Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 42: Cạm bẫy: Lồng giam
Cập nhật lúc: 2026-07-10 12:58:48
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân vẫn ngỡ tỉnh cơn mộng mị.
Vừa mới sáng sớm tinh mơ, nàng mới thức dậy, Thủy Thông hoảng loạn xông , thông báo rằng phu nhân còn thở nữa.
A Xuân tin, một đang yên đang lành, t.h.u.ố.c thang uống đều đặn, Trần viện phán cũng bảo thể phu nhân chuyển biến hơn hồi ở kinh thành nhiều; mấy hôm , nương còn cặm cụi thêu bao nhiêu là khăn tay cho nàng cơ mà; , rõ ràng ngày hôm qua còn cùng món Thái Bình Yến...
Chắc là do Thủy Thông quá căng thẳng nên thần hồn nát thần tính chăng?
A Xuân cuống quýt chạy tới, quỳ thụp bên giường, nhẹ nhàng lay lay bà: "Nương."
Thẩm Vân Nga bất động.
A Xuân đưa tay chạm , bàn tay của nương lạnh ngắt như băng.
Nàng thẫn thờ quỳ rạp mặt đất, đầu óc tựa như rút cạn sạch sành sanh, chân tay luống cuống, chẳng thế nào cho .
Thẩm Vân Nga là thanh thản trong giấc ngủ.
Vô cùng tường hòa an tĩnh, khóe môi dường như còn đọng một nụ mỉm, tuyệt nhiên chẳng lưu mảy may dấu vết giãy giụa nào.
Ngọn đèn cạn dầu, cũng lẽ, khi cuối cùng trở về cố hương, chứng kiến nữ nhi duy nhất của sống vui vẻ vô lo... bà triệt để buông bỏ chấp niệm .
Trước lúc chìm giấc ngủ, Thẩm Vân Nga để lời trăng trối cuối cùng cho Thủy Thông: "Đa tạ ngươi tận tâm chăm sóc, quả là phúc phần."
Thủy Thông chỉ đơn thuần nghĩ đó là lời khen ngợi khách sáo hàng ngày mà thôi.
Thẩm Duy Trinh hớt hải chạy tới, y phục còn chẳng kịp , dứt khoát xông thẳng phòng.
Trên đường lao tới đây, suy nghĩ nát óc vô câu an ủi, thế nào để khuyên giải A Xuân vơi bớt nỗi sầu muộn.
giây phút thấy A Xuân đang quỳ rạp bên mép giường, lập tức chẳng thể thốt nổi một lời.
Thẩm Duy Trinh chầm chậm bước tới bên cạnh A Xuân, cùng nàng quỳ gối.
A Xuân sờ sờ khóe mắt, cực kỳ khô khốc. Nàng vốn dĩ là dễ rơi lệ, nhưng bây giờ chẳng vắt nổi một giọt nước mắt nào.
Nàng mờ mịt cất tiếng: "Ca ca, lo liệu hậu sự cho nương thế nào cả."
Lúc Thẩm Sĩ Nho qua đời, vì còn vận chuyển thi hài về kinh, nên chẳng thể tiến hành tang lễ theo đúng phong tục của Nam Ngô Châu.
"Không .” Thẩm Duy Trinh hạ giọng vỗ về: “Cứ giao cho sắp xếp, nhất định sẽ để nương thanh thản."
Hậu sự của Thẩm Vân Nga, thứ đều tiến hành theo quy cách cao nhất mà bà thể hưởng thụ.
Tất thảy đều do một tay Thẩm Duy Trinh đích lo liệu cẩn thận. Hắn cố tình dặn dò Thẩm Tương Mai bồi tiếp A Xuân cho t.ử tế, đừng để A Xuân cứ mãi buồn bực một .
Thu Sương và Đông Tuyết gấp rút may vá xong bộ áo quan, yêu cầu A Xuân mặc thử một chốc, ủ chút ấm của nàng, mới cởi , mặc lên Thẩm Vân Nga. Dụng ý là để khi bước chân sang thế giới bên vẫn thể cảm nhận ấm của nữ nhi, đường mới thanh thản an bình.
Bên chân c.h.ế.t đặt bát cơm cắm đôi đũa. A Xuân ngẫm nghĩ một chốc, bưng thêm một bát Thái Bình Yến nữa tới, một lát , cẩn thận đặt thêm một đĩa điểm tâm mà Thẩm Vân Nga thường thích ăn.
Nàng để nương đói, cảm giác chịu đói khổ sở lắm.
Màn đêm buông xuống, Thẩm Duy Trinh khoác lên bộ tang phục, đầu vấn dải lụa trắng, kề vai quỳ gối cùng A Xuân.
Thẩm Tương Mai chút hồ đồ . Theo lý mà , đây là phận sự của con ruột, con dâu con rể mới .
Cớ đại ca tự đội khăn tang?
Có lẽ đây là phong tục của Nam Ngô Châu chăng, Thẩm Tương Mai tự nhủ thầm.
Suốt một đêm dài đằng đẵng, A Xuân mở miệng thốt nửa lời, Thẩm Duy Trinh cũng chẳng ép buộc nàng cất tiếng.
Phàm là chuyện gì cũng nặng nhẹ phân minh, Thẩm Duy Trinh tuyệt đối loại hồ đồ, rõ lúc nên hành xử thế nào.
Bên cạnh niềm đau xót và lòng thương cảm, cũng dâng lên nỗi bất an, trăm mối tơ vò, ngôn từ diễn đạt hết sự rối ren trong cõi lòng, chỉ còn cách duy nhất là âm thầm bầu bạn.
Nội trong một đêm, A Xuân cứ nhấp nhổm dậy sờ thử mạch đập của Thẩm Vân Nga tới ba . Nàng yên lòng, sợ nương chỉ ngất xỉu tạm thời, hoặc cũng thể bà chỉ đang ngủ say giấc nồng... đều hoảng sợ, ngay cả Trần viện phán cũng bắt nhầm mạch, chừng nương sẽ đột nhiên tỉnh thì .
Nhỡ thì .
A Xuân bao giờ khao khát cái chữ "nhỡ " đến mức tuyệt vọng thế .
Thời tiết Nam Ngô Châu nóng nực oi bức. Sáng hôm trùng hợp là ngày hoàng đạo vô cùng thích hợp để hạ táng. Sau khi quàn linh cữu một đêm, đoàn bèn rục rịch đưa tang.
A Xuân tuân theo đúng lời di huấn của mẫu , cẩn thận đặt tro cốt của phụ bên trong quan tài cùng với bà.
Toàn bộ quá trình, nàng chẳng hề rơi lấy một giọt nước mắt nào.
Mãi cho đến khi lễ tang kết thúc êm , A Xuân mới nghẹn ngào bảo tối nay ngủ chiếc giường của Thẩm Vân Nga.
Việc vốn dĩ vi phạm quy củ. Thủy Thông chần chừ đắn đo hồi lâu, vẫn quyết định chạy tới thỉnh thị ý kiến Thẩm Duy Trinh.
Thẩm Duy Trinh trầm mặc hồi lâu, khẽ gật đầu: "Được, chuyện gì cũng thể du di; hai ngày nay, chỉ cần quá đáng, chuyện cứ nhất nhất chiều theo ý biểu cô nương, cần tuân theo bất kỳ lề thói quy củ nào hết. Nàng thấy thoải mái thì thế nào cũng ."
A Xuân vùi một đêm, hôm lập tức ngã bệnh.
Sốt cao li bì ba ngày liền dứt, rót t.h.u.ố.c xuống, bao lâu nhiệt độ dần dần tăng lên.
Trần viện phán ghé sát tai Thẩm Duy Trinh thì thầm: "Biểu cô nương đây là do quá mức đau buồn, hỏa khí công tâm, tích tụ nơi phế phủ, cho nên mới sốt cao dai dẳng như ... Haiz, nếu nàng thể òa nức nở một trận cho thống khoái, ngược sẽ chẳng nông nỗi ."
Thẩm Duy Trinh đành lòng trơ mắt nàng tiều tụy, liền dò hỏi xem loại t.h.u.ố.c nào thể chảy nước mắt .
Đáng tiếc đây là tâm bệnh, t.h.u.ố.c thang trị nổi.
Ngày thứ tư, trời hửng nắng, Thẩm Duy Trinh xử lý xong công vụ liền cấp tốc hồi phủ, dặn Thu Sương cho A Xuân một bộ y phục nam trang, vấn tóc theo kiểu của nam tử.
"Ta đưa ngoài dạo.” Thẩm Duy Trinh nhẹ giọng: “Giải sầu một chút."
Hắn chở A Xuân tới sân viện đây Thẩm Sĩ Nho từng ở.
Khác với sở thích của Thẩm Duy Trinh, phủ lúc Thẩm Sĩ Nho còn đương chức ở Nam Ngô Châu nhỏ hẹp hơn nhiều, diện tích bằng một phần ba Thẩm trạch hiện tại.
A Xuân từng trải qua mười mấy năm sinh sống ở nơi .
Vừa bước xuống ngựa, A Xuân ngẩn c.h.ế.t sững.
Nơi chẳng khác gì hồi nàng mới rời , từng cành cây ngọn cỏ đều giống hệt như đúc.
Thẩm Duy Trinh thong thả mở khóa cửa, đẩy cửa bước : "Ta sớm mua nơi , sai định kỳ tới tu bổ sửa chữa; Ta biểu cô mẫu vốn dĩ chẳng chút lưu luyến gì nơi , nên cũng từng nhắc tới... A Xuân , nơi dù cũng là nơi lớn lên, nghĩ, hẳn là sẽ nhung nhớ khôn nguôi."
A Xuân chậm rãi đảo mắt quan sát. Cây vải thiều do nàng cùng Thẩm Sĩ Nho vun trồng hồi nhỏ, cái đình hóng mát nho nhỏ nương vẫn thêu thùa, chiếc ao nhỏ xíu chuyên để nuôi cá, trong phòng , mặt bàn sách còn hằn mấy vết xước do lúc nhỏ nàng bài tập khổ cực quá nên rảnh tay cạy ...
Tất cả đều vẹn nguyên ở đó.
Có điều vạn vật nhuốm màu cũ kỹ, chẳng còn tinh khôi như thuở ban đầu.
Chuyện quá khứ, ví như c.h.ế.t ngày hôm qua.
Khóe mắt chợt nhói đau, A Xuân từ từ bệt xuống chiếc ghế phai màu sơn đỏ, đưa hai tay bưng kín mặt.
Thẩm Duy Trinh nhẹ nhàng đưa tới một chiếc khăn tay lụa mềm mại, nhét tay nàng, thấp giọng vỗ về: "Ta sẽ đợi ngay bên ngoài, cái gì cũng thấy; nếu việc gì, cứ gọi lớn lên một tiếng, sẽ lập tức ngay."
Hắn lùi ngoài, cẩn thận khép cửa phòng . Vừa mới bước chân xuống khỏi bậc thềm đá, loáng thoáng thấy tiếng nức nở kìm nén phát từ bên trong căn phòng.
Thẩm Duy Trinh khựng một nhịp, tiếp tục bước , mãi tới giữa sân, dừng tán cây vải thiều, ngẩng mặt lên .
Chỉ thấy cành đậu lúc lỉu những quả xanh ươm. Cái thứ trái cây mong manh thể vận chuyển xa xôi ngàn dặm tới tận kinh thành, trong kinh chỉ thứ cao vải thiều để hờ hững sưởi ấm nỗi nhớ nhung mà thôi.
Trong mỗi bức thư Thẩm Sĩ Nho gửi về cho , bao giờ cũng thao thao bất tuyệt nhắc tới đứa . A Xuân, A Xuân, cái tên mới mộc mạc , tính nết hiền lương thuần hậu, từ nhỏ chẳng thích lụa là gấm vóc, chỉ ham trồng cây chăm hoa, bắt cá mò cua.
Muội mọc cái răng đầu tiên , chắc tại đau răng nên mấy hôm nay nó lười b.ú lắm;
Muội bò , sơ sểnh một chút là nó bò loanh quanh khắp sân, tay chân trầy xước xát m.á.u cũng chẳng thèm , cứ khúc khích tươi rói;
Muội nét giống con hồi bé, gan lớn tày đình, trời sợ đất sợ, học học chạy, hễ chạy là cứ lao vun vút dừng nổi, suốt ngày đ.â.m sầm ;
...
Muội .
Muội .
Là của con đó.
Muội duy nhất của con thế gian , là m.á.u mủ ruột rà, nếu một ngày nào đó phụ còn nữa, con là phụ của con bé.
Con yêu thương nó, chăm sóc nó cho cẩn thận.
Bởi vì nó là của con.
Khi đó Thẩm Duy Trinh chẳng hiểu nổi dụng ý của Thẩm Sĩ Nho. Lẽ nào ông nghĩ rằng cứ như thế là thể vun đắp hảo cảm của với đứa ?
Hắn từng phong từng phong thư, len lỏi giữa những dòng chữ theo dõi quá trình trưởng thành mạnh khỏe của A Xuân, từ một đứa trẻ con chảy dãi ròng ròng biến thành một tiểu cô nương lanh lợi hoạt bát thích nhiều. Đọc thấy phụ yêu chiều , thấy xung quanh đều yêu quý con bé, tận sâu trong lòng chỉ tràn ngập sự chán ghét và ghen tị tột độ.
Cho nên, Thẩm Duy Trinh từng nghĩ tới việc, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
G.i.ế.c c.h.ế.t đứa lặng lẽ chứng kiến bộ quá trình trưởng thành của .
Thế nhưng ngay lúc đây, bộ nét bút trong những bức thư bỗng xoắn tít thành một sợi chỉ đỏ rực. Một đầu chỉ đỏ nối liền với đứa thể buông tay bất cứ lúc nào, đầu còn sớm trói chặt lấy , bó buộc thành một cái kén lối thoát.
Thẩm Duy Trinh hiểu rõ, tất thảy đều là do cưỡng cầu.
... thế thì ?
Làm đại sự chẳng câu nệ tiểu tiết, cứ thích cưỡng cầu đấy.
Muội chạy trốn thì , thử xem nàng bay khỏi Ngũ Chỉ Sơn của .
Két một tiếng, cánh cửa khẽ mở.
Thẩm Duy Trinh , đối diện với đôi mắt đỏ hoe của A Xuân.
Một A Xuân chỉ của .
"Ca ca, chúng về thôi.” Giọng A Xuân khản đặc, khẽ rặn một nụ nhạt nhòa: “Muội ."
Vừa về tới cổng phủ, hai tình cờ đụng độ Lý Trung Ngọc.
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh lạnh lẽo.
Hắn mang nét chữ của nhà họ Lý đối chiếu cẩn thận, rõ rành rành dòng chữ mảnh giấy là nét bút của Lý Trung Ngọc.
Thấy A Xuân mặc nam trang, mắt đỏ ửng, Lý Trung Ngọc vô cùng ngạc nhiên, ngây ngẩn một hồi mới cất tiếng: "Nghe sức khỏe biểu cô nương , gia phụ lệnh cho tại hạ đến mặt hỏi thăm."
Thẩm Duy Trinh nhếch môi hiền hòa: "Phiền cữu cữu lo lắng ... chỉ là A Xuân mới ngoài tế bái về, thể mệt nhọc, quả thật tiện tiếp khách."
Lý Trung Ngọc chằm chằm A Xuân bên cạnh : "Chẳng tại hạ gặp mặt ? Cũng chỉ vài lời thôi mà."
A Xuân lâu nhận thư của bồ câu trắng, cứ đinh ninh Lý Trung Ngọc chỉ tới thăm hỏi theo lệnh Lý Chí Đồng. Dù thể rã rời thoải mái, nàng vẫn nghiêm túc lời cảm tạ: "Đa tạ Lý tướng quân quan tâm, thứ đều , chẳng qua chỉ nhiễm chút phong hàn. Phiền chuyển lời với Lý tướng quân, bệnh tình sẽ nhanh chóng thuyên giảm thôi, xin đừng bận lòng vì ."
Lý Trung Ngọc liếc Thẩm Duy Trinh đang mỉm, đột nhiên với A Xuân: "Ta một nhũ danh, tên là A Cẩu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-42-cam-bay-long-giam.html.]
A Xuân ngớ : "A Cẩu?"
A Cẩu là cái tên mụ vô cùng phổ biến ở Nam Ngô Châu, nào là Hắc Đệ Hắc Muội, A Trư A Tra, Mạch Mạch Muội Ương...
Nàng quen tới mấy tên A Cẩu, nhất thời chẳng nghĩ là A Cẩu nào.
Thẩm Duy Trinh vẫn duy trì nụ : "Hôm nay gió lớn, bệnh tình A Xuân khỏi hẳn, thật sự tiện lâu ở đây...”
"Mẫu mang họ Liễu, gọi bà là Liễu di.” Lý Trung Ngọc bất thình lình ngắt lời Thẩm Duy Trinh: “Bà từng cho đôi giày đầu hổ, cũng thích ăn bánh Thái Đầu Quả bà ."
A Xuân rốt cuộc cũng nhớ : "Hóa là A Cẩu ca."
Thẩm Duy Trinh nhạt giọng: "Vào trong , chẳng lẽ cứ mãi ngoài cửa thế ?"
Lý Trung Ngọc lắc đầu: "Lời truyền tới nơi, tại hạ xin cáo từ. A Xuân , bảo trọng thể, ngàn vạn đừng rơi lệ nữa."
Thẩm Duy Trinh đáp lời từ biệt đầy vẻ khách sáo, nén cục tức bừng bừng trong bụng, dẫn A Xuân sải bước cửa.
Đây là bồ câu trắng b.ắ.n hạ, rốt cuộc cũng tự đ.á.n.h ?
Không kìm nén nữa, thế mà dám xông thẳng đến cửa cơ ?
Thẩm Duy Trinh lạnh trong lòng, vội vàng xưng danh báo tánh như thế, bộ tưởng chẳng ai thấu tâm tư của chắc!
Đang mải miết suy tính, bỗng A Xuân thỏ thẻ: "... A Cẩu ca là hàng xóm cũ của nương , dạo phụ ruột của qua đời, phụ mẫu của A Cẩu ca giúp đỡ nương nhiều. A Cẩu ca cũng thường xuyên sang chơi với . Liễu di nấu ăn ngon, A Cẩu ca khoái ăn đồ ngọt, cho nên nào sang chơi, nương cũng đùm một gói điểm tâm cho mang về. Nương dặn, cái gọi là qua ; lấy chân tâm đối đãi, thì cũng trả bằng chân tâm."
Thẩm Duy Trinh rũ mắt xuống.
"Đừng ghen tị nữa mà.” A Xuân nhỏ giọng dỗ dành: “Muội thích gọi khác là ca ca, nhưng A Cẩu ca là bạn chơi từ thuở bé của . Hồi nhỏ, thật sự coi như ca ca ruột thịt ."
Câu cuối cùng của nàng khiến cõi lòng Thẩm Duy Trinh ngũ vị tạp trần.
Hắn càng khó chịu hơn.
Cho dù A Xuân thật sự ca ca ruột, thì đó cũng chỉ thể là .
Lý Trung Ngọc tính là cái thá gì.
"Ta mới là ca ca của .” Thẩm Duy Trinh bực dọc trong lòng, nhưng thời cơ lúc phù hợp, cũng thể mẩy, đành gượng gạo : “Ta ."
A Xuân nắm lấy góc áo , nhẹ nhàng lay lay: "Đa tạ ca ca."
Thẩm Duy Trinh chợt nhận bản thực sự quá sức dung túng nàng .
Chỉ cần nàng nũng nịu lay tay như , bao nhiêu bực dọc bất bình liền theo gió bay mất.
Thế thật .
Giới hạn chịu đựng của quả thật lùi xa quá nhiều .
, phận ca ca, hẹp hòi đến nỗi dung túng nổi , cam tâm tình nguyện vì nàng mà lùi bước năm bảy lượt. ngặt nỗi loại ngoài mắt cứ dăm ba bữa tới khiêu khích.
Tháng Sáu, mùa vải thiều chín rộ, đê chắn biển cũng củng cố kiên cố. Thẩm Duy Trinh đích tới kiểm tra thêm một lượt, bảo đảm còn sơ suất chỗ nào.
Quan bên cấu kết tham ô chút đỉnh, chỉ cần quá đà, mà kẻ đó quả thực chút năng lực thực tế, Thẩm Duy Trinh vẫn sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, nước trong quá thì chẳng cá, quá thấu hiểu cái đạo lý .
, một khi liên quan tới chuyện sinh t.ử đại sự của bá tánh dân sinh, Thẩm Duy Trinh nghiêm ngặt cực kỳ, phán quyết trừng trị mạnh tay dứt khoát, tuyệt đối dung túng xá tội.
Mấy hôm Thẩm Duy Trinh vắng nhà, A Xuân vẫn sinh hoạt điều độ ăn uống, ngủ nghỉ, tập , luyện kiếm.
Nàng hề ăn chay hãm .
Thẩm Vân Nga căn dặn nàng từ lâu, cần giữ mấy thói rườm rà hình thức , sinh lão bệnh t.ử âu cũng là chuyện thường tình.
Nếu A Xuân vì giữ đạo hiếu ba năm mà khước từ đồ mặn, tổn hại thể, hương hồn chốn tuyền đài ắt sẽ đau lòng khôn tả, nỡ đầu thai.
Tâm tư nào trong thiên hạ cũng mong mỏi nữ nhi bình an vô sự khỏe mạnh.
"Thực , khi lão gia qua đời, phủ cũng là như thế.” Đông Tuyết bưng lên một bát cháo thịt băm nóng hổi, giải thích với A Xuân: “Chỉ cần kiêng kị đàn sáo nhã nhạc, rộn ràng tiệc rượu yến tiệc thôi. Đại gia dặn, các tuổi còn nhỏ, đang lúc trưởng thành nảy nở, nhẽ nên ăn chay một năm cho trọn đạo hiếu, nhưng cũng chẳng cần câu nệ theo quy củ đó."
A Xuân đáp : "Hóa ca ca và nương cũng là thấu tình đạt lý như ."
"Tuy nhiên, đại gia tự ăn chay suốt ba năm ròng.” Đông Tuyết hạ giọng nhỏ: “Chưa từng dính chút mùi tanh đồ mặn nào."
A Xuân bưng lấy bát cháo. Bát cháo cẩn thận nguội tới độ miệng. Những sớm mai ẩm ướt, một ngụm cháo thế quả thật vô cùng thoải mái khoan khoái.
"Đại gia là một nơi gửi gắm nương tựa .” Đông Tuyết do dự chốc lát, vẫn bồn chồn chẳng yên, bèn sức khuyên nhủ: “Cô nương còn muộn phiền đau khổ vì chuyện gì nữa chứ?"
A Xuân ngẫm nghĩ một hồi.
"Muội .” Nàng đáp: “Muội chỉ rằng, mấy chuyện thuận theo ý . Đời giỏi lắm cũng chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, sống phóng túng tự tại, tự do bay nhảy."
Giống hệt như bây giờ, A Xuân rõ, Thẩm Duy Trinh sai giám sát nàng .
Thậm chí còn nhiều hơn cả lúc .
Hắn chỉ lơ là cảnh giác một thời gian, nay càng trầm trọng biến bản lệ gia hơn.
A Xuân vốn chẳng hề thích như , nàng nào ghét bỏ kinh thành, ở đó nàng cũng bằng hữu mến thương, còn Lão tổ tông thiện tâm, Lý phu nhân nhân hậu, cùng các tỷ ... Chỉ là nàng trói buộc mãi mãi tại một nơi.
Trước A Xuân vốn chẳng bản nên việc gì, nhưng giờ thì nàng thông tỏ . Nàng trở thành một thương gia, hoặc kẻ chuyên thu mua hàng hóa, giống y hệt như dì nhỏ, bôn ba dọc miền nam bắc, dùng chút tuổi thọ hữu hạn của đời , ngoài ngắm cho tỏ tường thế giới bao la rộng lớn.
"Đại gia vẫn hồi phủ.” Thu Sương rỉ tai A Xuân: “Xe ngựa chuẩn xong xuôi , chúng quả thực ?"
A Xuân gật gật đầu.
Đêm qua, nàng nhận thư từ bồ câu trắng truyền tới bao ngày im ắng.
Trong thư hẹn rằng, sáng hôm nay, sẽ xe ngựa chờ sẵn tại con hẻm nhỏ kế bên tiệm vải Nam Ký, đến lúc đó A Xuân hãy nghĩ cách lén lút qua đó lên xe là .
Phía thư vẫn ghi vỏn vẹn một chữ Lý.
A Xuân lấy cớ ngoài chọn vải may xiêm y, dẫn theo Thu Sương. Lượn lờ mấy tiệm, đến khi tới tiệm vải Nam Ký, đám hộ vệ lẽo đẽo theo lập tức cản .
"Các vị gia.” Chưởng quỹ cầm quạt lụa che nửa mặt, nhoẻn miệng : “Tiệm chúng chỉ tiếp đón nữ khách, mấy vị mà hùng hổ bước , e là sẽ va khách nhân thì thật đắc tội."
"Các cứ canh gác ngoài cửa .” Thu Sương chêm lời: “Trong theo bảo vệ cô nương là đủ . Nếu chuyện gì, tất nhiên sẽ gọi mấy ."
Đám hộ vệ , đành ngậm ngùi miễn cưỡng đồng ý.
A Xuân giả lả xem qua vài xấp vải, đang vò đầu bứt tai nghĩ cách trốn khỏi đám canh chừng bên ngoài thì chợt thấy chưởng quỹ về phía .
Bà mỉm , hạ thấp giọng thì thào: "Cô nương Lý công t.ử đang đợi ?"
A Xuân gật đầu cái rụp.
Chưởng quỹ cẩn trọng đưa mắt dòm quanh quất, bỗng lớn tiếng xởi lởi: "Nếu cô nương ưng ý chỗ vải , mời theo tiểu nhân, trong vẫn còn nhiều hoa văn đặc sắc nữa."
Bà dẫn A Xuân tới một căn phòng chất đầy những xấp vải rực rỡ, lén mở một cánh cửa nhỏ bên hông, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cô nương cứ thẳng, sẽ tới con hẻm phía ... Lý công t.ử và xe ngựa đang đợi cô nương ở đó, nhớ khẩn trương, trì hoãn lâu ."
A Xuân lên tiếng cảm tạ, hối hả kéo tay Thu Sương bỏ chạy.
Nhìn qua thấy bóng dáng chiếc xe ngựa từ đằng xa, phía xe là tên đ.á.n.h xe che mặt bịt mũi kín bưng, chiếc nón rèm vải che khuất hơn nửa , chẳng rõ mặt mũi.
Lý Trung Ngọc cưỡi ngựa túc trực bên cạnh, thấy nàng liền nhíu mày càu nhàu: "Sao tới trễ ?"
A Xuân tạ rối rít, nhanh nhẹn trèo lên xe ngựa.
Lý Trung Ngọc rèm xe đung đưa, trong bụng vô cùng bực bội.
Rõ ràng nàng phái nha Đông Tuyết tới đưa thư, hẹn đến con hẻm chờ sẵn để tiếp ứng, giúp nàng tẩu thoát cơ mà.
Sao đến muộn thế .
Lúc tới nơi chỉ thấy mỗi chiếc xe ngựa đậu đó, chờ đợi mòn mỏi cả buổi trời.
Chuyện đợi chờ thì cũng chẳng gì to tát, chỉ sợ bứt dây động rừng, đ.á.n.h động tới Thẩm Duy Trinh mà thôi.
Mật thám hồi báo, Thẩm Duy Trinh hôm nay sẽ trở về châu phủ, tại nàng nhất quyết chọn đúng cái ngày để chuồn chứ.
Xem nàng thật sự là thiếu kinh nghiệm non nớt .
Lý Trung Ngọc lưng ngựa, sát cạnh xe, từ từ tiến sâu hẻm rẽ sang một con phố khác.
Hắn cũng chẳng rõ chiếc xe ngựa rốt cuộc sẽ lăn bánh , lá thư chỉ cầu xin hộ tống, còn hộ tống tới tận chốn nào hề nhắc tới.
Biết nàng tự sự sắp xếp riêng của .
Ra khỏi thành một hồi, xe ngựa bỗng rẽ lên dốc núi.
Lý Trung Ngọc nghĩ bụng, quả đúng là phường nữ lưu, đ.â.m cuống cuồng mất phương hướng . Nàng chẳng mảy may động não, đường lên núi thì chỉ mấy lối tẻ, núi cũng chỉ độc một đạo quán. Nàng định trốn lên đây, lẽ nào còn mộng tưởng Thẩm Duy Trinh lật tung chỗ lên ?
Thấy chiếc xe ngựa từ từ dừng bánh đạo quán, Lý Trung Ngọc hết sức nhịn nổi, nhảy phắt xuống ngựa, sải bước gần xe, tính bụng nhắc A Xuân, nếu trốn kỹ thì nhất nên theo lời , kiếm chỗ khác để nương ...
còn tới gần, A Xuân vén rèm, lúi húi bước xuống.
Đường núi gồ ghề nào giống đường bình thường, rừng rậm âm u, bóng cây cổ thụ che khuất ánh sáng. A Xuân chẳng buồn để ý ổ gà ổ trâu đất, bước một chân giẫm hụt, hình loạng choạng chực ngã.
Thu Sương vì chuyện tẩu thoát mà thấp thỏm khiếp vía, nhất thời chẳng kịp phản ứng; A Xuân lảo đảo...
Là tên phu xe bên cạnh nhanh như chớp vươn tay đỡ lấy nàng.
A Xuân đang định mở miệng cảm tạ, bỗng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc ập mũi.
Mùi hương thoang thoảng, thanh khiết trong veo, tuyệt nhiên thứ hương liệu thể điều chế .
Thứ mùi hương , nàng chỉ từng ngửi thấy một duy nhất.
Theo phản xạ, nàng bàn tay tên phu xe. Mười ngón tay thon dài mỹ, ôn nhuận như ngọc, tuy điểm thêm vài vết thương li ti xước xát, nhưng tuyệt nhiên chẳng tổn hại đến vẻ quyền quý kiêu sa của nó.
Một đôi tay vốn dĩ chỉ quen sống trong nhung lụa hầu hạ.
A Xuân trợn trừng hai mắt, kinh hoàng tên phu xe đang đội nón vải che khuất mặt.
"A Xuân?" Lý Trung Ngọc kêu lên: “Muội ngây đó gì? Không còn thời gian để mơ mộng nữa , ...”
Một tràng đứt quãng cắt ngang lời Lý Trung Ngọc.
Trên thành xe ngựa, Thẩm Duy Trinh buông thõng dây cương, ưu nhã chậm rãi gỡ chiếc nón rèm xuống. Đôi mắt cong cong, mỉm xán lạn với A Xuân.
Sau đó, ung dung điềm đạm bước xuống xe, chầm chậm tiến về phía Lý Trung Ngọc.
Lý Trung Ngọc cảnh giác sờ tay lên chuôi kiếm, triệt để hồ đồ.
Rốt cuộc đôi trong hồ lô bán thứ t.h.u.ố.c gì đây?!
"Đa tạ ngươi đưa A Xuân tới nơi .” Thẩm Duy Trinh nở nụ ấm áp tạ ơn Lý Trung Ngọc: “Theo như giao hẹn đó, bạc ngàn lượng dành tặng Lý công tử, phái đem tới tận cửa phủ họ Lý ."
Lý Trung Ngọc cau chặt mày: "Cái gì?"
A Xuân c.h.ế.t trân lưng Thẩm Duy Trinh.
Thu Sương nhào tới, phẫn nộ tới tột cùng: "Hóa là vì đống tiền tài hôi hám đó, mà ngươi dám nhẫn tâm bán cô nương!!!"