Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 45: Rừng rậm: Cô ấy bị nước cuốn đi rồi...

Cập nhật lúc: 2026-07-15 08:49:37
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên A Xuân g.i.ế.c .

Đôi tay nàng vẫn luôn run rẩy ngừng.

Phải đến khi đỡ Thẩm Duy Trinh dậy, A Xuân mới ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng đậm. Lúc nãy dốc hết lực chẳng màng đến điều gì, chỉ trái tim đập thình thịch như sấm rền. Giờ đây nhịp tim dần chậm , nàng mới bắt đầu ngửi thấy mùi vị ngai ngái .

Tên đ.â.m xuyên qua cuống họng, hai mắt trợn trừng nàng, quả thực là c.h.ế.t nhắm mắt. Nhìn một con côn trùng bay đến đậu nhãn cầu đang mở trừng trừng của tên áo đen, A Xuân bỗng cảm thấy buồn nôn.

"Muội ngay mà, sẽ mất đồ tặng ." A Xuân lấy bình tĩnh liến thoắng : "Muội và Diệp Thanh mới ngoài gặp kẻ chặn đường. Huynh bảo chạy nên lập tức đến tìm ."

Thẩm Duy Trinh khẽ thở dài: "Muội nên chạy về đây." Ở cạnh lúc mới thực sự nguy hiểm.

"Nếu về thì đầu cũng chẳng còn." A Xuân cãi : "Lúc khen ngợi mới đúng chứ."

"Đa tạ A Xuân." Thẩm Duy Trinh chống kiếm dậy: “Chúng rời khỏi đây , đó sẽ cảm tạ A Xuân cô nương dũng của ."

"Đường cũ chúng thể nữa." Vẻ mặt A Xuân trở nên ngưng trọng, nàng khỏi lo lắng: "Bên còn nhiều kẻ ăn mặc như thế , chẳng Diệp Thanh đối phó nổi ..."

Thẩm Duy Trinh cúi kéo lớp khăn che mặt của tên sát thủ xuống, cẩn thận quan sát tóc tai cùng lòng bàn tay gã, dùng kiếm rạch áo và giày của t.h.i t.h.ể . Nối tiếp như kiểm tra qua ba cỗ thi thể, mới nghiêng sang hỏi nàng.

"Muội quen thuộc địa hình sơn lâm quanh đây ?"

A Xuân gật đầu.

"Rất ." Thẩm Duy Trinh khẽ mỉm : "Ta tin bản lĩnh. Chỉ e hôm nay chúng băng rừng vượt núi để chạy trối c.h.ế.t , chuẩn tâm lý ?"

A Xuân đáp chẳng cần suy nghĩ: "Mặc kệ chuẩn , chúng cứ xông pha thôi!"

Thẩm Duy Trinh thích tính quyết đoán của nàng.

Cánh tay lẽ gãy xương, đùi vẫn còn cắm một mũi tên. Thẩm Duy Trinh dậy thử cử động một chút. Cũng may mũi tên xuyên qua xương đùi, bằng thì quả thật là nửa bước khó .

"Đi thôi." Thẩm Duy Trinh trầm giọng : "Bọn chúng là thổ phỉ."

A Xuân cảnh giác quanh, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm chẳng hề nới lỏng: "Cái gì cơ?"

"Bắp chân của những kẻ cường tráng dị thường, ngón chân thô ráp nhưng lực bám đất mạnh, chân vòng kiềng, đây là dấu vết do thường xuyên leo trèo dốc mà thành. Muội xem sắc mặt chúng trắng bệch, thế nhưng trán, cổ và mu bàn tay đen sạm. Hơn nữa ngực, cánh tay cùng cẳng chân đều chằng chịt những vết sẹo dài do gai góc cào rách. Điều chứng tỏ bọn chúng quanh năm suốt tháng ẩn nấp trong bụi rậm để phục kích khác." Thẩm Duy Trinh kiên nhẫn giải thích: "Hổ khẩu và lòng bàn tay đều vết chai sần dày đặc, cổ tay cổ chân hằn vết đen do cọ xát với vải quấn chân quấn tay gò bó lâu ngày. Lại tình trạng răng cửa sứt mẻ của chúng thì thể suy đoán bọn chúng thường xuyên nhai xé thịt khô nguội lạnh. Chỉ thổ phỉ mới hội tụ đủ những đặc điểm như ."

A Xuân vô cùng khâm phục thốt lên: "Quả hổ danh là Trạng nguyên."

Thẩm Duy Trinh điềm nhiên đắc ý đáp lời: " vị Trạng nguyên nào cũng thể như ."

A Xuân lướt qua mũi tên cắm chân , phát hiện tay của cứ buông thõng xuống, dường như chẳng còn chút sức lực nào. Nàng thầm nghĩ, chắc hẳn bây giờ ca ca đang đau đớn lắm. Để khiến vui vẻ hơn một chút, A Xuân cố gắng vắt óc nghĩ những lời êm tai nhất để khen ngợi : “Ca ca quả đúng là khả năng quan sát tuyệt vời, trí dũng song . Chỉ thông qua một cái xác bình thường mà thể quan sát ngần thứ. Nếu đổi thì sớm chạy mất dép , gì còn tâm trí mà xem xét kỹ càng chứ? Người trong thiên hạ gom đủ vẻ tuấn tú, dũng, thông tuệ kiêm luôn văn thao võ lược như thực sự là hiếm khó tìm. Nếu trưởng xưng thứ hai thì e rằng chẳng ai dám nhận thứ nhất ."

Thẩm Duy Trinh kinh ngạc hỏi: "Muội học mấy lời nịnh nọt từ khi nào thế?"

A Xuân khiêm tốn đáp : "Đều là nhờ ca ca tận tình chỉ bảo cả."

Thẩm Duy Trinh dường như thuyết phục bản chấp nhận danh xưng ca ca . Dù thì tình ca ca cũng là ca ca, chẳng ? Những ngày qua, thấy phu thê nhà nông xưng hô với cũng là một tiếng nọ, hai tiếng .

Rừng núi Nam Ngô Châu vô cùng rậm rạp lắm muỗi mọt. Thẩm Duy Trinh từng đến đây khảo sát, đoán rằng bọn họ thể đường vòng qua cánh rừng để tiến thẳng đến trạm dịch. Có điều chân cẳng mấy thuận tiện nên bao xa, quả nhiên bọn họ sáu tên nữa bao vây. Vẫn là áo đen với vóc dáng cao thấp mập ốm đồng đều, nhưng tên nào tên nấy đều lăm lăm đại đao tay.

Thẩm Duy Trinh tựa lưng A Xuân. Hắn định lên tiếng dặn dò thì A Xuân cất giọng hỏi: "Ca ca mang theo đá đ.á.n.h lửa ?"

Thẩm Duy Trinh lập tức lấy dúi tay nàng.

"Vừa thấy dường như ca ca định dùng đá để ám toán tên ." A Xuân hạ giọng thầm thì: "Ca ca thấy tổ ong ngọn cây phía ? Khoảng cách xa như liệu đ.á.n.h rơi nó ? Loại ong đó gọi là ong vò vẽ sát thủ, chúng sợ nhất là lửa đấy."

Thẩm Duy Trinh tỏ vẻ hiểu, khẽ hỏi: "Muội chuẩn xong ?"

A Xuân ừ một tiếng, bàn tay nắm chặt lấy viên đá đ.á.n.h lửa.

Thẩm Duy Trinh vốn giấu sẵn vài viên đá trong tay áo, lúc mới vung tay nhắm chuẩn xác ném mạnh .

Đám áo đen cứ ngỡ là ám khí nên thi né tránh. Giữa lúc bọn chúng đang thầm nhủ may mắn vì ám khí trúng đích thì bỗng nhiên vang lên những tiếng ong ong chói tai từ phía . Vừa đầu , một bầy ong mật với kích cỡ to bằng móng tay dày đặc tụ thành một đám mây đen kịt xông thẳng về phía chúng.

A Xuân nhanh tay lẹ mắt dùng hòn đá đ.á.n.h lửa châm ngọn cây khô nhỏ bên cạnh, đó nhổ cả gốc lên. Một tay nàng cầm ngọn cây đang bốc cháy hừng hực, tay túm chặt lấy Thẩm Duy Trinh kéo : "Ca ca, chạy mau!"

Mặc dù đây là đầu tiên đặt chân đến vùng đất , nhưng độ am hiểu của A Xuân đối với vùng rừng núi Nam Ngô Châu quả thật chẳng hề thua kém bất kỳ dân bản địa nào. Một ngọn núi mọc lên những loại cây cối gì những sinh vật nào sinh sống, nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Chạy một dặm, nhân lúc đám truy sát còn đang luống cuống đối phó với bầy ong vò vẽ, A Xuân vứt bỏ cành cây cháy rụi ngay tại ngã ba đường. Nàng theo lời dặn của Thẩm Duy Trinh, cố tình lưu những dấu chân rõ ràng con đường lầy lội, đó cẩn thận luồn lách qua bụi cỏ ven đường để rẽ sang một hướng trái ngược.

Tìm một hang động nhỏ thể tạm thời nơi trú ẩn, A Xuân lập tức bứt lấy vài loại thảo d.ư.ợ.c nhét miệng nhai nát. Thế nhưng, khi đối diện với mũi tên đ.â.m xuyên qua đùi Thẩm Duy Trinh, nàng vẫn chần chừ dám nhổ.

Thẩm Duy Trinh mặt đổi sắc bẻ gãy hai đầu mũi tên, trầm giọng hỏi: "Tác dụng của loại thảo d.ư.ợ.c là gì?"

"Cầm m.á.u giải độc ạ."

Thẩm Duy Trinh gật đầu, đó lấy sức giật phắt mũi tên .

A Xuân vội vàng nhả chỗ thảo d.ư.ợ.c nhai nát trong miệng lòng bàn tay đắp lên vết thương cho . Có điều t.h.u.ố.c nhai nát quá nên dính , chỉ cần buông tay rơi xuống. Chợt nhớ chiếc yếm lót sát của từ loại vải bông mỏng sạch sẽ, nàng chẳng chút do dự xé ngay một vạt áo để băng bó cẩn thận vết thương chân .

"Chúng thể chờ c.h.ế.t ." Thẩm Duy Trinh giữ vẻ bình tĩnh phân tích: "Gia đình bọn chúng đang khống chế nên chúng mới ép tới đây g.i.ế.c . Một khi còn đường lui, bọn chúng tuyệt đối sẽ bỏ qua . Chẳng quanh đây còn bao nhiêu kẻ đang mai phục nữa, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ lục soát đến tận chỗ ."

A Xuân siết chặt thanh kiếm trong tay: "Muội g.i.ế.c một thì cũng thể g.i.ế.c thêm vài kẻ nữa. Muội nhất định sẽ bảo vệ cho ca ca."

Thẩm Duy Trinh vê vê đầu mũi tên gãy, khẽ mỉm : "Muội tinh thông hương liệu khứu giác nhạy bén, mau đây ngửi thử xem mũi tên tẩm thứ gì? Ta cảm thấy vết thương tê dại, ắt hẳn là độc."

A Xuân kề sát mũi tay ngửi thử vài cái, bắt đầu cẩn thận phân biệt và nhận xét: "Xà sàng tử, thương nhĩ tử, bạch đầu ông, dã sinh địa... và cả nam thiên trúc nữa."

Nghe đến cái tên cuối cùng, sắc mặt Thẩm Duy Trinh thoắt cái biến đổi. Hắn vội vàng ném phăng mũi tên thật xa, lấy khăn tay lau sạch đôi bàn tay tỉ mỉ lau những vết tích khuôn mặt A Xuân. Người từng trúng độc Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử thì tuyệt đối phép tiếp xúc với Nam Thiên Trúc một nào nữa.

A Xuân tức giận đến mức mắng mỏ liên hồi: "Đám lén lút mai phục thì cũng thôi , thế mà còn dám bôi độc lên mũi tên. là một lũ tiểu nhân bỉ ổi, để xem c.h.é.m c.h.ế.t..."

Sấm chớp nổ ầm ầm bên ngoài vọng trong hang, mang theo một thứ cảm giác ngột ngạt và bức bối đến khó tả.

"A Xuân." Thẩm Duy Trinh nắm lấy tay nàng, ngữ điệu điềm nhiên đến lạ thường: "Nhiều lúc g.i.ế.c cũng cần tốn nhiều sức lực đến . Hãy lời , chúng cũng thể đặt bẫy bọn chúng."

Ầm... Ầm... Ầm...

Một tên bỏ mạng vì bầy ong sát thủ c.ắ.n xé. Bốn tên áo đen còn lội nhào xuống đầm lầy, đầu mặt dính đầy bùn nhơ, chút nữa là c.h.ế.t ngộp trong đó. Vất vả lắm mới đợi đám ong tản hết, chúng khó nhọc nhặt một cái mạng.

Lần theo dấu chân truy đuổi một lúc lâu mà vẫn chẳng thấy bóng dáng mục tiêu , mấy tên mới cảm thấy sự tình , e là trúng kế . Bọn chúng vội vã tìm kiếm dọc đường, quả nhiên phát hiện hang động nơi hai từng ẩn nấp. Trong hang chỉ vương đoạn tiễn độc nhổ , mà nền đất vẫn còn đọng những vết m.á.u đỏ tươi, chắc mẩm là m.á.u chảy trong lúc rút tiễn.

Tên Đầu To khôn lanh nhất bọn bèn cúi xuống, tiện tay quẹt thử vệt m.á.u đất xem còn mới . Chẳng ngờ chỗ vũng m.á.u đó một hòn đá nhọn hoắt nhô lên, vô tình cứa đứt ngón tay trỏ của gã. Đầu To theo bản năng đưa ngón tay đang tươm m.á.u miệng mút mát, miệng lí nhí: "Máu vẫn khô, chắc chắn bọn chúng bao xa ."

Tên cầm đầu vết sẹo đầu lập tức hạ lệnh: "Hắn trúng độc của chúng , tay chân thương tật, còn đèo bồng thêm một con nha đầu thì tuyệt đối thể trốn thoát . Chúng mau đuổi theo."

Sau khi bốn tên ào ạt ùa ngoài, từ phía trần hang ẩn khuất bụi rậm, Thẩm Duy Trinh và A Xuân nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Đợi bọn chúng khuất, hai mới lặng lẽ rời khỏi hang động về hướng ngược .

Vừa mới chui khỏi động bao lâu, tên Đầu To cảm thấy ngón tay thương khi nãy bắt đầu ngứa ngáy dữ dội. Cơn ngứa cứ như hàng ngàn con sâu bọ đang luồn lách c.ắ.n xé sâu tận trong xương tuỷ khiến gã bức bối vô cùng. Gã cứ đinh ninh là do côn trùng châm chích nên mới nhấc tay lên xem, nào ngờ phát hoảng thét lên một tiếng đầy kinh hãi.

Nguyên một ngón tay của gã chuyển sang màu đen thui từ lúc nào chẳng !

Đầu Sẹo kiến thức sâu rộng nên sắc mặt lập tức tái nhợt: "Đó là nọc độc của Thất Độc Yết!"

Lời còn dứt, Đầu To ngã gục xuống đất, co giật liên hồi, miệng trào bọt mép trắng xóa. Chỉ trong chớp mắt, gã tắt thở.

Đầu Sẹo vẫn kịp hồn, rốt cuộc gã trúng độc từ bao giờ chứ? Không ngờ bọn chúng dùng thủ đoạn hạ độc bí ẩn đến như .

Ý nghĩ xẹt qua trong đầu, tên Tiểu Lại Lị tiên phong bỗng gào lên một tiếng t.h.ả.m thiết ôm riệt lấy bàn chân la hét inh ỏi. Đầu Sẹo liền quát tháo ầm ĩ cấm những kẻ khác bước tới. Gã cúi đầu thử, chỉ thấy mặt đất một lớp gai gỗ mỏng, nhọn hoắt chôn dày đặc, mỗi chiếc gai hình như đều tẩm thứ gì đó. Gã cúi sát xuống ngửi ngửi, quả nhiên chính là nọc độc của Thất Độc Yết.

Chỉ cần một liều lượng nhỏ cũng đủ đoạt mạng . Cũng vì tính độc quá mạnh nên nhiều thợ săn rắn rết đều dám tuỳ tiện chạm .

Đầu Sẹo sa sầm sắc mặt, gã nhẹ giọng an ủi Tiểu Lại Lị: "Bé con, ngoan ngoãn đừng động đậy, duỗi thẳng chân để cha nạo chất độc cho con."

Tiểu Lại Lị nén chịu cơn đau thấu xương, từ từ duỗi thẳng đôi chân của .

Đầu Sẹo nghiến răng chặt mạnh, vung đao dứt khoát c.h.é.m phăng cổ chân của Tiểu Lại Lị. Tiểu Lại Lị chẳng kịp kêu la tiếng nào, chỉ há hốc mồm trân trân gã. Hồi lâu nó mới cất tiếng gào rú bi thương tột độ: "Nương..."

Đầu Sẹo quỳ sụp xuống đất, vội vàng ôm chầm lấy nhi t.ử lòng, luôn miệng dỗ dành . Gã lật đật cởi y phục để băng bó vết thương cho con trai, nhưng m.á.u cứ tuôn trào ngừng, mà mưa rơi thì mỗi lúc một nặng hạt thêm. Lòng gã nóng như lửa đốt, tâm trí lúc chỉ hận thể lập tức băm vằm Thẩm Duy Trinh và nữ nhân thành trăm mảnh. Chỉ cần g.i.ế.c hai đó, những đứa con còn của gã sẽ cứu sống. G.i.ế.c... G.i.ế.c... Phải g.i.ế.c sạch chúng!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-45-rung-ram-co-ay-bi-nuoc-cuon-di-roi.html.]

Đi một quãng, cơ thể Tiểu Lại Lị bắt đầu nóng ran lên, miệng lảm nhảm những câu mê sảng.

Giữa lúc Đầu Sẹo đang bứt rứt ruột gan, bỗng thấy Tam Ngưu, kẻ tay chân lành lặn duy nhất còn sót , reo lên vui sướng: "Nhị ca, xem đằng là trâm cài tóc của ả nữ nhân đó ?"

Đầu Sẹo đạp mạnh gã một cước: "Còn mau lấy về đây cho !"

Tam Ngưu lanh lẹ một tiếng vắt chân lên cổ lao tới. Vừa chạm tay món đồ trang sức , gã bỗng thấy bên bàn chân mềm nhũn khác thường. Rùng ớn lạnh một cái, gã vội hoảng hốt lùi về phía ... Ẩn lớp cành khô lá úa rõ ràng là một ổ rắn! Đóa hoa cài đầu thực chất chỉ là một miếng mồi nhử.

giờ chạy cũng còn kịp nữa. Nền đất ở đây tuy thể chịu sức nặng của một cô nương nhỏ bé, nhưng chắc thể gánh nổi trọng lượng của một nam nhân trưởng thành. Trong lúc hoảng loạn, mặt đất chân Tam Ngưu sụp xuống, kéo cả gã rớt thẳng tuột hố sâu.

Đầu Sẹo hoảng hồn lùi hai bước, nước mưa xối xả tạt thẳng mặt. Gã kinh hãi ngó xuống , chỉ thấy mấy con độc xà to bằng cổ tay đang siết chặt lấy thể Tam Ngưu. Tam Ngưu giơ tay thét lên kêu cứu, mặt mũi và tay chân đầm đìa m.á.u tươi. Đầu Sẹo hiểu rõ, coi như vô phương cứu chữa .

Ôm chặt lấy Tiểu Lại Lị trong lòng, Đầu Sẹo cuối cùng cũng thấu hiểu vạn sự nãy giờ chỉ là những chiếc bẫy rập tinh vi, tất cả đều là mưu lược sắp đặt sẵn. Các cứ thế nối gót c.h.ế.t thảm, giờ đây chỉ còn trơ trọi mỗi gã và nhi t.ử đang thoi thóp thở từng nhịp yếu ớt trong ngực, thế nhưng ngay cả cái bóng lưng của Thẩm Duy Trinh cùng nữ nhân gã còn thấy mặt.

Đứa trẻ trong lồng n.g.ự.c gã bất ngờ la toáng lên gọi , co giật mạnh, sùi bọt mép, và cũng vong mạng chỉ trong chốc lát hệt như cái c.h.ế.t của tên Đầu To lúc nãy.

Đầu Sẹo gắt gao ôm chặt lấy hài tử, cúi đầu đoạn đường qua, chỉ thấy loang lổ đầy những vệt m.á.u tươi kịp khô. Đôi mắt gã vằn đỏ hằn lên từng tia m.á.u hận thù, gã ngửa mặt lên trời gầm rống lên t.h.ả.m thiết: "Huyết trái huyết thường!"

Gã nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t hai con !

Thẩm Duy Trinh bắt đầu phát độc. Đầu tiên là cánh tay trúng tên bỗng chốc trở nên mềm nhũn, chẳng còn lấy một tia sinh lực. Ngay đó là chân cũng mất cảm giác, tê dại đến tột cùng.

A Xuân cố gắng dìu chật vật lê từng bước, nhưng dần dà, nàng cũng còn chống đỡ nổi nữa.

Không , nặng quá. Thật là kỳ lạ, lúc ở giường rõ ràng cũng đè lên nàng, nàng cảm thấy nặng thế nhỉ? Những thứ mà con thể cõng lưng vốn dĩ còn nặng hơn nhiều so với việc bế tay, thế mà bây giờ nàng chẳng thể cõng nổi . Lẽ nào là do bộ quá lâu, thêm bụng đói cồn cào nên nàng cạn kiệt thể lực ?

Thẩm Duy Trinh vẫn duy trì sự bình tĩnh thường ngày: "A Xuân, hãy tìm một nơi nào đó để , mau chạy đến trạm dịch gọi tới. Muội thường xuyên theo bên cạnh , bọn họ nhất định sẽ nhận ."

Mục tiêu của đám sát thủ vốn là . Rời xa , A Xuân mới bớt phần nào nguy hiểm. Bởi ai mà lường trong khu rừng sâu thăm thẳm còn ẩn náu thêm bao nhiêu tên sát thủ nữa chứ?

A Xuân lời nào. Nàng thừa hiểu, nếu cứ tiếp tục kéo Thẩm Duy Trinh thế thì e là đến khi trời tối đen như mực cũng chẳng thể nào thoát khỏi đây . Huống hồ cơn mưa rào trút xuống càng lúc càng xối xả, khu rừng rậm rạp cũng theo đó mà dần trở nên tăm tối, tầm của nàng ngày càng thêm hạn hẹp.

Khẽ động não suy nghĩ một lát, nàng liền âm thầm đưa quyết định. Nàng tìm thấy một hang động thể tránh mưa, gắng hết sức lực dìu Thẩm Duy Trinh tận sâu bên trong.

Lúc trời đổ mưa, nàng tiện tay bắt con Thất Độc Yết vắt lấy nọc độc tẩm hơn mười mấy chiếc gai gỗ, nay vẫn còn chừa ba cái. A Xuân đem tất cả gai đưa hết cho Thẩm Duy Trinh.

"Ca ca hãy cầm lấy để phòng ." A Xuân đưa tay cởi y phục của Thẩm Duy Trinh : "Nếu như mục tiêu của bọn chúng là ca ca, thể giúp đ.á.n.h lạc hướng..."

Thẩm Duy Trinh dùng cánh tay lành lặn duy nhất nắm chặt lấy cổ tay nàng, lớn tiếng quở trách: "Hồ đồ!"

"Muội hề hồ đồ." A Xuân nghiêm túc đáp : "Nương luôn dạy thương xót kẻ yếu. Nếu nương nhẫn tâm vứt bỏ ca ca đang thương mà chẳng thèm đoái hoài, c.h.ế.t xuống suối vàng gặp nương, nương nhất định sẽ đau lòng lắm."

"Đừng lấy những lời chặn họng ." Thẩm Duy Trinh c.ắ.n răng gằn từng chữ: "Muội thừa ... Ưm..."

A Xuân đột nhiên nhào tới, phủ lấp đôi môi bằng một nụ hôn.

Đây là đầu tiên nàng chủ động, nồng nhiệt và cam tâm tình nguyện trao nụ hôn cho như thế. Nụ hôn dành tặng ca ca từng ép buộc nàng, trưởng khiến nàng yêu mà hận cũng chẳng đành, và cũng là vị phu quân cùng nàng bái đường thành .

Một lúc lâu , A Xuân mới thở hổn hển rời khỏi môi , khẽ thì thầm: "Huynh từng cứu mạng nương , luôn mồm báo đáp ân tình . Hôm nay chính là cơ hội để trả món nợ ân tình , ca ca."

Thẩm Duy Trinh nghiêm giọng quát lớn: "Muội dám? Nếu thực sự dám mặc y phục của bước ngoài, lết, cũng sẽ lết theo !"

A Xuân trầm ngâm suy nghĩ một lát, bèn thốt lên một tiếng đắc tội.

Nàng cưỡng ép rướn lên định hôn môi nữa, nhưng sớm đề phòng, thừa hiểu nàng nhất định đang ý đồ đút thứ gì đó cho nên sống c.h.ế.t c.ắ.n chặt răng chịu hé môi. Ai dè A Xuân thấy chiêu hiệu nghiệm, liền lớn mật thò tay xuống giữa hai chân . Thẩm Duy Trinh quả thực thể chống đỡ nổi hành vi to gan lớn mật của nàng, kịp né tránh, khoảnh khắc lơi lỏng cảnh giác liền A Xuân lanh tay lẹ mắt nhét ngay một viên quả nhỏ xíu miệng. Để tránh việc Thẩm Duy Trinh nhổ , A Xuân một nữa chặn kín đôi môi , khéo léo dùng đầu lưỡi đẩy hạt quả sâu cuống họng.

"Ca ca đừng lo lắng, loại t.h.u.ố.c tác dụng an thần, nhanh thôi sẽ thể cử động nữa." A Xuân đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt đang hừng hực lửa giận của , khẽ thủ thỉ: "Đừng lo, chỉ quá nửa canh giờ nữa là cử động thôi. Không còn cách nào khác ca ca, chỉ bình an vô sự. Muội sẽ nhanh chóng tìm ."

Thẩm Duy Trinh mới thốt lên hai tiếng A Xuân thì chẳng thể thêm lời nào nữa. Dược hiệu bắt đầu phát tác, yết hầu, bờ môi cùng đầu lưỡi của đều dần trở nên tê rần rần.

Trốn sâu trong thâm sơn cùng cốc của đất Nam Ngô Châu quả thực tồn tại vô vàn những loại kỳ hoa dị thảo quý hiếm. Dù thuộc vạn quyển sách thì chứ? A Xuân rốt cuộc cũng bước vạn dặm đường dài . Hắn thậm chí còn chẳng mảy may A Xuân hái trái cây nhỏ xíu từ lúc nào. Thế nhưng Thẩm Duy Trinh hiểu rõ, nàng sớm vạch sẵn ý định trong đầu. Nàng khoác lên bộ ngoại y của , cải trang thành để dụ dỗ binh lính đuổi theo.

A Xuân thoăn thoắt cởi bỏ ngoại y của Thẩm Duy Trinh khoác lên . Sau đó nàng cẩn thận rắc một ít bột t.h.u.ố.c xua đuổi trùng rắn lên n.g.ự.c áo, mũi giày và mái tóc của , vì sợ rắn rết c.ắ.n thương.

Ánh mắt Thẩm Duy Trinh vẫn dán chặt nàng rời. Hắn triệt để cứng họng, duy chỉ những đường gân xanh hằn rõ trán và cổ gân guốc nổi lên cuồn cuộn.

Trong hang tối mịt mùng, A Xuân sắp rõ vạn vật nữa. Nàng kề sát , cúi xuống, mở to đôi mắt, từng chút từng chút một ngắm thật kỹ khuôn mặt của Thẩm Duy Trinh.

"Huynh đừng lo lắng quá, vẫn kiếm phòng , thêm kiếm pháp do chính tay ca ca chỉ dạy và cả một bản lĩnh nữa, hạng bình thường thể đối thủ của ." A Xuân ngừng một nhịp, tiếp lời: "Sau chăm sóc bản cho thật , dù bận rộn đến cũng nhớ ăn uống đầy đủ, tuyệt đối đừng để dầm mưa nữa nhé."

Thực nàng vẫn còn nhiều điều thổ lộ cùng , nhưng muộn mất , thời gian cho phép nàng nán thêm nữa. Cả ca ca và nàng đều thể chậm trễ thêm một khắc nào. Giờ phút nàng cũng chẳng tài nào nặn một câu an ủi lọt tai nào, lúc dùng đến sách mới ân hận vì ít sách, xem do nàng sách ít quá nên đến khi chia tay cũng chẳng mở miệng cất lời từ biệt với ca ca thế nào.

Thân thể Thẩm Duy Trinh dần dần hóa thành một mảnh tê liệt. Dược lực của thứ quả quá đỗi mãnh liệt, khi A Xuân cúi xuống trao một nụ hôn lên đôi môi , mất khả năng cảm nhận ấm của nàng, chỉ còn sự tê dại đến vô tận tận cùng.

A Xuân.

A Xuân.

Đừng chuyện ngốc nghếch nữa.

Đừng .

Nàng hãy ở , nàng cũng đều đáp ứng, nàng thích cũng đều bằng lòng.

Xin nàng đừng .

Tuyệt đối đừng bước ngoài.

Thẩm Duy Trinh thốt nên lời, chỉ đành bất lực trơ mắt A Xuân từ từ dậy. Nàng một cái thật sâu: "Ca ca, đây."

Đừng !

Ta cho phép nàng !

Quay mau!!!

Nàng hãy đây.

Ca ca nguyện giao phó tất cả thứ cho nàng.

Từng âm thanh uất nghẹn nơi cổ họng cứ như những sợi dây leo đầy gai nhọn đang hung hăng cứa sâu da thịt . Từng chữ chẳng thể bật thốt khỏi miệng hóa thành những tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên trái tim Thẩm Duy Trinh.

A Xuân xoay , dứt khoát sải bước khỏi cửa động. Nàng hề ngoái đầu .

Thẩm Duy Trinh dường như thấy một vài tiếng động. Đó là tiếng A Xuân đang hao tổn sức lực chặt cành lá chuối tây để lấp kín cửa hang, che đậy dấu vết.

Bên trong hang động chìm một tăm tối mịt mờ, tứ bề tĩnh lặng như tờ, ngay cả tiếng bước chân của A Xuân cũng tan biến. Hắn thậm chí còn thấy nhịp đập của chính trái tim nữa, chỉ cảm giác cõi lòng đang một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đau khổ đến mức sống bằng c.h.ế.t.

A Xuân...

A Xuân!

Chẳng thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng Thẩm Duy Trinh cũng lờ mờ khôi phục chút xúc giác ở đầu ngón tay. Hắn nghiến răng ken két, miễn cưỡng chống tay lên. Chẳng d.ư.ợ.c tính của viên quả tương khắc với độc tính mũi tên , nhưng chân của rốt cuộc cũng đôi chút tri giác, chỉ là cơn đau buốt thấu tận xương tủy đang ập đến dữ dội.

Như cũng , dẫu cảm nhận nỗi đau vẫn còn hơn là tê liệt bất động.

Thẩm Duy Trinh cố gắng gượng dậy. Hắn mới thẳng lưng thì chợt thấy tiếng bước chân bên ngoài cửa hang. Sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo, một tay siết chặt lấy mấy cây gai tẩm độc A Xuân đưa khi nãy...

"Nguyên Kính ?"

Tiếng gọi thuộc bất chợt vang lên khiến cả Thẩm Duy Trinh lập tức buông lỏng cảnh giác. Hắn mà, A Xuân nhất định sẽ .

Thu hồi những cây gai tẩm độc, Thẩm Duy Trinh tập tễnh bước ngoài. Đảo mắt quanh quẩn chẳng thấy bóng dáng A Xuân , nét mặt của đang mặt, trong lòng bỗng dưng chùng xuống một nhịp, cất tiếng hỏi thẳng: "A Xuân... Tĩnh Huy ?"

Khuôn mặt Chương Giản tái nhợt như tờ giấy.

Bộ dạng Chương Giản lúc trông vô cùng chật vật, nào còn dáng vẻ của một vị quý công t.ử chốn kinh thành. Cả y ướt sũng, quần áo đầy bùn đất, chắc mẩm đường tới đây té ngã chẳng bao nhiêu . Trông bộ dạng thất hồn lạc phách của y dường như chỉ còn chút niềm tin mỏng manh đang ráng chống đỡ y bước chân đến chốn .

Giờ đây, khi thấy Thẩm Duy Trinh bình an vô sự, lời hứa năm xưa cũng coi như vẹn . Chương Giản bỗng chốc gục ngã, y rệu rã trượt dài xuống đất. Y đau đớn thống khổ đến tận cùng, cõi lòng quặn thắt khiến chút sức tàn cuối cùng cũng theo đó mà cạn kiệt.

"Tĩnh Huy cô nương... nàng ..." Bờ môi Chương Giản khẽ run rẩy: "Nàng đỡ một mũi tên, may rơi xuống sông, dòng nước cuốn trôi ..."

 

Loading...