Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 49: Khách đêm: Cần ta giúp không?
Cập nhật lúc: 2026-07-15 12:06:55
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân thuê một gian nhà nhỏ tại Kim Ngưu trại. Chủ nhà là một bà lão mắt kém, con trai nghề chạy thuyền đ.á.n.h cá phương xa nên lâu mới về nhà một .
Thuở nhỏ, A Xuân cũng từng theo nương là Thẩm Vân Nga đến Kim Ngưu trại, chỉ là thời gian trôi qua quá lâu nên ký ức còn rõ nét. Nàng chỉ mang máng nhớ nơi một loại bánh thơm từ trứng gà, mỡ và bột mì; còn trong ngọn núi lớn bên ngoài trại thì mọc đầy dây gắm và ô châu quả.
Lần một , ngọn núi cao chọc trời trong ký ức dường như cũng thấp nhiều, trở nên bình thường gì nổi bật. Nàng dò hỏi, cuối cùng cũng tìm mua chiếc bánh từng ăn thuở bé. Thế nhưng khi c.ắ.n thử một miếng, hương vị dường như đổi , chẳng còn thơm ngon như xưa nữa.
Dẫu A Xuân vẫn ăn hết sạch, quyết lãng phí.
Bên dòng suối róc rách, A Xuân tắm rửa sạch sẽ cho Tiểu Hồng Táo, đó cẩn thận thoa thêm một lớp nước t.h.u.ố.c phòng muỗi đốt. Đây là thứ nước nấu từ thảo d.ư.ợ.c theo phương t.h.u.ố.c mà Tân Di cho nàng.
Vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiểu Hồng Táo, A Xuân khẽ hỏi: "Cỏ ở đây vẫn mùi vị như chứ?"
Tiểu Hồng Táo liền hắt xì một cái rõ to.
A Xuân hiểu ngay đó là sự tán thành. Nàng âu yếm vuốt ve nó, thầm nghĩ giá như cũng là một chú ngựa con thì mấy.
Trại dù cũng quá nhỏ bé. Trong lúc rảnh rỗi chờ tiểu biểu di mẫu trở về, A Xuân dạo quanh Bạch Vân quận vài vòng và phát hiện một cơ hội.
Nơi nhiều thảo dược, thi thoảng thương nhân từ nơi khác đến thu mua, chỉ hiềm nỗi thời tiết trong núi thất thường, động một chút là đường sá lầy lội khó . A Xuân đợi mấy ngày mới thấy thương nhân đến.
Nhờ thời gian cùng Tân Di và kinh nghiệm công ở tiệm t.h.u.ố.c , nàng chủ động bắt chuyện với thương nhân. Nàng rành rẽ các loại d.ư.ợ.c liệu, tính toán sổ sách nên ngỏ ý phụ giúp việc thu mua. Về phần thù lao, nàng chỉ yêu cầu lo bữa ăn là đủ, nhưng giao hẹn chỉ đến tết Trung thu.
Ông chủ nhẩm tính thấy vụ ăn quá hời nên gật đầu tắp lự. Thế nhưng việc chung đầy ba ngày, lão nhịn mà sinh lòng thu nạp nhân tài.
Chưa bàn đến chuyện d.ư.ợ.c thảo qua tay A Xuân tuyệt đối sai sót, chỉ riêng tài tính toán của nàng thể xem thường. Chẳng cần bàn tính, cũng chẳng cần giấy bút, miệng lẩm nhẩm những con là lập tức cho ngay kết quả. Một cái đầu linh hoạt như , nếu chỉ dùng để ghi chép mấy thứ lặt vặt thì quả là uổng phí nhân tài.
ông chủ hiện đang cung cấp hàng cho hơn bốn mươi tiệm thuốc, thiếu tiền cũng chẳng thiếu , chỉ duy nhất thiếu nhân tài. Lão lăn lộn giang hồ lâu, nhãn quang sắc sảo, thấy A Xuân khí độ bất phàm thông minh nhanh nhẹn liền giá cao để thuê nàng. Lão thầm tính toán đào tạo nàng trở thành cánh tay đắc lực .
A Xuân nhận lời nhưng bảo đợi qua tết Trung thu mới bắt đầu việc.
Đêm tết Trung thu, tiểu biểu di mẫu và biểu cô phụ rốt cuộc cũng về tới. Hai mặt mày rạng rỡ, đ.á.n.h một cỗ xe ngựa lớn chở đầy tiền bạc, cảm giác cứ ngỡ như đang mơ.
Mà sự tình quả thực hệt như một giấc mơ!
Hôm ở bến phà trấn Bán Giang, biểu cô phụ mải đuổi bắt một con thỏ rừng nên lỡ dở chuyến đò qua sông, đành ngủ ngoài trời một đêm. Nào ngờ ông gặp một vị công t.ử tuấn thoát tục như tiên nhân. Vị công t.ử phong độ ngút ngàn rằng hai con rắn độc mà biểu cô phụ từng đập c.h.ế.t năm xưa, thương nhân d.ư.ợ.c liệu lấy mật, tình cờ chữa khỏi căn bệnh quái ác từ nhỏ của .
Gần đây vị công t.ử tiên nhân báo mộng, dặn dò đến bến phà đợi đập rắn để báo ân, như thì cuộc sống mới suôn sẻ. Quả nhiên đợi biểu cô phụ.
Biểu cô phụ tin sái cổ, mừng rỡ như điên, liên tục hỏi xem báo ân thế nào.
Ban đầu tiểu biểu di mẫu còn nghi ngờ vị công t.ử vấn đề về đầu óc nên ăn hồ đồ, hoặc là kẻ lừa đảo mưu đồ mờ ám. khi vị công t.ử đặt xuống năm mươi lượng bạc trắng lưng rời , tiểu biểu di mẫu mới thở phào nhẹ nhõm.
Hóa đời thực sự chuyện thần minh báo mộng.
Tuy nhiên một điều kiêng kỵ, đó là tuyệt đối tiết lộ chuyện cho ngoài, bằng thiên cơ lộ, tất cả sẽ rước lấy họa diệt vong. Bởi hai họ hề nhắc nửa chữ với A Xuân, chỉ dạo may mắn nên kiếm mối lớn.
Riêng Vương Uy thì đang xoa tay xắn áo, định bụng núi thử vận may xem đập c.h.ế.t thêm vài con rắn độc, cứu thêm vài vị quý công t.ử thế nữa . Nếu thì chẳng cần bôn ba bán hàng khắp nơi, cứ trực tiếp lên châu phủ mua nhà định cư dưỡng lão là xong.
Gặp A Xuân, tiểu biểu di mẫu và biểu cô phụ đều vô cùng mừng rỡ.
A Xuân giấu giếm cái c.h.ế.t của Thẩm Vân Nga, đồng thời bày tỏ bản lấy chồng mà tự tìm việc kiếm sống. Đợi tết Trung thu qua , nàng sẽ theo ông chủ thương nhân đến vùng khác.
"Hiện giờ con theo ông việc, là để học hỏi cách phát triển việc buôn bán thế nào." A Xuân thành thật : “Con thích mấy thứ d.ư.ợ.c liệu và hương liệu , tương lai cũng tính theo nghề buôn bán."
"Có chí khí lắm!" biểu cô phụ tấm tắc khen: “Nào, ăn cơm thôi."
Trước lúc ngủ, tiểu biểu di mẫu kéo nàng một góc hỏi han: "Làm ăn thì cần ít vốn liếng, con đủ tiền ? di mẫu dạo cũng kiếm một chút, cầm lấy ."
Bà kiên quyết nhét tay A Xuân năm lượng bạc, cẩn thận dặn dò tuyệt đối đừng kể cho biểu cô phụ .
Sáng sớm hôm , A Xuân dậy sớm chuẩn dắt Tiểu Hồng Táo dạo thì thấy biểu cô phụ lén lút bước , đặt lên bàn năm lượng bạc.
"Mấy thứ con đều chẳng rẻ rúng gì. Thân con gái ngoài hết sức cẩn thận. Làm nghề buôn bán còn nhiều chỗ dùng đến tiền lắm." Biểu cô phụ dặn dò: “Cầm lấy , đừng cho di mẫu con nhé."
...
Qua tết Trung thu, A Xuân cáo biệt nhà, mang theo Tiểu Hồng Táo theo ông chủ thương nhân rong ruổi khắp nơi.
Ngoài nàng , ông chủ còn dẫn theo con cái và hai tên đồ . Suy cho cùng việc ăn giống những nghề khác, nếu am hiểu d.ư.ợ.c liệu thì dễ lừa gạt. Thế nên đến tận bây giờ, mỗi khi thu mua hàng, ông chủ đều tự tay.
A Xuân mượn họ của tiểu biểu dì, lấy tên giả là Lý Xuân, tiếp tục cải trang thành nam giới. Tuy nhiên dù nàng bôi đen khuôn mặt chăng nữa, những chung đụng lâu ngày đều nhận đây là nữ nhi.
A Xuân chẳng mấy bận tâm bọn họ . Dẫu mỗi ở trọ, nàng đều nhất quyết thuê một phòng riêng, và căn phòng đó gần Tiểu Hồng Táo nhất để tiện đường quan sát.
Cũng chính thời gian , nàng phát hiện ông chủ vẫn luôn ngấm ngầm thu mua Khiên Ngưu Hồng Nương Tử. Lão với đám đồ rằng thứ thảo d.ư.ợ.c gọi là Hồng Liên Tử.
A Xuân vẫn luôn khắc ghi lời Thẩm Duy Trinh từng dạy, bất luận thế nào cũng gây xung đột mặt đông .
Đợi đến khi màn đêm buông xuống còn ai, nàng mới khiêm tốn tìm ông chủ để hỏi chuyện: "Trước quan phủ cấm trồng Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử chỉ vì độc tính của nó quá mạnh. Ta thấy Hồng Liên T.ử hình dáng giống Khiên Ngưu Hồng Nương Tử, chẳng lẽ chỉ là loại độc tính nhẹ thôi ?"
Ông chủ bật : "Ta cũng thấy kỳ lạ đây, nhưng khách cần gì thì bán nấy thôi. Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử tuyệt tích từ lâu , hai chục năm nay từng trông thấy. Khách mua Hồng Liên T.ử là một vị quân quan đại nhân, ngài giá hề thấp , một gốc cỡ ngần ."
Lão xòe bàn tay : "Năm lượng bạc đấy!"
A Xuân chợt nhớ đến thứ độc mà Thẩm Sĩ Nho, Thẩm Vân Nga và cả chính từng mắc , bèn vội vã truy hỏi xem vị quân quan diện mạo , đến mua mấy , cao bao nhiêu và đặc điểm gì nhận dạng .
Ông chủ ngẫm nghĩ một lát kể rành rẽ.
Lòng A Xuân chùng xuống. Đặc điểm dung mạo quá giống Lý Trung Ngọc. Hắn mua thứ đồ kịch độc về để gì? Tuy nhiên ông chủ cũng khẳng định đây là đầu tiên tìm đến mua, từng .
Ông chủ lấy lạ: "Ngươi hỏi chuyện để gì?"
"Ta một thúc thúc, nhiều năm c.h.ế.t vì loại độc ." A Xuân nhỏ giọng đáp.
Ông chủ dường như nhận điều gì, đưa mắt đống thảo d.ư.ợ.c nọ.
"Cái thứ độc , vốn dĩ thể tách rời khỏi thuốc." Ông chủ thong thả : “Cùng là một ngọn cỏ, kẻ thì dùng để thuốc, kẻ mang chế độc. Chung quy cỏ vẫn là cỏ, cứu hại đều chỉ ở một niệm của lòng mà thôi."
Nói đến đây, lão vỗ vai A Xuân, giọng điệu đầy vẻ thấm thía: "Lý Xuân, ngươi tuổi còn trẻ, đừng mãi tự nhốt trong thù hận. Người trẻ huyết tính là chuyện , nhưng mạng sống là của chính , sống cho bản mới đúng. Ngươi thấy lý ?"
A Xuân mỉm : "Đa tạ đương gia khai sáng."
Trải qua một đoạn thời gian việc chung, ông chủ nhận định A Xuân quả thực là một viên ngọc thô cần mài dũa. Ít nhất trong việc phân biệt d.ư.ợ.c liệu, thiên phú của nàng cực kỳ cao, hai gã đồ còn lâu mới sánh kịp.
Chưa kể đến tài tính toán nhanh nhạy và chuẩn xác, thi thoảng nàng còn ngâm nga vài câu thơ trích dẫn điển cố, là từng chuyên tâm chuyện thi thư. Càng cần đến sự cẩn trọng và gan của nàng. Vài thu mua gặp rắn độc, trong khi đều sợ hãi tránh xa thì một A Xuân bình tĩnh túm lấy con rắn, lột da rút gân, rạch bụng lấy mật một cách gọn gàng.
"Biểu cô phụ dạy đấy." A Xuân đáp: “Bình thường việc gì, ông chạy núi bắt rắn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-49-khach-dem-can-ta-giup-khong.html.]
Ông chủ thầm oán trách giá như nàng là nam nhi thì lão nhất định gả con gái cho nàng. Đáng tiếc là con trai lão sớm ý trung nhân, bằng lão cũng vun vén cho và Lý Xuân. Còn hai tên đồ tuy ý với nàng nhưng phượng hoàng thể xứng với gà rừng, lão thể để chúng lỡ dở đời nàng .
Lão ý định nhận A Xuân đồ để thu nhận thanh niên đầy thiên phú trướng của . A Xuân vội trả lời mà xin thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng.
Thế nhưng ngay đêm ngày định lên tiếng cự tuyệt lời đề nghị của ông chủ, A Xuân g.i.ế.c .
Không lỡ tay, càng ngộ sát.
Kể từ lúc tin Lý Trung Ngọc khả năng đang tìm mua Khiên Ngưu Hồng Nương Tử, A Xuân liền yên. Chẳng lẽ con ch.ó ngốc cuối cùng cũng nhận Thẩm Duy Trinh đưa tròng nên nay trả thù, tìm cách độc c.h.ế.t ?
A Xuân hiểu rõ, Thẩm Duy Trinh vốn thể ở Hàn Lâm Viện đảm nhận một chức quan thanh quý, thăng tiến vững vàng. Hắn tự xin điều đến Nam Ngô Châu là vì hai vị trí châu tiền nhiệm đều c.h.ế.t do trúng độc Khiên Ngưu Hồng Nương Tử, mà một trong đó chính là phụ ruột của .
Liệu đang gặp nguy hiểm ? Liệu kẻ nào đang ngấm ngầm đối phó với ?
Kể từ khi rời khỏi châu phủ, A Xuân qua nhiều nơi và vô lời tán dương dành cho Thẩm Duy Trinh. Vị tân tri châu mới nhậm chức nửa năm nhưng việc gì cũng là vì dân vì nước. Từ sửa đường, đắp đê, khơi thông mương rạch cho đến việc đích lăn xả cứu nạn trận cuồng phong. Giờ đây đang chỉ huy tiễu phỉ nhằm quét sạch đám lục lâm thảo khấu, khiến những thương nhân qua vùng ai nấy đều hết lời ca ngợi.
A Xuân thực lòng cảm thấy vui mừng . Nàng từng việc bên cạnh Thẩm Duy Trinh nên thấu hiểu sự vất vả nhọc nhằn của , ngày đêm vì việc công mà chẳng màng nghỉ ngơi. Trong đêm giông bão, trằn trọc ngủ, đôi lông mày nhíu chặt, nàng khi đang lo cho sinh mệnh của những bá tánh cuồng phong tàn phá nhà cửa.
Lần đầu tiên trong đầu nàng len lỏi ý nghĩ về. nàng sợ hãi, sợ rằng một khi bước chân về thì vĩnh viễn thể thoát nữa.
Sự kìm kẹp của Thẩm Duy Trinh dành cho nàng siết chặt từng tầng từng lớp, hệt như sợi dây thừng da trâu ngâm nước, nàng càng giãy giụa thì nó càng thít chặt, khiến nàng nghẹt thở.
Suy tính , A Xuân quyết định một phong thư gửi về để trình bày rõ ngọn ngành. Chẳng còn tâm trí mà suy tính nữa, đời thứ gì quan trọng bằng tính mạng của .
Đêm nay mưa bão mịt mùng, sấm chớp ầm ĩ rạch ngang bầu trời. Những cành trúc ngoài cửa sổ lắc lư dữ dội. A Xuân bước đến đóng chặt cửa sổ . Khổ nỗi cánh cửa nhuốm màu năm tháng, cứ liên tục va đập rung lên kẽo kẹt, phá tan sự tĩnh lặng.
Nàng mài mực nâng bút, mới xuống ba chữ "Lý Trung Ngọc" thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Tiểu Xuân." là giọng của Bình Sa, nhị đồ của ông chủ: “Hôm nay trời trở lạnh, sư phụ sai mang bát canh gừng khu trừ hàn khí tới cho ."
A Xuân mở cửa: "Đa tạ Bình Sa ca."
Nàng vốn định đưa tay nhận lấy, nhưng Bình Sa bưng nguyên bát canh ngang nhiên bước thẳng trong phòng.
"Canh mới nấu xong, còn nóng lắm, để bưng cho." Lời lẽ của Bình Sa chứa đầy sự mâu thuẫn: “Muội mau uống kẻo nguội mất."
Sự cảnh giác trong lòng A Xuân dâng cao. Bất chợt, nàng nhớ những lời Thẩm Duy Trinh từng .
"Muội luôn nghĩ về khác, nhưng chẳng chính cũng đ.á.n.h giá quá thấp sự tàn ác trong bản ngã của con ?"
Không hề. Lần A Xuân thể tự tin phản bác . Nàng là kẻ khờ khạo chẳng gì, nàng .
Bất động thanh sắc, A Xuân lén nắm chặt thanh chủy thủ giấu trong tay áo: "Đa tạ Bình Sa ca."
Bình Sa vẫn trơ đó chịu nhúc nhích: "Muội cứ uống , uống xong tiện tay mang bát đĩa xuống luôn, đỡ mất công một chuyến."
"Cảm ơn , nhưng dám phiền." A Xuân khéo léo từ chối.
"Có gì mà phiền, cứ uống ." Nói đến đây, dường như tự cũng thấy hành động của quá đỗi lộ liễu bèn nhoẻn miệng sượng sùng, chậm chạp lùi bước ngoài: “Ta ngoài , lát nữa sẽ lấy."
A Xuân dám manh động, chỉ khẽ gật đầu: "Được."
Nàng hạ quyết tâm, đợi khuất bóng sẽ lập tức đổ hết bát canh ngoài cửa sổ.
Nào ngờ Bình Sa đột ngột xoay , tay lăm lăm cầm một miếng giẻ ướt lao tới định bịt chặt mũi miệng A Xuân. Nàng trở tay kịp, suýt chút nữa để đắc thủ. Trong chớp mắt, nàng rạp xuống, vặn lách sang một bên hòng tẩu thoát.
Bình Sa túm lấy mái tóc nàng giật ngược : "Lý Xuân cô nương, cứ ngoan ngoãn thuận theo ."
Hắn thở hổn hển nhanh: "Không , sẽ nhanh lắm thôi."
A Xuân sức yếu chống đỡ nổi sức lực nam nhân, da đầu truyền đến từng cơn đau nhức nhối. Nàng c.ắ.n chặt răng cam chịu, mượn lực xoay , đ.â.m ngập thanh chủy thủ cổ .
Oanh... Đoàng... Rầm...
Tiếng sấm chớp rền vang ác liệt nuốt chửng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Bình Sa. Hắn đau đớn buông thõng tay . Đôi tay A Xuân run rẩy nhưng lý trí tĩnh táo đến đáng sợ. Nàng rút thanh chủy thủ , nhắm chuẩn n.g.ự.c mà đ.â.m xuống nhát thứ hai, nhát thứ ba...
Dòng m.á.u ấm nóng mang theo mùi tanh tưởi b.ắ.n tung tóe lên mặt, A Xuân thụp xuống mặt sàn lạnh ngắt, đôi tai ù thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Hồi lâu , nàng mới cảm nhận tiếng mưa trút nước ào ào bên ngoài.
Bình Sa trợn trừng hai mắt gục sàn nhà, lồng n.g.ự.c chẳng còn lấy một nhịp thở.
Thanh chủy thủ tay rớt cạch xuống đất. A Xuân thẫn thờ đó, thầm nghĩ, thế là xong .
Nàng g.i.ế.c .
Mặc dù đây đầu tiên, nhưng... cảnh khác biệt .
Đám thổ phỉ nàng từng g.i.ế.c đây đều bịt mặt kín bưng, nàng chẳng hề quen . Còn kẻ mặt đây là nàng quen, là kẻ cùng nàng đồng hành suốt một chặng đường dài.
Mới sáng nay, còn đùa khen Tiểu Hồng Táo mã tướng , hỏi nàng mua bao nhiêu tiền, chăm sóc bao lâu .
Đầu óc A Xuân rối bời như tơ vò. Nàng ép buộc bản giữ bình tĩnh để suy tính bước tiếp theo. Phải bây giờ? Xử lý thế nào đây? Báo quan ư? Khai báo thế nào? Nói rằng ý đồ nhục nàng ?
Thật với ông chủ khách điếm, căn phòng giờ trở thành hung trạch mất . Nàng đền bù thế nào cho thỏa đáng đây?
Cúi đầu xuống, nàng bàng hoàng nhận đôi bàn tay và cả cơ thể đang run lên bần bật, thậm chí còn kịch liệt hơn cả đầu tiên nàng xuống tay g.i.ế.c .
Một kẻ buổi trưa còn trò chuyện với nàng, giờ đây chính tay nàng dùng chủy thủ đ.â.m xuyên tim... A Xuân thấy buồn nôn.
Giữa lúc đang luống cuống hoảng loạn đến tột độ, A Xuân chợt thấy một tiếng thở dài.
Dõi mắt về hướng phát âm thanh, nàng trông thấy Thẩm Duy Trinh.
Hắn vận một bộ áo bào màu huyền, dáng cao ngất kiêu ngạo tựa tùng bách. Một tia chớp sáng lòa xé ngang bầu trời, soi rõ cả căn phòng. A Xuân khuôn mặt lấm lem m.á.u tươi đang thụp bên cạnh thi thể, chân là thanh chủy thủ dính máu, mờ mịt đưa mắt .
Nàng rõ khuôn mặt Thẩm Duy Trinh. Hắn gầy một chút, nhưng sự tuấn mỹ vẫn chẳng mờ phai, thậm chí càng thêm phần trầm .
Giờ khắc , nàng thể thấu cảm xúc trong mắt .
Là xót xa, là đau lòng, là ảo não, là những lời thôi.
Mọi thứ cuộn trào quá đỗi phức tạp.
Tí tách.
Dòng m.á.u mặt A Xuân nương theo gò má rỏ xuống.
Bốn mắt đắm đuối. Thẩm Duy Trinh chậm rãi bước tới gần, cúi xuống, dùng chiếc khăn lụa cẩn thận lau vết m.á.u má nàng, cất giọng dịu dàng ấm áp: “Có cần ca ca giúp một tay ?"