Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 46: Trở về đi thôi: Cố hương vẫn như giấc mộng xưa
Cập nhật lúc: 2026-07-15 08:49:38
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương Giản vốn dĩ đến đây để tìm .
Chuyến Nam Ngô Châu vì gặp cuồng phong nên chậm trễ ít thời gian đường. Chương phu nhân bên ngoài thì là đưa nhi nữ du ngoạn, nhân tiện tìm danh y chữa chân cho Chương Giản. thực chất, chân cẳng của Chương Giản khỏi từ lâu. Bà chỉ vì sợ đơn thương độc mã chuốc lấy hoạ . Có như bà đích tọa trấn, tự nhiên sẽ bớt ít rắc rối.
Vừa đặt chân đến Nam Ngô Châu, mới nghỉ ngơi vỏn vẹn hai ngày, Chương Giản nóng lòng cầu xin Chương phu nhân đến Thẩm phủ. Nào ngờ thám thính tin tức Thẩm Duy Trinh đưa A Xuân ngoài.
Chương Giản thực sự nhịn nổi liền chạy hỏi thăm. Sau khi Thẩm Duy Trinh đến một thôn trang núi để xem xét ruộng lúa, lập tức cưỡi ngựa đuổi theo. Nào ngờ chuyến giúp nhặt một Diệp Thanh đang thoi thóp chút tàn.
Nghe Diệp Thanh kể chuyện phục kích, Chương Giản tức đến mức suýt thì nổ tung. Bầu trời quang đãng, giữa thanh thiên bạch nhật mà xảy chuyện tày trời như thế ? Bọn chúng dám ngang nhiên tập kích mệnh quan triều đình, mà còn là An phủ sứ do đích thánh thượng khâm điểm. Thế thì bọn chúng định để thể diện của hoàng gia cơ chứ?
Ngay lúc đó, vặn một thương đội ngang qua. Đám vốn đang tìm con ngựa lạc, nhưng khi đầu rõ ngọn nguồn câu chuyện, tân tri châu gặp nạn thì liền bỏ luôn việc tìm ngựa, chủ động đề nghị đưa Diệp Thanh thành cứu chữa.
Chương Giản bèn sai gã tiểu tư chạy đến quan phủ gần nhất để báo tin xin viện binh. Sắp xếp thỏa chuyện, chẳng kịp suy nghĩ nhiều mà lập tức quất ngựa lao theo hướng Diệp Thanh chỉ.
Trên con đường mòn lầy lội chốn sơn dã, cuối cùng cũng tìm thấy A Xuân đang truy sát.
Nàng khoác y phục của Thẩm Duy Trinh, bám sát phía là một gã nam nhân vết sẹo đầu. Tên mặt sẹo bộ dáng như kẻ điên cuồng, miệng gầm thét liên hồi, tay lăm lăm thanh đại đao c.h.é.m loạn xạ khắp nơi. A Xuân thủ vô cùng linh hoạt, tựa như vượn hầu nhẹ nhàng đu dây leo vượt qua rãnh nước sâu. Tên mặt sẹo thấy thế bèn vòng qua đường khác, quyết truy cùng g.i.ế.c tận.
Chương Giản từ nhỏ đến lớn từng g.i.ế.c . Hắn tuy luyện võ nhưng cũng chỉ để rèn luyện thể chứ từng chứng kiến cảnh m.á.u me tàn khốc. Mắt thấy thể lực của A Xuân đang dần cạn kiệt mà kẻ ác vẫn bám riết buông, c.ắ.n chặt răng, dứt khoát rút kiếm thúc ngựa lao tới, dùng sức đ.â.m mạnh tên mặt sẹo một kiếm.
Tên mặt sẹo ngã lăn đất, kêu la t.h.ả.m thiết. Chương Giản nỡ tay đoạt mạng gã, trong đầu chỉ nảy sinh ý niệm mang A Xuân rời khỏi đây: "Tĩnh Huy cô nương!"
A Xuân khựng bước. Nàng thực sự quá mệt mỏi . Trời ngả về chiều, tầm của nàng càng lúc càng mờ mịt, nếu cứ tiếp tục thế thì quả là chút nào. Tay nắm chặt chuôi kiếm, A Xuân khẽ nheo mắt , mơ hồ thấy Chương Giản đang xoay xuống ngựa. Khuôn mặt tràn đầy vẻ lo âu, sải bước chạy về phía nàng: "Tĩnh Huy cô nương, nàng ..."
Lời còn dứt, thấy A Xuân phóng như bay lao thẳng về phía . Khuôn mặt nàng lạnh băng chút biểu cảm, ánh mắt kiên định, cánh tay vung cao thanh kiếm đ.â.m thẳng phía lưng Chương Giản.
Kèm theo một tiếng hét chói tai vang lên, Chương Giản đầu , kinh hãi nhận tên mặt sẹo đang giơ cao lưỡi đao định giở trò ám toán .
Nhát kiếm của A Xuân chuẩn xác đ.â.m xuyên qua trái tim gã mặt sẹo. Lo sợ tim gã mọc lệch, nàng nghiến răng, nhẫn tâm vặn mạnh cán kiếm một vòng. Phải cho đến khi tên mặt sẹo trừng lớn hai mắt ngã gục xuống, nàng mới dứt khoát rút kiếm vẩy mạnh một cái, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe vương vãi đầy mặt đất.
Động tác của nàng vô cùng sạch sẽ lưu loát, chẳng chút dây dưa do dự, khiến Chương Giản đến ngây ngốc cả .
"Lần nhớ bồi thêm một kiếm nữa." Giọng của A Xuân khô khốc như bốc hỏa, vì quá sức mệt mỏi nên trở nên khàn đặc: “Chương công tử, trưởng của gian nhân hãm hại, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc, công t.ử bằng lòng tay tương trợ ?"
Chương Giản lọt tai lời nào, cứ ngơ ngẩn chằm chằm A Xuân. Nàng của lúc quả thực khác một trời một vực so với dáng vẻ khi còn ở kinh thành. Trên nàng khoác hờ chiếc áo choàng rộng thùng thình, búi tóc rối bời lộn xộn, vầng trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Toàn nàng hòa quyện giữa bùn đất và m.á.u tươi, dính đầy những vệt cỏ xanh, ngay cả khóe mắt cũng còn vương vệt bùn khô.
"Nàng gì cơ?" Chương Giản bừng tỉnh hỏi : “Xin , rõ."
A Xuân nhẫn nại lặp thêm một nữa.
Chương Giản lập tức gật đầu: "Việc nghĩa thể chối từ." Hắn vốn định nhường ngựa cho A Xuân cưỡi, còn thì dắt ngựa bộ. Nào ngờ A Xuân chẳng hề bận tâm đến mấy cái quy củ rườm rà đó, thẳng thừng hối thúc cùng lên ngựa: "Cứu như cứu hỏa, nhi nữ Nam Ngô Châu chúng coi trọng mấy thứ hư lễ ."
Chương Giản liền khâm phục thốt lên: "Là tại hạ quá vu khoát ."
Niềm vui sướng khi chung một ngựa tuy nhiều, nhưng vẫn kém xa sự kích động đang dâng trào trong cõi lòng Chương Giản. Hắn vốn cứ ngỡ A Xuân là một vị thiên kim khuê các dịu dàng nho nhã, tài trí hơn , nào ngờ nàng văn võ song , sát phạt quyết đoán đến nhường . Quả hổ danh là của Thẩm Duy Trinh. Tạm gác chuyện Thẩm Duy Trinh rốt cuộc là , quả thật giỏi trong việc dung dưỡng dạy dỗ .
Nhất thời, tim Chương Giản đập liên hồi như trống bỏi, triệt để xiêu lòng nàng.
A Xuân mệt lả đến mức hai tai ù . Ban nãy truy sát một quãng đường dài, nàng chỉ đành c.ắ.n răng gượng gạo chống đỡ. Giờ đây dẫu cất bước bộ nữa nhưng nàng vẫn cho phép bản thả lỏng, cứ mãi duy trì trạng thái cảnh giác cao độ.
"Cứ men theo con đường thẳng về phía , băng qua một con sông thì tiếp tục tiến về hướng Bắc." A Xuân dặn dò Chương Giản: “Sau khi thấy một gốc cây đa cổ thụ to lớn, lập tức rẽ sang hướng Đông. Đi thêm một đoạn ngắn nữa sẽ thấy một tảng đá lớn, bên cạnh tảng đá một khóm chuối tây. Huynh cứ tìm kiếm dọc sát mặt đất, sẽ phát hiện vài cây chuối tây chặt đứt ngang . Lúc đó, bước sang phía Đông vài bước, vạch khóm chuối sẽ thấy một hang động ẩn bên trong. Huynh trưởng của đang trong hang động đó. Huynh nhớ kỹ ?"
Chương Giản gật đầu đáp: "Ta nhớ kỹ ."
A Xuân vì sợ lọt tai nên dặn dặn thêm một nữa. Chương Giản bèn trịnh trọng thề thốt: "Ta nhất định sẽ đưa trưởng của nàng bình an trở ."
A Xuân chỉ khẽ mỉm . Nàng thực sự chẳng còn chút sức lực nào nữa. Quá mệt mỏi, quá rã rời . , bây giờ ngựa, chỉ cần vượt qua khúc sông phía là thể nhanh chóng tìm thấy ca ca. Chương Giản thể lực ngựa, đến lúc đó, nàng chỉ việc phụ trách canh chừng xem xung quanh tàn dư của bọn sơn tặc mai phục là đủ.
Khi đến bờ sông, đúng lúc đang là mùa nước lũ, cộng thêm trận cuồng phong và mưa lớn tháng nên dòng nước chảy xiết vô cùng, bắc ngang qua chỉ một cây cầu đá chật hẹp. Chú ngựa nòi dường như cũng linh tính, nó hết sức cẩn thận chầm chậm bước lên cây cầu đá.
Trong lòng Chương Giản vô cùng kính trọng A Xuân, mở miệng trò chuyện với nàng nhưng e sợ sự đường đột của sẽ mạo phạm đến giai nhân. Giữa lúc đang rối rắm lưỡng lự, chợt thấy tiếng A Xuân hô lớn nhắc nhở: "Cẩn thận!"
Chương Giản theo bản năng ngoắt mặt sang, chỉ kịp thấy A Xuân dứt khoát dang rộng hai cánh tay, lấy che chắn ngay mặt . Mũi tên nhọn hoắt xé gió từ đỉnh núi lao xuống, lạnh lùng xuyên thủng qua bả vai nàng. Lực đạo của kẻ b.ắ.n cung vô cùng mạnh mẽ, đẩy văng cả nàng rơi thẳng từ lưng ngựa xuống dòng nước chảy xiết hung hãn.
Dòng nước lũ cứ thế cuốn trôi nàng mất. Nàng kịp lấy một câu, thậm chí còn kịp thốt lên một tiếng kêu đau đớn nào.
…
"Ta cưỡi ngựa đuổi theo dòng nước, đuổi mãi đến tận khu vực hạ lưu. đầm nước , chỉ nhặt thứ ." Khuôn mặt Chương Giản trắng bệch, y run rẩy đưa qua thanh bội kiếm của A Xuân: “Đầm nước đó sâu thăm thẳm, t.h.i t.h.ể của Tĩnh Huy cô nương e là phần nhiều chìm lỉm xuống đáy..."
"Nàng sẽ c.h.ế.t." Thẩm Duy Trinh cố duy trì sự bình tĩnh đến đáng sợ: “Ngươi chắc chắn là đầm nước đó sẽ chảy thông nơi nào khác ? Đừng vội, mau trả lời ."
Chương Giản vội vàng đưa tay gạt hàng nước mắt, lắc đầu quầy quậy: "Ta dò la một vòng quanh đầm nước , tuyệt nhiên phát hiện gì cả."
"Rất thể là mạch nước ngầm." Thẩm Duy Trinh từng bôn ba khắp chốn Nam Ngô Châu, đích chủ trì việc xây dựng đê biển, khơi thông kênh rạch nên cũng nắm bắt đại khái cấu trúc thủy vực nơi đây: “Ta qua đó xem ."
Chương Giản gắng gượng đè nén nỗi bi thương tột độ: "Huynh đang thương nặng, lập tức trở về thành cứu chữa ngay. Ta hứa với Tĩnh Huy cô nương là nhất định cứu thoát khỏi đây. Viện binh bên ngoài tới , vì di nguyện của nàng , cũng bảo trọng lấy bản chứ."
Đứng ranh giới sinh tử, ân oán cá nhân khác đều chỉ là chuyện vặt vãnh.
Thẩm Duy Trinh bước tập tễnh, cà nhắc hướng ngoài: "Đừng mấy lời gở miệng đó. A Xuân là phúc tinh chiếu mệnh, thiên mệnh phi phàm, kiếp định sẵn sẽ phùng hung hóa cát, tuyệt đối thể xảy chuyện gì . Nước trong núi lạnh giá thấu xương, bớt lời thừa thãi , tìm thấy nàng càng sớm thì nàng càng bớt phần nào khổ sở."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-46-tro-ve-di-thoi-co-huong-van-nhu-giac-mong-xua.html.]
Hắn thấu hiểu hơn ai hết, tìm A Xuân nhanh nhất thể. Chất kịch độc tẩm những mũi tên chứa Nam Thiên Trúc. Mà A Xuân từng vô tình trúng độc của Khiên Ngưu Hồng Nương Tử, tuyệt đối thể dính dáng đến Nam Thiên Trúc thêm một nào nữa. Nàng chắc chắn vẫn đang ở một góc khuất nào đó đợi đến cứu.
Chương Giản dám cản bước nữa. Cõi lòng y tuy đang ngập tràn tuyệt vọng, cũng chắc Thẩm Duy Trinh vì quá mức thương tâm nên hóa rồ , nhưng vì lời thề ước lúc , cộng thêm ơn cứu mạng của A Xuân, y vẫn rảo bước đuổi theo , thâm tâm nhịn mà le lói lên một tia hi vọng mong manh. Nhỡ thì ? Nhỡ A Xuân thật sự cát tinh cao chiếu, vẫn bình an vô sự thì ?
Thế nhưng, mãi cho đến khi màn đêm đen đặc buông xuống bao trùm lấy vạn vật, bọn họ vẫn tìm thấy dẫu chỉ là một chút dấu vết của A Xuân. Đám tàn dư thổ phỉ trong rừng cuối cùng cũng bắt gọn. Theo lệ thường thì dùng nhục hình nghiêm tra, nhưng tâm trí Thẩm Duy Trinh giờ đây chỉ đặt hết việc tìm kiếm A Xuân, đành hạ lệnh giam giữ bọn chúng .
Trên đôi chân vẫn buộc hờ mảnh vải do chính tay A Xuân băng bó, lảo đảo lê bước đến chôn chân bờ hàn đàm lạnh lẽo. Thẩm Duy Trinh c.ắ.n răng nhảy xuống lòng đầm tìm kiếm một lượt, nhưng chung quy vẫn hoài công vô ích. Hắn chẳng cam lòng bỏ cuộc, nhưng thể lực bản suy kiệt trầm trọng đành sai tiếp tục lặn ngụp tìm kiếm.
Một lúc lâu , mới dò la rõ ràng, đầm nước quả nhiên tồn tại mạch nước ngầm. Mạch nước ngầm chảy thông một con sông lớn. Và điểm cuối của con sông lớn chính là biển khơi bao la.
Chương Giản chứng kiến bộ dạng hiện tại của Thẩm Duy Trinh, thực sự nhẫn nại thêm nữa. Thật là dọa quá . Kể từ lúc tiếp nhận hung tin cho đến tận bây giờ, gương mặt Thẩm Duy Trinh hề biểu lộ bất kỳ tia cảm xúc nào. Đứng sự thật bi thương nhường , thậm chí chút nôn nóng, chẳng hề bộc lộ lấy nửa điểm bi ai phẫn nộ, điềm nhiên đến mức tựa như một kẻ điên.
Chương Giản sức khuyên nhủ nên về nghỉ ngơi, chí ít cũng băng bó vết thương cho t.ử tế bộ y phục khác.
"Trời tối mất , mau chóng tìm ." Thẩm Duy Trinh dùng một giọng điệu phẳng lặng đến vô thực cất lời: “Ban đêm mắt nàng rõ, nàng sẽ sợ hãi lắm."
Chương Giản còn thêm gì đó, nhưng chỉ thể trơ mắt Thẩm Duy Trinh thong thả, tập tễnh lê từng bước chân hướng về phía con sông lớn. Chẳng mấy bước, Thẩm Duy Trinh đột ngột khom gập , khẽ rên lên một tiếng nghèn nghẹn hộc một ngụm m.á.u tươi, hình cao lớn cứ thế ngã vật xuống mặt đất.
Chương Giản kinh hoàng hét lên: "Nguyên Kính !!!"
Bầu trời tối mịt, trăng sáng thưa, Lý Trung Ngọc với thủ nhanh nhẹn phi phàm đang thoăn thoắt luồn lách giữa chốn rừng rậm. Y cũng đang nỗ lực tìm kiếm tung tích của A Xuân.
Thật khiến phát bực...
Y chung quy vẫn chậm chân một bước. Mũi tên rời khỏi cung, y mới kịp đoạt mạng gã cung thủ , đành bất lực trơ mắt A Xuân trúng tiễn rơi xuống ngựa. Lý Trung Ngọc nhiều năm gặp A Xuân, chẳng kỹ năng bơi lội của nàng hiện tại còn xuất chúng như ngày bé nữa . Thời thơ ấu, hai họ luôn kề vai sát cánh cùng vui đùa. Thẩm Sĩ Nho áp đặt quy củ khắt khe với A Xuân, ông từng dạy nàng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, Lý Trung Ngọc cũng may mắn học lóm đôi chút... Chỉ mong nàng thể bình an vượt qua kiếp nạn .
Có điều y cất công lùng sục khắp chốn, cuối cùng cũng chỉ lượm một chiếc hài của A Xuân vứt bỏ bên bờ sông. Đang định tiếp tục men theo dòng nước thì chợt vẳng tiếng vó ngựa dồn dập. Trong màn đêm đen kịt, từng ngọn đuốc sáng rực lượt kéo đến mỗi lúc một gần. Để tránh rước họa , Lý Trung Ngọc đành giấu kỹ chiếc hài lồng n.g.ự.c nhanh như chớp biến mất trong đêm tối.
Nước sông vẫn lững lờ trôi. Ở khu vực hạ lưu, cỏ dại mọc cao đến mức thể che khuất cả đầu gối một trưởng thành. A Xuân thoi thóp im lìm tảng đá lớn, bả vai vẫn ghim chặt mũi tên oan nghiệt. Trong cơn mê sảng, nàng một giấc mơ thật .
Nàng mộng thấy cái ngày sửa chữa mái nhà cho một gia đình giàu . Thực nàng dối Thẩm Duy Trinh và Thẩm Tương Mân, chiếc chân giò đó chẳng là đồ gia chủ bụng ban thưởng, mà là do nàng đích mở lời xin xỏ . Trên những bàn yến tiệc linh đình như , lúc nào mà chẳng thừa mứa thức ăn, thông thường sẽ đem ban thưởng cho hạ nhân.
A Xuân khi đói cồn cào cả ruột gan. Sau khi trèo lên mái nhà lợp xong đám ngói, nàng bèn ngỏ ý cần nhận tiền công nữa, nếu mai nhà hỏng hóc gì cứ đến tìm nàng để sửa chữa miễn phí cũng , chỉ xin đổi cho nàng cái chân giò . Nữ chủ nhân khẽ mỉm thương xót, dặn dò nhà bếp gói cho nàng một cái chân giò mới toanh ai đụng đũa, sai thanh toán đầy đủ tiền công cho nàng, bảo rằng lớn thể chiếm tiện nghi của một đứa trẻ .
Trên đường ôm chân giò trở về, A Xuân cực kỳ áy náy và hổ thẹn. Nàng cảm thấy bản quả thực nên tùy tiện mở miệng xin xỏ như . ngẫm thịt để ăn, mà còn là thịt nấu chín hẳn hoi, nương ăn nhất định sẽ mau khỏe và sức lực hơn.
Về đến nhà . A Xuân đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp , lập tức ngửi thấy mùi cơm canh quen thuộc. Thẩm Vân Nga đang tĩnh tọa bên chiếc bàn nhỏ, nở nụ dịu dàng: "A Xuân của nương về , mau rửa tay ăn cơm nào."
A Xuân hào hứng khoe: "Hôm nay chủ nhà ban thưởng cho con một chiếc chân giò lớn lắm..."
Nàng cúi đầu xuống, ủa, chân giò ? Chân giò tự dưng biến mất ? Nàng đang vội vã quýnh quáng tìm thì Thẩm Vân Nga cất giọng: "Đứa nhỏ ngốc , nương hâm nóng cho con . Con mang về từ sớm cơ mà, mới đó quên ?"
A Xuân gãi gãi đầu, cảm thấy dường như đ.á.n.h mất một ký ức nào đó. Nàng ngoan ngoãn xuống bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ngoài khung cửa sổ, mặt trời rực rỡ đang tỏa nắng chan hòa, bầu trời trong vắt quang đãng, mây bềnh bồng gió hiu hiu thổi. Khóm hoa nhài trồng ngoài sân vặn độ đơm bông, tỏa một hương thơm thanh tao nhàn nhạt khắp gian.
Thẩm Vân Nga bưng đĩa chân giò nóng hổi thơm phức đặt lên bàn: "Buổi chiều con cứ ở nhà đ.á.n.h một giấc cho , tiết trời oi ả thế thì đừng chạy vạy ngoài lụng nữa."
A Xuân lắc đầu nguầy nguậy: "Không nóng nương, công việc hiện tại của con nhàn rỗi lắm, chẳng mệt nhọc chút nào cả. Ngày mai con đưa nương qua chỗ Chu đại phu bắt mạch khám bệnh xem ..."
"Đứa bé ngốc , chẳng bệnh tình của nương khỏi hẳn ?" Thẩm Vân Nga ôn tồn đáp: “Không cần uống t.h.u.ố.c nữa ."
A Xuân thoáng ngây . Nàng nhấm nháp từng miếng thịt chân giò nóng hổi, chợt Thẩm Vân Nga cất giọng hỏi han đầy quan tâm: "Dạo gần đây con tâm sự gì phiền muộn ?"
A Xuân trầm ngâm: "Nếu ca ca ở bên cạnh con, đợi đến khi hồi kinh, chắc chắn sẽ kẻ thừa cơ mượn cớ mà công kích hành vi bất luân loạn luân."
Thẩm Vân Nga gặng hỏi: "Con chỉ nghĩ cho , còn bản con thì ? Con suy nghĩ thế nào?"
A Xuân khẽ đáp: "Con cũng rõ nữa, nhưng điều đó chẳng quan trọng."
"Thật sự quan trọng ?" Thẩm Vân Nga hỏi: “Vậy cớ con vì cứu mà đến cả tính mạng của cũng chẳng màng đếm xỉa tới?"
Ký ức trong A Xuân bắt đầu lờ mờ dội về. Rừng rậm u ám, mưa rào xối xả, hang động tăm tối, cái chân rỉ m.á.u của Thẩm Duy Trinh, và cả những mũi tên lao vun vút trong đêm. Không , Chương Giản kịp thời đến , cưỡi ngựa, chắc chắn sẽ đem ca ca an thoát khỏi nơi đó. Thẩm Duy Trinh từng ngược xuôi chạy vạy tìm kiếm đại phu, thu mua đủ loại kỳ hoa dị thảo quý hiếm để cứu chữa cho nương nàng. Ân tình cứu mạng , rốt cuộc nàng cũng sòng phẳng đáp đền .
"Nương ." A Xuân buông đũa xuống mặt bàn, thủ thỉ: “Con nhớ nương da diết, con chỉ mãi mãi sống cùng nương thôi."
Nụ môi Thẩm Vân Nga dần vụt tắt. Một lúc lâu , bà chậm rãi vươn tay, âu yếm vuốt ve gò má A Xuân: "A Xuân , con trở về thôi."
Bát đũa bàn dần dần biến hóa thành những hạt cát bụi mịn màng li ti. Ngay cả hình bóng ngay mắt cũng dần phai nhạt, trong suốt tựa sương mù. A Xuân hốt hoảng cuống cuồng, nhào tới định ôm chầm lấy nương: "Nương!!!"
"Khụ khụ khụ..."
Trên tảng đá buốt lạnh vô tri, A Xuân sặc sụa nôn vài ngụm nước, khó nhọc ráng nâng mi mắt trĩu nặng lên. Bả vai đau nhói đến tê dại, lẽ là do kịch độc mũi tên đang âm thầm phát tác. Chìm trong màn đêm u ám, nàng chẳng thấy bất cứ thứ gì, chỉ loáng thoáng thấy những tiếng lộc cộc của vó ngựa, gấp gáp tiến gần, vẻ vô cùng quen thuộc.
Hồi lâu , thở quen thuộc của một con ngựa phả nàng. A Xuân mất thị lực, chỉ đành loạng choạng đưa tay vuốt ve đầu chú ngựa. Nàng bàng hoàng lơ lửng, cứ ngỡ vẫn thoát khỏi giấc mộng mị: "... Hồng Táo nhỏ?"
Chú ngựa khoác bộ lông đỏ au cúi thấp đầu, thiết l.i.ế.m láp gò má A Xuân. A Xuân trừng to đôi mắt, đập mắt chỉ là một mảng đen ngòm đặc quánh. Nàng lờ mờ cảm nhận chú ngựa đang quỳ rạp gối, cúi gập đầu xuống. Nàng chật vật mò, vặn chạm tay tới dây cương, liền dùng hết sức bình sinh lê lết tấm tàn tạ bấu víu lên lưng ngựa, miệng thở hồng hộc từng ngụm đứt quãng.
"Hài t.ử ngoan, hài t.ử ngoan." A Xuân rơi lệ nghẹn ngào ôm ghì lấy chú ngựa: “Làm ngươi tìm thấy ? Có c.h.ế.t ? Có ngươi đến để đưa xuống gặp phụ mẫu ? Phải chăng ngươi cũng vong mạng ? Sao ngươi đoản mệnh thế hả?"
Trong lòng nàng trào dâng một nỗi bi thương tủi hờn. Sao lúc còn sống, chỉ khi màn đêm buông xuống mới rõ sự vật, mà khi thác trở thành kẻ mù lòa triệt để thế cơ chứ? Hơi thở của nàng ngày một mong manh yếu ớt, lồng n.g.ự.c phập phồng khó nhọc.
Độc tính của Nam Thiên Trúc bắt đầu chầm chậm khếch tán khắp các kinh mạch. Bên bờ sông trong đêm tối tĩnh mịch, vang vọng lên một tiếng ngựa hí dài. Dưới ánh trăng khuyết bàng bạc treo lơ lửng đỉnh đầu, cơn gió mơn man thổi rạp những ngọn cỏ úa. Chú ngựa nhỏ khoác lớp lông màu đỏ sậm thồ theo thiếu nữ đang ngoan ngoãn lưng, giương vó sải bước lao vun vút chốn hoang dã mênh m.ô.n.g bạt ngàn.