mai kìm cái bĩu môi khinh khỉnh.

" là đồ ăn ngon thật đấy nhỉ?" Nàng mỉa mai: “Ngon đến mức rớt cả trâm cài mà cũng . Cũng may là phòng hờ mang theo nhiều trang sức, cho mượn tạm một chiếc, chứ thì cái đầu trống trơn, chẳng lấy một điểm nhấn nào ."

Hôm qua Thẩm Lâm Anh ăn mặc giản dị, chỉ cài duy nhất một cây trâm ngọc bích. Trong khi đó, Thẩm Tương Mai theo đuổi phong cách sang chảnh, đắp đầy vàng bạc châu báu lên , trái ngược với phong cách của Thẩm Lâm Anh.

Sau khi Thẩm Lâm Anh xui xẻo rơi mất cây trâm ngọc bích, nàng lập tức tháo cây trâm vàng nạm đá sapphire đang cài đầu đưa cho Thẩm Lâm Anh dùng tạm.

Thẩm Kế Xương hiệu im lặng: "Suỵt, nhỏ tiếng thôi... Dường như bên đó còn động tĩnh gì nữa ."

Một bầu khí tĩnh lặng bao trùm.

Thẩm Tông Thục lo lắng tột độ: " thật... Rốt cuộc hai họ đang cái trò trống gì ở bên đó ?"

Trong lúc đó, Thẩm Duy Trinh và A Xuân đang đối diện , thản nhiên nhâm nhi món thanh mai sấy khô.

Thanh mai vốn vị chua chát đặc trưng, A Xuân tẩm ướp thêm nhiều đường và mật ong. Thành phẩm cho đời là những viên thanh mai chua chua ngọt ngọt, dùng để nhắm với thì vô cùng thanh mát, giải ngán hiệu quả.

Khi ăn nên chuyện, khi ngủ nên trò chuyện.

Trong suốt quá trình thưởng thức thanh mai, hai họ hề mở miệng hé răng nửa lời, nhưng cũng hề cảm thấy ngột ngạt tẻ nhạt. Cứ thế, họ nhẩn nha chia ăn hết bọc thanh mai và nốc cạn một bình .

Cho đến khi bình cạn kiệt, A Xuân mới giật nhận thời gian trôi qua khá lâu, đến lúc cáo từ .

Nàng định lên, nhưng dồn sức chân, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng khiến nàng thốt lên một tiếng oái, ngã phịch xuống nệm... Chân nàng tê cứng đờ mất .

Bắp chân co rút, khiến nàng nhất thời cứng đờ dám nhúc nhích cử động.

Thẩm Duy Trinh nhận điều bất thường: "Để đỡ lên vài bước."

Cái kiểu tê dại do lâu , chỉ cần cố gắng vài vòng là m.á.u huyết sẽ lưu thông bình thường trở .

"Không .” A Xuân lắc đầu nguầy nguậy phản đối ngay lập tức: “Nam nữ thụ thụ bất ."

"Giờ lôi cái quy tắc nam nữ thụ thụ bất bia đỡ đạn ? Thế cái hôm vòng tay ôm chặt lấy cổ , ôm sát rạt thế?" Thẩm Duy Trinh thèm để tâm đến lý luận của nàng, nhíu mày đang bệt đất: “Có gì mà sợ, ở đây ai thấy . Hôm đó bám víu mật thế nào, thì hôm nay cứ diễn y chang như ."

Thấy đang dấu hiệu tiến gần, A Xuân hoảng hốt lùi : "Không , ca ca...”

"Suỵt.” Thẩm Duy Trinh đưa ngón tay lên môi hiệu im lặng: “Muội đ.á.n.h động gọi tất cả các tỷ khác qua đây chứng kiến cảnh tượng ?"

A Xuân lập tức ngoan ngoãn ngậm chặt miệng .

"Muội nghỉ ngơi một lát là khỏi ngay thôi.” nàng duỗi thẳng hai chân : “Đợi thêm một lát nữa ."

"Chúng chuyện trong khá lâu , bên ngoài chắc chắn đang lo lắng sốt vó lên. Nếu chịu ngoài, bọn họ kiểu gì cũng sẽ xông đây.” Thẩm Duy Trinh phân tích: “Ta từng thời gian lưu lạc đến Nam Ngô Châu, chứng kiến lối sống của con nơi đó. Huynh tỷ trong nhà, giúp đỡ lên là chuyện thường tình. Có những cặp đôi còn ngang nhiên nắm tay tung tăng dạo phố cơ mà, cớ sợ hãi đến mức ?"

Bản A Xuân cũng câu trả lời chính xác cho câu hỏi .

Dường như nàng môi trường kinh thành đồng hóa, bào mòn sự phóng khoáng vốn .

Những hành động vốn coi là hết sức bình thường ở Nam Ngô Châu, nay ở kinh thành gắn mác là những hành vi vi phạm chuẩn mực đạo đức, thể nào chấp nhận .

Thẩm Duy Trinh sừng sững ngay mặt nàng.

A Xuân hoảng hốt phát hiện cơ thể đang run lên bần bật.

Rõ ràng là do tê chân cơ mà? Sao cả cơ thể run rẩy phản kháng thế ?

Thẩm Duy Trinh từ từ cúi xuống, đối mặt với nàng, hai tay luồn qua nách nàng...

"Không ..."

A Xuân sợ đến mức c.h.ế.t sống , sợ các tỷ phát hiện... Bên ngoài bao nhiêu là , lỡ bắt gặp cảnh tượng mờ ám thì giải thích .

Nàng lí nhí thốt lên: "Nơi là Nam Ngô Châu."

Bàn tay ấm áp của áp chặt lưng nàng.

"Ta thì nó là .” Thẩm Duy Trinh khẳng định chắc nịch: “Trong cái nhà , là hiện của quy củ."

 

Loading...