Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 5: Điểm tâm - Rừng Trúc

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:38
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Duy Trinh rốt cuộc vẫn dùng hũ d.ư.ợ.c cao do A Xuân mang đến.

Lần bên ngoài đồn đại rằng vô tình trùng độc cắn, thế nhưng sự tình vốn chẳng như .

Những môn sinh đang theo học tại thư viện hiện nay phần lớn đều ở độ tuổi mười chín đôi mươi, ai nấy đều đang lúc huyết khí phương cương nên đầu óc dễ kích động.

Dù ngày ngày cùng chung một lớp nhưng bên trong chia thành hai phái rõ rệt. Một phái lấy Thẩm Duy Trinh đầu, đa đều là con em những gia tộc hiển hách lâu đời, tổ tiên từng là quyền thần danh tướng. Phái còn là con cái của các bậc tân quý trong triều, ngày thường thảy đều theo sắc mặt của Chương Giản, vị công t.ử thứ tư của Thượng thư Tả bộc xạ mà hành sự.

Thỉnh thoảng mới một hai đứa trẻ xuất từ gia đình nông tẩu hiếu học kẹp ở giữa, cẩn thận dè dặt mà sinh tồn.

Lần sự tình bắt nguồn từ một cuộc tranh chấp, một gã mãnh phu thuộc phái tân quý vì tranh biện thua cuộc nên chẳng nghĩ thế nào tìm một con bọ cạp đen giấu trong túi sách nhằm găm hận chờ cơ hội trả đũa. Nào ngờ ngay giữa buổi học, con bọ cạp đen ngoài.

Đám công t.ử bột nào từng trông thấy loại độc trùng đáng sợ bao giờ, thế là hoảng loạn tháo chạy tán loạn. Duy chỉ Thẩm Duy Trinh là vẫn mặt đổi sắc, tay tóm gọn kết liễu con bọ cạp đen . Ngay đó, bèn nghiêm giọng dặn dò thuộc hạ cùng đồng môn tuyệt đối hé răng nửa lời, quyết để cho phu t.ử mà chỉ thông báo ngoài rằng con bọ cạp đen vô tình từ trong núi sâu bò lớp học và bản vô ý nên mới đốt mà thôi.

Thẩm Duy Trinh tuy chính thức bước chốn quan trường nhưng những sóng gió tranh đoạt kể từ khi phụ qua đời rèn giũa cho sự già dặn và sâu sắc trong đạo đối nhân xử thế. Hắn vốn dĩ sớm hóa giải cuộc đấu đá giữa hai phái trong thư viện , bởi hiểu rõ rằng đám đồng môn tương lai kiểu gì cũng lúc cần dùng đến, chẳng việc gì vì một chút phẫn nộ nhất thời mà kết oán sâu nặng. Huống hồ chi việc đại sự báo thù cho vong phụ của càng cần đến nhiều vây cánh và trợ thủ đắc lực hơn.

Thảy chuyện đều trong bàn tính của , ngoại trừ việc A Xuân bất ngờ tới tặng d.ư.ợ.c cao.

Thẩm Duy Trinh quả thực ngờ nàng lặn lội tới đây. Đôi mắt vốn tật chứng gì, thế nhưng nhớ tới bệnh trạng của Thẩm Sĩ Nho khi xưa. Cứ hễ đêm xuống, ở những nơi ánh đèn mờ ảo là phụ chẳng thể rõ phương hướng, dẫu là một đoạn đường bằng phẳng quen thuộc cũng dễ vấp ngã. Mỗi khi đêm muộn phụ đích đến thư phòng để khảo hạch bài vở của , vạt áo của ông thường vương những vệt bùn đất và sương đêm loang lổ.

Đêm nay mưa gió bão bùng như trút nước, hình nàng nhỏ nhắn gầy guộc như thế, đôi mắt chẳng rõ đường mà vẫn cứ ôm khư khư chiếc hộp thức ăn cùng hũ d.ư.ợ.c cao, lảo đảo liêu xiêu bước tới đây. Dẫu cho thế thật sự của nàng nhưng khoảnh khắc , cõi lòng vẫn khỏi dâng lên một niềm thương cảm xót xa.

Kể từ khi phụ tạ thế, trải qua những biến cố thăng trầm suốt mấy năm qua, tâm cảnh của Thẩm Duy Trinh sớm còn giống như thuở . Đối với đứa như A Xuân, chỉ hận thể trừ khử nàng cho rảnh mắt, thế nhưng về chẳng từ bao giờ mà tâm tư dần đổi. Còn đổi , chính cũng chẳng thể nào tự giải thích rõ ràng cho .

Khi phái đón A Xuân hồi phủ, Thẩm Duy Trinh từng trù tính sẽ nuôi nấng nàng t.ử tế như bao vị khác trong nhà, nuôi dưỡng một hai năm tìm một nơi để gả . Hầu phủ vốn gia thế hiển hách chẳng hề thiếu thốn bạc tiền, dư sức chuẩn cho nàng một phần của hồi môn phong hậu. Mối quan hệ thông gia chung quy vẫn vững chắc hơn muôn vàn thủ đoạn lôi kéo khác đời, một khi kết thành gia thì sẽ là nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn. Chung đại sự của các , tương lai kết với danh gia vọng tộc nào, Thẩm Duy Trinh trưởng sớm vạch sẵn một kế hoạch chu .

Ngày hôm , đáng lý nên ngang qua hồ sen .

Thẩm Duy Trinh khẽ nhắm hai mắt cố nén tiếng thở dài để bình tâm suy nghĩ một cách tỉnh táo. Hắn quả thực là nhất thời mụ mẫm đầu óc .

Trận bệnh của kỳ thực chẳng gì nghiêm trọng, bệnh phong hàn vốn dĩ khỏi hẳn từ lâu, còn vết bọ cạp đốt cũng gây tổn hại bao nhiêu đến gân cốt. Việc mấy ngày nay tới thư viện chẳng qua chỉ là diễn kịch cho thiên hạ xem mà thôi. Thẩm Duy Trinh vốn hiểu rõ tính khí của Chương Giản, tính tình gã tuy thô lỗ lóng ngóng nhưng là kẻ thẳng thắn, trượng nghĩa và nhiệt thành. Khi Thẩm Duy Trinh bẩm báo với phu t.ử rằng con bọ bạp đen chỉ là do vô tình từ trong núi bò lớp học, Chương Giản chẳng hề che giấu mà lộ rõ vẻ mặt vô cùng khâm phục. Thẩm Duy Trinh cần nắm bắt thật thời cơ ngàn năm một để hóa giải hận thù, biến chiến tranh thành tơ lụa.

Đặt cây bút lông xuống, bài luyện chữ ngày hôm nay của xem như thành.

Bản ý định tắm rửa ngủ, thế nhưng ngước mắt lên liền thấy chiếc hộp thức ăn do A Xuân mang tới, Thẩm Duy Trinh chợt nhớ tới tật chứng ở mắt của nàng. Hắn liền sải bước bước khỏi thư phòng, cất giọng dặn dò Diệp Thanh: "Trong viện hai tráp Minh Mục Hoàn*, ngươi mau qua lĩnh đích mang qua viện trao cho biểu cô nương."

*Thuốc sáng mắt.

Diệp Thanh mệnh định thì Thẩm Duy Trinh lên tiếng gọi giật : "Hiện tại là canh mấy ?"

"Dạ bẩm, mới qua giờ Hợi ạ."

Giờ Hợi qua, phỏng chừng lúc A Xuân sớm giấc nồng , huống hồ chi đời cái đạo lý trưởng sai đem tặng đồ cho lúc đêm hôm khuya khoắt thế .

"Vậy thì để ngày mai hãy mang qua." Thẩm Duy Trinh thản nhiên bảo: “Ngươi cũng mau nghỉ ngơi sớm ."

Sáng ngày hôm , A Xuân tỉnh giấc từ sớm bởi chứng ho khan của mẫu Thẩm Vân Nga dấu hiệu trở nặng. Vùng Nam Ngô Châu quanh năm mưa gió ẩm ướt, khí lúc nào cũng tràn ngập nước, trái kinh thành đại đô thì tiết trời quá đỗi hanh khô.

Đông y câu phế vị vốn ưa ẩm mướt chứ ghét hanh hao, dẫu sống trong tòa phủ đại phu đến chẩn trị chu đáo, chẳng cần lo lắng đến chuyện tiền bạc chi tiêu, song tiền của dẫu nhiều đến mấy cũng thể cầu trời đổ mưa xuống cho căn viện nhỏ bớt khô hanh . Vì lẽ đó, A Xuân đành thường xuyên tự xuống bếp nấu vài thang canh nhuận phế, hy vọng thể dùng liệu pháp thực bổ để điều dưỡng thể cho mẫu .

Trong tòa phủ , ngoại trừ viện t.ử của Lão tổ tông, Lý phu nhân và Thẩm Duy Trinh là đặc cách thiết lập tiểu trù phòng riêng , còn tất thảy nếu dùng thêm món gì đều xuống công trung đại trù phòng để yêu cầu. Đêm qua tin Thẩm Vân Nga trở ho nặng, A Xuân bấm bụng tính toán giờ giấc, hôm nay nàng trở dậy từ tờ mờ sáng để xuống bếp hầm canh.

Thói quen ăn uống của dân kinh thành vốn sự khác biệt lớn so với vùng Nam Ngô Châu, đám đầu bếp trong phủ cũng chẳng ai thạo cách chế biến những món canh dưỡng sinh , thế nên A Xuân vốn học qua chút ít đành tự tự tay xuống bếp chuẩn tất cả.

Khi Hà Lộ mệnh bưng tráp Minh Mục Hoàn tới viện thì chỉ thấy một Thu Sương đang lúi húi dọn dẹp phòng ốc, nàng liền khỏi ngạc nhiên hỏi: "Biểu cô nương ?"

Hai bọn họ vốn cùng lớn lên từ nhỏ nên tình cảm tương đối thiết, Thu Sương cũng chút kiêng dè mà thật thà đáp rằng tiểu thư nhà dắt theo một tiểu nha xuống đại trù phòng để hầm canh từ sớm .

Hà Lộ vốn dĩ hầu hạ ở viện t.ử của Thẩm Duy Trinh suốt mười năm ròng, tâm tư và trải nghiệm của nàng hiển nhiên là sâu sắc và chín chắn hơn hẳn Thu Sương. Vừa thấy thế, nàng thậm chí còn chẳng buồn đặt tráp t.h.u.ố.c xuống mà lập tức kéo Thu Sương cùng xuống bếp để tìm biểu cô nương.

Thu Sương ban đầu còn ngơ ngác hiểu nguyên do vì Hà Lộ tỏ sốt sắng đến , mãi đến khi tiến gần khuôn viên đại trù phòng, nàng mới dần dần vỡ lẽ. Lúc ở ngoài sân đang hai vị ma ma nhặt rau cao giọng xì xầm bàn tán chuyện thiên hạ.

"Một cái thứ họ hàng xa lăng lắc lặn lội tới đây nương nhờ cửa phủ, thế mà cũng dám tự coi là thiên kim tiểu thư khuê các cơ đấy! Lão tổ tông chẳng qua là thương hại kiếp đáng thương của cô nên mới ban cho chút sắc diện, mà cô vội vã lên mặt, lên giọng hạch sách ."

Vị ma ma còn liền hùa theo: "Phải đấy, hầm bát canh mà đòi hỏi đủ thứ nguyên liệu quý giá, nào là dương đỗ khuẩn nào là hải đế da. là cái loại chân lội bùn ở quê mới lên, cứ hễ cho quả ngọt là trèo cao hái cả cây. Muốn sắc canh tẩm bổ thì tự , đằng dám hành hạ cái già xương cốt rệu rã của chúng , bắt dậy từ tờ mờ sáng để tìm kiếm nguyên liệu cho cô ."

Thu Sương thì lồng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ, nàng tức tối vén cao ống tay áo định xông lên cho lẽ thì Hà Lộ nhanh tay giữ chặt .

"Muội là thị nữ cận của biểu cô nương, nếu lúc kích động càn thì chịu tổn hại danh tiếng lớn nhất chung quy vẫn là tiểu thư nhà mà thôi." Hà Lộ thấp giọng căn dặn: “Cứ để đó cho tỷ."

Thu Sương tức giận nghiến răng ken két: "Cái đám ma ma miệng lưỡi độc địa xằng bậy , để xem xem xông vạch miệng bóc trần ba tấc lưỡi của bọn chúng chứ!"

Hà Lộ liền gạt : "Được , nếu bản lĩnh vạch miệng cắt lưỡi bọn họ ngay lúc thì cứ việc xông lên, liệu ? Chứ chỉ xông mắng c.h.ử.i vài câu thì ích sự gì. Cứ việc theo tỷ, tuyệt đối tự ý ho he lời nào."

Thu Sương tuy lòng đầy ấm ức và giận dữ nhưng cũng thừa hiểu lời Hà Lộ là sự thật.

Một vị biểu cô nương đột ngột từ lặn lội đến nương nhờ cửa phủ, dẫu Lão tổ tông thiên vị và yêu thương hơn vài phần chăng nữa thì đám hạ nhân đê tiện bên kẻ nào phục thì trong lòng vẫn cứ khinh khỉnh phục như cũ. Nếu lưỡi đao sắc bén thực sự kề sát cổ thì cái đám nô tài sẽ chẳng bao giờ thế nào là cẩn ngôn thận hành.

Thế nhưng phận của Hà Lộ khác biệt. Hiện nay Thẩm Duy Trinh vẫn lập gia thất, bộ gia vụ trong Thẩm phủ thảy đều do Lý phu nhân tạm thời cai quản. Thẩm Duy Trinh tiền đồ xán lạn, bản lĩnh phi phàm, thế nên trong phủ tuyệt đối một kẻ nào dám gan đắc tội thái độ khinh suất với đám thị nữ, sai vặt thuộc viện t.ử của .

Nàng hề ho hắng báo cũng chẳng thốt lên lời nào mà cứ thế điềm nhiên bưng tráp t.h.u.ố.c bước thẳng tới. Hai vị ma ma thấy bóng dáng nàng thì lập tức hồn siêu phách lạc, quýnh quáng bật dậy, một mụ trong lúc hoảng loạn còn lỡ tay lật nhào cả chiếc chậu đồng đựng rau sạch. Đến khi thấy Thu Sương đang sừng sững bên cạnh, sắc mặt của hai mụ càng thêm phần t.h.ả.m hại.

"Hà Lộ cô nương.” mụ ma ma tuổi hơn khúm núm lên tiếng: “chẳng Đại gia điều gì cần sai bảo bọn nô tỳ ạ?"

"Đại gia mang phong hàn khỏi hẳn, biểu cô nương vì lòng hiếu kính và quan tâm nên mới tự xuống bếp ninh canh tẩm bổ." Hà Lộ thản nhiên : “Đại gia thương xót biểu cô nương chịu vất vả nên mới đặc cách sai qua đây trợ giúp tiểu thư một tay, sẵn tiện đem trao vài món đồ quý giá."

Hai mụ ma ma xong lời thì mặt mày lập tức xám ngoét như tro tàn. Chẳng trong phủ đồn đại rằng Thẩm Vân Nga và vị lão gia khuất mối quan hệ mờ ám bất chính, khiến cho Đại gia vô cùng chán ghét cặp mẫu nữ ?

Hà Lộ cũng chẳng thèm buông lời mắng nhiếc hai mụ ma ma đê tiện mà rảo bước tiến bên trong phòng bếp tìm A Xuân khi nàng đang cẩn thận canh nhóm lửa hầm canh. Nàng trịnh trọng đem tráp gỗ đựng Minh Mục Hoàn trao cho Thu Sương cung kính thưa với A Xuân: "Đại gia thương xót biểu cô nương thức khuya dậy sớm chịu nhiều vất vả nên mới sai nô tỳ qua đây gánh vác . Xin biểu cô nương cứ qua bên cạnh nghỉ ngơi, hễ việc gì cần cứ việc dặn nô tỳ là ạ."

A Xuân xong lời thì đầu óc chút mơ màng, thế nhưng trong mớ lời thoại nàng chỉ chú ý lọc đúng bốn chữ " trưởng thương xót", thế là nàng khẽ nở nụ rạng rỡ: "Làm phiền trưởng lòng thể tuất cho ."

Chờ đến khi nồi canh hầm chín tới thơm lừng, Hà Lộ liền chủ động múc riêng một phần nhỏ, bảo là mang về viện dâng lên cho Đại gia dùng thử. Vừa bước chân khỏi trù phòng, nàng mới tỏ vẻ ái ngại mở lời rằng bản thấy canh của tiểu thư hầm quá đỗi thơm ngon nên mới mạo tự tác chủ trương múc một phần mang về cho Đại gia, hy vọng cô nương sẽ trách phạt.

A Xuân hiển nhiên là chẳng hề để tâm đến chuyện vặt vãnh . Thẩm Vân Nga vốn dĩ sức ăn kém, lúc cố lắm cũng chỉ húp nổi nửa bát canh nhỏ, nồi canh hầm nhiều như thế dẫu múc chia cho Thẩm Duy Trinh một nửa cũng chẳng hề hấn gì. Bản nàng thậm chí còn đang đau đáu suy nghĩ mới thể báo đáp tấm chân tình và lòng của trưởng dành cho nữa là.

Như tình cảnh lúc đây, A Xuân há việc bản đang trở thành tâm điểm cho đám hạ nhân xì xầm bàn tán lưng, thế nhưng việc nàng đang chịu cảnh ăn nhờ ở đậu nương nhờ cửa phủ vốn dĩ là sự thật rành rành, chẳng thể trách oán miệng lưỡi thế gian. Chính vì lẽ đó, trong thâm tâm nàng càng khát khao bản thể sớm ngày tìm một chốn dung thích hợp để gả , đó đón mẫu qua bên tự tay phụng dưỡng chăm sóc.

Hôm nay Hà Lộ đích mặt mũi chịu sào chống lưng cho nàng, suy cho cùng chắc chắn là sự dung túng và ý tứ chỉ thị từ phía Thẩm Duy Trinh. Bằng , nếu cứ theo lẽ thông thường như , chỉ cần tùy tiện sai bảo một tên tiểu nha mang đồ qua là xong chuyện chứ quyết bao giờ cắt cử một vị đại thị nữ phận cao quý như Hà Lộ đến đây.

"Đa tạ Hà Lộ tỷ tỷ.” A Xuân chân thành mở lời: “xin tỷ hãy chuyển lời tới trưởng giúp , rằng nếu thích dùng món canh thì ngày nào cũng sẽ tự tay hầm cho dùng."

Hà Lộ thì khỏi nhịn : "Biểu cô nương ơi, là thiên kim tiểu thư thể ngày ngày xuống bếp như cơ chứ. Dẫu cho lòng nấu thì phỏng chừng Đại gia cũng xót xa chẳng nỡ uống ạ."

A Xuân thẹn thùng đáp: "Huynh trưởng đối đãi với vô cùng nồng hậu, thế nhưng những việc thể cho quá đỗi ít ỏi... Ngày ngày đón nhận những món quà trân quý do trưởng ban tặng mà bản vô phương báo đáp, cõi lòng quả thực cảm thấy chút hổ thẹn khôn nguôi."

Hà Lộ thầm nghĩ trong lòng cơ hội báo đáp cho chứ. Ngày khi hầu hạ nước bên cạnh Thẩm Duy Trinh, nàng từng vô tình thấy cùng khác đàm luận về chuyện tuyển chọn phu tế cho các vị trong phủ. Vị biểu cô nương dung mạo xuất chúng, tính tình dịu hiền đoan trang, nếu thể tìm kiếm một tấm chồng như ý thì đó là sự báo đáp lớn lao nhất dành cho Thẩm Duy Trinh .

Những lời bàn tán về chuyện hôn sự hiển nhiên là thể tùy tiện mặt một vị tiểu thư khuê các xuất giá, thế nên Hà Lộ chỉ lẳng lặng đồng hành tiễn A Xuân trở về Tàng Xuân Ổ. Chờ đến khi nàng trở Nhân Thọ Đường để phục mệnh thì thời gian cũng muộn mằn.

Nàng mặt Thẩm Duy Trinh đem bộ những điều mắt thấy tai ngày hôm nay báo cáo một năm một mười, tuyệt đối dám nửa phân giấu giếm sai lệch, bao gồm cả những lời bày tỏ lòng ơn vô cùng chân chất và mộc mạc của A Xuân.

Thẩm Duy Trinh lẳng lặng lắng xong liền trầm giọng sai bảo: "Chuyện cần kinh động đến Lão tổ tông gì. Ngươi hãy qua bẩm báo trực tiếp với phu nhân rằng đại trù phòng hai mụ ma ma to gan lớn mật dám buông lời xằng bậy hạ thấp chủ tử, xin phu nhân tự định đoạt xử lý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-5-diem-tam-rung-truc.html.]

Hà Lộ cung kính .

Thẩm Duy Trinh chợt nhớ tới những vết chai sần cùng vết sẹo do d.a.o cắt đôi bàn tay nhỏ nhắn của A Xuân, liền dặn tiếp: "Nha Xuân Vũ vốn tay nghề trù nghệ khá. Ngươi hãy qua truyền lời tới biểu cô nương, bảo nàng nếu nhã hứng hầm canh nấu nướng món gì thì chẳng cần cất công xuống công trung trù phòng gì cho mệt , cứ việc đến tiểu trù phòng thuộc viện của . Bản nàng cũng cần tự động tay động chân việc nặng nhọc, cứ việc công thức và phương pháp để Xuân Vũ đảm nhiệm lo liệu. Còn về phần ngân lượng thu mua nguyên liệu nấu ăn thảy đều tính hết sổ sách của ."

Hà Lộ mệnh lui ngoài. Chờ khi bóng dáng nàng khuất dạng, Thẩm Duy Trinh mới sang bát canh hầm do Hà Lộ mang về, bảo là do chính tay A Xuân tự hầm theo phong vị của vùng Nam Ngô Châu. Hắn khẽ chau mày .

Chính bởi mối quan hệ bất hòa rạn nứt giữa phụ mẫu thuở khiến cho Thẩm Duy Trinh sinh một tâm lý bài xích và chán ghét tột cùng đối với hai chữ Nam Ngô Châu theo bản năng. Tất thảy đồ vật món ăn thức uống dính dáng đến vùng đất , nay từng mảy may đụng tới một , và hiển nhiên cũng ngoại lệ.

Có điều, trong lòng lúc dâng lên một nỗi hiếu kỳ, thực sự hiểu nổi vì A Xuân lúc nào cũng giữ khư khư cái bộ dạng ơn sâu nghĩa nặng, cảm kích khôn nguôi đối với như thế. Bản chẳng qua chỉ là thuận tay tương trợ nàng chút ít, thậm chí còn chẳng xứng đáng gọi là "giúp đỡ" mà chỉ là đang tận chút nghĩa vụ của phận trưởng , là cái chuyện nhấc tay lên là mà thôi, mà nàng hận thể đem bộ những gì trân quý nhất của dâng trọn cho .

Đây là đầu tiên trong đời tận mắt chứng kiến một tấm lòng ơn chân thành, chút che đậy giả tạo đến nhường . Sự thẳng thắn và bộc trực của nàng tựa như móc hết cả tim gan nóng hổi trao cho , khác biệt so với đám tính toán chi li khác trong nhà, điều khiến Thẩm Duy Trinh khỏi cảm thấy chút luống cuống và lóng ngóng.

Suốt một thời gian ngắn, thậm chí còn chẳng nên dùng thái độ nào để đối đãi với nàng cho đạo. Bát canh hầm cứ thế để mặc cho đến khi nguội ngắt đem đổ , Thẩm Duy Trinh tuyệt nhiên chạm một giọt.

Đến giữa trưa, một tên hầu hớt hải chạy thông báo rằng Chương Giản, vị công t.ử thứ tư của Thượng thư Tả bộc xạ đang đích tới phủ bái phỏng. Đối phương hành sự đường đột mà chẳng hề đưa bái hẹn từ , điều kỳ thực cũng trong dự tính của Thẩm Duy Trinh.

Nghĩ tới việc khu hậu viện trong phủ lúc vẫn còn ít vị đang cư ngụ, Thẩm Duy Trinh vội vàng dậy dặn: "Mau thỉnh Chương công t.ử di bộ sang tiền sảnh đợi..."

Lời còn dứt, bên ngoài thấy tiếng Diệp Thanh hớt hải chạy bẩm báo: "Đại gia, Chương công t.ử tự ý bước trong viện ạ."

Thẩm Duy Trinh vẫn giữ nét mặt bình thản đổi sắc, đăm đăm Chương Giản đang sải những bước chân lớn thẳng trong khuôn viên viện tử. Dẫu trong lòng chút vui hành vi thất lễ, thiếu tôn trọng quy củ của đối phương nhưng ngoài mặt Thẩm Duy Trinh vẫn gượng nở một nụ nhã nhặn, lên tiếng gọi biểu tự của gã: "Thiếu Phàn, mời ."

Chương Giản vốn là kẻ tính tình thẳng thắn bộc trực, gã liền chắp tay hành lễ: "Nguyên Kính , thương thế của đỡ hơn chút nào ?"

Hai cùng di bộ phía mái hiên bên rặng trúc lâm để đàm đạo. Vừa mới hàn huyên trao đổi vài ba câu ngắn ngủi, Chương Giản bỗng nhiên khựng , sững sờ bất động tại chỗ. Gã trợn tròn hai mắt đăm đăm về một hướng, khuôn miệng khẽ há hốc tựa như trông thấy một thứ gì đó vô cùng kinh thiên động địa.

Thẩm Duy Trinh liền hiếu kỳ xoay .

Giữa rặng trúc lâm bóng lá loang lổ đung đưa theo làn gió, tiết trời se se lạnh của buổi cuối hạ, ẩn hiện giữa một vùng xanh mướt mát rượi là bóng dáng A Xuân đang thong dong xách một chiếc hộp thức ăn nhỏ bước tới. Nàng khoác chiếc áo sam tay rộng màu hạnh, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo bán tụ sắc đỏ thạch lựu rực rỡ, bên vận chiếc váy bát phá xen kẽ hai màu đỏ lục đan xen hài hòa, dải lụa màu hạnh thắt ngang hông gọn gàng, eo hề điểm xuyết bất kỳ món trang sức ngọc bội nào rườm rà mà chỉ lẳng lặng vắt thêm một dải khăn choàng khoác vai màu đỏ lựu dát vàng lấp lánh, trông nàng lúc thanh cao, thoát tục tựa như tiên t.ử hạ phàm.

Thẩm Duy Trinh chợt cảm giác ánh thái dương của ngày hôm nay dường như quá đỗi rực rỡ và chói chang, chói đến mức khiến cho đôi mắt chút hoa lên, rõ phương hướng. Khi ánh mắt hai vô tình chạm , dẫu cách đôi bên vẫn còn cách một đoạn khá xa nhưng A Xuân kìm niềm vui sướng mà reo lên thành tiếng: "Huynh trưởng!"

Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ trong lòng, xem chỉ thỉnh một vị phu t.ử dạy học chữ thôi thì e là vẫn đủ, chắc chắn tìm cách mời thêm một vị phu nhân tinh thông lễ giáo khuê môn về để uốn nắn lễ nghi cho nàng mới .

Những chiếc lá trúc đan xen xé nhỏ ánh nắng ban mai thành những đốm tròn li ti lấp lánh rọi thẳng xuống làn tóc tơ mềm mại trán nàng. A Xuân rảo bước nhanh tiến về phía , gương mặt hớn hở : "Huynh trưởng ơi, Lão tổ tông mới ban thưởng cho một ít điểm tâm ngon lắm, liền nghĩ ngay đến việc mang qua cho trưởng dùng thử xem . Vốn dĩ định mang thẳng qua viện của trưởng, nào ngờ bắt gặp ở đây..."

Thẩm Duy Trinh quả thực cũng ngờ nàng đột ngột mò tới chốn . Con đường mòn băng qua rặng trúc lâm vốn dĩ là lối dẫn thẳng tới viện t.ử nơi cư ngụ, đám trong phủ ngày thường vốn vô cùng khiếp sợ uy nghiêm của nên chẳng một ai gan bén mảng tới đây vui đùa nghịch ngợm bao giờ. Chính vì lẽ đó, Thẩm Duy Trinh mới an tâm chọn địa điểm để cùng Chương Giản đàm luận việc tư, ngặt nỗi sơ ý quên mất một điều rằng trong phủ lúc vẫn còn sót một cô bướng bỉnh chẳng hề sợ là gì.

Hành vi của A Xuân quả thực là vô cùng thiếu quy củ lễ giáo. Hiện tại đang nam t.ử ngoại tộc túc trực ở đây, nàng là nữ nhi phòng khuê đáng lý ý tránh mặt chứ quyết nên ngang nhiên bước tới, còn cách gần gũi đến nhường . Cớ nàng thể thản nhiên như thể thấy sự hiện diện của Chương Giản chứ?

Thẩm Duy Trinh vội vàng lên tiếng nhắc nhở để phá tan bầu khí ái ngại: "Tĩnh Huy, đây là vị đồng môn cùng học với , Chương Giản."

A Xuân vốn nhanh tay nhanh mắt, ngay trong lúc đang cất lời thì nàng thoăn thoắt đặt chiếc hộp thức ăn xuống bàn mở toang nắp hộp . Vừa thấy lời trưởng nhắc nhở, nàng khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên theo hướng chỉ tay của , thình lình giật nảy kinh hãi: "Trời đất ơi! Sao ở cái chốn thình lình thêm một nữa thế !"

A Xuân vội vàng luống cuống lùi phía vài bước, khép nép nép tấm lưng rộng của Thẩm Duy Trinh mới rụt rè hành lễ theo đúng quy củ: "Chương công tử."

Thẩm Duy Trinh trong lòng vô cùng khó chịu cái ánh mắt đăm đăm hau háu của Chương Giản, liền trầm giọng lên tiếng cắt ngang: "Thiếu Phàn, đây là của , Tĩnh Huy."

Chương Giản xong liền giật nảy , gã vội vã bật dậy mạnh đến mức khiến đầu gối đập mạnh cạnh bàn đá phát một tiếng "cạch" khá lớn. Tiếng động đột ngột khiến A Xuân hoảng hốt lùi thêm một bước, hình càng nép sát Thẩm Duy Trinh hơn, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc gã.

Bản Chương Giản lúc chẳng hề cảm nhận nỗi đau đớn nơi da thịt, khoảnh khắc đôi mắt trong veo dõi theo, gã chỉ cảm thấy như bao bọc bởi một luồng khí ấm áp nồng đượm, ngơ ngẩn đực mặt A Xuân. Gã vội vàng chắp hai tay ngực, lắp bắp hành lễ: "Muội ."

A Xuân khẽ nghiêng đáp lễ.

Chương Giản kìm lòng hiếu kỳ liền sang hỏi: "Nguyên Kính, đây là vị thứ mấy của ?"

"Là biểu ." Thẩm Duy Trinh thản nhiên đáp lời, đó sang bảo A Xuân: "Tĩnh Huy, cứ lui về , lát nữa sẽ qua gặp ."

A Xuân bấy giờ mới hậu tri hậu giác nhận rằng quy củ lễ giáo của các bậc đại hộ nhân gia nơi kinh thành vốn vô cùng khắt khe, nam nữ quan hệ huyết thống thích tuyệt đối phép gặp mặt riêng tư như thế . Nàng lén lút quan sát sắc mặt của Thẩm Duy Trinh, nhận thấy nét mặt trưởng chút trầm xuống vui, trong lòng thầm lo sợ phỏng chừng chút nữa thôi kiểu gì cũng sẽ lôi nàng để dạy dỗ quy củ một trận.

A Xuân vốn là trọng thể diện, nàng tuyệt đối bản trưởng khiển trách nghiêm khắc ngay tại viện t.ử Tàng Xuân Ổ của , bèn rụt rè đề nghị: "Vậy con qua viện t.ử của trưởng đợi ạ?"

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu đồng ý: "Được."

Thế là A Xuân đành lủi thủi xách chiếc hộp thức ăn nhỏ, mặt mày ủ rũ cúi đầu rảo bước về phía Nhân Thọ Đường để đợi.

Sự tình kỳ thực chẳng do nàng bủn xỉn tiếc rẻ chia sẻ món ngon cho vị Chương công t.ử thưởng thức, mà là bởi Lão tổ tông tổng cộng chỉ ban thưởng cho nàng vỏn vẹn sáu miếng điểm tâm mà thôi. Bản nàng vì hảo ngọt nên lén ăn mất hai miếng, đem cung kính dâng tặng cho nương hai miếng, thành thử tính tới thời điểm trong hộp chỉ còn sót đúng hai miếng duy nhất. Nàng chỉ giữ bộ điểm tâm ít ỏi để dành riêng cho trưởng của mà thôi.

Lúc Hà Lộ đang bận rộn dặn cho đám nha đem phục sức của Thẩm Duy Trinh giặt giũ, thấy bóng dáng A Xuân bước liền khỏi ngẩn một lát. Sau khi nàng giải thích rằng chính Thẩm Duy Trinh hạ lệnh bảo nàng tới đây đợi, nàng liền lập tức cung kính dẫn đường đưa nàng bước bên trong căn tiểu sương phòng.

Nơi đây vốn là địa điểm mà Thẩm Duy Trinh cùng mấy vị trong phủ thường xuyên tụ họp để thưởng đàm đạo. Phía ngoài cửa sổ một hồ nước nhỏ quanh năm làn nước xanh biếc như ngọc, chỉ cần vén bức rèm trúc lên là thể cảm nhận làn gió mát rượi ùa mang theo tiếng chim hót líu lo cùng hương hoa thơm ngát, gian vô cùng tao nhã và thanh lịch.

A Xuân lẳng lặng nhấp xong hai chén nóng thì mới đợi Thẩm Duy Trinh rảo bước trở về.

Sắc mặt của trông vẻ cho lắm. Vừa thấy nàng đó, khẽ khựng một nhịp thình lình sầm mặt xuống lạnh lùng : "Có ngoài túc trực ở đó, tuyệt đối nên đường đột bước tới như . Nếu còn tái diễn tình trạng , cứ việc qua viện t.ử của đợi sai bảo bọn Hà Lộ qua thông báo cho một tiếng là ."

A Xuân lí nhí đáp giọng cực nhỏ: "Khi nãy thấy gã ..."

Thẩm Duy Trinh rõ bèn hỏi : "Muội cái gì cơ?"

"Muội thực sự hề thấy gã mà.” A Xuân vội vàng cuống cuồng giải thích: “chẳng cớ sự gì, đôi mắt chỉ thấy mỗi một trưởng mà thôi, hề mảy may chú ý đến sự hiện diện của vị Chương công t.ử . Mãi đến khi trưởng cất tiếng nhắc nhở thì mới giật gã..."

Trong lòng nàng dâng lên một nỗi tủi nghẹn ngào, thế nhưng ngay đó tự thấy bản tủi như đúng đạo lý, dẫu cho đôi mắt chăng nữa thì sai lầm chung quy vẫn là do nàng gây . Thế nhưng tâm ý ban đầu của nàng rõ ràng chỉ là đem món điểm tâm thơm ngon tới cho trưởng nếm thử mà thôi.

A Xuân cố hít một thật sâu để nuốt ngược nỗi tủi trong lòng cúi gầm mặt xuống thều thào: "Món bánh ngọt do Lão tổ tông ban thưởng thực sự ngon, tổng cộng sáu miếng, nương dùng hai miếng . Ban đầu tính bản chỉ ăn một miếng thôi, còn ba miếng thảy đều dành riêng cho trưởng, thế nhưng vì bánh quá đỗi thơm ngon nên kìm lòng mà lỡ ăn mất thêm một miếng nữa..."

Càng phân trần phân bua, nàng càng tự oán trách cái sự ngốc nghếch của bản . Cớ nàng bộc bạch những lời ngớ ngẩn gì cơ chứ, liệu trưởng xong nghĩ rằng nàng là một kẻ ham ăn bủn xỉn bần tiện ?

Tất cả thảy đều tại nàng tự tác đa tình mà cả. Ngày hôm qua Thẩm Duy Trinh mới chu đáo ban tặng cho nàng chiếc đèn lồng minh ngoa cùng chiếc áo choàng chống rét, ngày hôm nay tâm lý sai mang tặng Minh Mục Hoàn, khiến nàng cứ ngỡ mối quan hệ giữa hai đang ngày một trở nên khăng khít và gần gũi hơn, nào ngờ tất thảy thảy đều chỉ là do nàng ảo tưởng mà thôi. Thật là hổ c.h.ế.t .

"...Hiện giờ trong hộp chỉ còn sót đúng hai miếng mà thôi, nếu trưởng thích dùng thì xin phép cáo lui ."

Dứt lời, A Xuân liền dứt khoát đưa tay đậy chặt nắp chiếc hộp thức ăn xách hộp bật dậy định rời : "Hôm nay phiền đến trưởng , ..."

Lời còn kịp thốt hết, Thẩm Duy Trinh nhanh như cắt đưa tay giữ chặt nàng .

Cõi lòng lúc vô cùng phức tạp, nhất thời chẳng nên mở lời giáo huấn nàng cho . Bản mới chỉ buông lời nhắc nhở nhẹ nhàng một câu, mà nàng lập tức tuôn một tràng phân bua tới mười mấy câu dài dằng dặc, cái bộ dạng tủi ấm ức nghẹn ngào của nàng, trông cứ như thể mới là kẻ ác độc gây lầm lớn .

"Ta bảo là ăn chứ.” Thẩm Duy Trinh khẽ dịu giọng xuống ôn tồn bảo: “ động tác của nhanh nhẹn đến thế."

A Xuân vẫn cứ gục đầu xuống lí nhí: "Mắt tật chứng, phỏng chừng đây là cái câu 'nhãn tật thủ khoái'* mà phu t.ử thường dạy đó ạ."

*mắt kém tay nhanh.

Thẩm Duy Trinh thì khỏi phì dốc sức đính chính: "Cái chữ 'tật' trong tật chứng ở mắt mang cái ý nghĩa nhanh nhẹn ."

Nói đoạn, khẽ đưa tay chủ động đón lấy chiếc hộp thức ăn từ trong tay A Xuân. Nàng ngước mắt lên ngơ ngác hỏi: "Vậy nó mang ý nghĩa gì ạ?"

Vừa ngước mặt lên, Thẩm Duy Trinh liền thấu đôi mắt nàng, quả nhiên nàng cố nén những giọt nước mắt tủi trong, khiến cho vành mắt đỏ hoe cả lên, thế nhưng đôi đồng t.ử trong veo và sáng rực tựa như phiến ngói thanh tú gột rửa một trận đại vũ bão bùng. Hắn chỉ âm thầm thở dài một tiếng đầy bất lực .

"Nó mang ý nghĩa là mời Tĩnh Huy ở đây để cùng thưởng đàm đạo đấy." Thẩm Duy Trinh khẽ giọng bảo: “Mau xuống , sẽ chậm rãi giải thích cho . Ta hứa sẽ khiển trách nữa , ngoan nào đừng ."

 

Loading...