Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 43: Ái hận nồng nàn: Trói buộc bên người

Cập nhật lúc: 2026-07-10 13:36:09
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thu Sương lao tới định đ.á.n.h Lý Trung Ngọc, vung tay xuyệt một tiếng rút kiếm khỏi vỏ. Hắn trợn trừng hai mắt đang định lên tiếng quát mắng thì bỗng thấy bả vai đau nhói. Diệp Thanh tựa như quỷ mị lặng lẽ tiếp cận từ lúc nào, lạnh lùng ấn thanh kiếm rút trở vỏ.

Thẩm Duy Trinh đưa tay che mắt A Xuân, nhạt giọng : "Lý , xá tuổi còn nhỏ, chịu cảnh đao kiếm m.á.u me. Huống hồ, tỳ nữ mặt ngươi thương yêu nhất, mà ngươi nhẫn tâm tay lấy mạng nàng ?"

A Xuân che khuất tầm nên vô cùng luống cuống: "Không đụng Thu Sương của !"

Thu Sương ngẩn ngơ lặng tại chỗ, một lát mới bừng tỉnh, chẳng còn thiết màng đến điều gì nữa mà vội vàng về bên cạnh A Xuân, xót xa cất lời: "Cô nương, em ở ngay đây, đừng sợ."

Lúc Lý Trung Ngọc quả thực hàng trăm cái miệng cũng thể giải thích rõ ràng.

Thực chất g.i.ế.c Thu Sương, chỉ là nữ tỳ đột nhiên thốt những lời khó hiểu hung hăng lao tới. Giữa đêm hôm khuya khoắt thế hỏi ai mà sợ hãi cho ? Lỡ như ả mang ý đồ ám sát thì ? Hắn bất quá cũng chỉ phòng mà thôi.

Lý Trung Ngọc nhíu mày: "Ngươi đang hươu vượn cái gì ? A Xuân, chẳng ..."

Còn để dứt câu, Diệp Thanh bỗng nhiên tay tước lấy thanh kiếm thừa lúc tâm trí đang kích động. Lý Trung Ngọc vội vàng đầu thì Diệp Thanh nắm chặt lấy cổ tay.

"Mời lối ." Diệp Thanh cất lời: "Lý công tử, chuyện ngài lén lút thả bồ câu đưa thư về phủ, tuy rằng lấy công chuộc tội nhưng vẫn xin ngài dời bước nơi khác để chuyện."

Lý Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng lưng bước . Thật là một đám điên rồ, chỉ về nhà mà thôi.

Thẩm Duy Trinh buông tay , nhàn nhạt liếc Thu Sương mà để lộ chút buồn vui hờn giận nào: "Thu Sương, đưa cô nương của các ngươi đạo quán nghỉ ngơi ."

A Xuân hề phản kháng bởi nàng vẫn còn đang chìm trong khiếp sợ. Biến cố xảy quá nhanh khiến tâm trạng nàng tụt dốc phanh, thoáng chốc đ.â.m luống cuống chẳng cho .

Đến khi chỉ còn một với Lý Trung Ngọc, môi Thẩm Duy Trinh vẫn vương nét mỉm nhàn nhạt.

Đi cùng suốt một đoạn đường mà A Xuân chẳng thèm với tên một câu nào, đủ thấy căn bản chút sức uy h.i.ế.p nào cả. Hắn chẳng qua chỉ chiếm cái danh thanh mai trúc mã, , chỉ là lợi thế của một bạn thuở ấu thơ mà thôi. Căn bản đáng để bận tâm.

Thẩm Duy Trinh ung dung cất lời: "Lý , phiền về chuyển lời với cữu cữu, khuyên ông cần nhúng tay chuyện nhà của nữa. Xá tuổi đời còn nhỏ, hiểu thấu sự hiểm ác của thế gian. Còn Lý nay tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ bé gì, quả thực nên phạm sai lầm ngớ ngẩn như nữa."

Bị Thẩm Duy Trinh nắm trong tay nhược điểm lén lút truyền thư bằng bồ câu trắng, nay nhắc đến Lý Chí Đồng nên Lý Trung Ngọc rõ đối phương còn nắm bao nhiêu bí mật. Nhất thời cũng dám manh động.

Lý Trung Ngọc khó chịu gắt lên: "Tuổi tác của thì ? Luận theo vai vế, còn gọi ngươi một tiếng trưởng đấy."

Thẩm Duy Trinh vẫn giữ phong thái nhẹ nhàng tao nhã: "Quả thật vô cùng xin , vốn là do lầm, nhận ngươi tuổi trẻ mà già dặn đến thế."

"Bớt vòng vo mấy lời nhảm nhí ." Lý Trung Ngọc vốn chán ghét việc sách nên cực kỳ ghét những từ ngữ văn vẻ khó hiểu, thẳng vấn đề: "Cái gì mà bạc trắng ngàn lạng, cái gì mà bán A Xuân? Rõ ràng là tỳ nữ của nàng bảo ..."

Bỗng nhiên chợt bừng tỉnh, dường như thể tin mắt mà lớn tiếng mắng mỏ: "Tên tiểu nhân bỉ ổi nhà ngươi, mà dám lập mưu hãm hại !"

"Rốt cuộc là ai hại ai đây?" Thẩm Duy Trinh nhạt giọng đáp trả: "Xá tính tình ngây thơ nhẹ cả tin. Nếu đám các ngươi dùng bồ câu đưa thư để dỗ ngọt hết tới khác, thì sinh ý định trốn khỏi nhà? Nếu nể mặt cữu cữu, ngươi thực sự nghĩ vẫn còn mạng để về ?"

Lý Trung Ngọc căm phẫn rút kiếm : "Ngươi khoác thì giỏi lắm. Muốn lấy mạng e là dễ dàng như ."

Thẩm Duy Trinh liếc tư thế rút kiếm của khẽ mỉm : "Ngay từ thế khởi đầu sai . Nếu nhớ lầm, bộ kiếm pháp ngươi đang luyện mang tên Tật Phong, vốn là kiếm pháp gia truyền của nhà mẫu . Năm xưa lúc cữu cữu việc ở đó từng học qua một thời gian, còn luyện cực kỳ nhuần nhuyễn. Bộ kiếm pháp chiêu thức nhiều nhưng chiêu nào cũng dứt khoát đoạt mạng, nhất là chiêu thứ nhất Bạt Vân Truy Nguyệt."

Vừa dứt lời, Thẩm Duy Trinh thuận tay nhặt một cành trúc đất lên. Hắn đột ngột nhấc tay, Lý Trung Ngọc còn kịp rõ thì đầu cành trúc chĩa thẳng yết hầu của . Cành trúc tuy mỏng manh nhưng cũng đủ vạch một vệt xước rướm m.á.u cổ .

"Nhanh, hiểm và dứt khoát, đó mới chính là Bạt Vân Truy Nguyệt." Thẩm Duy Trinh vứt cành trúc xuống lạnh lùng Lý Trung Ngọc: "A Xuân từng hồi nhỏ luôn xem ngươi như trưởng ruột thịt, chứng tỏ ngươi thực sự từng đối đãi thật lòng với . Nếu hôm nay tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, nhất định sẽ rơi lệ đau lòng. Nể tình xá , thực nỡ ngươi lấy đá kê chân. Cữu cữu vốn hề thật lòng truyền thụ kiếm pháp cho ngươi, đến nước cũng chỉ lợi dụng ngươi mang A Xuân để khiến rối trí loạn tâm mà thôi."

Lý Trung Ngọc trừng mắt : "Ngươi giở trò ly gián. Chẳng lẽ cùng một cái bẫy mà dại dột giẫm hai ?"

"Nếu ngươi tin, những lời ngươi tự nhiên sẽ coi là kế ly gián. nếu ngươi tin, thì đây chính là lời vàng ý ngọc. Chọn thế nào là tùy ở ngươi." Thẩm Duy Trinh thong thả : "Giả sử ông thực sự coi ngươi là con trai ruột, thì loại chuyện hệ trọng thế chắc chắn sẽ để ngươi mặt, càng để ngươi mấy bức thư đó. Nét chữ lướt qua là thể nhận ngay, thậm chí ông còn lười che đậy ngươi, chứng tỏ vốn dĩ chẳng đối đãi thật lòng."

Lý Trung玉 mím chặt môi .

"Ngươi cũng là con dân của Nam Ngô Châu, hẳn nên hiểu rõ đến đây là thực tâm chút gì đó cho bá tánh nơi . Thôi , A Xuân đến đạo quán xa lạ chắc chắn sẽ hoảng sợ, còn cùng nên chỉ với ngươi bấy nhiêu thôi. Từ nay về các hạ việc gì thì xin hãy động não một chút, thiết nghĩ đầu óc của ngươi là thứ dùng một vứt, hà cớ gì keo kiệt đến ."

Nói xong Thẩm Duy Trinh xoay rời , chỉ thấy giọng trầm đục của Lý Trung Ngọc truyền đến từ phía .

"A Xuân suy cho cùng vẫn là của ngươi, mà ngươi dám loại chuyện trái luân thường đạo lý ? Nàng tuy từng sách nhưng cũng là lễ nghĩa liêm sỉ. Ngươi cưỡng ép nàng như giẫm lên vết xe đổ của gã cha bỉ ổi nhà ngươi ?"

Thẩm Duy Trinh lạnh nhạt đáp: "Chúng là kim đồng ngọc nữ, từ lúc nào đến lượt con heo ngu ngốc nhà ngươi lên tiếng xen ?"

Lý Trung Ngọc tức giận đến mức kiềm chế : "Cha của ngươi xảo quyệt nham hiểm, thâm độc tàn nhẫn, đê tiện bỉ ổi, cưỡng đoạt thê t.ử của khác..."

Thẩm Duy Trinh thẳng hề ngoảnh đầu .

Nói mấy lời đó để gì, chuyện thì ai mà cơ chứ. Thật là điệu ru cũ rích vô vị đến cùng cực.

Bên trong đạo quán u tĩnh lạ thường, cây đa cổ thụ to lớn rủ xuống từng chùm rễ mỏng manh lơ lửng, trông hệt như những vong linh đang trói buộc nơi đây. Chốn chỉ một lão đạo sĩ cùng ba tiểu đồ đang thanh tu. Thẩm Duy Trinh sắp xếp thỏa từ , cả Thu Sương và A Xuân đều đang ở trong sương phòng dọn dẹp sạch sẽ.

Hắn bước ngay lập tức.

Gặp chuyện như Thẩm Duy Trinh tự nhiên cảm thấy tức giận, thực sự còn điểm nào đủ . Vàng bạc châu báu mặc nàng tùy ý tiêu xài, giường trướng cũng luôn khiến nàng vui sướng nức nở. Những thứ nàng , những việc nàng thích, chỉ cần thể đáp ứng thì điều gì mà thỏa mãn ?

Nàng còn cái gì nữa? Cuộc sống ở đây như ý nguyện mà vẫn nuôi mộng rời ?

Thẩm Duy Trinh gốc đa tĩnh tâm một hồi lâu mới đưa tay đẩy cửa bước . Vừa bước qua bậc cửa liền lệnh cho Thu Sương lui ngoài. Cái nha đầu luôn nối giáo cho giặc khiến Thẩm Duy Trinh vô cùng ngứa mắt. Nếu đổi là bình thường thì sớm đuổi xa chứ tuyệt đối giữ bên cạnh chủ nhân thêm nữa. Chỉ là ả một ưu điểm là hết lòng vì A Xuân nên mới thể miễn cưỡng giữ .

A Xuân giường, mặt vách tường, đôi mắt vẫn mở trừng trừng chứ hề ngủ.

Thẩm Duy Trinh vươn tay vén rèm lên, vỗ nhẹ vai nàng từ phía : "Đừng giả vờ ngủ nữa, mau dậy ."

A Xuân cất giọng buồn bã: "Huynh trách phạt thế nào thì cứ việc trách phạt, tuyệt đối oán than nửa lời."

Chỉ một câu khiến Thẩm Duy Trinh tức đến mức bật : "Muội thừa sẽ tức giận, tại vẫn cố tình chuyện ?"

A Xuân vùi mặt trong chăn: "Lúc khi ép bái thiên địa, cũng tình nguyện, vẫn cứ đấy thôi."

Thẩm Duy Trinh kéo từ trong chăn , ép nàng thẳng mắt : "Muội cũng rõ chúng bái thiên địa, uống rượu giao bôi, cha của đều cùng chứng kiến hai kết phu thê. Huống hồ chúng phu thê chi thực, từng để tang cha , cũng từng để tang mẫu . Bây giờ hòa ly với ? Nằm mơ , cửa ."

A Xuân tức tưởi cãi : "Huynh cậy việc hiểu lễ pháp để ức h.i.ế.p !"

"Ta ức h.i.ế.p ở điểm nào?" Thẩm Duy Trinh dịu giọng dỗ dành: "Ta chỉ sợ kẻ lừa gạt. Muội Lý Trung Ngọc mà xem, tồi tệ đến nhường nào, chỉ vì khuất phục một ngàn lạng bạc trắng mà đành lòng bán . Nếu đổi , đừng là tiền bạc, cho dù kề gươm lên cổ thì cũng tuyệt đối bao giờ ruồng bỏ ."

A Xuân tức giận giơ tay đ.ấ.m : "Huynh thật sự coi khác là kẻ ngốc chắc? Muội là nha đầu ngốc nghếch như Thu Sương. Muội tỏng tính cách của nên sẽ bao giờ mắc bẫy . Không chừng Lý Trung Ngọc hãm hại . Mặc dù giăng cái bẫy gì..."

Thẩm Duy Trinh vốn kỳ vọng thể thực sự qua mặt nàng, chỉ cần gieo mầm mống nghi ngờ giữa hai bọn họ là đủ. Nói tóm , ngày hôm nay A Xuân và Lý Trung Ngọc tuyệt đối sẽ bao giờ bắt tay nữa. Với tính cách của Lý Trung Ngọc, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ bùng nổ tức thì.

"Khoan bàn đến việc hãm hại , cứ biểu hiện của ngày hôm nay mà xem, dễ nổi nóng chẳng đầu óc." Thẩm Duy Trinh từ tốn phân tích: "Loại như , dám thư sẽ mang cũng dám tin ? A Xuân , quá dễ tin , tính cách ắt sẽ chịu thiệt thòi lớn."

Hắn xót xa hôn lên má A Xuân c.ắ.n nhẹ một cái: "Ngoan ngoãn ngủ một giấc , cơ sự đều do kẻ lừa gạt , trách . Ngày mai rảnh rỗi sẽ dạo cùng quanh đây một vòng, đến tối chúng mới về nhà."

"Huynh đừng vờ vịt thái bình nữa." A Xuân rơm rớm nước mắt: "Huynh rõ mà, ca ca, những chuyện cứ trách là thực sự trách. Rõ ràng đang tức giận, tại chịu ?"

Thẩm Duy Trinh mỉm nhạt: "Bởi vì của ."

Không chỉ đơn thuần là thê tử, mà còn là .

Trên cương vị là một phu quân, khi A Xuân gây chuyện tày đình đương nhiên tức giận. với tư cách là một trưởng, tự mang trong trách nhiệm bao dung cho tất thảy lầm. Muội sai ắt hẳn một phần do ca ca lơ là thiếu quan tâm chăm sóc. Nếu trừng phạt thì trị cái tội quản giáo nghiêm của ca ca .

A Xuân ngước , chất vấn: "Vậy rốt cuộc coi là thê tử, ?"

Thẩm Duy Trinh luồn tay mái tóc êm ái, nhẹ nhàng nâng gáy nàng lên hỏi ngược : "Chẳng lẽ thể là cả hai ?"

A Xuân lắc đầu: "Muội hiểu."

"Muội hiểu thì sẽ giải thích cho ." Thẩm Duy Trinh rành rọt từng chữ: "Từ khi chào đời đến sự tồn tại của , rằng một đứa tên là A Xuân sắp sửa giáng sinh. Muội mọc chiếc răng sữa đầu tiên khi nào, răng lúc mấy tuổi, đều rõ tường tận. Cách xa ngàn dặm, vị trưởng của vẫn luôn ngày đêm dõi theo . Ngay từ lúc vẫn còn trong bụng mẫu , là ca ca của ."

A Xuân hít một ngụm khí lạnh: "Sao ?"

"Phụ , cũng chính là gọi bằng cha, vẫn luôn thư cho ." Thẩm Duy Trinh hề che đậy mà thẳng tuột : "Ta từng ghen tị với , ghen tị đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t . Khi tuổi còn quá nhỏ, tính tình phần cố chấp bạo liệt, thể chịu đựng nổi việc thản nhiên cướp những thứ mà đ.á.n.h mất. Ta thực sự động sát tâm với đấy, A Xuân."

A Xuân im lặng hồi lâu khẽ : "Huynh cũng từng tảng đá là bức t.ử ."

"Hai cái c.h.ế.t đó khác ." Thẩm Duy Trinh một tay nâng lấy đỉnh đầu nàng, gắt gao nắm chặt nàng trong lòng bàn tay: "Muội hỏi coi là thê t.ử , chính cũng . Giống hệt như cảm giác lúc thư năm xưa, chính cũng chẳng phân định nổi rốt cuộc chán ghét , là đang ngưỡng mộ ."

A Xuân rũ mắt: "Lúc cha còn sống cũng luôn nhắc đến , ca ca tư chất thông minh, văn võ song ... Cho nên khi lên kinh thành nhịn cận với , nhưng sợ chê ngốc nghếch chẳng hiểu chút gì về thi từ ca phú."

"Đầu óc thông minh." Giọng Thẩm Duy Trinh dịu xuống: "Không thích thi từ thì ảnh hưởng gì , cũng thêu hoa may áo. Con ai cũng sở trường riêng, chuyện đó chẳng đáng bận tâm."

"Không ... ý là, bảo trong lòng luôn coi là thê t.ử , nhưng thì . Trước khi thốt câu phu quân của , vẫn luôn coi là ca ca ruột thịt, thậm chí là kính trọng như cha ruột của ."

Thẩm Duy Trinh ngắt lời: "Vậy còn bây giờ thì ?"

A Xuân hé mở đôi môi.

Thẩm Duy Trinh cúi sát xuống, cự ly gần đến mức sắp sửa chạm đôi môi mềm mại của nàng, gằn từng chữ lặp : "Bây giờ thì ? Muội còn thể coi là ca ca ruột thịt nữa ?"

"Có thể..."

"Nói dối." Thẩm Duy Trinh thẳng thừng chặn : "Ban ngày đôi mắt rõ ràng thứ, chỉ đến đêm tối mới thấy gì. Còn bây giờ cũng , vạn sự đời rành rọt vô cùng, thế thấu chính trái tim ? Nếu hiện tại vẫn coi trưởng ruột thịt, thì cớ lúc hoan ái cùng vui sướng đến ? Giả sử tâm ý của vẫn giống như thuở ban đầu, thì ngay trong ngày bái đường cùng buồn nôn c.h.ế.t ."

A Xuân hoảng hốt cự cãi: "Có lẽ do chỉ quen mà thôi."

"Nếu quen , cớ tiếp tục quen luôn cả một đời?"

"..."

"A Xuân." Thẩm Duy Trinh cố chấp ép nàng thẳng mắt . Đã thể chiếm giữ trọn vẹn trái tim nàng, đành lùi một bước, trong mắt nàng chỉ phép chứa đựng hình bóng của riêng : "Nhân sinh ngắn ngủi bất quá cũng chỉ mấy mươi năm, nên thuận theo trái tim . Duyên phận bày ngay mắt, hà cớ gì cứ chối bỏ cự tuyệt đến ?"

A Xuân nức nở nghẹn ngào: "Chẳng lẽ thực sự gánh chịu tội danh trái luân thường đạo lý, thản nhiên đóng kịch suốt cả quãng đời còn ?"

"Ta quan tâm."

" quan tâm!" A Xuân gào lên: "Tại cứ cưỡng ép ? Huynh thừa là sai trái, sẽ hủy hoại tiền đồ và danh tiếng chốn quan trường của , ngay từ đầu thả lấy chồng để khuất mắt cho rảnh nợ..."

"Muội tưởng từng nghĩ tới chuyện đó ?" Thẩm Duy Trinh nở nụ chua chát, lập tức sầm mặt xuống chằm chằm nàng: " . Cứ nghĩ đến cảnh tay trong tay với gã đàn ông khác là hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó. Muội trơ mắt gả thê t.ử nhà ư? Tuyệt đối bao giờ chuyện đó, trừ phi g.i.ế.c c.h.ế.t ."

Nói đến đây, Thẩm Duy Trinh rút con d.a.o găm mang theo bên đưa cho A Xuân. Thấy nàng nhận, liền thô bạo nhét thẳng tay nàng, cưỡng ép nàng nắm lấy chuôi dao.

"Muội ép buộc , thừa nhận, quả thực đang miễn cưỡng , nhưng tuyệt đối hối hận, càng bao giờ vì chuyện mà xin ." Hắn rành rọt tuyên bố: "Không lấy thủ đoạn để luận hùng, so với việc đem lòng yêu kẻ khác, thà để oán hận . Nếu dùng chút thủ đoạn, e rằng đến tận lúc vẫn chỉ là đôi tương kính như tân, chứ cặp phu thê ân ái như bây giờ. Muội thể tiếp tục chạy trốn, tiếp tục giữ nguyên cái ý định đó ngừng, mấy chục năm cũng quyền căm hận , oán trách , nhưng cho , tuyệt đối sẽ bao giờ buông tay. Chỉ cần còn thở, dù cho già cỗi đến mức tóc bạc da mồi, thì bò cũng tìm ."

A Xuân buông thõng tay, con d.a.o găm rơi lạch cạch xuống đất.

Thẩm Duy Trinh năng lộn xộn tiền hậu bất nhất, khiến tâm trí nàng càng thêm rối bời, mờ mịt chẳng . Lơ ngơ lác ngác, chẳng đang tranh cãi ? Tại bỗng nhiên g.i.ế.c ! Đây chính là cái hại của việc ít học ? Ngay cả cãi với Trạng nguyên cũng bắt kịp suy nghĩ của nữa.

A Xuân run lẩy bẩy vì sợ hãi.

Thẩm Duy Trinh nhặt con d.a.o găm lên, lau sạch cẩn thận nhét tay nàng.

Lần hề buông tay mà nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của A Xuân, chĩa thẳng mũi d.a.o nhọn hoắt n.g.ự.c trái . Hắn dùng lực quá mạnh khiến mũi d.a.o nhẹ nhàng đ.â.m thủng lớp vải, rạch nát da thịt, nhưng sắc mặt Thẩm Duy Trinh vẫn bình thản chút sợ hãi.

"Ra tay ." Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đến đáng sợ: "G.i.ế.c , sẽ giải thoát."

Nhìn thấy dòng m.á.u đỏ tươi thấm ướt vạt áo, A Xuân điên cuồng lắc đầu, tay nới lỏng khiến con d.a.o găm rơi bộp xuống đất. Nàng che mặt, co rúm thành một quả bóng tròn giường.

Thẩm Duy Trinh lạnh nhạt phán xét: "Muội nỡ tay, xót , xót xa yêu thương , quả thực đem lòng yêu ."

"Bởi vì đối xử với mà! Huynh quả thực là một ca ca vô cùng , cũng là một phu quân tuyệt vời, nhưng một thể ca ca phu quân cơ chứ..." A Xuân kêu lên trong đau đớn gằn vặt: "Muội hiểu rốt cuộc gì. Muội yêu , nhưng đồng thời cũng đang xiềng xích trói buộc . Huynh khiến cách nào tâm ý yêu , càng cách nào căm hận ! Muội là con cơ mà, Thẩm Duy Trinh, tuy sách nhiều, nhưng cũng thế nào là luân thường đạo lý, cũng tự do tự tại lựa chọn cuộc đời ... Muội đây? Muội thể đây?"

Nàng tuyệt vọng nảy sinh một ý nghĩ, giá như Thẩm Duy Trinh là một kẻ tàn ác thuần túy thì mấy. Nếu tàn nhẫn thuần túy, nàng thể dứt khoát đ.â.m con d.a.o găm đó xuống n.g.ự.c mà chẳng màng do dự.

Giá như nàng chẳng hiểu thế nào là đạo đức luân lý, càng từng trải qua mười mấy năm sống tự do tự tại ở Nam Ngô Châu thì bao. Nếu thế, nàng nhất định sẽ vui sướng đến phát điên khi gả cho Thẩm Duy Trinh, bởi quả thực là một phu quân hảo điểm chê.

Tại chứ! Tại thành thế .

Máu tươi chảy ròng ròng n.g.ự.c Thẩm Duy Trinh nhưng để tâm, chỉ đau đáu A Xuân với ánh mắt xót xa sầu thảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-43-ai-han-nong-nan-troi-buoc-ben-nguoi.html.]

"Muội về Nam Ngô Châu, liền đưa tới Nam Ngô Châu. Muội cho rầy la Thu Sương Đông Tuyết, cũng từng mở miệng nặng lời nửa câu. Hôm nay nha đầu Thu Sương cả gan giúp bỏ trốn, nếu báo lên nha môn thì đó là tội bắt cóc chủ nhân, theo luật đương nhiên c.h.é.m đầu, nhưng thương ả nên , thậm chí còn cho phép ả tiếp tục hầu hạ . Đôi khi thực sự thế nào mới đối với hơn nữa, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng buồn ý."

A Xuân khẩn khoản van nài: "Muội xin đừng quản thúc nữa, cầu xin đấy ca ca, hãy để dọn ngoài sống một thời gian . Muội thề với là tuyệt đối đột nhiên bỏ trốn . Trái tim giờ đang rối bời, thực sự cần tĩnh tâm suy nghĩ cẩn thận, lẽ sẽ thông suốt thôi..."

"Cái sự thông suốt của chắc là thứ mong ." Thẩm Duy Trinh dứt khoát cự tuyệt: "Ta sẽ đồng ý . So với việc để suy nghĩ thông suốt quyết định rạch ròi chỉ , thà để cứ tiếp tục dây dưa rõ ràng với như thế còn hơn."

Thấy A Xuân bật nức nở, tới lui quanh phòng dừng bước, phịch xuống mép giường, lòng đau như cắt mà liên tục thở dài não nuột.

"Ta vẫn luôn tự nhủ trong lòng, còn nhỏ tuổi, ca ca thì nên nhường nhịn nhiều một chút."

" con sống đời ai cũng sự lựa chọn của riêng ." A Xuân nghẹn ngào thút thít: "Muội sẵn sàng gánh vác hậu quả cho sự lựa chọn của bản . Cho dù đó là trái đắng cũng cam tâm tình nguyện nếm trải, tuyệt đối hối hận nửa lời."

" thì tình nguyện."

"Chẳng từng ? Người sống thế gian ai cũng những việc mà bản tình nguyện." A Xuân cãi : "Không việc đều thể thuận theo ý nguyện của , cũng chẳng con gái của . Không, cho dù là phụ mẫu chăng nữa, thì cũng thể coi con cái như con rối gỗ mà mặc sức giật dây thao túng."

"Từ lúc nào coi là con rối gỗ hả?" Thẩm Duy Trinh nâng cao âm lượng: "Muội từng suy tính đến hậu quả ? Một nữ nhi xinh sống trơ trọi một , trong đó chất chứa bao nhiêu hung hiểm... từng lường ? Nếu dọn ngoài, thì chẳng khác nào kẻ tay tấc sắt ôm đống vàng nghênh ngang giữa chợ! Muội trách luôn nghĩ xa tệ bạc, nhưng há chẳng quá xem nhẹ bản tính ác độc trong con rôi ?"

A Xuân phản bác: "Huynh luôn coi nhẹ ."

"Ta là đang quan tâm ."

"Cái sự quan tâm lúc nào cũng quyết định việc của , chẳng lẽ là một sự coi nhẹ !" A Xuân đầm đìa nước mắt: "Bởi vì trong thâm tâm đinh ninh rằng thể sống tự lập một , cho rằng chẳng tài cán nên chuyện gì, nên mới hành xử như . Thế nhưng, thể mà ca ca, nghiêm túc nhận , chứ lúc nào cũng săm soi quản thúc bất kể chuyện gì... Đôi khi sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo chẳng khác nào chiếc gông xiềng khóa chặt lấy ."

"Ít nhất sẽ nếm trải sương gió bão bùng." Thẩm Duy Trinh cũng khó lòng kiềm chế cảm xúc đang cuộn trào, lờ mờ nhận bản sắp mất kiểm soát. Hắn thừa những lời A Xuân vô lý, nhưng nếu bắt buông tay thì tuyệt đối thể nào: "Như ."

" những đóa hoa sơn chốn kinh thành từng nếm trải mưa sa bão táp, liệu thực sự ?"

Thẩm Duy Trinh tối sầm mặt mũi: "A Xuân."

"Huynh từng thấy hoa sơn ở Nam Ngô Châu đấy, chúng dãi nắng dầm mưa lớn lên trong phong ba bão táp." A Xuân vặn vẹo: "Huynh cảm thấy loại nào đẽ sức sống hơn? Những bông hoa sơn che chở cẩn thận trong lồng kính, liệu thể nở những đóa hoa rực rỡ đến thế ? Chẳng lẽ cũng lặp phận héo mòn như mẫu ư?"

Thẩm Duy Trinh lặng câm nên lời.

"Cả đều thấu rõ tâm can." Những giọt nước mắt của A Xuân lả chả tuôn rơi ròng ròng má: "Muội oán hận , nhưng cũng thể yêu trọn vẹn. Muội chỉ van xin , cầu xin hãy cho dọn sống một trong một thời gian ngắn thôi. Muội đòi hỏi nhiều, hai năm, , một năm thôi cũng đủ ..."

"Muội cố tình những lời để dày vò ?"

Thẩm Duy Trinh nghiến răng trừng mắt, chẳng buồn thêm bất cứ lời nào nữa mà thô bạo cúi xuống cưỡng hôn lên đôi môi nàng.

Hương vị đầu tiên nếm thở ấm nóng mà là những giọt nước mắt mặn chát của . Ngay đó một nỗi cay đắng dâng trào tột độ xông thẳng lên não, đắng ngắt đến mức trái tim kìm mà nhói đau co thắt, hệt như uống liều t.h.u.ố.c độc đoạt mạng, thống khổ đến thốt nên lời.

Thẩm Duy Trinh sững sờ dừng , hàng lông mày nhíu chặt. Còn A Xuân thì rướn lên đáp nụ hôn của . Nàng đang nấc lên trong câm lặng, đến mức run rẩy lẩy bẩy.

Hắn thở hổn hển, lồng n.g.ự.c vẫn còn nhói đau. Sự đau đớn xuất phát từ vết thương nông cạn bên ngoài vỏ bọc, mà là thứ đớn đau sâu thẳm, quặn thắt cõi lòng đến mức chẳng diễn tả thành lời, từng đợt từng đợt trào dâng khiến gần như thể thẳng lưng lên nổi.

Những giọt nước mắt của A Xuân tựa như loại rượu mạnh hắt thẳng lên vết thương đang há miệng, xót xa tận tâm can như một liều t.h.u.ố.c sát trùng kịch độc.

Từ trong nỗi đau thấu tận tim gan , Thẩm Duy Trinh cảm nhận rõ ràng một sự hoảng loạn sợ hãi mơ hồ về nguy cơ đ.á.n.h mất nàng mãi mãi. Hắn mím chặt môi, gương mặt căng cứng, dùng sức gắt gao siết chặt nàng vòng tay rộng lớn.

"G.i.ế.c , nuốt chửng ." Thẩm Duy Trinh nhả từng chữ một: "Nếu , chỉ cần chạy trốn một nữa, sẽ nuốt chửng ... Như thì vĩnh viễn sẽ thể rời bỏ nữa."

A Xuân run rẩy rúc sát lòng tựa như một con thú nhỏ bé đáng thương, một nữa dán chặt môi lên đôi môi ướt đẫm của .

"Cầu xin ca ca, xin ca ca.” Nàng thút thít lóc: “Đừng thế, khó chịu lắm."

Tại thế chứ?

Thẩm Duy Trinh tuyệt vọng gầm gào trong thâm tâm, rõ ràng kẻ đang tra tấn hành hạ sống dở c.h.ế.t dở là cơ mà, tại kêu la đau khổ là nàng cơ chứ?

Hai run rẩy chạm , ôm ấp gắn bó keo sơn, hận thù oán trách nhưng cũng yêu thương say đắm đến mức thể kiềm chế. Cảm giác quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức dường như hai bọn họ từng ngâm trong cùng một bọc nước ối, chung đụng trong cùng một t.ử cung.

A Xuân ở thế chủ động, nhíu chặt đôi mày. Lần đầu tiên trong đời dù cho ăn no đến mức sắp nứt toác thì nàng vẫn quyết tâm chịu đựng. Nàng từng cuồng dã hung hãn đến thế, thậm chí trong đầu còn lóe lên suy nghĩ buông xuôi cho xong, để mặc đ.â.m c.h.ế.t nàng , cứ c.h.ế.t quách như là xong chuyện, luân thường đạo lý lễ nghĩa liêm sỉ cái ch.ó má gì vứt hết!

Nàng chẳng suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa. Cứ thế , thối nát , băng hoại , c.h.ế.t quách cho rảnh nợ.

Thà rằng cứ để nàng tan thành mây khói ngay tại giây phút . Từ nay về thể triệt để giải thoát khỏi mớ bòng bong .

Thẩm Duy Trinh cũng trở nên thô bạo với cô mà ngày thường vẫn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Nhớ ngày đó trong rừng trúc, vì thương xót nàng vất vả mà còn đặc biệt lót tay đỡ lấy, chỉ e sợ tổn thương nàng nên sức tiết chế nhẫn nhịn.

Giờ phút chẳng còn đoái hoài kiêng dè gì nữa, sự phẫn nộ cùng nỗi thống khổ ngập tràn đan xen trong lồng n.g.ự.c gào thét cào xé tâm can.

Cô em gái tham lam vô độ , cứ đòi nữa, rốt cuộc thế nào mới thỏa mãn đây? Xem nay ban phát cho nàng hãy còn quá ít ỏi nên mới coi thường, cho nàng tất thảy, cho bộ, c.h.ế.t sống cũng nhét hết cho nàng, mặc kệ nàng gào thét lớn cỡ nào cũng nhồi tận sâu. Chẳng đây là thứ hằng khao khát ? Muội của , chẳng lẽ đây là kết cục luôn mong mỏi ?

Những gì , chẳng lẽ là để bức ca ca của phát điên ư?

Bây giờ trao trọn vẹn tất cả cho , cớ còn run rẩy gì? Không thích ? Ca ca cho , chẳng lẽ chê bai?

Không thích cũng nuốt cho bằng hết, bởi vì đó là thứ đáng nhận. Không, cam tâm tình nguyện đón nhận nó. Sinh đời của , sinh đời định sẵn chấp nhận ca ca, quyền cự tuyệt, đó là mệnh do ông trời sắp đặt sẵn.

Trời định yêu .

Trời định thương .

Nỗi đau mà đang nếm trải, liệu bằng một nửa phần của ca ca ?!

Muội thừa yêu sâu đậm nhường nào, thế mà cứ hết tới khác loại chuyện tày đình ... Rốt cuộc cái gì? Ỷ việc ca ca dung túng nhượng bộ cho ?

Muội thật sự là một đứa em gái ngang ngạnh hư hỏng.

Ngồi vững cũng , ngã xuống thì lật , quỳ xuống, tiếp tục quỳ , ca ca sẽ quỳ cùng . Ca ca chuyện là sai trái, đời đạo lý bắt quỳ chịu tội một , sẽ quỳ gánh tội cùng . Đừng run rẩy nữa, quỳ cho ngay ngắn , chịu đựng mà.

Lúc nào cũng leo lẻo mở miệng đòi tự do, chẳng lẽ cứ ngoài ăn đói mặc rách, mặc bộ váy miếng vá thì gọi là tự do ? Đó gọi là rước họa . Đừng gục xuống, lên cho , những lời là đúng, ?

Ta thực sự mới thể yêu thương trọn vẹn hơn nữa, chỉ hận thể thu nhỏ giấu kín trong ống tay áo, ủ ấp vĩnh viễn trong lồng n.g.ự.c . Ta tìm bậc cao nhân biến nhỏ , ngày đêm trói buộc mang theo bên buông. Hay là cứ theo vi ngoài , lúc cưỡi ngựa cũng mang theo , lúc tuần tra cũng dắt theo, lúc xử lý công vụ cũng mang theo.

Vi đúng nên giấu gầm bàn thư án, ngày đêm yêu thương cưng chiều , thương đến mức mơ mơ màng màng như lúc , để trong đầu chỉ còn tràn ngập hình bóng của ca ca, chỉ rên rỉ thở dốc vì ca ca mà thôi, chẳng còn tâm trí nhàn rỗi nào để tơ tưởng đến những chuyện khác nữa.

? A Xuân, A Xuân, bảo bối của . Lại đạt tới bến bờ ? Thật ngoan ngoãn.

Ca ca yêu .

Tại chịu bố thí chút tình yêu thương cho ca ca? Tại chịu xót xa yêu thương ca ca lấy một ?

Là do ép buộc ? Chẳng lẽ ngày đó tự tới bên hồ sen, chẳng lẽ ngày đó chờ sẵn nơi đó, khiến đối với gặp khuynh tâm? Chẳng lẽ chủ động tặng hương nang cho ? Chẳng lẽ nhón tay tặng đóa hoa mai vàng thêu kim tuyến đó ư?

Chẳng lẽ do biến thành bộ dạng điên dại như ngày hôm nay ?

Muội thực sự thích ? Thật ư? Không, cực kỳ thích. Nhìn bây giờ quyến luyến quấn quýt lấy rời, là vĩnh viễn xích chặt vi bên ? Muội thành công đấy, A Xuân. Muội bảo bối của .

Lại lắc đầu chối từ nữa. Thật là khẩu thị tâm phi.

Mới vỗ hai cái mà ướt đẫm cả hai nơi thế ? Là đau buồn thực sự, là sướng quá hóa rồ? là thiếu đòn dạy dỗ.

Thôi bỏ , bỏ . Làm thể lóc t.h.ả.m thương đến mức ? Muốn nước mắt nhấn chìm cả đạo quán ? Đã quyến luyến si mê đến , cớ vẫn cứ nằng nặc đòi bỏ ? Trên cõi đời , liệu ai thấu hiểu sâu sắc hơn ca ca ?

Muội rõ mà, ca ca luôn yêu .

Trong khuôn viên đạo quán u tĩnh, bóng thần tượng uy nghiêm, Thu Sương lẳng lặng thắp lên một nén hương vòng. Khi Diệp Thanh rảo bước tiến , cả hai chỉ im lặng chẳng ai với ai câu nào. Bọn họ đều thấu hiểu một điều: Thẩm Duy Trinh sẽ vĩnh viễn bao giờ tổn thương A Xuân.

Thế nhưng, tựa như vầng trăng đang mây đen che khuất ngoài , chẳng ai lường ngày mai trời sẽ quang đãng tạnh ráo, chìm trong sấm sét bão bùng.

Họ chỉ còn mòn mỏi chờ đợi trong câm lặng.

Thẩm Duy Trinh quả thực vắt kiệt bộ sức lực. A Xuân thì tựa như chiếc khăn tay xoắn chặt vắt kiệt nước đến ba . Cả hai đều im thin thít buồn hé môi. A Xuân , còn Thẩm Duy Trinh thì quá đỗi mệt mỏi rã rời. Suy cho cùng cũng chỉ là phàm xác thịt. Sự giằng xé cãi vã liên miên, sự phản kháng cưỡng ép, huống hồ sức lực của A Xuân mạnh tựa như trâu rừng. Sau vài trận giằng co kịch liệt thì dẫu là Đại La Thần Tiên giáng thế chăng nữa cũng sẽ kiệt sức mà rơi giai đoạn bất ứng kỳ mà thôi.

Giờ Sửu trôi qua.

Thẩm Duy Trinh nghỉ ngơi chốc lát, nhịp đập trong tim vẫn thể bình lặng. Đến khi khôi phục chút sức lực, việc đầu tiên là ôm siết A Xuân lòng càng thêm chặt chẽ. Hắn âu yếm hôn lên mái tóc rối bời của , kìm mà l.i.ế.m láp sạch những giọt nước mắt và mồ hôi vương vãi mặt nàng.

"Những thứ ban cho , đều là những thứ từng khao khát tột độ lúc trạc tuổi ." Thẩm Duy Trinh từ tốn giãi bày: "Đời kiếp mãi mãi cơ hội của ai khác, nhưng luôn tưởng tượng, giả sử một trưởng thì sẽ hy vọng y giúp đỡ chở che ... Ta thể thực sự đồng cảm thấu hiểu nỗi khổ của , còn quật cường chẳng chịu ngửa tay mở lời xin điều gì, nên đành dốc hết tâm can mang những thứ nhất dâng tặng cho ."

Giọng A Xuân khản đặc nức nở: " tuyệt đối bao giờ mong một ca ca quản thúc gắt gao như , càng nhất cử nhất động đều khác giám sát soi mói."

Thẩm Duy Trinh trầm mặc hồi lâu cất giọng trầm thấp: "Ta sợ đ.á.n.h mất , là báu vật mà cưỡng ép tranh đoạt mới . So với việc oán hận, càng sợ hãi việc mất hơn."

A Xuân nhắm nghiền hai mắt đáp lời.

"Cá lớn nuốt cá bé, mạnh yếu thua, đó là quy luật tất yếu của trời đất. Ta lầm đường lạc lối, chỉ đưa tay kéo mà thôi." Thẩm Duy Trinh nhẹ giọng thủ thỉ: "Muội đúng, quả thực xem nhẹ , thể buông lời ngụy biện. A Xuân , thấu tỏ một điều: Muốn buông tay, đó là điều vĩnh viễn thể nào. Bắt đầu từ ngày mai, bất luận chân trời góc bể nào cũng lẽo đẽo theo ... Cảnh đời muôn vàn khốn khổ, nhân sinh bách thái trăm màu, hãy tận mắt cho thấu tỏ, may lúc đó mới thấu hiểu nỗi khổ tâm của ."

A Xuân tái nhợt cả khuôn mặt: "Chẳng lẽ thật sự chui rúc gầm bàn công án..."

"Không cần, chỉ cần cải trang thành nam giới, đóng giả phụ tá của ." Thẩm Duy Trinh ngập ngừng một lát bồi thêm: " mà, nếu thực sự thích ở gầm bàn, cứ một tiếng để thu xếp, cũng chẳng là việc gì khó nhọc."

A Xuân hối hận xanh ruột, vội vàng c.ắ.n chặt răng thốt thêm nửa lời. Nàng quá mệt mỏi rã rời, buồn ngủ đến nhíu cả mắt . Mới chốc lát mà gánh vác khối lượng công việc nặng nhọc bằng cả tháng ròng cộng , nàng hoài nghi xương cốt sắp tan nát gãy vụn hết cả .

Thẩm Duy Trinh cưỡng ép mười ngón tay đan chặt lấy tay nàng, thản nhiên thì thầm những lời cay độc đến rợn : "Từ nay về , ngày nào cũng thấy ; đêm nào cũng sẽ chung chăn chung gối ân ái triền miên cùng ."

A Xuân giờ đây chỉ mong lúc nãy đừng nuốt lời, thà cứ nhẫn tâm bóp c.h.ế.t nàng cho xong chuyện. Như ít nhất nàng cũng đỡ vểnh tai những lời tàn bạo ác độc như thế . Nàng nhắm nghiền mắt, chìm dần giấc ngủ miên man trầm mặc.

Trong cơn lơ mơ mộng mị, nàng mang máng thấy giọng thì thầm ai oán của Thẩm Duy Trinh văng vẳng bên tai.

"Tại thể xót thương một chút cơ chứ?"

Trời mây đen giăng kín che khuất vầng trăng vằng vặc, lờ mờ vần vũ như sắp sửa đổ cơn mưa rào.

Tại dinh thự của Lý tướng quân.

Chính giữa sân rộng lớn trống rỗng vắng vẻ, Lý Chí Đồng tàn bạo ném phịch sợi roi da vương đầy vết m.á.u xuống mặt đất lạnh lẽo.

"Ta hồi chiều Thẩm Duy Trinh sai gia đinh mang một ngàn lạng bạc trắng tới phủ, hóa là do cái đồ ngốc nhà ngươi tự tiện hành động, rút dây động rừng kinh động đến !" Lý Chí Đồng giận dữ gầm lên: "Đồ ngu xuẩn, cơ sự ngày hôm nay thì lúc thà thúc ngựa đ.â.m c.h.ế.t ngươi cho rảnh nợ!"

Lý Trung Ngọc cởi trần , c.ắ.n răng quỳ gục nền đất lạnh rên nửa tiếng. Tấm lưng trần của chằng chịt những vết roi hằn sâu tới mức da tróc thịt bong, tứa m.á.u đỏ tươi dữ tợn, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, hai bàn tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m đến tím tái.

"Ai cho phép ngươi lén lút thư từ qua với con ranh đó hả? Ta dặn bao nhiêu , khống chế thì mới tóm thóp Thẩm Duy Trinh." Lý Chí Đồng nghiêm giọng răn đe: "Ván cờ hảo sắp thành công mỹ mãn thế mà con ch.ó ngu ngốc nhà ngươi phá hỏng bét nhè!"

Lý Trung Ngọc cúi rạp đầu: "Phụ trách mắng ."

"Cút ." Lý Chí Đồng vẫy tay bực dọc, khuất mắt trông coi cho rảnh nợ: "Chuyện tính kế lâu dài, từ nay về nhất nhất tuân theo mệnh lệnh của , tuyệt đối tự ý hành động càn!"

Lý Trung Ngọc chậm chạp khoác áo bào ngoài lên, thẫn thờ dậy bước chân cửa. Bất thình lình giọng Lý Chí Đồng với theo lưng: "Thẩm Duy Trinh còn sai đưa đến mấy hộp điểm tâm, là thứ ngươi đặc biệt yêu thích, sai mang để trong phòng ngươi đấy."

Vừa tới hai từ "điểm tâm", mắt Lý Trung Ngọc lập tức tái hiện t.h.ả.m cảnh phụ mẫu ruột thịt thoi thóp sùi bọt mép sùi m.á.u vì trúng kịch độc. Dạ dày co thắt đau quặn thắt, nhịn mà nôn khan t.h.ả.m thiết.

Lý Chí Đồng cứ như kẻ mù lòa giả điếc, lững thững về phòng. Hắn mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ , lấy những bức thư sờn rách nhăn nhúm, úp sát lên mặt mà tham lam hít hà mùi hương vương vấn mỏng manh dĩ vãng.

A... Cô nương...

Hồi lâu , Lý Chí Đồng dùng dằng lưu luyến gói ghém cẩn thận những bức thư mà Lý phu nhân gửi đến khóa chặt trong tráp gỗ tía. Suốt ròng rã mười năm trời mới tích cóp vỏn vẹn sáu bức thư ngắn ngủi. Bức nào bức nấy cũng mơn trớn vuốt ve đến cả hàng ngàn .

Trước lúc chìm giấc ngủ, Lý Chí Đồng lạnh lùng vung tay ném xoạch một mũi phi tiêu sắc lẻm vách tường.

Vút...

Mũi phi tiêu cắm phập chuẩn xác lên bức tường gỗ vốn chi chít dấu vết lồi lõm rỗ tổ ong. Tại nơi dày đặc hàng ngàn hàng vạn vết phi tiêu găm chặt , chẳng ai rốt cuộc bên tàn tích đó vẫn hằn in sâu đậm hai cái tên rỉ m.á.u oán thù.

Thẩm Sĩ Nho.

Thẩm Duy Trinh.

 

Loading...