Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 40: Tình khó kiềm chế: Úp úp mở mở
Cập nhật lúc: 2026-07-10 12:58:46
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân từng thấy ai ăn cơm tỉ mỉ hơn Thẩm Duy Trinh.
Một bát cơm đào nhỏ xíu như mà cũng nhai kỹ nuốt chậm, nhấm nháp cẩn thận từng hạt gạo, vô cùng trân quý thức ăn.
A Xuân vốn là tính tình nóng nảy, nhịn liền hối thúc: "Huynh nhanh lên mà."
"Lại sốt ruột .” Thẩm Duy Trinh giương mắt , bật trêu nàng: “Hoa tĩnh tâm thưởng ngoạn, món ngon cần từ từ nhấm nháp."
A Xuân chẳng thấy gì là ngon lành. Nàng cúi đầu, cau mày đáp: " ăn cũng chậm quá đấy."
Nàng kìm sự nôn nóng trong lòng, ngặt nỗi chẳng thể rời , đành cố nén tính tình, ôm tâm trạng nửa mong chờ nửa bất an chờ đợi chuyện sắp buông xuống.
Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: "Thật chẳng chút kiên nhẫn nào."
Nàng thể cảm nhận nóng hầm hập phả khi chuyện, ấm nóng ngứa ngáy, hệt như một đóa bồ công mềm mại ngọn cỏ đuôi ch.ó mới nhú.
A Xuân chợt ngẩn ngơ nghĩ, cớ chuyện hồ đồ biến thành bộ dạng thế ? Lúc đầu nàng tới đây để gì nhỉ? Chẳng là tìm ca ca luyện kiếm ?
Sao bây giờ ca ca đòi "tỷ kiếm" với nàng giường thế ?
A Xuân bỏ chạy: "Nếu tức giận nữa, ..."
Chưa dứt lời, Thẩm Duy Trinh nặng nhẹ vỗ nàng một cái. Âm thanh vang lên lanh lảnh, lực đạo lớn, lòng bàn tay khum , tựa như gom cả một trận gió đ.á.n.h .
"Chẳng chút nhẫn nại nào cả.” Thẩm Duy Trinh chậm rãi : “Mới một câu ý chạy."
"Ca ca thì khác gì.” A Xuân cam lòng yếu thế: “Nếu nhẫn nại của mà , thì thi đỗ Trạng nguyên là . Ca ca ngược chạy trốn, bởi vì nay bao giờ thèm những lời hợp ý ."
"Ai bảo?" Thẩm Duy Trinh mỉm : “Ta đây đang ?"
Vừa , vuốt ve A Xuân, khẽ than: "Sao ướt át nóng hổi như suối nước nóng thế , chẳng chút tự chủ nào cả."
A Xuân thể tin nổi: "Huynh bao nhiêu sách thánh hiền, chỉ để dùng đủ hoa ngôn xảo ngữ mấy lời ?"
Thẩm Duy Trinh bật , cúi xuống hôn nàng đầy thương xót: " chỉ thiên vị những lời chân thật nhất của A Xuân."
A Xuân khẽ hít một ngụm khí lạnh, lòng bàn tay ấn chặt xuống phiến đá lạnh lẽo vì sợ ngã: "Muội ."
Nàng .
Một nhiều sách vở như Thẩm Duy Trinh, thật sự thích một kẻ cái đầu nạp nổi chữ nghĩa như nàng. Chắc hẳn cũng giống hệt A Xuân, vì A Xuân hiểu thi văn, nên tự đáy lòng luôn cảm thấy những học rộng tài cao đầu óc thật lợi hại. Chẳng cấu tạo thế nào mà thể dễ dàng học đầu như thế, thật sự giỏi.
Nàng nghĩ, chắc Thẩm Duy Trinh cũng đang nghĩ như ... đầu óc của A Xuân cấu tạo kiểu gì mà thứ đơn giản thế cũng hiểu nổi, thật sự giỏi.
Gió thổi lá trúc xào xạc. Sau bữa tối, sắc trời cũng dần dần tối sầm .
Hôm nay kinh thành gửi thư nhà tới, dày cộp, cả một xấp lớn.
Thẩm Tương Mai đang rối rắm nên hồi âm cho Thẩm Lâm Anh thế nào. Thẩm Lâm Anh cho nàng ba trang giấy, thế nhưng nàng lỡ tận bốn trang, như liệu tỏ quá mức nhung nhớ ? Hay là bớt một trang cho vặn.
Thẩm Vân Nga khung cửa sổ nhỏ, chăm chú lắng bức thư của Lý phu nhân. Bà chữ, đành giao cho Thủy Thông . Cứ xong một câu, Thẩm Vân Nga ngẫm nghĩ lời hồi đáp, bảo Thu Sương cẩn thận giúp .
Đông Tuyết thấy trời tối mịt mà A Xuân vẫn về liền bắt đầu hốt hoảng chạy tìm cô nương khắp nơi.
Tuy trong viện an , nhưng Nam Ngô Châu thể so với kinh thành. Hơn nữa hoa viên rộng lớn, sợ rắn rết trộn , mắt cô nương nhà buổi tối rõ, ngộ nhỡ giẫm thì nguy.
Lúc , A Xuân căng thẳng đến mức thể cong như một cây cung.
Khi mới học b.ắ.n cung, nàng cũng từng như , tên lên dây, liên tục kéo căng ba mới dám b.ắ.n . Nàng tin Thẩm Duy Trinh hiểu đạo lý , thế nhưng nào cũng cố tình dừng ngay lúc mấu chốt, khiến A Xuân sốt ruột hỏng, miệng ngừng gọi ca ca.
"Nói.” Thẩm Duy Trinh một nữa dừng , ép hỏi: “Muội thấy Lý Trung Ngọc là thế nào?"
"Bình thường gì lạ, cực kỳ bình thường.” A Xuân vội vàng đáp lời: “Muội quên mất trông ."
"Là lời thật lòng ?"
"Là thật lòng, vô cùng chân thật.” A Xuân cuống quýt thề thốt, tràn đầy mong chờ: “Ca ca nhanh lên một chút ."
Thẩm Duy Trinh cúi , nâng khuôn mặt nàng lên, hôn chụt một cái lên má: "Đến đây, vòng hai tay ôm lấy cổ , ôm chặt một chút, kẻo ngã."
A Xuân ngoan ngoãn theo, nhưng vẫn hồ nghi: " như hôn ?"
Thẩm Duy Trinh hất vạt áo lên, chỉ mỉm .
A Xuân bỗng bừng tỉnh, đúng, ý định hôn!
Hắn ngay từ đầu tính toán sẵn như , những lời nãy chỉ là kế hoãn binh thôi!
Lại mắc bẫy !
Giờ phút chạy cũng kịp nữa, Thẩm Duy Trinh vững vàng bế bổng A Xuân lên. A Xuân giống như một con khỉ đu cây, liều mạng lẩn trốn, nhích leo lên , kéo gập xuống.
"Trốn cái gì?" Thẩm Duy Trinh hỏi: “Đây chẳng là điều ? Vừa ai nằng nặc kêu nhớ ca ca hả?"
A Xuân lấp liếm: "Không nữa, chắc lúc nãy ma nhập ."
"Ừm, con ma đó mang họ Thẩm, tên Duy Trinh, tự Nguyên Kính .” Thẩm Duy Trinh ngậm , động tác nhanh chậm, tựa như đang nhẫn nại mài mực: “Ôm cho chặt , ngã xuống sẽ đau đấy."
A Xuân sợ tới mức lập tức ôm siết lấy : "Không ngã cũng sẽ đau mà."
"Sao thể chứ.” Thẩm Duy Trinh nhẹ giọng dỗ dành: “Muội là của , là thê t.ử duy nhất của , thương xót còn kịp, nỡ để chịu đau?"
A Xuân đành bỏ cuộc, buồn lý với nữa.
Bản Thẩm Duy Trinh là đạo lý, thuận theo ý thì là thiên lý, nghịch ý liền thành tà thuyết.
Nàng thực sự lo sợ sẽ như lời Thẩm Duy Trinh , ôm chặt sẽ ngã xuống. Hồi nhỏ nàng từng trèo cây, vì đổ mồ hôi trượt tay nên quả thật rơi xuống một , bên may một nhánh cây chạc ba đỡ lấy. Dù nhặt về cái mạng, nhưng nàng cũng xui xẻo mất mấy ngày liền, cứ xuống là đau đến nhe răng trợn mắt, khổ sở vô cùng.
Hiện giờ A Xuân cực kỳ lo lắng, cái chạc cây của Thẩm Duy Trinh xem chừng còn đáng sợ hơn nhiều.
quả thực hôm nay Thẩm Duy Trinh ôn hòa, cứ chậm rãi thong thả, luôn miệng mỉm hỏi nàng: A Xuân của chúng thích kiểu nào hơn? Như thế là như thế ? Khẩu vị nhỏ như tham ăn thế, bụng căng tròn no mà vẫn còn chảy nước dãi, bữa tối ăn no ?
A Xuân váng vất cả đầu óc, vẫn thành thật trả lời từng câu hỏi: Thích kiểu nãy hơn, thích quá đà, sẽ nôn; bữa tối nàng ăn no, lẽ chính vì nên bây giờ cứ cảm giác dày va đập, vô cùng khó chịu, dày thương .
Nàng lo Thẩm Duy Trinh đáp án sẽ lòng, nên hỏi gì nàng ngoan ngoãn đáp nấy, tuyệt đối nhăng cuội, tất cả đều là suy nghĩ thật lòng.
Ai ngờ Thẩm Duy Trinh xong trở mặt, vỗ mạnh hai cái m.ô.n.g nàng. A Xuân giật nảy , trong màn đêm rõ mặt , chỉ thấy nghiến răng nghiến lợi phả thở bên tai: "Đâm c.h.ế.t cho xong."
A Xuân sốt sắng giải thích: "Vừa nãy hề dối nha, là lời thật lòng, thật sự gạt ."
Hơn nữa chuyện cũng gì cần lừa gạt, bản nàng cũng cần sung sướng mà. A Xuân cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thẩm Duy Trinh phát một tiếng gầm gừ thống khổ, dứt khoát bế nàng đặt lên một tảng đá cao hơn một chút. Trời càng lúc càng tối đen, đôi mắt của A Xuân bắt đầu dở chứng, tầm ngày càng nhòe .
Thị giác cản trở khiến thính giác trở nên nhạy bén hơn. A Xuân bất an quờ quạng trong trung, chạm gò má của Thẩm Duy Trinh.
Nàng tảng đá , cuối cùng cũng cao xấp xỉ bằng .
"Bây giờ thấy gì nữa .” A Xuân nhỏ giọng nỉ non: “Ca ca, đừng ."
Trong rừng trúc chẳng lấy một ngọn đèn, càng đừng đến hòn non bộ nhỏ bé .
Giữa bóng tối mịt mờ, A Xuân cảm nhận Thẩm Duy Trinh in một nụ hôn lên lòng bàn tay nàng.
Hắn đổ nhiều mồ hôi, gương mặt nóng hổi.
"Ta .” Thẩm Duy Trinh dỗ dành: “Quay lưng , ngoan, đưa tay cho . Đã chạm tới tảng đá phía ? Bám cho vững, ngàn vạn đừng buông tay."
Bên ngoài rừng trúc, Đông Tuyết chạy tới Nhân Thọ Đường, nhận tin Thẩm Duy Trinh vẫn về.
"Sau bữa tối đại gia biểu cô nương gọi .” Tỳ nữ cũng hai họ : “Đại gia ở cùng biểu cô nương ?"
"Chắc là ở cùng đó.” Đông Tuyết cũng chẳng rõ tình hình: “Để tìm thêm xem ."
Nếu A Xuân đang ở cạnh Thẩm Duy Trinh, Đông Tuyết ngược thấy lo lắng nữa. Biểu cô nương chắc chắn sẽ chẳng gặp nguy hiểm tính mạng gì, nhưng khi ầm ĩ tạo cả một mạng cũng nên.
Dù nữa, đó cũng chẳng chuyện mà kẻ hạ nhân như nàng nên nhúng tay .
Từ Nhân Thọ Đường đến Hoa Trung Đường, con đường ngắn nhất bắt buộc xuyên qua rừng trúc cạnh hồ sen. Lúc sắc trời sầm tối, trong khí giăng một lớp sương mù mỏng manh trắng xóa. Rừng trúc sâu thẳm, tĩnh mịch, một bóng đèn. Đông Tuyết xách lồng đèn, vốn định đường tắt, nhưng bước tới bìa rừng, thấy vài con chim từ tít bên trong đập cánh bay vọt lên, tựa như thứ gì đó cho kinh hách.
Đông Tuyết bỗng chốc khựng bước.
Nàng chằm chằm khu rừng trúc um tùm sâu thẳm mặt, chợt ngộ điều gì, lập tức xoay , dứt khoát vòng sang một con đường khác.
Sương mù ngày một dày đặc, màn đêm buông xuống trĩu nặng. Trên những phiến lá trúc đọng một tầng nước dày đặc, sức nặng ép lá trúc ngày càng cong xuống, cong xuống mãi. Cuối cùng, phiến lá mỏng manh chịu nổi sức nặng, triệt để rủ xuống, bọt nước rào rào rơi.
Thẩm Duy Trinh dìu A Xuân... lúc chẳng còn thấy gì... chậm rãi bước dọc theo con đường đá trong rừng trúc.
"Xem mấy viên Minh Mục Hoàn chẳng tác dụng gì.” Thẩm Duy Trinh cau mày: “Ngày mai sẽ bảo Trần viện phán xem cho , xem thể kê một phương t.h.u.ố.c mới ."
Hắn thương xót A Xuân, hễ cứ đến đêm là hai mắt mờ mịt thấy đường, vô cùng bất tiện.
Vừa nãy mới phát hiện, đầu gối nàng ít vết bầm, e rằng đều do đôi mắt mà cẩn thận va đập đồ vật.
"Không .” A Xuân đáp: “Là bệnh từ trong bụng , đáng ngại, cũng quen ."
Giọng nàng khàn khàn, nàng Trần viện phán tới khám.
Đại phu bắt mạch thể nhiều điều, A Xuân sợ sẽ Trần viện phán phát hiện hôm nay nàng quá mức túng dục.
"Vẫn xem. Ngày mai, sẽ lệnh cho hầu lấy vải bông bọc hết các góc bàn, góc tủ trong nhà .” Thẩm Duy Trinh kiên quyết: “Va đập nhiều như , đầu gối đau ?"
A Xuân lí nhí: "Cũng tàm tạm, đau bằng lúc đ.â.m ."
"Đau á?" Thẩm Duy Trinh nhếch môi: “Vắt cái khăn , chắc chắn vắt cả một chậu nước, mà còn kêu đau?"
A Xuân cãi bướng: "Thì hai chuyện xung đột với ."
Lời dứt, Thẩm Duy Trinh cúi đầu, mỉm hôn một cái lên tóc nàng: "Muội quả thực thích chuyện với ."
A Xuân đáp lời, nàng tự ý thức bản tất nhiên là thích , nếu thích mà chỉ đau đớn, chẳng chuyện sẽ biến thành cực hình .
Không lồng đèn, Thẩm Duy Trinh cũng bước chậm. Hắn vấp ngã cũng chẳng , chỉ sợ liên lụy A Xuân ngã theo. Ngoại trừ những thống khổ giường, Thẩm Duy Trinh tuyệt đối để chịu thêm bất kỳ nỗi khổ nào nữa.
A Xuân cũng đang rầu rĩ, hôm nay nàng tự tắm và giặt y phục . Vừa nãy Thẩm Duy Trinh kịp uống loại t.h.u.ố.c tị t.h.a.i tạm thời ba ngày, nên đến cuối cùng thể phát tiết bên trong, kết quả là bẩn hết vạt váy và da thịt của A Xuân.
Nàng Thu Sương và Đông Tuyết phát hiện.
Thẩm Duy Trinh hỏi: "Thở dài cái gì thế."
A Xuân ngờ bản thở dài tiếng, nàng thể chuyện tự giặt y phục, nếu Thẩm Duy Trinh chắc chắn sẽ cho rằng hạ nhân hầu hạ chu đáo.
"Muội vốn tưởng, ca ca chỉ mỗi một kiểu đó.” A Xuân đành tạma mượn cớ dối: “Không ngờ ca ca nhiều thế, ngay cả thế 'nghịch sáp đào hoa' cũng thành thạo. Quả đúng là bác lãm quần thư, học rộng tài cao mà!"
Thẩm Duy Trinh nhất thời phản ứng kịp, nhưng khi ý thức nàng thốt những lời cuồng phóng nhường nào, sắc mặt liền trầm xuống: "Ai dạy ? Muội ở cuốn sách nào?"
A Xuân giật thót .
Thôi xong, vuốt m.ô.n.g ngựa vuốt nhầm mắt ngựa .
Nàng tuyệt đối thể bán tỷ nhà , đành viện cớ: "Trước khi Tông Thục tỷ tỷ xuất giá, đến thăm tỷ , vì tò mò quá nên lén xem mấy quyển sách của Tông Thục tỷ tỷ..."
Thẩm Duy Trinh gật gù: "Hóa là , nếu thời gian quá eo hẹp, khi hai thành , lẽ cũng nên mời ma ma đến dạy dỗ cẩn thận."
A Xuân thở phào nhẹ nhõm, bước đầu tiên lấp l.i.ế.m trót lọt.
"Theo lý mà , trong nhà đều sẽ chuẩn cho nữ nhi một ít đồ vật để công cụ giáo tập.” Thẩm Duy Trinh chậm rãi giải thích: “Thứ chỉ truyền cho nữ truyền cho nam, nếu xem, thể tìm cho vài quyển, chỉ là chắc giống những thứ từng xem. Mấy đồ vật riêng tư , vốn dĩ truyền ngoài."
A Xuân vội xua tay: "Thực ... cũng xem đến thế ."
"Để hai từ từ cùng nghiên cứu.” Thẩm Duy Trinh tiếp: “Cũng tồi."
A Xuân trầm mặc.
Biết thế lúc nãy đừng dối thì hơn.
Haiz!
Đi một đoạn, A Xuân bỗng lên tiếng: "Kỳ lạ thật, lông măng hình như dựng hết cả lên ."
Không chỉ lông măng, khi Thẩm Duy Trinh nắm tay dắt , tim A Xuân đập nhanh, trong lòng vẫn còn hoảng hốt.
Đó là cảm giác sợ hãi ?
Thẩm Duy Trinh hỏi: "Vậy nãy thì ? Lúc chạm , lông măng dựng lên ?"
A Xuân ngẫm nghĩ một lát: "Muội quên mất ."
Lúc đó chỉ lo sướng đến mức thần hồn điên đảo, tâm trí rối bời, nàng sức mà quan tâm đến mấy cọng lông măng bé tí.
bây giờ tay trong tay với Thẩm Duy Trinh, A Xuân quả thực cảm nhận một sự khác thường tinh tế nơi lồng ngực.
Nàng chắc đó là thứ gì.
"Kỳ lạ lắm.” A Xuân lặp , nghiêm túc miêu tả cảm nhận của : “Muội cảm thấy tay dường như nóng, giống hệt một thanh củi lửa, thể thiêu rụi cả ."
"Chẳng gì lạ cả.” Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: “Trong lòng , âu cũng là nhân chi thường tình."
A Xuân mờ mịt: "Vậy ?"
Là cảm giác ? Nàng thầm nghĩ, cứ thấy đúng lắm nhỉ.
Dường như... vẫn đủ.
Đêm hôm đó, Thẩm Duy Trinh ngủ cực kỳ êm giấc.
Ngày hôm , chạm mặt tên huyện lệnh những ăn lắp bắp mà dường như tiếng cũng hiểu, Thẩm Duy Trinh thế mà vẫn giữ thái độ hòa nhã, trong bụng bớt c.h.ử.i thầm mấy câu ngu xuẩn.
Hắn nóng lòng giải quyết xong công vụ ở Nam Ngô Châu, điều tra rõ bí ẩn khiến hai đời tri châu liên tiếp bỏ mạng tại đây, đó lập tức về kinh thành, bái thiên địa thành với A Xuân.
Nhân Thọ Đường lẽ cần cơi nới thêm một chút, suy cho cùng đây chỉ một ở, nay A Xuân dọn , liệu nên xây thêm một dãy phòng để nàng tự do bài trí ; đúng , còn dọn dẹp một sân trống để A Xuân tiếp tục luyện kiếm múa đao, nàng vốn dĩ thích mấy thứ đó...
Những suy tính bỗng chốc phá vỡ bởi một phong mật báo do Diệp Thanh trình lên.
"Đại gia nghi ngờ phận của Lý Trung Ngọc điểm bất thường.” Diệp Thanh bẩm báo: “Thuộc hạ liền phái thăm dò, quả nhiên, chẳng trẻ lang thang gì cả, mà cha ruột đàng hoàng; năm xưa lúc Lý tướng quân tuần tra, chặn đầu ngựa của ngài , thẳng thừng tuyên bố theo tướng quân việc, bay cao bành trướng... Tướng quân kinh ngạc sự can đảm của , lúc đó mới thu nhận con nuôi."
Quả nhiên là .
Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ.
A Xuân chỉ là thích sách, chịu sự giáo hóa mà thôi, cái đầu tuy nhỏ nhưng một chút cũng hề ngốc nghếch. Nàng Lý Trung Ngọc trông quen mắt, thì nhất định nàng từng gặp ...
Hoặc giả, thuở nhỏ từng gặp qua.
"Cha hiện đang sống ở ?" Thẩm Duy Trinh trầm giọng hỏi: “Có còn tại thế ?"
"Đã bạo bệnh mà c.h.ế.t .” Diệp Thanh do dự một chút: “Nghe đồn, triệu chứng khi c.h.ế.t giống hệt như lão gia nhà ."
Thẩm Duy Trinh như như điều suy nghĩ: "Chuyện xảy lúc nào?"
"Ngay nửa năm khi lão gia qua đời.” Diệp Thanh bẩm tiếp: “Thuộc hạ còn ngóng ... , và tiên phu của biểu cô mẫu từng là hàng xóm. Lúc biểu cô mẫu dọn đến sống cạnh lão gia, gia đình họ vẫn thường xuyên tới cửa bái phỏng."
Thẩm Duy Trinh triệt để bình tĩnh .
Trên đời gì chuyện trùng hợp đến , cái gọi là trùng hợp, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc che đậy cho những toan tính mưu mô mà thôi.
"Ta .” Thẩm Duy Trinh xua tay: “Ngươi lui ."
Diệp Thanh nhúc nhích.
Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: "Có lời gì cứ thẳng, ngươi tính đấy, so với việc sai, càng ghét giấu giếm hơn."
"Vâng, đại gia.” Diệp Thanh ngập ngừng mở miệng: “Thuộc hạ đồn, hồi biểu cô mẫu vẫn sinh hạ biểu cô nương, tiên phu của biểu cô mẫu... tức là lúc biểu cô phu vẫn còn sống, thường xuyên cùng gia đình uống rượu ăn cơm, còn từng ước định, hai nhà nếu con cái, sẽ kết thông gia..."
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh nháy mắt chìm nghỉm như nước đọng: "Ta ."
Đợi Diệp Thanh lui , Thẩm Duy Trinh dậy, chậm rãi bước dạo mái hiên.
Gió cuốn theo những hạt mưa bụi vương gò má , Thẩm Duy Trinh chợt bật lạnh lẽo.
Thứ hạ tiện từ chui , mà cũng dám xứng .
A Xuân là của , dẫu chẳng chung dòng máu, nhưng uống m.á.u nàng, nàng cũng uống m.á.u , nàng là của ; ngàn dặm nhân duyên một sợi chỉ xâu, từ Nam Ngô Châu xa xôi đến tận kinh thành hoa lệ, là ông trời lựa chọn để A Xuân trở thành của , xuất hiện ngay lúc chuẩn xem mắt kén vợ... nhân duyên do trời định, dăm ba cái hôn ước chỉ phúc vi hôn thì tính toán là cái thá gì.
Hắn sớm cùng A Xuân uống rượu giao bôi, bái lạy cao đường .
A Xuân nhận bức thư thứ hai do bồ câu trắng truyền tới.
Hôm nay trời mưa, A Xuân hồ sen luyện kiếm mà ở yên trong phòng chăm chú tính sổ sách. Trời tạnh ráo, chú bồ câu trắng đậu sẵn bên bậu cửa sổ, rũ tung đôi cánh đọng đầy nước mưa.
Sợ ngoài thấy, A Xuân vội vàng cởi bức thư .
Bồ câu trắng vỗ cánh bay vút .
A Xuân đang định mở xem kỹ, bỗng thấy tiếng Thẩm Duy Trinh vọng từ bên ngoài: "Cô nương của các ngươi ?"
Sợ tới mức A Xuân lập tức nhét lá thư n.g.ự.c áo, ngẫm nghĩ một lát thấy vẫn an , vội vàng nhét sâu thêm một chút, giấu tịt trong dải yếm.
Vừa mới , Thẩm Duy Trinh vén rèm bước .
"Sao thế?" Thẩm Duy Trinh động tác chỉnh trang cổ áo của nàng: “Muội ngủ trưa dậy ?"
"Không .” A Xuân chối phắt: “Chắc tại trời cứ mưa rả rích mãi, cứ thấy dính dấp khó chịu."
"Để bảo Thu Sương gọi bưng chút nước ấm tới.” Thẩm Duy Trinh ân cần: “Muội tắm rửa sạch sẽ là khỏi thôi."
"Vâng.” A Xuân nghiêng nhường đường: “Muội tới kỳ kinh nguyệt , hôm qua lạnh quá nên tắm... Có lẽ vì nên mới khó chịu."
Trong lúc chuyện, Thẩm Duy Trinh khẽ cúi sát hõm cổ nàng, hít một thật sâu: "Quả nhiên là mùi hương của ."
Thân thể A Xuân cứng đờ.
Nàng lo sợ Thẩm Duy Trinh phát hiện lá thư, nhất thời chẳng dám mở miệng hé nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-40-tinh-kho-kiem-che-up-up-mo-mo.html.]
Thẩm Duy Trinh thẳng dậy, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng: "Thảo nào hôm nay sắc mặt kém thế, môi cũng trắng bệch, hóa là nguyệt sự đến. Có đau ?"
A Xuân lắc đầu: "Không đau, chỉ là thấy sợ lạnh hơn bình thường một chút thôi."
Thẩm Duy Trinh nắm lấy tay nàng ủ ấm: "Để tìm một vị đại phu giỏi phụ khoa tới, kê cho mấy thang t.h.u.ố.c thực liệu bồi bổ cơ thể, nếu sợ lạnh thì e là do thể hàn ."
Nói xong, cầm cuốn sổ sách của A Xuân lên xem, cất tiếng khen ngợi: "Ghi chép gọn gàng ngăn nắp, A Xuân của chúng quả nhiên tài cán. Nếu , đợi khi chúng hồi kinh thành , quyền quản lý hậu viện Hầu phủ liền giao cả cho ."
A Xuân sững : "Hồi kinh ?"
Vẫn về đó ?
"Ừm?" Thẩm Duy Trinh nghiêng : “Cùng lắm là ba năm nữa, sẽ lệnh hồi kinh."
Dù cũng khác biệt với Thẩm Sĩ Nho.
Thẩm Sĩ Nho khi xưa là biếm trích, còn Thẩm Duy Trinh hiện tại là An phủ sứ kiêm quyền Tri châu, đến Nam Ngô Châu cốt để rèn luyện, một khi lập thành tích tại đây, khi về kinh chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức.
A Xuân ngập ngừng: "Muội thể về kinh ?"
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh sầm xuống: "Muội là thê t.ử của , về kinh, chẳng lẽ định ở cái chốn cả đời?"
Hắn chợt ý thức , A Xuân hóa yêu mến Nam Ngô Châu đến nhường .
Bất chợt, trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày hôm đó, thấy nàng giương cung xõa tiễn b.ắ.n nhạn, oai phong lẫm liệt, kiêu ngạo như lửa.
Rực rỡ phóng khoáng đến mức ...
A Xuân vẫn gì.
Thẩm Duy Trinh cũng cảm thấy ngữ khí của nặng lời, liền dịu giọng xuống: "Ta thích bó buộc, đợi khi về kinh, sẽ thuyết phục Lão tổ tông và mẫu , để cần giữ mấy quy củ rườm rà đó. Mọi chuyện lo liệu, ngoài khách, những kẻ khác chắc chắn cũng dám khinh rẻ ... thích giao thiệp thì cần giao thiệp; chơi với ai thì chơi với đó, ?"
A Xuân vẫn im lặng, nàng cúi gằm mặt xuống.
"Trong kinh thành chẳng cũng bạn của ?" Thẩm Duy Trinh tiếp tục dỗ dành: “Còn cả Lâm Anh, Hướng Vân nữa ...”
À, Hướng Vân phu t.ử từng đ.á.n.h tay nàng. Thẩm Duy Trinh vội vàng đổi giọng: "Còn các tỷ ở Lan Chương Đường, nhớ họ ? Còn Kim Ti Đảng Mai, mận gừng ngâm đường, viên bột nếp đá bào ngoài cửa Nam, cao vải thiều, còn cả nhũ đường chân tuyết ở Uyển Nguyệt Lâu nữa... Muội đều nhớ một chút nào ?"
A Xuân nuốt nước bọt, khẽ lắc đầu: " nếu đến kinh thành, sẽ còn nhớ Nam Ngô Châu gấp ngàn, vạn hơn."
"Có về nữa .” Thẩm Duy Trinh bật : “Ta hứa với , chỉ cần rảnh rỗi, sẽ bồi về Nam Ngô Châu giải sầu, ở ít lâu."
A Xuân lời nào.
Bức thư nhét trong n.g.ự.c ướt đẫm mồ hôi, khiến nàng chút khó chịu.
Nàng lẳng lặng xuống giường.
"Trước là ca ca sai.” Thẩm Duy Trinh quỳ một gối mặt nàng, ngẩng mặt lên, đầy thương xót xoa đầu nàng: “Ta cho ngoài, là bởi khi đó mới nhậm chức, tinh lực phân tán, sợ những nam t.ử khác để mắt tới , kịp ngăn cản Lão tổ tông và mẫu hứa gả cho khác, chứ hề cố ý giam cầm trong nhà."
Hắn ít khi dỗ khác như thế .
Trưởng thì cần nhất là sự nghiêm khắc, nền giáo d.ụ.c mà Thẩm Duy Trinh thụ hưởng vốn dĩ là như .
nguyện ý dỗ dành A Xuân như thế.
Hắn đủ kiên nhẫn để giải thích với nàng.
"Sau sẽ khác.” Thẩm Duy Trinh đảm bảo: “Nếu thích săn, vùng ngoại ô kinh thành cũng bãi săn thú. Ta thấy cũng đưa thê t.ử cưỡi ngựa, chỉ cần hai thành , nhiều quy củ sẽ còn là quy củ nữa...”
"Muội thành với ca ca."
Thẩm Duy Trinh vẫn giữ nụ : "Hai bái thiên địa ."
" lúc đó gì ngoài chứng giám.” A Xuân phản bác: “Không tính."
Thẩm Duy Trinh thu nụ .
"Huynh cũng mà.” A Xuân thấp giọng: “Huynh dám bẩm báo với Lão tổ tông, dù khua môi múa mép thế nào, cũng chẳng thể phủ nhận điểm ... ít nhất thì cọc hôn sự vẫn là chuyện kinh thế hãi tục, đúng ?"
"Ta sẽ xin thánh chỉ, thỉnh thánh thượng ban hôn.” Thẩm Duy Trinh kiên định: “Để xem ai còn dám buông lời nghị luận."
"Họ đóng cửa bàn tán, mà ."
"Nếu đóng cửa , việc gì ?" Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: “Nữ t.ử hễ tới kỳ kinh nguyệt đều dễ sinh đa sầu đa cảm, hiểu mà. Muội đừng suy nghĩ linh tinh nữa, đợi lát nữa sẽ sai chút món ngon, bồi bổ cho ."
Nói đoạn, đưa tay , định đỡ A Xuân xuống: "Muội mệt , mau nghỉ ngơi một lát ...”
A Xuân sợ phát hiện đồ vật giấu trong yếm, dù Thẩm Duy Trinh vốn dĩ thể dùng suy nghĩ của thường để phỏng đoán; nhỡ đột nhiên nổi hứng bảo xem thử nguyệt sự là thế nào thì ?
"Không cần.” A Xuân lắc đầu xua tay: “Muội mệt. Ca ca, chỉ thương lượng với một chuyện."
Thẩm Duy Trinh nàng đẩy mạnh , khựng một nhịp, hỏi: "Chuyện gì?"
"Ba năm, bằng lòng ở đây thê t.ử của ca ca trong vòng ba năm.” A Xuân ngửa mặt lên : “Sau ba năm, ca ca hồi kinh, liền quên , ?"
Thẩm Duy Trinh ghim chặt ánh mắt nàng: "Muội cái gì?"
"Ca ca e rằng chỉ là nhất thời mờ mắt mà thôi.” A Xuân phân bua: “Thực đáng để ca ca gánh chịu rủi ro lớn đến , lời đồn đại là thứ tổn thương nhất. Ca ca tiền đồ xán lạn, hà cớ gì vì chuyện nam nữ mà để nhược điểm cho đối thủ bắt thóp... hơn nữa, ca ca cũng rõ, vốn rời khỏi Nam Ngô Châu. Muội sinh ở đây, lớn lên ở đây, tương lai cũng nhắm mắt xuôi tay tại đây."
Thẩm Duy Trinh gặng hỏi: "Muội cũng định gả ở đây luôn ?"
A Xuân ngớ : "Sao cơ?"
"C.h.ế.t cái tâm đó .” Thẩm Duy Trinh dứt khoát buông lời: “Ta sẽ bao giờ ưng thuận."
Hắn thực sự vô cùng vui.
Hóa nàng đ.á.n.h bàn tính như !
Ba năm, ba năm, chẳng lẽ nàng cảm thấy ba năm là đủ ? Ba mươi năm, ba trăm năm, ba ngàn năm... cùng nàng hợp táng, dù là ba vạn năm, thêm ba vạn năm nữa, nàng cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tay !
"Hiện giờ đang tức giận.” Thẩm Duy Trinh cố nén thở cho bình : “Không nên tiếp tục chuyện với nữa. Ta đây, cứ nghỉ ngơi cho . Đợi khi nào bình tĩnh , sẽ chuyện với ."
Hắn bắt buộc , Thẩm Duy Trinh rõ nếu còn tiếp tục ở , chẳng sẽ thốt những lời khó nào... xưa nay luôn là kẻ một hai, hôm nay cảm thấy bản nhân nhượng quá nhiều .
A Xuân cũng đ.â.m bực , nhất thời tức giận mà quên bẵng luôn cả lá thư giấu trong yếm: "Huynh tức giận thì giỏi lắm ? Muội cũng đang tức giận đây ! Dựa mà tới thì tới, thì ! Huynh coi chỗ của là cái gì hả? Là nơi tùy ý ?"
Thẩm Duy Trinh khựng bước, ngoắt .
A Xuân giận dữ lao tới mặt : ", đúng, đúng, quả thật là , bây giờ cái ăn, cái mặc, đồ dùng, chỗ ở của đều là của ban cho, thật nên lớn tiếng quát tháo , càng nên dùng cái thái độ chuyện với , bao gồm cả những lời đây, tất thảy đều là của ."
Thẩm Duy Trinh câu " thì ". Giờ khắc , đột nhiên thể lọt tai những lời nàng , thậm chí trong lòng còn dấy lên một trận xót xa.
dù thì vẫn đang trong cơn tức giận.
"Lại bắt đầu xằng bậy .” Thẩm Duy Trinh gắt: “Hai đều cần thời gian để suy nghĩ cho kỹ."
"Không cứ những lời thích thì đều gọi là xằng bậy. Lời của mỗi thốt đều đạo lý của riêng họ, chỉ là mà thôi."
A Xuân cãi .
Chính nàng cũng chẳng hiểu bản nữa, cớ gì cảm thấy tủi thế ... chẳng nàng rõ từ lâu ? Đã sớm tính nết của ca ca là như , sống trong nhung lụa, là thiên chi kiêu tử, tuổi đời còn trẻ lên gia chủ, trọng dụng... vốn dĩ sinh định sẵn là để khác ngước .
Rất bình thường mà, ? Tại bây giờ nàng thấy tủi chứ?
A Xuân hiểu nổi, cái miệng của nàng bây giờ còn nhanh hơn cả não, cứ thế tuôn một tràng lách cách: "Huynh lúc nào cũng bắt chuyện chiều theo ý , nhưng khác cũng tâm tư, mỗi đều suy nghĩ của riêng họ. Đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh cũng , thể ép tất cả đều trở thành kẻ đầu óc, chỉ nhất mực theo sai bảo của chứ?"
"Chẳng lẽ nên ?" Thẩm Duy Trinh điềm đạm đáp : “Ta bỏ tiền lớn, yêu cầu bọn họ tâm ý việc cho , chẳng lẽ nên? A Xuân, chẳng lẽ , nếu bọn họ việc cho , xin nghỉ, tuyệt đối cưỡng ép. Không yêu cầu bọn họ chỉ phép theo sai bảo của , mà là bọn họ vì tiền nên mới lựa chọn chỉ lời sai bảo của ."
A Xuân bắt bẻ: "Huynh định dùng mớ hoa ngôn xảo ngữ đó để thuyết phục chứ gì."
Thẩm Duy Trinh bật : "Ta để thuyết phục , A Xuân, là do quá coi trọng những đó . Muội gọi thêm mười tiếng ca ca tỷ tỷ, cũng chẳng bằng ban cho họ thêm vài nén vàng, đĩnh bạc, thứ đó mới thực sự họ vui lòng."
"Vậy trong mắt ca ca, cũng giống hệt như thế ?" A Xuân nghẹn ngào hỏi: “Cho nên mới đối xử với , cho sống trong cẩm y ngọc thực, lụa là gấm vóc..."
"Muội là của , là thê t.ử của , thể đ.á.n.h đồng với đám hạ nhân đó ?" Thẩm Duy Trinh lập tức thu nụ : “Hôm nay ? Có chỗ nào thoải mái ?"
Hắn ân cần: "Là do kỳ nguyệt sự ảnh hưởng tâm trạng? Để lập tức mời đại phu."
A Xuân lắc đầu: "Không , chỉ là... Muội , thực nếu bây giờ để rời , cũng thể tự lo liệu cho bản ."
Thẩm Duy Trinh thật sự thể lọt tai những lời .
Sao nàng thể hết tới khác đòi rời cơ chứ.
Quả nhiên, huyết thống ràng buộc, A Xuân liền chẳng chút kiêng dè nào, thậm chí còn suy nghĩ lung tung, dám đem bản so sánh với hạ nhân... thế, lẽ giấu nhẹm chuyện ! Cứ để nàng tưởng rằng...
Nàng là ruột của , để nàng cứ đinh ninh bản thật sự là Đại tiểu thư của Hầu phủ, còn hơn vạn việc nghĩ ngợi lung tung thế .
Thẩm Duy Trinh cố nén lửa giận, dỗ dành: "Đang yên đang lành, nhắc tới chuyện rời ? Trong nhà ai chọc giận ? Hay là kẻ nào dám bắt nạt ? Mau cho , sẽ xử lý chúng."
"Không .” A Xuân lắc đầu: “Muội chỉ chợt nhận , hóa từ đến nay luôn sai. Muội cứ ngỡ bản thể trả hết nợ, nhưng giờ mới nhận , ân tình nợ ca ca, nợ Hầu phủ, thực sự trả nổi."
Thẩm Duy Trinh buông một tiếng thở dài, ôm chặt nàng lòng, an ủi: "Làm gì chuyện trả hết trả hết? Hai là , là phu thê, mấy lời thực sự quá mức xa lạ ."
"Ca ca đưa về kinh thành, bằng lòng.” A Xuân rúc trong lòng , giọng ỉu xìu: “Chỉ xin đừng nhắc tới chuyện thành nữa, bằng lòng tiếp tục chuyện đó với ca ca, nhưng cũng mong ca ca, đợi đến lúc ca ca cảm thấy đền đáp đủ , hãy buông tha cho ...”
Thẩm Duy Trinh đột ngột nắm chặt lấy bả vai nàng, kéo nàng một chút, gườm gườm chằm chằm mặt nàng, phẫn nộ gầm lên: "Trong lòng , chẳng qua chỉ là một tên háo sắc dâm đồ thôi ? Muội tưởng tất cả những chuyện , chỉ vì thèm khát thể của ư?"
"Chẳng lẽ ?" A Xuân cự : “Huynh cũng rõ, bái thiên địa bài vị vốn chẳng thể coi là thành thực sự. Lúc đó chỉ danh chính ngôn thuận cận với mà thôi! Nếu vì ham thể, cố nhịn thêm ba năm nữa, đợi đến lúc hai chính thức đại hôn hẵng chuyện !"
Thẩm Duy Trinh nàng cho nghẹn họng, cơn thịnh nộ bùng lên, gằn: "Quả thực là như ."
A Xuân thở dốc, ngửa mặt lên đối diện với ánh mắt .
"Quả thực là như .” Thẩm Duy Trinh lặp , gương mặt sa sầm u ám: “Ta quả thực thích thể của , ngay từ xem mắt ở đầm sen năm đó, ánh mắt đầu tiên thấy , khao khát . Sau , khi rõ thế của , tính sẵn kế hoạch cưỡng ép thú về... thì nào? Ta quả thực thích , thừa nhận điểm , thì chứ?"
A Xuân c.h.ế.t sững, phản bác thế nào.
"Ta còn đối với chỉ tình cảm , nhưng thế thì ?" Thẩm Duy Trinh gằn từng chữ: “Dù sống c.h.ế.t cũng đều là của . Muội còn sống, sớm muộn gì cũng là chủ mẫu của Hầu phủ; nếu c.h.ế.t , thể của cũng sẽ chôn cùng , gia phả, trong từ đường, cái tên của mãi mãi gắn liền với . Từ nay về , mỗi lễ Phật dâng hương, đều sẽ khấn nguyện, hy vọng ông trời cho hai dù luân hồi bao nhiêu kiếp chăng nữa, cũng thác sinh cùng một chỗ, đời đời kiếp kiếp dây dưa dứt."
Sắc mặt A Xuân trắng bệch: "Muội hiểu đang cái gì nữa ."
"Nhìn xem, gặp chuyện , cũng sẽ chọn cách trốn tránh.” Thẩm Duy Trinh nhạt: “Hai là giống như đúc, là trời sinh một cặp, còn trốn tránh cái gì cơ chứ?"
A Xuân thể ngừng lắc đầu.
Nàng lắc đến mức cổ đau nhức, nhưng đau đớn cũng chẳng mảy may vô dụng.
"Trước nghĩ gả cho ai cũng , miễn là cứu biểu cô mẫu, nhưng nhất quyết chịu gả cho ; điều càng chứng minh, đối với , là một sự tồn tại đặc biệt, chẳng qua thừa nhận điều đó, cứ mãi bịt chặt tai .” Thẩm Duy Trinh đ.â.m trúng tim đen: “Bao gồm cả bây giờ, chỉ trích yêu thể , nhưng khác gì, cũng yêu thể ... chuyện há chẳng càng chứng minh, hai đúng là châu liên bích hợp ?"
A Xuân đưa tay lên định bịt chặt tai , nhưng lập tức Thẩm Duy Trinh giật phắt xuống.
"Bắt buộc .” Thẩm Duy Trinh lệnh: “Hai quả thực là lưỡng tình tương duyệt, tâm tâm tương ấn; thế gian tuyệt đối sẽ tìm cặp nào xứng đôi hơn và . Hai vốn dĩ là cùng một ruộc, trời sinh định sẵn bạch đầu giai lão."
A Xuân nức nở: "Chúng giống , hề yêu ."
Thẩm Duy Trinh tắt hẳn nụ .
"A Xuân.” Thẩm Duy Trinh cảnh cáo: “Biết điểm dừng ."
"Muội , dù ở Nam Ngô Châu, cũng sẽ phái theo sát . Muội chuyện với ai, ăn thứ gì, đều nhất nhất bẩm báo với . Làm như chẳng ích gì .” A Xuân bất lực gào lên: “Huynh cũng , cho nên mới phòng chặt chẽ đến thế đúng ? thì ích lợi gì? Chậu sơn cất công chuyển từ Nam Ngô Châu về kinh thành , bây giờ nó ? Nó còn đang nở hoa ?"
Thẩm Duy Trinh định bỏ , A Xuân bước nhanh tới cản đường.
"Đừng phái theo dõi nữa.” A Xuân khẩn cầu: “Hãy cho tự do một chút ."
"Chẳng lẽ cho còn đủ tự do ? Ta phái bảo vệ , còn vì sợ đám nam nhân thô lỗ bên ngoài tổn thương, sợ kẻ hư !" Thẩm Duy Trinh sầm mặt: “Muội bây giờ chẳng gì thì nấy ? Ta từng ngăn cản bao giờ ?"
"Ngay lúc đây, đang ngăn cản đấy thôi."
"Được, , lắm.” Thẩm Duy Trinh giận quá hóa : “Ta cản , thì ."
A Xuân thăm dò: "Thật ?"
Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đáp: "Chứ còn nữa?"
A Xuân lập tức cất tiếng gọi lớn: "Thu Sương, thu dọn cho mấy bộ y phục, dọn ngoài ở ...”
Lời còn dứt, Thẩm Duy Trinh đưa tay bịt miệng nàng , cau mày gắt: "Tiểu tổ tông, định cái gì hả?"
A Xuân há miệng c.ắ.n mạnh tay , c.ắ.n đến ứa máu, thế nhưng Thẩm Duy Trinh vẫn trơ chịu buông. Nàng trở tay, huých mạnh một cùi chỏ thẳng hạ bộ của . Thẩm Duy Trinh phản ứng nhanh nhạy, hiểm hóc né đòn chí mạng, sắc mặt đại biến: "Sao chẳng nặng nhẹ gì thế hả?"
Nhân lúc sơ hở, A Xuân như một con cá chạch trơn tuột lách thoát .
"Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy.” A Xuân khiêu khích: “Huynh , cản ."
Thẩm Duy Trinh khẩy: "Đáng tiếc là ngụy quân tử."
A Xuân với ánh mắt khó thể tin nổi. Trời đất ơi, da mặt của quả nhiên dày đến độ khác đuổi theo cũng chẳng với kịp!
Nàng gót chạy mất hút.
Thẩm Duy Trinh cũng chẳng màng đến thứ gì nữa, sải bước vội đuổi theo.
A Xuân gào lên: "Nếu dám cản , sẽ lập tức cởi luôn áo khoác ...”
Diệp Thanh thấy tiếng động chạy tới, vặn lọt tai câu , dọa cho sợ đến mức vội vã chạy ngược ngoài, luống cuống tới độ đ.á.n.h rơi cả một chiếc giày.
Thẩm Duy Trinh khựng , triệt để nàng chọc giận: "Thẩm Tĩnh Huy!"
"Đừng hòng sai cản .” A Xuân cảnh cáo: “Huynh đấy, trời sợ đất sợ, vốn là một đứa nha đầu hoang dã hiểu chút quy củ nào."
"Muội cần thiết dùng cách đe dọa .” Thẩm Duy Trinh nhíu mày: “Ta cản ."
A Xuân chạy rống lớn: "Nghe thấy ? Đại gia của các lên tiếng , cản ... các cũng phép cản ! Mau truyền lệnh xuống, mở toang các cửa , một ai cản đường ."
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh đen xì, lửa giận bốc ngùn ngụt, nhưng chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ.
A Xuân đang trong cơn giận dữ tột đỉnh, nàng vốn dĩ chẳng màng đến lễ nghi giáo hóa, lỡ như nàng thật sự cởi áo chạy ngoài đường, ?
Hắn cũng đang giận nàng, vốn định mặc kệ thèm đuổi theo nữa. Hắn bực bội nghĩ thầm, cứ để mặc nàng , bên ngoài thì cái gì ? Nàng ngoài tự chuốc lấy khổ đau, khắc sẽ ngoan ngoãn mò về nhà.
mặt khác, thấy , lỡ như nàng kẻ ức h.i.ế.p thì ?
Nghĩ nghĩ , đôi mày nhíu chặt thành một đoàn.
Không .
Vẫn theo canh chừng.
Vừa bước ngoài, Diệp Thanh chỉ độc một chiếc giày từ ngoài cổng lò dò bước .
Thẩm Duy Trinh chỉ tiếc rèn sắt thành thép, thấp giọng mắng mỏ: "Đồ ngu, đồ ngu , còn mau bám theo cô nương? Đi theo thật bí mật, ngàn vạn đừng để nàng phát hiện."
Thực sự thể an tâm, Thẩm Duy Trinh yên, đành sai chuẩn xe ngựa, cố ý đổi một chiếc A Xuân từng thấy bao giờ, âm thầm bám theo.
A Xuân chạy một mạch đường lớn.
Nàng mua hẳn một lồng bánh bao thịt.
Nàng một ăn liền tù tì bốn cái bánh bao thịt.
Nàng đem bốn chiếc bánh bao thịt còn cho đám khất cái ăn xin.
Nàng thong dong dạo phố.
...
Trời dần ngả về tối, A Xuân vẫn đang lảng vảng bên ngoài, tuyệt nhiên chịu về nhà.
Thẩm Duy Trinh rõ, Thẩm Vân Nga vẫn đang ở trong phủ, nàng khả năng về.
Ngẩng đầu trời, sắp đổ mưa đến nơi .
A Xuân vẫn đang lang thang, nàng bước một cửa tiệm buôn bán sầm uất, khách sáo hỏi dò chưởng quỹ xem nơi đang thiếu phòng thu chi .
Nàng chữ, tính toán nhanh chuẩn, còn chút quyền cước, việc gì cũng .
...
Sắc trời đen kịt, đường thưa thớt dần. A Xuân vẫn chịu hồi phủ, nàng xổm bên bờ sông, ngẩn ngơ mặt nước.
Thẩm Duy Trinh bước xuống xe ngựa, đến mặt nàng.
Bởi vì mang danh là vị tân Tri châu thanh liêm, chuyên cần chính sự tướng mạo tuấn dật, Thẩm Duy Trinh thể dùng ống tay áo che khuất nửa mặt, tránh để đường nhận .
"A Xuân.” Giọng dịu , nhẹ nhàng thương lượng: “Đói bụng ? Về nhà ăn cơm , ăn no xong chúng tiếp tục cãi , ?"
A Xuân cúi gằm mặt: "Muội là phạm nhân. Sau khỏi cửa, sai nhiều bám theo như nữa."
Thẩm Duy Trinh im bặt.
"Muội chẳng thấy đói chút nào. Trưa nay ăn nhiều bánh bao thịt , lát nữa vẫn thể ăn tiếp.” A Xuân gở: “Huynh bằng lòng thì thôi , dù cũng sắp tìm việc cho bản , thể tự kiếm tiền."
"Được.” Thẩm Duy Trinh miễn cưỡng ưng thuận, đưa tay kéo nàng: “Đứng lên, chúng về nhà."
A Xuân giá: "Từ nay về cũng phép chỉ lọt tai những lời bùi tai."
Thẩm Duy Trinh: "... Được."
"Không hở chút là dọa nạt Thu Sương Đông Tuyết, gan các tỷ nhỏ xíu, chịu nổi ."
"... Được."
Liên tiếp đồng ý mấy điều kiện, A Xuân cuối cùng cũng chịu dậy: "Vậy chúng về thôi, bây giờ đói quá, tối nay ăn thịt cừu nướng."
Thẩm Duy Trinh lẳng lặng thở phào một .
kìm mà nhíu mày...
Hôm nay cư xử như , liệu là quá đỗi dung túng nàng ?