Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 36: Lật Bài: Phòng Tân Hôn Cùng Ngọn Nến Hoa Chúc
Cập nhật lúc: 2026-07-10 12:58:41
Lượt xem: 184
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi rời khỏi Tàng Xuân Ổ, Thẩm Duy Trinh nán ngắm nghía chậu hoa sơn .
Vào đúng mùa nở rộ, lẽ chậu hoa rực rỡ sắc thắm, thế nhưng giờ đây nó trông tiều tụy, yếu ớt. Khẽ chạm , những nhành cây mềm nhũn, ẻo lả, mà nó vẫn đang cố gắng chắt chiu chút sức tàn để kết từng nụ hoa nhỏ bé.
Mà những nụ hoa , chắc cơ hội bung nở.
Hắn khẽ chua chát, bước hướng về Nhân Thọ Đường. Trời gió, tuyết, nắng chói chang giữa ban ngày, mà cảm thấy lồng n.g.ự.c lạnh buốt, như thể khoét một lỗ hổng lớn, để mặc những luồng gió buốt giá thổi thấu tâm can.
Bàng hoàng, phẫn nộ, thể tin nổi, đau đớn, tổn thương.
Thì A Xuân tỏ tường chuyện.
Nàng từ lâu, thấu hiểu ngọn ngành, nhưng vẫn khăng khăng cự tuyệt... Hóa trong trái tim nàng, lấy một mảy may tình ý nam nữ nào dành cho !
Chỉ tồn tại duy nhất sự kính trọng, quý mến dành cho một trưởng.
Trớ trêu , họ chẳng là ruột thịt.
Tại quan hệ m.á.u mủ? Tại như ?
Cảm giác như thứ gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng, trượt dần xuống, chặn nơi lồng ngực. Thẩm Duy Trinh sải những bước dài vội vã về Nhân Thọ Đường. Thấy sắc mặt khác thường, Hà Lộ rụt rè dâng lên một chén nóng.
Thẩm Duy Trinh tĩnh tọa, dáng vẻ uy nghiêm, bất động.
Chén , cho đến khi nguội ngắt, vẫn hề nhấp môi.
Một lúc lâu , dậy, dặn dò Hà Lộ: "Đi, chuẩn xe ngựa, cần..."
Lời dứt, đổi ý: "Thôi, lui , cần chuẩn gì cả."
Thẩm Duy Trinh giữ khuôn mặt vô cảm, lạnh băng.
Hà Lộ từng thấy chủ nhân mang bộ dạng đáng sợ như bao giờ, sợ đến mức đờ đẫn cả .
Nàng dám rời , đành sai một tiểu tỳ nữ lân la sang Tàng Xuân Ổ thăm dò tình hình. thứ đều bình thường, biểu cô nương cùng các vị tỷ đang dạo chơi bên ngoài, biểu cô mẫu dạo xong cũng về phòng nghỉ ngơi.
Mọi thứ đều yên bình... Ngoại trừ đại gia.
Đến tận xế chiều, Thẩm Duy Trinh vẫn giam trong thư phòng, đóng chặt cửa nẻo, bước nửa bước.
Hắn bỏ luôn cả bữa trưa, bữa tối cũng cấm tiệt hầu mang . Hà Lộ đ.á.n.h bạo ngoài ngóng, nhưng bên trong tuyệt nhiên một tiếng động.
Trong căn phòng tối om, chỉ còn sự tĩnh mịch đến rợn .
Tối mịt A Xuân mới về Tàng Xuân Ổ. Thay y phục xong, nàng lập tức sang thăm Thẩm Vân Nga.
Nghe Thẩm Vân Nga kể việc Thẩm Duy Trinh ngỏ lời cầu hôn, A Xuân hồn xiêu phách lạc: "Nương kể hết sự thật về thế của con cho ?"
"Ta gì .” Thẩm Vân Nga ngơ ngác, cau mày cố nhớ : “Đại công t.ử , sính lễ và của hồi môn cần bận tâm, ngài sẽ lo liệu theo đúng nghi thức kinh thành. Ngài còn rằng thực ngài từ lâu , và hỏi kể cho con từ khi nào."
Bà quen gọi Thẩm Duy Trinh là "đại công tử" hơn.
A Xuân hoài nghi: "Huynh từ lâu ?"
Nghĩ nghĩ , nàng trút gánh nặng: "Hèn chi, con cứ tưởng ..."
Cứ tưởng đến cả ruột cũng tha.
May mà chỉ là một phen bóng gió.
" suy cho cùng, chúng con vẫn là kế.” A Xuân lo lắng Thẩm Vân Nga: “Nương nhận lời chứ?"
"Làm nương thể mang hạnh phúc cả đời của con đ.á.n.h cược ?" Thẩm Vân Nga vội vã thanh minh: “Vinh hoa phú quý, quyền cao chức trọng cũng chẳng bằng việc hai vợ chồng sống hạnh phúc bên . Nương bảo hỏi ý kiến của con. Nếu con đồng ý, nương sẽ cùng con cầu xin Lão tổ tông, phu nhân..."
A Xuân lắc đầu: "Cầu xin họ cũng vô ích thôi. Cái nhà giờ đây do đại ca quyền quyết định. Nương cầu xin chỉ khiến Lão tổ tông và phu nhân thêm khó xử mà thôi."
"Vậy bây giờ?" Thẩm Vân Nga mặt mày tái nhợt: “Huynh ... ..."
Bà mơ hồ cảm nhận , sự đáng sợ của Thẩm Duy Trinh hề thua kém phụ .
Thậm chí, phần còn đáng sợ hơn.
"Nương, nương cứ yên tâm, con trưởng thành , nương cần hao tâm tổn trí vì những chuyện nữa. Việc của nương bây giờ là tập trung dưỡng bệnh cho thật .” A Xuân dịu dàng dỗ dành : “Ca ca sắp sửa Nam Ngô Châu nhậm chức , đến lúc đó chúng sẽ cùng trở về Nam Ngô Châu. Đại phu cũng khuyên mà, bệnh tình của nương hiện tại định, thích hợp để chuyển đến sống ở những nơi khí hậu ẩm ướt... Nếu ca ca đến tìm nương, nương cứ viện cớ là đợi về đến Nam Ngô Châu mới bàn tiếp, nương?"
Đó là kế hoãn binh.
Lý phu nhân bày mưu cho A Xuân, đây là kế hoãn binh. Cứ chần chừ chịu thành , đợi đến khi đặt chân đến Nam Ngô Châu, bà sẽ bố trí bí mật đưa con A Xuân trốn .
Ca ca bà hiện đang nắm giữ binh quyền ở Nam Ngô Châu cơ mà.
Thẩm Vân Nga gật đầu đồng ý.
Bà tự là thông minh xuất chúng, những tài sản mà Thẩm Sĩ Nho để bà cũng chẳng giữ nổi. A Xuân thì khác, con bé lanh lợi, từ ngày học hành sách, càng hiểu sâu rộng hơn; Sự ngoan ngoãn, tự ý quyết định của những kém thông minh, là cách nhất để giúp đỡ A Xuân lúc .
A Xuân trấn an mẫu xong, lòng rối bời, lấy cớ thăm bệnh để sang Ngọc Hoa Viện, tìm Lý phu nhân bàn bạc.
Lý phu nhân nàng kể sự việc, cũng khỏi ngạc nhiên: "Thì Duy Trinh tường tận chuyện từ lâu ? Thảo nào..."
Thảo nào những lời lẽ như , hóa là nắm rõ chuyện trong lòng bàn tay.
Thật là trách lầm Duy Trinh , hóa là hạng đê tiện như bà nghĩ.
Đến lúc , tảng đá đè nặng trong lòng Lý phu nhân mới thực sự gỡ bỏ.
"Con đối phó thế nào.” A Xuân bộc bạch nỗi niềm: “Trong lòng cứ bồn chồn, lo lắng yên."
"Có gì sợ?"
Thấy dáng vẻ lo âu của nàng, Lý phu nhân khỏi xót xa, lên tiếng an ủi: "Trong cái nhà , nó vẫn đến mức một tay che trời . Nếu nó dám to gan lén lút hẹn gặp con, con tuyệt đối đừng . Hãy sai mật báo cho , sẽ bảo vệ con."
A Xuân càng dám hé răng nửa lời.
Ca ca của nàng nào chỉ dừng ở mức "to gan", buông thả bản đến mức phóng túng .
May mắn , trong những ngày tiếp theo, Nhân Thọ Đường bất kỳ động tĩnh nào đáng ngờ.
Thẩm Duy Trinh vẫn duy trì nếp sinh hoạt thường nhật: Ra khỏi nhà đến Hàn lâm viện, trở về phủ thì hướng dẫn học hành, giải quyết việc nhà, quỳ từ đường, nghỉ ngơi, sáng hôm tiếp tục chu trình đó, việc diễn vô cùng ngăn nắp, kỷ luật.
A Xuân mù tịt về những hoạt động của , dù lòng hiếu kỳ trỗi dậy nhưng nàng cũng chẳng dám mở miệng hỏi han, chỉ lo lỡ miệng hỏi han thì hôm kiệu hoa đậu lù lù cửa Tàng Xuân Ổ.
Nàng và Thẩm Vân Nga dồn hết tâm trí việc sửa soạn hành lý chuẩn cho chuyến trở về Nam Ngô Châu. Hay tin nàng sắp rời khỏi kinh thành, Mạnh Tự Tiêu cùng nhóm bạn thiết ở học đường tổ chức một buổi tụ họp ngâm thơ thưởng rượu đúng ngày rằm tháng Giêng, như một lời chia tay đầy lưu luyến dành cho A Xuân.
"Ta một cô ruột hiện đang sinh sống ở Nam Ngô Châu.” Mạnh Tự Tiêu trao cho A Xuân một phong thư, dặn dò nàng về địa chỉ phủ của cô: “Nghe mẫu sức khỏe , nếu cần giúp đỡ, cứ mang theo bức thư đến tìm cô . Chồng của cô vốn sinh trong một gia tộc truyền thống y học lâu đời, họ thể giúp đỡ phần nào."
A Xuân cẩn thận cất giữ phong thư, lòng ơn vô hạn: "Đa tạ Mạnh tỷ tỷ."
Mạnh Tự Tiêu nắm chặt lấy tay nàng, giọng đượm buồn: "Khi nào thời gian rảnh rỗi, nhớ thường xuyên về kinh thành thăm nhé. Sang năm cũng lên xe hoa , e rằng từ nay về sẽ chẳng còn cơ hội tự do tự tại như thế nữa."
Thẩm Duy Trinh ý định bàn chuyện cưới xin. Hắn đỗ Trạng nguyên, con đường thăng tiến đang vô cùng rộng mở, nhận sự sủng ái của Hoàng thượng. Mạnh Tự Tiêu hiểu rõ, với vị thế hiện tại, nếu Thẩm Duy Trinh chọn thê tử, chắc chắn sẽ nhắm đến những thiên kim tiểu thư gia thế trâm thế phiệt hơn nàng.
Mạnh Tự Tiêu đành ngậm ngùi từ bỏ đoạn tình cảm đơn phương , ngoan ngoãn theo sự sắp đặt của gia đình, tìm kiếm một đấng phu quân môn đăng hộ đối trong những nam nhân cùng độ tuổi, và chính thức đính hôn.
Hiện tại, các tỷ học cùng Lan Chương Đường đang lượt bước lên xe hoa. Người thì đến những phương trời xa xôi, rời khỏi kinh thành, chẳng kiếp còn cơ hội gặp .
Thật trùng hợp, Tết Nguyên Tiêu năm nay lễ hội thắp đèn tháp cao như năm. Màn đêm buông xuống, những hạt mưa lất phất bay. A Xuân cùng Mạnh Tự Tiêu, Thẩm Lâm Anh và vài bạn khác nán giải những câu đố đèn lồng, đó, họ đành ngậm ngùi chia tay , mỗi một ngả.
Qua khe hở nhỏ xíu của rèm cửa xe ngựa, từng nhịp lắc lư của cỗ xe mang theo chút khí lạnh buốt của băng tuyết len lỏi bên trong, một cái lạnh thấu xương mà Nam Ngô Châu bao giờ .
Tiếng bánh xe lăn lọc cọc con đường lát đá, hòa lẫn cùng tiếng rao hàng, tiếng đùa rôm rả của qua đường. A Xuân ôm chặt bức thư và chiếc khăn tay mà Mạnh Tự Tiêu tặng, những giọt nước mắt lăn dài má lúc nào .
Giờ đây nàng mới thấu hiểu sâu sắc câu thơ: "Thanh sơn nhất đạo đồng vân vũ, minh nguyệt hà tằng thị lưỡng hương"*
*Cùng chung một đám mây mưa nơi núi biếc, trăng sáng chiếu soi bao giờ chia cách hai quê hương.
Lúc còn sống ở kinh thành, ngày nào nàng cũng da diết nhớ về Nam Ngô Châu, chỉ mong ngóng nhanh chóng trở về; Ấy mà khi khoảnh khắc chia ly thực sự đến gần, trong lòng A Xuân dâng lên một nỗi lưu luyến, bịn rịn khó tả.
Trở về Thẩm phủ, A Xuân ghé qua Ngọc Hoa Viện đầu tiên, nàng mang theo một chiếc đèn lồng hình thỏ ngọc xinh xắn tặng phu nhân. Lý phu nhân lệnh cho lui ngoài, hạ giọng thông báo cho A Xuân rằng bà phái bí mật tiếp xúc với Chương Giản.
"Ta cứ tưởng định giở trò gì, hóa vẫn chỉ loanh quanh chuyện con và Duy Trinh quan hệ m.á.u mủ ruột rà.” Lý phu nhân kể : “Cậu nhờ chuyển lời, nếu con ở kinh thành, con cần lo lắng bất cứ điều gì, sẽ tức tốc xin mẫu đến cầu ngay lập tức."
A Xuân kiên quyết lắc đầu: "Con trở về Nam Ngô Châu."
Ước nguyện lớn nhất của Thẩm Vân Nga lúc là khi khuất núi sẽ an táng bên cạnh chồng quá cố, và nếu , bà an nghỉ tại quê hương bản quán.
Lý phu nhân vẫn còn nhiều trăn trở, bà dặn dò A Xuân thêm vài câu cặn kẽ mới để nàng về.
Cơn mưa ngày một nặng hạt. Trường Đăng cẩn thận che ô cho A Xuân, Đông Tuyết dẫn đường, Thu Sương thì một tay dìu đỡ A Xuân, tay xách lồng đèn. Khi sắp về đến Tàng Xuân Ổ, Đông Tuyết bỗng ngạc nhiên thốt lên: "Ủa, từ bao giờ những chiếc đèn lồng ?"
A Xuân ngẩng đầu lên, đập mắt nàng là con đường mòn lát đá dẫn Tàng Xuân Ổ thắp sáng rực rỡ bởi vô những chiếc đèn lồng thiết kế tinh xảo.
Có chiếc đèn mang hình dáng một chùm vải thiều căng mọng treo lơ lửng cành cây, chiếc giống hệt bông hoa sơn đỏ rực rỡ ẩn trong bụi rậm. Ven đường còn cả những chiếc đèn lồng hình hoa sen, lá sen tuyệt , cứ cách vài bước chân một chiếc, trải dài dẫn lối tận bên trong Tàng Xuân Ổ.
Hàng chục chiếc đèn lồng lớn nhỏ, tạo tác tỉ mỉ mô phỏng theo hình dáng hoa quả, cây cối đặc trưng của vùng Nam Ngô Châu, lung linh tỏa sáng trong màn mưa bụi mờ ảo, soi rõ từng bước chân nàng .
A Xuân bước con đường ngập nước, bóng đèn in hình xuống những vũng nước lấp lánh, tiến thẳng Tàng Xuân Ổ.
Đứng mái hiên, Thẩm Duy Trinh vận một bộ cẩm bào màu xanh nhã nhặn, ánh mắt dịu dàng dõi theo nàng.
Khi nàng bước đến gần, khẽ mỉm : "Hôm nay thời tiết chiều lòng , chắc hẳn lễ hội đèn lồng đêm Nguyên Tiêu cũng kém phần sôi động. Ta đành sai vài chiếc đèn lồng nhỏ... Muội thấy ưng mắt ?"
"Muội thích lắm.” A Xuân gật đầu, nhấn mạnh thêm: “Bất cứ món quà nào ca ca tặng, đều vô cùng trân trọng."
"Đông Tuyết, qua Nhân Thọ Đường, nhờ Hà Lộ mang chiếc đèn lồng chuẩn riêng cho biểu cô nương sang đây.” Thẩm Duy Trinh lệnh: “Thu Sương, hôm nay trời mưa lạnh buốt, mau qua chỗ Xuân Vũ, dặn tỷ nấu một bát canh gừng nóng hổi mang sang cho cô nương của ."
Đông Tuyết đáp lời. Thu Sương thì nhạy bén nhận điều bất thường, lên tiếng: "Hôm nay cô nương trời mưa, giày vớ chắc chắn ướt sũng . Muội xin phép tìm cho biểu cô nương...”
"Ngươi quả là một chủ kiến.” Thẩm Duy Trinh cắt ngang lời nàng, nở một nụ nửa miệng đầy ẩn ý: “Chẳng trách Tĩnh Huy thiên vị ngươi đến . mà, một kẻ bề dù cưng chiều đến mấy, nếu lời chủ nhân, thì giữ cũng chẳng tích sự gì."
"Thu Sương , . Ca ca chỉ tâm sự với vài câu thôi.” A Xuân sang mỉm trấn an Thu Sương: “Muội mau . lúc cũng đang thèm một bát canh gừng nóng đây. À, còn món trứng gà nấu đường đỏ nữa, ngon lắm, đang thèm ăn món đó. Muội nấu nhiều một chút nhé, ?"
Nói xong, A Xuân níu nhẹ ống tay áo Thẩm Duy Trinh, khẽ đung đưa nũng nịu: "Thu Sương ngoan ngoãn lắm, tỷ chỉ vì quá lo lắng cho thôi. Lẽ nào ca ca nỡ trách phạt một luôn quan tâm đến ?"
Đông Tuyết hạ giọng khuyên nhủ Thu Sương: "Đừng khó cô nương nữa.” kéo tay nàng . Vừa bước khỏi cổng Tàng Xuân Ổ, họ mới tá hỏa nhận , phía bên ngoài Diệp Thanh cùng đám thủ hạ bao vây kín mít, biến Tàng Xuân Ổ thành một nơi nội bất xuất ngoại bất nhập.
Diệp Thanh khoác áo tơi, đội nón lá, sừng sững màn mưa, khuôn mặt lạnh tanh chút cảm xúc: "Đại gia hạ lệnh, khi ngài bước , bất kỳ ai cũng phép tự ý xông . Kẻ nào dám trái lệnh, lập tức tống cổ khỏi phủ."
Thu Sương đột ngột xoay , định bụng xông thẳng trong, nhưng Đông Tuyết ôm chầm lấy, giữ chặt .
"Đừng chuyện rồ dại nữa, cô nghĩ cô là ai? Cô liều mạng xông thì trò trống gì? Thú thực , mạng sống của cô đối với đại gia chẳng giá trị gì . Dù cô đập đầu c.h.ế.t tại chỗ , thì đau xót cũng chỉ cô nương và bọn thôi!" Đông Tuyết tức giận quát lớn: “Cô tình hình ? Cô xông bây giờ chỉ mang tai họa cho cô nương thôi! Để bảo vệ cô, cô nương c.ắ.n răng những việc ngài hề mong . Cô thật là một đứa ngốc nghếch!!!"
Thu Sương sững , còn giãy giụa nữa.
"Cô cũng nên khôn ngoan một chút.” Đông Tuyết tiếp tục khuyên răn: “Đại gia ý định cưới cô nương, lúc chẳng qua chỉ gian riêng tư để trò chuyện cùng cô nương thôi. Đây là một mối lương duyên tuyệt vời bao? Bây giờ chỉ còn chờ hai vị phu nhân chính thức gật đầu đồng ý nữa là xong. Cô đừng loạn lên nữa, cản trở việc của cô nương."
Thu Sương đẩy Đông Tuyết , sụp xuống nền đá trong chiếc đình nhỏ, ôm mặt nức nở.
Tiếng mưa rơi mỗi lúc một xối xả.
Những giọt nước từ mái hiên trút xuống những vũng nước đọng tròn xoe mặt đất, tung tóe những bọt nước li ti, tạo nên một lớp sương mù mờ ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-36-lat-bai-phong-tan-hon-cung-ngon-nen-hoa-chuc.html.]
Bên trong phòng, A Xuân bước sảnh chính Thẩm Duy Trinh lên tiếng: "Giày vớ của cất ở ? Để lấy một chậu nước ấm, tự tay rửa chân cho ."
A Xuân giật nảy , vội vàng từ chối: "Dạ thôi, cần ạ. Chỉ ướt một chút xíu thôi."
Phụ nữ ở Nam Ngô Châu quá câu nệ việc để lộ đôi chân trần, nhưng ở chốn kinh thành , việc để đàn ông thấy đôi chân trần của là một điều cấm kỵ vô cùng nghiêm ngặt.
Đừng chi đến việc để Thẩm Duy Trinh tự tay rửa chân cho nàng.
"Xem Thu Sương thực sự dối .” Thẩm Duy Trinh thản nhiên : “Một kẻ luôn miệng thốt những lời dối trá...”
"Nó ngay trong chiếc tủ gỗ màu đen phía lưng đấy.” A Xuân cắt ngang lời , vội vã chỉ chỗ: “Muội đột nhiên cảm thấy lòng bàn chân lạnh buốt, chắc chắn là ướt sũng . Phiền ca ca lấy giúp với."
Thẩm Duy Trinh tự bưng một chậu nước ấm đến, tiến về phía chiếc tủ gỗ để lấy giày vớ cho nàng; A Xuân gạt tay , kiên quyết để Thẩm Duy Trinh đụng chạm chân . Nàng cúi gầm mặt, thao tác nhanh thoăn thoắt để rửa sạch đôi chân, tuyệt nhiên dám ngước lấy một .
"Dạo gần đây, thường xuyên qua thăm hỏi sức khỏe mẫu .” Thẩm Duy Trinh lên tiếng: “Công việc của bận rộn quá, đôi lúc thể quán xuyến hết việc. Làm phiền tròn đạo hiếu."
"Xét cho cùng, nguyên nhân khiến phu nhân lâm bệnh cũng là do mà .” A Xuân vội vã lau chân, cúi gầm mặt đáp: “Muội cũng chỉ là để chuộc những lầm của thôi."
"Bà chỉ là nhất thời thông suốt suy nghĩ.” Thẩm Duy Trinh cúi đầu, đăm đăm nàng: “Hơn nữa, giữa hai vốn dĩ chung dòng máu, lúc nhỏ cũng từng gọi là . Bây giờ chúng nảy sinh tình cảm, yêu thương cũng là chuyện thuận theo lẽ tự nhiên. Chẳng qua là bà quá khát khao một mụn con gái, nên mới cảm thấy khó xử."
A Xuân chỉ ậm ừ một tiếng cho qua chuyện. Nàng cảm thấy ánh mắt của đêm nay gì đó kỳ lạ, khiến nàng tốn thêm thời gian lau khô đôi chân nữa. Nàng vứt vội chiếc khăn chậu nước, vội vã định xỏ vớ ...
Thẩm Duy Trinh chống một gối xuống sàn, đưa tay nắm chặt lấy cổ chân nàng: "Muội vội vàng cái gì chứ."
"Ca ca!"
"Muội lau vội vã thế thì mà khô .” Thẩm Duy Trinh dùng sức kéo đôi chân của nàng đặt lên đùi , lấy từ trong tay áo một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng đắp lên chân nàng: “Nếu cứ để chân ướt sũng mà xỏ vớ , thì cả giày và vớ đều sẽ ướt nhẹp. Đi lẹp nhẹp như thế, thấy khó chịu ?"
A Xuân cúi về phía : "Cảm ơn ca ca nhắc nhở, sẽ lập tức lau khô ngay."
Thẩm Duy Trinh gạt tay nàng : "Muội lau sạch ."
Hắn dùng cả bàn tay bao trọn lấy lòng bàn chân của A Xuân.
A Xuân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sởn gai ốc, rùng một cái.
Thẩm Duy Trinh cúi sát đầu, tỉ mỉ tách từng ngón chân của nàng . Chiếc khăn tay vẫn còn vương chút ấm từ cơ thể khẽ len lỏi từng kẽ hở, nhẹ nhàng thấm hút những giọt nước còn sót .
Cảm giác thật kỳ lạ.
Thực sự kỳ lạ.
Những ngón tay thon dài của ca ca mang một vẻ vô cùng nam tính, mạnh mẽ. Hắn giữ chặt lấy bàn chân nàng, cho phép nàng nhúc nhích dù chỉ một ly.
Đôi chân ngâm trong nước ấm trở nên vô cùng nhạy cảm. Không khí trong phòng thì lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay nóng rực, nóng đến mức khiến A Xuân ngừng run rẩy.
Rõ ràng chỉ là một hành động lau chân đơn thuần, nhưng Thẩm Duy Trinh thực hiện nó với một sự tập trung cao độ, tỉ mỉ hệt như lúc đang luyện thư pháp .
"Mấy đứa tỳ nữ đúng là dung túng sinh hư .” Thẩm Duy Trinh lau dọn cẩn thận cằn nhằn: “Đã trời mưa tầm tã, chuẩn sẵn guốc mộc mưa cho ? Đường sá ở kinh thành là bùn đất dơ bẩn, nếu lỡ đạp vũng bùn lầy, thì chắc chắn sẽ đổ bệnh cho mà xem."
A Xuân sợ trút giận lên đầu đám hạ nhân, vội vã thanh minh: "Lúc khỏi phủ thì trời vẫn còn hửng nắng, ai mà lường trời sẽ đổ mưa chứ. Là do ham vui, nằng nặc đòi xem hội hoa đăng, liên quan gì đến bọn họ cả."
"Muội lúc nào cũng lên tiếng bênh vực bọn chúng."
"Bọn họ thực sự gì sai cả, cố tình bênh vực."
"Vậy còn thì ?"
"Sao cơ?"
Thẩm Duy Trinh nâng niu đôi bàn chân lau khô ráo của nàng trong lòng bàn tay, mặc cho đôi chân nhỏ bé của A Xuân tỳ sát vạt áo của . Hắn vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối, khẽ rướn về phía , cách đủ để thể thẳng mắt nàng khi nàng đang ghế.
"Ta gì sai?" Thẩm Duy Trinh đặt câu hỏi: “Và tại đối xử với như ?"
A Xuân bối rối hỏi : "Muội đối xử với ca ca ?"
"Tốt ư?" Thẩm Duy Trinh nở một nụ cay đắng: “Thế nào mới gọi là ? Thế nào là ? Ngay từ lúc bắt đầu, rõ ràng giữa chúng hề bất kỳ mối quan hệ huyết thống nào, nhưng vẫn ngoan cố giấu giếm, lừa dối hết đến khác, gọi đó là đối xử với ?"
A Xuân vội vàng phân bua: "Muội hề cố ý lừa gạt , cũng là chuyện từ đầu. Phải đến cái đêm mẫu lâm trọng bệnh... bà nghĩ rằng khó lòng qua khỏi, nên mới tiết lộ sự thật về thế của , với mong thể an táng bà cùng với cha ruột...”
Bất chợt, A Xuân im bặt.
Nàng hoảng hốt Thẩm Duy Trinh, nhận dường như lỡ lời.
Bởi vì lúc , gương mặt Thẩm Duy Trinh hề hiện lên một tia cợt nào, cũng vẻ gì là đau đớn, xót xa. Chỉ sự tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đáng sợ như mặt hồ nước c.h.ế.t.
Những biểu cảm đau buồn , là do cố tình diễn kịch để qua mắt nàng.
"Hóa là đến lúc đó mới sự thật.” Thẩm Duy Trinh trầm ngâm suy nghĩ một chốc, từ từ mở lời: “Thảo nào... cất công bày trò truyền thư tay, lén lút hẹn hò với Chương Giản."
A Xuân vùng vằng định bỏ , nhưng đôi chân của nàng lúc Thẩm Duy Trinh ôm chặt cứng trong lòng. Lớp y phục mỏng manh đủ để ngăn cách ấm tỏa từ cơ thể vạm vỡ, rực rỡ của .
Nàng kìm kẹp, thể nhúc nhích, giống như một con thỏ túm lấy đôi tai nhấc bổng lên trung.
"Để thử phân tích xem nhé.” Thẩm Duy Trinh nàng với ánh mắt sắc lẹm: “Lý do gì khiến cất công dàn xếp một buổi hẹn hò lén lút như ? Có là vì lo sợ phận thực sự của bại lộ, sẽ còn cưu mang, đùm bọc hai con nữa? Muội đang hoài nghi về tình cảm chân thành mà dành cho , A Xuân."
"Muội hề!" A Xuân vội vàng thanh minh: “Muội chỉ nghĩ rằng, giữa và Thẩm gia thực chất chẳng mối liên hệ nào. Muội mang nợ Thẩm gia quá nhiều ân tình, nhiều đến mức cách nào để báo đáp... Hơn nữa, cũng lỡ lừa dối ca ca, khiến cứ đinh ninh rằng là giọt m.á.u của phụ ... À , của Thẩm đại nhân...”
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh dịu đôi chút: "Nếu chuyện là như , sẽ trách cứ ; Bản cũng hề sự thật, thì thể kết tội là kẻ lừa dối?"
A Xuân rụt rè hỏi nhỏ: "Vậy ca ca chuyện từ bao giờ?"
Thẩm Duy Trinh nở một nụ nhẹ: "Mới vài ngày thôi."
A Xuân ngơ ngác .
C.h.ế.t chắc .
Toang .
Sập bẫy .
Cảm giác sợ hãi lúc dâng lên đến tột đỉnh. A Xuân sợ đến mức huy động bộ sức lực, như một con ngựa hoang đứt cương, giống như một con bò điên mất kiểm soát. Nàng dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, rút mạnh đôi chân khỏi vòng tay . Đôi chân trần đạp mạnh lên sàn gỗ, nàng toan chạy thục mạng ngoài. kịp chạy đến cửa, nàng Thẩm Duy Trinh từ phía ôm chầm lấy, giữ chặt buông. Khung cảnh quen thuộc lặp , khiến nàng càng thêm phần kinh hoàng, khiếp đảm.
Nàng thừa hiểu, những gì Thẩm Duy Trinh đang khao khát, những hành động sắp sửa , chắc chắn sẽ dừng ở một nụ hôn đơn thuần.
A Xuân từng thấy những bức tranh Xuân cung đồ .
Nàng còn là một cô gái ngây thơ, mù mịt về chuyện nam nữ nữa.
"Ca ca, ca ca, xin , thực sự cố ý .” A Xuân liên tục lời xin : “Muội chỉ mong trở về Nam Ngô Châu thôi."
"Muội nắm rõ sự thật từ lâu.” Thẩm Duy Trinh nhấc bổng nàng lên, bất chấp những cú đ.ấ.m đá, vùng vẫy vô vọng của nàng. Hắn mặc kệ tất cả, cứ thế ôm chặt lấy nàng, sải những bước chân chậm rãi tiến về phía chiếc giường êm ái, giọng vẫn điềm tĩnh lạ thường: “Hóa từ cái thời điểm đó, tường tận chuyện, nhưng vẫn cố tình mượn cớ ruột thịt để từ chối , lảng tránh . Ta tự huyễn hoặc bản rằng, là , tuổi đời còn quá nhỏ, nhất thời thể chấp nhận sự thật phũ phàng , âu cũng là chuyện dễ hiểu."
A Xuân hét lên the thé: "Dù lớn đến mấy tuổi thì cũng ai thể chấp nhận chuyện trái luân thường đạo lý !"
"Muội rõ ràng chúng hề chung dòng máu, nhưng nhẫn tâm che giấu sự thật, giương mắt chìm trong đau khổ, dằn vặt, trằn trọc thao thức suốt bao đêm dài."
A Xuân thể tin nổi tai : "Chúng ngủ chung giường, mất ngủ !"
Thẩm Duy Trinh đáp trả một cách dứt khoát: "Đừng lo, từ nay về sẽ thôi."
Hắn ném nàng xuống giường một cách thương tiếc. Rồi bước , dường như đang tìm kiếm một vật dụng gì đó.
A Xuân loạng choạng bò dậy, đầu óc cuồng. Lúc nàng mới sực nhận điều gì đó ... Chiếc giường quen thuộc của nàng thế . Chiếc giường gỗ nhỏ nhắn, xinh xắn biến mất, đó là một chiếc giường Bạt Bộ khổng lồ, rộng rãi đến mức thể chứa đủ bốn ngang. Từng chi tiết chiếc giường đều chạm trổ hoa văn vô cùng tinh xảo, cầu kỳ, họa tiết hoa sen đua nở, uyên ương lội nước.
Ngước lên , một tấm rèm lụa màu đỏ rực rỡ buông thõng xuống. Chiếc chăn bông màu đỏ thẫm thêu những họa tiết chim hỷ tước quấn quýt bên , song điệp vờn quanh hoa mẫu đơn, hoa hải đường bung nở rực rỡ...
Đôi mắt vốn dĩ cận thị nặng của A Xuân, nay càng thêm mờ mịt, tối tăm.
Đầu gối nàng vô tình va một vật gì đó cứng cộm, gây cảm giác đau nhói. Nàng hoảng hốt quờ quạng, cầm vật đó lên xem xét kỹ lưỡng, mới tá hỏa phát hiện đó là một hạt đậu phộng vẫn còn nguyên vỏ.
Bên cạnh đó còn cả táo đỏ, hạt sen, nhãn lồng phơi khô...
A Xuân sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Thẩm Duy Trinh thậm chí còn cẩn thận chuẩn cả lương khô để sẵn giường! Liệu lát nữa ân ái với nàng nhâm nhi mấy thứ ? Đói thì với tay bốc ăn, ăn nhấm nháp mấy thứ đồ ăn vặt ... Lẽ nào định hành hạ nàng suốt cả một đêm dài chiếc giường !!!
Trong cơn hoảng loạn tột độ, nàng vén tấm rèm lụa màu đỏ lên. Cảnh tượng mắt càng khiến nàng kinh hãi hơn gấp bội. Căn phòng ngủ quen thuộc của nàng biến hóa thành một căn phòng tân hôn thực sự. Dải lụa đỏ vắt ngang xà nhà, chữ Hỷ đỏ chót dán khắp nơi. Đôi nến Long Phượng đang cháy rực rỡ, bàn còn bày sẵn ly rượu giao bôi, bộ hỷ phục tân nương gấp gọn gàng, vuông vức, tấm khăn voan đỏ do chính tay nàng thêu thùa tỉ mỉ, và một đôi ly rượu chạm khắc tinh xảo...
A Xuân tự nhéo mạnh má một cái đau điếng, nước mắt trào .
Không là một giấc mơ.
Đây là một giấc mơ.
Trời đất ơi, ông trời ơi, các vị thần linh ơi...
Tại đây là một cơn ác mộng cơ chứ!!!
Giữa lúc nàng đang trong trạng thái kinh hoàng tột độ, Thẩm Duy Trinh cũng khoác bộ hỷ phục đỏ rực, phong thái ung dung, đĩnh đạc bước . Trên hai tay cẩn thận nâng niu hai vật gì đó, trang trọng đặt chúng lên chiếc bàn cao.
Chưa kịp hết bàng hoàng tốc độ y phục nhanh như chớp của Thẩm Duy Trinh, sự chú ý của A Xuân hút những vật thể đang cầm tay.
Nàng cố gắng nheo mắt thật kỹ, và bàng hoàng nhận đó là hai tấm bài vị.
Nàng cố gắng đ.á.n.h vần những dòng chữ khắc đó...
Tấm bên trái dòng chữ: "Hiển khảo Thẩm Sĩ Nho chi thần vị".
Đọc đến đây, A Xuân run lên bần bật như cầy sấy.
Không cần tấm còn , nàng cũng đoán đó là bài vị của ai.
"Lệnh tôn... tức là nhạc phụ đại nhân của , năm xưa do sự việc diễn quá đỗi đột ngột, việc hậu sự lo liệu vội vàng, nên vẫn kịp lập bài vị cho . Ta đặc biệt sai thợ mộc gấp rút một tấm bài vị bằng gỗ t.ử đàn, hy vọng sẽ cảm thấy hài lòng.” Thẩm Duy Trinh giải thích với giọng điệu đều đều, chút cảm xúc: “Mặc dù thời gian chuẩn khá gấp gáp, nhưng những nghi thức, lễ nghĩa cơ bản thì thể nào qua loa, thiếu sót ."
A Xuân há hốc mồm kinh ngạc.
Nàng cạn lời, gì thêm nữa.
"Hôm nay chúng sẽ tạm thời cử hành hôn lễ sự chứng giám của hai vị phụ. Như cũng coi như là bái lạy một nửa bậc trưởng bối ;" Thẩm Duy Trinh với giọng điệu điềm tĩnh: “Hiện tại mẫu của cả hai chúng đều đang kịch liệt phản đối mối hôn sự , thì chúng cứ tạm thời gác chuyện đó . Đợi đến khi nào họ chịu nhượng bộ, chúng sẽ tổ chức một buổi lễ bái lạy thiên địa, cao đường một cách đàng hoàng, hoành tráng."
"Cái gì cơ?" A Xuân ngớ : “Chẳng lẽ thực sự nghĩ rằng phụ sẽ gật đầu đồng ý chuyện ?"
Chuyện ... chuyện ... chuyện ...
Có ai đời vác cả bài vị của c.h.ế.t phòng tân hôn để chứng kiến cảnh bái lạy thiên địa bao giờ ?
"Được , nếu vẫn còn lấn cấn, khúc mắc về chuyện , thì sẽ hỏi một nữa.” Thẩm Duy Trinh cúi gập , cung kính vái lạy hai tấm bài vị: “Phụ , nhạc phụ đại nhân chứng giám, con thành tâm rước A Xuân về vợ. Nếu hai vị bất kỳ ý kiến phản đối nào, xin hãy hiển linh báo mộng cho con ngay lập tức."
Bầu khí chìm một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Thẩm Duy Trinh từ từ thẳng lên, sang với A Xuân: "Muội thấy , cả hai vị phụ đều ngầm đồng ý đấy."
A Xuân: "..."
"Mau hỷ phục và đội khăn voan đỏ lên .” Thẩm Duy Trinh lệnh với phong thái tự tin, điềm nhiên: “Thời gian gấp rút, kịp mời ma ma đến hướng dẫn các nghi thức cho nữa . Tối nay cứ ngoan ngoãn theo sự sắp đặt của là ."