Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 48: Bước ngoặt: Đường cùng rồi lại thấy lối ra

Cập nhật lúc: 2026-07-15 12:06:54
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau hai ngày liên tiếp còn vấp chân đồ đạc, A Xuân cuối cùng lờ mờ thấy vạn vật xung quanh.

Tân Di cúi nàng, vẻ mặt vô cùng căng thẳng: "Cô ?"

A Xuân thật thà đáp: "Bây giờ chỉ mới thấy rõ gương mặt của cô thôi. Cô thật , thật kiều diễm, cũng tinh diệu như y thuật của cô ."

Tân Di đắc ý: "Đó là đương nhiên ! ôi chao, lúc để chuyện . Cô mau dậy một chút , xem hiện tại cô bao nhiêu phần ."

Đây là ngày thứ bảy kể từ khi A Xuân Tân Di cứu. Dẫu rằng miễn cưỡng rõ sự vật, nhưng mắt nàng vẫn như phủ một lớp sương mù.

A Xuân vô cùng cảm kích.

Nàng cuối cùng cũng thấy con Tiểu Hồng Táo bao ngày xa cách.

Chú ngựa nhỏ năm nào giờ lớn khôn, trở thành một tuấn mã cao lớn vạm vỡ hơn cả những gì nàng tưởng tượng. A Xuân vuốt ve những vết sẹo nó, tầm mắt thấy và xúc giác chạm là hai cảm giác khác biệt, khiến lòng nàng nhói đau, kìm mà rơi vài giọt lệ.

Thấy , Tân Di tức c.h.ế.t, vội la lên: "Cô đừng , ảnh hưởng tới d.ư.ợ.c hiệu đấy!"

A Xuân vội vàng lau mắt: "Ta nữa, sẽ kiềm chế mà, cô yên tâm ."

Tân Di ở đây thêm tám ngày nữa rời .

Dược liệu sắp dùng hết cả .

Trong phương t.h.u.ố.c trị mắt cho A Xuân mấy vị t.h.u.ố.c dễ mua, khó bảo quản, phơi khô thì d.ư.ợ.c hiệu giảm phân nửa, hơn nữa chúng thường chỉ mọc ở chốn thâm sơn cùng cốc, lượng vô cùng khan hiếm.

"Cô thật là may mắn, mấy hôm phát hiện một vạt lớn, cách đây xa lắm. Bên đó một am ni cô, mấy vị pháp sư trong đó đều bụng." Tân Di đầy hào hứng : “Đi thôi, dẫn cô qua đó hỏi thăm, thể ở tạm đó, chữa trị dứt điểm cho đôi mắt của cô."

Hai chân rời khỏi Thanh Liên trấn, chân của quan phủ tới nơi, dán cáo thị tìm khắp nơi.

Tiền thưởng hậu hĩnh như khiến ít dừng chân ngắm nghía, thế nhưng Thanh Liên trấn vốn là chốn thương nhân vội đến vội , dưng nước lã, ai mà phân biệt cho rõ ?

Một lão già mắt kém, rướn lên xem hồi lâu, cảm thấy hình như giống vị đại phu bụng . Chỉ tiếc đôi mắt già nua mờ đục, dẫu cũng chẳng ai thèm để tâm.

Trong thâm sơn, tại Nguyệt Chiếu am, A Xuân ở nửa tháng thì mắt cuối cùng cũng lành hẳn.

Điều khiến nàng ngạc nhiên nhất chính là ban đêm, tầm cũng rõ hơn nhiều. Tuy bằng thường nhưng cải thiện hơn xưa nhiều lắm.

Tân Di gầy một vòng.

"May mà cô cùng hái thuốc." Tân Di cảm thán: "Nếu thì chẳng chờ đợi đến bao giờ."

Khứu giác của A Xuân cực kỳ nhạy bén, ngửi một cái là trúng ngay. Có những loại d.ư.ợ.c thảo trông quá giống , khác biệt chỉ ở độ dài của lớp lông tơ lá, Tân Di thỉnh thoảng vẫn hái nhầm, về am phân loại mới phát hiện . A Xuân thì khác, nàng dựa mùi hương, d.ư.ợ.c liệu nàng hái bao giờ sai sót.

Trong am hiện ba vị pháp sư, lớn tuổi nhất ngoài bảy mươi, tướng mạo từ bi phúc hậu. Hai vị còn trạc tuổi nàng, dẫu sống lâu nơi rừng sâu núi thẳm, khó tránh khỏi những lúc đau ốm.

Tân Di bắt mạch, A Xuân hái thuốc, phụ việc, chăm sóc điều dưỡng cho các vị pháp sư, xem như đền đáp ơn nghĩa thu nhận của .

Hôm chia ly, Tân Di về châu phủ tìm trưởng. A Xuân ngập ngừng hồi lâu, đến những nơi khác.

Tân Di thở dài đầy tiếc nuối: "Món gà hầm hạt dẻ cô ngon quá chừng, vốn định khi tới châu phủ sẽ thỉnh giáo cô thêm."

A Xuân nấu ăn khéo, mấy ngày nay nuôi cái dày vốn quen cảnh bôn ba của Tân Di trở nên nuông chiều.

"Việc khó, là do nương dạy ." A Xuân : "Ta chép cho cô một bản công thức. Nếu cô thấy phiền phức thì cứ đưa cho đầu bếp xem, bảo họ ."

Tân Di hỏi vì A Xuân lưu lạc đến đây, cũng chẳng truy vấn về nguồn gốc của con hồng mã.

Nàng tuổi còn trẻ cùng trưởng và thương đội khắp nơi, chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly t.ử biệt, tính cách vốn khoáng đạt.

A Xuân , ắt lý do của nàng, hà tất hỏi , hỏi cũng chữa bệnh.

Hôm , trời trong nắng , tranh thủ lúc nóng lên, A Xuân và Tân Di rời khỏi núi, từ biệt gốc cây phượng vĩ đỏ rực.

Tân Di về hướng châu phủ, còn A Xuân chẳng định hướng . Nàng vẫn trong bộ nam trang, đeo thanh kiếm mua với giá một lượng bạc, đôi mắt mới khỏi còn sợ ánh sáng mạnh nên đội một chiếc nón lá, xung quanh che lớp vải mỏng, cùng con hồng mã thong dong dạo bước.

A Xuân , cũng thể gì.

Trước đây, nàng chỉ nghĩ luôn ở bên nương, cố gắng chữa bệnh cho nương. Sau đó, nương còn nữa, nàng rời , tự do. Thế nhưng hiện giờ, khi chẳng còn ai quản thúc, nàng thực sự bước ngoài thấy trời đất bao la, trong chốc lát chẳng .

Gió hoang thổi rít gào, lùa qua thể nàng.

A Xuân đồng hành cùng Tiểu Hồng Táo một đoạn thời gian, ngắm nhiều hơn cảnh hoa nở hoa tàn, nếm những quả mâm xôi đỏ mọng trong rừng sâu, lúc bắt cá sông còn bắt cả cá đao trắng, tiếc là thể hấp, đem nướng ăn cũng vô cùng tươi ngon.

Nàng cũng từng đồng hành cùng thương đội, quen nhiều thương nhân buôn tơ lụa vải vóc, nam nữ, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi y phục của A Xuân, còn hỏi nàng về chuyện kinh thành.

A Xuân đành : "Ta là Nam Ngô Châu, kinh thành."

"Sao thể thế ?" Đối phương bảo: "Nghe giọng điệu của cô, cách ăn uống, so với Nam Ngô Châu chúng chẳng giống chút nào, qua là từ kinh thành tới ."

Đêm đó, A Xuân mất ngủ.

Đi theo thương đội, cảnh sương gối tuyết là chuyện thường.

Dưới mái hiên ngôi miếu, A Xuân ôm thanh kiếm sắt, ngủ cùng Tiểu Hồng Táo, chợt nhận rằng dù là Nam Ngô Châu kinh thành, nàng đều thể hòa nhập nữa.

Trời đất rộng lớn, A Xuân ngước đầy , tự hỏi bản : Ngươi gì? Điều ngươi thực sự là gì?

Trước , nàng vắt óc tìm cách rời xa Thẩm Duy Trinh. Trên đường , nàng cũng thấy cáo thị treo giải thưởng truy tìm . Nàng , nếu về, ca ca ắt sẽ mừng phát điên... nhưng đó thì ?

A Xuân xuống, khép vạt áo.

Nàng gặp ca ca, nhưng nàng cũng , thế giới bên ngoài rốt cuộc .

Nàng ngắm trời đất .

Chờ thêm chút nữa .

Đợi khi thấu sự đời, lẽ nàng sẽ thể còn luyến tiếc gì.

Khi hoa cây xoan nở, A Xuân từ biệt thương đội, quyết tâm tìm tiểu biểu di mẫu và biểu cô phụ.

Hai họ quanh năm buôn bán, nơi ở cố định, nhưng nương từng nhắc một , bảo rằng cứ đến Tết Trung thu, hai họ nhất định sẽ về quê cũ để cúng bái tổ tiên.

Nếu vì bệnh mất, Thẩm Vân Nga cũng từng thăm họ.

Nghĩ tới đây, A Xuân cho Tiểu Hồng Táo ăn no, ôm mặt nó hôn một cái.

"Ngươi cũng lâu gặp tiểu biểu di mẫu bọn họ." A Xuân khẽ : "Chúng cùng thăm họ nhé."

Sau khi nghỉ ngơi, A Xuân lên ngựa, chỉ mang một gói hành lý nhỏ, một thanh kiếm sắt, nhắm thẳng hướng Kim Ngưu trại ở Bạch Vân quận, Nam Ngô Châu mà .

...

Một tháng rưỡi .

Ngày thứ hai khi chia tay A Xuân, Thẩm Duy Trinh cuối cùng cũng tìm vài manh mối.

Chó săn tuy khứu giác linh mẫn nhưng khi đ.á.n.h tới một nơi nước cỏ trù phú thì chịu tiếp nữa.

Thẩm Duy Trinh tìm thấy ít vết móng ngựa tại đây.

Tỉ mỉ nhận diện độ nặng nhẹ của dấu vết: lúc tới thì nông, lúc thì sâu, liền thể khẳng định, khi con ngựa rời chở thêm một .

Chỉ là núi sâu nhiều thú dữ, đất bùn lầy, đường núi khó , chẳng bao lâu thể tìm thấy dấu móng ngựa nữa.

Thẩm Duy Trinh rõ, kẻ mang A Xuân .

Điều ngược quan trọng, chỉ cần nàng còn sống là . Dọc bờ sông tìm kiếm, Thẩm Duy Trinh sợ nhất là thấy t.h.i t.h.ể của nàng.

Chỉ cần A Xuân còn sống là .

Hắn thể ở mãi đây. Sau khi đêm xuống, vội vã về châu phủ, xử lý đống công vụ tồn đọng suốt đêm mới thăm Diệp Thanh.

Tân Văn Vô cùng .

Diệp Thanh trúng vài nhát đao, may là đều trúng chỗ hiểm, cũng trúng độc, chỉ là mất m.á.u quá nhiều, cần bồi bổ. Trần viện phán là giỏi chữa chứng thiếu máu, ông bắt mạch cho kê đơn kỹ lưỡng.

Theo lý mà , việc nên xảy , bởi Trần viện phán chỉ chuyên khám cho chủ gia, còn Diệp Thanh chỉ là một nô bộc.

Khi Trần viện phán quỳ xuống tạ tội với Thẩm Duy Trinh, trầm mặc một lát, nghĩ đến điều gì đó, liền đỡ ông dậy.

"Y giả từ tâm. Diệp Thanh cũng vì cứu và Tĩnh Huy mà nông nỗi . Tiên sinh chịu tay cứu giúp là bậc cao nghĩa, cảm kích còn kịp." Thẩm Duy Trinh : "Hơn nữa, trong phủ , nhiều quy củ đến thế."

Tân Văn Vô Thẩm Duy Trinh một cái, thần sắc như điều lay động.

Vì A Xuân dùng thảo d.ư.ợ.c xử lý kịp thời nên dấu vết trúng độc của Thẩm Duy Trinh sâu. Sau khi thanh lọc độc tố, Tân Văn Vô đề nghị cáo từ nhưng Thẩm Duy Trinh giữ .

"Xá trúng độc giống ." Thẩm Duy Trinh : "Nàng hiện giờ tung tích rõ, thực sự ăn ngon ngủ yên. Chỉ mong trong phủ thêm vài ngày, nếu tìm nàng, nhờ khám chữa cho nàng."

Tân Văn Vô mềm lòng, đáp: "Thực về lý thuyết độc dược, bằng . Chỉ là nàng đang bôn ba bên ngoài, nay đây mai đó, cũng giờ nàng ở . Để một lá thư, gửi tới những nơi nàng thể sẽ qua."

Thẩm Duy Trinh hành lễ: "Đa tạ ."

Chưa đợi tin tức của A Xuân thì đợi Lý phu nhân.

Lúc Thẩm Duy Trinh từ phủ nha về, ban hành một đạo chính lệnh: chia đất hai, một nửa trồng lúa thường, một nửa trồng loại lúa cứng cáp, khó đổ rạp. Đến mùa thu hoạch sẽ quan sát, nếu lúa đổ, sản lượng cao thì năm sẽ dần dần phổ biến. Nếu tổn thất, nguyện một gánh vác, lấy tiền bù đắp cho nông hộ.

Vừa về tới nhà, kịp gặp tìm tung tích A Xuân thì báo: “Lý tướng quân tới."

Thẩm Duy Trinh lạnh, thầm nghĩ, cuối cùng cũng kìm nữa .

Hắn giam giữ Lý Trung Ngọc nhiều ngày, Lý Chí Đồng tất nhiên sớm phát giác, chẳng qua giờ vẫn án binh bất động.

Sau khi thấy đám thổ phỉ huấn luyện quy củ, Thẩm Duy Trinh liền đoán chuyện liên quan tới Hiệu Thuận quân. Ban đầu nghi là Lý Trung Ngọc, nhưng khi gặp Lý Trung Ngọc thì tên nhiều tâm cơ đến thế.

Vậy chỉ còn một : Lý Chí Đồng.

Ông thống lĩnh Hiệu Thuận quân đóng quân tại Nam Ngô Châu nhiều năm, cũng chỉ ông mới khả năng .

Dẫu hiểu tại cữu cữu nghĩa phụ , Thẩm Duy Trinh cũng đang nghĩ cách để đối phương c.h.ế.t, đồng thời tìm hiểu xem chính ông mang A Xuân .

Vừa bước qua cánh cửa chạm khắc, Thẩm Duy Trinh thấy Lý Chí Đồng. Người vô cùng khách sáo, nhắc chuyện Lý Trung Ngọc, chỉ tin Lý phu nhân tới đây nên qua thăm nghĩa .

Thẩm Duy Trinh lúc mới mẫu tới Nam Ngô Châu.

Lý phu nhân sai tiểu nha đầu rằng đường vất vả cần nghỉ ngơi, đa tạ Lý tướng quân quan tâm, tạm thời tiện gặp mặt, xin cứ về.

Thẩm Duy Trinh dò hỏi Lý Chí Đồng vài câu, thất vọng phát hiện mang A Xuân là ông .

Chỉ là Lý Trung Ngọc thể thả về dễ dàng như . Thẩm Duy Trinh cho uống một loại độc dược, cứ mười ngày uống một viên t.h.u.ố.c giải, tổng cộng mười viên mới khỏi hẳn.

Đổi , Lý Trung Ngọc giám sát chặt chẽ Lý Chí Đồng, nếu đối phương động tĩnh gì lập tức báo cho Thẩm Duy Trinh.

Lý Trung Ngọc giận tím mặt nhưng đành bất lực.

Kẻ cũng giận tím mặt kém là Chương Giản. Y c.h.ử.i bới Thẩm Duy Trinh, phái hết nhân thủ tìm A Xuân, thậm chí nghĩ một kế sách tuyệt diệu.

"Hay là thế ." Chương Giản với Chương phu nhân: "Sau khi chúng tìm thấy A Xuân, đưa nàng về Thẩm phủ nữa mà lén mang thẳng về kinh thành. Người tìm một cận nhận nuôi nàng, để nàng đổi phận thành với con. Như , dù là thánh chỉ tứ hôn cũng vô dụng thôi."

Chương phu nhân từ ái: "Được , đều con hết. Nào, chúng uống nước ."

Chương Giản uống cạn chén nước hóa bùa, chép miệng đầy nghi hoặc: "Sao mùi khét nhỉ?"

"Chắc là do quen thủy thổ nên con thấy lạ thôi." Chương phu nhân khuyên: "Không , uống , uống . Uống nhiều sẽ quen, đầu óc cũng sẽ sáng suốt ."

...

Trong Thẩm phủ.

Thẩm Tương Mai đang bầu bạn cùng Lý phu nhân. Hai nhắc tới A Xuân liền rơi lệ.

Khi Thẩm Tương Mai kể chuyện A Xuân vì cứu Thẩm Duy Trinh mà mất tích, Lý phu nhân đau lòng đến mức hít mạnh một : "Nghiệp chướng a, thật là nghiệp chướng!"

Chưa kịp hỏi nghiệp chướng gì thì thấy Thẩm Duy Trinh bước , quan phục còn kịp , Thẩm Tương Mai liền dậy, cung kính cáo lui.

Thẩm Duy Trinh bảo với thị nữ: "Các ngươi ngoài hết ."

Sau khi rời , Thẩm Duy Trinh mới hỏi: "Mẫu tới đây?"

Lý phu nhân đau lòng khôn xiết.

Bà nhận thư tin Thẩm Vân Nga qua đời, tới cúng bái nên mới khởi hành. Ai ngờ tới đây mới A Xuân cũng mất tích. Lại còn là vì bảo vệ Thẩm Duy Trinh, dẫn dụ thổ phỉ .

Lý phu nhân đây cặp con , chỉ cảm thấy đáng thương, cảm mến. Vì phận nên luôn thấy tiện, qua cũng ít, trò chuyện nhiều. Sau dần thiết mới họ tâm địa lương thiện, chất phác chân thành hiếm thấy, hề tâm hại .

Đáng tiếc , đáng tiếc !

Thẩm Vân Nga là phụ nữ như thọ, tuổi xuân mất, chỉ để một A Xuân.

Lý phu nhân lúc tới từng nghĩ, sẽ tuân theo di nguyện của Thẩm Vân Nga, chăm sóc A Xuân như con gái ruột.

Ai ngờ, nhận thêm một hung tin.

"Ân cứu mạng lớn như , con mà còn dám lấy oán báo ân, ép buộc nàng ." Lý phu nhân chỉ tay Thẩm Duy Trinh, thịnh nộ: "Ta dù là đẻ của con cũng khó lòng dung thứ!"

Thẩm Duy Trinh quen , đáp: "Người nghỉ ngơi cho , chuyện cứ để con lo. Con nhất định sẽ tìm A Xuân trở về an ."

Lý phu nhân dùng khăn tay lau nước mắt.

Một cô gái nhỏ đột nhiên biến mất, lâu như , liệu thể tìm về trong tình trạng sống sót ?

Trong bầu khí ảm đạm, một tháng trôi qua.

A Xuân vẫn chút tin tức.

từng thấy, nhưng đáng tiếc phần lớn đều là kẻ đục nước béo cò, kiếm ít tiền thưởng, hỏi vài câu lộ tẩy.

Những kẻ như , nếu là chuyện khác, Thẩm Duy Trinh trừng phạt nghiêm khắc . Chỉ vì lo lắng: nhỡ ? Nhỡ kẻ lừa đảo thực sự gặp A Xuân thì ?

Nên đành thả .

Lý Trung Ngọc báo Lý Chí Đồng gần đây động tĩnh gì, thứ như thường.

Thẩm Duy Trinh bắt đầu bắt tay từ phía thương đội, tiêu cục. Những khắp nơi, mạng lưới rộng lớn, nếu họ giúp đỡ thì việc sẽ suôn sẻ hơn nhiều.

Như mò kim đáy bể, ngay cả Lý phu nhân cũng đành lòng, khuyên Thẩm Duy Trinh buông bỏ.

"Hôm qua gặp Mạnh tiểu thư." Lý phu nhân : "Nó tuy định hôn ước nhưng còn một ở đây, xuất từ gia đình y học, hoạt bát..."

Thẩm Duy Trinh bà: "Người mà, con chỉ cần A Xuân."

Hắn gửi thư xin Thánh thượng tứ hôn.

Để tránh đêm dài lắm mộng, định đợi thánh chỉ xuống mới với Lý phu nhân.

Lý phu nhân khác với Chương phu nhân, nếu bà quyết tâm ngăn cản thì lẽ thực sự sẽ ngăn .

"Ai, A Xuân." Lý phu nhân giờ cũng quen với cái tên : "Nếu A Xuân còn nữa... con cũng đến tuổi , nên tính chuyện nối dõi tông đường ."

"Nếu nàng còn, con sẽ cưới nàng theo nghi lễ Minh hôn, để nàng cô đơn. Đợi Kế Xương, Văn Hoán con, sẽ ghi tên một đứa danh nghĩa của nàng để thờ phụng hương khói cho nàng." Thẩm Duy Trinh bình thản : "Hơn nữa, đại sư từng , nàng là phúc thọ song , kẻ tiểu nhân tầm thường thể hại nàng."

Lý phu nhân khẽ thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-48-buoc-ngoat-duong-cung-roi-lai-thay-loi-ra.html.]

Thẩm Duy Trinh dậy: "Con từng gặp Mạnh tiểu thư, dẫu thành thì cũng chuyện đó. Giờ Mạnh tiểu thư đính hôn, vì thể diện của nàng, nên lời như nữa."

Lý phu nhân hỏi: "Nhỡ thì ?"

Thẩm Duy Trinh đáp: "Không nhỡ . A Xuân sẽ xảy chuyện gì. Nàng yêu con, thương xót con. Nếu thực sự còn đời, nỡ giấc mộng của con?"

Đêm đó, Thẩm Duy Trinh quả nhiên mơ thấy A Xuân.

Mơ thấy vẫn là hang núi , A Xuân chủ động hôn dậy ngoài. , Thẩm Duy Trinh trong mơ giữ chặt nàng.

"Đừng ." Thẩm Duy Trinh : "Ở , ở bên cạnh ."

A Xuân chậm rãi ngước , nước mắt đầm đìa.

"Ta sai , là sai ." Thẩm Duy Trinh xin , dồn dập, sợ nàng xong chạy mất: "Huynh nên cãi với , nên ép buộc , càng nên đe dọa đám nha đầu bên cạnh . Thu Sương và Đông Tuyết cứ mãi, chúng nó đều nhớ . Huynh cho tu sửa Vân Trung đường, trong đó trồng nhiều hoa , đều là loại màu đỏ thích đấy... Muội về xem thích ."

A Xuân lắc đầu: " chỉ xem là ca ca, ..."

Gió mang theo mưa, rơi mặt Thẩm Duy Trinh.

Vừa lạnh buốt, tổn thương da thịt.

"Huynh thể chấp nhận." Thẩm Duy Trinh chậm rãi : "Muội nếu về, dù cả đời xưng gọi , cũng cam lòng."

A Xuân nức nở: " muộn ."

Tay đột nhiên nhẹ bẫng, nàng nhẹ nhàng bay khỏi .

Thẩm Duy Trinh A Xuân dần dần trở nên trong suốt.

Nàng phía ngoài, tóc và là nước, tí tách, tí tách, uốn lượn ngoài hang.

Thẩm Duy Trinh đuổi theo: "A Xuân, A Xuân, đứa bé ngoan, về ... hứa với , từ nay quản thúc nữa, sống một , đồng ý; gặp , cũng đồng ý... Đừng ! Hãy sống thật !"

Ra khỏi hang, gió lốc dữ dội, mưa rơi như trời sập, đầy những hoa đỏ rực, từng đóa từng đóa. Thẩm Duy Trinh khó khăn rẽ bụi hoa , nhưng hai chân như lún bùn lầy, dẫu lòng như lửa đốt cũng chạy nhanh .

Bóng dáng A Xuân biến mất trong bụi hoa .

Chỉ còn tiếng nức nở của nàng: "Chậu hoa từ Nam Ngô Châu gửi tới kinh thành đó, bây giờ còn nở ? Nó khô héo từ khi nào ?"

Thẩm Duy Trinh giơ tay: "A Xuân!"

"A Xuân... "

Thẩm Duy Trinh tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa.

Ngồi một lúc, dậy, rót cho chén nước.

Không gì cả.

Không gì cả.

Ngày nghĩ đêm mơ thôi.

Chỉ là ác mộng, chứng minh gì. A Xuân chắc chắn vẫn đang ở nơi nào đó chờ .

Hắn nghĩ , chợt thấy chân ướt sũng. Cúi đầu , chén nước đầy tràn từ lâu, tay vẫn dừng , tiếp tục rót chén.

Chén nhỏ chịu nổi nhiều nước như thế, đang chao đảo chực đổ. Nước tràn đổ lên mặt bàn, rơi xuống sàn.

Đặt bình xuống, Thẩm Duy Trinh lặng lẽ vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ.

Đêm thanh cảnh thế , của Thẩm Duy Trinh, địa vị tôn quý, đáng lẽ thoải mái giường, ngủ một giấc thật ngon mà chút phiền muộn;

Chứ như bây giờ... trưởng ép buộc thành , giam lỏng, giám sát, kiểm soát, đêm đêm hoan lạc, đuổi g.i.ế.c tới hang núi lạnh lẽo, vẫn chọn cách xả cứu trưởng, dẫn dụ quân truy sát tìm trợ giúp, một mũi tên b.ắ.n trúng rơi xuống dòng sông băng giá, tung tích rõ.

Thẩm Duy Trinh cúi đầu, phẫn nộ hất đổ chén bàn, hai tay chống lên mặt bàn, đau đớn cúi đầu.

Đây là khoảnh khắc mơ về nhất.

Nhân thế, ngũ độc bát khổ, đều bằng, ân hận thuở ban đầu.

Hôm , Lý phu nhân suy nghĩ kỹ, thấy Thẩm Duy Trinh lý, liền dẹp bỏ thiệp mời, đổi sang cho Thẩm Tương Mai cùng Mạnh Tự Tiêu ngoài chơi.

Sau khi Thẩm Tương Mai trở về, với Lý phu nhân, thật tình cờ, biểu của Mạnh Tự Tiêu, tên là Tân Di, chính là của thần y Tân Văn Vô.

Đối với những cô gái như Thẩm Tương Mai, cuộc sống tự do tự tại khắp thiên hạ của Tân Di thực sự khiến mơ ước.

"Đầu bếp nhà Tân cũng gà hầm hạt dẻ, vị y hệt vị biểu cô mẫu ." Thẩm Tương Mai : "Lần tới chúng con cùng qua đó khách nhé."

Trong phủ cũng đầu bếp chuyên nấu món Nam Ngô Châu, cũng từng vài gà hầm hạt dẻ, nhưng cái vị đó.

Chỉ duy nhất A Xuân là .

Lý phu nhân thở dài: "Cô bé ngốc, tính cách con cũng hoang dã thế, chuyện qua cửa nhà chỉ vì ăn uống chứ? Nếu truyền ngoài, sẽ khiến chê con và tham ăn đấy."

Thẩm Tương Mai hổ thẹn: "Nhìn con kìa, đều quên mất quy củ ở kinh thành ."

"Tuy nhiên, đây là Nam Ngô Châu, cũng cần khắt khe quá với quy củ. Các con dù cũng là cô gái trẻ, qua nhiều cũng ." Lý phu nhân rộng lượng: "Con nếu thích chơi với họ thì cứ qua thường xuyên cũng , chỉ là chuẩn lễ vật chu đáo, để coi thường."

Trong lòng, Lý phu nhân cũng thấy Thẩm Tương Mai hơn nhiều, tính cách hoạt bát hơn ít.

Thẩm Tương Mai gật đầu.

Hôm , Tân Văn Vô chủ động gửi thiệp mời, mời Thẩm Duy Trinh tới khách.

"Muội về ." Tân Văn Vô : "Trước Thẩm đại nhân , đợi khi tìm Thẩm cô nương, mời khám bệnh cho lệnh . Thực dám giấu, chủ , còn nhờ đại nhân đích mời."

Thẩm Duy Trinh hỏi vài câu, lúc mới , hóa trong lời Tân Văn Vô, chính là vị hôn thê của .

Y thuật nhà họ Tân đời đời truyền , gia tộc y học như , trọng nhất là kế thừa.

Gia chủ đời chỉ một con gái, tên là Tân Di, thế là gia chủ liền nhận nuôi một bé tướng mạo , thiên phú, nạp đồng dưỡng tế... đặt tên Tân Văn Vô, để nối dõi tông đường.

Để Tân Văn Vô thể giúp đỡ Tân Di, nên cũng truyền dạy cho ít y thuật.

một bí mật, chỉ Tân Di mới học.

"Chúng quen xưng hô , nhưng mới là gia chủ." Tân Văn Vô : "Chuyện , còn hỏi ý kiến của cô ."

Dưới sự dẫn dắt của , Thẩm Duy Trinh gặp Tân Di.

Tân Di sớm Thẩm Duy Trinh, Mạnh Tự Tiêu từng nhắc qua, hai từng xem mắt, tiếc là vị trạng nguyên phong độ ngút trời một lòng với học nghiệp, quan lộ, đại sư phê chú, bảo rằng ba năm thành , nếu sẽ tai họa đổ máu... bác sĩ, giành giật từ tay Diêm Vương, Tân Di mới chẳng quan tâm tới những lời sấm truyền đại sự .

Nàng chỉ cảm thấy, quả thực tướng mạo tuấn lãng, chỉ là , chút quen mắt, dường như từng gặp ở .

Cân nhắc việc Mạnh Tự Tiêu và Thẩm Duy Trinh từng xem mắt, để tránh khó xử, hôm nay dùng bữa vẫn là nam nữ phân bàn. Vì Thẩm Tương Mai khen món gà hầm hạt dẻ ngon, hôm nay, Tân Di đặc biệt dặn đầu bếp thêm hai đĩa.

Thẩm Tương Mai ngớt lời khen ngợi.

"Phương t.h.u.ố.c là một bệnh nhân cho đấy." Tân Di cảm thán: "Không trúng độc, thật đáng thương, ban đầu mắt còn thấy gì nữa..."

Nói tới đây, Tân Di chợt rúng động.

Nàng sự quen thuộc của Thẩm Duy Trinh tới từ ... 

Vị A Xuân cô nương đó, lông mày ánh mắt giữa họ chút tương đồng.

Thẩm Tương Mai cũng sững sờ.

Dự cảm khiến nàng nhịn hỏi: "Tân cô nương, vị bệnh nhân trúng độc, thấy gì mà cô , là công tử, là một cô nương?"

Cùng lúc đó, Tân Văn Vô với Thẩm Duy Trinh: "Kinh thành là những lễ tiết phiền hà, quy củ ràng buộc, bởi , hai chữa bệnh cho quan quý tộc. đại nhân thì khác, thấy thị tùng bên cạnh đại nhân thương, đại nhân mời đại phu trong phủ chữa trị cho , liền hiểu, đại nhân khác với khác. Thực dám giấu, từ lúc đó, mới nguyện giúp đại nhân một tay."

Nếu , tuyệt đối sẽ nhắc tới chuyện Tân Di giỏi về lý thuyết độc d.ư.ợ.c hơn.

Thẩm Duy Trinh im lặng hồi lâu, thở dài: "Lời quả thực khiến hổ thẹn thôi."

Trong khoảnh khắc , chỉ nghĩ tới, năm xưa A Xuân xả , mời Trương đại phu tới cứu Thu Sương.

Lúc trong mắt Thẩm Duy Trinh chủ tớ phân minh, cho tới bây giờ, khi ở bên A Xuân nhiều năm, mới dần dần chấp nhận, một việc cần phân chia rõ ràng như thế.

Không giữ quy củ cũng chẳng c.h.ế.t , giữ , ngược sẽ đoạn tuyệt một mạng .

Thẩm Duy Trinh : "Giả sử lệnh , thấy c.h.ế.t cứu, nàng chắc chắn sẽ đau lòng."

Đang , thị nữ bưng lên từng món ăn, cá hấp, canh mía lau nhuận táo, ngỗng , sườn hấp tàu xì, thịt kho cải khô, gà hầm hạt dẻ...

Thẩm Duy Trinh để ý tới món gà hầm hạt dẻ đó.

Cầm đũa, nếm một miếng.

Đặt đũa xuống.

Hương vị giống tới chín phần.

Thẩm Duy Trinh ngước mắt, hỏi Tân Văn Vô: "Ta thể , món gà hầm hạt dẻ là ai ?"

Tân Văn Vô : "Ta thì từng để ý, đợi hỏi xem..."

Lời dứt, Thẩm Tương Mai loạng choạng chạy tới, thị nữ đuổi theo .

"Đại ca ca." Thẩm Tương Mai thở dốc, với Thẩm Duy Trinh: "Tân... Tân cô nương thời gian cứu một cô nương trúng độc mù mắt, ngay những ngày A Xuân mất tích đó! Cô nương đó khi đưa cho Tân cô nương công thức gà hầm hạt dẻ , mau nếm thử xem, y hệt như món A Xuân ..."

Cơm cũng chẳng ăn nữa.

Sau khi Tân Di kể đầu đuôi câu chuyện, cầm lấy công thức, Thẩm Duy Trinh chằm chằm nét chữ quen thuộc, lập tức triệu tập đầu thương đội dự định mua ngựa, hỏi một câu, xác định con hồng mã mất tích cùng ngày hôm đó.

Khớp , tất cả đều khớp .

Hắn lập tức hạ lệnh, yêu cầu cáo thị tìm ở khắp các châu phủ thêm một con hồng mã.

Bộ não của Tân Di chỉ nhớ lý thuyết độc d.ư.ợ.c y kinh, nhiều chuyện vụn vặt hề ghi nhớ trong lòng, hơn nữa lúc chia tay, A Xuân cũng .

Nàng cũng chỉ nhớ hướng đại khái lúc A Xuân rời .

Thẩm Duy Trinh xử lý xong việc khẩn cấp ở châu phủ, đêm khuya chạy tới Nguyệt Chiếu am.

Giữa đêm khuya, tiện phiền các pháp sư tịnh tu, Thẩm Duy Trinh dạo quanh am, cố gắng tìm dấu vết A Xuân sinh sống ở đây, thế nhưng, tay trắng trở về.

Ít nhất nàng còn sống.

Lòng thể an định, nghĩ tới nạn thổ phỉ trừ tiệt ở Nam Ngô Châu, Thẩm Duy Trinh khỏi một nữa nóng lòng, thể nào đặt tâm xuống .

Bên phía thương đội, nhanh truyền tới tin tức ngắt quãng... quả thực từng đồng hành cùng một thiếu niên cưỡi con ngựa hồng nhỏ, thiếu niên đó đeo một thanh kiếm sắt, giọng nhỏ nhẹ, thường đeo khăn che mặt, hình thanh tú, phần lớn là cải trang nam.

"Hắn" tự xưng là Nam Ngô Châu, nhưng giọng chút âm điệu kinh thành; cách hành xử cũng giống mấy thương nhân bọn họ. Dù y phục giản dị, nhưng khí độ bất phàm.

thương đội cũng "" về .

Thẩm Duy Trinh nản lòng, cũng chẳng thời gian mà sầu xuân buồn thu than trách phận, bình tĩnh triệu tập họa sĩ, dựa theo mô tả của họ vẽ bức tranh, từng tấm một gửi tới các phủ nha.

Ép hỏi Lý Trung Ngọc, Thẩm Duy Trinh , trong Nam Ngô Châu, A Xuân liệu còn nào khác ?

Lý Trung Ngọc đau tới mức mồ hôi ướt đẫm đất, lắc đầu .

Cha đẻ của A Xuân là con một, năm đó cha nàng mất, đám tộc lão bên thể chờ đợi mà nuốt chửng đất đai lẽ thuộc về Thẩm Vân Nga, cắt đứt quan hệ; Thẩm Vân Nga càng đáng thương hơn, cha mất sớm , cũng tỷ khác.

Lý Trung Ngọc nghiến răng: "Lấy mà nương nhờ? Nếu thực sự , cũng tới mức trong thời gian ngắn ngủi lừa sạch tài sản."

Thẩm Duy Trinh tát một cái: "Hồ đồ, A Xuân một vị biểu cô phụ, từng nhắc tới với ngươi?"

Hắn nhớ rõ.

A Xuân từng , Lưu Bang say c.h.é.m bạch xà, Võ Tòng say đ.á.n.h hổ đồi Cảnh Dương, còn cả biểu cô phụ Vương Uy của nàng náo sông.

"Biểu cô phụ gì cơ?... Ồ, vị biểu cô phụ bắt rắn hả?" Lý Trung Ngọc ngơ ngác: "Biểu di mẫu và biểu cô phụ của nàng là thương nhân, bôn ba khắp nơi, quanh năm ở Nam Ngô Châu, ai mà ông ."

Lại đứt đoạn .

Thẩm Duy Trinh cầm bút, gạch mục "nương nhờ ".

Tháng thứ nhất rưỡi khi A Xuân mất tích, Thẩm Duy Trinh cuối cùng cũng manh mối mới.

Nàng hỏi đường , hỏi đường tới trấn Bán Giang như thế nào.

Trấn Bán Giang chân núi Miêu Nhi, tên gọi bắt nguồn từ một con sông rộng lớn chảy ngang qua. Đầu nguồn con sông là Bạch Vân quận, tên gọi bắt nguồn từ những đám mây tích tụ quanh năm.

Thẩm Duy Trinh đích tới trấn Bán Giang.

Lý phu nhân tin, khuyên nên phái thêm nhiều tìm, cần đích tới.

"Mấy ngày nay, ngày đầu tiên con ngoài, ban ngày bận việc công, tối , e rằng ngủ cũng ngủ, ngày đêm gấp rút chạy về." Lý phu nhân : "Chưa kể manh mối là thật giả, trấn Bán Giang lớn như thế, con nàng ở ?"

Thẩm Duy Trinh : "Chuyện của nàng, giao cho khác, con yên tâm."

Lý phu nhân hỏi: "Nếu tìm A Xuân, con định gì? Nếu nàng theo con về thì ?"

Thẩm Duy Trinh im lặng một lát, : "Con chỉ hỏi nàng một câu thôi."

Nói xong, thẳng bước ngoài.

Bán kính mấy chục dặm, duy chỉ trấn Bán Giang là bến phà qua sông. Thẩm Duy Trinh canh chừng ở quán cạnh bến phà, yên lặng uống , thầm nghĩ, nếu là A Xuân, liệu qua sông ? Nếu qua sông , ?

Canh chừng một ngày, tới , tấp nập ồn ào, là những thứ vô dụng. Nhìn thấy quán đóng cửa, Thẩm Duy Trinh để thuộc hạ tiếp tục canh giữ, về .

Vừa khỏi quán , trông thấy cặp vợ chồng đ.á.n.h xe lừa.

Vợ trách mắng: "Đều tại ông, đường lề mề, cứ đòi bắt thỏ rừng... giờ , thỏ rừng bắt , chuyến phà cuối cùng chúng cũng kịp."

Chồng : "Hì hì."

Thật là cặp vợ chồng bình thường, dừng xe lừa cửa, chồng vội bước tới quán ; Thẩm Duy Trinh ngang qua, ngửi thấy một mùi thở hỗn tạp, cay nồng, mùi mồ hôi, mùi gia súc, dễ ngửi chút nào.

Hắn nhíu mày, tiếp tục tới.

Chẳng bao lâu , phía truyền tới tiếng chồng: "Nương tử, chỗ đóng cửa , chỉ còn chút nước lạnh, uống ?"

Vợ mắng: "Ta sắp khát c.h.ế.t , ông hỏi uống nước lạnh , ông ngốc ... Vương Uy!"

Thẩm Duy Trinh đột nhiên dừng .

Hắn đầu, xoay , chậm rãi tiến về phía xe lừa.

Vương Uy cũng chú ý tới vị công t.ử khí độ bất phàm , lúc nãy vợ ông liền thẳng mắt... đúng, ông tới đây là gì?

Trong sự kinh ngạc, Thẩm Duy Trinh tới mặt ông , mỉm chắp tay, ôn hòa hỏi một câu: "Xin hỏi gác hạ, từng say rượu đ.á.n.h c.h.ế.t hai con rắn ?"

Vương Uy kinh hãi vị công t.ử như tiên nhân giống phàm nhân .

", thì ?" Vương Uy ấp úng: "Ông là của chúng nó ?"

 

Loading...