Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 22: Áo mới: Sợi chỉ

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:56
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Xuân giật bừng tỉnh.

Trong cơn ác mộng, một chiếc áo choàng đen khổng lồ rợp trời rợp đất đè sập xuống, trói chặt và bao trùm lấy nàng, khiến nàng nghẹt thở. Mặc cho nàng cố vươn tay quờ quạng đến cũng chẳng thể với khỏi lớp áo . Trong lúc vùng vẫy cố x.é to.ạc một khe hở, hình nàng nghiêng , lăn nhào từ nhuyễn tháp xuống đất...

Thu Sương cuống cuồng đỡ lấy nàng: "Cô nương."

A Xuân bàng hoàng ngơ ngác: "Thôi c.h.ế.t, hỏng bét , ngủ quên mất thế ."

Thu Sương nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Cô nương vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, ngủ nhiều một chút mới . Nhà chúng vốn nhiều quy củ khắt khe, lệ thức canh Giao thừa xưa nay chỉ cần qua giờ Tý là , huống hồ bây giờ vẫn hết giờ Dần. Cô nương lòng thành kính, ơn ắt hẳn thấu tỏ."

Trời vẫn sáng hẳn, trong phòng chỉ thắp vài ngọn nến le lói. Khuôn mặt Thu Sương chìm trong bóng tối khiến A Xuân rõ.

Nàng nắm lấy tay Thu Sương, ngạc nhiên hỏi: "Sao tay lạnh ngắt thế ?"

"Vừa nãy ngoài xem trời đổ tuyết .” Thu Sương đáp: “Chắc là nhiễm lạnh ... Cô nương mau buông tay , kẻo lây lạnh sang ."

A Xuân hề thấy bản ngọc ngà yếu ớt đến thế.

Nàng dùng cả hai tay ủ lấy đôi bàn tay lạnh buốt của Thu Sương, cẩn thận áp lên cổ : "Để sưởi ấm cho . Muội cứ cằn nhằn nghịch tuyết dễ cước, chính bất cẩn thế ."

Thu Sương khẽ run lên, rút tay về, chỉ thì thầm gọi một tiếng: "Cô nương."

Khi tay ấm lên, Thu Sương cẩn thận chỉnh trang y phục và cài trâm ngọc cho nàng. Lúc A Xuân bước ngoài, nàng vô cùng kinh ngạc khi phát hiện Thẩm Duy Trinh vẫn còn ở đó.

Huynh vẫn duy trì tư thế như lúc , một tay cầm cuốn tạp ký lật đến những trang cuối cùng.

Cả cái nhà , chỉ còn mỗi là vẫn đang thức canh Giao thừa.

Thấy nàng bước , Thẩm Duy Trinh ngẩng đầu lên. Vẫn là dáng vẻ của vị trưởng hiền hòa, lễ độ mà nàng hằng quen thuộc: "Muội đói ? Thật trùng hợp, sai Xuân Vũ hầm canh gà táo đỏ khoai mỡ, lát nữa mang lên nhớ ăn một bát nhé. Thức khuya xong cần uống chút đồ ích khí dưỡng huyết để bồi bổ cơ thể."

A Xuân ngoan ngoãn đáp: "Đa tạ trưởng."

Chợt ngửi thấy một mùi hương quen thuộc thoang thoảng, nàng bước gần và phát hiện Thẩm Duy Trinh đang nướng hạt dẻ bên bếp lò.

A Xuân mừng rỡ reo lên: "Là hạt dẻ gai!"

Hạt dẻ ở kinh thành thì nhiều vô kể, nhưng đa phần đều là loại hạt dẻ ván to bự. Còn ở Nam Ngô Châu thịnh hành loại hạt dẻ gai, hình chóp nhọn, kích thước nhỏ hơn một chút nhưng ăn cực kỳ bùi béo, thơm ngọt.

Từ ngày đặt chân đến kinh thành, đây là đầu tiên A Xuân thấy hạt dẻ gai.

"Đây là quà biếu tết của đám hạ nhân mang tới.” Thẩm Duy Trinh giải thích: “Họ bảo là đồ mang từ Nam Ngô Châu lên, cũng chẳng rành thật giả . Muội nếm thử xem đúng vị ."

A Xuân vui sướng nhảy cẫng lên: " ạ! Ngày lên núi nhặt hạt dẻ nên là nhận ngay. Đích thị là hạt dẻ gai của Nam Ngô Châu , sai ... mà ca ca ơi, nên nướng trực tiếp thế . Phải khứa một đường vỏ, ngâm nước ấm chừng một nén nhang, đó mới đem nướng từ từ..."

Thẩm Duy Trinh mỉm dịu dàng: "Vẫn là A Xuân thông minh, hiểu rộng. Quả nhiên trăm bằng một thấy, trăm thấy bằng đích trải nghiệm. Những kiến thức và hiểu của thực sự khiến khâm phục, tự thấy hổ thẹn vì bằng."

Cái câu trăm trăm thấy gì đó, nàng từng qua sách vở nên câu câu chăng, nửa hiểu nửa .

A Xuân chỉ đinh ninh rằng ban nãy Thẩm Duy Trinh chắc hẳn uống chè ngọt xong, nên hôm nay mới đột nhiên cất lời khen ngợi nàng ngọt ngào đến .

Bên ngoài trời vẫn gào thét từng cơn gió rét căm căm, tuyết rơi lả tả. bên trong phòng, địa long tỏa nhiệt ấm áp như mùa xuân, bếp lò rực hồng. Thẩm Duy Trinh sai Diệp Thanh mang hạt dẻ gai luộc, lấy thêm khoai lang mật và đậu phộng mang nướng.

Trong ngày đầu tiên của năm mới, lắng tiếng than củi nổ lách tách vui tai trong bếp lò, Thẩm Duy Trinh ân cần hỏi han về phong thổ nhân tình ở Nam Ngô Châu, cõi lòng A Xuân cũng tựa như củ khoai lang mật , dần dần nướng cho tan chảy, mềm nhũn.

Đây là viễn cảnh hữu cung mà nàng từng thầm mơ ước trong những chuỗi ngày thấp thỏm lo âu khi lên kinh thành.

Giống hệt như một giấc mơ, mà nay thực sự trở thành hiện thực.

Tuyết rơi rả rích suốt bảy ngày liền. Ngay cả Lão tổ tông cũng xuýt xoa kinh ngạc, bảo rằng sống ngần tuổi đầu từng chứng kiến kiểu thời tiết dị thường thế . Chẳng rõ hiện tượng thiên nhiên kỳ lạ là điềm lành điềm dữ.

Cũng may tuyết rơi quá dày, chỉ lất phất phủ một lớp mỏng, nên đến mức gây t.h.ả.m họa phá hoại mùa màng của bá tánh.

Bên Nữ học cho nghỉ phép bảy ngày, đó phái đến thông báo rằng hiện tại đường sá đóng băng trơn trượt, e ngại các vị cô nương xe ngựa sẽ gặp nguy hiểm trượt ngã, nên dặn dò cứ thong thả chờ tuyết tan hẳn hẵng đến lớp.

Cứ thế chờ đợi, chớp mắt đến Hội đèn lồng Tết Nguyên Tiêu.

Cuối cùng Thẩm Duy Trinh cũng gật đầu ưng thuận, cho phép A Xuân cùng các tỷ ngoài dạo chơi.

Rút kinh nghiệm xương m.á.u từ sự cố , Thẩm Lâm Anh nắm chặt lấy tay A Xuân buông, cấm tiệt nàng rời nửa bước. Ngay cả lúc A Xuân y phục, nàng cũng kè kè bám sát gót rời.

Thẩm Tương Mai chẳng còn tâm trí mà ngắm đèn lồng, cứ kề tai than thở với hai : "Mẫu tiết lộ với tỷ, đại ca đang ý định hứa gả tỷ cho nhi t.ử của Sơn trưởng, cũng là đồng song của là Trình T.ử Hi."

Thẩm Lâm Anh bỗng dưng chen ngang: "Là ấu t.ử của Ngự sử Trung thừa hả?"

" , từng gặp ?" Thẩm Tương Mai ngạc nhiên hỏi: “Gặp lúc nào ?"

"Vô tình chạm mặt một thôi.” Thẩm Lâm Anh đáp: “Trông cũng nhất biểu nhân tài, phong thái chuẩn bậc phiên phiên quân tử."

Thẩm Tương Mai nhăn nhó oán than: "Sao khẩu khí của giống hệt mẫu thế, nhưng mà ưng chút nào. Sơn trưởng vốn nổi tiếng nghiêm khắc khét tiếng, phụ giữ chức quan lớn trong triều. Nghe thì vẻ vinh hoa phú quý đấy, nhưng gả cái nhà đó chắc tự do tự tại như ở nhà ."

A Xuân tò mò hỏi: "Tỷ tỷ cũng lấy chồng ?"

"Có ai mà lấy chồng cơ chứ?" Thẩm Tương Mai bĩu môi: “Một khi gả ngoài thì chẳng thể thường xuyên về thăm mẫu nữa, đời dịp bêu rếu xì xào..."

A Xuân khẽ sững .

"Muội nghĩ như .” Thẩm Lâm Anh phản bác: “Nếu nhớ nhà thì dễ ợt, cứ sai nhà đ.á.n.h xe ngựa sang rước về là xong chuyện. Hơn nữa, khi xuất giá, thể tự do nhiều nơi hơn, bó buộc, cấm cản đủ đường như bây giờ nữa."

A Xuân ngẫm nghĩ, thấy lời Thẩm Lâm Anh cũng lý.

Giả sử nếu nàng thực sự gả , mà bệnh tình của mẫu chữa khỏi, liệu nàng thể thương lượng với phu quân, xin phép đưa mẫu về Nam Ngô Châu tá túc một thời gian lúc rảnh rỗi nhỉ?

"Nói chung là ưa cái kiểu sắp đặt .” Thẩm Tương Mai quả quyết: “Đại sự cả đời của , thể để khác định đoạt ? Tài t.ử đôi với giai nhân, phu quân của nhất định do chính mắt tuyển chọn mới ."

Thẩm Lâm Anh kinh ngạc tròn mắt: "Tỷ định tự chọn bằng cách nào?"

"Chuyện cần bận tâm. Nói tóm , thà ế chứ quyết gả nhà họ Trình. Cứ cái nếp nhà đó thì , Trình công t.ử ảnh hưởng từ mẫu , ắt hẳn cũng là một gã mọt sách hủ lậu, bảo thủ...”

"Ngũ tỷ tỷ, tỷ ăn khó quá đấy.” Thẩm Lâm Anh ngắt lời: “Dù tỷ ưng thì cũng đừng buông lời hạ thấp như ... Chắc chắn là tỷ ba cái cuốn sách nhảm nhí nhiễm cái tư tưởng đó chứ gì."

"Ôi chao, của .” Thẩm Tương Mai cuống quýt nắm lấy một tay Thẩm Lâm Anh, tay níu chặt A Xuân: “Hai vị ngoan hiền của ơi, ngàn vạn xin đừng bép xép chuyện ngoài nhé. Mấy cuốn sách nhàn tản đó, chẳng Lục cũng đang lén lút ?"

Thẩm Lâm Anh nghiêm mặt: "Muội chỉ để giải khuây tiêu khiển thôi, tuyệt đối bao giờ tin sái cổ những thứ hư cấu đó. Mấy cuốn sách do bọn đàn ông để t.h.ủ d.â.m tinh thần. Ngũ tỷ tỷ cho vui thì , chứ nếu coi nó là khuôn vàng thước ngọc, thì chẳng sập bẫy của đám đàn ông phóng đãng đê tiện đó ?"

Thẩm Tương Mai vội vã hạ giọng dỗ dành, thề thốt từ nay sẽ bao giờ như nữa.

Kể từ cùng chịu chung hình phạt quỳ trong từ đường, hai tỷ tuy vẫn thỉnh thoảng khắc khẩu chí chóe, nhưng chừng mực hơn nhiều. Giờ đây họ đấu võ mồm qua , A Xuân còn cảm thấy nơm nớp lo sợ khó xử như nữa.

Mấy cái cuốn "sách nhàn tản" mà hai họ nhắc đến, thực A Xuân cũng từng qua.

Dù Nữ học nghiêm cấm triệt để việc mang sách ngoại luồng lớp, nhưng vỏ quýt dày móng tay nhọn, đám học trò luôn hàng tá mánh khóe để tuồn sách . Đứa thì bọc bằng bìa sách kinh sử, đứa thì giấu kín trong ngăn bí mật của hộp đựng sách. Bọn chúng cứ thế ngầm rỉ tai , giữ bí mật tuyệt đối nên phu t.ử chẳng hề .

A Xuân lướt qua vài cuốn, nhưng thấy nội dung tẻ nhạt vô vị.

Mô típ quanh quẩn chỉ là dăm ba gã thư sinh nghèo rớt mồng tơi, sôi kinh nấu sử lên kinh ứng thí. Đi đường thì hoặc là ngủ bờ ngủ bụi trong miếu hoang, hoặc là ăn bám nhà họ hàng. Rồi kiểu gì cũng sẽ vướng lưới tình với hồ tiên, hoa yêu xinh tuyệt trần, lọt mắt xanh của một thiên kim tiểu thư nhà giàu nào đó. Đọc mấy thứ sáo rỗng thà kể chuyện tiếu lâm ở vùng quê Nam Ngô Châu còn thú vị hơn gấp vạn .

Thẩm Tương Mai và Thẩm Lâm Anh vẫn đang say sưa tranh luận xem nên ngoan ngoãn theo sự sắp đặt của đại ca . trong đầu A Xuân lúc quẩn quanh một câu hỏi: Liệu Thẩm Duy Trinh còn định tiếp tục sắp xếp hôn sự cho nàng nữa ?

Theo như tình hình hiện tại thì vẻ như là .

Giữa lúc tâm trạng đang thấp thỏm lo âu, thì Xuân vi cũng cận kề.

Ở nhà bất ngờ xảy chuyện lớn.

Lúc đang say sưa luyện chữ, A Xuân tình cờ phát hiện bên trong cán bút giấu kín một tờ giấy cuộn tròn. Mở xem thì thấy bên chép một bài phú, vẻ như nội dung xoay quanh chủ đề về hoa lạp mai.

Nàng căng mắt cố gắng đ.á.n.h vần suốt cả một buổi sáng trời, nhưng vẫn quá nhiều mặt chữ lạ hoắc tài nào nhận diện nổi.

Chợt nhớ trong các tỷ thì Thẩm Tương Mai là học vấn uyên thâm nhất, A Xuân bèn cầm tờ giấy, định bụng sang viện nhờ Thẩm Tương Mai giải nghĩa giúp.

Nào ngờ bước tới nơi, nàng đụng ngay cảnh Mã phu nhân đang nổi trận lôi đình trách phạt Thẩm Tương Mai.

"Ngươi ăn gan hùm mật gấu ? Dám cả gan lén lút thư từ qua với nam nhân ngoại tộc..." Mã phu nhân giận dữ vớ lấy cuốn sách ném thẳng Thẩm Tương Mai: “Nếu chuyện tày đình truyền ngoài, ngươi tính úp mặt mà sống? ngươi xem đại ca ngươi sai thắt cổ ngươi cho khuất mắt !"

A Xuân bước một chân qua ngưỡng cửa, tình cờ hứng trọn câu sắc lẹm đó tai.

Một cuốn sách xé gió bay vèo tới, rơi bộp ngay chân A Xuân. Nàng giật b.ắ.n suýt nhảy cẫng lên. Giờ lùi rút lui thì quá muộn, Mã phu nhân thấy nàng, sắc mặt bà thoắt biến đổi.

Thẩm Tương Mai giàn giụa nước mắt, cố sức đẩy A Xuân ngoài: "Chuyện liên quan đến , mau khỏi đây ."

Mã phu nhân đang trong cơn hỏa lộn, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, bà điên cuồng vớ lấy dải lụa quàng vai siết chặt trong tay, hằm hằm bước tới: "Không cần đợi đến lượt đại ca ngươi tay! Chính tay sẽ thắt cổ ngươi cho rảnh nợ!"

Thẩm Tương Mai lóc t.h.ả.m thiết, đẩy mạnh A Xuân: "Muội ngoài , mau ."

Mắt thấy Mã phu nhân đang lao tới như con thú dữ, A Xuân lập tức dang hai tay chắn ngang mặt Thẩm Tương Mai, dõng dạc : "Tam thẩm thẩm định ? Ngũ tỷ tỷ dẫu phạm lầm tày đình đến , thẩm là ruột của tỷ , cũng nên bạo hành tỷ dã man như ."

"Tránh .” Mã phu nhân quát tháo trong cơn thịnh nộ: “Đừng cản đường !"

A Xuân mím chặt môi, trơ như tượng đá hề nhúc nhích.

Mã phu nhân giận quá mất khôn. Vạch áo cho xem lưng là điều tối kỵ, bà càng sợ Tĩnh Huy ngoài khua môi múa mép. Sẵn cơn thịnh nộ, bà vung tay định giáng một cái tát trời giáng để dằn mặt con nhóc hỗn xược . tay giơ lên cao A Xuân vươn tóm gọn.

A Xuân tuy học vấn chữ nghĩa nhiều, nhưng sức vóc thì hề tầm thường.

Từ nhỏ nàng quen lụng việc nặng nhọc, cơ bắp rắn rỏi. Nàng dùng lực siết chặt lấy cổ tay đang giơ cao của Mã phu nhân, khiến bà cứng đờ thể cục cựa.

"Tam thẩm thẩm đây từng mắng con là đứa nha đầu chốn man di rợ. Vậy thì hôm nay con đành dùng cách của kẻ chốn man di để giải quyết chuyện , mong Tam thẩm thẩm lượng thứ."

"Ngươi!"

A Xuân cất cao giọng dõng dạc: "Cho dù xảy chuyện động trời gì chăng nữa, thì sự cũng . Tam thẩm thẩm phát hỏa cũng vô ích, đ.á.n.h đập Ngũ tỷ tỷ càng chẳng giải quyết vấn đề gì! Lúc nãy con bước đây, ngoài cửa tịnh lấy một mống nha nào canh gác, thế ? Ngộ nhỡ ngoài vô tình bắt gặp, chẳng chuyện bé xé to ? Dù chỉ là một lầm nhỏ xíu, chẳng sẽ biến thành họa lớn tày đình ?"

Mã phu nhân kinh ngạc đến sững sờ tài ăn sắc sảo, lý lẽ sắc bén của nàng.

tròn mắt nàng chằm chằm: "Ngươi kế sách gì ?"

"Con còn nắm rõ ngọn ngành sự việc , thì lấy kế sách gì chứ.” A Xuân từ từ nới lỏng tay , ôn tồn khuyên nhủ: “Con chỉ thấy rằng, con lúc nóng giận thường dễ đưa những quyết định hồ đồ bốc đồng. Tam thẩm thẩm hiện tại đang mất bình tĩnh, ngàn vạn xin đừng hành động nông nổi."

Mã phu nhân buông thõng hai tay rũ rượi, thở dài não nuột: "Sao đẻ cái đứa con gái đổ đốn thế cơ chứ..."

Thì , Mã phu nhân lục soát hộp sách của Thẩm Tương Mai, mục đích ban đầu chỉ là để kiểm tra xem nàng lén lút tàng trữ mấy cuốn sách nhàn tản độc hại . Nào ngờ, bà moi một bài từ do một nam nhân xa lạ sáng tác, lục lọi thêm thì tìm thấy cả một chiếc đai ngọc dành cho nam giới.

Hai món vật chứng rành rành khiến Mã phu nhân sợ đến mức hồn bay phách lạc, sáu cõi lòng yên. Thẩm Duy Trinh từng đích dặn dò bà, rằng ấu t.ử của Ngự sử Trung thừa là Trình T.ử Hi đang ý định kết thông gia với Thẩm phủ, yêu cầu Mã phu nhân tự ý sắp xếp hôn sự cho Thẩm Tương Mai nữa...

lập tức đuổi hết bọn nha ngoài, đóng cửa tra khảo Thẩm Tương Mai. Cuối cùng, nàng cũng cúi đầu nhận tội, thừa nhận lén lút thư từ qua với một vị công t.ử nào đó, thậm chí còn tặng cho vài bài thơ do chính tay cùng một chiếc túi thơm tự thêu.

Khi gặng hỏi danh tính của tên nam nhân , Thẩm Tương Mai c.ắ.n răng chịu đòn, sống c.h.ế.t chịu hé răng nửa lời.

Sau khi xong đầu đuôi câu chuyện, A Xuân rành rọt phân tích: "Nếu sự tình đến nước , từ nay về Ngũ tỷ tỷ tuyệt đối cắt đứt liên lạc với là xong."

Thẩm Tương Mai câm như hến, thèm lên tiếng.

Trong lòng nàng vẫn còn đang chống đối, cam tâm tình nguyện.

Mã phu nhân lo lắng như đống lửa: " túi thơm và những bài thơ đó vẫn đang gọn trong tay . Lỡ như mai lấy đó cớ để uy h.i.ế.p thì...”

Thẩm Tương Mai bất giác thốt lên bênh vực: "Chàng tuyệt đối là hạng như ."

Mã phu nhân trừng mắt lườm nguýt: "Ngươi câm ngay cho !"

"Hắn lưu giữ kỷ vật thì , chỉ cần chúng nhất quyết phủ nhận là .” A Xuân dứt khoát đưa giải pháp: “Nét chữ thì thể chép, túi thơm đó cũng chẳng bằng chứng nào chứng minh là do chính tay Ngũ tỷ tỷ thêu. Nếu thực sự to gan dám bám riết lấy để ăn vạ, chúng cứ một mực lu loa rằng chính ngụy tạo hai món đồ đó hòng vu oan giá họa, rắp tâm bôi nhọ thanh danh của Ngũ tỷ tỷ. Nếu vẫn ngoan cố quấy rối, chúng sẽ lập tức bẩm báo đại ca mặt, dạy cho một bài học nhớ đời."

Thẩm Tương Mai định mở miệng tranh biện, nhưng đến ba chữ "đại ca", lập tức sợ hãi thu , cấm khẩu dám ho he nửa lời.

"Con lý.” Mã phu nhân đăm chiêu suy nghĩ, nhưng ngập ngừng: “ nếu căng lên như , thì phía bên Duy Trinh sẽ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-22-ao-moi-soi-chi.html.]

vẫn còn ám ảnh bởi dấu lằn năm ngón tay in hằn má Thẩm Tương Mai .

Thẩm Duy Trinh cai quản gia đình với kỷ luật thép. Cái thứ bê bối ô nhục mà lọt đến tai , e rằng phận của Thẩm Tương Mai...

"Vậy thì tạm thời giấu nhẹm chuyện , đừng báo cáo cho đại ca vội.” A Xuân nhanh trí hiểu rõ nỗi lo ngại của bà , liền chủ động đề xuất: “Tất nhiên, trường hợp lý tưởng nhất là đúng như lời Ngũ tỷ tỷ khẳng định, là một trang quân tử, sẽ mấy trò bỉ ổi đó; Nếu như , đôi bên cứ thế an phận thủ thường, nước giếng phạm nước sông."

Mã phu nhân đích hộ tống A Xuân tận cửa. Sợ A Xuân để lộ chuyện ngoài, bà liền rút cây trâm đầu xuống, ân cần cài lên tóc A Xuân.

"Những lời đàm tiếu vô căn cứ của đám hạ nhân, con tuyệt đối đừng bận tâm, xử phạt nghiêm khắc bọn chúng . Con là một cô nương hiền lành, hiểu lễ nghĩa, thông minh lanh lợi.” Mã phu nhân vuốt ve khen ngợi: “Thảo nào Lão tổ tông ưu ái chấm con cho Chương gia."

A Xuân kinh ngạc thốt lên: "Chỉ định con cho Chương gia ạ?"

"Chuyện tày đình như thế mà con vẫn gì ư?" Mã phu nhân há hốc mồm ngạc nhiên: “Ta đại tẩu thế mà. À, lẽ bọn họ tính toán sắp tới Xuân vi , dồn tâm trí việc thi cử, nên định bụng nán đợi Chương công t.ử thi xong mới chính thức bàn chuyện cưới hỏi cũng nên."

A Xuân thấp thỏm hỏi: "Đại ca chuyện thưa thẩm?"

"Chuyện hệ trọng thế , đương nhiên thông qua sự đồng ý của nó .” Mã phu nhân ngẫm nghĩ một chốc: “Có điều, cái thời điểm nhạy cảm nước sôi lửa bỏng , cũng tiện phiền đến tâm trí của nó."

Dẫu thì bản Thẩm Duy Trinh cũng đang bế quan tỏa cảng để dùi mài kinh sử chuẩn cho kỳ thi.

A Xuân cúi đầu cảm tạ Mã phu nhân.

Trở về Tàng Xuân Ổ, nàng lôi tờ giấy cuộn tròn giấu kỹ trong tay áo . Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, nàng quyết định châm lửa đốt nó sạch sành sanh ngọn nến.

Bất kể nội dung đó gì, giờ đây A Xuân cũng chẳng còn mảy may tò mò nữa.

Sự thực thì, dạo gần đây những món quà cáp mà Chương gia gửi đến nào dừng ở mức đó.

A Xuân còn nhận một bức tranh thủy mặc, là kiệt tác của danh họa Tôn Chí Tử. Bức tranh miêu tả khung cảnh núi non trùng điệp xanh thẳm. Lẩn khuất giữa lớp sương mù mờ ảo, một bóng hồng vận áo màu tím nấm, khoác chiếc váy màu vàng lá úa đang chậm rãi từng bước leo lên những bậc thang đá.

Vốn dĩ định cất kỹ trong rương, nhưng A Xuân lôi , ngắm nghía hồi lâu, dặn Thu Sương đem treo lên vách tường.

Cho dù cố tình suy diễn , cũng chẳng hề hấn gì.

Một khi Lão tổ tông chính miệng chỉ định nàng cho Chương Giản, thì ngay cả Thẩm Duy Trinh cũng khó lòng mà phản bác đổi quyết định đó .

Bởi lẽ, vốn là một đặt nặng đạo hiếu lên hàng đầu.

Vào cái ngày Xuân vi, Lý phu nhân đích sang Nhân Thọ Đường để đốc thúc, kiểm tra xem hành trang thi của nhi t.ử chuẩn tươm tất đến .

Thẩm Duy Trinh bế quan sách ròng rã suốt nửa tháng trời. Sắc mặt vẫn điềm tĩnh như thường, cung kính mời mẫu xuống ghế.

Đối với , chuyện gì quan trọng bằng kỳ thi mắt. Kể cả chuyện ghi tên Tĩnh Huy gia phả, mối hôn sự với Chương gia, Lý phu nhân đều nhất trí gác bộ, chờ đến khi bảng vàng yết danh mới mang bàn thảo tiếp. Mục đích chính của chuyến viếng thăm hôm nay là để ân cần dặn dò Thẩm Duy Trinh cứ yên tâm tập trung lực việc bài, chuyện trong nhà bà lo liệu.

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu mệnh.

"Khoảng thời gian , sĩ t.ử từ khắp nơi đổ về kinh thành ứng thí đông.” cẩn thận dặn dò: “Mẫu hãy sai đến Nữ học xin phép nghỉ học cho các . Mấy ngày tới tuyệt đối bén mảng ngoài, để đề phòng xảy va chạm đáng ."

Đề phòng đám sĩ t.ử mượn rượu càn, gây chuyện thị phi.

Cứ mỗi độ Thu vi, Xuân vi , đường phố nhan nhản những vụ ẩu đả, gây rối chấn động dư luận.

Đám sách một khi dồn nén ức chế tâm lý, hành động còn man rợ và đáng sợ hơn kẻ phàm phu tục tử.

Đặc biệt là những kẻ sĩ t.ử thi trượt năm bảy lượt, sinh phẫn chí, bất mãn với đời.

"Ta hiểu .” Lý phu nhân gật đầu trấn an: “Con cứ yên tâm mà thi thố."

Sau khi dặn dò xong xuôi, Lý phu nhân dậy chuẩn về. Bất chợt, ánh mắt bà vô tình lướt qua chiếc hộp đựng sách mà Thẩm Duy Trinh định mang trường thi. Bên trong hộp, một chiếc khăn tay màu xanh tuyết gấp gọn gàng, vuông vức chễm chệ ở một góc.

Thật trùng hợp .

Nó giống hệt như đúc chiếc khăn tay bằng lụa mà bà ban tặng cho Tĩnh Huy hồi năm ngoái.

Từ lúc Xuân vi chính thức bắt đầu cho đến ngày yết bảng vàng, A Xuân luôn an phận thủ thường ở lỳ trong Thẩm phủ, hề bước chân khỏi cửa nửa bước.

Bên phía Nữ học cũng cho nghỉ lễ hội đạp thanh . Phu t.ử khuyến khích các nữ sinh nhân dịp du xuân ngắm cảnh, tắm nắng thư giãn, bắt buộc đến lớp. , mỗi vị phu t.ử đều giao cho một đống bài tập về nhà chất cao như núi.

A Xuân miệt mài vùi đầu việc sách, luyện chữ, thêu thùa. Ngoại trừ việc đều đặn đến thỉnh an mỗi sáng, nàng gần như ru rú trong Tàng Xuân Ổ ló mặt ngoài. Trong suốt cả tháng Ba, nàng chỉ nhờ hầu chạy ngoài mua đồ ăn vặt cho đúng một duy nhất.

Tin tức Thẩm Duy Trinh xuất sắc đỗ Trạng nguyên, Thánh thượng đích sắc phong Hàn lâm viện Tu soạn bay về Tàng Xuân Ổ, đúng lúc A Xuân đang tỉ mẩn thêu đôi uyên ương.

Các cô nương ở kinh thành khi xuất giá đều tự tay thêu thùa đồ hồi môn, và nàng cũng là ngoại lệ... Khi mũi kim cuối cùng vặn thành đôi mắt của cặp uyên ương, thì Hà Lộ khệ nệ ôm theo một đống lễ vật, hớn hở chạy báo tin vui.

A Xuân sững một chốc, cất tiếng hỏi: "Đại ca quan , từ nay về bận rộn lắm ?"

" thế đấy ạ.” Hà Lộ tươi hớn hở: “Mới giờ Mão mặt ở Hàn lâm viện . Tính thì mới đến giờ Dần ba khắc thức dậy chuẩn ... Cô nương xem , đây là nghiên mực do đích Thánh thượng ban thưởng. Đại gia đặc biệt sai mang đến tặng cho cô nương đấy ạ."

Nói xong, nàng quên dặn dò: "Bảy ngày nữa, đại gia sẽ tổ chức một buổi du xuân đưa cô nương ngắm cảnh. Chiều nay sẽ thợ may và tú nương đến tận nơi để đo ni tấc, may y phục mới cho cô nương. Cô nương đừng mải chơi chạy lung tung nữa nhé, cứ ngoan ngoãn đợi trong viện là ."

A Xuân thấp thỏm hỏi: "Các tỷ khác cùng ?"

"Có chứ, ai cũng phần.” Hà Lộ đáp lời: “Lần đại gia tự bỏ tiền túi để may y phục cho tất cả các cô nương trong phủ, đụng chạm đến ngân quỹ chung. Thế nên các cô nương cần cất công ngoài, thợ may sẽ đến tận từng viện để đo đạc."

A Xuân khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, một bí mật mà Hà Lộ khéo léo giấu kín. Tuy mang tiếng là may y phục đồng loạt, nhưng đến lúc đó, thợ may, tú nương và cả những xấp vải lụa mang đến viện của A Xuân chắc chắn sẽ đẳng cấp và khác biệt so với các tỷ khác.

Đồ mà đại gia ban tặng cho A Xuân, bao giờ cũng âm thầm nâng lên một tầm cao mới, là những cực phẩm hiếm khó tìm thế gian .

Thu Sương tiễn Hà Lộ về. Hà Lộ kéo tay Thu Sương , thì thầm hỏi nhỏ: "Dạo cô nương cảm thấy khó chịu ở ? Sao lâu lắm thấy sai ngoài mua đồ ăn vặt, mà bữa ăn khuya cũng bỏ luôn ?"

"Chắc là do thời tiết bắt đầu nóng lên.” Thu Sương khéo léo che đậy: “Gần đây cô nương ăn uống ngon miệng cho lắm."

"Ta bẩm báo chuyện với đại gia , ngài sẽ cho mời đại phu đến xem bệnh.” Hà Lộ sốt sắng: “Lúc nào cũng bỏ bữa thì cơ thể chịu đựng nổi?... Ủa? Thu Sương, dạo trông ngươi hốc hác, gầy rộc thế ?"

Nàng chằm chằm Thu Sương đ.á.n.h giá: "Ngươi cảm thấy khỏe ở ? Có cần gọi...”

"Không cần, cần .” Thu Sương vội vã xua tay từ chối: “Mùa đông năm ngoái trót ăn thả phanh quá, béo phì . Mấy bộ quần áo mùa hè năm ngoái mặc nữa, nên mới nhịn ăn để ép cân đấy chứ."

"Sắc mặt ngươi nhợt nhạt lắm đấy.” Hà Lộ quan tâm nhắc nhở: “Có tâm sự gì thì cứ trút hết cho , đừng giữ khư khư trong lòng sinh bệnh."

Thu Sương chỉ gật đầu cho qua chuyện.

Nàng nào dám hé răng nửa lời.

Cạy miệng nàng cũng chẳng cạy nổi một chữ.

là ghét của nào trời trao của .

Đầu giờ chiều, trong lúc thợ may và tú nương vẫn thấy tăm , thì Thẩm Duy Trinh bất thình lình xuất hiện.

"Bên ngoài gửi đến cơ man nào là quà cáp chúc mừng, trong đó mấy xấp lụa màu sắc sặc sỡ, rực rỡ quá, dùng hợp, chi bằng mang sang cho dùng.” Thẩm Duy Trinh thản nhiên buông lời: “Tiện thể rẽ thỉnh an biểu cô mẫu luôn, dạo sức khỏe ."

Thẩm Vân Nga sợ hãi dám ngước lên thẳng mắt Thẩm Duy Trinh.

Tuy dung mạo của mấy giống Thẩm Sĩ Nho, nhưng khí chất toát y hệt một khuôn đúc, đều là kiểu ngụy quân t.ử đạo mạo đội lốt tri thức. Bề ngoài thì tỏ vẻ đoan trang, chững chạc, nhưng thực chất bên trong thì...

May mắn , Thẩm Duy Trinh chỉ dăm ba câu khách sáo lập tức cáo từ.

Tại phòng nhỏ của A Xuân, Thẩm Duy Trinh nhấp một ngụm , đôi mày khẽ nhíu . Hắn thầm quyết định lát nữa sẽ bảo Hà Lộ mang thêm ngon sang đây.

Sao uống thứ nhạt nhẽo thế chứ.

Tuy chất lượng hảo hạng cho lắm, nhưng cách bài trí trong phòng vô cùng thanh tao, trang nhã. Ngay ô cửa sổ đối diện, một giàn hoa tường vi đang vươn leo kín bức tường, hoa nở rộ khoe sắc thắm, tỏa hương thơm ngát say đắm lòng .

Thẩm Duy Trinh mải mê ngắm nghía một hồi, bắt đầu suy tính xem nên sắm sửa thêm món đồ gì để tô điểm cho căn viện . Có lẽ nên sắm thêm một chiếc chum lớn để thả vài nụ hoa sen; Hoặc là bứng luôn mấy gốc hoa sơn từ Nam Ngô Châu về trồng. Nếu giống hoa chịu đựng cái rét căm căm của kinh thành, thì cứ việc trồng chậu. Đợi đến mùa đông, sai bọn tỳ nữ khệ nệ bê trong nhà sưởi ấm là xong chuyện...

Một tiếng bước chân dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của . Hắn , bắt gặp A Xuân đang lù lù cửa.

Nàng lên tiếng: "Muội mới chợp mắt một lát, để ca ca đợi lâu ."

là bộ dạng của mới ngủ trưa dậy. Gương mặt để mộc , hề tô trát chút son phấn nào, nhưng hai má ửng hồng rạng rỡ, khí sắc vô cùng tươi tắn.

Thẩm Duy Trinh thích ngắm dáng vẻ tự nhiên mộc mạc của nàng.

"Lại đây xem nào.” Thẩm Duy Trinh chăm chú quan sát nàng: “Hà Lộ bẩm báo dạo ăn uống ngon miệng."

"Chắc là do thời tiết oi bức quá thôi.” A Xuân rũ mắt xuống, dám thẳng . Nàng luôn cảm giác chột như thể thấu tâm can: “Muội vẫn kịp lời chúc mừng ca ca thi đỗ Trạng nguyên."

"Muội gì cơ?" Thẩm Duy Trinh phịch xuống ghế, vẫy vẫy tay gọi: “Muội xa quá, rõ. Lại gần đây một chút."

A Xuân rón rén bước từng bước nhỏ tiến gần, ngoan ngoãn xuống bên cạnh .

"Bây giờ thời tiết mới chỉ ấm lên đôi chút thôi, oi bức đến mức đó.” Thẩm Duy Trinh : “Trước đây từng hứa sẽ đưa du xuân đạp thanh. Hôm nay may thêm vài bộ y phục mới để dành mặc dần, vì sắp tới chúng sẽ chơi nhiều lắm đấy."

A Xuân lễ phép đáp: "Đa tạ ca ca."

Không do lâu gặp mặt , nhưng nàng cảm giác Thẩm Duy Trinh cứ dán chặt mắt chớp.

Không bình thường, mà là chằm chằm soi mói.

Kiểu chằm chằm chớp mắt .

"Khoảng mười ngày nữa, Trần Viện phán sẽ đến phủ chúng lưu vài hôm.” Thẩm Duy Trinh thông báo: “Lúc đó sẽ nhờ ông bắt mạch chẩn bệnh cho biểu cô mẫu."

Đôi mắt A Xuân bỗng chốc sáng rực lên như trời: "Đa tạ ca ca nhiều lắm!"

Thẩm Duy Trinh bật bất lực, phát hiện quả thực cách che giấu cảm xúc.

Giữa câu "Cảm ơn" khách sáo lấy lệ và câu "Đa tạ" xuất phát từ tận đáy lòng, sự khác biệt quá rõ rệt, nàng chẳng chút tài cán diễn xuất nào cả.

Thu Sương chầu chực bên ngoài bẩm báo: "Thưa cô nương, thợ may y phục đến ạ."

Thẩm Duy Trinh dậy, cùng A Xuân chọn vải.

Sau khi lướt qua một loạt các màu sắc cơ bản như hồng, xanh lá, xanh lam, A Xuân bỗng để mắt tới một xấp lụa lấp lánh ánh vàng với gam màu tím nấm vô cùng độc đáo.

Thẩm Duy Trinh tán thưởng: "Màu mà may thành chiếc váy dài thì chắc chắn sẽ tôn lên vẻ của lắm đấy."

A Xuân hào hứng : "Muội tính dùng nó may thành áo xẻ tà, còn váy thì...”

Nàng lướt tay chạm một xấp vải màu vàng lá úa, ngẫm nghĩ một chốc: "Sẽ dùng xấp để may váy."

Chỉ cần tưởng tượng thoáng qua trong đầu, Thẩm Duy Trinh mường tượng viễn cảnh nàng khoác lên bộ trang phục sẽ lộng lẫy, kiêu sa tựa như tiên nữ giáng trần.

"Tuyệt vời.” tấm tắc khen ngợi: “Nếu đặc biệt yêu thích sự kết hợp giữa màu tím và màu vàng, sẽ sai mang thêm vài xấp nữa sang cho ."

Thấy A Xuân tỉ mỉ lựa chọn y phục để diện trong buổi chơi cùng , trong lòng Thẩm Duy Trinh như nở hoa.

Hắn vô cùng tận hưởng cảm giác A Xuân dồn hết tâm tư tình cảm vì .

Trong lúc thợ may lấy đo cho A Xuân, Thẩm Duy Trinh lững thững dạo bước thư phòng.

Hắn kiểm tra xem dạo A Xuân tiến bộ , học hành sách vở đến . Quãng thời gian cắm đầu cắm cổ ôn thi mùa Xuân qua, quả thực chút lơ là, bỏ bê nàng.

Vừa bước chân thư phòng, đập mắt Thẩm Duy Trinh là một bức tranh treo trang trọng tường.

Trong tranh, phong cảnh núi non trùng điệp xanh thẳm. Lẩn khuất giữa lớp sương mù mờ ảo, một bóng hồng vận áo màu tím nấm, khoác chiếc váy màu vàng lá úa đang chậm rãi từng bước leo lên những bậc thang đá.

Thẩm Duy Trinh đăm đăm bức tranh, sắc mặt dần trở nên tối tăm, u ám.

Hắn gọi Đông Tuyết , lạnh giọng tra hỏi: "Bức tranh cô nương nhà ngươi lấy từ ?"

Đông Tuyết cúi gầm mặt, cung kính bẩm báo: "Bẩm đại gia, đây là quà do Chương gia gửi tặng thời gian ngay Tết Nguyên Tiêu ạ."

 

Loading...