Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 47: Mất tích: Lên trời cao xuống suối vàng 

Cập nhật lúc: 2026-07-15 12:06:53
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Xuân mở choàng mắt, mắt chỉ là một mảng tối đen như mực.

Ban đầu, nàng còn tưởng đến âm tào địa phủ, nơi suối vàng vốn dĩ tăm tối như . Thế nhưng, nếu thể ở cạnh nương, dẫu chịu cảnh mù lòa thế cả đời thì nàng cũng cam lòng.

Tân Di nàng liền phì , bảo rằng đây chỉ là do dư độc tan hết nên mới tổn thương đến đôi mắt. Đợi khi tìm phương t.h.u.ố.c giải độc, thanh lọc hết độc tố trong cơ thể thì mắt tự nhiên sẽ sáng .

Tân Di chính là ân nhân cứu mạng A Xuân, một thiếu nữ tính cách vô cùng hào sảng.

"Là con ngựa nhỏ lông đỏ cõng cô đến đây đấy." Tân Di mỉm : “Lúc thu mua d.ư.ợ.c liệu, từng một thời gian đồng hành cùng thương đội. Khi thấy con ngựa lanh lợi, lúc rời còn định mua nó. Nào ngờ ông chủ thương đội con ngựa đặt , chỉ chờ để đưa về Nam Ngô Châu mà thôi. Người giá khá cao, hỏi xong đành từ bỏ. Này đừng cử động, cô hôn mê cả một đêm , mau yên nghỉ ngơi ."

Con hồng mã chạy miệt mài suốt một chặng đường dài để đưa A Xuân đến Thanh Liên trấn. Đây là một thị trấn nhỏ ở biên giới Nam Ngô Châu. Nơi tuy nhỏ bé nhưng vô cùng sầm uất, các thương đội những tiêu cục qua đây đều sẽ dừng chân nán nghỉ.

Tân Di và thương đội chia tay tại đây. Vốn dĩ nàng định nghỉ ngơi hai ngày sẽ núi hái thuốc, nào ngờ tình cờ gặp con ngựa ưng ý mà bản hằng ao ước bấy lâu, cùng với một thiếu nữ đang chìm trong hôn mê, vai vẫn còn cắm một mũi tên.

Thể chất của A Xuân đặc biệt. Nhiều năm , nàng từng trúng độc Khiên Ngưu Hồng Nương Tử. Theo lý mà , chỉ cần một chút Nam Thiên Trúc cũng đủ để lấy mạng nàng. Mũi tên rõ ràng tẩm nhựa cây Nam Thiên Trúc nhưng thể đoạt mạng, do đó Tân Di suy đoán, lẽ một hoặc hai loại độc d.ư.ợ.c nào đó tẩm mũi tên vô tình hóa giải độc tính của Khiên Ngưu Hồng Nương Tử.

Phát hiện khiến một luôn một lòng say mê nghiên cứu d.ư.ợ.c lý như Tân Di cảm thấy vô cùng phấn khích. Nàng chẳng buồn bận tâm xem A Xuân từ đến thương, chỉ một mực dốc hết y thuật học cả đời với mong duy nhất là cứu sống nàng.

Ngày đầu tiên khi tỉnh , A Xuân thấy gì cả. Nàng thầm nghĩ, may mắn là đây cứ đến đêm nàng rõ, phần nào quen với cảnh mù lòa. Nếu , việc đột ngột mất ánh sáng chắc chắn sẽ khiến nàng đau buồn hơn bây giờ gấp bội.

Mất nửa ngày để thích ứng, nàng dò dẫm cho Tiểu Hồng Táo ăn. Chú ngựa nhỏ thiết dùng chiếc lưỡi dài l.i.ế.m láp khuôn mặt A Xuân, trút những thở ấm nóng vương mái tóc nàng. A Xuân vuốt ve nó một lượt vui vẻ reo lên: “Ngươi lớn hơn nhiều !"

Đáng tiếc là lúc nàng vẫn thể thấy. Tiểu Hồng Táo ngoan ngoãn cúi đầu cọ cọ nàng.

Đến tối, A Xuân thể tự mò nấu cơm. Tân Di cắm cúi nghiên cứu d.ư.ợ.c tính suốt nửa ngày, chợt ngửi thấy mùi cơm thơm nức mũi. Vừa đầu , thấy A Xuân với bả vai băng bó cộm lên một cục đang dùng một tay cẩn thận bưng thức ăn, nàng sợ tới mức lập tức biến sắc.

"Sao cô nấu cơm ?" Tân Di tức giận trách móc: “Đừng coi thường vết thương như . Cánh tay trái của cô tuy đắp thuốc, nhưng mũi tên đó dẫu cũng tổn thương đến gân cốt. Cô cần cái tay nữa ?"

A Xuân vội đáp: "Y thuật của cô nương vô cùng cao minh, còn cảm thấy đau nhức ở vết thương nữa, vì thế mới chút gì đó để đền đáp ân tình của cô nương, xem như góp chút sức mọn."

"Ta xuất từ thế gia y lý, còn chữ bắt đầu học nhận d.ư.ợ.c liệu . Cũng may cho cô là gặp một đại mỹ nhân tấm lòng bồ tát y thuật xuất chúng như đấy." Tân Di đắc ý tiếp: “Bằng thì lúc chầu diêm vương từ lâu !"

Vừa , nàng vội vàng đỡ lấy đồ đạc trong tay A Xuân, cẩn thận dìu nàng xuống: " mà, đại phu cao minh đến , nếu gặp bệnh nhân chịu lời thì cũng đành bó tay chịu trói. Hoa Đà ngày xưa chẳng cũng Tào Tháo c.h.é.m đầu đó ? Còn cô, mắt thấy gì , bây giờ việc cần nhất là nghỉ ngơi thật nhiều. Mấy việc lặt vặt cần cô động tay ."

A Xuân ngập ngừng: "Cô nương hao tâm tổn trí cứu mạng , nhưng hiện tại trắng tay, thật lấy gì để báo đáp, chỉ đành nấu vài bữa cơm, dọn dẹp chút việc nhà cho cô nương mà thôi."

"Hả?" Tân Di ngạc nhiên: “Nếu cô mà gọi là trắng tay, chẳng lẽ là kẻ nợ nần chồng chất ."

A Xuân ngơ ngác hỏi : "Cô nương ý gì?"

"Trong lớp vải lót bộ y phục cô mặc khâu giấu ít vàng bạc đấy." Tân Di lấy lạ: “Lẽ nào chính cô chuyện ?"

A Xuân sững .

Tân Di bèn đem bộ nam trang mà nàng mặc ngày hôm đó tới. Đó là áo của Thẩm Duy Trinh, mà là bộ y phục sai Thu Sương và Đông Tuyết gấp rút may riêng cho nàng. 

A Xuân run rẩy đưa tay sờ thử. Nhớ đầu tiên chạy trốn khỏi điền trang bắt , nàng từng lén khâu vài nén bạc vụn trong lớp lót y phục... Cũng ở đúng vị trí đó, A Xuân chạm chúng.

Tân Di lên tiếng: "Chỗ vàng cộng chắc cũng tầm mười lượng, thêm hai ba lượng bạc, còn cả ngân phiếu bọc cẩn thận bằng giấy dầu nữa. Mỗi tờ một trăm lượng, tổng cộng năm tờ tất cả."

A Xuân thấy, nàng chỉ thể chậm rãi dò dẫm sờ qua từng món. Khi chuẩn những thứ , tâm trạng của ca ca rốt cuộc là như thế nào đây?

Hắn rõ ràng hề nàng rời mà.

Đã một ngày một đêm trôi qua, Thẩm Duy Trinh vẫn hề thành.

Hắn tạm trú tại một dịch quán gần đó nhất. Vết thương vai và chân đắp thảo d.ư.ợ.c bởi một vị đại phu do thương đội cử tới, nọ tên là Tân Văn Vô.

"Trận cuồng phong tháng , may nhờ Thẩm đại nhân xa trông rộng, cho tu bổ đê biển, khơi thông mương rãnh. Sau bão lập tức hạ lệnh sửa cầu đắp đường, thương đội chúng mới thể thuận lợi trở về sớm như ." Người đầu thương đội cung kính : “Hiện nay Thẩm đại nhân chỗ cần dùng đến, kẻ hèn thể khoanh tay cho ?"

Trong lòng  ông chủ thương đội vẫn còn mang sự áy náy. Khi tin Thẩm Duy Trinh sẵn sàng bỏ một trăm lượng bạc để mua con hồng mã, lão liền lập tức tháo hết hàng hóa lưng nó xuống, cốt để nó nhẹ nhàng thong dong chạy về. Con ngựa hồng mã quả thực thông minh, nhận mặt , dù buộc dây thừng cũng chẳng sợ lạc. Buổi trưa ngày hôm qua, lão thầm nghĩ đằng nào đến tối cũng tới phủ của Thẩm đại nhân nên mới thả cho nó bãi gặm cỏ. Ai dè , chỉ mới chớp mắt một cái, con ngựa đỏ nhỏ bé bặt vô âm tín.

 ông chủ đưa Diệp Thanh đến Thẩm trạch xong liền lập tức thúc ngựa đuổi theo thương đội. Khi lão tới nơi, Thẩm Duy Trinh trúng độc và rơi hôn mê. Thật trùng hợp, trong thương đội vốn dĩ hai vị đại phu theo, một Thanh Liên trấn, còn chính là Tân Văn Vô đang hái t.h.u.ố.c ở khu núi gần đây. Lão liền dùng pháo sáng ám hiệu để gọi y đến.

Đến giờ Hợi, Thẩm Duy Trinh tỉnh . Thấy mở mắt vội vã dậy xông ngoài tìm ,  ông chủ thương đội đành nuốt ngược chuyện con ngựa đỏ lạc bụng. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế , thể đề cập đến mấy chuyện vặt vãnh đó cơ chứ. Lão mơ hồ nhận rằng, biểu của Tri châu đại nhân mất tích .

Thực trong lòng ai cũng tỏ tường, Tri châu đại nhân bận rộn suốt gần hai tháng nay, bên cạnh luôn một vị Thẩm tiểu công t.ử danh nghĩa là biểu lúc nào cũng như hình với bóng, nhưng thực chất là nữ nhi. Vì để tiện cho việc việc nên nàng mới cải nam trang. Dù Tri châu đại nhân đến bất cứ cũng đều đem nàng theo cùng, đủ thấy ngài vô cùng coi trọng nàng.

Chương Giản thấy Thẩm Duy Trinh bước khập khiễng thì vô cùng lo lắng, vội vàng cản : "Nguyên Kính , hãy nghỉ ngơi cho khỏe , việc tìm kiếm cứ giao cho khác . Nếu thực sự để tật ở chân, e rằng đường quan lộ sẽ gặp nhiều trắc trở mất!"

"Tránh ." Thẩm Duy Trinh lạnh lùng đáp: “Một cái chân quan trọng, tính mạng của quan trọng hơn?"

Chương Giản nhịn bèn sang chất vấn Tân Văn Vô: "Ngươi là đại phu, thấy liều mạng như lên tiếng can ngăn một câu?"

"Thẩm đại nhân vốn thể chất cường tráng, chút độc đó chẳng mảy may hại ngài ." Tân Văn Vô điềm nhiên trả lời: “Hơn nữa, tại hạ cũng , thể thấu hiểu tấm lòng yêu thương bảo vệ của Thẩm đại nhân lúc ."

Chương Giản sực nhớ đến Chương Hồng Phu, đành tâm phục khẩu phục mà tránh đường. Bởi lẽ đời , ai chẳng một đứa cơ chứ.

Thẩm Duy Trinh hề chợp mắt dẫu chỉ một khắc. Hắn ăn vội mấy miếng thịt nướng lớn, hái vài tàu lá chuối gói ghém thêm một ít cất cẩn thận trong n.g.ự.c áo. Hắn thầm nghĩ, lúc tìm thấy A Xuân, chắc chắn nàng đói lả . Nàng thích ăn thịt, mang thêm cho nàng một chút mới .

Men dọc theo bờ sông tìm kiếm, vì e ngại thủ hạ việc chu , tự cầm đuốc rọi theo từng dấu vết một. Cuối cùng, cũng phát hiện một manh mối: Đó là một mảnh vải mềm lót bên trong giày của A Xuân.

Mấy ngày qua nhiều, dẫu giày mềm mại đến cũng khó tránh khỏi trầy xước đôi gót ngọc. Vậy nên, Thu Sương cẩn thận khâu thêm những miếng vải bông mềm những chỗ dễ cứa chân. Chỉ hiềm nỗi loại vải vốn mỏng nhẹ và xốp, cực kỳ dễ bong tróc rơi rớt.

Sau khi nhặt mảnh vải lên, Thẩm Duy Trinh dường như chợt nhận điều gì đó. Hắn nhíu mày, dùng ngọn đuốc rọi sáng lùm đá xung quanh, quả nhiên phát hiện một vài dấu đất cát bất thường. Hắn xổm xuống, đưa ngón tay lên miết nhẹ lớp đất, cẩn thận tìm kiếm thêm một lúc thì rốt cuộc cũng tìm thấy nửa dấu giày in mặt đất.

Mảnh vải gạc gọn ở bên trong giày của A Xuân. Nó mềm mỏng nhẹ bẫng như , tuyệt đối chuyện chỉ trôi dạt mỗi một mẩu bé xíu dạt tảng đá ven bờ . Khả năng duy nhất là nó trôi dạt bờ cùng với chiếc giày, nhưng kẻ nhặt mất giày mảy may để ý tới mảnh gạc mỏng manh rớt .

Dấu giày ... Thẩm Duy Trinh tỉ mỉ quan sát, lập tức nhận đây là dấu quan ngoa, hơn nữa còn là kiểu dáng giày dành riêng cho võ quan trong quân đội mới mang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-47-mat-tich-len-troi-cao-xuong-suoi-vang.html.]

Hắn đột ngột bật dậy, nét mặt sa sầm . Lẽ nào A Xuân dòng nước cuốn đến tận đây, đó kẻ khác mang ?

Thẩm Duy Trinh thẳng , giọng điệu lạnh lùng mà vô cùng bình tĩnh dặn dò: "Cử truyền lời cho cữu cữu của , báo rằng tìm thấy . Chỉ là nàng đang chịu chút kinh hãi nên cần ở đây nghỉ ngơi một ngày mới thể hồi thành, cần cữu cữu phí tâm lo lắng thêm nữa."

Trời hửng sáng, Lý Trung Ngọc vác mặt đến, mượn cớ là do Lý Chí Đồng phái gã tới thăm hỏi.

Thẩm Duy Trinh nhếch môi nhạt, giơ tay động tác mời: "Xá chuyện hỏi Lý đại nhân, mời ngài trong."

Lời quả đúng như mong của Lý Trung Ngọc. Bản gã cũng tò mò tận mắt xác nhận xem, Thẩm Duy Trinh rốt cuộc tìm thấy A Xuân . Nào ngờ khi bước gian phòng trong, gã chẳng thấy lấy một bóng . Lý Trung Ngọc đang ngơ ngác nghi hoặc, mới đầu hứng ngay một chưởng của Thẩm Duy Trinh giáng thẳng vai, đau điếng đến mức cau chặt hai mày.

Còn kịp mở miệng trách móc, Thẩm Duy Trinh xuất chiêu chớp nhoáng. Chỉ trong vài đường cơ bản, tháo luôn khớp xương cánh tay gã. Lý Trung Ngọc thấu đó là loại chưởng pháp gì. Dưới vài đường chưởng tàn nhẫn, tay chân của gã tuy vẫn còn nguyên vẹn nhưng rũ rượi, mềm oặt , tuyệt nhiên thể nhấc lên nổi một chút sức lực nào, đành trơ mắt ngã vật xuống nền nhà.

Thẩm Duy Trinh chẳng chút khách khí, trực tiếp giẫm thẳng một cước lên mặt gã, giọng đanh : "A Xuân ?"

Lý Trung Ngọc nghiến răng: "Làm ?!"

"Đêm qua khi kiểm đếm thi thể, phát hiện một cái xác đầu. Nhìn vết cắt chí mạng, rõ ràng là do thanh kiếm to bản của ngươi c.h.é.m xuống, hơn nữa thủ pháp còn là chiêu thức Bạt Vân Truy Nguyệt nửa mùa của ngươi." Thẩm Duy Trinh gằn: “Thật trùng hợp , vị trí cái xác vặn trùng khớp với hướng mũi tên b.ắ.n lén mà Chương Giản thấy. Và cũng chính mũi tên đó hại A Xuân rơi xuống dòng nước xiết."

Lý Trung Ngọc nhăn nhó: "Ta chỉ là tình cờ ngang qua nên vô tình bắt gặp cảnh tượng đó... Ta cũng cất công men theo bờ sông tìm kiếm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ tìm thấy một chiếc giày."

"Giày ?"

Lý Trung Ngọc đáp: "Trong n.g.ự.c áo ."

Thẩm Duy Trinh dùng chiếc mộc trượng hất tung vạt áo n.g.ự.c gã , lôi chiếc giày ngoài. Hắn thật sự cảm thấy Lý Trung Ngọc là một kẻ dơ bẩn vô liêm sỉ. Gã dám ngang nhiên giấu chiếc giày của A Xuân trong n.g.ự.c áo!

"Phế vật! Đồ phế vật!" Thẩm Duy Trinh nhíu mày, dùng mũi chân day mạnh lên mặt gã, cơn thịnh nộ bộc phát: “Ngươi việc ngươi che giấu chiếc giày lỡ dở bao nhiêu chuyện lớn của hả!"

Nếu như đêm qua sớm lấy chiếc giày , dựa đám ch.ó săn thiện nghệ chuyên đ.á.n.h tìm của quan phủ thì lẽ sớm tìm tung tích của A Xuân . Cứ nghĩ tới điều , lửa giận trong lòng Thẩm Duy Trinh sùng sục sôi trào, dập tắt nổi.

Hắn buông thõng chân , cầm lấy chiếc giày lạnh lùng xoay sải bước ngoài. Đằng lưng vẳng tiếng gào thét của Lý Trung Ngọc: "Ngươi mau nối tay chân cho !"

Thẩm Duy Trinh dừng bước, đầu lạnh lùng hỏi : "Nối để gì? Ngươi giữ lấy đôi chân đó thì tác dụng gì cơ chứ?"

Lý Trung Ngọc trợn tròn mắt dám tin: "Lẽ nào ngươi định cưỡng chế giam lỏng ? Ngươi của Hiệu Thuận quân hả!"

"Vậy thì ?" Thẩm Duy Trinh hờ hững đáp: “Ngươi cấu kết với thổ phỉ, rắp tâm mưu hại bổn quan. Hôm nay cho dù ngươi là Lý Chí Đồng chăng nữa, lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi cũng chẳng hề vướng tội."

"Khốn kiếp! Ngươi đừng ngậm m.á.u phun !" Lý Trung Ngọc phẫn nộ quát lên: “Ngươi bằng chứng gì ?"

Thẩm Duy Trinh bật : "Ta trừng trị bọn ngươi, còn e ngại chuyện thiếu bằng chứng ?"

Lý Trung Ngọc ngẫm nghĩ một hồi lâu mới thấu đáo ẩn ý bên trong câu . E rằng Thẩm Duy Trinh định tạo ngụy chứng ép tội... Thật là một kẻ đê tiện, vô sỉ và hèn hạ! Gã rủa xả ngừng nhưng cơ thể chẳng thể cử động, chỉ đành trơ mắt Thẩm Duy Trinh nghênh ngang rời .

"Hãy gọi thêm vài con ch.ó săn tới, cho chúng đ.á.n.h chiếc giày cùng mảnh vải gạc ." Thẩm Duy Trinh đưa tất cả những đồ vật thuộc về A Xuân đang giữ trong tay cho hạ nhân, điềm tĩnh lệnh: "Mời thêm một vài vị họa sư tới đây, dựa theo bức họa mà phác thảo . Lập tức sai dán cáo thị chân dung ở khắp nơi. Toàn bộ Nam Ngô Châu, , gửi tới cả các vùng lân cận quanh Nam Ngô Châu nữa, truyền lệnh xuống yêu cầu nha môn các nơi dán đầy đủ. Cứ rằng biểu của nhất thời ham chơi nên lạc, ai tìm thấy sẽ trọng thưởng ngàn lượng bạc."

Ngập ngừng một chút, tiếp tục dặn dò: "Mang theo y phục và binh khí của lũ thổ phỉ điều tra, tra cho bằng xuất xứ là từ phường thợ thủ công nào. Ngoài , hãy tìm thêm vài nhanh nhẹn cơ trí một chút, canh chừng Lý Chí Đồng thật chặt, hễ bất cứ biến động gì là lập tức hồi báo cho ."

"Vâng thưa đại nhân." Tên tùy tùng cung kính nhận lệnh, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đại nhân, Tân đại phu sắc t.h.u.ố.c xong xuôi , ngài để ngay ngoài . Ngài mau dùng ạ."

Thẩm Duy Trinh hề do dự. Đôi chân hiện giờ vẫn còn bất tiện, nhanh chóng hồi phục thì mới thể dốc hết sức tìm A Xuân . Chén t.h.u.ố.c đắng nguội ngắt đưa tới, khi dùng ngân châm thử độc, liền ngửa cổ uống cạn sạch trong một .

Vừa bước ngoài, thấy Chương phu nhân ngờ cũng ngự giá tới đây. Đứng bên cạnh bà là Chương Giản đang cúi gầm mặt xuống.

Trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng lúc , Thẩm Duy Trinh chẳng còn chút tâm trí lo liệu chuyện nhà khác. Thế nhưng Chương Giản trông thấy thì đôi mắt liền sáng rỡ. Y bất chấp thể diện vén vạt áo bẩn lên, sự chứng kiến của bao nhiêu mà trực tiếp quỳ một gối xuống đất.

"Nguyên Kính ." Chương Giản thành khẩn lên tiếng: “Tĩnh Huy cô nương cứu mạng , đại ân đại đức thật khó lòng báo đáp. Lần tìm kiếm Tĩnh Huy cô nương, nguyện góp một phần sức mọn."

Thẩm Duy Trinh vốn dĩ phiền não cõi lòng, giờ khắc càng thêm bực dọc bứt rứt. Mới chút chuyện cỏn con bằng cái móng tay như thế, đáng để y quỳ rạp xuống mặt đất ngay mặt mẫu để thưa chuyện ? Không lẽ y vì quá mức đau buồn mà đ.â.m phát điên ? Hay là muỗi đốt trúng trán hút m.á.u tiện thể hút luôn cả não mất ?

"Biết ." Thẩm Duy Trinh hề dừng cước bộ. Cảnh ngộ hiện tại éo le thế , gì còn thời gian mà đáp lễ khách sáo: “Đi ."

"Ca ca!" Chương Giản vẫn duy trì tư thế quỳ một gối, nhích sát về phía kiên định : “Bất luận Tĩnh Huy cô nương còn sống thác, bất luận nàng gặp chuyện gì, nhất định cưới nàng thê tử. Nếu như nàng quả thực tao ngộ bất hạnh, nguyện rước bài vị của nàng về nhà, tôn nàng chính thê, để báo đáp ân cứu mạng của Tĩnh Huy cô nương."

Thẩm Duy Trinh rốt cuộc cũng chịu khựng . Hắn xoay , sắc mặt xám xịt vô cùng tệ hại.

Chương phu nhân lúc sầu đến mức ruột gan đứt từng khúc. Bà vô cùng ân hận, tự trách bản khi đến Nam Ngô Châu dẫn theo mấy vị đạo trưởng cùng. Bây giờ ở nơi đất khách quê lạ nước lạ cái, bà thật tìm cao nhân về trừ tà đuổi ma cho đứa con trai của đây.

Ân cứu mạng quả thực là lớn như trời biển, nhưng cái lý cưới con gái nhà cơ chứ! Thằng bé thoại bản dã sử quá nhiều sinh hoang tưởng ? Hơn nữa, nó còn nằng nặc đòi cưới một cái bài vị. Nếu thực sự rước bài vị về nhà, cần tổ chức hôn lễ đình đám ? Vậy thì nên tổ chức thế nào đây? Theo lễ tiết của cõi dương của cõi âm?

"Nếu ngươi còn dám thốt mấy lời xúi quẩy may mắn đó thêm một nào nữa, e rằng sẽ nhịn nổi mà đ.á.n.h ngươi một trận đấy." Thẩm Duy Trinh chậm rãi gằn từng chữ: “Đừng bao giờ nhắc chuyện ."

Chương phu nhân hoảng hốt cúi xuống vực con trai dậy: "Phải đấy, đấy! Thiếu Phồn , con mau lên . Thẩm đại nhân chí lý lắm, con ngàn vạn đừng gở nữa."

May phước là Thẩm Duy Trinh đây đủ thấu tình đạt lý!

"Hơn thế nữa, mầm mống họa sự vốn dĩ đều do , nàng cũng là vì cứu nên mới nông nỗi ." Thẩm Duy Trinh dõng dạc : “Truy cứu đến tận cùng thì cái ân cứu mạng , nên để cho một bồi ."

Chương phu nhân vỗ vai Chương Giản: "Con thấy , xem Thẩm đại nhân gì kìa."

Trong bụng bà thầm tính toán, nhất định về tới nơi mời ngay một vị đạo trưởng đến trục xuất tà ma cho thằng con trai , lập tức và ngay tức khắc!

"Cho nên, nếu quả thật báo đáp cái ân cứu mạng thì cũng để tự ." Thẩm Duy Trinh trầm giọng: “Sáng sớm hôm nay, chấp bút mật thư gửi về kinh thành bẩm báo với Thánh Thượng, khẩn cầu ngài hạ chỉ tứ hôn cho và Tĩnh Huy."

Nói xong, dứt khoát phất tay áo bỏ , thèm ngoảnh đầu lấy một cái.

Lúc đây, Chương phu nhân thật sự cũng mời một đạo trưởng đến để trừ tà luôn cho cả Thẩm Duy Trinh.

 

Loading...